THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3061 - Chương 3065

Chương 3061: Con quay không dừng được

- Tên này là ai vậy?

- Không biết...

- Chưa thấy qua, hẳn là con cháu bàng chi!

- Nói thật, trong con cháu bàng chi, có chút danh tiếng ta đều quen biết, lạ mặt như vậy, chỉ sợ không quá nổi danh... Đã như vậy, chạy lên làm gì?

- Ta cũng không biết, có điều nhìn thực lực không kém... Có lẽ có chút cơ hội!

...

Nhìn rõ ràng trung niên đột nhiên xuất hiện, dưới đài xôn xao, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, không rõ ràng cho lắm.

Thế hệ trẻ tuổi của gia tộc, có tiếng cơ bản đều biết, vị trước mắt này lại vô cùng lạ mặt, lại không có một cái nhận ra được.

- Ngươi là...

Lạc Càn Trinh cũng sửng sốt một chút, nhíu mày.

- Tại hạ Lạc Thiên Nhai, là con cháu bàng chi của gia tộc, hơn nữa quanh năm không ở trong gia tộc, tộc trưởng không nhận ra cũng rất bình thường!

Trương Huyền ôm quyền.

Lần này là tới bù đắp áy náy, có cơ hội, tự nhiên phải thay Lạc gia cứu danh dự. Cho nên nghe Nam Cung Nguyên Phong nói như vậy, hắn không có quá nhiều chần chừ, bay thẳng tới.

- Lạc Thiên Nhai?

Lạc Càn Trinh quay đầu nhìn về phía đại trưởng lão Lạc Khinh Trần, chỉ thấy hắn cũng không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ, từ nơi nào xuất hiện a.

- Gia tộc truyền thừa vài vạn năm, khai chi tán diệp... Bàng chi không có gia phả, căn bản kiểm tra không rõ ràng, có lẽ thật có một hậu bối dốc lòng khổ tu như vậy...

Lạc Khinh Trần kiểm tra một lát, phát hiện quả thực không nhận ra người trước mắt, xấu hổ cười một tiếng.

Gia tộc lớn, liền có chỗ thiếu hụt này, hàng năm không ít con cháu ra ngoài thí luyện, ai cũng không thể bảo đảm có người ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, một khi có dòng dõi, chỉ bằng vào dung mạo, không kiểm tra huyết mạch mà nói, là căn bản điều tra không ra.

- Ừm!

Rõ ràng đạo lý này, Lạc Càn Trinh có chút bất đắc dĩ nhìn qua:

- Thiên Nhai, tâm tình muốn vì gia tộc tranh khẩu khí của ngươi, ta có thể lý giải, nhưng bọn họ là cường giả của Chư Tử bách gia, tỷ thí là lĩnh ngộ không gian, thực lực mạnh cũng không thể giải quyết vấn đề...

Đối với con cháu bàng chi, hắn cũng không cảm thấy có thể thắng được đối phương. Lạc Huyền Thanh hạch tâm nhất cũng bại dễ dàng như vậy, những người khác càng không cần nói.

- Vậy để cho ta thử một chút, ta là con cháu bàng chi, coi như thua... Cũng không xấu hổ!

Trương Huyền nói.

Lạc Càn Trinh lặng im.

Đối phương nói không sai, hiện tại đã rất mất mặt, mặc kệ bàng chi này thành công hay thất bại, cũng sẽ không hỏng hơn. Vừa vặn cũng có thể thừa dịp lúc hắn tỷ đấu, chờ con gái tới.

- Cũng tốt!

Lạc Càn Trinh dừng lại một chút, nhẹ gật đầu, nhìn về phía Nam Cung Nguyên Phong cách đó không xa:

- Tiền bối, vị Lạc Thiên Nhai này nguyện ý cùng hậu bối của ngươi tỷ thí...

- Tỷ thí? Ngươi để một bàng chi cùng chúng ta tỷ thí?

Mạt Nhi cười nhạo một tiếng, suýt chút nữa tắt thở.

Xem ra Lạc gia này là thua mặt cũng không cần, vò đã mẻ không sợ rơi. Nam Cung Nguyên Phong nhíu mày một cái, vẻ mặt mang theo không vui:
- Chư Tử Nam Cung thị ta, có huyết mạch của Tử Dung Cổ Thánh, ý tốt tới khiêu chiến, dựa theo quy củ năm đó Khổng sư quyết định, lấy lễ tiếp đón... Lạc gia ngươi thua không nổi, chẳng lẽ muốn cố ý nhục nhã?

Con cháu hạch tâm cũng không phải đối thủ, tìm bàng chi mình cũng không quen biết... quá không để người ở trong mắt!

- Nhục nhã?

Lạc Càn Trinh còn chưa kịp nói chuyện, Trương Huyền ở một bên lắc đầu, trên mặt lộ ra khinh thường:

- Một đám rác rưởi như các ngươi... Cũng đáng giá ta nhục nhã?

- Ngươi...

Không nghĩ tới bị một bàng chi xem thường, Nam Cung Nguyên Phong híp mắt lại.

- Không dám so thì không dám so, không cần kiếm cớ!

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt lạnh nhạt.

- Không biết trời cao đất rộng!

Mạt Nhi tức sắp nổ tung.

Người Chư Tử bách gia bọn họ, đi tới loại thâm sơn cùng cốc này, không kính trọng thì thôi, lại còn nói ra lời này, có biết bản thân có mấy cân trọng lượng hay không?

Không chỉ hắn nghĩ như vậy, Lạc Càn Trinh ở một bên cũng che trán.

Cái bàng chi này, có phải không biết đối phương đến cùng mạnh cỡ nào hay không? Nếu không, làm sao lại nói ra lời nói khốn nạn như vậy?

- Không biết xấu hổ giống như Trương Huyền...

Lạc Huyền Thanh ở một bên trong lòng hừ một tiếng.

Trương Huyền không biết xấu hổ, làm bằng hữu, hắn sâu sắc cảm nhận được, chỉ là người ta không biết xấu hổ, nhưng có thực học, ngươi... Có thể làm không?

- Muốn cùng ta tỷ thí cũng được, nếu như có thể để cho cái này con quay đứng lên, có thể cho ngươi cơ hội...

Tuy tức muốn giết người, nhưng Mạt Nhi vẫn duy trì được bộ dáng cao cao tại thượng của Chư Tử bách gia, chỉ con quay cách đó không xa nói. - Đứng lên?

Nhìn con quay không gian cách đó không xa, cũng không thấy Trương Huyền có động tác gì, gia hỏa một mực nằm yên kia đột nhiên nhảy dựng lên, không ngừng xoay tròn, sợ lười biếng sẽ bị đập chết:

- Ngươi nói là như thế này?

- ...

Mạt Nhi giật nảy mình, con mắt trợn tròn.

Hắn chỉ có thể miễn cưỡng để con quay đứng lên, xoay tròn là làm không được, ở đây có thể làm được, chỉ sợ cũng chỉ có lão sư Nam Cung Nguyên Phong... Hơn nữa cũng phải hao phí công phu cực lớn, kẻ trước mắt này, nhìn một cái, liền để nó qua... Làm sao làm được?

Nam Cung Nguyên Phong cũng sửng sốt một cái.

Vốn không thèm để ý chút nào, cảm thấy đối phương là tới nhục nhã bọn họ, giờ phút này mới hiểu được, bàng chi này bề ngoài thoạt nhìn xấu xí mới thật sự là cao thủ.

Không riêng gì hắn, đám người Lạc Càn Trinh, Lạc Huyền Thanh đều ngẩn ngơ, giống như nhìn thấy quỷ.

- Chẳng lẽ...

Trong lòng hơi động, Lạc Càn Trinh nghĩ tới điều gì, vội vàng nhìn về phía đại trưởng lão Lạc Khinh Trần cách đó không xa.

- Có lẽ vậy, trừ lĩnh ngộ không gian phong cấm, ta thực nghĩ không ra, trong tộc còn có người nào có thể làm con quay không gian này quay nhanh như vậy!

Lạc Khinh Trần nhịn không được gật đầu.

- Chúng ta một mực ở trong con cháu hạch tâm tìm kiếm, không nghĩ tới... Lại là bàng chi!

Vẻ mặt của Lạc Càn Trinh kích động.

Vốn phải thua, Lạc gia sẽ mất hết thể diện, lại không cách nào ngẩng đầu, nằm mơ cũng không nghĩ đến, siêu cấp thiên tài lĩnh ngộ phong cấm chân giải trước đó một mực tìm không thấy, lại tự mình xuất hiện! Hơn nữa là bàng chi ngay cả đại trưởng lão cũng nhận không ra!

- Có thể để cho con quay tốc độ cao xoay tròn, Lạc gia thật đúng là tàng long ngọa hổ, xem ra ta cũng nhìn lầm...

Hít sâu một hơi, áp chế lại khiếp sợ trong lòng, Nam Cung Nguyên Phong hừ một tiếng, quay đầu dặn dò:

- Mạt Nhi, ngươi cẩn thận một chút, hắn lĩnh ngộ không gian không kém ngươi chút nào!

- Vâng, lão sư!

Cũng biết người trước mắt này không đơn giản, Mạt Nhi thu lòng khinh thị, lần nữa đi tới giữa sân, ôm quyền khom người:

- Làm sao tỷ thí, xin mở miệng đi! Nếu như chỉ là để con quay đứng thẳng, ta có thể nhận thua!

- Làm sao tỷ thí?

Bàn tay vẫn chắp sau lưng, Trương Huyền không thu hồi, thậm chí ngay cả một chút đề phòng cũng không có, nhàn nhạt nhìn qua:

- Ngươi... Xứng ta ra tay sao?

- Ngươi...

Vẻ mặt Mạt Nhi đỏ lên.

- Để lão gia hỏa kia tới đi, hoặc là... năm người các ngươi cùng tiến lên!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

Chương 3062: Cho ngươi một giây đồng hồ (1)

- Láo xược!

- Tiểu tử, ngươi biết đang nói chuyện với ai không?

- Không biết trời cao đất rộng, có chút thiên phú, đuôi liền vểnh đến bầu trời, xem ra ta có trách nhiệm dạy ngươi đối nhân xử thế!

...

Nghe hắn nói, ba thanh niên ở sau lưng Nam Cung Nguyên Phong đều nổi khùng, từng cái trừng mắt nhìn, nếu không phải cố kỵ thân phận, khẳng định đều xông lại, xé rách miệng tên này.

Còn năm cái cùng tiến lên... Ngươi cho rằng ngươi là ai? Khổng Thi Dao sao?

Lạc Càn Trinh cùng Lạc Huyền Thanh nghe nói như thế khóe miệng đồng thời co quắp, hai mặt nhìn nhau.

Vị thiên tài này của gia tộc mình thật là dám nói, nói thẳng khiêu chiến người Chư Tử bách gia, một chút mặt mũi cũng không lưu lại, lá gan này đã không phải lớn, mà là vô pháp vô thiên, không kiêng nể gì cả!

Bất quá... Vì sao sau khi nghe, cảm thấy thoải mái như thế nhỉ? Khiêm tốn, khiêm tốn, ngàn vạn lần không thể cười ra tiếng... Nếu không sẽ rất xấu hổ ah!

Trước kia người Chư Tử bách gia cũng xuất hiện qua ở Danh Sư đại lục, nhưng từ trước tới nay không dám chính diện chống lại... Mà bây giờ, ở trong giọng nói của gia hỏa kia, đối phương mới là nông thôn đến... Cho người ta một loại cảm giác Chư Tử bách gia chẳng là cái gì!

- Nói rất hay!

- Vừa rồi các ngươi không phải rất hung hăng sao?

- XXX con mẹ hắn, đây mới là khí phách Lạc gia chúng ta nên có! Ngày hôm nay nếu có loại thái độ này, Trương Huyền kia còn dám từ hôn?

- Cho hắn mười cái lá gan cũng không dám!

Bọn họ rung động, dưới đài rất nhiều tử đệ gia tộc hưng phấn sắp nhảy dựng lên. Chịu một ngày uất ức, giờ phút này rốt cục có thể phóng thích. - Tỷ thí, không phải tranh miệng lưỡi! Hi vọng ngươi có thể có thực lực xứng với mồm miệng lanh lợi!

Khuôn mặt Nam Cung Nguyên Phong tái mét, hất ống tay áo, ngẩng đầu nhìn tới:

- Có thể để cho con quay không gian một mực xoay tròn, nói rõ lĩnh ngộ không gian đã đạt đến cảnh giới thứ tư! Loại thực lực này, tỷ thí con quay đứng thẳng mà nói, Mạt Nhi quả thực không phải là đối thủ, cụ thể loại tỷ thí nào, ngươi trước thời hạn nói ra đi, không cần thiết đến lúc đó thua, trách Chư Tử bách gia chúng ta bắt nạt người!

- Cũng đúng, không thể bắt nạt các ngươi, tỷ thí con quay này không có ý nghĩa gì, ta giống như Lạc Huyền Thanh, cũng so sức chiến đấu!

Trương Huyền thản nhiên nói.

Con quay đứng thẳng mà thôi, chỉ cần nguyện ý, hắn có thể để cho cái đồ chơi này xoay tròn mấy ngày không ngã, như vậy không quá phù hợp thân phận, đã muốn đánh mặt, đương nhiên phải đánh bọn họ đầu óc choáng váng mới được.

- Tỷ thí sức chiến đấu? Ngươi xác định?

Nam Cung Nguyên Phong còn chưa kịp nói chuyện, một bên con mắt của Mạt Nhi nhất thời híp lại. Hắn hiểu không gian không bằng đối phương, nhưng thân là siêu cấp thiên tài của Đại Nho đường, đủ loại võ kỹ học không biết bao nhiêu, tu vi cũng cao hơn đối phương, chiến đấu muốn thắng được... Tuyệt đối dễ như trở bàn tay!

Vừa vặn có thể dạy bảo tiểu tử không biết trời cao đất rộng này thoáng cái, dạy hắn làm người như thế nào!

- Xác định, động thủ đi!

Trương Huyền mỉm cười.

- Rất tốt, đã như vậy, ta cũng không bắt nạt ngươi, áp chế tu vi đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong...

Mạt Nhi cười hắc hắc, ánh mắt lộ ra tàn nhẫn, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng co rút lại, thời gian nháy mắt giống như hắn, biến thành Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong.

Làm xong những thứ này, nắm đấm xiết chặt, bàn chân đạp mạnh, liền muốn xông lại.

- Mạt Nhi, thời điểm động thủ hơi nắm chắc chừng mực, không cần thiết tổn thương tình cảm...

Bên tai truyền đến thanh âm của Nam Cung Nguyên Phong.

- Lão sư yên tâm, ta biết!

Mạt Nhi nhướng mày, thân ảnh thời gian nháy mắt liền hóa thành một đạo sóng khí, biến mất tại chỗ.

- Người đâu?

- Làm sao không nhìn thấy?

Chương 3063: Cho ngươi một giây đồng hồ (2)

Dưới đài xôn xao.

Lúc này, hiển nhiên so với vừa rồi chiến đấu cùng Lạc Huyền Thanh, thi triển ra lực lượng mạnh hơn, vừa ra tay liền mất đi tung tích, trên đài rỗng tuếch, hình như chỉ còn Trương Huyền.

- Là một loại võ kỹ không gian đặc thù! Mượn nhờ không gian vặn vẹo, ẩn giấu ở bốn phía, làm cho không người nào có thể phát hiện...

Khuôn mặt Lạc Càn Trinh trầm xuống.

Xem ra lúc gia hỏa này chiến đấu với con của hắn còn nương tay, không nói cái khác, một khi thi triển chiêu này, đừng nói nhi tử, ngay cả hắn ở cùng cấp bậc có thể chống nổi một chiêu hay không cũng chưa biết chừng!

- Mượn nhờ không gian vặn vẹo?

Lạc Huyền Thanh không hiểu rõ, mặt mũi mê man.

- Ánh sáng ở trên không trung là một đường thẳng, người nhìn đồ vật cũng như vậy, hắn lợi dụng loại đặc tính này của không gian, vặn vẹo không gian xung quanh, ánh sáng dọc theo không gian vặn vẹo đi lại, nhưng rơi vào trong mắt chúng ta, vẫn là một đường thẳng như thế... Thần thức cũng không thể phát giác, loại thủ đoạn ẩn nấp này, tuy không thể duy trì thời gian quá dài, nhưng thời điểm chiến đấu, chớp mắt bách biến, làm cho không người nào có thể phát giác, chiếm cứ ưu thế tuyệt đối...

Lạc Càn Trinh vội vàng giải thích.

- Cái này... Nói như vậy, vị thiên tài này của gia tộc chúng ta, không có khả năng chiến thắng?

Khuôn mặt Lạc Huyền Thanh tái đi.

Tìm không thấy người, còn đánh thế nào?

- Cơ hội chiến thắng có lẽ có... Nhưng cực kỳ xa vời...

Lạc Càn Trinh lắc đầu, đang cảm xúc, chỉ thấy Lạc Thiên Nhai ở trên đài nhíu mày, mặt mũi không vui:

- Nhảy cái gì nhảy, làm ta có chút chóng mặt! Nói xong, bàn tay duỗi ra, quất tới không khí.

Đùng!

Một tiếng thanh thúy vang lên, địa phương nguyên bản không có vật gì trong nháy mắt gạt ra một bóng người, nặng nề ngã xuống đất, đầu cắm ở bên bờ lôi đài, mặt đầy máu tươi, té xỉu trên đất.

- Mạt Nhi...

- Mạt sư đệ...

Nhìn thấy tên này nằm trên mặt đất, trong hôn mê đùi co co, giống như điện giật, Nam Cung Nguyên Phong cùng ba người khác, tất cả đều biến sắc.

Mạt Nhi ẩn giấu ở trong hư không, xem như bọn họ cũng rất khó nhìn ra, đối phương đứng tại chỗ bất động, một tay quất bay, đến cùng làm sao làm được?

Lạc Càn Trinh cũng câm tại nguyên chỗ, vẻ mặt như gặp phải quỷ. Mới vừa rồi nói thắng hi vọng rất xa vời, kết quả cường giả của Chư Tử bách gia bị đánh không rõ sống chết... Lạc Thiên Nhai kia cũng quá đáng sợ đi!
Ba thanh niên cho Mạt Nhi nuốt vào đan dược, lúc này người sau mới chậm rãi tỉnh lại, hai mắt đờ đẫn nhìn trên không, có loại cảm giác muốn chết.

Xem ra đến bây giờ hắn cũng không thể hiểu, đối phương đến cùng làm sao phát hiện, lại làm sao đánh hắn từ trong không gian vặn vẹo ra.

- Lão sư, ta nguyện ý cùng hắn tỷ thí!

Biết hắn bị đả kích quá lớn, cần chậm lại một đoạn thời gian, trong ba người, một thanh niên khác đi ra, ôm quyền khom người.

- Cũng tốt!

Nhìn thấy Trương Huyền một tay đánh bay người, Nam Cung Nguyên Phong cũng xiết chặt nắm đấm, giờ phút này thấy thanh niên đi ra, hít sâu một hơi, nhẹ gật đầu:

- Người này thực lực quái dị, cẩn thận một chút!

Nếu như nói vừa rồi cảm thấy không quan trọng, vừa ra tay, đã biết thực lực, cho dù là hắn cũng không dám thờ ơ.

- Lão sư yên tâm!

Thanh niên nhẹ gật đầu, ánh mắt run lên, đi tới đối diện Trương Huyền:

- Ta nguyện ý cùng ngươi tỷ thí... Không biết có dám nghênh chiến hay không?

- Ngươi?

Vẻ mặt Trương Huyền tiếc hận:

- Ta nói qua, cho năm người các ngươi cùng tiến lên, nếu không, chỉ có phần bị đánh... Như vậy đi, ta cũng không bắt nạt người, cho ngươi một giây thời gian, ngươi có thể tùy ý tấn công, ta không đánh trả!

Chương 3064: Dùng ra toàn lực (1)

Nghe nói như thế, thân thể thanh niên vụt qua, lửa giận từ từ xuất hiện, tùy thời sẽ bùng nổ.

Cùng tên này nói nhiều một câu, cũng cảm thấy sẽ tức chết tại chỗ. Tu vi đạt tới cấp bậc như bọn họ, đừng nói một giây, xem như một phần mười giây, cũng có thể phân ra sinh tử, cho hắn một giây, tùy ý tấn công, không đánh trả... Quả thực chính là trần trụi miệt thị!

- Không cần! Có bản lĩnh liền phát huy ra thực lực mạnh nhất của ngươi, để ta nhìn một chút, đến cùng có thực lực gì!

Thanh niên cắn răng.

- Ngươi xác định?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Ta xác định! Ta cũng không giống như Nam Cung Mạt, chỉ thi triển thân pháp, bị ngươi được như ý, ta sẽ thi triển ra thực lực mạnh nhất, để ngươi biết, người Chư Tử bách gia không thể sỉ nhục...

Ầm ầm!

Trong tiếng gầm gừ, khí tức trên người thanh niên trực tiếp bay lên, tuy áp chế đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác giống như Đại Thánh, cực kỳ mạnh mẽ, không thể xâm phạm.

- Đã như vậy, vậy ta bắt đầu...

Thấy bộ dáng của hắn, Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu.

- Bắt đầu đi, ta cũng bắt đầu...

Bàn tay nâng lên, thanh niên đang muốn tiến hành công kích, liền cảm thấy thấy hoa mắt, ngay sau đó ngực đau đớn kịch liệt.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Xương sườn gãy mất mấy cái, trong nháy mắt bay rớt ra ngoài, nặng nề nằm rạp trên mặt đất, mắt tối sầm lại, cũng hôn mê bất tỉnh, giống như Mạt Nhi trước đó, thân thể thỉnh thoảng run rẩy, như bị kinh phong.

- Cái này... Là ngươi bảo ta không cần nhường ngươi, trực tiếp xuất thủ... Nhìn hắn nằm trên mặt đất, không biết sống chết, Trương Huyền bất đắc dĩ xòe bàn tay ra, mặt mũi vô tội:

- Các ngươi đều nghe được, hắn nói không cần ta nhường hắn một giây... người Chư Tử bách gia là không thể sỉ nhục, nhưng thỉnh thoảng sỉ nhục một chút cũng không sao, bởi vì về sau các ngươi sẽ quen!

- Ngươi tự tìm cái chết...

Nhìn thấy thanh niên ra tay, một chiêu cũng không tiếp được, càng nói ra lời này, hai thanh niên còn lại đồng loạt đi ra, từng cái nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lột da đối phương.

Sỉ nhục Chư Tử bách gia chúng ta, ngươi vẫn là người đầu tiên của Danh Sư đại lục từ trước tới nay.

- Lạc Thiên Nhai đúng không! Có dám cùng hai người chúng ta chiến một trận hay không!

Hai cái thanh niên đứng ở hai bên Trương Huyền, ánh mắt tựa như sắp bùng cháy.

- Hai cái cùng tới cũng tốt, tiết kiệm ra tay hai lần, nói thật, ta cũng rất mệt mỏi!

Trương Huyền vịn cằm, nhẹ gật đầu. - Mệt?

- Mệt em gái ngươi ah... Tổng cộng ra một quyền, một cước, cũng kêu mệt?

Khóe miệng của hai thanh niên co giật.

Một tay quất bay Mạt Nhi, một cước đạp bay một vị khác... Đây con mẹ nó cũng kêu mệt? Có thể cần chút mặt không?

- Loại thái độ vô sỉ. này.. Tại sao ta cảm giác hình như gặp qua?

Lạc Huyền Thanh sửng sốt một chút, có điều sau đó lắc đầu, lần nữa nhìn về phía đài cao.

Hai vị này rõ ràng mạnh hơn hai người trước, liên thủ xem như hắn có lòng tin với Lạc Thiên Nhai, cũng kìm lòng không được tràn đầy lo lắng.

- Các ngươi đi xuống đi!

Ngay thời điểm chiến đấu hết sức căng thẳng, một thanh âm vang lên. Hai vị thanh niên vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy lão sư đứng dậy.

- Lão sư...

- Vị bằng hữu này, không chỉ lĩnh ngộ không gian cảnh giới thứ tư, tu vi càng kinh người, cùng cấp bậc có thể xưng vô địch... cho dù các ngươi liên thủ, cũng không địch nổi!

Sắc mặt Nam Cung Nguyên Phong nghiêm túc nhìn qua.

Bàng chi Lạc gia đột nhiên xuất hiện này, tuy bề ngoài xấu xí, nhưng thực lực chân chính để hắn kinh tâm.

Vãn bối có thể được mình mang tới, tự nhiên cũng là tuyển ra ưu tú nhất, mặc dù kém tồn tại ở trên Đại Nho Thiên bảng, Địa bảng rất nhiều, nhưng so với một chút Danh Sư, thậm chí Chiến Sư đỉnh phong, cũng cường đại hơn không biết bao nhiêu.

Chương 3065: Dùng ra toàn lực (2)

Dù vậy cũng bị đánh bại dễ dàng... thực lực kẻ trước mắt này, đã có thể dùng kinh khủng để hình dung. Hai hậu bối của mình, cho dù vượt qua hai người Nam Cung Mạt, nhưng chân chính đi lên cũng không cách nào thắng được.

- Nhưng hắn nhục Chư Tử bách gia ta...

Nghe lão sư nói bọn họ không thể chiến thắng, hai thanh niên xiết chặt nắm đấm, hàm răng cắn sắp vỡ vụn.

- Chư Tử bách gia cao cao tại thượng, dựa vào là thực lực, không phải là mấy câu liền có thể sỉ nhục, cũng không phải vài câu, liền có thể thổi phồng!

Nam Cung Nguyên Phong hừ một tiếng, không tiếp tục giải thích, mà ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía Trương Huyền:

- Vốn lấy thân phận của ta, không nguyện ý lấy lớn hiếp nhỏ, nhưng đồ vật này, Chư Tử bách gia ta tình thế bắt buộc, nếu không ta trở về, nhất định sẽ bị trừng phạt... Không bằng như vậy đi, ta và ngươi tỷ thí, ngươi có dám tiếp không?

Ầm ầm!

Nói xong, lực lượng trên người xông thẳng lên trời, không gian bốn phía xuất hiện vặn vẹo, hình như bầu trời cũng bị lực lượng trùng kích rớt xuống.

Đại Thánh đỉnh phong nhất, Bất Hủ cảnh! Tương xứng với bốn Dị Linh tộc kia!

- Ta vừa rồi đã nói, ngươi tới so, đi ra sớm một chút không phải tốt sao...

Trương Huyền ngẩng đầu, cười nhạt một tiếng.

Áp chế tu vi ngang nhau, Long Cốt Thần Thương cũng không phải đối thủ, mặc dù mấy thanh niên này không yếu, nhưng vẫn kém rất lớn, Nam Cung Nguyên Phong có lẽ có thể để cho hắn đánh ra chút tinh thần.

- Vậy thì tốt!

Nam Cung Nguyên Phong hít sâu một hơi, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng hạ xuống, thời gian nháy mắt giống như Trương Huyền, đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong.

Lấy thực lực như hắn, khiêu chiến một Thánh Vực cửu trọng, quả thực mất tôn nghiêm.
Nhưng truyền thế thiên phù, nhất định phải đạt được, đây là nhiệm vụ Chư Tử bách gia cho, thật muốn tay không quay về, coi như hắn là hậu nhân của Cổ Thánh, cũng đảm đương không nổi.

- Xin mời...

Lật bàn tay một cái, Nam Cung Nguyên Phong tập trung tinh thần nhìn về phía Trương Huyền.

Thực lực đối phương thông qua hai trận chiến vừa rồi đã nhìn ra, cho dù là hắn, đè thấp tu vi, muốn thắng được cũng rất khó, khẳng định phải dùng ra toàn lực!

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là... Vừa rồi đối phương cùng đám người Nam Cung Mạt chiến đấu, vận dụng lực lượng cường đại nhất.

Nghĩ đến đây, hắn kìm nén không được:

- Mong Thiên Nhai huynh dùng ra toàn lực cùng ta đối chiến!

- Dùng toàn lực?

Trương Huyền nhíu mày, có chút khó khăn:
- Ngươi xác định?

Chiến đấu với Long Cốt Thần Thương, cũng không có dùng ra toàn lực, dùng toàn lực với hắn, thật có thể chịu được?

- Đương nhiên, ta thân là hậu nhân của Tử Dung Cổ Thánh, coi như thực lực không đủ, tôn nghiêm vẫn phải có... Hi vọng ngươi có thể tác thành!

Nam Cung Nguyên Phong ôm quyền.

Đường đường lão sư của Đại Nho đường, hậu nhân Cổ Thánh, đè thấp tu vi cũng bị người khác nhường, coi như trở lại Chư Tử bách gia, cũng vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được.

- Cái này... Cũng được!

Thấy thái độ của hắn nghiêm túc, Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Vậy thì tốt, ta chuẩn bị thi triển toàn lực...

- Tới đi, để ta nhìn một chút, siêu cấp cường giả lĩnh ngộ được cảnh giới không gian thứ tư của Danh Sư đại lục, đến cùng có bao nhiêu lợi hại!

Nam Cung Nguyên Phong khí phách đầy trời, chân khí trong cơ thể xao động, hét lớn một tiếng, lời còn chưa dứt, liền nghe một đệ tử ở sau lưng thanh âm dồn dập vang lên:

- Lão sư, cẩn thận...

Vù!

Còn không có kịp phản ứng, Nam Cung Nguyên Phong liền cảm thấy trên người tê rần, cảnh tượng trước mắt nhanh chóng lùi về phía sau, nguyên bản kiến trúc Lạc gia to lớn, biến thành một chấm đen nhỏ, dần dần biến mất ở trong tầm mắt, không nhìn thấy gì nữa.

P/S: Này thì toàn lực…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau