THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 311 - Chương 315

Chương 311: Minh Lý cảnh (1)

Đương nhiên, Trương Huyền cũng biết điều này là không có khả năng.

Trở thành luyện đan sư, hắn cũng biết đan dược lợi hại hơn nữa, ăn nhiều cũng sẽ có tính kháng thuốc, càng chưa nói loại đan dược này trực tiếp nâng cao tu vi.

Giải quyết xong tai hoạ ngầm cho mấy người, hoàn toàn hóa giải mâu thuẫn cùng Lục Tầm, tất cả vui mừng, đang muốn tuyên bố cuộc thi đấu của học viên mới chính thức bắt đầu. Chỉ thấy vô số học viên lao lên. Mỗi một người đều kích động hai mắt đỏ ửng, nhìn chằm chằm vào Trương Huyền, giống như là sói đói nhìn thấy thực ăn.

- Trương lão sư, ta muốn bái nhập môn hạ của lão sư, có thể thu ta làm học sinh hay không?

- Cầu xin ngươi nhận lấy ta đi. Ta không chỉ thiên phú tốt, còn có thể biết trải giường chiếu cùng với làm việc nhà...

- Ta thật ra vẫn sùng bái lão sư. Cho dù không phải là học sinh chính thức, làm dự thính cũng tốt...

- Lão sư, nhà ta có tiền. Chỉ cần thu ta làm học sinh, muốn bao nhiêu cũng không có vấn đề gì!

- Tiền tiền, tiền em gái ngươi ấy! Cút sang một bên. Trương lão sư là người tham tiền sao? Nếu như phải... Nhà ta cũng có rất nhiều tiền. Thu ta làm học sinh đi...

Đánh giá sư giả biểu hiện kinh diễm, tiện tay giải quyết vấn đề ba danh sư đều không giải quyết được, khiến cho tất cả học sinh ở đây đều phát điên, cũng không kìm chế được nữa, hận không thể lập tức bái sư.

Trong nháy mắt, toàn bộ đài so đấu dâng lên thủy triều bái sư.

Tất cả những chất vấn, nghi ngờ trước đó đều tiêu tan thành mây khói. Vô số học sinh phía sau tiếp phía trước, rất sợ bỏ lỡ cơ hội.

Cũng không ít người hối hận muốn nhảy lầu, cảm thấy trước đây thế nào lại mắt mù, tin vào lời đồn đại, không sớm bái sư.

Nếu như vừa nhập học đã bái sư, sợ rằng hiện tại ở trên đài phong cảnh vô hạn không phải là mấy người Trịnh Dương, mà là bọn họ!

Phải biết rằng, kiểm tra nhập học, đám người Trịnh Dương cũng không lộ rõ tài năng. Đặc biệt là Viên Đào còn đứng ở vị trí cuối cùng.

Nhưng bây giờ, cảnh tượng Viên Đào thoáng đụng vào, khiến Lục lão sư lui về phía sau hai bước, cùng hắn cứng rắn chống lại còn sở sờ ở trước mắt, khiến cho vô số người bị kích động.

Chỉ sau khi trải qua nửa tháng ngắn ngủi, từ loại người thứ nhất đếm ngược, miễn cưỡng nhập học, đến cứng rắn lay động cường giả Ích Huyệt cảnh.... Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng không thể tin được.

- Điều này...

Trương Huyền cũng bị dọa cho giật mình.

Rất hiển nhiên hắn không nghĩ tới những người này sẽ kích động như thế.

- Lão sư... thật là mở mày mở mặt!

Cảnh tượng như vậy rơi ở trong mắt đám người Triệu Nhã. Mỗi một người xiết chặt nắm đấm.

Kể từ sau khi biết Lục Tầm muốn khiêu chiến Trương lão sư, trong ngực bọn họ vẫn nghẹn một hơi thở. Đó chính là giành lại vinh quang cho lão sư, giành lại vinh dự cho lão sư. Mà bây giờ... cuối cùng đã làm được! Sự ưu tú của Trương lão sư cuối cùng cũng được người hiểu được.

Một loại cảm giác tự hào tự nhiên sinh ra.

Dường như trong nháy mắt, bọn họ muốn nói cho tất cả mọi người biết, thậm chí ở trước mặt mọi người, kiêu ngạo nói một câu...

Nhìn đi, người này là lão sư của ta...

Trương Huyền!

.........

- Ta đã có năm học viên, trong khoảng thời gian ngắn cũng không tính lại thu học sinh. Chỉ có điều, nếu các ngươi nhiệt tình, như vậy đi, ta có thể giảng cho các ngươi một buổi kiến thức cơ sở về con đường tu luyện, có thể sẽ có giúp đỡ đối với các ngươi!

Biết nếu thật sự thu nhiều học sinh như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ mệt sống mệt chết, Trương Huyền có chút do dự nghĩ đến một chủ ý, mở miệng nói.

Dạy năm học sinh cũng khiến cho hắn sắp táng gia bại sản, có phần muốn phát điên. Nhiều như vậy... ra ngoài xin cơm cũng nuôi không nổi!

- Không thu?

- Có thể nghe giảng một buổi cũng tốt...

Thấy hắn không thu học sinh nữa, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ thất vọng. Chỉ có điều nghe hắn muốn giảng bài một buổi, tất cả lại lộ ra vẻ kích động.
Trong khoảng thời gian ngắn, có thể khiến cho đám người Trịnh Dương lại đột nhiên tăng mạnh, giảng bài làm sao có thể đơn giản được?

- Buổi học cơ sở này lại an bài vào buổi trưa mai. Địa điểm vẫn ở đây. Ai muốn nghe, có thể qua sớm. Ngày hôm nay mọi người vẫn nên an tâm tiến hành cuộc thi đấu của học viên mới đi!

Căn dặn một tiếng, trấn an mọi người xong, Trương Huyền rời khỏi đài so đấu.

Không đi nữa, hắn thật sự sợ sẽ bị những học sinh điên cuồng này ăn sống mất.

Lại nói, trọng điểm buổi diễn ngày hôm nay là cuộc thi đấu của học viên mới. Đánh giá sư giả chỉ là món ăn khai vị mà thôi. Hắn cũng không thể giọng khách át giọng chủ, chim cưu chiếm tổ chim thước.

Rời khỏi đài so đấu, vừa trở lại phòng học của mình, hắn liền nhìn thấy ba đại danh sư đi đến.

- Đại sư huynh!

Ba người đồng loạt ôm quyền.

- Ừ, mời ngồi. Vừa vặn ta có việc làm phiền các ngươi!

Trương Huyền mỉm cười.

- Đại sư huynh là học sinh thân truyền của Dương sư. Chúng ta chỉ là học sinh giảng bài. Làm sư huynh, có chuyện gì xin cứ việc phân phó là được. Nói làm phiền, chúng ta thật sự không dám nhận...

Lưu Lăng lúng túng cười.

Cùng là học sinh của một lão sư, có phân chia thân phận cao thấp. Bối phận đệ tử thân truyền tự động thăng cấp. Cho dù tu vi thấp, tuổi còn nhỏ, học viên giảng bài cũng phải gọi là sư huynh.

Chuyện sư huynh căn dặn, bọn họ tất nhiên phải chiếu theo đó đi làm.

- Là như vậy!

Thấy bọn họ đáp ứng nhanh như vậy, Trương Huyền gật đầu, nói:

- Các ngươi cũng biết Dương sư vân du khắp nơi, không hỏi thế sự. Tuy rằng người thu ta làm đệ tử thân truyền, nhưng chỉ bảo ta học tập nhiều hơn, cũng không cho ta một thân phận thích hợp... Cho nên, ta muốn sát hạch danh sư, có khả năng còn cần làm phiền mấy vị!

Thu mấy người này làm học sinh, chính là vì mục đích này. “Dương sư” nói không có thuận tiện, chỉ có thể để hắn nói.

- A, ta còn tưởng là chuyện gì. Cái này đơn giản.

Lưu Lăng cười:

Chương 312: Minh Lý cảnh (2)

- Muốn sát hạch danh sư, phải có thân phận danh sư học đồ. Dương sư quy ẩn, không có tiện để lộ thân phận. Ba người chúng ta có thể làm thay.

Nói xong, hắn lật cổ tay một cái, lấy ra một ngọc bài, đưa tới.

- Đây là ngọc phù thân phận có chứa khí tức của ba người chúng ta ở bên trong. Chỉ cần cầm ở trên người, lại đại biểu là danh sư học đồ được ba người chúng ta thử thách cũng như tán thành. Đại sư huynh chỉ cần nhỏ giọt máu vào trong nhận chủ, bất luận đi đến Danh Sư Đường nơi nào, cũng sẽ được tán thành, do đó báo danh tham gia sát hạch danh sư.

- A? Đơn giản như vậy sao?

Tiện tay cầm ngọc bài qua, Trương Huyền có chút không dám tin tưởng.

Vốn tưởng rằng rất phức tạp, không nghĩ tới lại dễ dàng như vậy.

- Trở thành học đồ trợ giáo dễ dàng. Chỉ cần danh sư tán thành, lão sư sao kim, lão sư cao cấp bình thường đều có thể được. Nhưng muốn sát hạch danh sư, lại khó khăn!

Lưu Lăng nói.

- A? Vậy... làm thế nào mới có khả năng sát hạch danh sư?

Lấy máu nhận chủ, Trương Huyền cất xong ngọc bài, không nhịn được hỏi.

Thiên Huyền vương quốc không có danh sư. Trong tàng thư khố cũng không có ghi chép tương tự. Tuy rằng mấy ngày qua giả mạo danh sư, nói thật, hắn ngay cả sát hạch thế nào, sát hạch ở chỗ nào, lại ù ù cạc cạc, một chữ cũng không biết.

- Sát hạch danh sư, phải có đầy đủ điều kiện bên ngoài và điều kiện bên trong. Điều kiện bên ngoài là: Danh sư đề cử, thân phận học đồ trợ giáo, nắm giữ chí ít một loại thân phận chức nghiệp trợ giúp!

Lưu Lăng giải thích.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Cái này trước đó hắn đã nghe nói tới, cũng không thấy kỳ quái.

- Điều kiện bên trong chỉ có hai cái!

Lưu Lăng nói tiếp:

- Theo thứ tự là đạt được Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, đạt được tu vi Thông Huyền cảnh!

- Minh Lý cảnh?

Trương Huyền nhìn qua.

Tâm cảnh đệ nhị trọng là tâm phẳng lặng như mặt nước, hắn đã sớm biết. Nhưng Minh Lý cảnh là cái gì? Lưu Lăng nói:

- Tâm cảnh là mỗi một người tu luyện thậm chí mỗi một loại chức nghiệp, đều phải không ngừng rèn luyện. Tâm phẳng lặng như mặt nước, chỉ là một cách gọi chung, biểu thị một người có thể khống chế tâm cảnh của mình, khiến cho tâm thần chăm chú vào một việc nào đó, không để hoàn cảnh bên ngoài ảnh hưởng.

Trương Huyền gật đầu.

Hắn nói không sai. Đám người Trần Tiêu đan sư, Mạnh Nham đan sư cũng bởi vì không đạt được loại cảnh giới này, luyện đan thời gian, thêm tâm tình tiêu cực thêm của mình ở trên Tĩnh Tâm đan, khiến cho đan dược chỉ tốt ở bề ngoài, mất đi công hiệu vốn có.

- Nếu như phân chia kỹ càng tỉ mỉ, cái tâm phẳng lặng như mặt nước cảnh này có thể chia ra làm hai. Một là phương hướng danh sư, một là phương hướng võ giả và những chức nghiệp khác.

- Vì sao phân chia như vậy? Rất đơn giản, danh sư muốn đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước, và những chức nghiệp khác đều khác nhau. Đây cũng là nguyên nhân vì sao danh sư đặc biệt tôn quý như vậy.

- Tâm phẳng lặng như mặt nước của những chức nghiệp khác và võ giả, chỉ cần làm được tâm cảnh giống như một, không dao động là được. Tâm phẳng lặng như mặt nước của danh sư lại phải làm đến minh lý biện vật, phân biệt thật giả!

- Minh lý biện vật, phân biệt thật giả?

Trong đầu Trương Huyền đầy sương mù.

- Không sai, nếu như không lý giải tốt, trực tiếp chia làm hai loại lại đơn giản. Người bình thường tâm phẳng lặng như mặt nước, gọi là Như Nhất cảnh. Chỉ cần làm được chăm chú làm sự kiện nào đó là được. Tâm phẳng lặng như mặt nước của danh sư, gọi là Minh Lý cảnh, có thể nhận ra sự vật, điều tra trật tự của sự việc, tìm được chỗ vấn đề cốt lõi.

Lưu Lăng nói:

- Nói cách khác, cùng đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước, danh sư và người bình thường lại khác nhau. Chỉ có nắm giữ Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, mới có tư cách danh sư sát hạch. Đây cũng là nguyên nhân vì sao một ít học viện cao cấp, có luyện đan lão sư, trà đạo lão sư, trận pháp lão sư, luyện khí lão sư... Những người này cũng không phải là danh sư.
Nắm giữ chức nghiệp trợ giúp, có thể sát hạch danh sư. Điền lão là trà đạo đại sư, lại là lão sư của Bắc Vũ học viện. Trước đó đã suy nghĩ, vì sao hắn không sát hạch danh sư. Hóa ra nguyên nhân ở chỗ này.

Không có Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, là không có tư cách sát hạch.

- Vậy... tu luyện như thế nào mới có khả năng nắm giữ Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước?

Hiểu rõ nhiều huyền bí như vậy, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

- Làm thế nào đạt được?

Đám người Lưu Lăng, Trang Hiền liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười:

- Cái này không có cách nào tu luyện, là thiên phú! Người có tiềm lực danh sư, chỉ cần đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, tự nhiên sẽ hợp lý biện vật, phân biệt thật giả!

- Cái đó giống như luyện đan sư phải có thể chất thuộc tính mộc. Không có cái này, cho dù tu luyện lại ngoan độc nữa, cũng vô dụng! Nói đơn giản một chút, nam nhân lợi hại hơn nữa, cho dù biết tất cả chức nghiệp trên đời, cũng sẽ không sinh con. Không có thiên phú, tu luyện nhiều hơn nữa, cũng chỉ là giỏ trúc múc nước công dã tràng!

- Đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước... tự nhiên biết hợp lý biện vật? Phân biệt thật giả?

Trong lòng Trương Huyền thoáng “hồi hộp“.

Hắn đã sớm đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước, thế nào lại không có loại cảm giác này?

- Minh Lý cảnh... và Như Nhất cảnh có gì khác nhau?

- Sử dụng ví dụ đơn giản nhất mà nói, đạt được Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, người khác tu luyện võ kỹ, sẽ tự động phân tích ra trật tự chiêu số, trình tự, sau đó sẽ cân nhắc tu luyện như thế nào mới có khả năng đạt được hiệu quả tốt nhất. Tâm phẳng lặng như mặt nước bình thường, lại làm không được.

Lưu Lăng nói:

- Danh sư đều thích tìm lão sư sao kim làm học đồ. Bởi vì có thể dựa vào năng lực của mình khiến cho học sinh cam tâm tình nguyện đi theo, nói rõ khẳng định có thiên phú như thế.

- Tự động phân tích trật tự trình tự của võ kỹ?

Thân thể Trương Huyền run lên.

Trời ạ, đồng dạng là tâm phẳng lặng như mặt nước? Hắn tại sao không có loại cảm giác này?

Chẳng lẽ... hắn không thích hợp làm danh sư?

Nếu thật sự như vậy, lại thành trứng hỏng rồi.

Chương 313: Không cần chơi người khác như vậy (1)

Thời gian sống lại không bao lâu, dung hợp linh hồn của tiền thân, Trương Huyền lại đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước cảnh.

Cho tới nay, hắn đều dựa Đồ Thư Quán kiểm tra chỗ thiếu hụt, tìm nơi xảy ra vấn đề, chưa bao giờ chú ý tới. Chẳng lẽ... tâm phẳng lặng như mặt nước của hắn không phải là Minh Lý cảnh?

Nếu như không phải, lại không thể sát hạch danh sư. Có Đồ Thư Quán lợi hại như vậy cũng sử dụng cái lông?

Không biết điều này có phải là thật hay không...

Trương Huyền cũng có phần muốn khóc.

Chỉ có điều, rất nhanh hắn cũng hiểu được.

Nhìn người khác tu luyện võ kỹ, Đồ Thư Quán trực tiếp ra sách, theo bản năng lại sẽ đi nhìn. Đổi lại thành ai cũng không sẽ để ý tới cái gọi là trật tự, trình tự, rốt cuộc có hay không. Chỉ dựa vào điểm ấy là không phân biệt được.

- Vậy... làm thế nào mới có khả năng kiểm tra đo lường ra là Minh Lý cảnh hay là Như Nhất cảnh?

Nghĩ vậy, hắn không nhịn được hỏi.

- A, cái này thật ra rất đơn giản. Chỗ của ta có một khố Văn Lý thạch. Nắm nó ở trong lòng bàn tay, điều chỉnh tâm cảnh đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước cảnh có thể. Phía trên biểu hiện chữ số, chính là Minh Lý cảnh. Không hiện bất kỳ số nào, chính là Như Nhất cảnh!

Lưu Lăng lấy ra một khối đá màu xanh nhạt, mặt ngoài chi chít đầy các loại hoa văn, thoạt nhìn khiến người ta hoa cả mắt.

- Đương nhiên, cùng là Minh Lý cảnh, cũng có phân chia. Số càng lớn, cũng lại cho thấy thiên phú càng cao. Thông thường đạt được mức độ 3, có thể sát hạch danh sư nhất tinh! Đại sư huynh tuổi còn trẻ, lại có hiệu quả dạy học tốt như vậy, lại được Dương sư nhìn trúng, sợ rằng từ lâu đạt tới mức độ 4,5 thậm chí còn hơn. Mấy người chúng ta loại tiềm lực đã tiêu hao hết này còn xa mới có thể so sánh được!

Nói đến đây, đám người Lưu Lăng nhìn về phía Trương Huyền trước mắt, trong mắt đầy hâm mộ.

Mức độ tâm cảnh Minh Lý cảnh chính là tiêu chuẩn so sánh danh sư thiên tài. Mức độ càng cao, lý giải đối với sự vật cũng lại càng thấu triệt, sau này tiến bước cũng lại càng lớn.

Mấy người bọn họ cũng chỉ là miễn cưỡng đạt được mà thôi. Mấy năm nay tuy rằng tu luyện không ngừng, tiềm lực lại tiêu hao hết. Cho dù thành tựu Tông Sư, có thể thông qua nhị tinh sát hạch hay không cũng còn khó nói.

Vị trước mắt này, có thể được Dương sư nhìn trúng, khẳng định tiềm lực vô hạn. Theo bọn họ, trên mức độ tâm cảnh sợ rằng vượt qua 3, hoặc càng cao hơn. Cũng chính vì vậy, bọn họ mới cam tâm tình nguyện gọi đối phương là đại sư huynh, hoàn toàn không có chút xấu hổ nào.

- Cái Văn Lý thạch này... có thể đưa cho ta không?

- Vật này là lúc danh sư thu học đồ, kiểm nghiệm tiêu chuẩn, giống như cột đá đo lực. Chỗ của ta có vài khối, sư huynh muốn dùng, cứ cầm là được!

Lưu Lăng mỉm cười:

- Chỉ có điều, đại sư huynh chỉ chừng ấy tuổi, chắc hẳn còn chưa có đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, cũng không cần sốt ruột. Sau này lúc nào đạt được, lúc ấy kiểm tra là được!

- Ừ!

Tiếp nhận Văn Lý thạch, Trương Huyền cúi đầu nhìn lại.

Từng đường hoa văn phía trên tự nhiên hình thành, không có bất kỳ vết tích đục khắc nào, cho người ta một loại cảm giác đặc biệ. Sau khi nhìn vào, dường như có thể nhìn thấy được tất cả bản chất của sự vật, từ trong đó tìm được căn nguyên. - Đúng rồi, ở chỗ nào mới có khả năng sát hạch danh sư?

Thu hồi Văn Lý thạch, Trương Huyền ngẩng đầu tiếp tục hỏi.

- Sát hạch danh sư tự nhiên phải ở Danh Sư Đường. Gần Thiên Huyền vương quốc chính là phân bộ tại Thiên Vũ vương quốc nhất đẳng. Trong đó có danh sư nhị tinh trấn giữ và phương tiện hoàn thiện. Đừng nói sát hạch nhất tinh, thậm chí ngay cả nhị tinh cũng có thể sát hạch.

Lưu Lăng nói:

- Sau này, tâm cảnh của sư huynh đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước, có thể tới nơi đây thử xem. Chỉ cần có đầy đủ điều kiện là có thể báo danh.

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

- Tốt lắm, sư huynh, sau này có chuyện gì trực tiếp phân phó cho chúng ta là được. Ngày hôm nay lại cáo từ trước!

Bốn người lại hàn huyên một hồi, sau đó đám người Lưu Lăng đứng dậy từ biệt.

Thấy bọn họ rời đi, Trương Huyền lật cổ tay một cái. Văn Lý thạch xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Thử một chút xem ta có Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước hay không...

Thế giới này, trở thành danh sư mới có địa vị bất diệt, làm một chuyện gì cũng thuận tiện hơn rất nhiều, cũng có thể khiến cho Thiên Đạo Đồ Thư Quán có phát huy đường sống. Nếu như không có thiên phú như thế, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Đặt Văn Lý Thạch ở trong lòng bàn tay, hai tay nắm chặt, tâm cảnh thoáng động, tự nhiên tiến vào cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng. Nhất thời toàn thân không buồn không vui, lại không lo lắng. Cảnh giới này có thể áp chế phiền muộn, nôn nóng của con người. khiến người ta tỉnh táo nhất phân tích xử lý sự việc, là thứ người tu luyện nằm mơ cũng muốn có.

Chỉ có điều, muốn đạt được cần lực tập trung vào sự tình đạt đến cực hạn mới được. Toàn bộ Hồng Thiên học viện, cũng chỉ có một mình viện trưởng làm được, đủ thấy độ khó của nó.

Chính vì vậy, trước đây Thẩm Bích Như nhìn thấy được Trương Huyền tự nhiên đạt được loại cảnh giới này, mới chấn động kinh ngạc thiếu chút nữa ngất đi.

Oong!

Đạt được cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng, Văn Lý thạch trong tay lắc lư một hồi, một hàng con số chậm rãi hiện lên.

Nhìn thấy được có chữ số, lúc này Trương Huyền mới trấn tĩnh lại.

Trước đó Lưu Lăng đã nói, Như Nhất cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, chắc chắn sẽ không hiện ra chữ số. Có chữ số, lại cho thấy là Minh Lý cảnh.

Thực đúng là buồn lo vô cớ. Hắn vẫn có thiên phú danh sư.

Trước đó người khác thi triển võ kỹ, hắn chưa bao giờ có cảm giác nhìn ra trật tự, trình tự. Hắn còn tưởng rằng mình không có thiên phú như thế. Xem ra là quá lo lắng.

Bất kể nói thế nào, hắn đều nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán tồn tại siêu cường, làm sao có thể ngay cả thiên phú danh sư nho nhỏ cũng không có được?

Thở phào nhẹ nhõm, hắn mở bàn tay cầm Văn Lý Thạch đưa lên, nhìn lại.

Đạt đến ba, có thể sát hạch danh sư nhất tinh. Loại thiên tài như mình, theo lý thuyết thế nào cũng có bốn, năm, thậm chí sáu, bảy, tám, chín vạch!

Nếu không cũng không phù hợp với thân phận.

Trong lòng hắn đắc ý. Chữ số trên Văn Lý thạch cuối cùng cũng dừng lắc lư, hoàn toàn hiện ra ở trước mắt.

Thời điểm đang hưng phấn tưởng tượng tới sát hạch danh sư, đại triển thần uy, Trương Huyền lập tức nhìn thấy rõ ràng chữ số viết phía trên. Trong nháy mắt, đồng tử của hắn thiếu chút nữa lập tức rơi xuống, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra.

- Đây là... thật hay giả vậy?

Da mặt hắn co giật, hắn cũng sắp khóc.

Chỉ thấy trên Văn Lý thạch xuất hiện mấy con số khô khan...0.1.

Không cần chơi người như vậy chứ?

Nghe Lưu Lăng giọng điệu, người khác đều là ba, bốn. Thiên tài rất lợi hại năm, sáu, bảy đều có. Ban đầu cho rằng mình cho dù không phải là thiên tài, mức sát hạch danh sư thấp nhất là “ba” chắc hẳn cũng có. 0.1... là cái quỷ gì?

Chương 314: Không cần chơi người khác như vậy (2)

Đại ca, ngươi dám lại thấp hơn một chút nữa không?

- Ta không tin...

Hắn khóc không ra nước mắt, lại đặt Văn Lý thạch ở trong lòng bàn tay.

Một lát sau.

Hắn nhìn chằm chằm vào phía trên 0.09.

Trương Huyền cảm giác trên mặt hình như bị người ta hung hăng tát một cái, khóe miệng không ngừng co giật.

Trời ạ, thật đúng là dám thấp hơn à!

Vẫn cho rằng mình là thiên tài siêu cấp, thiên tài trong thiên tài. Tết quả... hiện thực này cũng thật sự quá mất mặt!

Mức độ thấp như vậy, sát hạch danh sư? Sát hạch cái búa à!

Sợ rằng đi cạnh tranh học đồ, cũng sẽ bị người ta đuổi ra.

- Ta không tin...

Liên tục thử vài lần, Trương Huyền rốt cuộc hiểu rõ, mức độ tâm cảnh này của hắn thấp đến mức khiến cho người ta giận sôi. Hơn nữa mỗi thử một lần, đều không gần như sẽ tiêu hao khoảng 0.01 vạch. Cho nên hiện tại... Thấp xuống chỉ còn lại có 0.05.

- Chỉ có thể chờ lần sau gặp được Lưu Lăng bọn họ hỏi xem, có bí quyết nào tăng thêm mức độ tâm cảnh hay không. Nếu không, tâm cảnh thấp như vậy, cho dù muốn sát hạch danh sư, cũng chỉ là nói suông!

Cố nén kích động muốn té xỉu, Trương Huyền tự an ủi mình.

Hiện tại chỉ hy vọng Danh Sư Đường có bí quyết và phương pháp tu luyện tâm cảnh. Đến lúc đó mượn Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỉnh lý ra bí tịch thiên đạo, sau đó nhanh chóng tiến bước, nhanh chóng trưởng thành.

Nếu không, chỉ dựa vào mức độ hiện tại này, đừng nói danh sư, lão sư sao kim cũng không đủ tư cách.

Đang suy tư mức độ tâm cảnh thấp như vậy, tóm lại phải làm thế nào, hắn liền nghe được bên ngoài phòng học vang lên tiếng gõ cửa.

- Trương Huyền lão sư ở đây không?

- Thẩm Truy bệ hạ?

Nghe giọng nói, hắn nhận ra được, trực tiếp mở miệng:

- Mời vào!

Két!

Cửa phòng đẩy ra, hai người đi đến. Một người chính là Thẩm Truy bệ hạ. Một người khác cũng là trung niên, hình dạng có phần anh tuấn. Nhìn kỹ, hắn và Triệu Nhã có vài phần tương tự.

- Trương lão sư, vị này chính là phụ thân của Triệu Nhã, Triệu Phong thành chủ, đặc biệt tới đây cảm ơn ngươi đã chiếu cố nữ nhi của hắn.

Thẩm Truy bệ hạ hạ thấp phong thái.

Mặc dù bây giờ đối phương còn không phải là danh sư, lại là thân truyền của Dương sư, sư huynh của đám người Lưu sư.

Trước mặt người như thế, cho dù là đứng đầu một nước, cũng không dám khinh thường.

- Tại hạ Triệu Phong, ra mắt Trương lão sư!

Triệu Phong thành chủ tiến lên.

- Nếu là phụ thân của Triệu Nhã, vậy đừng có khách khí như vậy, ngồi đi!

Trương Huyền bắt chuyện.

- Mấy ngày qua Trương lão sư chiếu cố tiểu nữ, ta đều đã nghe Diêu Hàn nói, thật sự vô cùng cảm kích. Ta biết với loại thân phận và năng lực này của Trương lão sư, cũng không thiếu kim tệ. Cho nên, mấy ngày qua đã đặc biệt phái người thu thập, vừa vặn nhận được một viên ngọc tinh Minh Lý, đưa cho lão sư xem như quà cảm ơn!

Mấy người khách sáo một hồi, Triệu Phong thành chủ đưa tới một món khác.

- Ngọc tinh Minh Lý?

Nhìn thứ đối phương đưa tới, vẻ mặt Trương Huyền nghi ngờ.
- Ngọc tinh Minh Lý lại giống như linh khí đối với người tu luyện, vỗ về hấp thu, chẳng những có thể khôi phục mức độ tâm cảnh tiêu hao, còn có thể thong thả tăng cường, là vật phẩm danh sư dùng để tu luyện tâm cảnh, vô cùng trân quý. Toàn bộ Bạch Ngọc thành ta có vô số khoáng mạch ngọc thạch, cũng chỉ tìm được một khối này.

Triệu Phong thành chủ giải thích.

- Có thể tăng cường mức độ tâm cảnh sao?

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Thực đúng là buồn ngủ gặp manh chiếu.

Vừa buồn rầu vì mức độ tâm cảnh quá thấp, không biết làm như thế nào cho phải, vị Triệu Phong thành chủ này lại đưa khối ngọc tinh Minh Lý này qua. Thật đúng là quá tốt!

- Vật trân quý như thế... ta làm sao có thể không biết xấu hổ tiếp nhận được?

Trương Huyền có chút xấu hổ.

Toàn bộ Bạch Ngọc thành cũng chỉ có một khối, đủ thấy mức độ trân quý, đã không thể dùng tiền tài để cân nhắc.

Đối phương đặc biệt tìm kiếm, xem ra cũng tốn không ít tâm tư.

- Ân tình của Trương lão sư đối với tiểu nữ, một khối ngọc tinh lại tính là cái gì!

Triệu Phong thành chủ cung kính nói.

Nhìn ra Triệu Nhã có thể chất đặc biệt, cũng trả cái giá lớn để hỗ trợ kích hoạt...

Ân tình thật sự quá lớn. Ngọc tinh Minh Lý tuy rằng trân quý, lại cũng không báo đáp được.

- Vậy thì cám ơn!

Biết đối phương thật lòng thật ý muốn đưa đồ cho mình, không thu, ngược lại sẽ lo lắng, hơn nữa nó cũng vừa vặn có tác dụng, lúc này hắn gật đầu nhận lấy.

- Triệu Nhã là đệ tử của ta. Chuyện chỉ điểm tu luyện cho nàng, để cho nàng nhanh chóng nâng cao, là bổn phận của ta, không phải giao dịch, cũng không cần báo đáp.

Trương Huyền giơ tay ngăn lại:

- Chỉ có điều, ta thật sự cần ngọc tinh Minh Lý. Như vậy đi, trước đây Triệu Nhã cho ta xem qua công pháp Bạch Ngọc thành của các ngươi, ta sửa đổi một chút, hiện tại cho ngươi sao chép ra. Sau đó có thể chiếu theo đó tu luyện, coi như thù lao mua cái ngọc tinh Minh Lý này!

- Công pháp? Sửa chữa... một chút?

Triệu Phong, Thẩm Truy bệ hạ đồng thời mở to hai mắt nhìn, đầy nghi ngờ.

Chương 315: Chỉ điểm cho Triệu Phong (1)

Mỗi một bộ công pháp đều từng trải vô số người tâm huyết và tìm tòi, mới có khả năng truyền thừa hậu thế.

Không nói gì khác, chỉ nói bộ Bạch Ngọc Công Triệu Phong này đã truyền thừa không dưới ba trăm năm. Vô số tổ tiên đều luyện qua. Nếu không phải Triệu Nhã thân là nữ tử không thích hợp, khẳng định cũng sẽ tu luyện cái này.

Bốn tuổi bắt đầu cảm ngộ linh khí, cho tới bây giờ, trở thành bá chủ một phương, thời gian Bạch Ngọc công làm bạn với hắn đã hơn bốn mươi năm. Hắn chưa bao giờ cảm thấy có vấn đề gì. Trương lão sư này chưa đủ hai mươi tuổi lại còn nói sửa đổi một chút?

Thật hay giả vậy?

Sửa chữa công pháp, đây chính là lý giải đối với lực lượng, đạt được Tông Sư cảnh, khai tông lập phái mới có thể làm được.

Cho nên, vừa nghe hắn nói như vậy, không chỉ Triệu Phong thành chủ, ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng không tin.

Lão tổ Thẩm Hồng tự nhiên đạt được Tông Sư cảnh, hiện tại còn không có cách nào sửa đổi một môn công pháp truyền thừa mấy trăm năm. Hắn... thật sự làm được sao?

Nhìn ra được hai người nghi ngờ, Trương Huyền cũng không quá để ý, tiện tay lấy ra giấy bút, bắt đầu viết.

Lần trước chỉnh lý công pháp mới để cho đám người Triệu Nhã tu luyện, bọn họ cũng bộ dạng như vậy, thái độ này. Hắn đã quen rồi.

Thời gian không lâu, hắn lại viết ra một môn công pháp.

- Cái này...

Tiếp nhận tờ giấy, Triệu Phong thành chủ cúi đầu nhìn xuống. Quả nhiên hắn phát hiện công pháp tu luyện ban đầu bị vị Trương lão sư này sửa đổi mấy chỗ. Chỉ có điều, sau khi xem xong, sắc mặt hắn càng lúc càng cổ quái.

- Có vấn đề gì sao?

Thẩm Truy bệ hạ không nhịn được hỏi.

- Bệ hạ ngài xem!

Triệu Phong đưa công pháp tới.

Thẩm Truy tiện tay mở ra, nhìn một hồi, trong đầu đầy mơ hồ:

- Công pháp của ngươi trước đây từng tìm lão tổ đánh giá chỉ điểm qua, ta cũng đặc biệt xem qua, phát huy đại khí. Thay đổi như vậy, lại hoàn toàn thay đổi, thậm chí còn có chỗ xung đột lẫn nhau... Thật sự có thể tu luyện sao?

Hắn làm cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong, đứng đầu một nước, kiến thức rộng rãi. Nhìn bộ công pháp sửa đổi này, hắn vẫn có thể nhìn ra ưu khuyết điểm.

Nếu thật sự dựa theo phía trên viết tu luyện, vài chỗ huyệt đạo tương khắc, kình khí hỗn loạn, làm không tốt sẽ tẩu hỏa nhập ma.

- Có thể tu luyện hay không, thử một chút thì biết!

Nhìn ra được hai người nghi ngờ, Trương Huyền cũng không tức giận. - Ta tin tưởng Trương lão sư!

Triệu Thành chủ có chút do dự, gật đầu.

Tuy rằng Bạch Ngọc công trước mắt này, bị sửa đổi có phần cổ quái hiếm lạ, khiến người ta không suy nghĩ rõ ràng được, nhưng hắn tin tưởng vào vị Trương lão sư trước mắt này.

Có thể liếc mắt nhìn ra nữ nhi có thể chất thuần âm, nửa tháng ngắn ngủi khiến bốn người học sinh khác nắm giữ tiến bộ lớn như vậy. Bất kể năng lực quan sát hay chỉ điểm đối với tu luyện, hắn đều không thể so sánh.

Nghĩ vậy, Triệu Thành chủ theo chỗ sửa đổi ghi lại, khoanh chân ngồi dưới đất, lập tức tu luyện.

Vù vù vù!

Dựa theo hắn tập ngưng thần tĩnh khí, linh khí chung quanh lập tức tập trung lại, dọc theo lỗ chân lông tiến vào thân thể.

Vừa tu luyện, cũng để cho người ta nhìn ra được thực lực của hắn, Thông Huyền cảnh hậu kỳ!

Ục ục ục ục!

Thời gian tu luyện không dài, gương mặt Triệu Thành chủ vốn hồng hào trở nên trắng bệch, không ngừng đổ mồ hôi, thân thể không nhịn được khẽ run lên.

- Đây là...

Nhìn thấy được bộ dáng của hắn, Thẩm Truy bệ hạ không nhịn được nhìn qua:
- Trương lão sư, hắn có phải tu luyện sai hay không? Hơi thở dồn dập, tinh thần tự do bất ổn. Đây là... dấu hiệu của tẩu hỏa nhập ma!

Bình thường tu luyện, linh khí tiến vào trong cơ thể được rèn luyện thành chân khí, sẽ càng lúc càng thoải mái. Nhưng Triệu Thành chủ trước mắt, toàn thân run rẩy, giống như có một lực lượng kỳ quái muốn phá thể lao ra, cũng có phần không áp chế được. Rõ ràng là xảy ra vấn đề.

Thông Huyền cảnh không giống Tụ Tức cảnh, Đan Điền cảnh. Một khi tẩu hỏa nhập ma, vậy sẽ không phải là chuyện nhỏ!

Nhẹ thì tu vi toàn bộ bị phế bỏ. Nặng thì bị mất mạng ngay tại chỗ.

Lại không có khả năng cứu chữa được!

- Đừng có gấp. Nếu như Triệu Thành chủ cảm thấy không thích hợp, sẽ dừng lại!

Không trả lời câu hỏi của hắn, Trương Huyền mỉm cười, thần thái tự nhiên.

- Điều này...

Cũng đúng. Triệu Thành tu luyện chính là nhiều năm như vậy, không phải học viên mới vừa vào học viện, cái gì cũng không hiểu, lão sư nói cái gì là cái đó, chỉ biết mù quáng tu luyện.

Nếu hắn thật sự cảm thấy không thích hợp, khẳng định sẽ dừng lại.

Hiểu rõ điểm ấy, tâm tình Thẩm Truy bệ hạ có phần thả lỏng, chỉ có điều vẫn cau mày.

Hắn đã nhìn qua chỗ Trương lão sư này thay đổi, so với Bạch Ngọc Công Triệu thành chủ tu luyện hoàn toàn không giống nhau. Thậm chí cũng có không thiếu chỗ ngược lại. Tu luyện như vậy, lẽ nào... thật sự có thể làm được?

Phải biết rằng, sửa chữa công pháp lung tung đây chính là... sẽ chết người!

Hơn nữa, Triệu Thành chủ có phải quá lỗ mãng hay không?

Tuy rằng Trương lão sư từng sửa chữa, lại không nhận được cân nhắc và nghiệm chứng. Trực tiếp tu luyện như vậy không sợ thật sự sẽ luyện ra vấn đề sao?

Phụt!

Đang suy nghĩ miên mang, chợt thấy sắc mặt Triệu Thành chủ càng trở nên khó coi hơn, không thể tiếp tục kìm chế được, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra.

- Triệu Thành chủ...

Thấy hắn nôn ra máu, Thẩm Truy bệ hạ đang định nâng dậy. Hắn còn chưa có nhúc nhích, lại nghe tiếng của Trương lão sư chậm rãi vang lên:

- Đừng có gấp. Tạm thời nhìn thử máu hắn phun ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau