THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Tâm như chỉ thủy

Cầm quyển sách Thẩm Bích Như đưa tới, chỉ nhìn thoáng qua thôi mà thân thể Mặc lão đã run rẩy.

Chuyện này... Không thể nào xảy ra được.

- Được rồi, còn chỗ nào cảm thấy không hiểu nữa không? Nếu như không có thì ta đi đây!

Trương Huyền khó hiểu nhìn bọn họ.

Hai người bọn họ bị điên sao!

Đã hỏi thì phải hỏi mấy vấn đề khó khăn hơn chứ! Sao toàn hỏi mấy câu đơn giản mà đã có sẵn lời giải trong sách. Mấy câu hỏi của bọn họ không cần suy nghĩ cũng có thể trả lời được, đúng là quá nhàm chán!

Nào là nhân viên quản lý thư viện, nào là lão sư giỏi nổi tiếng... Hừ, ngay đến cả một người xuyên không như mình cũng không bằng, kiến thức quá kém rồi.

- Đừng gấp, ta còn một vấn đề nữa muốn hỏi ngươi. Câu “Khí chuyển động xung quanh, tâm xoay quanh vạn vật” ý muốn nói về điều gì?

Đè nén nghi ngờ trong lòng, Mặc lão tiếp tục nói.

Những lời này là câu hỏi một vị trưởng lão đã hỏi ông vài ngày trước nhưng khi đó ông không trả lời được. Sau đó ông đã đến Tàng Thư các để tìm đáp án nhưng mãi vẫn không thể tìm ra, đành phải buồn bã ra về. Bây giờ thấy thiếu niên kia có thể dễ dàng giải thích mấy vấn đề khó như vậy, ông không nhịn được liền hỏi.

- Chuyện này mà ông cũng không biết sao?” Trương Huyền nhìn Mặc lão như nhìn một người ngốc: “Đây là kiến thức cơ bản nhất trong việc tu luyện đó. Ý câu này là trong quá trình tập luyện, khi khí huyết di chuyển một vòng trong cơ thể thì võ giả sẽ cảm thấy như đang được đi khắp nơi trên thế giới và cảm thụ được mọi vật trên đời. Câu nói này trong quyển “Khí huyết luận” của Bạch Minh tiền bối có nhắc đến. Quyển sách này đặt ở giá sách thứ 27, câu nói đó được ghi ở trang 69.

Câu “Khí chuyển động xung quanh, tâm xoay quanh vạn vật” được ghi trong sách luyện võ của võ giả tầng thứ nhất. Đây là một trong những câu không có khuyết điểm, thế nên hắn nhớ rất rõ, với lại câu này cũng đã được một tiền bối chuyên môn trong học viện Hồng Thiên giải thích nên lúc đó hắn cũng xem kỹ hơn một chút. Câu này không có gì khó cả, vậy mà tại sao một vị trưởng lão quản lý thư viện lâu năm như ông lại không biết, đã vậy còn hỏi hắn?

Mặc lão không trả lời ngay mà hành động giống Thẩm Bích Như hồi nãy, vội vã xoay người chạy vào Tàng Thư các. Một lát sau khi đi ra trên tay ông đã cầm quyển sách “Khí huyết luận.” Lật đến trang 69, vừa nhìn thoáng qua, Mặc lão đã run rẩy nói không nên lời.

Phần chữ ghi chép trong sách giống y chang với lời Trương Huyền vừa nói.

Trước đây mấy ngày, vị trưởng lão kia đã xem rất nhiều sách nhưng vẫn không tìm ra được lời giải thích. Nằm mơ bọn họ cũng không thể ngờ tới, nó lại được ghi trong một quyển sách ít người xem thế này.

Một quyển sách ít người xem như vậy mà hắn cũng đọc, đã vậy còn nhớ rõ số trang của nó là bao nhiêu nữa!

Mặc lão cảm thấy choáng váng, hắn sắp điên mất.

Nếu không phải vì giữ hình tượng, hắn đã sớm vò đầu bứt tai, tự hỏi bản thân rồi.

Vừa mới mắng đối phương đến đây để phá rối, kết quả người ta không chỉ đọc sách mà còn có thể nhớ kỹ nội dung từng quyển. Mặc lão xấu hổ đến đỏ bừng mặt, nếu mà lúc này có một cái hố thì hắn nhất định sẽ chui xuống đó trốn cho đỡ ngượng rồi.

Hắn thật sự là lão sư đứng chót trường sao?

Một người có kiến thức phong phú như hắn mà còn bị gọi là giáo viên đứng chót, vậy chắc ngay cả điểm không hắn cũng không thể lấy được quá.

- Vậy nhé, sau này cố gắng đọc nhiều sách thêm, những vấn đề này đều có trong sách hết rồi!

Thấy hai người kia đều đang đứng ngơ ngác nhìn mình, Trương Huyền nói một câu đầy hàm ý, sau đó lắc đầu:

- Không có chuyện gì nữa thì ta đi trước đây!

Nói xong Trương Huyền liền bước ra ngoài.

Hắn đã đói đến mức không chịu nổi nữa rồi, nếu bây giờ còn chưa được ăn chắc sẽ phải ngất vì đói mất.

- Lão sư Trương Huyền, chờ ta với...

Lúc này Thẩm Bích Như mới lấy lại được bình tĩnh sau một hồi kinh ngạc, nàng vội vã đuổi theo Trương Huyền.

- Nàng lại muốn làm gì nữa đây?

Trương Huyền mệt mỏi nói.

Vị cô nương này điên à? Lại lên cơn gì nữa đây?

Vấn đề mà nàng ta không hiểu hắn cũng đã giải đáp hết rồi, vậy mà còn chưa chịu để hắn yên hay sao? Nàng ta không thấy hắn đang đói bụng, muốn đi ăn cơm ư?

- Ta cũng chưa ăn cơm, chẳng lẽ ngươi không muốn mời ta cùng đi ăn tối sao?

Thẩm Bích Như cắn răng nói.

Nàng là nữ thần của học viện Hồng Thiên, có không ít chàng trai từng mời nàng đi ăn cơm thế nhưng nàng chưa từng nhận lời mời của ai cả. Ngay cả Thượng Bân cũng đã từng mời rất nhiều lần nhưng chưa lần nào nàng đồng ý.
Hôm nay Trương Huyền đã khiến nàng rất kinh ngạc, thế nên nhịn không được mà có chút tò mò về hắn ta, vì vậy mới quyết định muốn đi ăn cơm với hắn. Nàng muốn mượn cơ hội này để tìm hiểu xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cái tên khó ưa này.

- Mời ngươi?

Trương Huyền khó chịu nhìn Thẩm Bích Như: “Ngươi nghĩ gì vậy hả? Nếu muốn ăn thì tự dùng tiền của mình mà mua đồ ăn! Sao lại có thể mặt dày đi “ăn ké” thế hả?

Ngươi nhờ ta giải thích vấn đề giúp, ta cũng đã trả lời xong hết rồi, thế mà bây giờ còn muốn ta mời ăn cơm nữa sao?

Sao ả ta lại có thể không biết xấu hổ, mặt dày như vậy chứ?

Mặc dù Trương Huyền đã sống hai đời, kiếp trước cũng từng coi rất nhiều “Phim hành động”, thế nhưng trên trên thực tế hắn cũng chỉ là một trạch nam (1), bản thân chưa từng tiếp xúc với con gái nên làm sao hiểu được suy nghĩ của Thẩm Bích Như.

- Ngươi...” Nhìn ánh mắt khinh bỉ của Trương Huyền, lại còn nghe thấy những lời hắn nói, Thẩm Bích Như tức giận đến nỗi suýt ói máu, ngất tại chỗ.

Ta là một mỹ nữ, mà mỹ nữ thì có quyền làm như vậy, được chưa?

Người khác năn nỉ đi ăn cùng mà nàng còn chưa đồng ý. Cái tên Trương Huyền hắn thì ngược lại, cho hắn cơ hội mời ăn cơm, lại còn dám nhìn nàng như nhìn “sinh vật lạ.

Lại còn chửi nàng mặt dày!

Dày cái đầu hắn!

Hừ, làm gì có ai mà nói khó nghe như vậy với người đẹp chứ? Đúng là cái tên đáng ghét.

- Được, để ta mời ngươi, thế nào? Ta mời ngươi ăn cơm!

Thẩm Bích Như cắn răng nói.

- Ngươi mời ta?

Trương Huyền dừng lại suy nghĩ một lát, chủ nhân thân thể này lúc trước vì là giáo viên tệ nhất trường nên tiền lương nhận được không cao, gần như thu nhập mỗi tháng chẳng được bao nhiêu. Nên nếu có người mời đi ăn cơm thì cũng là một điều tốt, nghĩ như vậy nên Trương Huyền gật đầu:

- Ừm, nếu như ngươi mời thì được, nhưng mà ta muốn ăn một bữa thật thịnh soạn. Nếu như ngươi muốn mời mấy thứ đơn giản như bánh bao, bánh rán gì đó thì ta sẽ không đi đâu!

- ...

Thẩm Bích Như lại tiếp tục tức đến sắp phát điên.

Bánh bao, bánh rán cái đầu ngươi, đồ đáng ghét!

- Đi thôi.Nàng cũng không muốn giải thích nữa, chỉ sợ nói nhiều thêm một chút nữa thôi sẽ bị kẻ trước mắt này chọc tức đến phát điên mất.

Mặc dù Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể nhìn ra được hết tất cả khuyết điểm trong các chiêu thức võ công hay huyệt Mệnh môn của người khác, thế nhưng nó lại không thể nhìn ra, cũng không hiểu được tâm trạng thiếu nữ. Vì vậy Trương Huyền không thể biết rằng, chỉ mới vài ba câu nói nhưng hắn đã khiến cho cái người được gọi là nữ thần đứng đầu học viện Hồng Thiên tức giận đến sắp nôn ra máu.

Trương Huyền yên lặng bước theo phía sau Thẩm Bích Như, đi dọc theo con đường ra ngoài.

Tuy ban đêm ở học viện Hồng Thiên không giống kiếp trước sáng rực ánh đèn. Nhưng ánh trăng chiếu rọi xuống sân trường cũng tạo nên một khung cảnh vô cùng mỹ lệ, linh khí dồi dào che phủ càng khiến cho không khí xung quanh lộ rõ vẻ yên tĩnh, an bình.

Kiếp trước khi ở hiện đại, Trương Huyền đã sống ở một nơi rất ồn ào và náo nhiệt, đi đến đâu cũng đầy ắp tiếng ồn, có lúc nào được yên tĩnh như vậy đâu. Chính vì vậy, Trương Huyền nhịn không được mà vừa đi vừa say mê ngắm cảnh.

Thẩm Bích Như đi ở phía trước, nàng những tưởng một lát nữa thiếu niên đang đi phía sau sẽ cố ý gợi chuyện hay hỏi thăm một ít chuyện nào đó để xóa bỏ cảm giác xấu hổ khi nãy của nàng, ai dè đâu chờ rất lâu mà vẫn chưa thấy hắn ta nói cái gì.

Thẩm Bích Như tò mò quay đầu lại nhìn thử.

Nhìn thấy bộ dạng lúc này của Trương Huyền, Thẩm Bích Như bất chợt cảm thấy ngơ ngác.

Thiếu niên kia đang bình thản bước đi, ánh trăng rọi chiếu lên người hắn như một bức tranh vẽ vô cùng sống động và xinh đẹp.

- Đây là... Đây là... Tâm cảnh (2) tầng hai - Tâm Như Chỉ Thủy (3) sao?

Đôi mắt Thẩm Bích Như tràn đầy khiếp sợ.

Một người võ giả không chỉ cần tu luyện chân khí và thân thể, mà quan trọng hơn hết còn cần phải rèn luyện tâm cảnh của mình.

Tâm cảnh càng cao càng dễ hiểu rõ và nâng cao việc tu luyện, nhờ vậy mà tốc độ tu luyện càng nhanh, thành tựu sau này đạt được cũng sẽ càng cao.

Do đó mà các cường giả cũng phân chia tâm cảnh thành nhiều mức độ.

Tâm Như Chỉ Thủy chính là cảnh giới ở tầng thứ hai.

Tâm cảnh còn khó tu luyện hơn nhiều so với võ học. Nghe nói toàn bộ học viện Hồng Thiên cũng chỉ có một mình hiệu trưởng mới đạt đến cảnh giới này. Ngay cả nàng, một thiên tài nổi tiếng, hai mươi tuổi đã đạt đến võ giả thời kỳ đỉnh cao ở tầng năm - Đỉnh Lực cảnh, chỉ đứng sau thiên tài nổi tiếng - Bạch tiểu Vương gia, nhưng cũng còn kém rất xa so với cảnh giới tâm cảnh tầng thứ hai.

Nàng cứ tưởng trong trường này sẽ rất khó có người thứ hai có thể đạt đến cảnh giới đó. Thế nhưng nàng đã lầm, thật không thể ngờ cái người lão sư vô dụng nhất trường kia đã đạt tới cảnh giới này rồi.

Nếu không phải do tận mắt nhìn thấy thì chắc chắn nàng sẽ không bao giờ tin được nổi sự thật này.

Điều này sao có thể xảy ra được?

Đây chính là tâm cảnh tầng hai, còn khó luyện hơn nhiều so với võ giả tầng sáu, tầng bảy.

Chẳng lẽ... hắn vốn dĩ không phải là người vô dụng, mà là... cố ý kiểm tra được không điểm để qua những lời cười nhạo, khinh thường của mọi người mà rèn luyện tâm trí của bản thân?

Thẩm Bích Như đột nhiên nghĩ đến một nguyên nhân.

Trước kia nàng rất ít khi gặp mặt hay tiếp xúc với Trương Huyền nên có rất nhiều chuyện về hắn nàng không được rõ ràng lắm. Nhưng hôm nay khi hỏi hắn một vài vấn đề mới phát hiện, thật ra Trương Huyền là một người có kiến thức rất phong phú. Hơn nữa hắn còn đạt tới tâm cảnh tầng hai - Tâm Như Chỉ Thủy.

Đây chính là cảnh giới mà rất nhiều người mơ ước nhưng không thể luyện được.

Coi bộ điểm kiểm tra giáo viên của hắn chỉ là giả, mục đích của hắn là muốn lợi dụng lời châm biếm, chửi rủa của mọi người để rèn luyện tâm trí, tiến lên tâm cảnh tầng hai.

Nàng không tin, người đạt tới cảnh giới cao cấp như Trương Huyền mà ngay cả bài kiểm tra giáo viên đơn giản kia cũng không thể vượt qua.

- Hừ, dám giả bộ, để xem ta vạch trần bộ mặt dối trá của hắn thế nào!

Ngay cả nàng mà cũng bị hắn lừa, Thẩm Bích Như nghiến răng tức giận.

Cái tên khốn này thật đáng ghét, nàng sẽ tìm một cơ hội để vạch trần bộ mặt thật của hắn trước mặt mọi người.

(1) Trạch nam: Người chỉ thích ở nhà và dành hầu hết thời gian để đọc sách, xem phim...

(2) Tâm cảnh: Tư tưởng, suy nghĩ, ý thức của con người.

(3) Tâm Như Chỉ Thủy: Tâm trạng bình tĩnh, không suy nghĩ lung tung, bậy bạ.

Chương 32: Hồng Thiên lâu

- Tâm Như Chỉ Thủy?

Trương Huyền nhanh chóng lấy lại tỉnh táo và thoát ra khỏi tâm cảnh đặc biệt kia, ánh mắt hắn sáng lên.

Vì đã đọc rất nhiều sách ở Tàng Thư các nên khi bị tâm cảnh ảnh hưởng, hắn cũng có thể cảm nhận được.

Hắn vốn là một người xuyên không, đã từng trải qua sống chết nên dễ sửa đổi tâm tính hơn nhiều so với người bình thường. Hơn nữa nhờ tu luyện công pháp Thiên Đạo mà chân khí trong người được lọc sạch giống như nước tinh khiết! Do đó việc hắn đạt đến tâm cảnh tầng hai trong thời gian ngắn như vậy cũng là điều rất bình thường.

Mặc dù hiện tại Trương Huyền đang rất vui vẻ nhưng hắn cũng không vì vậy mà khoe khoang với người khác.

Hắn đã vô cùng may mắn khi được sở hữu loại thần khí thần kì như Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Đã có điều kiện tốt như vậy rồi mà hắn vẫn còn vô dụng như người bình thường vậy thà để hắn đâm đầu vào khối đậu hũ chết quách cho rồi.

Suốt cả một đoạn đường dài không ai nói chuyện với ai, cuối cùng hai người cũng đã đến trước cửa học viện.

- Hồng Thiên lâu!

Nhìn ba chữ to trước mặt, Trương Huyền gật đầu.

Theo trí nhớ đời trước, đây chính là quán rượu sang trọng nhất ở học viện Hồng Thiên. Mỗi bữa cơm ở chỗ này đều có giá không hề rẻ. Lúc trước bởi chủ nhân thân thể này không có nhiều tiền, tiền lương cũng không cao nên chưa từng được đến đây ăn bao giờ.

Hắn cứ tưởng nếu Thẩm Bích Như nói là mời cơm, chắc chỉ tùy tiện dẫn hắn đến một quán nho nhỏ nào đó thôi. Thật không ngờ ả ta lại hào phóng đến nỗi đãi hắn ăn ở chỗ này.

Đúng là quán rượu nổi tiếng có khác, bên trong được trang trí vô cùng tráng lệ, lại gắn thêm rất nhiều dạ minh châu, viên nào cũng to cỡ nắm tay, khiến khắp nơi bên trong đều sáng tỏ như ban ngày.

Hai người đi đến vị trí gần cửa sổ rồi ngồi xuống.

- Muốn ăn cái gì?” Thẩm Bích Như nhìn thiếu niên trước mặt.

- Món nào cũng được!

Trương Huyền phất tay: “Dù sao ngươi cũng là người mời khách, vậy để ngươi chọn món là được rồi!

Hắn chưa tới đây bao giờ nên không biết món nào ngon, món nào dở. Đã có người chịu trả tiền rồi vậy hắn cứ việc chờ ăn là được. Hắn cũng lười phải suy nghĩ xem nên ăn cái gì.

Thấy bộ dạng khó ưa này của Trương Huyền, Thẩm Bích Như lại cảm thấy giận dữ nhưng lại không thể xả giận. Vì vậy chỉ đành gật đầu, chọn đại vài món ăn.

- Trương lão sư, điểm kiểm tra giáo viên của ngươi được không điểm, cái đó có phải do ngươi cố ý hay không?

Chọn món xong, Thẩm Bích Như nhìn chằm chằm Trương Huyền hỏi.

- Cố ý?

Không biết tại sao đối phương lại hỏi câu này, Trương Huyền ngẩn ngơ đáp: “Tất nhiên là không phải rồi.

Lúc kiểm tra giáo viên, hắn còn chưa xuyên tới đây, cũng không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán nên chắc chắn không phải là giả vờ.

Nghe thấy lời phủ nhận của Trương Huyền, Thẩm Bích Như lạnh lùng cười, vẻ mặt biểu hiện “Ta đã sớm biết ngươi sẽ trả lời như vậy.

Nếu ngươi đã không chịu thừa nhận, xem ta vạch trần ngươi thế nào!

- Dù sao bây giờ cũng không có chuyện gì làm, ta vẫn còn mấy vấn đề chưa hiểu lắm, Trương lão sư có thể giải thích giúp hay không?

Ánh mắt xoay chuyển, Thẩm Bích Như hỏi.

- Nói đi!

Nếu đối phương đã mời mình ăn cơm thì trả lời thêm một, hai vấn đề cũng không sao.

- À, khi tu luyện gặp được linh khí nhưng lại không có cách nào tập hợp chúng vào kinh mạch...

Thẩm Bích Như suy nghĩ một lát, sau đó hỏi một câu.

- Cái này mà cũng không hiểu sao?

Vấn đề này còn dễ hơn nhiều so với cái lúc trước nên khi nghe Thẩm Bích Như hỏi xong, Trương Huyền nghi ngờ nhìn nàng, sau đó giải thích: “Đối với vấn đề này ta có chín phương pháp để giải quyết nó...

Trương Huyền giải thích rất nhanh.

- Chín phương pháp...Nghe Trương Huyền dễ dàng nói ra chín phương pháp, sắc mặt Thẩm Bích Như liền biến đổi.

Nàng là một người học cao hiểu rộng nhưng cũng chỉ biết có ba phương pháp, vậy mà đối phương lại có thể nói ra ngay chín phương pháp khác nhau mà không cần suy nghĩ. Hơn nữa trong đó còn có vài phương pháp nàng chưa từng nghe nói qua. Thật không thể ngờ Trương Huyền lại biết nhiều như vậy.

- Vậy... khi linh khí đã tiến vào trong cơ thể nhưng lại không có cách nào điều khiển nó tiến vào kinh mạch thì sao?” Thẩm Bích Như cố nén kinh ngạc trong lòng, hỏi thêm lần nữa.

- Cũng rất đơn giản, ta có tám phương pháp để khắc phục!

Trương Huyền bắt đầu giải thích:

- Phương pháp thứ nhất...

Thân thể mềm mại của Thẩm Bích Như không nhịn được mà run rẩy. Mặc dù nàng đã sớm chuẩn bị tâm lý thế nhưng khi nghe hắn nói xong nàng lại bất ngờ đến sắp điên luôn được.

Những phương pháp mà hắn nói, nghe thì có vẻ đơn giản, thế nhưng nếu luyện tập thật tốt thì rất nhanh sẽ có thể đột phá sang cảnh giới mới.

- Nếu ngươi đã biết nhiều phương pháp như thế, vậy tại sao lúc kiểm tra giáo viên, một câu ngươi cũng không trả lời được, để bị không điểm thế kia?

Đè nén xúc động trong lòng, Thẩm Bích Như nói.

Hai vấn đề mà cô vừa hỏi chính là hai câu hỏi đầu tiên trong đề thi kiểm tra giữa các lão sư lúc trước. Nếu Trương Huyền đã biết nhiều cách khắc phục như vậy, tại sao không trả lời mà lại để bị không điểm?

- À!

Lúc này Trương Huyền mới phản ứng lại kịp.

Hóa ra mấy câu hỏi đó đều nằm trong bài kiểm tra lão sư. Nhưng việc tại sao bị không điểm thì phải hỏi chủ nhân thân thể này lúc trước rồi. Mặc dù trong trí nhớ đời trước có kì thi này nhưng tại sao bị không điểm hắn cũng không nhớ nổi nữa.

- Cái này...

Đang không biết trả lời thế nào thì người phục vụ đã bưng đồ ăn lên.

- Ăn cơm trước đi!

Nhìn thấy những món ăn ngon trước mặt, lại ngửi được hương thơm hấp dẫn của nó, hiện tại Trương Huyền chỉ muốn ăn một bữa thật no nê, hắn không còn muốn bận tâm những việc nhỏ nhặt ấy nữa, vì vậy mở miệng đề nghị.

- Hừ...

Thấy cái tên đáng ghét kia nhìn đồ ăn còn vui vẻ hơn khi nhìn thấy mình, Thẩm Bích Như tức giận vô cùng.Có rất nhiều người đã từng mời nàng ăn cơm nhưng thật ra đó chỉ là cái cớ để họ có thể cùng ngồi trò chuyện với nàng. Cái tên khó ưa này thì ngược lại, hắn... Hừ, hắn đúng là thật sự tới đây chỉ vì để ăn cơm...

.............

- Thượng Bân, đừng giận nữa, ta đã xin “Học tâm khảo vấn” rồi. Ngày mai nhất định ban giám hiệu sẽ xét duyệt vấn đề về Lưu Dương mà ta đã đề cập, đến lúc đó Trương Huyền chắc chắn sẽ bị trừng phạt. Còn cái tên họ Diêu điên khùng kia thì chỉ cần chờ ngày mai gặp lại là có thể dạy dỗ hắn ta rồi, có sủng vật mà Thượng Thần trưởng lão cho mượn, cậu chắc chắn có thể đánh thắng hắn ta, bởi vậy bây giờ nên ăn mừng mới đúng chứ. Đi nào, để tôi mời cậu ăn một bữa no nê, sau đó lại tìm mấy cô gái... Ha ha!

Từ trong sân trường, hai thanh niên nhanh chân đi ra cổng.

Người đi đầu gương mặt sưng đỏ, máu bầm ứ đọng ở hốc mắt khiến đôi mắt hắn trông giống như gấu trúc, nhìn thoáng qua đã biết là vừa đánh nhau với người khác và bị đánh vào mặt. Người đi phía sau thì cúi đầu, khom lưng, thái độ nịnh nọt, hắn chính là người đang nói chuyện.

Sau lưng hai người là một con sư tử to lớn, hung dữ, còn chưa đi tới gần đã khiến người ta có cảm giác khó chịu và áp lực vô cùng.

Hai người này, một người thì buổi sáng vừa đến lớp Trương Huyền phá rối nhưng bị Diêu Hàn đánh cho một trận tơi tả - Thượng Bân. Một người thì đang muốn kiện Trương Huyền - Tào Hùng.

Còn con sư tử đi theo sau lưng bọn họ chính là sủng vật của Thượng Thần trưởng lão, Man Thú cấp sáu - Bạo Thiên Sư.

Ở thế giới này có rất nhiều vị luyện đan sư, luyện khí sư chuyên nghiệp, những nghề nghiệp này đều rất cao quý, khiến cho nhiều người kính nể.

Thượng Thần trưởng lão chính là một vị thuần thú sư.

Công việc của lão chính là thuần phục Man Thú, Linh Thú, để chúng trở thành sủng vật của riêng vị thuần thú sư đó, để chúng giúp họ chiến đấu. Công lực của Man Thú và Linh Thú rất cao. Đây cũng là một trong những nghề nghiệp nổi tiếng.

Bạo Thiên Sư này chính là Man Thú mà Thượng Thần trưởng lão đã huấn luyện.

Sau khi bị Diêu Hàn điên cuồng đánh một trận, Thượng Bân biết thực lực của mình không bằng hắn ta nên đã nhanh chóng đến chỗ gia gia xin mượn con Bạo Thiên Sư này.

- Hừ.

Nghe xong những lời nịnh nọt của đối phương, Thượng Bân gục gặc đầu, vẻ mặt hung dữ nói:

- Ta nhất định sẽ dạy dỗ cái tên điên Diêu Hàn kia một trận, cả cái tên Trương Huyền khó ưa kia nữa.

- Đó là điều tất nhiên rồi, có Bạo Thiên Sư ở đây, Thượng Bân còn lo lắng gì nữa.

Tào Hùng cười nói.

Man Thú cấp sáu có thực lực tương đương với những cường giả ở tầng sáu, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều.

Dù cho thực lực của cái tên quản gia điên Diêu Hàn kia không yếu nhưng nếu muốn thắng được Bạo Thiên Sư chắc chắn là việc không dễ, hơn nữa hiện tại hắn ta còn đang bị thương.

Lúc sáng nhìn thấy hắn ta bị băng bó như xác ướp, bộ dạng thê thảm cũng không khác Thượng Bân là bao nhiêu.

- Bạo Thiên Sư là sủng vật của gia gia ta, ngươi cũng biết đấy, nó vẫn còn tính hoang dã rất cao, rất khó thuần hóa. Mặc dù gia gia đã giao nó cho ta nhưng cũng chỉ có thể ra lệnh cho nó ngăn cản khi có người tấn công, chứ không thể sai khiến nó làm việc theo ý riêng được.

Nhìn thoáng qua con Bạo Thiên Sư hung hãn phía sau lưng, Thượng Bân bất lực nói.

Thực lực Man Thú rất mạnh, tích cách lại cao ngạo, trừ phi người đó có thực lực mạnh hơn nó hoặc là một thuần thú sư, nếu không rất khó để nó nghe theo mệnh lệnh.

- Cũng chưa chắc, đến lúc đó chúng ta chỉ việc đưa nó rượu và thức ăn ngon, chỉ cần khéo léo một chút là có thể khiến nó nghe lời rồi.

Tào Hùng cười nói.

- Hi vọng như thế!

Hai người vừa đi vừa nói, một lát sau đã đến trước một quán rượu lớn.

- Đến rồi.

Bước chân vào trong, sau lưng hai người là một bảng hiệu rất thu hút, bên trên có đề ba chữ to.

- Hồng Thiên lâu!

Chương 33: Ra vẻ hào phóng

- Thượng công tử, ngài đã đến rồi à, mời ngài vào!

Hai người một thú còn chưa đi vào quán rượu, đã có một người trung niên chạy ra tươi cười tiếp đón.

Đây là người quản lý của Hồng Thiên lâu - Ngô Sầu!

- Dẫn chúng ta đến chỗ nào yên tĩnh một chút. Ta với Tào lão sư Hùng muốn cùng nhau trò chuyện, uống rượu một trận thỏa thích. Thượng Bân nói.

- Mời hai vị đi bên này!

Ngô Sầu nhanh chóng sắp xếp chỗ ngồi đúng theo yêu cầu của Thượng Bân.

- Thượng Bân này, mỗi lần ta đến đây, quản lý Ngô đều có thái độ rất hờ hững, lạnh lùng, sao lần này lại...

Tào Hùng nhịn không được hỏi.

Mặc dù Hồng Thiên lâu chỉ là một quán rượu thế nhưng nghe nói thế lực sau lưng nó rất lớn. Nếu không thì làm sao nó có thể được mở ở trong học viện Hồng Thiên, lại còn xây dựng với quy mô lớn như vậy.

Lúc trước khi hắn tới đây ăn cơm, quản lý Ngô này chưa bao giờ để ý đến hắn. Nhưng bây giờ lại cúi đầu, khom lưng, thái độ cung kính, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu.

- Hồi trước học viện chúng ta có một vị Hồng Hạo trưởng lão, ngươi đã từng nghe nói qua chưa?

Thượng Bân hỏi.

Tào Hùng gật đầu.

Học viện Hồng Thiên này chính là do vị tiền bối tên Hồng Thiên lập nên. Sau khi ông ấy chết, những hậu bối đời sau vẫn tiếp tục giữ gìn và phát huy nó. Vì vậy mà những vị trưởng lão họ Hồng trong học viện đều rất nổi tiếng và được mọi người kính trọng.

Vị Hồng Hạo trưởng lão này hắn đã từng nghe nói qua. Thực lực hắn ta rất cao, nghe nói còn từng tranh giành chức viện trưởng. Chỉ có điều về sau không biết vì nguyên nhân gì mà hắn đột nhiên từ bỏ chức viện trưởng, sau này không còn nghe ai nhắc đến hắn nữa.

- Sau khi từ bỏ chức vị viện trưởng, hắn ta đã mở quán rượu này. Gia gia ta từng là bạn thân của hắn, vì vậy mỗi lần ta đến đây, quản lý Ngô đều sẽ tiếp đãi rất nhiệt tình và chu đáo.

Thượng Bân đắc ý nói.

- Thì ra là thế!

Tào Hùng gật đầu.

Hèn chi Hồng Thiên lâu lại có quy mô lớn như vậy, hóa ra nó là quán rượu do Hồng Hạo trưởng lão mở.

Quán rượu lớn như vậy, lại được người quản lý tiệm tự mình ra tiếp đãi, đây đúng là chuyện rất vinh hạnh.

- Hả?

Đang hưởng thụ đãi ngộ chưa bao giờ có này, Tào Hùng bất chợt ngưng cười, vẻ mặt khó chịu.

- Sao vậy?

Thượng Bân nghi ngờ nhìn Tào Hùng.

- Người ngồi đằng kia hình như là Trương Huyền thì phải, hắn có tư cách gì mà đến đây ăn cơm chứ?

Tào Hùng vừa nói vừa chỉ về phía trước.

- Trương Huyền?

Thượng Bân quay đầu lại. Nhìn thấy Trương Huyền và người đang ngồi chung bàn với hắn, Thượng Bân giật mình, vẻ mặt tức giận:

- Tại sao nàng ấy lại có thể ngồi chung bàn với cái tên vô dụng kia chứ? Ta đã từng mời nàng ấy đi ăn rất nhiều lần nhưng nàng ấy vẫn luôn từ chối, vậy mà bây giờ lại có thể cùng ngồi ăn với người khác! Thật đáng ghét!

Hắn chính là cháu trai của trưởng lão, là lão sư giỏi của trường, là cường giả tầng năm - Đỉnh Lực cảnh. Hắn đã từng mời Thẩm Bích Như đi ăn nhiều lần nhưng đối phương chưa từng đồng ý lần nào, hắn cứ tưởng đó là do nàng ấy chưa từng nhận lời đi ăn với bất kỳ ai, thế nhưng có nằm mơ hắn cũng không thể ngờ được, giờ đây nàng ấy lại có thể ngồi ăn cơm với cái tên lão sư nổi tiếng là vô dụng nhất trường kia.

Hắn tức đến nỗi suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ luôn được.

Thượng Bân giận dữ vỗ bàn một cái, sau đó đứng dậy tính đi đến chỗ Trương Huyền để chất vấn Thẩm Bích Như nhưng vừa nghĩ đến thái độ của nàng, hắn liền lập tức tiu nghỉu ngồi xuống.

Nàng ấy ghét nhất là bị người khác làm phiền. Nếu bây giờ hắn chạy đến chất vấn, chắc chắn sẽ khiến nàng ấy nổi giận. Khi đó muốn theo đuổi tiếp sẽ rất khó.

- Thượng Bân, ngươi khoan nóng giận đã, ta có cách này có thể giúp Thẩm lão sư nhìn thấy rõ bộ mặt thật của Trương Huyền! Hơn nữa còn có thể phô trương được sự mạnh mẽ, oai phong của Thượng Bân ngươi.

Tào Hùng là một người gian xảo, nhìn thấy tình huống như vậy, hắn vội chớp mắt cười nói.

- Cách gì vậy?

- Trương Huyền chắc chắn đã phải buông rất nhiều lời nịnh nọt để có thể mời Thẩm lão sư đi ăn cơm với hắn! Nhưng một lão sư cấp thấp như hắn thì tiền lương nhận được có đáng bao nhiêu chứ? Đến lúc thanh toán, chúng ta chỉ cần làm một vài việc nhỏ, khiến hắn không đủ tiền để trả. Trong lúc hắn đang mất mặt xấu hổ thì ngươi sẽ đi qua đó để làm anh hùng cứu mỹ nhân... Như vậy Thẩm lão sư sẽ đổi thái độ thân thiện hơn với ngươi, thậm chí còn có thể đem lòng yêu mến ngươi...

Tào Hùng nói ra kế hoạch của mình.
- Được, cứ làm như vậy đi.

Ánh mắt Thượng Bân sáng lên, hắn hài lòng gật đầu.

Vừa có thể khiến đối thủ mất mặt, vừa có thể nâng cao giá trị bản thân. Kế hoạch này thật quá hoàn hảo!

Xem ra Tào Hùng không chỉ dạy học giỏi mà còn là một người rất thông minh và nhiều mưu kế. Có lẽ về sau nên bồi dưỡng thật tốt cho hắn mới được...

...................

Trương Huyền cũng không biết có người đang tính hãm hại mình. Hiện tại hắn chỉ chăm chú thưởng thức những món ngon trên bàn, lại còn liên tục gật đầu thỏa mãn.

Mặc dù những món ở đây không ngon bằng những món trên Trái đất làm. Nhưng thế giới này có linh khí dồi dào, nguyên liệu nấu ăn cũng mới mẻ, khẩu vị mới lạ khiến hắn rất thích.

Cả một bàn đầy rượu thịt nhanh chóng bị ăn hết bảy, tám phần. Đa số đồ ăn đều rơi vào bụng Trương Huyền, còn Thẩm Bích Như ăn không nhiều, mỗi món nàng chỉ ăn một chút ít.

Thấy cái tên khó ưa kia vào đây chỉ biết ăn, ngay cả nàng hắn cũng không thèm để ý đến, Thẩm Bích Như tức giận vô cùng.

Lúc mới đầu nàng cứ nghĩ đối phương đang giả vờ, mục đích là để hấp dẫn sự chú ý của mình. Nhưng giờ phút này cô đã xác định được, hắn thật sự không coi nàng ra gì cả...

Từ trước đến nay, dù là những lão sư thiên tài nổi tiếng đi nữa, khi nhìn thấy nàng cũng đều cố gắng hết sức để lấy lòng, nịnh nọt. Vậy mà cái tên Trương Huyền khó ưa kia thì ngược lại, rõ ràng chỉ là một lão sư đứng chót trường, lại dám không để ý đến nàng. Thẩm Bích Như giận dữ cắn chặt răng, nàng rất muốn xông tới đá Trương Huyền mấy đá cho hả giận.

Càng nghĩ càng tức giận, Thẩm Bích Như biết nếu bây giờ còn ngồi đây cùng ăn với Trương Huyền nữa, chắc chắn sẽ bị hắn làm tức chết, thế nên liền quay người khẽ kêu:

- Tính tiền đi!

- Tất cả là 1.280 đồng tiền vàng.

Một người phục vụ đi tới nói.

- 1.280?

Thẩm Bích Như sững sờ, nàng giật mình hỏi:

- Sao lại đắt như vậy?

Mặc dù là một lão sư giỏi nhưng tiền lương một tháng cũng chỉ mới có 1.000 đồng tiền vàng, vậy mà chỉ vì ăn có một bữa cơm đã tiêu hết một tháng lương rồi sao?

Tại sao lại đắt như vậy chứ?

Lúc chọn món nàng cũng có tính sơ qua, tiền ăn còn chưa tới 100, sao bây giờ lại lên tới tận 1.000?

- Thật xin lỗi, chỉ một bình rượu này thôi đã có giá là 1.200 đồng tiền vàng rồi.

Người phục vụ nói.
Vừa rồi lúc hai người ăn cơm có một người phục vụ đến hỏi bọn họ có muốn uống rượu hay không. Thẩm Bích Như nghĩ uống chút rượu cũng không sao nên đã gật đầu đồng ý, thật không ngờ nó lại đắt đến như vậy.

- Bình rượu này là do các ngươi đem tới, chúng ta cũng không biết giá...

Thẩm Bích Như khó chịu nói.

Có ngốc đến cỡ nào nàng cũng hiểu, mình đã bị người ta lừa rồi.

- Nếu không biết giá thì có thể hỏi chúng ta trước nhưng ngươi lại không hỏi, khiến chúng ta nghĩ là ngươi đã biết giá rồi, vì vậy cũng không dám nhiều lời thêm nữa.

Người phục vụ lạnh lùng nói.

- Hừ!

Thấy thái độ đối phương như vậy, Thẩm Bích Như biết có nói thêm gì nữa cũng vô dụng. Nếu làm lớn chuyện ngược lại sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của mình. Do đó nàng cũng không nhiều lời nữa mà mở túi tiền ra thanh toán. Thế nhưng khi nhìn thấy số tiền còn lại trong túi mình, Thẩm Bích Như xấu hổ nói:

- Hôm nay ta không có mang nhiều tiền như vậy, hay ngươi ghi giấy nợ cho ta trước, đợi ta trở về rồi sẽ kêu người đem tiền đến trả...

Hôm nay nàng chỉ định đến Tàng Thư các để đọc sách nên không mang theo nhiều tiền. Ai dè sau đó lại gặp tên Trương Huyền, nhờ hắn giải đáp vài vấn đề, bị hắn làm khiếp sợ nên đã quên mất chuyện đó. Lúc này cô mới nhớ tới, số tiền đem theo cũng chỉ có 100 đồng tiền vàng, còn thiếu rất nhiều tiền nữa mới đủ 1.000.

Mời người ta đi ăn cơm, lại không có đủ tiền trả...

Nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng, nếu ở đây mà có một cái hố, cô nhất định sẽ nhảy xuống đó để trốn cho đỡ mất mặt.

- Không có tiền trả thì đừng bày đặt chọn món cao sang. Nếu đã chọn món thì phải trả tiền, ở đây đừng nghĩ đến chuyện được ăn cơm chùa!

Người phục vụ khẽ gằn giọng.

- Ngươi...

Thẩm Bích Như tức giận đỏ bừng mặt.

- Ở đây có chuyện gì vậy?

Một tiếng la lớn chợt vang lên, cùng lúc đó Thượng Bân dẫn theo Bạo Thiên Sư và Tào Hùng nhanh chóng đi tới.

Hắn mặc một chiếc áo bào màu trắng, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu bước tới, vẻ mặt cao ngạo nhìn những người trước mặt. Nếu đổi lại là trước kia, với khí chất này và ngoại hình của hắn, kết hợp với con Bạo Thiên Sư đang đi theo phía sau lưng hắn, hoàn toàn có thể gọi hắn là một công tử ngọc thụ lâm phong (1) nhưng mà bây giờ với gương mặt sưng đỏ, hai mắt bầm tím như gấu trúc, từ xa nhìn lại chỉ khiến cho người ta có cảm giác thật buồn cười.

Nhưng mà Thượng Bân lại không nghĩ như vậy, hắn cảm thấy bây giờ mình rất oai phong. Khi đi tới trước mặt Thẩm Bích Như rồi, hắn mới giả vờ kinh ngạc hỏi:

- Cô Thẩm, thật trùng hợp, cô cũng ở đây à?

Quay đầu nhìn người phục vụ, hắn hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra vậy? Cứ cãi nhau ồn ào như vậy còn ra thể thống gì nữa?

- Hóa ra là Thượng Bân thiếu gia!

Người phục vụ giật mình, không còn dám có thái độ hung dữ như lúc trước nữa mà ngược lại cẩn thận đáp:

- Dạ, là như vầy, bọn họ ăn xong liền bảo không đủ tiền thanh toán...

- Không có tiền thanh toán?

Thượng Bân lắc đầu, giả vờ thất vọng nhìn Trương Huyền.

- Trương lão sư à, ngươi cũng thật là, nếu không có tiền thì cũng đừng bày đặt hào phóng đi mời người ta ăn cơm chung làm gì. Đối với lão sư đứng chót trường như ngươi thì có lẽ đã quen với mấy chuyện mất mặt thế này, thế nhưng để cô Thẩm phải chịu mất mặt chung với ngươi, cái này cũng quá đáng rồi đó.

- ...

Thấy cái tên kia cứ bày ra bộ dáng tự cho mình là đúng, Trương Huyền ngạc nhiên một chút sau đó quay đầu nhìn Thẩm Bích Như nói:

- Ồ, hình như hắn đang nói ngươi kìa. Nếu không có tiền cũng đừng giả bộ hào phóng, lần này bị mất mặt rồi...

- Ngươi...

Nghe Thượng Bân nói, Thẩm Bích Như đã tức giận rồi, vậy mà Trương Huyền còn lặp lại thêm lần nữa, khiến cô tức đến sắp phát điên. Thẩm Bích Như hung dữ ngẩng đầu nhìn về phía cái người đang vô cùng đắc ý kia. Bây giờ Thượng Bân đang rất vui vẻ vì nghĩ mình sắp theo đuổi mỹ nữ thành công, thế nhưng hắn thật không ngờ lại nghe được tiếng Thẩm Bích Như giận dữ hét:

- Thượng Bân, ngươi nói ai giả bộ hào phóng hả?

(1) Ngọc thụ lâm phong: Điển trai, có khí chất thanh cao.

Chương 34: Lừa gạt

- Hả?

Thượng Bân giật mình, hắn không ngờ Thẩm Bích Như lại nổi giận với mình, vì thế liền vội vàng giải thích:

- Cô Thẩm à, ta không phải nói nàng đâu, người ta nói là cái tên Trương Huyền đáng ghét kia kìa. Không có tiền cũng đừng bày đặt mời người ta đi ăn cơm, để bị phục vụ cản lại không cho về, đúng là quá mất mặt, việc này nếu truyền ra ngoài sẽ làm tổn hại đến thanh danh của trường chúng ta đó...

Thượng Bân còn chưa nói xong đã thấy sắc mặt Thẩm Bích Như ngày càng tức giận, giống như có thể bộc phát ra ngoài bất cứ lúc nào vậy. Còn đang khó hiểu với tình huống trước mặt, Thượng Bân liền nghe thấy tiếng gọi đầy lúng túng từ người phục vụ:

- Thượng Bân...

- Sao vậy?

Thượng Bân nhướng mày nhìn hắn.

- À... ừm... thật ra người mời khách chính là... Thẩm lão sư!

Người phục vụ nói.

Cấp trên ra mệnh lệnh cho hắn rằng phải phối hợp diễn với Thượng Bân nhưng hắn thật sự không ngờ người thanh toán không phải chàng trai đi cùng mà lại chính là Thẩm lão sư, còn chưa kịp báo cáo lại thì Thượng Bân đã đến rồi. Bây giờ lại càng không có thời gian để giải thích.

- Thẩm lão sư mời khách?

Thượng Bân ngạc nhiên, trừng mắt nhìn người trước mặt với vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ.

Là thật hay giả vậy?

Rất nhiều lần hắn mời nữ thần đi ăn cơm cùng nhưng nàng chưa bao giờ nhận lời, vậy thì cái tên khó ưa đứng chót trường kia có tư cách gì mà được đi ăn cơm cùng nàng, lại còn... để nàng phải trả tiền?

- Thì sao? Ta không có tiền thanh toán đó, là ta giả bộ hào phóng, ta mất mặt, xấu hổ đó, được chưa?

Thẩm Bích Như lạnh lùng nhìn Thượng Bân. Hôm nay nàng đã liên tục bị Trương Huyền làm cho kinh ngạc, việc này đã khiến nàng rất phiền muộn rồi vậy mà cái tên khốn Thượng Bân còn dám lên giọng chế giễu, hỏi nàng có tức giận không chứ.

- Không phải đâu, không phải...

Sắc mặt Thượng Bân trắng bệch, hắn sợ hãi đến nỗi suýt khóc.

Giờ hắn mới hiểu được, cách làm này sai lầm đến cỡ nào. Cứ nghĩ có thể lấy lòng được người đẹp, ai dè kết quả lại tương phản, khiến nữ thần càng chán ghét hắn hơn.

Hắn vội vã xua tay:

- Ta không có ý đó đâu, là... là...

Thượng Bân lắp bắp, hắn cũng không biết phải trả lời như thế nào cho đúng.

Nhưng dù sao cũng là cháu trai trưởng lão, là lão sư giỏi của trường, là một người có kiến thức rộng rãi, chỉ một lát hắn đã lấy lại bình tĩnh và quay đầu nhìn người phục vụ phất tay:

- Được rồi, tổng cộng tất cả bao nhiêu tiền, để ta trả thay Thẩm lão sư là được rồi!

- Thượng Bân thiếu gia à, vậy sao được chứ, ngài là khách quý của Hồng Thiên lâu chúng ta, chúng ta làm sao dám lấy tiền của ngài!

Người phục vụ vội lắc đầu xua tay nói.

Đây là lời kịch mà bọn họ đã thương lượng sẵn từ trước, chính là muốn biểu hiện thân phận và năng lực của Thượng Bân trước mặt nữ thần Thẩm Bích Như.

- Vậy được rồi...

Thượng Bân đang tính nói thêm vài câu nữa để thể hiện phong độ của mình thì Thẩm Bích Như đã lên tiếng cắt lời:

- Không cần, tiền ăn của ta thì tự tai trả, để tránh bị người ta nói là giả vờ hào phóng.

Nói xong nàng liền lấy cây trâm cài trên đầu xuống:

- Giá thấp nhất của cây trâm ngọc này cũng khoảng 5.000 đồng tiền vàng, ngươi có thể tìm người có kinh nghiệm về lĩnh vực này để kiểm tra. Ta sẽ để nó ở đây trước, chờ ta trở về lấy tiền xong sẽ đến đây chuộc lại.

- Cái này...

Thấy Thẩm Bích Như muốn thế chấp cây trâm ngọc, người phục vụ chần chừ không biết nên làm gì.Việc này không nằm trong kịch bản mà bọn họ đã thảo luận trước.

- Thẩm lão sư, không cần làm vậy đâu, quản lý Ngô của Hồng Thiên lâu là bằng hữu của ta, chỉ cần ta nói một tiếng là được rồi, số tiền lão sư nợ cũng không đáng bao nhiêu...

Thượng Bân vội can ngăn.

- Đó là việc của ngươi, liên quan gì đến ta?

Thẩm Bích Như cắt ngang lời Thượng Bân, sau đó tiếp tục nhìn người phục vụ:

- Nếu còn không đi tìm người kiểm tra thì ta đi đấy!

- Ta...

Người phục vụ nhìn Thượng Bân bằng ánh mắt cầu cứu.

- Nhìn ta làm gì?Thượng Bân nóng nảy liên tục phất tay, vẻ mặt phẫn nộ quát:

- Ta cũng đâu quen biết ngươi!

- Được rồi!

Thật không ngờ chỉ đi ăn có một bữa cơm mà lại ồn ào như vậy, Trương Huyền lắc đầu đi tới, cầm cây trâm ngọc từ trong tay người phục vụ đưa cho Thẩm Bích Như:

- Ngươi đưa hắn cái này làm gì? Giá bữa cơm này cũng không đến 1.280 đồng tiền vàng, ngươi đưa cái này chẳng khác nào cho hắn cơ hội lừa gạt?

- Lừa gạt? Hồng Thiên lâu đã mở cửa buôn bán ở đây được gần mười năm rồi, giá cả cũng vừa phải, dù cho đó là người già hay trẻ nhỏ đi nữa cũng chưa từng lừa gạt một ai, lại cũng chưa từng có người nào đến đây chê trách, ngươi nói vậy là có ý gì?

Trương Huyền vừa dứt lời liền có một người trung niên bước tới.

Đây chính là quản lý của Hồng Thiên lâu, Ngô Sầu.

Trước đó hắn cùng với Thượng Bân đã thương lượng xong xuôi kế hoạch, hắn sẽ đứng đằng sau để xem diễn chứ không ra mặt. Thế nhưng giờ phút này khi nghe được những lời Trương Huyền vừa nói, hắn nhịn không được mà phải đi ra giải quyết.

Chuyện ầm ĩ này đã quấy rầy khá nhiều đến các vị khách trong tiệm. Nếu hắn vẫn không xuất hiện mà để mặc Trương Huyền nói tiếp, thanh danh quán rượu nhất định sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, đến lúc đó ông chủ của hắn - Hồng Hạo trưởng lão không giết hắn mới là lạ.

- Có ý gì? Còn muốn ta nói thẳng ra sao?
Trương Huyền lười biếng nói.

- Hừ, Hồng Thiên lâu của chúng ta, mỗi một món ăn đều dùng những nguyên liệu quý hiếm nhất, vừa mới mẻ lại ngon miệng, giá cả cũng đã được trường Hồng Thiên xét duyệt và thông qua. Nếu như ngươi nói không ra lý do tại sao, thì dù ngươi có là lão sư của học viện Hồng Thiên đi nữa thì hôm nay cũng đừng mong có thể bước ra khỏi chỗ này.

Quản lý Ngô giận đến tái mặt.

Đối với một quán rượu mà nói, lừa gạt khách hàng là một tội danh rất lớn, nếu việc này bị truyền đi thì Hồng Thiên lâu sẽ khó có thể kinh doanh được nữa.

- Đúng là tự tìm đường chết!

Cứ tưởng lần này không dạy dỗ được Trương Huyền nữa, ngờ đâu hắn ta lại đắc tội quản lý Ngô, dám nói Hồng Thiên lâu lừa gạt khách hàng. Thấy vậy ánh mắt Thượng Bân liền sáng lên, háo hức theo dõi tình huống trước mặt.

Bình thường quản lý Ngô rất dễ nói chuyện, tính tình cũng không tệ nhưng nếu làm liên lụy đến thanh danh của Hồng Thiên lâu, hắn chắc chắn sẽ không nhường nhịn bất kì ai.

Ha ha, coi bộ cái tên khốn đứng chót trường kia đã gặp xui xẻo rồi!

- Cái tên này nói bậy bạ gì đó...

Thẩm Bích Như sốt ruột nhìn Trương Huyền.

Hồng Thiên lâu có thể mở cửa ở trường Hồng Thiên, lại còn được xây với quy mô lớn như vậy, khẳng định là có thế lực lớn đứng sau lưng. Thế mà cái tên Trương Huyền kia lại dám mạnh miệng nói người ta lừa gạt khách hàng. Cái này không phải là tự tìm rắc rối sao?

Quán rượu lớn như vậy, nhất định là rất coi trọng thanh danh.

- Nếu ngươi đã muốn ta nói, vậy ta cũng không khách sáo nữa!

Mặc kệ sự uy hiếp của đối phương, Trương Huyền thản nhiên đi đến cái bàn trước mặt.

- Món “Thịt gấu ướp hoa Tử Hương” này, dựa theo lời các người nói, sau khi đã giết chết những con gấu hung hãn thì sẽ ngâm thịt của nó với hoa Tử Hương trong ba ngày, để thịt của nó có thể thấm đều hương hoa. Nhưng đáng tiếc, mấy người chỉ mới ngâm một ngày rưỡi đã lấy ra xào. Mặc dù mùi vị cũng không khác nhau lắm nhưng vị thuốc từ hoa Tử Hương vẫn chưa đủ thời gian thấm vào thịt, dù có ăn bao nhiêu cũng chẳng có tác dụng gì!

- Tiếp đến là món “Cá quế Hồng Hồ”, mặc dù các người tuyên truyền là cá quế được đánh bắt ở vùng Hồng Hồ hoang sơ nhưng trên thực tế thì đó chỉ là cá quế được nuôi tại vịnh Diệp La. Điểm khác nhau của hai loại này rất đơn giản, cá quế hoang dã bởi vì phải đối mặt với kẻ thù của mình là rùa Thanh Hà mà mặt trên vây đuôi sẽ cứng hơn nhiều so với cá quế được nuôi bình thường, cái đuôi cũng lớn hơn, chỉ cần để ý kỹ là có thể nhận ra!

- Còn món “Rau xanh xào cỏ Oa Tâm” kia càng không cần phải nói nhiều. Bởi vì đó cũng không phải là cỏ Oa Tâm mà là dưa cải. Hai loại thực vật này tuy đều cùng một loại nhưng môi trường sinh trưởng lại khác biệt nhau. Chính vì vậy mà tên gọi của chúng cũng khác nhau. Cỏ Oa Tâm thường mọc ở bên cạnh hang của Man Thú, nhờ có Man Thú chăm sóc mà bình thường rễ cây rất lớn, giá trị dinh dưỡng cũng cao hơn nhiều.

- Dưa cải chỉ sinh trưởng ở những nơi hoang dã, giá tiền cũng rất rẻ, rễ cây nhỏ bé, lại còn ít dinh dưỡng hơn cỏ Oa Tâm. Mặc dù nhìn trông có vẻ giống nhau nhưng trên thực tế những món ăn trên bàn này lại có giá thấp hơn đến mười lần, hoàn toàn không thể so sánh được với những món đã nói trên kia! Ghi trên thực đơn là cỏ Oa tâm mà lại dùng dưa cải để thay thế. Đây không phải lừa gạt thì là gì?

.............

Trương Huyền chỉ tùy tiện chỉ vài món ăn trên bàn, sau đó lại dễ dàng nói ra nguồn gốc và khuyết điểm của từng món. Điều này khiến cho quản lý Ngô không còn dám hung hăng như lúc trước nữa mà ngược lại, sắc mặt hắn ta trở nên trắng bệch.

Hắn ta là quản lý của Hồng Thiên lâu, vậy nên không những chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi khách hàng mà còn phải trông coi việc bếp núc đằng sau nữa. Chính vì vậy lời nói của Trương Huyền là đúng hay sai, ông ta hiểu rất rõ.

Hắn ta kinh ngạc không phải vì Trương Huyền nói bậy, mà là vì... quá đúng!

Những việc này ngay cả ông chủ cũng không biết rõ. Bởi vì muốn kiếm lời thêm nên hắn ta đã lặng lẽ tự ý thay thế. Đặc biệt là cá quế Hồng Hồ và cỏ Oa Tâm, hai vật mà hắn ta dùng để thay thế hoàn toàn giống như đúc với hai thứ kia, ngay cả chuyên gia ẩm thực cũng khó có thể phát hiện ra những đặc điểm khác nhau đó.

Vậy tại sao tên tiểu tử này lại nhìn ra được? Hơn nữa lại có thể nói chính xác như vậy?

- Chết tiệt!

- Chúng ta từ rất xa đến đây để ăn cỏ Oa Tâm, thực không ngờ lại chỉ là giả!

- Ta cũng vậy, nghe nói cá quế Hồng Hồ ở nơi này là thơm nhất, ngon nhất nên mới đặc biệt chạy tới đây ăn, ai dè chỉ là hàng giả, hừ, dám lừa gạt chúng ta!

- Trả lại tiền đi, mau trả lại tiền cho bọn ta! Mang tiếng là tửu lâu đệ nhất ở học viện Hồng Thiên, vậy mà lại giở trò lừa gạt khách hàng, ngay cả khách quen như ta mà cũng lừa...

..............

Lời Trương Huyền vừa nói không nhanh không chậm, đầy đủ lý lẽ, dẫn chứng đàng hoàng, khiến cho người đứng xem xung quanh cảm thấy tin tưởng và tức giận vô cùng.

Hồng Thiên lâu là một trong những quán rượu nổi tiếng nhất ở Thiên Huyền quốc, trong đó có không ít món ăn đặc biệt, thu hút vô số các cường giả từ khắp nơi đến. Thế nhưng có nằm mơ bọn họ cũng không ngờ tới, những món ăn đặc biệt đó đều là giả!

Chương 35: Chuyện gì xảy ra vậy?

- Ngươi... nói bậy!

Nghe tiếng phản đối, la ó của mọi người, quản lý Ngô sợ hãi đổ mồ hôi đầy trên trán, hắn ta nghiến răng quát.

Bây giờ không thể nhận tội được, nếu như hắn chỉ một chút tơ hào thừa nhận lời của tên đáng ghét kia là đúng, như vậy không chỉ hủy hoại đi thanh danh của Hồng Thiên lâu mà đến ngay cả con đường thăng tiến của hắn ta sau này cũng đi đứt.

Nếu biết cái tên lão sư này là một nhà ẩm thực gia giỏi như vậy, có đánh chết thì hắn ta cũng không đồng ý với yêu cầu của Thượng Bân, tìm hắn ta gây sự để làm gì cả.

- Ngươi bảo ta nói bậy?

Trương Huyền nhìn quản lý Ngô hỏi.

- Đúng vậy, ngươi nói những đồ ăn ở đây là giả, vậy ngươi có chứng cứ gì không? Không có chứng cứ thì đừng mở miệng nói bậy, nếu không ta sẽ kiện lên quan, để họ bắt ngươi vì tội phỉ báng bây giờ đấy.

Quản lý Ngô hung dữ quát.

- Chứng cứ? Nếu ngươi đã muốn chứng cứ, vậy được thôi!

Thấy quản lý Ngô vẫn cố chấp cãi lại mà không biết sợ là gì, Trương Huyền lắc đầu.

Thực ra lúc đầu hắn không để ý đến chuyện này lắm, bởi vì dù sao đi nữa thì người trả tiền cũng không phải hắn, mà là Thẩm Bích Như nên số tiền trả là nhiều hay ít thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Nhưng ai ngờ quản lý Ngô lại đi qua nói hắn là tên lừa gạt. Đã vậy thì hắn không thể bỏ qua được rồi.

- Mấy món ăn vừa rồi ta đều đã nêu ra chứng cứ cụ thể hết rồi. Mọi người có thể dựa theo những đặc điểm đó mà kiểm tra. Đương nhiên nếu hắn ta không thừa nhận cũng không sao. Bởi vì ngay cả những ẩm thực gia giỏi cũng khó nhận ra những thứ này, chớ nói chi là mọi người! Nhưng mà...

Trương Huyền nhìn xung quanh, sau đó cầm bình rượu đắt nhất trên bàn giơ lên:

- Mọi người có thể dễ dàng phân biệt bình rượu này.

- Phân biệt?

“Thần Tiên say” chính là loại rượu đặc biệt chỉ có ở Hồng Thiên lâu! Điều này thì tất cả mọi người đều biết, có không ít người tới đây cũng chỉ vì loại rượu này. Chẳng lẽ ngươi muốn nói, rượu này cũng là giả?

Một khách quen nhịn không được hỏi.

- Đúng đó, “Thần Tiên say” là loại rượu đặc trưng ở đây, cũng là thứ mà các thực khách thích nhất, cái này chắc không thể làm giả được. Nếu như rượu này là giả, vậy chắc tất cả các món ăn còn lại không có món nào là thật rồi.

Một khách quen khác tiếp lời.

Bình rượu được Thẩm Bích Như mua lúc trước tên là “Thần Tiên say.” Đây là loại rượu đặc biệt, chỉ có bán ở Hồng Thiên Lâu, mùi rượu rất thơm, vừa ngửi đã biết là rượu ngon! Một trong những nguyên nhân khiến Hồng Thiên lâu có được thanh danh và quy mô như hiện nay cũng chính là vì có loại rượu này.

Nếu như rượu này cũng là giả... Vậy Hồng Thiên lâu thật quá đáng rồi!

- Ta đã nói rồi, cái này rất dễ phân biệt.

Giống như biết trước mấy người khách xung quanh sẽ lên tiếng chất vấn, Trương Huyền chỉ nhẹ nhàng cười, giơ bình rượu lên:

- Trên bình này có viết ba chữ “Thần Tiên say”, theo thực tế, nếu bình rượu này thật sự là “Thần tiên say” của “Trăm Tỉnh Phường” thì giá trị chính xác của nó quả thật đúng là 1.200 đồng tiền vàng!

- Nhưng đáng tiếc, đây chỉ là cái bình có ghi chữ “Thần Tiên say”, bên trong lại không phải loại rượu ấy. Rượu được chứa bên trong đó chính là loại “Thanh Nham Nhưỡng” của “Tử Trúc Hiên.” Hai loại rượu này mặc dù khá giống nhau về hương thơm và mùi vị. Nhưng “Thần Tiên say” dùng toàn những nguyên liệu quý hiếm như rễ cỏ, lá xanh, tim ve sầu để ủ chế thành rượu, uống rượu này không những không có hại mà còn có lợi rất lớn cho sức khỏe. Còn rượu “Thanh Nham Nhưỡng” thì ngược lại, bởi vì trong đó có các loại hoa cỏ mang tính độc nên nếu uống nhiều sẽ ảnh hưởng xấu đến tim phổi, mà nếu uống lâu dài thì có thể dẫn tới hư nội tạng, giảm tu vi, khiến người đó sống không bằng chết!

- Dùng rượu “Thanh Nham Nhưỡng” để thay thế cho rượu “Thần Tiên say” sao?

- Ta cũng từng nghe nói rượu Thanh Nham Nhưỡng có hương vị gần giống với rượu Thần Tiên say!

- Hừ, ta luôn tin tưởng Hồng Thiên lâu là quán rượu làm ăn chân thật, vậy mà thật không ngờ... cũng là cái loại chuyên lừa gạt khách hàng mà thôi.

- Đúng là thứ lừa đảo, ta sẽ báo chuyện này lên ban giám hiệu của học viện, để bọn họ cử người xuống đây điều tra kỹ việc này!

..................Những khách hàng đang đứng xung quanh đó nghe thấy vậy liền tức giận ào ào mắng.

- Ngươi nói rượu bên trong là Thanh Nham Nhưỡng, chứng cứ đâu?

Quản lý Ngô nghiến răng chất vấn.

Trương Huyền bình tĩnh nhìn hắn nói.

- Bất cứ loại rượu nào cũng có thể đốt cháy, bình rượu này chúng tôi cũng không uống nữa, ngươi đem đốt đi. Nếu nó là Thần Tiên say, khi cháy sẽ tỏa ra mùi thơm như hoa lan, khiến người ta say mê. Nhưng nếu nó là Thanh Nham Nhưỡng, chắc chắn sẽ chỉ ngửi thấy được một mùi cháy khét. Chỉ cần có cái mũi thì bất kỳ ai cũng có thể ngửi ra được.

- Ngươi...

Quản lý Ngô đờ người ra.

Lời đối phương nói không sai chút nào, nhưng cách nhận biết này ngoài mấy người sản xuất rượu Thanh Nham Nhưỡng và một vài người bán rượu, có rất ít người biết đến nó, ngay cả hắn ta cũng là vì vô tình nghe trộm được mới biết thôi, cái tên này sao lại biết rành rọt đến vậy chứ?

Thật ra rượu bán cho khách đều là Thần Tiên say, bởi vì đây là loại rượu đặc biệt của quán, muốn thu hút khách đến quán của mình thì đương nhiên rượu bán ra cũng phải là rượu thật 100%. Thế nhưng khi nghe kế hoạch của Thượng Bân, hắn ta đã cố ý đưa cho Trương Huyền bình rượu giả hòng lừa gạt thêm một ít tiền. Hắn ta vốn nghĩ chắc chắn Trường Huyền sẽ không thể biết được nhưng thật không ngờ, đối phương không những biết mà còn hiểu rõ rất nhiều thứ, kể cả phương pháp nhận biết.

Bây giờ cho dù hắn ta có giải thích với mọi người rằng rượu bọn họ uống là Thần Tiên say thì chắc cũng chẳng có ai tin.

- Sao vậy? Không muốn thử à?

Thấy quản lý Ngô căng thẳng, Trương Huyền mỉm cười ném bình rượu xuống đất làm rượu văng khắp nơi. Sau đó hắn lấy một mồi lửa, nhẹ nhàng ném vào đó.

Lửa cháy hừng hực, một lát sau mọi người bắt đầu ngửi thấy một mùi khét, cái mùi đó rất khó chịu khiến họ cảm thấy choáng đầu, hoa mắt.

- Thối quá! Thứ chúng ta vừa uống chính là cái này sao?

- Hồng Thiên lâu thật quá đáng, lại dám lừa gạt khách hàng.

- Ngửi đã thấy thối rồi, uống vào chắc chắn sẽ bị trúng độc...

- Trả lại tiền đây, mau trả hết tiền uống rượu trong ba năm nay của ta, không chỉ trả mà còn phải bồi thường cho ta nữa!................

Quán rượu ngày càng trở nên ồn ào.

Tất cả mọi người đều nhốn nháo xông đến chỗ quản lý Ngô.

- Cái này... Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tào Hùng, Thượng Bân tức đến sắp phát điên rồi.

Bọn họ sắp đặt kế hoạch để hãm hại Trương Huyền, muốn hắn mất mặt trước mọi người. Ai dè kết quả hoàn toàn ngược lại, hắn không những chẳng bị mất mặt mà giờ còn trở nên nổi tiếng.

Còn bọn họ lại thành những tên hề, thật mất mặt, xấu hổ làm sao!

- Còn dám hỏi chuyện gì... cái đồ đáng chết nhà ngươi!

Quản lý Ngô đứng kế bên nghe xong liền tức giận giơ chân đạp về hướng hai người Thượng Bân.

Bùm... bùm!

Hắn là võ giả tầng sáu Tích Huyệt cảnh, chính vì vậy hai người kia không kịp tránh mà bị đạp vài phát mạnh, cả hai xây xẩm mặt mày, ngã bổ chửng dưới đất, trên mặt có hình một dấu chân thật lớn.

Quản lý Ngô đã thực sự nổi điên, nếu không phải hai tên thối tha này bày mưu hại người thì hắn ta cũng đâu bị lâm vào tình huống khốn nạn này chứ?

Không cần nói cũng có thể đoán được kết cục bi thảm sau này của hắn ta là gì rồi. Không chỉ bị mất việc làm mà còn phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Hồng Hạo trưởng lão.

Qua chuyện này, danh tiếng của Hồng Thiên lâu chắc chắn sẽ xấu đi, việc làm ăn cũng sẽ không còn tốt như trước đây nữa.

Mà nguyên nhân gây ra chuyện này cũng là do hai cái tên khốn kia lập kế hoạch hại người, muốn dạy dỗ cái tên lão sư đứng chót trường kia.

Cái tên này mà đứng chót cái nỗi gì, ngay cả người đứng đầu trường cũng chưa chắc có hiểu biết rộng như hắn.

Nếu sớm biết Trương Huyền là người lợi hại như vậy, hắn ta đâu dám đến kiếm chuyện làm gì. Nói đúng hơn là giá như tên lão sư chót trường kia không đến đây gây sự là hắn đã mừng lắm rồi.

Đáng ghét!

- Coi bộ không có ai đến thu tiền chúng ta đâu, đi thôi!

Nhìn đám đông đang la lối trước mặt, Trương Huyền nói với Thẩm Bích Như nói một câu rồi đi ra ngoài.

Việc đã giải quyết xong, tiếp tục ở đây chỉ thêm phiền phức, vì thế hắn nhanh chóng ra về.

- Ừm!

Thẩm Bích Như vội vã đuổi theo, nhìn Trương Huyền đang đi trước mặt mình bằng ánh mặt phức tạp.

Trước kia nàng vẫn luôn nghĩ Trương Huyền là một người vô dụng, cái gì cũng không biết, sự hiện diện của hắn chính là một sỉ nhục lớn cho những ai hành nghề lão sư.

Thế nhưng sau nửa ngày hôm nay nàng mới nhận ra... Nếu như hắn là tên vô dụng, vậy nàng là cái gì chứ?

Là người còn ngu dốt hơn một tên “vô dụng” sao?

Thẩm Bích Như cắn răng, cố gắng đi nhanh về phía trước, trong đôi mắt đen nhánh xinh đẹp kia hiện rõ sự nghi ngờ: “Anh có nhiều hiểu biết về thức ăn như vậy, chẳng lẽ... anh cũng là một chuyên gia ẩm thực sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau