THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3096 - Chương 3100

Chương 3096: Nam Cung Nguyên Phong đến Trương gia (1)

Mọi người khiếp sợ thời gian không dài, Tôn Cường liền cảm thấy bản thân không cần lực lượng cũng có thể bay, sau đó... sau đó liền biến mất ở chân trời, không thấy tung tích.

Thấy Ngột Thần chỉ để hắn bay tự do, cũng không ra tay độc ác, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Gia hỏa này, ngày ngày muốn trang bức, nói thật, cũng đã sớm muốn đánh một trận, cho chút dạy dỗ. Thật không biết mình một chủ nhân khiêm tốn như vậy, tại sao có thể có quản gia thích trang bức thế kia!

Tuyển người không có ánh mắt ah!

Xem ra sau này, phải tuyển quản gia đáng tin cậy một chút mới được, ít nhất cũng phải giống như Ngột Thần, rất nhiều chuyện không cần mình ra tay, cũng có thể nhẹ nhõm giải quyết, không giống cái tên này, cản trở không nói, còn ngày ngày gây phiền toái... Suy nghĩ một chút cũng nóng nảy.

- Tộc trưởng, Lạc gia Lạc Thiên Nhai kế nhiệm gia chủ, nghe nói hắn lĩnh ngộ phong cấm chân giải, lần này tới là muốn khiêu chiến ngươi, ra oai phủ đầu cho Trương gia chúng ta... Hơn nữa bọn họ còn mời Danh Sư đường tiến hành dự lễ, muốn bọn hắn chủ trì công đạo...

Đi vào đại điện ngồi xuống, một vị trưởng lão ôm quyền nói.

- Cái này...

Trương Huyền xoa xoa mi tâm:

- Chuyện này ta biết, lần này trở về, chính là vì xử lý chuyện này...

- Phong cấm chân giải, là tuyệt học đỉnh phong nhất của Lạc gia, một khi thi triển, không gian cũng có thể giam cầm, làm cho không người nào có thể phản kháng, xem như chúng ta muốn phá vỡ, cũng không dễ dàng như vậy... Huyền nhi, ngươi phải cẩn thận!

Vẻ mặt Hưng kiếm thánh nghiêm túc.

Cùng Lạc gia làm bạn nhiều năm, biết thực lực và át chủ bài của đối phương, phong cấm chân giải, ở toàn bộ đại lục, cũng được cho đỉnh phong nhất, tuy nhi tử cùng cấp bậc vô địch, chiến lực có một không hai, nhưng gặp phải loại cường giả thực lực này, muốn thắng được, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy. - Lạc gia bị từ hôn ở trước mặt mọi người, mặt mũi hao tổn, lần này tới, khẳng định là có chỗ ỷ lại! Lạc Thiên Nhai này, trước đó chưa từng nghe tên, nhưng nghe nói cùng cấp bậc, đánh bại cường giả của Chư Tử bách gia!

Trưởng lão trước đó nói chuyện, vẻ mặt nghiêm túc.

- Đánh bại cường giả của Chư Tử bách gia? Bọn họ hiện thân rồi?

Mộng kiếm thánh còn chưa biết tin tức này, nhíu mày.

- Ừm, bọn họ hiện thân ở Lạc gia, không người có thể địch, Lạc Thiên Nhai bỗng dưng xuất hiện cùng cấp bậc đánh bại không nói, huyết mạch càng đạt đến chín, một lần đặt vững địa vị gia tộc đệ nhất nhân, mới được xác lập làm tộc trưởng!

Vị trưởng lão này nói.

Hai nhà Trương Lạc, trước đó giao hảo, lẫn nhau đều có tin tức lưu thông. Lại thêm Lạc gia cũng không có tận lực giấu diếm, cho nên mặc dù mới qua hơn hai ngày, nhưng trưởng lão chịu trách nhiệm thám thính tin tức đã biết. - Chư Tử bách gia, được Khổng sư truyền thừa, cùng cấp bậc không nói vô địch, nhưng xem như Chiến Sư, muốn thắng được cũng khó khăn! Lạc Thiên Nhai có thể nhẹ nhõm đánh bại, thực lực quả thực không thể khinh thường...

Nghe xong giải thích, trong mắt Mộng kiếm thánh tràn đầy lo lắng.

- Cái kia...

Trương Huyền gãi đầu một cái, mặt mũi bất đắc dĩ:

- Nếu như ta nói... Lạc Thiên Nhai là ta? Các ngươi tin không?

- Đừng nghịch, đối phương nắm giữ huyết mạch tinh thuần nhất của Lạc gia, làm sao có thể là ngươi!

Mộng kiếm thánh lắc đầu.

Con trai của nàng nắm giữ huyết mạch của nàng, trước đó liền nghiệm chứng qua, Lạc Thiên Nhai có thể lên làm gia chủ, hơn nữa nghiệm chứng huyết mạch, hai người tuyệt đối không thể là một.

- Cái này...

Trương Huyền im lặng, nói thật lại không ai tin?

Trương Huyền đang muốn giải thích, liền nghe trên không có tiếng gió gào thét, ngay sau đó một thanh âm lang lãng phá không vang lên.

Chương 3097: Nam Cung Nguyên Phong đến Trương gia (2)

- Chư Tử bách gia Đại Nho đường, Nam Cung Nguyên Phong, Đạm Đài Chấn Thanh, mang theo vãn bối đến đây viếng thăm Trương gia gia chủ!

- Sao bọn họ lại tới đây, thương thế tốt rồi sao?

Trương Huyền sững sờ, vội vàng đi ra ngoài điện, những người khác cũng theo sau.

Ngẩng đầu nhìn trên không, ngay sau đó nhìn thấy Nam Cung Nguyên Phong lơ lửng ở trên không, bên cạnh hắn là một trung niên nhân hơi béo, dáng người to mập, hơn nữa dung mạo xấu xí, đằng sau thì là một đám đệ tử, đạt đến tám vị.

- Đạm Đài Chấn Thanh? Chẳng lẽ là hậu nhân của Tử Vũ Cổ Thánh?

Trương Huyền nhíu mày.

Tử Vũ Cổ Thánh, họ kép Đạm Đài, trong truyền thuyết tướng mạo cũng không anh tuấn, Khổng sư từng nói.

- Trông mặt mà bắt hình dong, thất chi Tử Vũ!

Nhưng không nghĩ tới hậu nhân cũng như vậy.

Trong lòng Trương Huyền nghi ngờ, nhìn kỹ mấy người, thời khắc này khuôn mặt Nam Cung Nguyên Phong hơi trắng bệch, bốn đệ tử của hắn cũng có chút ốm yếu, xem ra thương thế còn chưa khỏi hẳn.

- Không đúng, tuy một quyền của ta đánh bay hắn, nhưng hẳn không gây thương tổn bao nhiêu, làm sao bộ dáng thảm như thế?

Trương Huyền tràn đầy nghi ngờ.

Thời điểm tỷ thí với đối phương, cũng không mượn nhờ Khổng sư chi huyết, mặc dù một quyền toàn lực, để Nam Cung Nguyên Phong bị tổn thương nhất định, nhưng mở ra phong ấn liền không sao. Làm sao giờ phút này thoạt nhìn, thương thế của Nam Cung Nguyên Phong nặng như vậy? - Tại hạ Trương gia gia chủ Trương Huyền, cung nghênh mấy vị, mời xuống nói chuyện đi!

Biết lúc này không phải thời điểm xoắn xuýt, Trương Huyền ôm quyền, cất cao giọng nói.

- Được!

Thấy hắn hiểu lễ tiết, đám người Nam Cung Nguyên Phong cũng không nói nhiều, thân thể vụt qua, từ không trung bay xuống.

- Mời vào bên trong!

Trương Huyền mỉm cười, đi đầu vào đại điện. Phân chủ khách ngồi vào chỗ, Nam Cung Nguyên Phong mở miệng:

- Vì phòng ngừa xuất hiện phiền phức, lão phu liền trực tiếp nói rõ mục đích đến đi! Khổng miếu mở ra, Chư Tử bách gia ta cũng muốn tiến vào bên trong, chiêm ngưỡng tiên thánh lưu lại di tích, nghe nói Trương gia nắm giữ một truyền thế thiên phù, không biết có thể bỏ những thứ yêu thích? Chỉ cần các ngươi nguyện ý lấy ra, chúng ta chắc chắn sẽ không bạc đãi, nguyện ý lấy bảo vật giá cả ngang nhau trao đổi! - Muốn truyền thế thiên phù? Tuyệt đối không thể, Trương gia ta cũng muốn đi vào Khổng miếu, cái này không có chỗ trống thảo luận!

Nghe được yêu cầu của hắn, Hưng kiếm thánh sầm mặt lại.

Còn tưởng rằng muốn làm gì, không nghĩ tới là cái này.

Khổng miếu là bảo tàng lớn nhất năm đó Khổng sư lưu lại, một khi bỏ lỡ cơ hội, chẳng khác nào từ bỏ địa vị mạnh mẽ... Trương gia có truyền thế thiên phù, loại ưu thế này làm sao có thể chắp tay nhường cho người? Dù đối phương là Chư Tử bách gia cũng không đồng ý!

- Đã như vậy, vậy dùng thực lực nói chuyện đi! Khổng sư tùy theo tài năng tới đâu mà dạy, cổ vũ học sinh cạnh tranh với nhau, truyền thế thiên phù đã là hắn lưu lại, tự nhiên cũng hi vọng cường giả nắm giữ, mới có thể ở sau khi tiến vào Khổng miếu không bị nguy hiểm!

Nam Cung Nguyên Phong dường như sớm biết sẽ bị cự tuyệt, ngẩng đầu nói:

- Đã như vậy, chúng ta khiêu chiến Trương gia các ngươi ở lĩnh ngộ thời gian, nếu như vãn bối dưới trăm tuổi của các ngươi, có thể ở trên thời gian lĩnh ngộ thắng được hậu bối của chúng ta, sự tình truyền thế thiên phù coi như thôi, Chư Tử bách gia ta nguyện ý lấy một bảo vật Cổ Thánh đã dùng qua nói xin lỗi! Hóa giải đường đột hôm nay. Nếu như các ngươi thua, mong có thể giao truyền thế thiên phù cho chúng ta đảm bảo!

- Khiêu chiến Trương gia ta ở lĩnh ngộ thời gian? Lấy đệ tử của ngươi?

Trương Huyền cau mày.

- Tự nhiên không phải, là học sinh của Đạm Đài huynh khiêu chiến các ngươi!

Nam Cung Nguyên Phong cười cười.

Chương 3098: Đạm Đài Chấn Thanh (1)

- Tại hạ Đạm Đài Chấn Thanh, là hậu nhân của Tử Vũ Cổ Thánh, gặp qua Trương gia gia chủ, chư vị!

Trung niên khuôn mặt xấu xí đứng dậy, khom người, lễ tiết rất đủ, để người tìm không ra một chút tật xấu, mấu chốt nhất là, rõ ràng tới khiêu chiến, nhưng bất kể phong thái hay cử chỉ, đều cho người ta một loại cảm giác không cách nào tức giận.

- Đây mới thật sự là Đại Nho...

Trương Huyền thầm than.

Trước đó gặp qua không ít Danh Sư, cường giả, có khí độ cũng không ít, nhưng so sánh với vị trước mắt này, rõ ràng kém một đoạn dài. Vừa nhìn liền biết là nho sĩ chân chính.

- Đạm Đài tiền bối khách khí...

Trương Huyền đứng dậy đáp lễ.

- Mục đích chúng ta đến, Nguyên Phong huynh đã nói rõ, Khổng sư lưu lại, chúng ta là Danh Sư cạnh tranh, không mất sư đạo, cho nên ta cũng sẽ không lùi bước! Mấy vị đằng sau, là thân truyền của ta, theo ta học tập không ít thời gian, khiêu chiến quý gia tộc lĩnh ngộ đối với thời gian... Hôm nay tỷ thí, bất kể thắng thua, nghiên mực do tiên tổ từng dùng qua này, đều đưa tặng cho Trương gia, lấy đó bày tỏ áy náy.

Cổ tay của Đạm Đài Chấn Thanh khẽ đảo, một cái nghiên mực lơ lửng ở giữa không trung.

- Đồ vật của Tử Vũ Cổ Thánh?

Hưng kiếm thánh cùng người Trương gia đều chấn động.

Nghiên mực không lớn, lại cho người ta một loại cảm giác nghiền ép chư thiên, giống như thời không hỗn loạn cũng có thể ổn định.

- Đây là... chí bảo Cổ Thánh chân chính!

Trương Huyền nhíu mày.

Ở Lạc gia, Nam Cung Nguyên Phong lấy ra trường kiếm, chỉ là vũ khí Tử Dung Cổ Thánh đã dùng qua, không phải ở lúc đỉnh phong, tuy có giá trị, nhưng không tính quá lớn, nhưng nghiên mực trước mắt, là Tử Vũ Cổ Thánh từ đầu đến cuối đều dùng. - Bất quá so với Long Cốt Thần Thương, vẫn kém một đoạn dài...

Không nói thực lực của Nhiễm Cầu Cổ Thánh mạnh hơn Tử Vũ Cổ Thánh, chỉ nói Long Cốt Thần Thương là vũ khí chiến đấu, nghiên mực là văn phòng tứ bảo, cả hai không cùng một khái niệm. Nhưng dù như thế, nếu như có thể nhận được, lưu ở gia tộc, tuyệt đối là chí bảo trấn áp số mệnh.

- Xem ra tỷ thí lần này, không thể tránh được!

Ánh mắt thu hồi khỏi nghiên mực, Trương Huyền ôm quyền.

- Đúng vậy!

Đạm Đài Chấn Thanh gật đầu:

- Mong được tha thứ!

- Khổng miếu, là chỗ Danh Sư chúng ta muốn đi, khách khí nhiều hơn nữa, cũng tránh không được sự thật tranh đấu, đã như vậy thì so đi!
Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, khoát tay chặn lại, đứng dậy:

- Không biết tỷ thí như thế nào? Còn xin nói quy tắc đi!

Mục đích đối phương tới nơi này là vì truyền thế thiên phù, đã như vậy, nói nhiều hơn nữa cũng không có bất cứ ích lợi nào, còn không bằng trực tiếp động thủ.

- Nếu như Trương tộc trưởng tin tưởng tại hạ, ta liền nói quy tắc của ta!

Đạm Đài Chấn Thanh gật đầu:

- Chư Tử bách gia chúng ta tiến hành loại tỷ đấu này, chia làm đấu văn cùng đấu võ, đấu văn không thương tổn hòa khí, đấu võ mỗi người dựa vào bản lĩnh.

- Đấu văn là sao? Đấu võ là sao?

- Rất đơn giản, ta chỗ này có một Thời Không Cảnh, chiếu xạ nguyên thần, có thể để ý niệm người ta tiến vào bên trong, trong đó có chuyên môn bố trí trận pháp cùng cạm bẫy thời gian... Đây là đấu văn.

Một cái gương xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Cái gương này không phải một mặt phẳng, mà có rất nhiều góc cạnh, mỗi mặt kính phản xạ lẫn nhau, để cho người ta nhìn lít nha lít nhít, có chút chóng mặt.

- Đấu võ rất đơn giản, mọi người áp chế đến thực lực tương đồng, dựa vào thủ đoạn, người thực lực mạnh, thủ đoạn nhiều, thắng!

Đạm Đài Chấn Thanh giải thích xong, không nói thêm gì nữa, mà mặt mũi mỉm cười nhìn qua, chờ đợi người Trương gia làm ra quyết định.

- Thời Không Cảnh, con cháu Trương gia chúng ta chưa hề tiếp xúc qua, cũng không biết cơ quan cùng bí ẩn trong đó, tiến hành tỷ thí, nhất định là chịu thiệt thòi! Còn đấu võ, Chư Tử bách gia đủ loại võ kỹ, cùng cấp bậc muốn chiến thắng, cũng không dễ dàng như vậy!

Một vị trưởng lão nhịn không được nói.

Chương 3099: Đạm Đài Chấn Thanh (2)

- Đúng vậy, bọn họ đây là lấy thế đè người!

- Sự tình không có cách nào, tuy Trương gia không yếu, nhưng so sánh với Chư Tử bách gia, vẫn kém quá xa, không thể so sánh nổi! Ngày hôm nay bọn họ tới đây, thái độ rất rõ ràng, muốn so thì so, không muốn so cũng phải so!

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?

Các trưởng lão vẻ mặt khó coi.

Đấu văn, nghe không thương tổn hòa khí, nhưng Thời Không Cảnh cụ thể là cái gì, không ai biết, một khi đệ tử đối phương quen thuộc, coi như lĩnh ngộ thời gian tương đồng, cũng không có khả năng chiến thắng.

Giống như thi chạy, mình chưa quen thuộc đường đua, coi như thực lực tương đồng cũng khó có thể thắng.

Còn đấu võ, thoạt nhìn công bằng, nhưng Chư Tử bách gia truyền thừa ở Khổng sư, đủ loại kỹ xảo, bí pháp, nhiều vô số kể, cho dù tiền bối Trương gia thiên phú tuyệt cao, lại có ai có thể so sánh được Khổng sư, hơn được Chư Tử? Có thể nói, bất kể là loại giao đấu nào, cũng không chiếm ưu thế.

- Đấu văn liền thôi, trực tiếp đấu võ đi! Tốc độ nhanh một chút, miễn cho tổn thương hòa khí!

Không để ý tới mọi người lo lắng, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Đấu võ? Cái kia tốt!

Đạm Đài Chấn Thanh gật đầu cười, vẫy tay một cái, sau lưng đi ra một thanh niên:

- Vị này tên Đạm Thai Kiếm Khuê, là học sinh thân truyền của ta, năm nay ba mươi, đối với thời gian pháp tắc, lĩnh ngộ một chút da lông, bêu xấu rồi!

Phần phật!

Tiếng nói kết thúc, thanh niên đi đến trước mặt mọi người, người không động, nhưng khí tức trong người bay thẳng lên, cho người ta một loại áp bức kịch liệt.

- Đại Thánh nhất trọng, Kiến Thần Bất Hoại cảnh! Con mắt của Hưng kiếm thánh lập tức nheo lại.

Mới ba mươi tuổi liền đạt tới Đại Thánh, vị Đạm Thai Kiếm Khuê này, thiên phú mạnh mẽ, Trương gia trừ nhi tử hắn mới vừa tìm trở về, thì không người có thể so sánh! Thậm chí xem như chính hắn, đạt tới Đại Thánh cũng vượt xa độ tuổi này.

- Đạm Thai Kiếm Khuê, xin cao thủ Trương gia chỉ giáo!

Thanh niên hai tay ôm quyền hành lễ.

- Huyền nhi, tuy thực lực của ngươi đã đạt tới Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhưng chưa từng tới Trương gia, không có học qua thời gian pháp tắc của Trương gia... Thực sự không cách nào thắng được, có thể sử dụng bí pháp đặc thù, chính là lần trước cùng ta chiến đấu, thực lực tăng lên tới Bất Hủ cảnh...

Thấy nhi tử không nhúc nhích, Hưng kiếm thánh vội vàng truyền âm.

Trong tộc tuổi tác thấp hơn trăm, hơn nữa thiên phú cao nhất, chỉ có Trương Huyền. Nếu như hắn sử dụng bí pháp lần trước, trong thời gian ngắn chiến lực vô địch, thắng được đối phương, dễ như trở bàn tay.

- Loại bí pháp này đã không cách nào sử dụng... Trương Huyền lắc đầu.

Đó là mượn nhờ Khổng sư chi huyết, mà Khổng sư chi huyết chỉ có ba giọt, hiện tại đã tiêu hao sạch sẽ, coi như muốn dùng, cũng dùng không được.

- Không cách nào sử dụng?

Hưng kiếm thánh nhíu mày:

- Như vậy...

Không còn loại bí pháp này, lấy Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, muốn thắng cường giả Kiến Thần Bất Hoại, dù đối phương áp chế tu vi... Cũng không dễ dàng như vậy.

- Không cần lo lắng, ta lại không nói ta muốn tỷ thí...

Trương Huyền mỉm cười.

- Không phải ngươi tỷ thí?

Hưng kiếm thánh sững sờ, mọi người khác cũng đồng loạt nhìn lại, tràn đầy nghi ngờ. Ngươi không so, vậy ai tới so?

- Dĩ nhiên không phải ta, loại tỷ thí này, ta thân là tộc trưởng, ra tay khó tránh khỏi lấy lớn hiếp nhỏ...

Khóe miệng Trương Huyền nâng lên:

- Vẫn là nhường cơ hội cho người trẻ tuổi đi... Để cho đồ nhi Trương Cửu Tiêu của ta tới đi!

Chương 3100: Thần thức ký văn, nhất niệm tụng vạn sách (1)

- Nhường cho người trẻ tuổi?

Khóe miệng mọi người đều co lại.

Dường như... tuổi tác của Trương Cửu Tiêu còn lớn hơn ngươi đi! Một gia hỏa hai mươi tuổi, làm ra vẻ nói một người khác tuổi còn lớn hơn mình là người trẻ tuổi... Làm sao cảm giác quái dị như vậy?

Bất quá nếu như dựa theo bối phận thầy trò, người sau là học sinh, quả thực là người trẻ tuổi. Chỉ là...

- Trương Cửu Tiêu, hiện nay mới Thánh Vực bát trọng đỉnh phong, mặc dù huyết mạch tinh thuần, nhưng chưa hề học qua võ kỹ cùng công pháp hạch tâm, ta sợ...

Hưng kiếm thánh nhíu mày.

Trương Cửu Tiêu ở thời điểm gia tộc thi đấu, đột phá Thánh Vực bát trọng sơ kỳ, trong khoảng thời gian này, vật tư trong tộc phong phú, lại thêm huyết trì kích hoạt, đã trở thành cao thủ bát trọng đỉnh phong.

Loại thực lực này, ở thế hệ trẻ tuổi quả thực kinh diễm, nhưng so với Đạm Thai Kiếm Khuê, kém không phải một chút.

Trọng yếu nhất là, trước kia hắn chỉ là bàng chi, chưa từng tới hạch tâm bao giờ, ngay cả võ kỹ, công pháp cũng không có học qua, làm sao giao đấu với đối phương? Không phải đòi thua ư?

- Không sao, để hắn đến đây đi!

Trương Huyền không thèm để ý chút nào, tùy ý khoát tay áo.

- Vâng!

Một vị trưởng lão nhận được mệnh lệnh, xoay người đi ra ngoài, thời gian không dài, mang theo Trương Cửu Tiêu tới.
- Lão sư!

Đi vào gian phòng, Trương Cửu Tiêu vội vàng hành lễ.

- Ừm, chắc hẳn thời điểm tới, Cửu trưởng lão đã nói cho ngươi, đại biểu Trương gia cùng Chư Tử bách gia tỷ thí, chỉ cho phép thắng, không cho bại!

Trương Huyền đứng chắp tay, thản nhiên nói.

- Chỉ cho phép thắng...

Trương Cửu Tiêu hơi xấu hổ nói:

- Lão sư, hôm qua ta vừa mới đột phá, tu vi toàn thân còn không có triệt để vững chắc...

Trên đường đã nghe nói, lần này cùng Chư Tử bách gia tỷ thí, dính dáng cực lớn, ngộ nhỡ thua, sợ rằng sẽ trở thành tội nhân của gia tộc! - Tu vi không có củng cố? Cái này đơn giản!

Trương Huyền đi tới trước mặt:

- Ngồi xuống!

- Vâng!

Mặc dù không biết lão sư muốn làm gì, nhưng bảo hắn ngồi xuống, hắn cũng không dám phản bác, Trương Cửu Tiêu khoanh chân ngồi tại nguyên chỗ.

Trương Huyền cười nhạt một tiếng, bàn tay duỗi ra, vuốt đỉnh đầu của đối phương.

Trương Cửu Tiêu vừa định nói cái gì, ngay sau đó cảm thấy một cỗ khí tức ấm áp từ trong lòng bàn tay đối phương lao qua, thời gian nháy mắt chảy xuôi đến toàn thân, trước đó bởi vì vừa mới đột phá, mà lưu lại chân khí ngưng kết, ở dưới khí tức này trùng kích nhao nhao phá vỡ, kinh mạch bị tổn thương cũng được chữa trị.

Thời gian nháy mắt, lực lượng toàn thân cùng tinh, khí, thần, liền đạt đến dung hợp hoàn mỹ cùng thống nhất, phảng phất như đã đắm chìm trong cấp bậc này thật nhiều năm, tấn cấp nhanh chóng, tai hại không cách nào khống chế lực lượng, toàn bộ biến mất không thấy gì nữa.

- Cái này...

Nam Cung Nguyên Phong cùng Đạm Đài Chấn Thanh nhìn nhau, ánh mắt lộ ra vẻ khó tin.

Đây không phải quán đỉnh, cũng không phải giúp đối phương tăng cao tu vi, không dính dáng vi phạm quy tắc.

Là dùng phương pháp đặc thù để lực lượng cùng thân thể hoàn mỹ dung hợp, không chỉ cần chân khí tinh thuần, càng cần khống chế lực lượng diệu đến đỉnh phong, cùng biết rõ ràng tình huống thân thể của học sinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau