THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3111 - Chương 3115

Chương 3111: Vu Hồn đột phá! (1)

Chỉ chốc lát, đi tới trước mặt một lầu các to lớn, trên hoành phi ghi ba chữ to, lóng lánh ánh sáng... Tàng Thư Các!

- Là nơi này...

Trương Huyền hít sâu một hơi, mỉm cười.

Tuy trước kia cũng nhìn lén qua thư tịch, nhưng từ khi trở thành Danh Sư học viện viện trưởng, Thánh Tử điện điện chủ, thì chưa làm qua.

Giờ phút này Tưởng gia phản bội nhân tộc trước, vậy cũng đừng trách hắn không coi trọng quy củ cùng lễ tiết.

Mấy bước đi tới trước cửa, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, phong ấn lặng yên không tiếng động xuất hiện một lối đi, nhấc chân đi vào. Lĩnh ngộ Diễn Không thiên thư tới tứ trọng, phong ấn, trận pháp bình thường, đối với hắn mà nói đã thành trang trí.

- Quả nhiên có không ít thư tịch liên quan tới linh hồn!

Đi tới tầng thứ nhất của tàng thư khố, đảo mắt một vòng, quả nhiên phát hiện không ít thư tịch liên quan tới phương diện linh hồn.

Bất quá không tính là cao thâm, Trương Huyền cũng lười thu vào, tiếp tục đi lên trên.

Tầng thứ hai, thư tịch liên quan tới linh hồn càng nhiều, nhìn một hồi, biết đối với hắn mà nói vẫn là cấp bậc quá thấp, tiếp tục lên trên, liên tục lên năm tầng, ngừng lại ở tầng thứ bảy.

Thư tịch ở nơi này, đã không có nhiều như trước đó, chỉ có mấy chục giá sách, lít nha lít nhít xếp đặt mấy vạn quyển sách. Ánh mắt quét qua, thu sạch vào thư viện, sau đó nhíu mày.

- Tại sao có thể có nhiều thư tịch về Vu Hồn như vậy...

Trên giá sách trước mắt, không ít sách vậy mà đều liên quan tới phương pháp tu luyện Vu Hồn.

Công pháp Vu Hồn, mặc dù tương tự công pháp linh hồn, nhưng lại có cách nhau một trời một vực. Công pháp linh hồn, là rèn luyện linh hồn, tu luyện võ kỹ hồn lực, mà Vu Hồn, là một loại chức nghiệp, liên lụy đến Vô Hồn Kim Nhân, tế tự…

Nếu như coi công pháp linh hồn giống như y sư, như vậy Vu Hồn chính là độc sư.

Cả hai đều dính dáng tới phương diện linh hồn, phương thức tu luyện lại hoàn toàn trái ngược.

Cái trước rèn luyện bình thường, phối hợp tu vi, từng bước tăng thêm lực lượng, người sau là dùng pháp quyết kỳ lạ, lấy mạng người tiến hành rèn luyện, thuộc về cách làm tà phái.

Tưởng gia, một trong tam đại gia tộc, từ trước tới nay được Danh Sư đường nể trọng, sao lại có nhiều pháp quyết Vu Hồn như vậy?

- Chẳng lẽ... Tưởng gia tiên tổ truyền thừa là Vu Hồn sư?

Trương Huyền nheo mắt.

Vu Hồn sư diệt tuyệt, truyền thừa biến mất, đây là sự tình Danh Sư đại lục người người đều biết, nhưng tầng thứ bảy của Tưởng gia lại có nhiều bí tịch liên quan tới Vu Hồn như vậy, muốn nói cả hai không quan hệ, hắn cũng không tin. Trương Huyền tràn đầy khiếp sợ, tiếp tục đi lên trên.

Tầng thứ tám sách càng ít, có điều vẫn có không ít liên quan tới Vu Hồn.

- Nếu như Tưởng gia thật truyền thừa ở Vu Hồn sư, như vậy phản bội nhân tộc, ngược lại thật có khả năng...

Trương Huyền híp mắt lại.

Sở dĩ Vu Hồn sư bị diệt, tu luyện tàn nhẫn chỉ là thứ nhất, chủ yếu là phản bội nhân tộc!

Giống như Độc sư tu luyện công pháp cũng có rất nhiều địa phương, không hợp nhân đạo, nhưng Danh Sư đường cũng chỉ phong tỏa ở một góc, không hề đuổi tận giết tuyệt.

Nếu như tất cả những suy đoán này đều là thật, đối phương tiếp xúc thanh niên trắng nõn, liền thuận lý thành chương, không có để cho người ta quá mức kinh ngạc.

Thu thư tịch vào, Trương Huyền đi tới tầng cuối cùng.

Nơi này thư tịch càng ít, chỉ có mấy quyển, con mắt nhìn sang, thu vào trong óc.

- Chính xác!

Không có quá mức chần chừ, lập tức lấy pháp quyết tu luyện Lộ Xung cho tiến hành dung hợp.

Ông!

Chương 3112: Vu Hồn đột phá! (2)

Thư viện xuất hiện hai quyển sách, ngón tay điểm một cái, con mắt Trương Huyền sáng lên.

- Công pháp Đại Thánh nhất trọng Kiến Thần Bất Hoại cảnh cùng Kim Thân cảnh, đều đạt đến cấp bậc Thiên Đạo! Còn lại hai tầng, mặc dù có thiếu hụt, nhưng cũng không nhiều lắm...

Bình thường chân khí đột phá, đạt tới Đại Thánh cần bản thân lĩnh ngộ, đi ra con đường của mình, không có phương pháp thống nhất, nhưng Vu Hồn khác biệt.

Trong hồn thể không có kinh mạch, chỉ cần có thể để nó mạnh mẽ, lực khống chế mạnh hơn, chính là pháp quyết tốt nhất.

- Trước để cho Vu Hồn đột phá!

Nhìn thấy Thiên Đạo công pháp, Trương Huyền không chần chờ chút nào, đi tới một ngóc ngách, bố trí tốt phong ấn, thân thể nhoáng một cái đi vào không gian gấp.

Đủ loại tài nguyên chuẩn bị kỹ càng, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận nghiên cứu công pháp đã lĩnh ngộ trong đầu.

Không biết qua bao lâu, tinh thần khẽ động, Vu Hồn từ mi tâm nhảy ra ngoài, bàn tay lăng không bắt tới vô số bảo vật.

Ầm ầm!

Bảo vật rạn nứt, linh khí lan tràn lên, chảy vào trong thân thể.

Những vật phẩm này, đều từ tàng bảo khố của Lạc gia lấy được, đừng nói chỉ là Vu Hồn tu luyện, coi như tu vi đột phá, cũng hoàn toàn đầy đủ, không cần giống như trước đây, dựa vào hấp thu lôi kiếp đến bổ sung lực lượng.

Xì xì xì xì...

Hồn thể ở dưới linh khí làm dịu, trở nên càng ngày càng cường đại, trước đó ràng buộc trì trệ không tiến, cũng trong nháy mắt đánh vỡ.

Ông! Trong tích tắc, hồn thể giống như nhận được rèn luyện, trở nên càng thêm trong suốt, càng thêm trong suốt, từng đạo hào quang lấp lánh, tựa như thành Tiên thành Phật.

Vu Hồn sư bình thường, coi như đột phá đến Đại Thánh, hồn thể cũng đục không chịu nổi, mang theo âm khí lạnh lẽo.

Nhưng Trương Huyền tu luyện là Thiên Đạo pháp quyết, lại thêm lôi đình rèn luyện không biết bao nhiêu lần, bản chất linh hồn sớm đã phát sinh biến hóa về chất, không còn chút khí tức âm hàn.

Cho dù giờ phút này người của Danh Sư đường nhìn thấy, chỉ sợ cũng chỉ cảm thấy là hồn phách ly thể, chắc chắn sẽ không nghi ngờ là Vu Hồn sư.

- Quả nhiên đột phá...

Cảm nhận được hồn thể biến hóa, con mắt Trương Huyền sáng lên.

Xem ra lần này tới Tưởng gia là đúng rồi, nếu như không có những sách vở này, hồn thể muốn đột phá, còn không biết năm nào tháng nào.

- Tiếp tục! Đột phá đến Kiến Thần Bất Hoại, Trương Huyền biết cách có thể đi vào thi thể Cổ Thánh hẳn còn một đoạn, lúc này không chần chờ chút nào, tiếp tục hấp thu lực lượng, điên cuồng đột phá cảnh giới cao hơn.

Sau hai canh giờ, tốc độ hấp thu ngừng lại, Trương Huyền từ từ mở mắt.

- Kiến Thần Bất Hoại cảnh, đại viên mãn...

Đại Thánh bốn cấp bậc, Kiến Thần Bất Hoại, Kim Thân, Tâm Huyết Lai Triều, Bất Hủ, không giống Thánh Vực, chia làm sáu tiểu cảnh giới, theo thứ tự là: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong, viên mãn cùng đại viên mãn. Đạt tới đại viên mãn, cũng chính là cao nhất của cảnh giới này.

- Đại Thánh quả nhiên khó hơn Thánh Vực nhiều, trước đó một đại cấp bậc của Thánh Vực, một canh giờ là đủ, hiện tại tăng lên gấp đôi, cần hai canh giờ...

Trương Huyền nhịn không được cảm xúc.

Trước kia một canh giờ, liền có thể tu luyện một đại cấp, tu vi nhanh chóng tăng thêm, mà bây giờ vậy mà cần hai canh giờ... Quả nhiên là càng tu luyện càng khó.

- Tu luyện quả thật không phải chuyện dễ dàng... Cho dù thiên tài như ta, cũng cần hai canh giờ, những người khác đạt tới loại cảnh giới này, chẳng phải càng khó?

Trương Huyền lắc đầu:

- Quên đi, mệt liền mệt chút, tiếp tục, tranh thủ trước khi trời tối, cũng tu luyện Kim Thân cảnh tới đại viên mãn...

Trương Huyền một bên cảm xúc tốc độ tu luyện trở nên chậm, một bên tiếp tục tu luyện.

Coi như trở nên chậm nữa... Muốn tăng thực lực lên, cũng phải tiến hành loại tu luyện khô khan này, không có bất kỳ biện pháp nào! Ai bảo hắn lựa chọn con đường tràn ngập vất vả... Lại mệt cũng phải cắn răng kiên trì!

Chương 3113: Tưởng Phỉ Phỉ (1)

Hơn mười phút sau, Trương Huyền ngừng lại, mặt mũi bất đắc dĩ.

- Ta đã nói, không có dễ tu luyện như vậy...

Hồn thể to lớn xoa xoa mi tâm.

Vốn cho rằng từ Lạc gia lấy được nhiều bảo vật, có thể trực tiếp để hồn thể phá tan Kim Thân cảnh, đạt tới Đại Thánh nhị trọng đại viên mãn, nằm mơ cũng không nghĩ đến, còn không có triệt để đột phá, độ tinh thuần liền không đủ!

Những bảo vật này, đối với những người khác đủ để tu luyện tới Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh, nhưng Trương Huyền bất luận chân khí hay Vu Hồn, luyện đều là Thiên Đạo công pháp, lại trải qua lôi đình rèn luyện, toàn thân cao thấp hầu như không có bất kỳ tạp chất, linh khí trong bảo vật mặc dù cấp bậc không thấp, nhưng so sánh với hắn, vẫn là kém một đoạn.

Lại không cách nào cung cấp động lực để hắn đột phá, thật vất vả gom góp công pháp, lần nữa bởi vì độ tinh thuần linh khí mà dừng lại, Trương Huyền than thở một tiếng.

- Lạc Càn Trinh đi theo, thật không tiện cầm quá nhiều, Tưởng gia không dính dáng cái này... Đã phản bội nhân tộc, cầm càng nhiều, đối với nhân tộc sẽ càng có lợi!

Con mắt Trương Huyền đột nhiên sáng lên.

Lúc trước ở Lạc gia, bản thân thân là Lạc gia gia chủ, tuy có quyền hạn, nhưng cũng không thể cầm quá nhiều, bây giờ ở Tưởng gia, hoàn toàn không có cố kỵ này.

Dù sao đã phản bội nhân tộc, lưu cho đối phương một chút bảo vật, chẳng khác nào làm hại nhân tộc nhiều một phần, đã như vậy, cũng không có gì phải khách khí.

Nghĩ đến đây, không có chần chờ quá nhiều, Vu Hồn lần nữa trở lại thân thể, từ không gian gấp đi ra.

Bên ngoài vẫn yên tĩnh, hiển nhiên không có người nghĩ có người ngoài chui vào tàng thư các, hơn nữa đã xem xong tất cả thư tịch. - Vừa rồi thời điểm tới, nhìn rõ ràng, phương hướng Tàng Bảo các ở bên kia, đi qua nhìn một chút!

Mượn lý giải đối với không gian, lặng lẽ đi ra tàng thư khố, xác định phương hướng, thẳng tắp bay lượn đi.

Chỉ chốc lát đã đi tới trước mặt.

Nơi này phong ấn rõ ràng càng thêm cường đại hơn tàng thư các, bố trí từng tầng từng tầng, để cho người ta nhìn không thấu.

Đang định mượn thư viện tìm kiếm thiếu hụt, lặng yên không tiếng động chui vào, liền nghe có tiếng bước chân từ nơi không xa truyền tới.

Thân thể nhoáng lên đi tới một góc, ngón tay điểm một cái, phong cấm không gian bốn phía, mới vừa làm xong, liền thấy hai bóng người đi vào tiểu viện.
Vậy mà đều là người quen.

Trung niên nhân bên trái là tộc trưởng Tưởng Phương Du trước kia nhìn thấy, bên phải chính là nữ hài dáng người cao gầy, giữa hai lông mày mang theo khí khái hào hùng, chính là Thiên Công Thánh Tử trước đó ở Thánh Tử điện thấy qua… Tưởng Phỉ Phỉ.

- Cha...

Được đưa tới nơi này, nữ hài có chút không cao hứng, nhíu mày, nhịn không được nói.

- Trước ngươi tiêu tốn nhiều tinh lực nghiên cứu chức nghiệp Thiên Công sư, ta đều tùy ngươi, nhưng bây giờ thì khác, cục diện đại lục sẽ đại biến, làm không cẩn thận, đại loạn sẽ nổi lên, thân là thiên tài Tưởng gia chúng ta, độ tinh thuần huyết mạch cao nhất, nhất định phải gánh vác trách nhiệm!

Tưởng Phương Du nói.

- Thực lực của ta bây giờ, cha cũng không phải không biết, cách Thánh Vực bát trọng cũng không biết xa bao nhiêu, coi như muốn gánh vác trách nhiệm, lại có thể gánh vác cái gì...

Tưởng Phỉ Phỉ mặt mũi không tình nguyện.

- Tưởng gia chúng ta, cường đại nhất không phải tu vi thân thể, mà là linh hồn! Huyết mạch của ngươi mạnh mẽ, hồn thể từ nhỏ đã vượt xa người thường, nếu như có thể lĩnh ngộ linh hồn chân giải của tiên tổ, có thể lập tức nhận được tổ tiên truyền thừa, từ đó thực lực tăng nhiều!

Tưởng Phương Du giải thích một câu, trong mắt mang theo kỳ vọng:

- Đây không phải chuyện cười, không chỉ dính dáng Tưởng gia chúng ta hưng suy, làm không cẩn thận, mạng cũng bị mất... Lúc này không thể đùa nghịch tính tình!

Chương 3114: Tưởng Phỉ Phỉ (2)

- Biết rồi...

Thấy cha nói nghiêm trọng như vậy, Tưởng Phỉ Phỉ mặt mũi bất đắc dĩ:

- Ta tận lực còn không được ư? Có điều, linh hồn chân giải, khó có thể lý giải được, vô số tiền bối cũng rất khó làm được, ta cũng chưa chắc có thể thành!

- Tận lực đi, mới vừa truyền đến tin tức, Trương gia Trương Huyền hư hư thực thực lĩnh ngộ thời gian chân giải, Lạc gia Lạc Thiên Nhai xác định đã lĩnh ngộ không gian chân giải... Tam đại gia tộc, chỉ có Tưởng gia chúng ta chậm nhất!

Tưởng Phương Du than thở.

- Trương gia Trương Huyền, là nhân vật yêu nghiệt, còn là Thánh Tử điện điện chủ, có thể lĩnh ngộ thời gian chân giải không ngoài ý muốn! Chỉ là... Ngươi nói Lạc Thiên Nhai là ai?

Tưởng Phỉ Phỉ nghi ngờ nhìn qua.

Lạc gia xác lập gia chủ còn chưa truyền ra, cũng chỉ có số ít người cầm quyền biết. Nàng quanh năm ở Thánh Tử điện học tập, không ở nhà, cũng không có thế lực, biết cũng không quá rõ ràng.

- Lạc Thiên Nhai, nghe nói là bàng chi của Lạc gia, trước đó không lộ ra trước mắt người đời, đột nhiên liền lĩnh ngộ không gian chân giải, độ tinh thuần huyết mạch cũng đạt tới chín, đánh bại hậu nhân của Chư Tử bách gia Tử Dung Cổ Thánh!

Tưởng Phương Du giải thích.

Vừa nói hắn vẫn có chút không tin.
Không thể không nói, vận may của Lạc gia thật quá tốt.

Trương gia mới vừa tìm về tiểu thiên tài, danh chấn đại lục, Lạc gia liền toát ra một Lạc Thiên Nhai lĩnh ngộ không gian chân giải... Tam đại gia tộc, hiện nay Tưởng gia bọn họ suy thoái nhất, không vội vã cũng không được.

- Bàng chi? Cha, thực sự không được, ngươi cũng tìm xem, nhìn xem Tưởng gia chúng ta có bàng chi lĩnh ngộ linh hồn chân giải hay không... để cho hắn làm tộc trưởng không được sao?

Nghe con gái nói, Tưởng Phương Du nhịn không được đập đầu của đối phương một cái, mặt mũi im lặng:

- Uổng cho ngươi nghĩ ra, ngươi là đệ tử hạch tâm nhất cũng lĩnh ngộ không được chân giải, trông cậy vào bàng chi... Đây không phải mơ mộng hão huyền ư? Có thể ra một cái Lạc Thiên Nhai là tốt lắm rồi, ngươi thật cho rằng loại cường giả này là rau cải trắng, một trảo một nắm lớn?

- Gia tộc người ta có loại bàng chi lợi hại này, ngộ nhỡ gia tộc ta cũng có thì sao...

Tưởng Phỉ Phỉ lẩm bẩm. Nói thật, mặc dù linh hồn của nàng có một không hai, ở Tưởng gia huyết mạch cũng là cao nhất, nhưng bản thân không thích tu luyện, mà am hiểu chức nghiệp thiên công, nguyên nhân chính là như vậy, mới có thể trở thành thiên công Thánh Tử, ở Thánh Tử điện tên tuổi lẫy lừng.

Chỉ bất quá rất hiển nhiên, trong tộc sẽ không để cho nàng tiếp tục truy cầu chức nghiệp mình thích.

- Nếu thật có, ta lập tức mời tới, lập hắn làm gia chủ!

Nghe được con gái nói, Tưởng Phương Du hừ một tiếng:

- Được rồi, chớ suy nghĩ lung tung, đi vào nhanh đi, bây giờ ngươi cần phải làm là đến trước ngọc bích của Tưởng gia cảm ngộ tu luyện, tranh thủ sớm ngày lĩnh ngộ chân giải! Cái khác thì không nên nghĩ, nếu không vì gia tộc vững chắc, vì tộc nhân có thể ứng đối đại kiếp... Cũng chỉ có thể thông gia, gả ngươi cho thế lực càng mạnh mẽ hơn, bảo tồn hỏa chủng của gia tộc!

- Cha, ta không muốn lấy chồng...

Nghe lĩnh ngộ không được liền thông gia, Tưởng Phỉ Phỉ giật nảy mình, vội vàng lắc đầu.

- Cái này không phải do ngươi, lần này nguy cơ cực lớn, không thông gia, chỉ bằng vào Tưởng gia chúng ta, căn bản là không có cách vượt qua...

Than thở một tiếng, ánh mắt Tưởng Phương Du lộ ra vẻ bất đắc dĩ:

- Bất quá ngươi yên tâm, coi như thông gia, hoặc là Trương gia Trương Huyền, hoặc là Lạc gia Lạc Thiên Nhai, tóm lại không có khả năng để ngươi chịu ủy khuất!

Chương 3115: Tưởng gia tàng bảo khố (1)

- Ta mới không muốn gả cho Trương Huyền kia! Ngày ngày chỉ biết trang bức, đả kích người, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người từ hôn, làm cho tiểu công chúa đau khổ, một chút lòng thương hương tiếc ngọc cũng không có...

Tưởng Phỉ Phỉ khẽ nói.

- ...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Ta trang bức, đả kích người?

Ta đã rất biết điều có được hay không?

Không biết điều, ở Thánh Tử điện hoàn toàn có thể chèn ép các ngươi không thở nổi! Hơn nữa... nói như ta muốn lấy ngươi vậy... ngươi nằm mơ đi thôi!

- Vậy thì gả cho Lạc Thiên Nhai, vị Lạc Thiên Nhai này, căn cứ tin tức ta biết, không chỉ hơn bốn mươi tuổi, dáng người rất xấu, dường như cũng đã có đạo lữ!

Tưởng Phương Du nói.

- ...

Vẻ mặt Trương Huyền biến thành màu đen.

Xấu, cả nhà ngươi đều xấu!

Ta ngụy trang Lạc Thiên Nhai, mặc dù không anh tuấn, nhưng cũng tuấn tú lịch sự có được hay không...

- Ai ta cũng không gả!

Nghe vị này ngay cả lão bà cũng đã có, Tưởng Phỉ Phỉ dùng sức lắc đầu. - Không muốn gả, vậy thì hảo hảo lĩnh ngộ, tranh thủ mau chóng đột phá chân giải, nếu không vì gia tộc, ta cũng không có cách nào...

Thấy mục đích uy hiếp đạt tới, Tưởng Phương Du nói.

- Biết!

Tuy biết rõ phụ thân đang hù dọa nàng, nhưng thân là tử đệ gia tộc, nếu như nữ hài thật không thể thể hiện ra giá trị, tác dụng lớn nhất quả thực là thông gia!

- Vì không gả cho Trương Huyền, ta muốn liều mạng...

Tưởng Phỉ Phỉ cắn răng.

- ...

Sắc mặt Trương Huyền giống như đáy nồi.
Ta trêu ai ghẹo ai... Vì không gả cho ta, liều mạng tu luyện... Thanh danh của ta thối như vậy?

- Đi đi!

Tưởng Phương Du không nói thêm lời.

Trên mặt Tưởng Phỉ Phỉ lộ ra vẻ thấy chết không sờn, sải bước đi thẳng về phía trước, dùng thủ lệnh đặc thù mở phong ấn, nhấc chân đi vào tàng bảo khố cách đó không xa.

- Là Hồi Thiên Tiềm Long trận cấp chín đỉnh phong!

Trương Huyền vội vàng nhìn sang, hiểu được.

Rồng có thể lớn có thể nhỏ, có thể thăng có thể ẩn; lớn thì hưng vân thổ vụ, nhỏ thì ẩn giới tàng hình; thăng thì bay vút ở giữa vũ trụ, ẩn có thể ẩn núp ở trong sóng lớn.

Nguyên nhân chính là như vậy, Tiềm Long chân chính, cường giả lợi hại hơn nữa cũng không thể phát giác, trận pháp này lấy tên như vậy, cũng là có ý này.

Dùng loại trận pháp này phong ấn, xem ra tàng bảo khố của Tưởng gia, đồ tốt nhất định không ít.

- Lĩnh ngộ linh hồn chân giải, chỉ có thể dựa vào bản thân, chỉ mong ngươi có thể đi ra con đường tiền nhân không đi ra... Nếu không, thật sự chỉ có thể gả cho Trương Huyền!

Thấy con gái đi vào, Tưởng Phương Du lắc đầu, lại không chờ lâu, xoay người rời khỏi.

- Đáng ghét!

Không nghĩ tới lần nữa vô duyên vô cớ trúng đạn, Trương Huyền tràn đầy buồn bực.

- Mặc kệ, vào xem, có bảo vật gì, trước thu thập lại nói... Dù sao cũng phản bội nhân tộc, làm lại quá mức cũng đáng đời đối phương!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau