THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3086 - Chương 3090

Chương 3086: Thiên Cơ sư công hội (1)

- Cái này hẳn là Phong Cốc thành! Dựa lưng vào núi, bốn mùa như xuân, ngũ cốc được mùa, là chỗ sản vật rất phong phú trong phạm vi mấy chục vạn cây số, không ít vật tư của Thánh Tử điện cũng tới từ nơi này!

Rất nhanh, Trương Huyền xác định vị trí.

Thời điểm ở Thánh Tử điện, nhìn qua không ít thư tịch địa lý, nơi này cách Thánh Tử điện vốn không xa, hơi xác định vị trí, liền có thể biết.

- Tìm như vậy, khẳng định là tìm không thấy, không bằng dùng thư viện xác định phương vị...

Nhìn một hồi, biết chẳng có mục đích như vậy, khẳng định cái gì cũng không tìm tới, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, lấy ra một bản thư tịch trống không, vẽ ra đường phố bốn phía, phân biệt viết lên tượng Khôi Thánh ở chỗ này.

Thư viện lay động một hồi, lại không xuất hiện thư tịch.

- Xảy ra chuyện gì? Lại mất hiệu lực?

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Gần đây thư viện đến cùng là tình huống như thế nào? Không làm rõ ràng được, chẳng lẽ thật cần thăng cấp? Cũng đúng, đã dùng hơn một năm, thiết bị cũ kỹ không chịu nổi ah.

- Không đúng, thư viện dưới tình huống bình thường sẽ không mất đi hiệu lực, trừ khi... địa phương giấu khung xương, mượn nhờ lực lượng đặc thù, che đậy Thiên Cơ...

Đang cảm xúc, trong lòng đột nhiên khẽ động.

Mấy lần trục trặc, có lẽ Lạc Nhược Hi giống như mình, là Diễn Hư thể, không cách nào dò xét; Ngột Thần cùng những người ở Bạch Khê sơn, thì dùng thủ đoạn đặc thù che đậy hành tung, không chỉ Minh Lý Chi Nhãn không nhìn thấy, Thiên Cơ sư cũng không cách nào thôi diễn...

Giờ phút này, tượng Khôi Thánh thư viện tìm không thấy, có thể giống như người sau, cũng không phải bị trận pháp đặc biệt ẩn trốn, mà là bị người dùng thủ đoạn đặc thù che đậy Thiên Cơ?

- Nếu như vậy, chỉ có một khả năng...

Mắt sáng lên, nhìn bốn phía, đi tới trước mặt một tu luyện giả, ôm quyền khom người: - Xin hỏi vị đại ca này, không biết Thiên Cơ sư công hội của Phong Cốc thành chúng ta ở nơi nào?

- Thiên Cơ sư công hội? Ở đằng kia, không đến hai cây số, kiến trúc thoạt nhìn giống như mai rùa chính là nó!

Là một trung niên chừng bốn mươi, rất sảng khoái.

- Đa tạ...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vàng gật đầu nói một tiếng.

- Ngươi nghi ngờ là... Thiên Cơ sư che đậy Thiên Cơ, giấu tượng Khôi Thánh?

Lạc Nhược Hi cũng kịp phản ứng.

- Giấu ở trong trận pháp đặc thù, có thể ngăn cách truy lùng, nhưng không cách nào cắt đứt Thiên Cơ sư suy tính... Trừ khi có người động tay chân, nhiễu loạn Thiên Cơ, hoặc dùng thủ pháp đặc biệt che đậy!
Trương Huyền gật đầu.

- Không sai!

Lạc Nhược Hi giật mình.

Tuy hiện nay Thánh Tử điện cao thủ không nhiều, nhưng tìm vài vị Thiên Cơ sư cửu tinh còn rất dễ dàng.

Để bọn hắn suy tính tung tích của tượng, tám chín phần mười có thể xác định vị trí.

Muốn để bọn hắn triệt để tìm không được, chỉ có một phương pháp... Che đậy Thiên Cơ! Có thể làm được điểm ấy, hơn nữa tốc độ mau lẹ như vậy, cái thành phố này, chỉ sợ chỉ có một chỗ... Thiên Cơ sư công hội!

Biết vị trí, đi chỉ chốc lát, quả nhiên thấy một kiến trúc giống như mai rùa xuất hiện ở trước mắt, mặt ngoài đủ loại hoa văn dày đặc, che đậy lực lượng đặc thù nào đó, để cho thần thức của người ta rất khó dò xét.

- Có phải ở đây hay không, đi vào liền biết!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền không nói thêm lời, mấy bước đi tới trước cửa chính kiến trúc.

- Người đến dừng bước, Thiên Cơ sư công hội, chỉ tiếp Thiên Cơ sư, không tiếp đãi khách lạ!

Một thanh niên đi ra, ngăn ở phía trước hai người.

- Tại hạ là Thánh Tử điện điện chủ Trương Huyền, bản điện mất trộm một bảo vật, chuyên tới để tìm quý hội hội trưởng, hy vọng có thể giúp một tay suy tính!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra điện chủ lệnh.

- Thánh Tử điện điện chủ?

Chương 3087: Thiên Cơ sư công hội (2)

Thanh niên giật nảy mình, vội vàng ôm quyền:

- Tiền bối chờ, ta vào trình báo hội trưởng...

Nói xong, vội vã đi vào trong.

Không được ba phút, một lão giả tóc đen theo sát ở phía sau đi ra:

- Không biết Trương điện chủ đích thân tới, lão hủ không có từ xa tiếp đón, mời vào...

Lão giả bộ dáng sáu mươi tuổi, tu vi Thánh Vực bát trọng đỉnh phong, người mặc trường bào của Thiên Cơ sư công hội, cho người ta một loại cảm giác tiên phong đạo cốt.

- Làm phiền hội trưởng, lần này tới, quả thực là có chuyện muốn nhờ...

Trương Huyền ôm quyền.

- Điện chủ khách khí, tên của ngươi những ngày qua như sấm bên tai, không nghĩ tới có thể đích thân đến, thật để cho công hội chúng ta bồng tất sinh huy...

Lão giả vừa nói, vừa dẫn đường ở phía trước, hai người Trương Huyền theo sát ở phía sau đi vào gian phòng, mới vừa vào, Lạc Nhược Hi liền nhíu mày, truyền âm tới:

- Trương Huyền, cẩn thận một chút!

- Làm sao vậy?

Thấy nàng lần đầu tiên chủ động truyền âm nhắc nhở, Trương Huyền quay đầu:

- Ngươi phát hiện cái gì?

Dường như muốn nói chuyện, Lạc Nhược Hi cuối cùng ngừng lại: - Không có gì, nhưng cẩn thận một chút cho thỏa đáng.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Đối phương đã nói như vậy, chỉ sợ nơi này không có thái bình như vậy, bàn tay đặt ở trên đai lưng, một khi xuất hiện nguy hiểm, liền trực tiếp động thủ.

Bất quá cũng có thể là hắn quá mức lo lắng, đi vào trong đại điện, cũng không có phát giác được bất cứ dị thường nào.

- Không biết Trương điện chủ tới, là vì chuyện gì?

Hai bên vào chỗ, lão giả nhìn lại.

- Là như vậy, tượng Khôi Thánh của Thánh Tử điện chúng ta, trước đây không lâu vừa mới mất trộm, căn cứ dấu vết là biến mất ở đây, đã cùng thuộc Danh Sư đường quản lý, ta muốn làm phiền hội trưởng giúp chúng ta thôi diễn thoáng cái, là bị người nào lấy, giấu ở chỗ nào! Như có thể tìm tới, chúng ta vô cùng cảm kích!
Trương Huyền ôm quyền.

Hắn nói cực kỳ trực tiếp, ý tứ rất đơn giản, cái kia chính là, đồ vật của ta mất tích ở chỗ của ngươi, còn xin phiền phức giúp một tay suy tính, nếu không, ngươi sẽ có hiềm nghi rất lớn.

- Biến mất ở đây?

Hội trưởng nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ không vui:

- Trương điện chủ, đây là hoài nghi Thiên Cơ sư chúng ta ẩn giấu bảo vật của Thánh Tử điện?

- Cướp đoạt tượng Khôi Thánh là Dị Linh tộc, có thể hoàn mỹ ẩn trốn, để cho Minh Lý Chi Nhãn của ta cũng không thể dò xét, hơn nữa, Thiên Cơ cũng không thể thôi diễn, thực sự nghĩ không ra đến cùng còn có ai!

Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua:

- Đồ vật mất đi chỉ là việc nhỏ, liên lụy đến Dị Linh tộc, báo lên tới Danh Sư đường, sợ là phiền phức lớn rồi, mong hội trưởng có thể trợ giúp, như vậy cũng có thể rửa sạch nghi ngờ!

- Trương điện chủ, ta tôn kính ngươi là Thánh Tử điện điện chủ, Trương gia gia chủ, hảo tâm tiếp đãi, nhưng ngươi bỗng dưng ô nhục Thiên Cơ sư công hội, đến cùng có ý gì?

Lão giả đột nhiên đứng dậy, sầm mặt lại.

- Không có ý gì, chỉ là muốn tìm về bảo vật của Thánh Tử điện mà thôi! Hội trưởng không cần căng thẳng, cũng không cần tức giận, nếu như không quan hệ tới các ngươi, không ngại để ta điều tra một chút, tìm không thấy mà nói, ta sẽ chủ động nhận tội với hội trưởng!

Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua.

- Điều tra? Láo xược! Thiên Cơ sư ta thôi diễn Thiên Cơ, coi như Tổng bộ Danh Sư đường cũng phải kính trọng ba phần, ngươi một Thánh Tử điện điện chủ, có tư cách gì điều tra?

Khuôn mặt lão giả tái nhợt, tức giận run rẩy.

Chương 3088: Trở mặt với Thiên Cơ sư công hội (1)

Tuy Thiên Cơ sư giống như các chức nghiệp khác, là một loại chức nghiệp đặc thù, nhưng bởi vì năng lực đặc thù, địa vị kính trọng, cho dù là Danh Sư cũng không dám ép, trước mắt không có bằng chứng, vu cáo hãm hại ngược lại cũng thôi, lại còn muốn điều tra! Quả thực không thể chịu đựng được!

- Ta quả thực không có tư cách điều tra, có điều dính dáng Dị Linh tộc, cùng bảo vật của Thánh Tử điện, dấu vết lại biến mất ở nơi này, để cho ta không nghi ngờ cũng khó khăn!

Trương Huyền nhìn qua:

- Thiên Cơ sư, từ trước tới nay siêu trần thoát tục, không vướng chuyện đời, chỉ sợ cũng không muốn can dự phân tranh! Dù sao việc này, ta bất kể báo lên Tổng bộ Danh Sư đường, hay báo tin tổng bộ của quý hội, các ngươi cũng sẽ khá phiền toái.

- Ngươi là đang uy hiếp?

Lão giả xiết chặt nắm đấm.

- Uy hiếp? Tại hạ là Thánh Tử điện điện chủ, đương nhiên sẽ không làm ra loại sự tình này, bất quá nếu quả thật có Dị Linh tộc trộm tượng Khôi Thánh đi vào Thiên Cơ sư công hội, vì nhân tộc an toàn, ta ra tay điều tra, cho dù nháo đến Tổng bộ Danh Sư đường, chắc hẳn cũng không ai nói cái gì!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Thánh Tử điện điện chủ, thật đúng là uy phong!

Lão giả còn chưa kịp nói chuyện, một tiếng hừ lạnh vang lên, ngay sau đó hai vị lão giả từ cửa bên đi vào.

Nhìn về phía hai người này, con mắt của Trương Huyền lập tức nheo lại.

Thực lực của hai người này, hắn vậy mà không nhìn thấu!

Hiện tại hắn là Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhìn không thấu liền nói rõ... Ít nhất đạt đến Đại Thánh cảnh.

Loại địa phương nhỏ như Phong Cốc thành, Thánh Vực bát trọng đỉnh phong chính là cực hạn, thoáng cái toát ra hai vị Đại Thánh... Muốn nói trước đó chỉ là nghi ngờ, hiện tại cảm thấy khẳng định là có vấn đề.

- Uy phong ngược lại không có, không biết hai vị là người nào? Tại hạ đang cùng Thiên Cơ sư công hội hội trưởng nói chuyện, mặc kệ nhị vị là ai, cũng xin im miệng!

Trương Huyền nói.

Đại Thánh chức nghiệp khác, không mượn Khổng sư chi huyết, khả năng còn phải kiêng kị mấy phần, nhưng Thiên Cơ sư... Chỉ cần muốn dạy dỗ, một ý niệm mà thôi, không đáng để lo. - Tại hạ là phó hội trưởng của Tổng bộ Thiên Cơ sư Tề Chân! Vị này là trưởng lão Mạc Tần!

Tề Chân hất ống tay áo, hừ lạnh nói:

- Nơi này sẽ không che giấu Dị Linh tộc, lại không người trộm lấy bảo vật của Thánh Tử điện các ngươi, không biết trả lời như vậy, có thoả mãn hay không?

- Không hài lòng!

Trương Huyền đứng dậy, chắp hai tay sau lưng:

- Trừ khi để cho ta điều tra, nếu không, ngày hôm nay, ta không đi...

- Ngươi...

Không nghĩ tới thể hiện rõ thân phận, đối phương còn nói như vậy, con mắt của Tề Chân nheo lại, đang muốn động thủ, hình như có người nói cái gì với hắn, cố nén tức giận, hất lên ống tay áo:

- Tốt, ngươi có thể điều tra, có điều chỉ cho ngươi ba phút, mặc kệ có lục soát ra hay không, cũng xin rời đi, chúng ta còn có một tế tự phải làm, sự tình suy tính dính dáng cực lớn, lỡ thời cơ, coi như Thánh Tử điện, sợ là cũng đảm đương không nổi! - Ba phút, tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, đứng dậy, tinh thần khẽ động, lần nữa lấy ra Thiên Đạo chi thư.

- Ngoan Nhân, điều tra thoáng cái, có thể tìm được khí tức xương ngực hay không!

- Vâng!

Ngoan Nhân lên tiếng, bắt đầu điều tra, mới bắt đầu thân thể khẽ động, giọng nói có chút lo lắng:

- Chủ nhân, nơi này có chút không đúng, khí cơ hỗn loạn, có loại cảm giác vô cùng nguy hiểm!

- Nguy hiểm?

Trương Huyền nhíu mày.

Có thể để cho hắn cảm thấy nguy hiểm, đến cùng là cái gì?

- Ừm? Cảm giác biến mất... Cũng có thể là ta cảm ứng sai... sau khi thực lực tổn thất lớn, không có nhạy bén như trước...

Ngoan Nhân xấu hổ nói.

Vừa rồi quả thực rõ ràng cảm ứng được, nhưng trong nháy mắt biến mất không thấy hình bóng, tuy nghi ngờ, nhưng cũng có khả năng giống như hắn nói, thực lực tổn thất lớn, thân thể không được đầy đủ, cảm ứng cũng không chuẩn xác.

- Đừng quản khí cơ hỗn loạn, tìm khung xương của ngươi, nhìn xem có ở đây hay không...

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Thư viện không đáng tin cậy, Ngoan Nhân cũng bắt đầu không đáng tin cậy, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Chương 3089: Trở mặt với Thiên Cơ sư công hội (2)

Chẳng lẽ người bên cạnh mình tập thể trúng bùa chú không đáng tin cậy? Bất quá may mắn chính hắn vẫn còn tương đối đáng tin cậy, nếu không tháng ngày thật sự không cách nào qua.

- Vâng!

Ngoan Nhân lên tiếng, không để ý trong lòng suy nghĩ lung tung, cảm ứng thoáng cái, đột nhiên thanh âm truyền lại:

- Chủ nhân, ta cảm ứng được, khung xương... quả thực ở đây! Bất quá...

- Bất quá cái gì?

Không nghĩ tới thật ở đây, con mắt của Trương Huyền lập tức nheo lại.

Cùng Dị Linh tộc trộm lấy tượng Khôi Thánh của Thánh Tử điện, Thiên Cơ sư công hội rốt cuộc muốn làm gì?

- Bất quá khí tức cực kỳ quái dị, trước đó, có tượng Khôi Thánh áp chế, cảm ứng không rõ rệt, hiện tại cực kỳ rõ ràng, hình như bọn họ đã phá hủy tượng!

Ngoan Nhân nói.

- Phá hư? Xem ra quả thực là vì xương ngực...

Trương Huyền hít sâu một hơi.

Nếu như nói trước đó vẫn chỉ là đoán, hiện tại đã xác định được.

Thiên Cơ sư công hội xa xôi như thế, thoáng cái toát ra một phó hội trưởng cùng một vị trưởng lão, bản thân cũng làm người ta kỳ lạ, giờ phút này lại phá hư tượng, lấy khung xương ra... Nếu như nói không quan hệ với Dị Linh tộc, hắn cũng không tin!

- Ở nơi nào?

Trương Huyền nhịn không được nữa, trực tiếp hỏi.

Coi như khung xương bị lấy ra, hắn cũng không cảm ứng được.

- Ngay ở đằng sau đại điện... Ngoan Nhân nói.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, nhìn về phía đằng sau đại điện, là một cánh cửa khổng lồ, đen như mực, thấy không rõ lắm.

Vừa định đi qua, đi tới trước mặt cẩn thận quan sát, liền nghe thanh âm của Tề Chân vang lên:

- Tốt rồi, ba phút đã đến, Trương điện chủ, xin về đi!

- Về?

Trương Huyền cười lạnh:

- Ta đã xác định, Thánh Tử điện chúng ta mất tượng Khôi Thánh ở đằng sau, ngươi bảo ta rời đi, là có ý tứ gì?

- Xác định? Ngươi làm sao xác định? Tề Chân biến sắc.

- Thiên Cơ sư công hội, có thể thôi diễn Thiên Cơ, Thánh Tử điện ta tự nhiên cũng có biện pháp của mình, tượng Khôi Thánh mất tích, nếu như chúng ta ngay cả tìm cũng không có phương pháp... Ta làm điện chủ cũng không tránh khỏi quá vô dụng đi!

Trương Huyền khẽ nói.

- Ngươi... Trương điện chủ, công hội chúng ta lập tức tế tự, tiến hành một nghi thức lớn, không rảnh cùng ngươi đấu miệng lưỡi, còn xin rời đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!

Tề Chân vẫy tay một cái.

- Không khách khí? Làm sao, ngươi còn dám động thủ với ta?

Trương Huyền híp mắt lại.

Không nghĩ tới Thiên Cơ sư công hội lớn mật như thế, liên hợp Dị Linh tộc cướp đi tượng Khôi Thánh không nói, còn uy hiếp hắn.

- Nếu như ngươi không rời đi, cũng chỉ có thể như vậy...

Tề Chân nhẹ gật đầu, khí huyết trên người trong nháy mắt thiêu đốt lên, chân khí bay thẳng không trung.

Lại là một vị Thánh Vực nhị trọng Kim Thân cảnh! Loại thực lực này, mặc dù so sánh với Hưng Mộng kiếm thánh kém một đoạn rất lớn, nhưng đối phó Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong như hắn, đã đầy đủ.

Rầm!

Thấy hắn muốn động thủ, Trương Huyền đang định lấy ra Long Cốt Thần Thương, liền nghe một tiếng nổ vang kịch liệt, nóc nhà hình dáng mai rùa nứt ra, một bóng người thẳng tắp từ chỗ tổn hại vọt vào.

- Ngột Thần?

Không phải người khác, chính là đồng tử của Lạc Nhược Hi… Ngột Thần! Vị đồng tử này sau khi ra di tích của Nhiễm Cầu Cổ Thánh ở Bạch Khê sơn, nói có chuyện xử lý, liền trực tiếp rời đi, làm sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Chương 3090: Một sách đập chết Cổ Thánh (1)

- Ra tay...

Đang nghi ngờ, liền nghe Tề Chân hét lớn một tiếng, cùng Mạc Tần đồng thời đứng dậy, thẳng tắp đánh về phía Ngột Thần.

- Hừ!

Ngột Thần nhíu mày, bàn tay bỗng nhiên đè ép xuống dưới.

Tạch tạch!

Không gian ngưng kết, Tề Chân, Mạc Tần còn không có kịp phản ứng, liền bị đánh trúng ngực, miệng phun máu tươi bay ngược trở về, trùng trùng điệp điệp quẳng xuống đất.

Mặc dù bọn họ cũng là Đại Thánh nhị trọng, nhưng so sánh với Ngột Thần còn kém quá nhiều, căn bản không chống lại được.

Tê lạp!

Một chưởng đánh bay hai đại trưởng lão, Ngột Thần như không thấy được Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi, bỗng nhiên bắt tới đằng sau cung điện, không gian sụp đổ, kiến trúc hủy hoại.

Ô ô ô!

Đúng lúc này, một cây bút lông từ trong kiến trúc phá hư bay ra, điểm tới trên không, ngay sau đó thanh âm leng keng vang lên, không gian xuất hiện gợn sóng, xao động ra.

- Là bốn Dị Linh tộc kia...

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Thủ đoạn tấn công như thế này, hắn hết sức quen thuộc, chính là bốn người ở trong di tích Nhiễm Cầu Cổ Thánh.

Không nghĩ tới thế mà xuất hiện ở đây.

Xem ra sau khi Ngột Thần rời đi, không biết dùng phương pháp gì, tìm được tung tích của bốn người, một mực theo đuổi tới nơi này.

- Động thủ cứu người...

Trương Huyền nhíu mày, trảo bên hông một cái, Long Cốt Thần Thương lập tức bay ra ngoài, thẳng tắp đâm tới bút lông.

Đinh đinh đinh đinh!

Liên tục mấy tiếng giao kích, Trương Huyền liên tục lui về phía sau mấy bước, khuôn mặt trắng bệch.
Không có kích hoạt Khổng sư chi huyết, chỉ bằng vào Long Cốt Thần Thương, căn bản không chống lại được.

Rầm!

Hắn bên này mới vừa lui ra sau, một thanh âm vang lên, thanh niên trắng nõn bỗng nhiên từ chỗ ẩn thân vọt ra, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, mượn nhờ sóng âm cùng bút lông công kích, thẳng tắp đâm tới Ngột Thần.

Kiếm khí tung hoành, trong tích tắc làm người ta cảm giác giống như mù lòa, như trong thiên địa chỉ có thanh trường kiếm kia tồn tại, không khí phát ra thanh âm nghẹn ngào, bốn phía xuất hiện vết rách đen kịt.

Thanh niên trắng nõn vừa ra tay liền dùng hết toàn lực, so với lúc trước ở trong di tích Nhiễm Cầu Cổ Thánh, cảm giác còn cường đại hơn mấy phần.

Nhưng hắn mạnh, Ngột Thần mạnh hơn!

- Hừ!

Ngột Thần quát lạnh một tiếng, híp mắt lại, cũng không bối rối, bàn tay lần nữa ép xuống.

Vết rách mắt thường có thể thấy được chữa trị, thanh niên trắng nõn tay cầm trường kiếm, thoạt nhìn uy lực có một không hai, lập tức cứng ngắc ở không trung, trong nháy mắt vậy mà không tiến lên được.

- Hảo công phu!

Trương Huyền nhịn không được khen ngợi.

Mới vừa rồi còn lo sợ, không nghĩ tới Ngột Thần cường đại như vậy. Xem như hắn thiêu đốt Khổng sư chi huyết, gặp phải chiêu này của thanh niên trắng nõn, chỉ sợ cũng không thể hóa giải tốt hơn hắn bao nhiêu.

Phần phật!

Bên này vừa mới hô xong, phía dưới lần nữa nổ vang, lại có mấy người thẳng tắp xông lên, mấy người kia vừa xuất hiện, sát lục chi khí liền hiện ra, cho người ta một loại cảm giác như vào sa trường.

- Là Dị Linh tộc!

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại, lập tức rõ ràng, những người này tất cả đều là Dị Linh tộc. Không nghĩ tới, thoáng cái toát ra nhiều như vậy, hơn nữa còn không ngụy trang.

- Nơi này là Thiên Cơ sư công hội, không chỉ có thể che đậy khí tức, ngay cả Thiên Cơ cũng có thể che đậy, tự nhiên không cần ngụy trang...

Thời gian nháy mắt Trương Huyền liền hiểu được.

Trước đó ở trong di tích Nhiễm Cầu Cổ Thánh, còn phải giả bộ một chút, dù sao trong đó có Cổ Thánh lưu lại trận pháp cùng đồ vật, có thể tiến hành áp chế, mà ở nơi này, là Thiên Cơ sư công hội, che giấu cũng không có ý nghĩa gì.

- Khổng sư chi huyết!

Biết chậm thêm một hồi, Ngột Thần rất có thể sẽ bị chém giết, cũng không để ý tới cái khác, Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đốt cháy giọt Khổng sư chi huyết cuối cùng.

Mặc dù thứ này là dùng bảo vệ tính mạng, nhưng loại tình huống trước mắt, không ra tay mà nói, không chỉ Ngột Thần chết, mình cùng Lạc Nhược Hi chỉ sợ cũng khó may mắn sống sót.

Ầm ầm!

Khổng sư chi huyết vừa bị kích hoạt, lực lượng trong cơ thể nháy mắt tăng lên tới đỉnh phong, Trương Huyền tay cầm Long Cốt Thần Thương, tiến về phía trước một bước, đi tới trước mặt một Dị Linh tộc.

- Chết!

Không chút do dự, trường thương phá không bắn ra. Lần trước lòng dạ đàn bà, để bốn người này trốn, lần này tuyệt không cho phép loại chuyện đó phát sinh.

- Rống!

Không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện cao thủ cường đại như thế, Dị Linh tộc này lại không để ý tới tấn công Ngột Thần, bỗng nhiên xoay người, một cỗ sát khí thẳng tắp xông tới, cùng thời khắc đó, móng vuốt nâng lên, bỗng nhiên đập xuống Trương Huyền.

Phốc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau