THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3116 - Chương 3120

Chương 3116: Tưởng gia tàng bảo khố (2)

Trong lòng Trương Huyền khó chịu, nhấc chân đi vào trong.

Không biết trận pháp là cái gì, khả năng còn cần thư viện trợ giúp, vừa rồi đã nhìn ra, bằng vào Minh Lý Chi Nhãn cùng lý giải trận pháp, tiến vào bên trong đã không thành vấn đề.

Thân thể tựa như con quay, liên tục xoay vài vòng, sau một khắc đã đi tới chỗ Tưởng Phỉ Phỉ tiến vào, cũng không chậm trễ, Trương Huyền nhấc chân đi vào.

Vừa tiến vào trong, liền vận dụng lực lượng không gian, phong cấm bốn phía thân thể, để cho người ta tra không được tung tích.

Nữ hài kia mới vừa đi vào, hắn cũng không muốn trực tiếp đối mặt. Mặc dù Tưởng gia phản bội nhân tộc, nhưng hắn đường đường Trương gia gia chủ, lặng lẽ lẻn vào bảo tàng các của người ta, truyền đi đối với thanh danh có ảnh hưởng rất lớn.

Tầng thứ nhất của tàng bảo khố không hề giống Lạc gia, bày đầy các loại bảo vật, mà là một đại sảnh rộng lớn, chính giữa thả một ngọc bích dài rộng vài chục mét.

Không biết là loại chất ngọc nào điêu khắc, nhẵn bóng chỉnh tề, óng ánh long lanh, cho người ta một loại cảm giác linh khí bức người.

Tưởng Phỉ Phỉ mới vừa tiến vào, đang đứng ở cách ngọc bích chưa tới mười mét, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, trên đầu toát ra mồ hôi lạnh.

Trên ngọc bích, điêu khắc một văn tự to lớn, cho người ta một loại cảm giác kỳ lạ không hiểu, Trương Huyền nhìn lướt qua, lập tức cảm thấy linh hồn bị thu hút, ngay sau đó một cảm giác áp bách dày đặc thẳng tắp kéo tới, giống như muốn nghiền hắn thành bột phấn.

- Là văn tự của Vu Hồn sư...

Trương Huyền híp mắt lại.

Những phù văn này, người khác khả năng nhận không ra, nhưng hắn từng chiếm được Vu Hồn sư truyền thừa, biết rất rõ ràng, chính là văn tự của Vu Hồn sư, có thể sinh ra ảnh hưởng cực lớn đối với linh hồn.

- Phía trên viết là phương pháp lĩnh ngộ linh hồn chân giải... Hẳn là Tưởng gia tiên tổ lưu lại!

Trương Huyền hiểu được.

Khó trách Tưởng Phương Du để con gái tới đây lĩnh ngộ, văn tự trước mắt không chỉ có thể ảnh hưởng linh hồn, đối với hồn phách sinh ra cảm giác áp bách mạnh mẽ, càng có thể khiến người ta lý giải linh hồn chân giải, cũng giống như chử kiếm trên vách tường Trương gia. - Nàng ở đây từ từ lĩnh ngộ đi, ta lên lầu nhìn một chút...

Thư tịch của Tưởng gia liên quan tới linh hồn chân giải, trước đó đã ngưng tụ thành Thiên Đạo công pháp, vừa rồi vì nhanh chóng tấn thăng Vu Hồn, không có tu luyện mà thôi... Cái ngọc bích này, đối với những khác người áp lực rất lớn, nhưng đối với hắn mà nói, thật đúng là không tính là gì.

Lại nói, mục đích của hắn tới nơi này không phải vì tu luyện, mà là vì tìm kiếm bảo vật, không có thời gian tiêu hao. Lầu hai cùng lầu một hoàn toàn khác biệt, bày đầy các loại bảo vật.

- Quả nhiên không kém Lạc gia...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, con mắt sáng lên. Tới cũng đã tới, đương nhiên sẽ không khách khí.

- Thu!

Cũng mặc kệ rốt cuộc trân quý hay không trân quý, bàn tay xòe ra, tinh thần lập tức bao phủ khắp phòng.

Phần phật! Bảo vật một tầng đều bị thu vào trữ vật giới chỉ.

Tiếp tục đi đến lầu ba, đổi lại thế lực bình thường, hắn thân là Danh Sư, coi như đối với mấy bảo vật này động tâm, cũng không có khả năng lấy đi toàn bộ, dù sao Danh Sư có tôn nghiêm cùng kiêu ngạo của mình, vụng trộm đọc sách, sự tình đọc sách không thể xem như trộm...

Nhưng lấy bảo vật thì tính chất liền hoàn toàn thay đổi, bị Danh Sư khinh thường.

Bất quá trộm gia hỏa phản bội nhân tộc hoàn toàn không giống, giống như lấy đồ vật của Dị Linh tộc, tất cả vì đại nghĩa.

Bảo vật lầu ba, rõ ràng càng thêm trân quý hơn lầu hai, Trương Huyền lần nữa đảo qua, tiếp tục lên trên.

Lầu bốn, lầu năm, lầu sáu... Rất nhanh giống như tàng thư khố, đi tới tầng thứ chín.

Gian phòng này so sánh với mấy phòng trước đó, lộ ra trống rỗng, chỉ có một cái bệ đá, phía trên lơ lửng một con dấu rộng nửa thước.

Con dấu treo ngược trên không trung, thấy không rõ là cái gì, lại cho người ta một loại uy áp linh hồn to lớn, muốn tới gần cũng làm không được.

- Đây là cái gì?

Cảm nhận được con dấu mang tới cảm giác áp bách, Trương Huyền nhíu mày.

Hồn phách của hắn đã đạt đến Đại Thánh nhất trọng Kiến Thần Bất Hoại đại viên mãn, dựa theo tình huống bình thường, linh hồn áp bức bình thường sẽ không để ý, cái này lại làm cho hắn có loại cảm giác hô hấp không thoải mái, rốt cuộc là bảo vật gì?

- Ừm? Có chữ viết...

Dọc theo bệ đá quay một vòng, Trương Huyền nhịn không được ngừng lại.

Chương 3117: Lĩnh ngộ linh hồn chân giải (1)

Bên bệ đá viết mấy chữ, đều dùng văn tự Vu Hồn sư điêu khắc thành, từ xa nhìn lại, cho người ta một loại cảm giác u hàn.

- Muốn lấy hồn ấn, cần ngộ chân giải!

Rất nhanh nhận ra ý tứ chữ viết biểu đạt.

Từ chỗ Mặc Hồn Sinh nhận được không ít công pháp bí tịch Vu Hồn, cũng đã có thể nhận ra loại kiểu chữ đặc thù này.

- Nguyên lai cái này gọi là hồn ấn, mặc dù không nhìn ra cấp bậc, nhưng cũng không thấp...

Trương Huyền nhíu mày.

Hiện tại không nhìn ra rốt cuộc là bảo vật cấp bậc gì, nhưng có thể để cho hắn dừng bước không tiến, chỉ sợ cấp bậc không kém nghiên mực của Tử Vũ Cổ Thánh.

- Nhất định phải lấy đi, nếu không Tưởng gia như hổ thêm cánh, không biết bao nhiêu Danh Sư phải chết ở trong đó...

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng.

Nhìn thái độ của Tưởng Phương Du cùng thanh niên trắng nõn, một khi giao chiến với Danh Sư, bảo vật càng lợi hại, tổn thương sẽ càng lớn, nhất định phải trước thời hạn loại bỏ tai hoạ ngầm mới được.

- Thử một chút!

Hít sâu một hơi, sải bước đi tới con dấu, mới đi hai bước, trên đầu không ngừng chảy ra mồ hôi, như có vô số châm nhỏ, không ngừng kích động hồn phách, để cho người ta khó mà kiên trì.

- Không được, tiếp tục nữa, coi như Vu Hồn cũng không chịu nổi...

Trương Huyền ngừng lại, lui về phía sau mấy bước, rời khỏi phạm vi uy hiếp của con dấu. Còn tưởng rằng lấy lực lượng của hắn bây giờ, có thể tuỳ tiện đi qua, hiện tại xem ra cả nghĩ quá rồi.

- Lĩnh ngộ chân giải liền có thể lấy đi, vậy trước tiên lĩnh ngộ chân giải lại nói... Suy tư hồi lâu, không có những biện pháp khác, Trương Huyền hừ một tiếng, cắn chặt hàm răng.

Dù sao linh hồn chân giải là sớm muộn gì cũng phải lĩnh ngộ, đối với thực lực cũng có tăng thêm cực lớn, vốn nghĩ thu xong bảo vật Tưởng gia, rời đi lại học tập, hiện tại xem ra chỉ có thể học xong mới đi.

Đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, tinh thần tập trung thức hải, thời gian nháy mắt liền lấy ra Thiên Đạo công pháp liên quan tới chân giải.

Kiến thức chậm rãi chảy xuôi, Trương Huyền cảm ngộ từng chút.

Trước đó lĩnh ngộ không gian chân giải, tốc độ cực nhanh, là bởi vì đã học qua Diễn Không thiên thư trước tam trọng, chỉ học đệ tứ trọng, tự nhiên tiêu tốn không bao lâu.

Lúc này tốc độ rõ ràng chậm hơn một chút, có điều cũng không tiêu tốn quá lâu. Linh hồn hắn vốn có trụ cột rất tốt, Vu Hồn càng cực kỳ cường đại, mười cái hô hấp sau, con mắt đột nhiên mở ra.

Ông!

Từng vòng xoáy không ngừng xoay tròn ở trong mắt, để cho người ta nhìn lên một cái, sẽ cảm giác chóng mặt.
Trải qua mười cái hô hấp tu luyện gian khổ, đã hoàn toàn lĩnh ngộ linh hồn chân giải của Tưởng gia, cùng người chiến đấu, hồn lực cũng biến thành một loại thủ đoạn công kích mạnh mẽ.

Cùng lúc đó…

- Tổ tiên chấn động, tiền bối thần phục... Là có người lĩnh ngộ linh hồn chân giải!

Đứng ở trong tổ phòng, nhìn tình huống xuất hiện trước mắt, Tưởng Phương Du kích động đến vẻ mặt trắng bệch:

- Quá tốt rồi, quá tốt rồi, không nghĩ tới nha đầu này tốc độ lĩnh ngộ nhanh như vậy, một lần liền thành công...

Mới vừa để con gái đi lĩnh ngộ chân giải, liền xuất hiện loại tình huống này, không phải nàng còn có thể là ai?

- Ông trời đối với Tưởng gia chúng ta không tệ, lĩnh ngộ linh hồn chân giải, thực lực nhất định đại tăng, chỉ cần tiếp nhận tiên tổ truyền thừa, lần này coi như đại kiếp bắt đầu, Tưởng gia cũng có năng lực tự vệ...

Hai mắt Tưởng Phương Du sáng lên, thở phào nhẹ nhõm.

Trước đó một mực khẩn trương, giờ phút này cũng trầm tĩnh lại.

Lĩnh ngộ hồn lực chân giải, liền có thể nắm hồn ấn, coi như không sử dụng Cổ Thánh gia tộc, một chút biến cố cũng đủ để ứng phó.

- Các ngươi nhanh đi chuẩn bị đại điển kế vị tộc trưởng, hiện tại ta đi tìm Phỉ Phỉ, xem tình huống hiện tại của nàng!

Đè nén lòng tràn đầy hưng phấn, Tưởng Phương Du dặn dò mấy vị trưởng lão một câu.

- Vâng!

Tất cả trưởng lão lui ra ngoài, từng cái lộ ra tự hào.

Chương 3118: Lĩnh ngộ linh hồn chân giải (2)

Trương gia có Trương Huyền, Lạc gia có Lạc Thiên Nhai, vốn cho rằng Tưởng gia bọn họ muốn rơi ở phía sau, không nghĩ tới Tưởng Phỉ Phỉ trực tiếp đột phá... nếu như vậy, bọn họ cũng không kém chút nào!

Giao phó xong, Tưởng Phương Du vội vã vọt tới tàng bảo khố, hơn mười cái hô hấp, liền tiến vào đại điện, ngay sau đó thấy được nữ hài đứng ở trước ngọc bích, vẫn đầu đầy mồ hôi, khoảng cách hơn mười mét, không cách nào tới gần.

- Phỉ Phỉ, xảy ra chuyện gì?

Tưởng Phương Du nhịn không được sửng sốt, vội vàng hỏi.

Dựa theo tình huống bình thường, chỉ cần lĩnh ngộ linh hồn chân giải, ngọc bích trước mắt sẽ không còn cảm giác áp bách, có thể đi thẳng tới trước mặt, làm sao con gái thoạt nhìn vẫn có chút không kiên trì nổi?

- Yên tâm đi, cha, ta sẽ cố gắng, tranh thủ sớm ngày lĩnh ngộ...

Thấy phụ thân dặn dò nhiều lần, còn trực tiếp tới, Tưởng Phỉ Phỉ có chút khó chịu nổi, mang theo tức giận nói.

- Ngươi còn không có lĩnh ngộ?

Thân thể Tưởng Phương Du nhoáng một cái, như bị sét đánh.

- Ta vừa tiến vào nơi này, tổng cộng mới mười phút đồng hồ, làm sao có thể lĩnh ngộ nhanh như vậy?

Tưởng Phỉ Phỉ mặt mũi im lặng.

Phụ thân không phải choáng váng chứ? Nếu có thể lĩnh ngộ nhanh như vậy, đã sớm lĩnh ngộ, cũng không đến mức kéo tới hiện tại.

- Cái này...

Thân thể Tưởng Phương Du nhoáng một cái, chỉ cảm thấy da đầu nổ tung, suýt chút nữa ngất đi.

Còn tưởng rằng vừa rồi đột phá, lĩnh ngộ chân giải chính là con gái... Đã không phải, vậy thì là ai? - Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy cha biến sắc, Tưởng Phỉ Phỉ cũng cảm thấy không đúng, lui về phía sau mấy bước, đi ra phạm vi ngọc bích áp bức, nghi ngờ nhìn qua.

- Sau khi tách ra, ta liền đi tổ phòng, vừa rồi xuất hiện tình huống tổ tiên chấn động, tiền bối thần phục, ta còn tưởng rằng là ngươi đột phá!

Tưởng Phương Du giải thích.

- Không phải ta... Chẳng lẽ giống như Lạc Thiên Nhai, trong tộc có bàng chi đột phá?

Giờ mới hiểu được xảy ra chuyện gì, Tưởng Phỉ Phỉ cũng có chút sững sờ.

- Bàng chi... Nào có nhiều bàng chi lợi hại như vậy!

Tưởng Phương Du có chút không tin, mày nhíu lại, nhất thời nghĩ không ra rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía nữ hài trước mắt: - Vừa rồi ngươi ở nơi này tu luyện, có phát hiện cái gì không đúng không?

- Không có ah!

Tưởng Phỉ Phỉ lắc đầu.

Vừa rồi chăm chú lĩnh ngộ linh hồn chân giải, không có phát hiện dị thường gì.

- Có thể lĩnh ngộ chân giải để tổ tiên chấn động, tiền bối thần phục, nhất định nắm giữ huyết mạch của tộc nhân, nếu không làm không được điểm ấy... Chỉ là không mượn ngọc bích cũng có thể đột phá? Rốt cuộc làm sao làm được?

Tưởng Phương Du không hiểu.

Con cháu hạch tâm nhất gia tộc, mượn ngọc bích, hao tốn không biết bao nhiêu năm cũng không thể hoàn thành, rốt cuộc là ai, ở dưới tình huống mình cũng không biết, trực tiếp làm được?

- Chẳng lẽ... Nguy rồi, đi với ta lên lầu nhìn một chút!

Đột nhiên lông mày co rút, nhớ tới một việc, thân thể nhoáng một cái, thẳng tắp xông lên lầu.

Không biết hắn có ý tứ gì, Tưởng Phỉ Phỉ theo sát.

Thời gian nháy mắt đi tới lầu hai, chỉ nhìn một cái, vẻ mặt của Tưởng Phương Du trở nên trắng bệch. Trước đó gian phòng tràn đầy bảo vật, lúc này rỗng tuếch, ngay cả cặn cũng không thấy.

- Có người tới trộm đồ, xem tình huống là mới tay liền, có khả năng còn chưa chạy trốn, nhanh khởi động trận pháp gia tộc!

Tưởng Phương Du xiết chặt nắm đấm.

Chương 3119: Ngươi rốt cuộc là ai? (1)

Phần phật!

Thanh âm kết thúc, một ngọc bài từ trong lòng bàn tay bay ra ngoài, đi tới ngoài cửa sổ, ngay sau đó trận pháp bốn phía giống như bị khống chế, triệt để kích hoạt, khí tức cuồn cuộn, bao phủ cả gia tộc ở bên trong.

Lấy nhãn lực của Tưởng Phương Du, có thể dễ dàng nhìn ra, những thứ kia bị dời đi thời gian không dài, nếu như không có đoán sai, gia hỏa ăn trộm hẳn còn chưa kịp chạy.

Chỉ cần dùng trận pháp phong ấn, cẩn thận tìm kiếm, nhất định có thể cào ra!

Làm xong những cái này, hai người tiếp tục đi đến lầu ba, nhìn thấy tầng này rỗng tuếch, Tưởng Phương Du nhíu mày, chỉ cảm thấy ngực đau sắp nổ tung.

Tưởng gia vài vạn năm tích lũy, bị người lặng yên không một tiếng động lấy sạch... Rốt cuộc là ai, đợi ta bắt được, không chém ngươi thành muôn mảnh, tuyệt không bỏ qua!

...

- Xong rồi!

Phun ra một ngụm trọc khí, Trương Huyền mở mắt.

Lực lượng linh hồn vận chuyển trong đầu, lần nữa đi tới bệ đá cách đó không xa. Quả nhiên không còn áp lực như trước đó. Mấy bước đi tới trước mặt, bắt tới con dấu.

Phần phật!

Bàn tay xuyên thấu qua con dấu, rơi vào chỗ trống.

- Chẳng lẽ... Thứ này là giả?

Trương Huyền sững sờ.

Có thể toả ra uy áp cường đại như thế, vốn cho rằng là chí bảo không kém gì nghiên mực của Cổ Thánh, nằm mơ cũng không nghĩ đến... ngay cả đụng cũng không đụng tới!

Sẽ không phải là huyễn cảnh chứ?

Sớm biết liền không tốn nhiều tâm huyết như vậy, tu luyện linh hồn chân giải... Lãng phí mười tức thời gian vô ích. - Không đúng, chẳng lẽ... Chỉ có linh hồn mới có thể thu?

Trương Huyền bất đắc dĩ, đang muốn xoay người rời khỏi, trong lòng đột nhiên khẽ động.

Thứ uy áp này, chân thực tồn tại, đối với hồn phách cảm giác áp bách cũng là thật, không làm giả được... Đã là thật, bàn tay lại chạm không được, chẳng lẽ cái hồn ấn này, giống như Vu Hồn, vô hình vô chất, linh hồn mới có thể thu?

Khoanh chân ngồi dưới đất, Vu Hồn từ mi tâm nhảy ra, nhẹ nhàng vồ một cái, quả nhiên cảm nhận được một khí tức lạnh như băng, lại không cách nào xuyên thấu, ánh mắt sáng lên, biết đoán đúng, bàn tay nắm chặt.

Phần phật!

Trương Huyền lảo đảo suýt chút nữa ngã sấp xuống.

- Thật nặng!

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại.

Con dấu này thoạt nhìn không lớn, vậy mà nặng nề hơn một ngọn núi, lấy Vu Hồn cảnh giới Kiến Thần Bất Hoại, dưới tình huống không có chút chuẩn bị, cũng không cầm lấy được.

- Ta xem một chút rốt cuộc nặng cỡ nào! Trương Huyền hít sâu một hơi, nhướng mày, lực lượng trong cơ thể sôi trào, lần nữa nhắc tới.

Ầm ầm!

Chậm rãi nâng con dấu lên, vô số linh khí nhanh chóng tụ đến, ngay sau đó cảm thấy lầu các dưới chân không ngừng lay động, hình như thứ này trấn áp số mệnh cả lầu các, một khi lấy đi, liền sẽ sụp đổ.

- Nguy rồi, có người ở trên mái nhà!

Lầu các lay động, Tưởng Phương Du hiểu được, vẻ mặt trở nên âm trầm, cũng không để ý tới cái khác, thẳng tắp xông lên trên.

- Thu!

Lầu các lay động, biết nhất định sẽ dẫn người tới, rõ ràng nơi đây không nên ở lâu, Vu Hồn của Trương Huyền khẽ động,

- Vù!

Hồn ấn liền biến mất ở trước mắt, bị thu vào trữ vật giới chỉ.

Lầu các lay động kịch liệt, cũng không giống trong tưởng tượng sẽ đổ sụp xuống.

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, hồn phách chui vào mi tâm, đang chuẩn bị rời khỏi, liền nghe đến tiếng gió rít gào, có người vọt lên.

- Nhanh như vậy?

Đồng tử co rụt lại, không gian bốn phía trở nên vặn vẹo, thân ảnh vừa rồi còn đứng ở tại chỗ, trong nháy mắt biến mất.

Phần phật!

Tưởng Phương Du cùng Tưởng Phỉ Phỉ đi tới, nhìn về phía bệ đá trống không, Tưởng Phương Du nhíu mày, thân thể không ngừng run rẩy, thần thức như thủy ngân bao phủ bốn phía.

Chương 3120: Ngươi rốt cuộc là ai? (2)

- Cha...

Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của cha như vậy, Tưởng Phỉ Phỉ sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, vội vàng nhìn qua.

- Ngươi đi ra xem một chút, người này sẽ không chạy xa...

Thanh âm của Tưởng Phương Du rét run, dặn dò.

- Vâng!

Tưởng Phỉ Phỉ gật đầu, xoay người đi xuống lầu.

Nữ hài vừa mới rời khỏi, Tưởng Phương Du liền đến trước mặt bệ đá, nhẹ nhàng vuốt ve mặt bàn nhẵn bóng, tựa hồ có chút khó tin, da mặt run rẩy, mang theo tức giận:

- Rốt cuộc là ai...

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên xoay người, chập ngón tay làm kiếm, đâm tới địa phương cách đó không xa.

- Cái tên này...

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, cũng không để ý tới che giấu thân ảnh, vội vàng nhảy ra sau.

Đối phương không chỉ linh hồn mạnh mẽ, thực lực còn không kém đám người Hưng kiếm thánh chút nào, vừa rồi linh hồn liếc nhìn, đã phát hiện hắn, chỉ giả bộ như không nhìn thấy, để hắn xem thường, mới đột nhiên động thủ.

Tê lạp!

Một đòn toàn lực của cường giả Đại Thánh, phong cấm không gian lập tức bị kéo ra vết rách, Trương Huyền chỉ cảm thấy một cỗ cự lực kéo tới, cả người sắp muốn nổ tung.

- Kích hoạt huyết mạch!

Biết không ngăn cản nổi, có thể sẽ bị chém giết tại chỗ, lại không để ý tới cái khác, tinh huyết Trương gia bùng cháy, thời gian nháy mắt trở nên chậm chạp.

Mới vừa rồi còn không thấy rõ ngón tay, như dừng lại ở trên không trung, biểu lộ tức giận của đối phương cũng xuất hiện ở phía trước. - Lực lượng quá mạnh, thời gian tăng tốc không kiên trì được bao lâu...

Cảm nhận được lực lượng chấn động bốn phía, da đầu Trương Huyền nổ tung.

Lần trước nhìn thấy Tưởng Phương Du, khuôn mặt luôn tươi cười, nhìn không ra thực lực... Không nghĩ tới cường đại như thế!

Đặc biệt là công kích linh hồn không ngừng đâm tới, xem như lực lượng huyết mạch sinh ra thời gian tăng tốc, cũng không kiên trì được bao lâu, không gian phong cấm cũng không có hiệu quả gì.

Linh hồn mạnh mẽ, không gian, thời gian vẫn có thể bị áp chế!

Đương nhiên, cũng vì tu vi hắn quá thấp, nếu như đạt tới cảnh giới tương đồng, coi như đi ở trước mặt đối phương, đoán chừng cũng khó có thể phát giác, chớ nói chi là tìm ra.

- Trốn!

Biết thực lực bây giờ tới chiến đấu, khẳng định không phải đối thủ, lại không suy nghĩ nhiều, thân thể nhoáng một cái, Trương Huyền thẳng tắp xông ra ngoài.

- Rầm! Còn chưa đi xa, thời gian tăng tốc liền bị đối phương đâm rách, không gian bốn phía như thủy tinh vỡ vụn.

Dư âm bốn phía không ngừng nhộn nhạo, một cỗ lực lượng đánh trúng phía sau lưng Trương Huyền, để hắn yết hầu ngòn ngọt, suýt chút nữa thổ huyết.

- Ngươi là người Trương gia? Hay là Lạc gia?

Bên này muốn chạy trốn, sau lưng Tưởng Phương Du phát điên.

Kẻ trước mắt này, vừa rồi giấu ở trong không gian, bị phát hiện, lập tức thi triển ra lực lượng thời gian, xoay người chạy trốn, liên tiếp đối đầu, thậm chí ngay cả dung mạo cũng không thấy... tinh thông hai loại chân giải! Rốt cuộc là ai?

Phần phật!

Không để ý tới đối phương hỏi thăm, Trương Huyền lo lắng vọt tới trước. Quét sạch hang ổ người ta, không trốn, chẳng lẽ còn chờ người ta thiết yến khoản đãi...

- Trốn chỗ nào...

Thấy hắn muốn xông ra cửa sổ, tiến vào nội viện, Tưởng Phương Du hét lớn một tiếng, lông mày bỗng nhiên giương lên.

Tê lạp!

Một gợn sóng linh hồn nhộn nhạo ra, thời gian nháy mắt liền phong ấn toàn bộ đại điện, tạo thành một bình chướng to lớn.

- Phá!

Mới vừa làm xong những cái này, còn không đợi hắn ra tay tấn công, liền nghe thanh âm trầm thấp của đối phương vang lên, tiếp theo hồn lực hình thành phong cấm lập tức vỡ vụn.

- Linh hồn chân giải? Ngươi, ngươi... Rốt cuộc là ai!

Tưởng Phương Du ngây người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau