THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3091 - Chương 3095

Chương 3091: Một sách đập chết Cổ Thánh (2)

Bất quá, Trương Huyền là thực lực nào, há có thể để nó toại nguyện? Một thương đâm xuyên qua bàn tay, sau một khắc đã xuyên thấu trái tim. Trường thương bỗng nhiên quấy một cái.

Bành!

Trong nháy mắt, Dị Linh tộc trực tiếp nổ tung, hóa thành một cục thịt bùn. Một siêu cấp cường giả Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh, bị chém giết tại chỗ.

- Rống!

- Rống!

- Rống!

Nhìn thấy đồng bạn thoáng cái bỏ mình, còn lại vài Dị Linh tộc dường như cũng có chút khiếp sợ, tất cả đều đồng loạt lao đến.

- Hừ!

Trương Huyền híp mắt lại, trường thương vẫy một cái, thương hóa Thần Long, vọt tới một người trong đó. Đồng thời chập ngón tay làm kiếm, nhẹ nhàng điểm một cái.

- Định!

Rầm!

Không gian bốn phía lập tức bị phong cấm, tựa như đóng băng.

Dị Linh tộc mới vừa vọt tới, không nghĩ tới vị trước mắt này nắm giữ sức chiến đấu cường đại như thế, muốn chạy trốn đã không kịp, bị phong cấm không gian khóa lại, không thể động đậy.

Tạch tạch!

Một thương xuyên đầu, thi thể thẳng tắp rơi xuống dưới.

Liên tục chém giết hai Dị Linh tộc, áp lực của Ngột Thần giảm bớt, một chưởng đánh bay trường kiếm của thanh niên trắng nõn, lại một chưởng đánh gãy dây đàn, sau đó lăng không trảo một cái.

Ông!

Một bộ xương ngực hoàn chỉnh bay lên.

Cái xương ngực này óng ánh long lanh, tựa như ngọc thạch, đã không còn sát lục chi khí, ngược lại cho người ta một loại khí tức thánh hiền.

- Chủ nhân, là của ta...
Ngoan Nhân gấp gáp la lên.

- Quá tốt rồi...

Thấy giá xương quả nhiên ở đây, hơn nữa ở dưới tượng Khôi Thánh áp chế biến thành như vậy, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, không còn cố kỵ, cổ tay rung lên, Thiên Đạo chi thư lập tức bay về phía khung xương.

Phần phật!

Trước đó đầu, xương ngón tay đều có ý niệm độc lập, phong ấn khá phiền toái, thời khắc này xương ngực bị Khôi Thánh mượn nhờ Thánh Tử điện tôi luyện không có một chút tạp chất, thu lên cực kỳ đơn giản.

Chỉ thoáng cái, liền xuất hiện ở trong Thiên Đạo chi thư, Ngột Thần cũng ngẩn ngơ.

- Ha ha, ta muốn đột phá, chủ nhân, ta ngủ say trước, ngươi phải cẩn thận...

Phần phật!

Ngay sau đó ý niệm của Ngoan Nhân biến mất.

Xem ra giống như trước đó, thôn phệ khung xương, ý niệm lâm vào ngủ say.

- Khi nó tỉnh lại, thực lực nhất định đột phá Đại Thánh...

Thấy khung xương hoàn chỉnh bị hấp thu, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, một thương đâm thủng một Dị Linh tộc, vừa định chém giết cái cuối cùng, đột nhiên cảm thấy một cỗ khí tức cường đại xông thẳng lên trời. Cỗ lực lượng này giống như muốn lật tung thiên địa, cho người ta một loại cảm giác xé rách không trung.

- Chẳng lẽ là... Cổ Thánh?

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại.

Hắn kích hoạt Khổng sư chi huyết, đã khí tức vô địch dưới Cổ Thánh, nhưng ở trước mặt cỗ lực lượng này, vẫn giống như con muỗi nhỏ yếu, không cần nghĩ cũng biết chủ nhân của khí tức cường đại cỡ nào!

Chỉ sợ cũng chỉ có Cổ Thánh trong truyền thuyết, mới có thể nắm giữ!

Vội vàng nhìn lại phương hướng truyền ra, ngay sau đó nhìn thấy một Dị Linh tộc đồ sộ thẳng tắp bắt tới Lạc Nhược Hi.

- Nhược Hi, cẩn thận...

Đồng tử của Trương Huyền co rút lại, bạo rống một tiếng.

Một khi bị nó đánh trúng, hẳn phải chết không nghi ngờ!

Thiên Cơ sư công hội, vậy mà ẩn giấu một Cổ Thánh... Hơn nữa còn là Dị Linh tộc, bọn họ đến cùng đang làm cái gì? Đáng ghét!

- Chết!

Hét lớn một tiếng, cũng kìm nén không được.

Hô!

Một quyển sách từ mi tâm bay ra.

Lạch cạch!

Thẳng tắp đập ở trên đầu Dị Linh tộc.

Rống dát? Đùng chít chít!

Trong ánh mắt kinh ngạc, Cổ Thánh Dị Linh tộc không có chút phản kháng nào, nằm trên mặt đất, cắt đứt hô hấp. Thẳng đến trước khi chết, nó cũng không nghĩ thông suốt, thực lực của nó cường đại như vậy, lại bị một quyển sách đập chết.

Chương 3092: Danh Sư đường phản bội nhân tộc? (1)

Bốn phía yên tĩnh.

Ngay cả thanh niên trắng nõn ở trên không đang chiến đấu với Ngột Thần cũng bối rối, đình chỉ chiến đấu, nhìn Dị Linh tộc nằm trên mặt đất, bị một sách đập chết, nói không ra lời.

Vừa rồi khí tức bạo tăng, bọn họ đều cảm nhận được, một Cổ Thánh, cường giả đỉnh phong nhất đương đại, vừa mới ra sân, chỉ nói “rống dát”, còn chưa kịp đại triển hùng uy, liền ợ rắm... Cũng quá rợn cả người đi.

Cổ Thánh, tung hoành thiên địa, mặc dù không nói vạn cổ bất diệt, nhưng cũng có thể làm được tích huyết trùng sinh, chỉ cần thọ nguyên không đến, hầu như có thể nói, căn bản giết không chết, bây giờ bị một quyển sách đập trúng đầu, nguyên thần sụp đổ, mặt mũi khuất nhục, một tia khí tức cũng không có... Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Lúc nào Cổ Thánh cũng giống như trứng gà, tùy tiện đụng một cái liền bể nát? Quyển sách kia đến cùng là cái gì? Tên này lại từ đâu lấy ra?

- Đi!

Vẻ mặt thanh niên trắng nõn trắng bệch, thân thể không ngừng run rẩy.

Cổ Thánh cũng không chịu nổi một đòn, hắn tự nhiên càng không cần phải nói, tràn đầy kinh hoàng, cũng kìm nén không được, xé ra một cái phù lục, không gian xuất hiện vết rách.

- Trốn chỗ nào...

Trương Huyền nhíu mày, ngón tay điểm một cái, muốn phong ấn không gian.

- Để bọn hắn đi...

Còn không có điểm ra, một truyền âm dồn dập vang lên, Trương Huyền nhìn lại chỉ thấy Lạc Nhược Hi cau mày lắc đầu. Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn thu hồi lực lượng.

Ông! Ông! Ông!

Không khí chấn động, mấy người phối hợp với thanh niên trắng nõn cũng xé phù lục, biến mất tại nguyên chỗ, thời gian nháy mắt, toàn bộ Thiên Cơ sư công hội chỉ còn lại có đám người Tề Chân. - Vì cái gì?

Biết những người này chạy trốn, lại khó đuổi theo, Trương Huyền hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía nữ hài. Gấp gáp khuyên can như vậy, nhất định có mục đích.

- Bọn họ thật muốn chạy trốn, ngươi không phong cấm được!

Lạc Nhược Hi nhàn nhạt trả lời.

- Coi như không phong cấm được, ít nhất cũng có thể chém giết một tên...

Trương Huyền cắn răng.

Đối phương cũng là sức chiến đấu mạnh nhất dưới Cổ Thánh, tuy có thể phong cấm không gian, nhưng lấy thủ đoạn cùng năng lực của đối phương, phá vỡ sẽ không tiêu tốn quá nhiều thời gian, chạy trốn là không thể tránh né, nhưng trước thời hạn có chuẩn bị, chỉ cần toàn lực chém giết, chơi chết một hai cái, vẫn có niềm tin.

- Giết chết một hai cái không quan trọng! Lạc Nhược Hi lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc:

- Mặt khác... Vừa rồi nơi này không chỉ một vị Cổ Thánh!

- Không chỉ một vị?

Trương Huyền sững sờ, đồng tử kìm lòng không được co rút lại:

- Ngươi nói... Vừa rồi nơi này mai phục mấy vị Cổ Thánh?

- Ít nhất ba vị, có điều nhìn thấy ngươi một sách đập chết một vị, biết không địch lại, đã xoay người rời đi... Nếu như cưỡng ép lưu lại bọn họ, ta sợ gây trở mặt... xem như ngươi, chỉ sợ cũng không có năng lực đối kháng!

Lạc Nhược Hi nhìn qua.

- Ta...

Trương Huyền không cách nào trả lời.

Chỉ có một bản Thiên Đạo chi thư, là truyền thụ Lạc Huyền Thanh không gian chân giải, được đối phương cảm kích mới xuất hiện, thật lại đến một vị Cổ Thánh, quả thực không có bất kỳ biện pháp nào.

Chỉ có bị động nhận lấy cái chết.

Cổ Thánh chết trên đất kia, tuy còn không có bày ra thực lực liền treo, nhưng vừa rồi toả ra khí tức, tự mình cảm thụ, loại cường giả cấp bậc này, đối phó hắn thậm chí không cần tự mình ra tay, chỉ bằng vào khí tức liền có thể để hắn không cách nào chống lại, bị nghiền ép mà chết.

Chương 3093: Danh Sư đường phản bội nhân tộc? (2)

Cổ Thánh... không chỉ là nói một chút, nếu không có lực lượng siêu tuyệt, cũng không có khả năng nắm giữ lực ảnh hưởng cùng lực chấn nhiếp lớn như vậy.

- Chỉ là...

Sau khi hết khiếp sợ, Trương Huyền tràn đầy không hiểu.

Cổ Thánh không phải đều rơi vào trạng thái ngủ say sao?

Vì sao Dị Linh tộc có thể phái nhiều Cổ Thánh tới như vậy, Danh Sư đường cũng không có chút phát giác nào?

Dựa theo tình huống bình thường, đó căn bản là sự tình không thể nào! Trừ khi... toàn bộ Danh Sư đường đều làm phản rồi!

- Hẳn là Tổng bộ Thiên Cơ sư làm, bọn họ lợi dụng phương pháp đặc thù, che đậy Thiên Cơ, che đậy hành tung của những Cổ Thánh này, cho dù là Danh Sư đường cũng không phát hiện ra được!

Nhìn ra nghi ngờ trong lòng hắn, Ngột Thần đi tới trước mặt:

- Hơn nữa, tuyển ở chỗ này, cũng không tới gần Thánh Tử điện, cũng không có Danh Sư đường mạnh mẽ, xuất hiện chút biến cố, cũng rất khó để cho người ta phát hiện!

Trương Huyền lặng im không nói.

Phong Cốc thành, dựa núi gần sông, ngũ cốc được mùa, nguyên nhân chính là như vậy, giống như Trương gia, Lạc gia, có tổ chức thuộc về mình... Danh Sư đường không tiện can dự, cho nên tuy thành phố này rất rộng, lại không có phân bộ Danh Sư đường. Bởi vậy, nơi này thật là chỗ thích hợp nhất.

- Cho dù có Thiên Cơ sư trợ giúp, có thể che lấp khí tức của Dị Linh tộc, nhưng Dị Linh tộc ở trong Địa quật, muốn đi ra, nhất định phải đột phá Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại phong ấn... Mà mỗi Địa quật đều có Danh Sư trấn thủ... Cũng không thể không phát giác ra đi!

Trương Huyền nhìn qua.
- Ta cũng không biết, sau khi tiểu thư, Trương sư rời đi, ta cũng đang điều tra loại tình huống này, chỉ bất quá không có bất kỳ manh mối...

Ngột Thần cau mày.

- Nói trắng ra cũng không khó hiểu...

Lạc Nhược Hi nhìn qua:

- Danh Sư đường có người trợ giúp!

Thân thể Trương Huyền chấn động.

Vừa rồi hắn cũng nghĩ đến, chỉ là không dám thừa nhận mà thôi. Danh Sư đường, có thể làm được điểm này, ở trong đường nhất định có thân phận và địa vị cực cao! Đến cùng là ai? Tại sao lại phản bội nhân tộc?

- Những Dị Linh tộc này, tám chín phần mười là vì xương ngực của Ngoan Nhân mới tới... Đối phương gấp gáp tìm kiếm xương ngực như vậy, không tiếc đi tới Danh Sư đại lục, chỉ sợ những bộ phận khác của Ngoan Nhân đã bị tìm đầy đủ! Sắc mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Ngoan Nhân, xem như một trong mấy Hoàng giả đỉnh phong nhất trước kia của Dị Linh tộc, cướp đoạt khung xương của nó, cũng không cần Cổ Thánh đích thân tới!

Huống chi những Cổ Thánh này giấu ở đây, giống như trước đó mai phục, cho dù là hắn cũng không rõ ràng đến cùng xảy ra chuyện gì.

- Xem ra sau này ngay cả Danh Sư đường cũng phải cẩn thận một chút...

Vốn còn nghĩ báo chuyện nơi đây lên Tổng bộ Danh Sư đường, có điều hiện tại xem ra, nên trì hoãn thoáng cái.

Chưa hề đi qua Tổng bộ Danh Sư đường, không biết đến cùng ai là người tốt, ai là kẻ xấu, ngộ nhỡ tin tức không có truyền lại, Danh Sư chân chính không có nhận được, ngược lại truyền đến trong tay gian tế... Toàn bộ nhân tộc sẽ đối mặt tai nạn càng lớn. Cho nên thế cục bây giờ là, tất cả đều phải cẩn thận.

- Xem ra Danh Sư đường cũng không đáng tin cậy, nhất định phải nhanh chỉnh hợp tài nguyên trong tay, Trương gia, Lạc gia, Thánh Tử điện, Chiến Sư đường... Nếu không Dị Linh tộc thật toàn diện xâm lấn, ai cũng không chống lại được!

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi.

Tổng bộ Danh Sư đường xảy ra vấn đề, để cho người ta không kịp chuẩn bị, hiện tại tình hình nguy cơ, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, chỉ có thể nghĩ biện pháp chỉnh hợp lực lượng đã có, hi vọng Dị Linh tộc không có xâm lấn nhanh như vậy.

- Trương Huyền, Cổ Thánh một thân là bảo, đại gia hỏa này, mặc dù chỉ vừa mới bước vào Cổ Thánh, thuộc về cấp thấp nhất, nhưng thi thể cũng là một bảo tàng khổng lồ!

Thấy hắn suy nghĩ, Lạc Nhược Hi nói:

- Ngươi có muốn hay không?

Chương 3094: Tôn Cường bành trướng (1)

- Bảo tàng?

Lúc này Trương Huyền mới kịp phản ứng.

Lần này không chỉ dung hợp xương ngực của Ngoan Nhân, còn đánh chết một Cổ Thánh. Loại cường giả cấp bậc này, cho dù chết, cũng là bảo tàng khổng lồ, vô số người thèm nhỏ dãi.

- Nếu như có thể luyện chế thành Vô Hồn Kim Nhân, liền phát đạt...

Hai mắt Trương Huyền sáng lên.

Hắn tiếp nhận Vu Hồn sư truyền thừa hoàn chỉnh, biết phương pháp luyện chế Vô Hồn Kim Nhân, nếu lấy thi thể này làm nguyên vật liệu, chẳng phải chứng minh, chỉ cần Vu Hồn ly thể tiến vào bên trong, liền nắm giữ sức chiến đấu của Cổ Thánh?

Nếu thực như thế, tung hoành thiên địa lại có gì sợ hãi? Vừa tiêu hao Khổng sư chi huyết cùng Thiên Đạo chi thư sạch sẽ, đang cảm thấy nhức nhối, nhưng nếu có thứ này luyện chế thành Kim Thân, tất cả đều đáng giá.

- Cái này đích xác là một bảo tàng, ta lấy đi!

Thấy Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần không có ý xuất thủ, Trương Huyền nhẹ gật đầu, bàn tay lăng không trảo một cái, tinh thần khẽ động, trước thu vào trữ vật giới chỉ, lại phát hiện giống như đang di động một ngọn núi lớn, tinh thần gần như hao hết, thi thể lại không nhúc nhích.

- Xảy ra chuyện gì?

Khuôn mặt Trương Huyền khó tin.

Tinh thần lực của hắn, tuy nói không mạnh, nhưng cũng đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, hơn nữa lĩnh ngộ không gian... nhưng ngay cả một thi thể cũng không thu vào nhẫn được, nên có chút khó mà tin nổi!

- Thử lực lượng một chút!

Chân khí tuôn ra, lập tức bao bọc thi thể trước mắt, bỗng nhiên nâng lên, nhất thời cảm thấy trên đầu chảy ra mồ hôi.

- Cái này, cái này...
Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Hắn gần như hao hết chân khí toàn thân, vậy mà không cầm thi thể lên được! Phải biết hiện tại lực lượng của Khổng sư chi huyết hắn còn chưa hao hết, nói cách khác... Còn nắm giữ lực lượng vô địch dưới Cổ Thánh!

- Đại Thánh nhị trọng Kim Thân cảnh, thân thể trải qua rèn luyện, sẽ thay đổi cực kỳ nặng nề, trở thành Cổ Thánh càng thêm cường đại, đừng nói chém giết, không đạt tới cùng cấp bậc, ngay cả thi thể cũng không thể phá hư!

Thấy hắn như vậy, Lạc Nhược Hi cười cười.

- Như vậy chẳng phải chứng minh, muốn thu vào không gian trữ vật cũng làm không được?

Trương Huyền buồn bực.

Mới vừa rồi còn nghĩ, luyện chế thi thể này thành Vô Hồn Kim Nhân, để hắn nắm giữ sức chiến đấu Cổ Thánh, nhưng bây giờ, ngay cả thi thể cũng không cầm lên được, đừng nói khống chế, động cũng không có cách nào động!

- Dưới tình huống bình thường, là hết cách rồi, nhưng Long Cốt Thần Thương của ngươi từng là thần binh của Cổ Thánh, mặc dù bây giờ bị phong ấn lực lượng, nhưng để nó mang vào trữ vật giới chỉ vẫn là rất đơn giản!

Lạc Nhược Hi nói.
- Đúng a!

Trương Huyền vỗ trán một cái, lúc này mới kịp phản ứng.

Làm sao lại quên chuyện này chứ, lực lượng của hắn là không đủ, nhưng Long Cốt Thần Thương mạnh mẽ ah! Tùy tiện vung giọt nước, cũng có thể đánh giết Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, lực lượng mạnh mẽ có thể xưng kinh khủng.

Bàn tay đưa về phía trước, vỗ trường thương một cái, thân thương đen kịt lập tức hóa thành trường tiên, cuốn lại thi thể Cổ Thánh trên mặt đất.

Hô!

Sau một khắc, đã xuất hiện ở trong trữ vật giới chỉ.

- Quả nhiên có thể!

Thấy Long Cốt Thần Thương làm được, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, lần nữa nhìn về phía đám người Tề Chân, vẻ mặt âm trầm.

Đường đường Thiên Cơ sư, vậy mà đầu nhập vào Dị Linh tộc, quả thực tội không thể tha.

Ầm ầm!

Tinh thần khẽ động, mấy đạo lôi điện đồng thời bổ xuống, đám người Tề Chân lập tức bị nhốt ở trong đó, thống khổ không ngừng kêu thảm.

Bàn tay nhẹ nhàng vạch một cái, đại điện mai rùa bị lôi điện đánh cho vỡ vụn, toàn bộ Thiên Cơ sư công hội lâm vào trong thiên kiếp trừng phạt.

Thiên Cơ sư, vốn chiếm lấy Thiên Cơ, bị Thiên Đạo kiêng kị, lúc này lại còn dám đầu nhập vào Dị Linh tộc, có thể nói quả thực tự tìm cái chết.

Cảm giác dẫn tới lôi điện hủy diệt công hội, tư duy lần nữa rõ ràng không ít, thư viện hình như có chỗ tiến bộ, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn nhẹ gật đầu, lấy ra ngọc bài đưa tin, gọi đám người Chiêm sư tới.

Chương 3095: Tôn Cường bành trướng (2)

Thời gian không dài, đám người Chiêm sư, Cát sư liền bay tới.

- Mấy Thiên Cơ sư này giao cho các ngươi, thông đồng Dị Linh tộc, trộm lấy tượng Khôi Thánh đúng là bọn họ làm, nghĩ biện pháp thẩm vấn ra mục đích...

Nói xong khoát tay áo.

- Vâng!

Đám người Chiêm sư tràn đầy nghi ngờ, cuối cùng vẫn nhẹ gật đầu.

- Chúng ta đi thôi!

Tuy không bắt được thủ phạm trộm lấy tượng, nhưng làm rõ nguyên nhân, nhất định có thể tìm hiểu nguồn gốc tra ra nội tình cùng mục đích của Dị Linh tộc, loại sự tình này, giao cho Thánh Tử điện xử lý, so với hắn xử lý càng tốt hơn, cũng sẽ không cần quan tâm quá nhiều.

Hiện tại việc cấp bách, là mau chóng trở lại Trương gia, nghĩ biện pháp hóa giải hai nhà Trương, Lạc mâu thuẫn, lại ứng đối nguy cơ sắp tới.

Dị Linh tộc ngay cả Cổ Thánh cũng xuất hiện, hắn cũng không cho rằng Trương gia chỉ còn lại có một vị Cổ Thánh, ở trong đại loạn có thể may mắn thoát khỏi.

Hô!

Rời Thiên Cơ sư công hội, mượn nhờ Ngột Thần mở ra thông đạo, thời gian không dài trở lại Trương gia.

- Huyền nhi, ngươi trở về...

Thấy hắn xuất hiện, đám người Hưng kiếm thánh tới đón.

- Vị này là Nhược Hi cô nương, lớn lên thật xinh đẹp, đến bên này...

Nhìn thấy nhi tử mang theo nữ hài về, Mộng kiếm thánh hưng phấn đến con mắt sắp lóe ra hoa. Nhìn thấy đối phương nhiệt tình như vậy, Lạc Nhược Hi hơi đỏ mặt, muốn nói chuyện lại không biết nên nói cái gì, đành phải nhìn về phía Trương Huyền, cầu cứu hắn.

Trương Huyền lại làm bộ như không nhìn thấy.

- Vị này là...

Hưng kiếm thánh chỉ Ngột Thần.

Ở Lạc gia, bọn họ tận mắt chứng kiến qua vị đồng tử này mạnh mẽ, loại cường giả này, cũng muốn nhận thức một chút.

- Hắn kêu Ngột Thần, là đồng tử của Nhược Hi...

Trương Huyền gật đầu.

Vừa mới giới thiệu xong, Hưng kiếm thánh còn không kịp trả lời, liền nghe một tiếng hừ vang lên:
- Đồng tử, vậy cũng là người làm? Ừm, về sau tiểu thư các ngươi cùng thiếu gia nhà ta thành thân, nghe ta điều khiển là được!

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tôn Cường chẳng biết lúc nào đi tới, vỗ bả vai đồng tử, vẻ mặt thoả mãn.

Ở Liên minh đế quốc, Tôn Cường được đưa tới đây, để hắn theo Trịnh Dương tu luyện, sau khi đám người Triệu Nhã xảy ra chuyện, vì lý do an toàn, Trịnh Dương, Vương Dĩnh cũng tới Trương gia, Tôn Cường tự nhiên cũng đi theo tới.

Người quản gia này, biết thiếu gia nhà mình hiện tại là Trương gia tộc trưởng, càng là Thánh Tử điện điện chủ, hùng tâm trước kia khôi phục lần nữa, nhất cử nhất động,đều tràn đầy tự tin. Cho người ta một loại phong phạm của quản gia đại gia tộc mới có.

- Nghe ngươi điều khiển?

Ngột Thần một đầu là sao.

- Không sai, như thế nào, còn không nguyện ý? Nói cho ngươi biết, ta là quản gia duy nhất của thiếu gia, dám không nghe mà nói, giáo huấn ngươi một trận, chắc hẳn cũng không ai dám nói cái gì...

Thấy hắn mất hứng, Tôn Cường nhướng mày, nhắm đầu của đối phương vỗ một cái, khẽ nói.

Một đồng tử mà thôi, gặp phải quản gia như, còn không ngoan ngoãn nghe lời, dám cau mày, tin ta đánh ngươi một trận để rõ quy cũ hay không?

- Cái này...

Không nghĩ tới quản gia của nhi tử không đáng tin cậy như vậy, đám người Hưng kiếm thánh, Mộng kiếm thánh khóe miệng co giật, thiếu chút nữa ngất đi.

Cái đồng tử này, xông vào Lạc gia, vô số trưởng lão cũng không phải đối thủ, ngươi một gia hỏa mới vừa đến Thánh Vực... Dám xuống tay đánh người... là ngại chết chậm sao?

- ...

Trương Huyền cũng che cái trán, hận không thể có một cái lỗ đất chui vào. Tên khốn kiếp này, trước mấy ngày còn bị đả kích dục tiên dục tử, làm sao bây giờ lại bắt đầu bành trướng?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau