THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3071 - Chương 3075

Chương 3071: Thực lực của Lạc Thất Thất (1)

- Ngươi là ai?

Cảm nhận được viên châu mang tới cảm giác áp bách to lớn, đồng tử của Nam Cung Nguyên Phong co rụt lại.

Vị trước mắt này, thực lực chân chính khả năng không cao, nhưng viên châu kia đáng sợ, nắm giữ tác dụng bao vây không gian, hơn nữa, mơ hồ cùng bản thân nữ hài phù hợp, tựa như nhất thể, để đối phương phát huy ra lực lượng làm hắn kính sợ.

- Lão sư, nàng hẳn là Lạc gia tiểu công chúa!

Nhớ tới cái gì, Nam Cung Mạt vội vàng nói.

- Tiểu công chúa? Ngươi là Lạc Vũ Hinh?

Nam Cung Nguyên Phong xiết chặt nắm đấm.

Đã sớm nghe nói Lạc gia có một vị tiểu công chúa, thiên phú có một không hai, chỉ là lần này đi qua không có thấy, cũng không có để ý nhiều, không nghĩ tới đối phương chạy đến nơi đây chặn bọn họ, chẳng lẽ cho rằng lấy thực lực của mình, có thể lưu bọn họ lại?

- Không sai, ta là Lạc Vũ Hinh, chẳng qua từ hôm nay trở đi, ta tên... Thất Thất!

Nữ hài nhàn nhạt nhìn qua.

Không phải người khác, chính là Lạc Thất Thất, tên thực của nàng là Vũ Hinh, Thất Thất bất quá là dùng tên giả mà thôi.

- Ta mặc kệ ngươi tên gì, sự tình Lạc gia đã xong, là chúng ta tài nghệ không bằng người, không lời nào để nói, ngươi ở đây ngăn cản, không biết có ý gì?

Nam Cung Nguyên Phong nhướng mày.

- Không có ý gì!

Vẻ mặt Lạc Thất Thất lạnh nhạt nhìn qua:

- Động thủ đi! - Động thủ?

Nam Cung Nguyên Phong sửng sốt.

- Không sai, nếu ngươi không động thủ, vậy ta tới!

Lạc Thất Thất nhàn nhạt hừ một tiếng, cũng không thấy có động tác gì, viên châu trên không vang lên, thân thể trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt một thanh niên, hướng về phía trước nhấn một cái.

Bành!

Máu tươi phun mạnh, thanh niên này lập tức bay ngược ra, một cái nháy mắt, bản thân liền bị trọng thương, xem ra không có ba bốn tháng, là không có phương pháp ra khỏi giường.

- Thật to gan...

Ba thanh niên khác không nghĩ tới nàng nhanh như vậy, nói còn chưa dứt lời liền động thủ, tất cả sắc mặt tái xanh, đồng loạt ra tay. Lực lượng tung hoành, khí tức bay thẳng vân tiêu, lực lượng hùng hồn bao phủ nữ hài.

- Không được... Thấy lực lượng của các học sinh bắn ra bốn phía, thi triển sức chiến đấu mạnh nhất, Nam Cung Nguyên Phong không chỉ không có cảm thấy vui mừng, ngược lại đồng tử co rụt, vội vàng hét lớn.

Bất quá lúc này đã chậm.

Bành! Bành! Bành!

Liên tục ba tiếng, ba thanh niên chẳng biết lúc nào đã trúng chiêu, giống như cái thứ nhất, nằm trên mặt đất trọng thương, không có mấy tháng rất khó xuống giường.

- Ngươi...

Nam Cung Nguyên Phong tức điên, vội vàng nhìn qua, trong mắt mang theo sát ý lạnh lùng:

- Ngươi muốn làm gì?

- Không làm gì, ra tay đi!

Lạc Thất Thất không thèm phí lời với hắn, nhấc chân đi về phía trước.

Động tác của nàng không nhanh, giống như đi bộ nhàn nhã, nhưng mỗi một bước, đều kéo ra khoảng cách mấy trăm mét, còn không có nhìn rõ ràng, đã đi tới trước mặt Nam Cung Nguyên Phong.

Không nghĩ tới đối phương mượn nhờ viên châu trên không, lĩnh ngộ không gian còn cường đại hơn hắn, da đầu Nam Cung Nguyên Phong nổ tung, cũng không để ý suy nghĩ nhiều, lật bàn tay một cái, lực lượng trong cơ thể trào ra.

Khí tức dâng trào, lực lượng như rồng.

Không hổ là cường giả Chư Tử bách gia, hậu nhân của Tử Dung Cổ Thánh, cùng Trương Huyền đối chiến, là giảm thấp tu vi, không ít võ kỹ khó mà thi triển, giờ phút này toàn lực vận chuyển, bốn phía giống như bị chấn nát, ánh sáng bị rút đi, triệt để âm u xuống.

Không chỉ như vậy, không khí cũng bị rút sạch, xuất hiện một môi trường chân không.

Chương 3072: Thực lực của Lạc Thất Thất (2)

- Định!

Khuôn mặt Lạc Thất Thất không thay đổi, tiếp tục bước về phía trước, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

Rầm!

Khí lưu phun trào, lập tức bị định lại, Nam Cung Nguyên Phong thi triển ra chưởng lực, cũng giống là bị điêu khắc ở trên không, khẽ động cũng không thể động.

Lạc Thất Thất cong ngón tay búng một cái.

Bành!

Nam Cung Nguyên Phong bay ngược ra, người trên không trung liền phun mạnh máu tươi, vẻ mặt trắng bệch, chỉ thoáng cái là hắn biết, đã bị thương thế cực nặng, coi như không nghiêm trọng bằng những học sinh kia, nhưng cũng đủ hắn khôi phục không ít thời gian.

Trong mắt mang theo kinh hoàng, nhìn về phía trước, chỉ thấy nữ hài đã chậm rãi đi đến nơi xa, lơ lửng giữa không trung, tay áo bồng bềnh tựa như tiên tử.

Bỗng nhiên nàng ngừng lại, đầu không xoay, chỉ để lại bóng lưng.

- Tuy Lạc gia kém hậu nhân Chư Tử, nhưng cũng không cho phép bắt nạt! Lần sau muốn tới khiêu chiến... Lạc Thất Thất ta tùy thời chờ đợi!

Nói xong, không gian xuất hiện vết nứt, nữ hài nhẹ nhàng đạp mạnh, biến mất tại chỗ.

- Đáng sợ, Danh Sư đại lục, dưới Cổ Thánh, tại sao có thể có người mạnh như vậy?

Thấy nàng rời đi, lúc này Nam Cung Nguyên Phong mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cho tất cả học sinh mỗi người dùng một viên đan dược, lúc này mới nhịn không được cảm xúc.

Danh Sư đường của Danh Sư đại lục, mặc dù cũng là Khổng sư lưu truyền tới nay, nhưng tiêu tốn tâm tư nhất định không bằng thân truyền.

(*giống như Huyền Huyền hội cùng đám người Triệu Nhã. Huyền Huyền hội là vật hắn lưu lại, nhưng ở phía trên tiêu tốn tâm tư, cùng người sau là không thể so sánh nổi)
Lần này Khổng miếu mở ra, xao động không gian, bọn họ lần nữa trở về, vốn cho rằng lấy thực lực của mình, có thể dễ như trở bàn tay, nghiền ép các đại gia tộc, các thế lực lớn, để bọn hắn thần phục, nằm mơ cũng không nghĩ đến... Tùy tiện một Lạc gia nho nhỏ, cũng đã mạnh mẽ như vậy!

Mấu chốt nhất là cô gái kia, vẫn chưa tới hai mươi tuổi!

Không tới hai mươi, liền có loại thiên tư này, không thua mấy vị yêu nghiệt ở Đại Nho đường!

- Lạc Thiên Nhai, Lạc Thất Thất... xem ra Danh Sư đại lục cũng không yếu như tưởng tượng...

Nam Cung Nguyên Phong hít sâu một hơi, ánh mắt ngưng trọng.

- Lão sư, chúng ta tiếp xuống làm sao bây giờ?

Qua thật lâu, một thanh niên mới khôi phục chút nguyên khí, có thể mở miệng:

- Còn đi Trương gia hay không?

- Đi khẳng định phải đi! Đây là chuyện không có cách giải quyết, có điều, chỉ bằng vào chúng ta, khẳng định không được!
Nam Cung Nguyên Phong nhíu mày.

Tình huống hiện tại của bọn họ, cho dù chữa khỏi vết thương, cũng cần tiêu tốn không ít đánh đổi cùng thời gian, ngộ nhỡ Trương gia cũng có nhân vật lợi hại, làm không cẩn thận thật sự có đi không về.

- Lão sư ý là...

Thanh niên sửng sốt một chút.

- Đưa tin cho Chấn Thanh lão sư, không phải hắn vẫn muốn tranh với ta sao? Để hắn ra tay, chúng ta nắm chắc sẽ lớn hơn một chút... thiên phù của Lạc gia là lấy không được, nhưng Trương gia nhất định phải được!

Lông mày Nam Cung Nguyên Phong giương lên, khẽ nói.

- Tốt, ta đưa tin cho Chấn Thanh lão sư...

Nghe nói như thế, thanh niên vội vàng gật đầu.

Chấn Thanh lão sư trong miệng lão sư nói tới, tên đầy đủ là Đạm Đài Chấn Thanh, là hậu nhân của Tử Vũ Cổ Thánh, xếp hạng cùng địa vị ở Đại Nho đường, so với lão sư cũng cao hơn, do hắn ra tay, có lẽ có thể thay đổi cục diện bây giờ, không đến mức để Chư Tử bách gia bị động như thế.

- Ừm, nhanh dưỡng thương điều chỉnh đi, tranh thủ trước khi đám người Chấn Thanh chạy tới, khôi phục một chút, không đến mức để hắn chế giễu...

Nam Cung Nguyên Phong nhẹ gật đầu, sau đó không nói, nhắm mắt lại hóa giải dược lực, khôi phục thương thế.

Mấy học sinh khác cũng không dám nói nhiều, theo sát điều chỉnh lực lượng.

Vốn cho rằng đi tới nơi này rất dễ dàng liền có thể để Lạc gia đi vào khuôn khổ, nằm mơ cũng không nghĩ đến, ăn thiệt thòi lớn như thế.

Thế giới này quả nhiên không có đơn giản như vậy... Tàng long ngọa hổ a!

Chương 3073: Chỉ điểm Lạc Huyền Thanh (1)

Từ vết nứt không gian xuất hiện, Lạc Thất Thất trở lại Lạc gia, lần nữa đi vào gian phòng của mình.

Vốn cho rằng lần này Trương Huyền tới, là muốn cưới nàng vào cửa, lòng tràn đầy vui vẻ, nằm mơ cũng không ngờ tới, sẽ là một kết cục như vậy.

Ở dưới bi thống, tâm tình xao động, ai biết bản thân cùng Tĩnh Không châu dung hợp càng thêm triệt để, lực khống chế tiến thêm một bước.

Đúng lúc này, người Chư Tử bách gia đến đây khiêu chiến, chỉ bất quá nàng đang lĩnh ngộ lực lượng của Tĩnh Không châu, không có thời gian rời đi, đợi lĩnh ngộ xong, sự tình trong tộc đã xử lý xong, lúc này mới xé rách không gian, đuổi theo đối phương giáo huấn một trận.

Bất kể như thế nào, cũng là một phần tử của Lạc gia, tuyệt không thể mặc cho đối phương khi nhục mà thờ ơ.

- Vị Lạc Thiên Nhai này, quả thực là một thiên tài, không có Tĩnh Không châu, thế mà cũng lĩnh ngộ phong cấm chân giải... Có hắn ở đây, người Lạc gia tâm tề tụ, ta có hay không đều không quan trọng...

Tinh thần lan ra, cảm nhận được đại điển kế nhiệm ở phía ngoài, Lạc Thất Thất nhẹ nhàng cười một tiếng.

Vốn nghĩ coi như bi thương, nhưng sự tình hôm nay, do nàng mà lên, Lạc gia còn phải có nàng chống đỡ, nhất định phải gánh chịu trách nhiệm... Đột nhiên toát ra Lạc Thiên Nhai, đã không cần nàng tiếp tục phí tâm.

- Đã như vậy, ta muốn đi tìm hạnh phúc thuộc về mình!

Lạc Thất Thất đứng dậy.

Từ trước đến nay, nàng đều bị động tiếp nhận, cho dù trong tộc thông gia, vì nhân tộc, cũng không nguyện ý phản bác.

Hiện tại nàng chỉ muốn tranh thủ tình cảm thuộc về mình, lại không muốn tiếp tục bị động nữa.

Lạc lão sư lại như thế nào?

Lạc Thất Thất nàng không kém, ngươi có thể được trái tim của Trương sư, ta cũng nhất định có thể!

Có quyết định, Lạc Thất Thất thoáng cái trầm tĩnh lại.

Nhớ tới lão sư, thái độ cùng bộ dáng lúc gần đi, nàng mỉm cười, thân thể vụt qua, ra khỏi phòng, thẳng tắp bay lên bầu trời, rất nhanh biến mất không thấy gì nữa...
- Đây là phương pháp lĩnh ngộ phong cấm chân giải, ngươi quan sát, có cái gì không hiểu, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi!

Trong phòng, Trương Huyền điểm ngón tay, truyền cho Lạc Huyền Thanh Thiên Đạo công pháp sửa chữa qua.

Lần này tới, chính là vì chuyện này, đương nhiên sẽ không keo kiệt.

Chỉ bất quá, Thiên Đạo công pháp loại trừ hắn, không người có thể học được, đành phải sửa đổi một phen, còn có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, thì nhìn thiên phú và năng lực của Lạc Huyền Thanh.

- Đa tạ lão sư...

Cảm nhận được kiến thức nhiều ra trong đầu, Lạc Huyền Thanh kích động, quỳ rạp xuống đất.

Làm con cháu trọng yếu nhất của Lạc gia, học qua phong cấm không gian hoàn chỉnh, nhưng so sánh với đối phương truyền kiến thức, kém không biết bao nhiêu, khác nhau một trời một vực.

Công pháp lợi hại như thế dốc túi truyền cho, phần ân tình này, cho dù không phải thân truyền, cũng thắng được thân truyền.

- Ta nói rồi, không phải sư phụ ngươi...
Trương Huyền vội vàng đỡ hắn dậy.

- Tuy không bái sư, lại nắm giữ ân tình lão sư, còn xin lão sư tiếp nhận, nếu không Huyền Thanh sợ hãi, không dám học tập!

Lạc Huyền Thanh nói.

- Cái này... Cũng được!

Thấy đối phương thái độ nghiêm túc, không cho cự tuyệt, Trương Huyền đành phải nhẹ gật đầu.

Danh Sư đại lục, sư đạo truyền thừa nghiêm cẩn, tiếp nhận kiến thức của đối phương, chẳng khác nào có sư ân, lễ tiết tuyệt không thể vứt bỏ, nếu không sư không ra sư.

Thấy hắn đồng ý, Lạc Huyền Thanh lần nữa quỳ xuống, đang muốn dập đầu, liền nghe thanh âm của sư mẫu vang lên.

- Tiếp nhận sư ân, thì không thể dùng kiến thức sở học ra tay với lão sư, nếu không sẽ gặp phải lực lượng của Danh Sư đường phản phệ, điểm ấy ngươi có biết không...

- Tự nhiên rõ ràng!

Lạc Huyền Thanh gật đầu.

Mặc dù sư đạo truyền thừa nghiêm khắc, vẫn như có sự tình phản bội sư môn phát sinh, bởi vậy Danh Sư đường từng lập quy củ, người nắm giữ thân phận Danh Sư, sau khi tiếp nhận sư ân, dùng sở học kiến thức đối phó lão sư, sẽ bị lực lượng phản phệ.

Điểm ấy ghi lại ở trong quy tắc Danh Sư, chỉ cần trở thành Danh Sư, đều cần lập xuống lời thề, bị Danh Sư đường giám sát.

- Biết liền tốt!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu, không nói thêm lời.

- Sư nương yên tâm, Lạc Huyền Thanh ta đời này chắc chắn sẽ không ra tay với lão sư, thực có can đảm ra tay, không cần Danh Sư đường mở miệng, cũng sẽ tự phế tu vi...

Chương 3074: Chỉ điểm Lạc Huyền Thanh (2)

Lạc Huyền Thanh nhướng mày.

Vị Lạc Thiên Nhai này là tiền bối gia tộc, càng lĩnh ngộ phong cấm chân giải dốc túi truyền cho, hắn làm người thừa kế, bất kể như thế nào cũng không có khả năng phản bội.

Nói xong hành lễ, lúc này Lạc Huyền Thanh mới đứng lên.

Như vậy tuy không tính là thân truyền, nhưng cũng có sư đạo truyền thừa, xem như nửa cái học sinh của đối phương.

Ông!

Thời điểm hắn quỳ xuống, trong óc Trương Huyền khẽ động, lần nữa nhiều ra một bản thư tịch kim sắc, biết là đối phương cảm ơn mới xuất hiện, Trương Huyền cũng không nhiều lời.

Hao tốn mấy canh giờ truyền dạy, cái không hiểu cẩn thận hỏi thăm, thẳng đến bên ngoài sắc trời sáng rõ, lúc này Lạc Huyền Thanh mới rốt cục dung hội quán thông kiến thức.

- Đã hiểu, từ từ tu luyện, không có gì bất ngờ xảy ra, trong một tháng hẳn có thể lĩnh ngộ chân giải!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, tu luyện quả thực không bằng Thiên Đạo công pháp hoàn chỉnh, có điều có hắn chỉ điểm, giảng giải tai hại trong tu luyện, để đối phương trong một tháng đột phá, còn có thể làm được.

- Đa tạ lão sư!

Lạc Huyền Thanh vội vàng ôm quyền.

Hắn cũng có thể cảm giác được, dựa theo phương pháp tu luyện của lão sư, đi luyện tập, hẳn lĩnh ngộ khá nhanh.

- Không biết lão sư lĩnh ngộ chân giải hao tốn bao lâu?

Tu luyện một hồi, quả nhiên cảm giác tiến bộ rất lớn, Lạc Huyền Thanh nhịn không được nữa, tràn đầy tò mò.

Không chỉ có thể lĩnh ngộ phong cấm chân giải tiên tổ mới có thể lĩnh ngộ, càng sáng chế ra công pháp tốt như vậy, để hắn vốn không tính quá mạnh, một tháng liền có thể đột phá, vị lão sư này lĩnh ngộ không gian mạnh bao nhiêu? Hắn lĩnh ngộ chân giải lại hao tốn bao lâu?

- Ta?

Trương Huyền nhíu mày:

- Để cho ta suy nghĩ một chút...

Nói xong, dừng lại đại khái vài giây:

- Ừm, đại khái dùng thời gian dài như vậy!

Lạc Huyền Thanh thoáng cái ngây người, thế giới quan muốn sụp đổ:

- Lão sư ý tứ, là... chỉ dùng mấy giây?

- Không kém bao nhiêu đâu, cũng có thể dài hơn một chút, không nhớ rõ, lúc ta tu luyện không cảm giác thấy thời gian trôi qua... Trương Huyền vịn cằm nói.

Lúc đó rơi vào Không Gian Sa, không cách nào tiến lên cũng không cách nào rời đi, không có cách nào chỉ có thể sưu tập thư tịch, nghĩ biện pháp lĩnh ngộ Diễn Không thiên thư đệ tứ trọng, phá giải Không Gian Sa.

Về thời gian suy tính, quả thực không lớn, hẳn là mấy giây.

- Ta...

Lạc Huyền Thanh hồn bay phách lạc.

Còn tưởng rằng bản thân tiêu tốn một tháng cố gắng, lĩnh ngộ chân giải sẽ rất mạnh mẽ, không nghĩ tới vị lão sư này càng thêm biến thái, vài giây đồng hồ lĩnh ngộ... Mẹ nó, còn là người sao?

- Đi tu luyện đi! Tranh thủ sớm đột phá, cũng sớm nắm giữ thực lực mạnh hơn!

Thấy bộ dáng của hắn, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Ta nói sự thật mà thôi... không phải muốn đả kích ngươi!

- Vâng!

Biết không thể so sánh với lão sư, Lạc Huyền Thanh lui xuống.

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền nhìn về phía Lạc Càn Trinh cách đó không xa, con mắt sáng lên:

- Gia tộc chúng ta có tâm đắc cùng phương pháp đột phá Đại Thánh không? Không biết đặt ở nơi nào?

Đã đạt tới Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong sắp một ngày, thời gian rất lâu, cũng nên đột phá!

Chương 3075: Lạc gia tàng bảo khố (1)

Sau Thánh Vực cửu trọng, cần cá nhân lý giải, mỗi người đi con đường không giống, phương pháp tu luyện cũng không giống, bởi vậy không có phương pháp đột phá riêng biệt, cũng không có công pháp riêng biệt, hắn hiện tại, chỉ có thể đi tìm tâm đắc của người mạnh hơn lưu lại, sau đó lại tìm ra một phương pháp thích hợp bản thân.

- Tâm đắc đột phá Đại Thánh? Các đời vô số cường giả, loại thư tịch này nắm giữ không ít, bất quá chỉ có thể tham khảo, không thể dựa theo học tập...

Lạc Càn Trinh nói.

Tâm đắc của tiền bối, có thể tham khảo, nhưng mỗi người thể chất khác biệt, kỳ ngộ khác biệt, không có khả năng hoàn toàn rập khuôn, nếu không, không những không đột phá nổi, còn có khả năng tẩu hỏa nhập ma.

- Đa tạ nhắc nhở, ta hiểu!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy là tốt rồi, tộc trưởng là thiên tài đỉnh phong nhất của gia tộc vài vạn năm đến nay, tự nhiên biết nặng nhẹ, mời đi theo ta!

Nghe hắn nói như vậy, Lạc Càn Trinh cười cười.

Đối phương lĩnh ngộ phong cấm chân giải, thiên phú mạnh mẽ không thể nghi ngờ, nói nhiều, ngược lại thành nhiều chuyện.

- Đi đi, ta ở chỗ này chờ ngươi là được!

Biết hắn muốn xem sách, Lạc Nhược Hi cũng không nhiều lời, nhẹ gật đầu.

- Ừm!

Trương Huyền theo sát ở sau lưng Lạc Càn Trinh, đi ra ngoài, thời gian không dài đi tới một Tàng Thư khố. - Ba tầng phía dưới, là con cháu hạch tâm gia tộc có thể học tập, phía trên phải trưởng lão mới có thể nhìn... tâm đắc đột phá Đại Thánh, đều ở nơi này!

Dọc theo cầu thang đi đến tầng thứ tư, Lạc Càn Trinh chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn lại, trước mắt khắp phòng là thư tịch, cơ bản là đủ loại bút ký, lộn xộn kinh khủng, cũng có chút cất giữ thời gian lâu dài, đã xuất hiện thiếu chữ cùng ít trang.

- Những sách này, chỉ là tham khảo, mọi người tùy tiện lật xem, không có hình thành hệ thống, tộc trưởng có thể tùy ý quan sát, có gì cần mà nói, nói với ta là được!

Lạc Càn Trinh nói.

- Ừm, đa tạ, ta ở đây tùy tiện nhìn một chút, có chuyện gì khẳng định sẽ làm phiền ngươi!

Nói xong, không cần phải nhiều lời nữa, nhìn lại giá sách trước mắt. Lạc Càn Trinh không nói thêm lời, đi xuống. Đối phương rời đi, trong đầu Trương Huyền hô nhẹ “thiếu hụt”, thư tịch trên giá sách từng tầng từng tầng thu vào thư viện, ước chừng bận rộn hơn mười phút, đã thu sạch xong xuôi.
- Đúng đắn!

Tinh thần khẽ động, một quyển sách xuất hiện ở trong óc, vội vàng mở ra nhìn.

- Những tâm đắc này, tuy không có hình thành Thiên Đạo công pháp, lại làm cho ta hiểu rõ Đại Thánh càng sâu!

- Kiến Thần Bất Hoại, là thần thức đắm chìm trong mỗi một tế bào, mỗi một kinh mạch, lợi dụng thay đổi lực lượng một cách vô tri vô giác, cải tạo nhân thể, vượt qua Thánh Vực, chỉ có như vậy, tuổi thọ mới có thể kéo dài...

Trước đó thần thức liếc nhìn, có thể thẩm thấu cơ bắp, đi vào kinh mạch, mà đạt tới Kiến Thần Bất Hoại, đã có thể đi vào tế bào.

Như vậy có hoại tử, hoặc xuất hiện ổ bệnh, cũng có thể nghĩ biện pháp thay thế, từ đó để thân thể một mực nằm ở trạng thái đỉnh phong, cùng người chiến đấu, thực lực cũng mạnh hơn.

Thánh Vực bình thường, tuổi thọ ở khoảng chừng một ngàn tuổi, sau tám trăm tuổi, thể lực bắt đầu suy giảm, sức chiến đấu không thể so với trước kia, không chỉ như vậy, còn muốn đột phá cũng càng khó.

Nguyên nhân chính là như vậy, đột phá thừa dịp trẻ tuổi, lời này một mực lưu truyền ở trong Danh Sư.

Lúc tuổi còn trẻ không đột phá, đến khi thể lực suy giảm, cho dù lĩnh ngộ cảnh giới cao thâm hơn, cũng không cách nào tiến thêm một bước.

Bất quá đạt đến Kiến Thần Bất Hoại lại khác biệt.

Thần thức đi vào tế bào, có thể tùy thời phát hiện tổn hại, sau đó thay thế, để nó duy trì đỉnh phong... Cho dù đại nạn sắp tới, có chỗ lĩnh ngộ mà nói, cũng có thể đột phá, thậm chí nắm giữ sức chiến đấu lúc tuổi còn trẻ.

Nguyên nhân chính là như vậy, cường giả Đại Thánh cũng không phải càng trẻ sức chiến đấu càng mạnh, mà càng lớn tuổi càng thêm lợi hại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau