THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3076 - Chương 3080

Chương 3076: Lạc gia tàng bảo khố (2)

- Ta tu luyện Thiên Đạo công pháp, vừa bắt đầu liền không có thiếu hụt, Thiên Đạo chân khí tinh thuần, độ khó đột phá Đại Thánh rõ ràng lớn hơn người khác...

Nhìn qua một lần, Trương Huyền cân nhắc nửa ngày, bất đắc dĩ lắc đầu. Cấp bậc này quả nhiên không phải dễ dàng như vậy, cho dù nhìn nhiều sách, vẫn không có phương pháp thích hợp nhất.

- Trước sưu tập tất cả thư tịch ở nơi này, không được về Trương gia lại từ từ nghiên cứu, Trương gia hẳn cũng có tâm đắc tương tự...

Biết chuyện này gấp không được, đành phải bỏ xuống suy nghĩ trong lòng, Trương Huyền tiếp tục đi lên lầu.

Tầng này là tâm đắc liên quan tới đột phá Đại Thánh, phía trên hẳn còn có sách cấp bậc cao hơn.

Thời gian không dài, đi đến mái nhà, mỗi tầng thư tịch, tất cả đều thu vào thư viện.

Đi ra tàng thư các, phát hiện Lạc Càn Trinh còn chưa rời đi, vẫn ở cách đó không xa đợi chờ, Trương Huyền cười cười, tiếp tục hỏi:

- Ta đột phá, cần một chút bảo vật ẩn chứa linh khí tinh thuần, tương tự linh thạch tuyệt phẩm không biết trong tộc chúng ta ở nơi nào lấy được? Ta làm tộc trưởng, có thể lấy bao nhiêu? Có hạn mức hay không?

Nhìn xong thư tịch, muốn đột phá, còn cần linh thạch bảo vật, đã làm Lạc gia gia chủ, tự nhiên phải lợi dụng tài nguyên.

Dù sao đối với loại đại gia tộc truyền thừa vài vạn năm này mà nói, một ít linh thạch, bảo vật mà thôi, không đáng kể chút nào.

- Tộc trưởng là có định lượng, có điều vừa mới vì gia tộc lập công lao lớn như thế, tài nguyên tùy tiện sử dụng!

Còn tưởng là đại sự gì, Lạc Càn Trinh cười cười, tiếp tục dẫn đường, chỉ chốc lát đã đi tới một Tàng Bảo các:
- Đây là địa phương gia tộc chúng ta cất chứa bảo vật, ban thưởng đệ tử trong tộc, cũng đều từ nơi này phát! Tộc trưởng có thể tùy ý quan sát, chỉ cần vừa ý, lấy đi là được, không cần đăng ký...

- Đa tạ!

Không nghĩ tới tộc trưởng còn có loại đặc quyền này, hai mắt Trương Huyền sáng lên.

Có thể tùy ý lấy, như vậy có thể lấy hết hay không? Thật muốn như vậy, chẳng phải thoáng cái liền phát tài?

Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Trương Huyền biết, khẳng định không thể làm như vậy.

Bất cứ chuyện gì, đều hăng quá hoá dở, hắn là Danh Sư, cũng không phải trộm cướp, trực tiếp chuyển không nội tình của người ta, khẳng định không thích hợp.

Trong tàng bảo khố, đủ loại bảo vật san sát, phía trên bày vô số vũ khí, bảo thạch, linh thạch… Có Long Cốt Thần Thương, những vũ khí này nhìn rất chướng mắt, tu vi đạt tới loại cảnh giới này, linh thạch tuyệt phẩm, hiệu quả cũng không lớn, cho nên không có quá nhiều dừng lại.

- Ừm, đây là cái gì?

Đi tới đi tới, đột nhiên Trương Huyền dừng bước, lông mày giương lên. Cách đó không xa, có một cái hộp ngọc đóng chặt, tản mát ra linh lực để hắn cũng cảm thấy động tâm.

- Chỉ là thiên ngoại phi thạch, là tổ tiên trong lúc vô tình lấy được, cụ thể là cái gì cũng không rõ ràng, chỉ biết không cách nào luyện hóa, cũng không có cách nào lấy ra linh khí trong đó, liền đặt ở nơi này...

Thấy hắn nhìn về phía hộp ngọc, Lạc Càn Trinh cười giải thích.

- Thiên ngoại phi thạch?

Trương Huyền sửng sốt một chút, hai bước đi tới trước mặt, bàn tay duỗi ra, cầm hộp ngọc tới, từ từ mở ra.

- Cho ta, cho ta...

Còn chưa kịp quan sát đến cùng là cái gì, đột nhiên trong cơ thể lay động kịch liệt, một thanh âm gấp rút truyền tới.

- Ai?

Trương Huyền không khỏi kinh hãi.

Chương 3077: Chân giò biết nói chuyện (1)

Trong cơ thể Trương Huyền, có thể cùng hắn tinh thần câu thông chỉ có mấy thứ.

Phân thân vừa ra liền cướp danh tiếng của hắn, đã sớm nhốt ở trong không gian gấp, không có thả ra; kể từ khi Ngoan Nhân biết xương ngực của nó bị phong ấn ở Thánh Tử điện, cũng một mực không có động tĩnh gì, lại nói, không được hắn cho phép, ngay cả thần thức cũng phóng thích không ra, tình huống ngoại giới hoàn toàn không biết, chớ nói chi là nói chuyện.

Còn Tiểu Phù Phù, thu vào trữ vật giới chỉ, thanh âm cũng truyền không ra, đây cũng không phải Long Cốt Thần Thương.

Nhưng thanh âm bất ngờ vang lên ở trong người, thanh thúy to rõ, tựa như hài nhi non nớt, tuyệt không phải nghe nhầm...

Thứ gì lặng yên không tiếng động đi vào trong cơ thể hắn, vậy mà không biết rõ tình hình?

Tinh thần khẽ động, vội vàng nội thị, quét một vòng ở trong người, lại không hề phát hiện thứ gì, Trương Huyền kìm nén không được quát:

- Đến cùng là ai giả thần giả quỷ?

- Cái gì giả thần giả quỷ, ta là Tiểu Hồ Hồ!

Thanh âm vội vàng trả lời.

Da đầu Trương Huyền nổ tung:

- Tiểu Hồ Hồ?

- Ừm đây, chính là ta!

Trong đan điền, một cái hồ lô vặn vẹo cái mông.

- Động Hư Hồ Lô?

Trương Huyền ngẩn ngơ.
Cái đồ chơi này, trước đó liền biết có linh tính, chui vào trong đan điền không ra, còn thích hấp thu lôi điện... Làm sao đột nhiên nói chuyện? Còn... Tiểu Hồ Hồ, ngươi cho rằng ngươi là anh em Hồ Lô sao!

- Không sai, ta hấp thu vô số lôi đình, xem như thức tỉnh, mau đưa viên thiên ngoại phi thạch trong tay ngươi cho ta...

Động Hư Hồ Lô tiếp tục uốn éo cái mông.

- Ăn?

Trương Huyền cau mày:

- Ngươi nhận ra đây là vật gì?

Cái Động Hư Hồ Lô này, trước đó liền suy đoán không có đơn giản như vậy, không nghĩ tới thế mà còn biết nói chuyện, vội vàng muốn viên đá này, chẳng lẽ nhận ra là cái gì?

- Không biết, bất quá ta biết có thể ăn!

Động Hư Hồ Lô nói.
- Ăn?

Trương Huyền tràn đầy nghi ngờ cầm lấy viên thiên ngoại phi thạch ra, ngón tay đụng vào, thư viện vụt qua, xuất hiện một quyển sách, phía trên hiện ra một nhóm chữ: Thiên Vẫn Tinh, đồ vật từ trong khe hở thời không bay ra, có thể dung luyện vũ khí, giá trị không biết.

- Thiên Vẫn Tinh? Giá trị không biết, có ý tứ gì?

Trương Huyền cau mày.

Đây là lần đầu tiên Thiên Đạo thư viện xác định đồ vật mập mờ như thế.

Đổi lại trước đó, chỉ cần ngón tay đụng chạm, lai lịch đồ vật, tổ tông mười tám đời cũng có thể lấy ra... Hiện tại không biết?

- Xem ra thư viện cũng không có thể dựa vào như trước kia...

Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Từ khi thực lực đạt tới Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhìn thấy cao thủ càng ngày càng nhiều, thư viện cũng không giống trước đáng tin như vậy.

Một viên tinh thạch, vậy mà cũng không có biết rõ ràng, gia hỏa trước kia mọi việc đều thuận lợi, giờ phút này cũng không có dùng tốt như vậy.

- Nhất định phải đi Thiên Cơ sư công hội...

Biết đi tìm Thiên Cơ sư, tăng lên thư viện là bắt buộc phải làm, Trương Huyền lắc đầu, đang muốn ném Thiên Vẫn Tinh cho Động Hư Hồ Lô ăn, cuối cùng vẫn ngừng lại.

- Ngươi nói ngươi là Động Hư Hồ Lô, Động Hư Hồ Lô hẳn ăn không được thứ này? Ngươi rốt cuộc là thứ gì?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Chương 3078: Chân giò biết nói chuyện (2)

Nếu như chỉ là hồ lô, giấu ở trong đan điền hắn thì cũng thôi đi, hiện tại đột nhiên có sự sống, có thể nói chuyện, thực sự không yên lòng nha.

- Ta chính là hồ lô, còn có thể là ai? Yên tâm, đi vào đan điền ngươi, cũng đã nhận ngươi làm chủ... Sẽ không tổn thương chủ nhân, nếu không ta cũng sẽ chết, sống rất tốt, về sau còn có thể cua hồ lô cái, quỷ mới đi tìm chết...

Động Hư Hồ Lô nói.

- Không được, ta vẫn không yên lòng, như vậy đi, ta cho ngươi viên Thiên Vẫn Tinh này, ngươi rời đan điền của ta, đi vào trữ vật giới chỉ được không!

Trương Huyền trầm ngâm một chút, nói.

- Yên tâm đi, ta ăn Thiên Vẫn Tinh, sẽ lần nữa rơi vào trạng thái ngủ say, chắc chắn sẽ không ầm ĩ đến ngươi...

Dường như đã quen địa phương, Động Hư Hồ Lô không nguyện ý rời đi.

Trương Huyền cau mày.

Đối với cái hồ lô này, hắn là không có bất kỳ biện pháp nào, trước đó chui vào liền lấy không ra, tu vi đạt tới Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong cũng thử qua, đồng dạng không lấy ra.

Nếu quả thật một mực không đi, chẳng phải tương đương với trong cơ thể chứa quả bom hẹn giờ? Nó ngoài miệng nói sẽ không làm loạn, ai biết có thể làm ẩu hay không? Vẫn là trước lấy ra lại nói!

- Ngươi đi vào trữ vật giới chỉ ngủ say, nếu không chuyện này không cần nói nữa!

Bàn tay khẽ động, lần nữa đóng hộp ngọc.

- Được rồi...

Thấy hắn không cho ăn, Động Hư Hồ Lô tràn đầy bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vụt qua, Trương tuyển lần nữa nhìn lại, đã biến mất khỏi đan điền, chẳng biết lúc nào đi vào trữ vật giới chỉ.

- Cái này... Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, giật nảy mình.

Đan điền của hắn ở trong người, trữ vật giới chỉ, là không gian gấp độc lập... Không có thông qua hắn, tùy ý xuyên qua, trực tiếp tiến vào bên trong, vận dụng không gian vậy mà mạnh hơn hắn... Cái đồ chơi này đến cùng là cái quỷ gì?

- Mặc kệ là cái gì, dám làm loạn, cùng lắm thì một bản Thiên Đạo chi thư đập xuống!

Trương Huyền hừ một tiếng.

Trước đó thời điểm Lạc Huyền Thanh học tập kiến thức, thư viện lại tạo thành một bản Thiên Đạo chi thư mới, thứ này ngay cả Ngoan Nhân cũng có thể nhẹ nhõm áp chế, áp chế cái hồ lô, không khó lắm.

Đoán chừng thật muốn một sách đi xuống, liền biến thành cái bầu. Trong lòng nắm chắc, đối phương lại không ở trong đan điền, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Càn Trinh cách đó không xa cười cười:

- Thứ này, ta có thể lấy đi hay không?

- Tiền bối trong tộc nghiên cứu qua nhiều lần, không biết cụ thể là gì, tộc trưởng muốn, lấy đi là được!
Lạc Càn Trinh gật đầu.

- Đa tạ...

Nghe được có thể, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, tinh thần khẽ động, đưa hộp ngọc vào nhẫn.

Hồ lô nhìn thấy hộp ngọc, nhất thời hưng phấn vọt tới, thân thể vặn vẹo, Thiên Vẫn Tinh trong hộp liền biến mất không thấy gì nữa, không biết có phải bị ăn hay không. Ngay sau đó, cùng chính như nó nói, lâm vào ngủ say, lại không động đậy.

- Một cái hồ lô biết nói chuyện...

Thấy tên này không có gây chuyện, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời che trán.

Hiện tại trên người có quá nhiều đồ ngổn ngang, phù lục biết nói chuyện, hồ lô biết nói chuyện, trường thương biết nói chuyện... May mắn, trong trữ vật giới chỉ, những chân giò xem như thức ăn kia không biết nói chuyện, nếu không, tới cái chân giò biết nói chuyện, thật sẽ bị dọa chết tươi.

Không đi quản hồ lô kia nữa, Trương Huyền tiếp tục nhìn phía trước, thời gian không dài, quả nhiên để hắn tìm được một chút đồ tốt.

Có linh dịch, có đan dược, cũng có chút thiên tài địa bảo đặc thù. Không thể không nói, Lạc gia làm gia tộc xếp hạng thứ hai trên đại lục, cất giữ quả nhiên phong phú.

Lấy một chút đồ vật để cho mình trong thời gian ngắn đột phá, lại không buồn phiền vì linh khí, lúc này Trương Huyền mới đi ra.

Bất kể nói thế nào, cũng là tiền bối của đối phương nhọc nhằn khổ sở làm ra, hắn không phải con cháu Lạc gia, thật muốn chuyển hết, thực sự quá không hiền hậu, dù vậy cũng cầm không ít đồ tốt.

Nếu như nói lần trước Hưng kiếm thánh cho bảo vật, liền để hắn giật nảy cả mình, như vậy lần này cầm, ít nhất là gấp mười lần trước, nếu không phải hắn thân là tộc trưởng, chỉ sợ sớm đã bị Lạc Càn Trinh đuổi ra ngoài.

- Ta ý định ra ngoài tìm kiếm cơ duyên, tranh thủ sớm ngày đột phá, trong tộc có chuyện gì, đưa tin cho ta, ta sẽ lập tức chạy về!

Hảo hảo thu về đồ vật, Trương Huyền thoả mãn nói.

Chương 3079: Đi đánh Trương Huyền đi! (1)

- Tìm kiếm cơ duyên? Khụ khụ!

Lạc Càn Trinh suýt chút nữa bị nước bọt sặc chết.

Bởi vì đối phương là con cháu bàng chi, cũng chưa từng xuất hiện qua, đối với gia tộc tình cảm không sâu, cho hắn nhiều vật tư như vậy, mục đích rất đơn giản, để hắn có lòng cảm mến với gia tộc, vì tộc nhân hiệu lực.

Cái tên này ngược lại tốt, cầm đồ vật xong, cửa tàng bảo khố còn không có ra, liền muốn đi... Có cần nhanh như vậy hay không? Coi như ngươi không quan tâm chức vị tộc trưởng này, thế nhưng thật không thể cái gì cũng mặc kệ không hỏi a!

- Tộc trưởng, ngươi trước không vội tìm kiếm cơ duyên, vừa rồi tất cả trưởng lão trong tộc thảo luận ra một quyết định, muốn để ngươi tới giải quyết... Chỉ cần chuyện này làm xong, coi như ra ngoài cũng không sao...

Lạc Càn Trinh bất đắc dĩ, mở miệng nói.

- Quyết định gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Hôm qua Trương gia ở trước mặt mọi người từ hôn, chắc hẳn tộc trưởng đã biết!

Lạc Càn Trinh nhìn qua.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Chuyện này hắn là nhân vật chính, biết rõ rõ ràng ràng.

- Lạc gia, là đại gia tộc thứ hai của Danh Sư đại lục, từ trước tới nay được người kính ngưỡng, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, xảy ra chuyện như thế, mặt mũi mất hết... Tài nghệ không bằng người, không có cách nào, chúng ta vốn cũng không muốn lấy công đạo gì, nhưng tộc trưởng xuất hiện, ngăn cơn sóng dữ, ngay cả thiên tài của Chư Tử bách gia cũng không phải đối thủ...
Hai mắt Lạc Càn Trinh sáng lên.

Vị trước mắt này không chỉ lĩnh ngộ phong cấm chân giải, cùng cấp bậc càng vô địch, tu vi cực cao, cả đời hiếm thấy.

- Cho nên... Tất cả trưởng lão thảo luận, do tộc trưởng ra mặt, đi Trương gia báo sỉ nhục ngày hôm qua! Lần nữa xác lập uy nghiêm của Lạc gia ta, làm cho tất cả mọi người biết, Lạc gia không thể nhục...

- Đi Trương gia báo thù?

Trương Huyền nhíu mày.

- Không sai, thực lực của Trương gia gia chủ Trương Huyền, là Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, ba hôm trước vừa mới đột phá, coi như thiên phú có một không hai, cũng nhiều nhất củng cố tu vi, khẳng định kém xa tộc trưởng... Tộc trưởng ở cùng cấp bậc ngay cả Nam Cung Nguyên Phong cũng có thể đánh bại, dạy bảo Trương Huyền thực lực thấp hơn mình, hẳn là dễ như trở bàn tay!

Càng nói Lạc Càn Trinh càng kích động:

- Tất cả trưởng lão ý tứ rất đơn giản, do tộc trưởng tự mình đi khiêu chiến Trương gia tộc trưởng, đánh hắn răng rơi đầy đất, Lạc gia chúng ta liền có thể lần nữa trọng chấn hùng phong, trừ bỏ xu hướng suy tàn trước đó...
Sở dĩ Trương gia hung hăng, còn không phải bởi vì Trương Huyền là Thánh Tử điện điện chủ, sư huynh của Dương sư, tất cả đệ tử càng là đường chủ, cung chủ của các thế lực lớn ư?

Chỉ cần Lạc Thiên Nhai tộc trưởng qua giáo huấn hắn một lần, đánh hắn không cách nào đánh trả, công bằng quyết đấu, ai cũng nói không được cái gì! Trương gia giẫm lên bọn họ xác lập uy nghiêm, như vậy cũng đừng trách bọn họ giẫm lên đối phương, chấn nhiếp đại lục.

- Ta...

Trương Huyền nắm tóc.

Lạc gia có mới tộc trưởng mạnh mẽ, đi trừ bỏ khuất nhục, quả thực không có vấn đề, nhưng mấu chốt là... Trương Huyền kia cũng con mẹ nó là ta! Để ta tự đánh mình? Có cần hố như thế hay không?

- Chuyện này, chỉ cần thành công, không chỉ uy danh của Lạc gia ta lần nữa khôi phục, nhân tâm tan rã cũng có thể ngưng tụ... Mong tộc trưởng đừng chối từ! Sau khi hoàn thành, tộc trưởng muốn đi nơi nào cũng được...

Lạc Càn Trinh vội nói.

Lạc gia bị từ hôn ở trước mặt mọi người, nhiều thế lực lớn nhìn như vậy, mất hết mặt mũi, muốn nhanh chóng vãn hồi, chỉ có thể đi Trương gia gây chuyện, đánh Trương Huyền không hề có lực hoàn thủ.

Nếu không, chỉ bằng vào xác lập tộc trưởng mới, nói mấy câu, đi nơi nào đòi về mặt mũi?

Còn sự tình Chư Tử bách gia, dính dáng quá lớn, không thể tuyên truyền, chỉ có thể cầm Trương gia tế cờ, thay đổi cục diện trước mắt.

- Để ta suy nghĩ một chút...

Ngực Trương Huyền đau nhức, vẻ mặt nghẹn phát xanh.

Vì sao mỗi người đều muốn đạp mặt của mình... Cái này gọi là chuyện gì! Từ hôn cũng không phải hắn muốn...

Chương 3080: Đi đánh Trương Huyền đi! (2)

- Không cần chậm, chúng ta tin tưởng thực lực của tộc trưởng!

Lạc Càn Trinh cười cười, mấy bước đi ra tàng bảo khố:

- Tất cả trưởng lão đều đã ở đại điện, chuẩn bị xong, hiện tại liền có thể xuất phát!

- Hiện tại xuất phát?

Trương Huyền lảo đảo.

- Không sai, báo thù không qua đêm! Lạc gia ta thành lập vài vạn năm, chưa từng nhận qua khuất nhục như vậy! Sự tình tộc trưởng cùng Chư Tử bách gia giao đấu, mặc dù dính dáng rất lớn, không tiện truyền ra ngoài, nhưng chậm trễ lâu, Trương gia khẳng định cũng sẽ biết, ngộ nhỡ Trương Huyền sợ hãi bỏ trốn, chúng ta chẳng phải lấy giỏ trúc múc nước?

Lạc Càn Trinh bỗng nhiên ôm quyền:

- Xin tộc trưởng nhanh làm ra quyết định, vì tộc nhân, cũng vì Lạc gia truyền thừa vài vạn năm!

- ...

Trương Huyền khóc không ra nước mắt.

Các ngươi chỉ nghĩ Lạc gia, có nghĩ tới cảm thụ của ta hay không? Con mẹ nó chứ ta không chỉ là tộc trưởng của Lạc gia các ngươi, còn là Trương gia... Để ta đi khiêu chiến mình, đánh mặt của mình...

- Ta trước nghe ý kiến của các trưởng lão một chút...

Trương Huyền buồn bực sắp bùng nổ, nhưng nhìn thấy ánh mắt khát vọng của Lạc Càn Trinh, do dự một chút, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn nói.

- Tộc trưởng mời qua bên này!

Nghe hắn không có cự tuyệt, Lạc Càn Trinh thở phào nhẹ nhõm. Tuy trong lòng tức giận Trương Huyền, nhưng tên này quả thực có bản lĩnh người thường khó có thể tưởng tượng, cũng là địa phương kiêu ngạo cùng tự hào nhất của Trương gia hiện tại, chỉ cần có thể hắn đánh tơi bời, tất cả khuất nhục đều sẽ lập tức quét sạch, thậm chí còn có thể uy danh đại thịnh.

Rất nhanh, hai người tới đại điện, quả nhiên thấy tất cả trưởng lão sớm đã ngồi chờ, thấy hắn vào cửa, từng cái kích động vội vàng đứng dậy.

- Tộc trưởng, hiện tại chúng ta liền xuất phát chứ?

- Giết chết tên vương bát đản Trương Huyền kia!

- Cho hắn biết, Lạc gia chúng ta cũng có thiên tài chân chính...

...

Mọi người từng cái xiết chặt nắm đấm.

- ... Con mắt Trương Huyền biến thành màu đen.

Cái này gọi chuyện gì.

Vốn ý tốt chạy tới, bù đắp Lạc gia tổn thương, kết quả bị lôi kéo làm gia chủ!

Cái này thì cũng thôi đi, còn muốn mình đi đánh bản thân... Nếu như giờ phút này hiển lộ ra thân phận, nói mình là Trương Huyền... Bù đắp tổn thương không những làm không được, không cẩn thận còn có thể bị đối phương cho rằng là cố ý trêu đùa, hai nhà Trương, Lạc sẽ không có khả năng điều hòa, thậm chí có thể trực tiếp phát sinh đại chiến!

- Tâm tình của mọi người, ta có thể lý giải, nhưng đi khiêu chiến Trương gia, ta cảm thấy thời cơ còn chưa đúng lúc...

Trương Huyền nhẫn nhịn nửa ngày, không thể làm gì khác hơn là nói.

- Vị Trương Huyền kia, thực lực rất mạnh, cũng coi như cùng cấp bậc vô địch, nhưng Tộc trưởng ngay cả Nam Cung Nguyên Phong cũng có thể đánh bại, thắng hắn không khó! Lần này thúng ta công bằng giao đấu, đưa lên bái thiếp, lại mời Danh Sư đường xem cuộc chiến... Quy củ làm đủ, chắc hẳn Trương gia cố kỵ mặt mũi sẽ không cự tuyệt! Sao nói thời cơ không thành thục?

- Đúng vậy, gia chủ là con cháu bàng chi, bình thường chưa từng xuất hiện qua, cực kỳ khiêm tốn, ở trên đại lục cũng không có danh khí gì, nếu như không phải huyết mạch tinh thuần, chúng ta cũng hoài nghi không phải là tộc nhân... Chúng ta cũng như vậy, huống chi những người khác. Lần này không chỉ dạy bảo Trương gia Trương Huyền không biết trời cao đất rộng, càng quan trọng hơn là vì tộc trưởng xác lập thanh danh, để tất cả mọi người đều biết...

...

Thấy hắn chối từ, một đám trưởng lão nghị luận ầm ĩ.

- ...

Trương Huyền im lặng.

Tất cả mọi người nói rất có đạo lý, hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau