THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3066 - Chương 3070

Chương 3066: Xin làm gia chủ của chúng ta

- Phốc!

Cho tới giờ khắc này, mới phát giác được toàn thân rã rời, trong cơ thể có lực lượng không ngừng quanh quẩn, cảm thấy cả người muốn nổ tung.

Không chịu nổi phun ra một ngụm máu tươi, biết bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, Nam Cung Nguyên Phong cũng không tiếp tục áp chế lực lượng trong cơ thể.

Ầm ầm!

Kiến Thần Bất Hoại, Kim Thân, Tâm Huyết Lai Triều... một cái nháy mắt, tu vi triệt để khôi phục, lần nữa đạt đến Bất Hủ cảnh, chân khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, lúc này mới ổn định thân hình ở trên không trung, vẻ mặt trắng bệch.

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy mình đã bay ra không biết bao xa, Lạc gia chiếm diện tích mấy trăm cây số, đã không nhìn thấy.

- Đây là... Bay ra mấy vạn cây số?

Khóe miệng nhịn không được run rẩy, trong đầu mê man.

Mới vừa nói chiến đấu, để đối phương ra tay toàn lực... Tuy làm xong chuẩn bị có thể sẽ bại, nhưng nằm mơ cũng không có nghĩ đến bại nhanh như vậy, một quyền bị đánh ra xa như vậy...

Loại lực lượng này, xem như cường giả Kiến Thần Bất Hoại đại viên mãn, cũng chưa chắc có thể làm được? Một Thánh Vực cửu trọng...

- Đây mới là thực lực chân chính của hắn? Khó trách muốn năm người chúng ta lên một lượt... Cùng tiến lên, cùng cấp bậc cũng không phải đối thủ!

Thân thể run một cái, lúc này Nam Cung Nguyên Phong mới cảm thấy nghĩ mà sợ.

Nếu không phải hắn ở thời khắc mấu chốt giải phong tu vi, khôi phục lại Bất Hủ cảnh, lực lượng của đối phương ở lại trong cơ thể hắn, rất dễ dàng có thể chấn hắn nổ thành bột phấn.

Mấu chốt nhất là, nếu đối phương không phải dùng loại lực lượng này, mà vọt thẳng tới giết, coi như thân thể đạt đến Bất Hủ, cũng sẽ bị một quyền xuyên thấu, bỏ mình tại chỗ... Đáng sợ! Tại sao có thể có Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong mạnh như vậy?

- Chỉ sợ không kém Khổng Thi Dao... Không nghĩ tới Danh Sư đại lục còn có nhân tài như vậy!

Nhịn không được cảm xúc, đồng thời vẻ mặt ảm đạm.

Chỉ một quyền là hắn biết, không cần tiếp tục so nữa, đã thua, trở về nhất định bị trừng phạt.

Nhưng cũng hết cách rồi, thua thì thua, để hắn đường đường hậu nhân Cổ Thánh đi cứng rắn cướp, thật đúng là làm không được.

- Trở về!

Trong lòng có quyết định, không còn xoắn xuýt nữa, thân thể vụt qua, thẳng tắp bay về phía Lạc gia.

- Ngươi còn cam lòng trở về ah!

Vừa tới quảng trường, chỉ thấy Lạc Thiên Nhai vừa rồi ra tay với hắn, đang ngồi ở chỗ ngồi trước đó của hắn, trước mặt là một cái lẩu nóng hổi, vừa ăn vừa giải thích:

- Chờ nửa ngày không thấy trở về, có chút đói bụng, nên ăn một chút, có muốn ăn chung không...

- ...

Nam Cung Nguyên Phong thấy ngực đau.

Không phải là bị đánh, mà là nghẹn.

Hắn có thể thấy được, đối phương ăn lẩu ở lúc này, tuyệt đối là cố ý, đường đường cao thủ Đại Nho đường của Chư Tử bách gia, tới khiêu chiến một gia tộc ở Danh Sư đại lục, bị một quyền đánh bay... Suýt chút nữa không có bay trở về, để người ta ăn lẩu chờ... Truyền đi cũng không cần sống.

- Nam Cung Nguyên Phong ta thua tâm phục khẩu phục, cáo từ!

Biết ở tiếp, sẽ càng ngày càng mất mặt, Nam Cung Nguyên Phong nhịn không được nữa, thu con quay không gian về, ôm quyền, sau đó nói với bốn học sinh:

- Chúng ta đi!

Nói xong bay ra ngoài, thời gian nháy mắt biến mất ở trước mắt.
- Đi...

- Chúng ta chiến thắng Chư Tử bách gia?

- Thiên Nhai vạn tuế!

- Thiên Nhai, ta quá tôn sùng ngươi, ngươi là thần tượng của ta, ta muốn sinh con cho ngươi!

- Thiên Nhai, ngươi là người vĩ đại nhất trên thế giới, ta là Luyện Khí sư của gia tộc, ta muốn rèn đúc vũ khí cho ngươi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu...

...

Dưới đài reo hò, toàn bộ Lạc gia trong nháy mắt sôi trào.

Vốn cho rằng lần này Chư Tử bách gia khiêu chiến, Lạc gia bọn họ sẽ giống như buổi sáng, mặt mũi mất hết, nằm mơ cũng không nghĩ đến, Lạc Thiên Nhai nhờ vào sức một người, ngăn cơn sóng dữ, không chỉ giúp gia tộc xả giận, còn đánh Chư Tử bách gia không hề có lực hoàn thủ...

Trong nháy mắt, vị con cháu bàng chi trước đó chưa hề có người thấy, thành công thần lớn nhất Lạc gia, thần tượng của tất cả mọi người!

- Cái này...

Ngắm nhìn bốn phía, thấy người Lạc gia cảm kích, nhân tâm ngưng tụ trước nay chưa có, trong lòng Trương Huyền tràn đầy cảm xúc. Buổi sáng hắn cưỡng ép từ hôn, tạo thành đả kích rất lớn cho đối phương, hiện tại đã triệt để khôi phục lại.

- Cảm ơn Thiên Nhai huynh, xuất thủ cứu gia tộc ở trong nguy nan...

Lạc Càn Trinh tiến về phía trước một bước, vẫy tay một cái, trường kiếm của Tử Dung Cổ Thánh bay tới:

- Đây là tiền đặt cược của Nam Cung Nguyên Phong, chỉ có ngươi mới có tư cách sử dụng...

Trương Huyền sững sờ.

Hắn ra tay trợ giúp Lạc gia, chỉ là bù đắp áy náy, không có ý tứ lấy đồ vật của đối phương, dừng lại một chút, sau đó khoát tay áo:

- Đây là một con cháu Lạc gia nên làm, không tính là gì...

- Nhận lấy đi, ngươi cứu vãn gia tộc, để tộc nhân ngưng tụ trước nay chưa có, chỉ có nhận lấy, mọi người mới cảm thấy đương nhiên...

Lạc Khinh Trần cũng tới trước mặt, mỉm cười. - Cái này... Cũng được!

Thấy đối phương khăng khăng muốn đưa, Trương Huyền đành phải nhẹ gật đầu, đưa tay nhận lấy.

Có Long Cốt Thần Thương, có chuôi kiếm này hay không cũng không tính là gì, có điều đưa cho Triệu Nhã mà nói, vừa vặn có thể để cho thực lực nàng tăng lên.

- Đoán không sai, buổi trưa các tiền bối trong từ đường chấn động, tổ tiên công nhận hẳn là ngươi!

Thấy hắn nhận lấy trường kiếm, Lạc Càn Trinh thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại.

- Tiền bối chấn động? Tổ tiên công nhận?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Ngươi là con cháu bàng chi, không biết cũng rất bình thường, Lạc gia lấy không gian phong cấm chân giải lập nghiệp, chỉ cần có người lĩnh ngộ loại chân giải này, thì có thể nhận được tiên tổ đồng ý, bài vị tổ tiên thần phục...

Lạc Càn Trinh giải thích một câu.

- Hẳn là ta!

Trương Huyền giật mình.

Buổi sáng rời Lạc gia, hắn cùng Lạc Nhược Hi đi Bạch Khê sơn, tính toán thời gian, hẳn là buổi trưa lĩnh ngộ không gian phong cấm chân giải.

- Ngươi lĩnh ngộ phong cấm chân giải, liền có tư cách làm Lạc gia gia chủ...

Lạc Càn Trinh giải thích xong, ôm quyền nói:

- Mong Thiên Nhai huynh có thể chủ trì đại cục, dẫn đầu Lạc gia chúng ta đi về phía mạnh hơn!

- Làm gia chủ? Này làm sao làm...

Còn tưởng rằng chuyện gì, nghe được là cái này, Trương Huyền giật nảy mình.

Hắn căn bản không phải người Lạc gia, làm gia chủ gì chứ?

- Lạc gia nhục nhã, bị Trương gia tiểu thiên tài ở trước mặt mọi người từ hôn, rất mất thể diện, hiện tại cũng chỉ có ngươi mới có uy tín cùng năng lực, làm cho tất cả mọi người lần nữa ngưng tụ, khôi phục lòng tin! Cứu Lạc gia không bị chế giễu... Mong không nên chối từ!

Lạc Càn Trinh ôm quyền khom người.

- Xin làm Lạc gia gia chủ, không nên chối từ...

Rất nhiều trưởng lão cũng đồng thời cúi người.

- Cái này...

Trương Huyền phát điên.

Hắn thật sự chỉ là tới bù đắp mắc nợ, lại bắt mình làm gia chủ... Chuyện này là sao? Còn có thiên lý ư? Còn có công đạo ư?

Chẳng lẽ quá mức ưu tú, thật được hoan nghênh như thế, bất đắc dĩ như thế?

Sớm biết như vậy, biểu hiện phổ thông một chút là được, chỉ là phải làm sao mới có thể biểu hiện bình thường?

Ta là thật không hiểu lắm, không quá biết ah! Ai có thể dạy ta một chút... Thật hao tổn tâm trí!

Chương 3067: Trương Huyền là người Lạc gia? (1)

Mặt mũi Trương Huyền phát điên, nhịn không được nhìn về phía Lạc Nhược Hi, lại thấy nàng cười nhẹ nhàng, một bộ bản thân làm ra sự tình, tự mình giải quyết, tự làm tự chịu.

Thấy nàng như vậy, biết không đáng tin cậy, Trương Huyền đành phải bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Càn Trinh cùng tất cả trưởng lão.

- Chư vị tâm tình, ta có thể lý giải, nhưng con người của ta nhàn vân dã hạc đã quen, làm gia chủ, thực sự không thích hợp!

- Thiên Nhai huynh, không cần lo lắng, Lạc gia quản lý cùng tất cả việc vặt vãnh, có thể giao cho ta cùng Khinh Trần đại trưởng lão, ngươi chỉ cần vung cánh tay lên hô, lúc Lạc gia gặp nguy hiểm, hoặc là ở thời khắc quan trọng xuất hiện, tụ nhân tâm là được, thời gian khác, hoàn toàn có thể du sơn ngoạn thủy, bế quan tu luyện!

Lạc Càn Trinh vội vàng nói.

Hiện tại Lạc gia bị từ hôn, mất hết mặt mũi, nhu cầu cấp bách một vị cường giả chân chính dẫn đầu!

Vị cường giả này khuất nhục Chư Tử bách gia, do hắn làm gia chủ, vừa vặn có thể làm tuyên truyền, mạnh mẽ đánh mặt Trương gia, làm cho tất cả mọi người đều biết, Lạc gia cũng không phải là dựa vào thông gia... Mà có thực lực chân chính!

- Ta...

Thấy như vậy cũng chối từ không hết, Trương Huyền đành phải tế ra đòn sát thủ:

- Ta tuy họ Lạc, nhưng quá mức bàng chi, huyết mạch cực kỳ mỏng manh, thậm chí có khả năng giống như người bình thường, bảo ta làm gia chủ, trên huyết mạch có chút không hợp...

- Cái này đơn giản, đại trưởng lão, lấy Huyết Mạch Luân tới, cung thỉnh Thiên Nhai huynh kiểm nghiệm huyết mạch!

Lạc Càn Trinh quay đầu nói.

- Kiểm nghiệm huyết mạch?

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm: - Trước thời hạn nói, nếu như huyết mạch của ta quá mức mỏng manh, vị trí gia chủ đừng vội nhắc lại!

Hắn cùng Lạc gia nửa xu quan hệ cũng không có, huyết mạch tự nhiên kiểm nghiệm không ra, trước thời hạn dự phòng tốt, đến lúc đó cái gọi là tộc trưởng liền có thể từ chối.

- Tốt!

Lạc Càn Trinh gật đầu.

Nếu như huyết mạch đối phương thật mỏng manh không đáng kể, cũng chỉ có thể thông gia, để tiểu công chúa gả cho đối phương.

Nói cách khác, bất kể như thế nào, ngày hôm nay vị Lạc Thiên Nhai lĩnh ngộ phong cấm chân giải này, nhất định phải lên làm tộc trưởng, nếu không Lạc gia thật sự ở trong tay hắn xuống dốc không phanh.

Nghe được dặn dò, Lạc Khinh Trần vội vã xoay người, thời gian không dài bay về, bàn tay run lên, một cái đồ vật giống như la bàn lơ lửng ở trên đài cao.

- Đây là Huyết Mạch Luân mà Lạc gia dùng kiểm nghiệm huyết mạch, chia làm mười đẳng cấp, cũng chính là từ một đến mười, một đại biểu ẩn chứa một phần mười huyết mạch tiên tổ, mười đại biểu huyết mạch tinh thuần giống như tiên tổ! Bình thường con cháu hạch tâm, phải nắm giữ ba trở lên, đệ tử phổ thông cũng cần một trở lên... Thấp hơn số này, thì không có cách nào ở chủ gia, phân phối đến bàng chi, tự sinh tự diệt! Lạc Khinh Trần ngẩng đầu nhìn tới, trong mắt mang theo trông đợi:

- Thiên Nhai huynh, mặc dù là con cháu bàng chi, nhưng có thể một thân một mình lĩnh ngộ phong cấm chân giải, thiên tư mạnh mẽ, khoáng tuyệt cổ kim... chỉ cần huyết mạch vượt qua một, liền có thể làm gia chủ, bất kỳ người nào cũng không có dị nghị!

- Vượt qua một?

Không nghĩ tới huyết mạch còn có phân chia tỉ mỉ như vậy, khó trách lúc trước hắn còn chưa ra đời liền bị xác định thiên tài vô thượng nhất Trương gia, chỉ sợ huyết mạch ít nhất vượt qua tám hoặc chín, thậm chí đến gần mười vô hạn!

- Vâng, chỉ cần Thiên Nhai huynh nhỏ huyết dịch lên, kim đồng hồ phía trên sẽ xuất hiện thay đổi...

Lạc Khinh Trần vội vàng nói.

- Tốt, huyết mạch ta mỏng manh, có thể bỏ qua không tính, các ngươi đã có thứ này... như vậy cho các ngươi hết hy vọng!

Trương Huyền mỉm cười.

Chỉ có ẩn chứa huyết mạch, mới có thể có khắc độ, huyết mạch của hắn cùng đối phương tám sào tre cũng kéo không tới quan hệ, tự nhiên không cần lo lắng.

Hô!

Ngón tay búng một cái, một giọt máu thẳng tắp bay về phía Huyết Mạch Luân, nhẹ nhàng rơi vào chính giữa lỗ khảm.

Ông!

Chương 3068: Trương Huyền là người Lạc gia? (2)

Một tiếng thanh thúy vang lên, ngay sau đó giọt máu này thiêu đốt, kim đồng hồ tại nguyên chỗ không nhúc nhích, như nhận lấy cái gì cảm ứng, bỗng nhiên xoay tròn.

Kẹt kẹt!

Kim đồng hồ ngừng lại, chỉ một con số... Chín!

- Sao lại là chín? Huyết Mạch Luân này nhất định là hỏng...

Trương Huyền giống như bị Ngũ Lôi Oanh Đỉnh, suýt chút nữa điên rồi.

Hắn là người Trương gia, làm sao huyết mạch không có đo lường ra, lại có huyết mạch Lạc gia, hơn nữa còn cao như vậy?

Chẳng lẽ... thân phận chân thật của mình không phải Trương gia tiểu thiên tài, mà là ca ca của Lạc Thất Thất? Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Hắn bên này mặt mũi phát điên, Lạc Càn Trinh cùng đám người Lạc Khuynh Thành tràn đầy khẩn trương đồng thời cứng đờ, ngay sau đó điên cuồng, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Độ tinh thuần huyết mạch là chín... liền đại biểu, vị trước mắt này không chỉ là người Lạc gia, càng trọng yếu nhất là, thậm chí vượt xa bọn họ!

Khó trách có thể lĩnh ngộ phong cấm chân giải, coi như không có loại năng lực này, chỉ là huyết mạch cũng có tư cách làm gia chủ!

- Cung nghênh gia chủ!

Không kìm nén được nữa, vội vàng ôm quyền khom người.

- Cung nghênh gia chủ!

Các trưởng lão khác cũng đồng loạt quỳ gối. Trước đó muốn nói là bị bức ép bất đắc dĩ, nhất định để vị này làm gia chủ, nhưng bây giờ, nắm giữ huyết thống tinh thuần như thế, không cho hắn làm cũng không được!

- Ta... Ta thật sự là bàng chi, bé nhỏ không đáng kể...

Trương Huyền hồn bay phách lạc.

- Thiên Nhai huynh không cần khiêm tốn, huyết mạch truyền thừa, cũng không phải nghiêm ngặt dựa theo hạch tâm, bàng chi, nhất mạch truyền thừa, có ít người tuy hạch tâm, nhưng sau khi sinh mỏng manh có thể bỏ qua không tính, có ít người là bàng chi, nhưng có thể phản tổ, tinh thuần để cho người ta khiếp sợ... Nguyên nhân chính là như vậy, đại gia tộc hàng năm đều cần lần nữa kiểm nghiệm huyết mạch, chân tuyển người mới. Tuy ngươi là bàng chi, nhưng có loại huyết mạch tinh thuần này, nhất định là cái sau!

Thấy hắn như vậy, Lạc Càn Trinh còn tưởng rằng là quá mức vui vẻ, cười giải thích.

Huyết mạch truyền thừa, cũng không phải tuân thủ quy luật di truyền một cách nghiêm chỉnh, có ít người sẽ có hiện tượng phản tổ, cũng có chút người vượt di truyền xa xôi, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.

Vị trước mắt này, thân là bàng chi, lại nắm giữ huyết mạch tinh thuần ngay cả đệ tử hạch tâm cũng không thể với tới, loại tình huống này, trước kia cũng đã gặp qua, có sử sách đối chiếu, có dấu vết lần theo, cũng không phải đột nhiên xuất hiện.

- Huyết mạch đã xác định, lại lĩnh ngộ không gian chân giải, Thiên Nhai huynh không cần thiết từ chối nữa! - Đúng vậy, lại không thể từ chối, Lạc gia cần ngươi tọa trấn...

- Hiện tại chỉ có ngươi, mới có thể ổn định nhân tâm Lạc gia...

- Nếu như ngươi không đáp ứng, Lạc gia thật sẽ suy yếu, chúng ta cũng sẽ trở thành tội nhân gia tộc!

Tất cả trưởng lão cũng vội vàng mở miệng.

Trương Huyền nắm tóc.

Đồng ý kiểm nghiệm huyết mạch, chỉ vì thuận tiện cự tuyệt, nằm mơ cũng không nghĩ đến, lần này không những cự tuyệt không được, còn thành chứng cứ mạnh mẽ...

- Ta... lần này tới, là muốn truyền thụ phương pháp lĩnh ngộ chân giải ra ngoài, không phải là vì quyền thế...

Trương Huyền nhẫn nhịn nửa ngày, không thể làm gì khác hơn nói.

- Lạc Huyền Thanh bái kiến lão sư!

Tiếng nói mới vừa kết thúc, liền nghe thanh âm phù phù vang lên, Lạc Huyền Thanh quỳ gối trước mặt, trong ánh mắt tràn đầy kiên định.

- Ah...

Trương Huyền sững sờ tại nguyên chỗ, không khỏi ngây người... Nói ta nhanh, ngươi còn nhanh hơn ta... Trực tiếp bái sư, thật được sao?

Chương 3069: Lần nữa làm tộc trưởng (1)

Không biết như thế nào cho phải, Trương Huyền đành phải tiến về phía trước một bước, đỡ lấy đối phương:

- Không cần khách khí như thế, chúng ta có thể làm bằng hữu...

Từ khi biết Lạc Huyền Thanh, liền rất hợp khẩu vị, tuy cuối cùng không trở thành anh vợ của hắn, biến thành huynh trưởng của Lạc Thất Thất... Thế nhưng chưa hề sửa đổi sơ tâm!

Coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại muốn bái sư...

- Trương gia Trương Huyền, nhục tôn nghiêm Lạc gia ta, hại muội muội ta đau lòng, ta cùng hắn không đội trời chung! Nhưng thực lực của hắn ngày càng tăng cường, ta đã không đuổi theo kịp, mong lão sư truyền ta phương pháp lĩnh ngộ phong cấm chân giải! sau khi học thành, báo thù rửa hận, không giết tiện nhân, thất phu kia, ta thề không làm người...

Lạc Huyền Thanh nghiến răng nghiến lợi, cũng không đứng dậy.

- ...

Mắt Trương Huyền tối sầm lại, lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngất đi, chỉ cảm thấy đầu ong ong, đành phải an ủi:

- Cái này... Trương Huyền kia cũng không phải cố ý...

Coi ngươi là huynh đệ, không những muốn bái sư, còn muốn giết ta... Con mẹ nó chứ ta trêu ai ghẹo ai?

- Không phải cố ý, liền có thể chọc muội muội ta đau lòng, mà không quan tâm? Không phải cố ý, mà sỉ nhục xong Lạc gia, phủi mông đi thẳng một mạch?

Lạc Huyền Thanh ngẩng đầu nhìn tới:

- Mong tiền bối tác thành, chỉ cần thu ta làm đồ đệ, bảo ta lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ không tiếc!

- Cái này...

Trương Huyền thật phát điên. Sớm biết liền không đến Lạc gia, cái này gọi là chuyện gì.

Để hắn làm gia chủ không nói, bằng hữu duy nhất công nhận lại còn muốn bái sư... Mấu chốt nhất mục đích bái sư là vì giết hắn... Như vậy ta đến cùng dạy hay không dạy?

Đang buồn bực, quay đầu nhìn về phía Lạc Nhược Hi, chỉ thấy nàng cười nhẹ nhàng, dường như đã sớm biết sẽ có loại tình huống này, không cảm thấy ngoài ý muốn mảy may.

- Nhược Hi, ngươi biết ta sẽ bị đo lường ra huyết mạch Lạc gia? Chẳng lẽ... là phù lục ngụy trang của ngươi làm ra?

Trong lòng Trương Huyền hơi động, nhớ tới một việc, nhịn không được truyền âm qua.

Hắn khẳng định không phải người Lạc gia, điểm ấy có thể xác định, nếu không không có khả năng cùng Trương gia tiểu thiên tài hoàn toàn ăn khớp, còn có thể kích hoạt huyết mạch Trương gia.

Đã không phải, vì sao lại kiểm tra ra huyết mạch là chín, suy đi nghĩ lại, cũng chỉ có khả năng này, chính là Lạc Nhược Hi cho phù lục ngụy trang có vấn đề!

- Ừm, đó là chân khí áp dụng thể chất đặc thù cô đọng thành, không chỉ có thể thay đổi dung mạo cùng khí tức linh hồn, thậm chí có thể ngụy trang thành huyết mạch chủng tộc muốn ngụy trang, Cổ Thánh cũng không phát hiện ra được. Lại nói, ngươi lĩnh ngộ phong cấm chân giải, nếu như đạt tới Cổ Thánh, lưu lại huyết mạch sẽ giống bọn họ như đúc, đạt tới chín không tính là gì...
Lạc Nhược Hi truyền âm trả lời.

- Cái này...

Da mặt Trương Huyền co lại, thân thể run rẩy.

Náo loạn nửa ngày, thật đúng là vấn đề của phù lục, sớm biết liền không dùng... Chỉ là ngay cả huyết mạch cũng có thể ngụy trang... Quá cường đại đi! Trước kia làm sao chưa từng nghe nói trên đời còn có thứ này?

- Thiên Nhai huynh, xin không nên từ chối, hiện tại Lạc gia thật cần một vị tộc trưởng mới...

Thấy vẻ mặt Trương Huyền không ngừng biến hóa, Lạc Càn Trinh còn tưởng hắn không nguyện ý, nhịn không được nữa vội nói.

- Không phải ta không nguyện ý, mà là ta thật không thích hợp làm Lạc gia gia chủ...

Trương Huyền lắc đầu:

- Như vậy đi, ta cần hỏi thăm thê tử của ta một chút!

Xuất hiện loại cục diện này, là do tấm bùa kia của Lạc Nhược Hi làm, nếu không đã sớm thoát thân... Hết cách rồi, chỉ có thể lấy nàng làm bia đỡ đạn.

- Tẩu phu nhân cũng tới?

Nghe nói hắn muốn hỏi vợ, Lạc Càn Trinh sửng sốt một chút, lập tức nói.

- Không sai...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn về phía nữ hài, xòe bàn tay ra:

Chương 3070: Lần nữa làm tộc trưởng (2)

- Linh Tê, đến đây đi!

- ...

Không nghĩ tới tên này vứt nồi cho mình, thấy tất cả mọi người nhìn qua, trốn tránh đã không được, Lạc Nhược Hi đành phải gật đầu bất đắc dĩ, thân thể mềm mại bay lên đài cao.

- Lạc tộc trưởng, ta hứa với vợ mang nàng ngao du cả đời, xem quyền quý giống như mây trôi... Cho nên ngươi ưu ái, chỉ có thể dứt bỏ!

Nắm tay Lạc Nhược Hi, Trương Huyền lặng lẽ truyền âm:

- Giúp ta thoái thác...

- Cái này...

Bị nắm tay ở trước mặt mọi người, Lạc Nhược Hi hơi đỏ mặt, khinh bỉ nhìn tên này một cái:

- Đã bảo ta nói, vậy ta liền nói lời công đạo! Thật ra thì... Thiên Nhai làm gia chủ của các ngươi cũng không sao!

- Ừm?

Trương Huyền như bị giật điện, con mắt suýt chút nữa rơi ra.

Sao ngươi không theo kịch bản nói chuyện? Ta muốn ngươi nói không phải cái này...

- Bất quá hắn dốc lòng tu luyện, sự tình gia tộc không có cách nào xử lý, hơn nữa lần này trở về, mục đích là muốn truyền thừa phương pháp lĩnh ngộ chân giải, để Lạc gia đi ra bóng mờ bị từ hôn... Chỉ cần Lạc gia chủ có thể đồng ý yêu cầu này, làm tộc trưởng cũng không sao!

Lạc Nhược Hi gật đầu nói.

- Tốt, ta đồng ý! Lạc Càn Trinh vội vàng gật đầu.

Không xử lý sự tình gia tộc, bọn họ có thể xử lý, điểm ấy trước đó đã nói, có thể truyền thừa phong cấm chân giải, vậy thì càng tốt hơn! Bất kể từ chỗ nào, đều đối với gia tộc trăm lợi mà không một hại, sao có thể cự tuyệt!

- Hiện tại loại tình huống này, đối phương chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, không bằng đáp ứng trước, dù sao thân phận của chúng ta là ngụy trang, bọn họ cũng không biết, về sau cùng lắm thì không dùng thân phận này nữa, thời gian lâu dài, tự nhiên sẽ lần nữa xác lập tộc trưởng mới...

Thấy hắn đồng ý, Lạc Nhược Hi lặng lẽ truyền âm.

- Cái này... được rồi!

Hiện tại loại tình huống này, cũng chỉ có thể làm như vậy.

Tuy bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng Trương Huyền vẫn nhẹ gật đầu.

Cái này gọi là chuyện gì, vốn chỉ nghĩ, bù đắp mắc nợ cho Lạc gia, nằm mơ cũng không ngờ tới, biến thành gia chủ của người ta. Lần này được rồi... Trương gia gia chủ, Lạc gia gia chủ, Thánh Tử điện điện chủ, còn vô cùng có khả năng trở thành Danh Sư đường đường chủ... tất cả thế lực siêu nhất lưu trên Đại lục, hầu như đều bị mình thống trị... Đúng, trong tam đại gia tộc còn có Tưởng gia, có cần đi qua tản bộ một vòng? Nhìn xem có thể lăn lộn thành tộc trưởng hay không?
- Đệ tử Lạc gia gặp qua tộc trưởng!

Thấy hắn đồng ý, còn lại liền đơn giản.

Vừa vặn tộc nhân đều ở đây, vì Trương gia đón dâu, đủ loại đồ vật cũng chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, rất nhanh liền tiến hành xong đại điển kế vị.

Bên này Trương Huyền vội vàng kế vị Lạc gia gia chủ, đám người Nam Cung Nguyên Phong rời Lạc gia, một bên tiến lên, một bên tràn đầy buồn bực.

- Lão sư, lần này nhiệm vụ không hoàn thành, chúng ta nên làm cái gì?

Một thanh niên nhịn không được nữa hỏi.

- Còn có thể làm sao? Trở về tiếp nhận trừng phạt đi!

Nam Cung Nguyên Phong lắc đầu, tràn đầy thất lạc, một lát sau nói:

- Như vậy đi, tìm một chỗ điều chỉnh một chút, đợi khôi phục thực lực, theo ta đi Trương gia, Lạc gia toát ra một thiên tài như vậy, ta không tin Trương gia cũng có!

- Chỉ có thể như vậy...

Thanh niên gật đầu, lời còn chưa dứt, đột nhiên cảm thấy không gian dưới chân ngưng kết, không cách nào bay về phía trước.

Đồng tử co rụt lại, mọi người vội vàng nhìn về phía trước, ngay sau đó liền thấy một thân ảnh tuyệt mỹ lơ lửng ở cách đó không xa, viên châu trước mặt xoay tròn, mang theo lực lượng kinh người.

- Náo Lạc gia ta xong... liền đi như thế, có phải không có lễ phép hay không?

Quay đầu nhìn qua, vẻ mặt nữ hài lạnh nhạt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau