THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Còn không gọi thúc! (2)

Lục Tầm ở một bên thật vất vả trấn tĩnh lại, ngực càng khó chịu, thiếu chút nữa khống chế được thương thế, một ngụm máu tươi phun ra.

Có nhầm hay không?

Cái trận pháp hợp kích này khiến cho hắn thiếu chút nữa tắt thở, lại còn không hài lòng?

- Thế nào? Không phục sao? Tốt lắm, ta lại bắt đầu nói từ chiêu thứ nhất. Viên Đào nhằm phía Lục lão sư. Lúc này nếu như Trịnh Dương ở vị trí này ra tay, sử dụng thương pháp ta dạy của ngươi tiến hành phong tỏa, uy lực so với trực tiếp tấn công có thể tăng lên gấp đôi. Lưu Dương ở chỗ này ra quyền, toàn thân ngồi xổm xuống ba tấc, đúng lúc né tránh chỗ sơ hở, muốn tránh cũng tránh không thoát. Còn có Triệu Nhã, Vương Dĩnh, các nàng đang ngủ sao? Nếu như lần lượt đứng ở một trong hai vị trí đó, các nàng cảm thấy, hắn còn có thể chạy thoát sao?

Không để ý tới vẻ giật mình của mọi người, Trương Huyền vung ống tay áo, tiện tay vẻ ra trận pháp hợp kích này ở trên mặt đất, chỉ ra mấy chỗ.

Lục Tầm vốn đang nghi ngờ, nhìn thấy được vài điểm hắn chỉ tới, sắc mặt đột nhiên biến đổi, trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Đối phương nói không sai. Nếu như vừa rồi mấy người này đứng dựa theo chỗ hắn nói, đồng thời cùng ra tay, cho dù là hắn, căn bản cũng né tránh không ra. Chí ít sẽ bị đồng thời đánh trúng ba chiêu.

Mấy tiểu tử kia đánh trúng một chiêu đã khiến hắn hộc máu. Liên tiếp đánh trúng ba chiêu, cho dù hắn ở thời kỳ toàn thịnh, khẳng định cũng không chịu được.

Không để ý tới sự run rẩy của hắn, Trương Huyền mở miệng không ngừng, ngón tay lại điểm tới.

- Chiêu thứ hai, Viên Đào ôm lấy Lục lão sư, vốn là cơ hội tốt nhất. Nếu như Lưu Dương ở chỗ này công kích, Vương Dĩnh chậm lại ba lần hít thở mới ra tay, Triệu Nhã cũng đừng do dự, ở lần hít thở thứ bảy phong tỏa đường lui, các ngươi còn có thể bị thương sao? Một người bị thương cũng không có, hắn sẽ chịu thua!

Càng nói Trương Huyền càng tức giận.

Đám tiểu tử này thực sự làm quá loạn.

Vốn tưởng rằng học được trận pháp hợp kích lợi hại gì, khiến cho hắn yên tâm tâm. Ai biết lại là trăm ngàn chỗ hở.

Đều là thứ gì vậy!

Cái này cũng gọi là trận pháp hợp kích sao?

Chỉ cần những nà này sớm tìm mình chỉ điểm vài câu, ngày hôm nay cũng sẽ không có một người nào bị thương, hơn nữa còn có thể đánh cho Lục Tầm giống như chó chết.

Nào có như bây giờ còn có tinh lực phản kháng, chết sống không nhận thua!

Càng không thể nào bị thương tới vài người, chật vật như vậy!

- Điều này... điều này...

Nghe được giải thích của hắn, toàn thân Lục Tầm rét run.

Người khác có thể rất khó nhìn những gì hắn chỉ điểm, nhưng làm người trong cuộc, tự mình cùng mấy học sinh này đối chiến, biết sự đáng sợ trong những gì hắn thuận miệng nói ra.

Nếu như mấy người này vừa rồi thật sự làm như vậy, kết quả sẽ giống như hắn nói, một người bị thương không có, mình sẽ biến thành đầu heo.

Lẽ nào vị Trương Huyền này còn hiểu được trận pháp?

Chiến đấu thay đổi trong nháy mắt, tốc độ nhanh như vậy, liếc mắt hắn liền nhìn ra chỗ thiếu hụt trong trận pháp hợp kích của bọn họ, cũng làm ra phân công tối ưu... Thật hay giả vậy?

Làm sao làm được? Môi chợt khô khốc, thân thể Lục Tầm run rẩy.

Vốn cùng mấy người này đối chiến, hắn đã cảm thấy đối phương phối hợp rất khá. Dù thế nào cũng không nghĩ tới lại có nhiều chỗ sơ hở như vậy, nhiều vấn đề như vậy.

Mà một khi bổ sung mấy vấn đề này, cho dù toàn thân hắn có tu vi Ích Huyệt cảnh, cũng không có cách nào chống lại!

Trận pháp hợp kích lợi hại, không phải thêm một hai cấp, mà chẳng khác nào ba cấp, bốn cấp.

Viên Đào am hiểu phòng ngự, là tấm lá chắn kiên cố nhất. Trường thương của Trịnh Dương công kích, là mũi tên sắc bén nhất. Triệu Nhã từ trong đó trấn thủ, các loại thủ đoạn ùn ùn. Thân pháp của Vương Dĩnh ảo diệu, xuyên tới xuyên lui. Lưu Dương có lực quyền vô địch, thu vào đánh ra kết hợp...

Dựa theo trận pháp hợp kích trước đó, năm người tối đa chỉ có thể phát huy bảy hoặc tám uy lực. Nếu làm dựa theo vị Trương lão sư này chỉ điểm, tuyệt đối có thể phát huy ra hơn mười, thậm chí hai mươi phần lực lượng!

Loại uy lực này, cho dù là Thông Huyền cảnh sơ kỳ cũng không nhất định có thể ngăn cản được, huống gì hắn chỉ là Ích Huyệt cảnh đỉnh phong!

Đáng sợ!

- Hay lắm! Mặc dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, lại nói hết tinh túy của trận pháp. Lẽ nào vị Trương đan sư này cũng hiểu biết rất nhiều đối với trận pháp?

Trong mát nhìn thấy tất cả những gì Trương Huyền chỉ điểm, Lưu Lăng hoàn toàn không thể tin được.

Trận pháp sư, luyện đan sư đều thuộc về tồn tại đỉnh phong nhất trong chức nghiệp thượng cửu lưu. Mỗi một loại đều cao thâm huyền bí. Từng tuổi này trở thành luyện đan sư chính thức đã rất lợi hại. Trận pháp cũng hiểu?

- Ta nói những điều này, các người đều hiểu chứ?

Không để ý tới xung quanh đangchấn động kinh ngạc lặng ngắt như tờ, Trương Huyền quát mắng tất cả năm vị học viên, nhìn quanh một vòng.

- Vâng! Năm người cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ.

Cái trận pháp hợp kích này là do Triệu Nhã cầm tới, thuộc về loại cao cấp nhất của Bạch Ngọc Thành. Vốn tưởng rằng nó hoàn mỹ không tỳ vết, uy lực rất mạnh. Nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, nhiều chỗ sơ hở như vậy.

Chỉ có điều, trải qua Trương lão sư chỉ điểm, cùng bản thân mình chiến đấu với người trước đó, bọn họ đã hiểu sâu sắc. Nếu lại thi triển ra, cũng lại thuận buồm xuôi gió hơn nhiều.

- Hiểu rõ là tốt rồi!

Giáo huấn xong mấy người, hai tay Trương Huyền để ra sau lưng, chậm rãi đi trở về chỗ ngồi:

- Nếu học được, lại đi qua đánh một lần. Lục lão sư không phải không nhận thua sao? Đánh hắn chịu thua mới thôi!

- A?

- Đánh lại một lần?

Năm học sinh đồng thời thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì phun ra máu.

Bọn họ cảm thấy mình đã đủ ngoan độc, không nghĩ tới Trương lão sư còn ngoan độc hơn...

- Ngươi...

Trước mắt Lục Tầm càng tối sầm lại.

Trời ạ, ngươi đã chạy tới, ngăn cản đối phương, chỉ điểm trận pháp, náo loạn một hồi lâu, không phải cảm thấy bọn họ làm không tốt, mà là muốn đùa chết ta sao...

Hắn đứng dậy, đang muốn nói chuyện, liền nghe được một giọng nói gấp gáp từ phía xa truyền đến.

- Vẫn mong Trương đại sư nể tình ta bỏ qua cho tiểu tử này một lần!

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lục Trầm đại sư đi nhanh tới.

- Phụ thân...

Thấy phụ thân luôn luôn không tranh với đời, lúc này đi tới thay hắn mở miệng, Lục Tầm nhất thời xiết chặt nắm đấm, sắc mặt đỏ lên.

Rời nhà trốn đi, đã nghĩ chứng minh cho phụ thân thấy, không cần phụ thân, hắn cũng có thể lăn lộn ra một mảnh thiên địa mới. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại để phụ thân nhìn thấy được thời khắc mình chật vật như vậy.

- Nghiệt súc, quỳ xuống!

Lục Trầm đại sư lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vẫy bàn tay một cái, chỉ về phía Trương Huyền:

- Còn không gọi thúc!

Chương 307: Đại sư huynh (1)

- Gọi thúc?

Bất kể lão sư hay học sinh, đều giống như bị đồng thời bóp chặt cổ.

Bảo Lục Tầm gọi Trương Huyền là thúc?

Đây là lý luận từ đâu vậy?

Ta không nghe nhầm chứ?

Lục Trầm đại sư đường đường là đế sư, thân phận cao quý, bảo Lục Tầm gọi là thúc. Không phải nói rõ, Thẩm Truy bệ hạ cũng phải gọi hắn là thúc sao?

Có cần kích thích như thế hay không?

Nghĩ đến điểm này, tất cả mọi người nhìn về phía bệ hạ ở trên vị trí chủ trì. Quả nhiên sắc mặt hắn cũng có chút không dễ nhìn.

Đường đường là quốc vương bệ hạ, người trung niên hơn bốn mươi tuổi thấp hơn một thế hệ so với một tiểu tử chưa đủ hai mươi tuổi... Đổi lại thành ai, cũng không sẽ cao hứng.

- Gọi hắn... là thúc?

Lục Tầm thiếu chút nữa khóc.

Đây là chuyện gì với chuyện gì vậy?

Hắn không hề lớn hơn ta, còn chỉ là một lão sư cấp thấp, gọi là thúc?

Trong lòng hắn bị ấm ức muốn nôn ra máu.

- Thế nào? Cảm thấy không gọi được ra miệng sao? Trương đại sư và ta kết giao ngang hàng. Ta gọi hắn là huynh đệ. Ngươi không gọi là thúc, vậy gọi là gì?

Một tát đánh vào trên đầu con trai, Lục Trầm đại sư gầm lên phẫn nộ.

Nuôi cái thứ gì vậy? Dám động thủ với thúc thúc, thực sự không biết sống chết. May mà Trương đại sư rộng lượng, nếu không, ngày hôm nay cũng không cần về nhà nữa.

- Ta...

Giãy dụa vài lần, Lục Tầm khóc không ra nước mắt. Hắn thật sự không có cách nào mở miệng.

- Súc sinh nhà ngươi...

Lục Trầm đại sư tức tới mức râu mép dựng thẳng lên, đang muốn tiếp tục quát mắng, lại bị Trương lão sư ở bên cạnh ngăn cản.

- Được rồi, Lục huynh. Hài tử nhất thời không nghĩ ra, không hiểu nổi, không có gì. Sau đó giáo dục thật tốt là được. Ở trước mặt đông người như vậy đánh hắn, cũng không tốt lắm đâu!

Trương Huyền khuyên can.

Nói thật, cái gọi là bối phận, hắn cũng không quá để ý.

Chỉ có điều, mặt mũi của Lục Trầm đại sư vẫn phải cho.

Từ khi hắn xuyên qua đến bây giờ, vị Lục đại sư này trợ giúp hắn rất lớn. Nếu không phải như vậy, Lục Tầm khiêu khích như vậy, hắn khẳng định sớm đã đánh người này thành đầu heo. - Đúng, Trương huynh đệ nói rất đúng!

Lục đại sư gật đầu, lại đánh con trai một cái:

- Súc sinh nhà ngươi còn không mau cám ơn Trương thúc thúc khoan dung độ lượng rộng lượng!

- Ta...

Lục Tầm điên rồi. Hắn lại nhìn về phía Trương Huyền, có loại cảm giác muốn phát điên.

Đại ca, tốc độ ngươi tiến vào thân phận cũng quá nhanh đi!

“Hài tử” nhất thời không nghĩ ra...

Ta là hài tử của ai chứ?

Ngươi còn nhỏ hơn ta, nói đương nhiên như thế, không biết lấy tự tin ở đâu ra...

Trong lòng hắn đau thương vô hạn, nhưng ở trước mặt phụ thân, lại không dám nói thừa.

Hắn chỉ là đau thương, nhưng không biết đã có người ngất xỉu.

Đó chính là bằng hữu tốt nhất của hắn, Vương Siêu.

Vị Trương lão sư này đối với Vương Sùng có nửa nghĩa lão sư. Nói cách khác... cha hắn cũng là vãn bối.

Cứ luận theo như vậy, hắn phải gọi là đám người Trịnh Dương là thúc...

- Trương... thúc thúc! Rầu rĩ hồi lâu, Lục Tầm cắn răng đứng dậy, hít sâu một hơi, trong ánh mắt mang theo cảm giác lạnh lẽo:

- Ngươi đánh giá sư giả thắng ta, muốn trở thành học đồ của ba danh sư, chỉ sợ cũng làm không được!

Ngày hôm nay mất mặt như thế, đều bởi vì người này. Cho dù nể mặt phụ thân, gọi hắn là Trương thúc thúc, thật ra ở sâu trong lòng, hoàn toàn không có một chút tôn kính nào.

- A? Hiền chất thế nào lại nói ra lời này?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Ngươi...

Biết đối phương gọi là “hiền chất” là cố ý, Lục Tầm tức thiếu chút nữa lại nôn ra máu. Toàn thân hắn lắc lư, cắn răng một cái:

- Muốn trở thành học đồ của danh sư, đầu tiên phải nắm giữ chứng nhận thân phận lão sư sao kim, hoặc thân phận lão sư cao cấp của công hội sư giả. Ngươi chỉ là một lão sư cấp thấp, trên thân phận lại không phù hợp yêu cầu!

Lão sư chia ra làm: lão sư cấp thấp, lão sư cao cấp và lão sư sao kim.

Muốn trở thành học đồ của danh sư, cơ bản đều là lão sư sao kim. Tệ nhất cũng đạt tới cao cấp. Một lão sư cấp thấp nho nhỏ, trên thân phận lại không phù hợp yêu cầu.

Cho dù ba đại danh sư thưởng thức ngươi lại như thế nào?

Bọn họ làm danh sư, từng hành vi cử chỉ càng phải tuân thủ theo quy tắc, không thể trái lại.

- Điều này...

Trương Huyền sửng sốt.

Tiền thân vẫn luôn là thân phận lão sư cấp thấp. Sau khi hắn sống lại, thời gian quá mức khẩn trương, cũng chưa kịp sát hạch cao cấp. Xem ra sau này phải tìm một cơ hội, thi một chút. Nếu không muốn trở thành danh sư, chỉ riêng trên thân phận lại có thể kẹp chết người.

Danh sư làm chức nghiệp đỉnh phong nhất, nổi bật nhất trên thế giới này. Mỗi một bước đều cần đi một cách vững chắc. Bằng không, một khi bị người điều tra ra, mất mặt là chuyện nhỏ, tất cả vinh dự đều sẽ bị đốt sạch.

- Trương lão sư, chúng ta lại gặp mặt!

Lại ở thời điểm trong lòng hắn đang suy nghĩ khi nào đi sát hạch một chút, liền nghe được một giọng nói quen thuộc vang lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mạc trưởng lão của công hội sư giả không biết từ lúc nào đã đi qua.

- Hóa ra là Mạc trưởng lão!

Đối với Mạc trưởng lão này, hắn vẫn rất có thiện cảm.

Biết sai liền sửa, không giúp đỡ bằng hữu, không che chở thân tình, công bằng vô tư. Lần trước học tâm khảo vấn, nếu không phải nhờ hắn, muốn làm cho Thượng Thần, Thượng Bân á khẩu không trả lời được, hắn thật đúng là làm không được.

- Trương lão sư, thật sự ngại quá, trong số lão sư xuất hiện loại người bại hoại như Thượng Thần, mang tới cho ngươi không ít phiền phức. Ngày đó ngươi đi rồi, ta lại báo lên tổng hội, cho tới bây giờ mới có kết quả. Đã khiến cho ngươi phải chờ lâu!

Mạc trưởng lão khom người.

Chương 308: Đại sư huynh (2)

- A? Có kết quả? Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Lần trước học tâm khảo vấn, Mạc trưởng lão chỉ tạm thời huỷ bỏ thân phận chủ nhiệm phòng giáo dục của Thượng Thần và hủy bỏ chương trình học của Thượng Bân lão sư, cũng không có đưa ra phán quyết. Xử phạt của công hội sư giả nửa tháng chậm chạp chưa tới.

Hắn vốn tưởng rằng sẽ không dự định xử phạt. Không nghĩ tới là báo cáo chuyện này lên tổng hội.

Công hội sư giả không biết cách nơi này bao xa. Cho dù có công cụ đưa tin nhanh nhất, thông báo với vương quốc phong hào, sau đó sẽ thông qua truyền tống trận của bọn họ lại đưa qua, cũng cần ít nhất thời gian nửa tháng.

- Hiện tại ta lại tuyên đọc kết quả của tổng hội!

Mạc lão sư gật đầu một cái, từ trong người lấy ra một cái cuộn giấy, nhẹ nhàng mở ra.

Ầm!

Một ánh sáng từ giữa đài so đấu xông thẳng lên trời, soi sáng khắp nơi.

- Là văn kiện công hội của công hội sư giả!

- Văn kiện công hội? Đó là cái gì?

- Vương quốc có các loại thánh chỉ, khẩu dụ, chiếu lệnh... Công hội sư giả là một trong những thế lực cấp bậc cao nhất của cả đại lục, cũng có thứ này. Chính là văn kiện của công hội này dùng để xử trí các loại chuyện như một ít lão sư vi phạm quy tắc, hoặc bổ nhiệm hội trưởng phân hội. Một khi tuyên đọc, sẽ tự động ghi lại ở trong sách của công hội sư giả. Bất kể là người phân hội nào cũng có thể kiểm tra!

- Tự nhiên khiến cho công hội dùng ra văn kiện công hội, nói rõ bọn họ vô cùng coi trọng chuyện này!

- Đó là tất nhiên. Ra sức đè ép một thiên tài, thậm chí là tồn tại có thể trở thành danh sư, công hội không coi trọng mới là lạ.

- Đúng vậy, muốn trách thì trách Thượng Thần này tìm nhầm người. Đáng đời!

...

Nhìn thấy được thứ này, tất cả lão sư hiểu rõ tình hình đều âm thầm chấn động kinh ngạc.

Văn kiện của công hội sư giả bình thường sẽ không dễ dàng sử dụng. Hiện tại lấy ra, đủ thấy mức độ coi trọng đối với chuyện này.

Xôn xao!

Văn kiện công hội xuất hiện, tất cả lão sư, học sinh, thậm chí bao gồm cả ba đại danh sư đều đồng loạt đứng dậy, thần thái cung kính.

- Lão sư Thượng Thần của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, thân là lão sư chủ nhiệm, mượn chức vụ ra sức chèn ép đối với các lão sư khác, vi phạm tôn chỉ của công hội. Hiện tại từ bỏ tư cách lão sư, vĩnh viễn không tuyển dụng!

Ánh sáng lóe lên, một âm thanh uy nghiêm chậm rãi vang lên.

Phù phù!

Thượng Thần trưởng lão đang ngồi ở trong đám người ngồi, chợt biến sắc, ngã xuống đất, mặt xám như tro tàn.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, giúp tôn tử trút giận, biến thành kết quả này.

Từ bỏ tư cách lão sư, vĩnh viễn không sử dụng, cũng lại đại biểu cho thân phận và địa vị của hắn bây giờ trực tiếp đổ nát, vương tử biến thành thứ dân.
- Lão sư Thượng Bân của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, không thể đoàn kết với đồng sự, làm tấm gương sáng cho người khác, thu về và huỷ bỏ tư cách lão sư ba năm. Lão sư Tào Hùng vì đố sinh ngoan độc gây sự, từ bỏ tư cách lão sư, bất kỳ học viện nào không được tuyển dụng người này!

Tiếp theo là xử phạt đối với Thượng Bân, Tào Hùng.

Thu về và huỷ bỏ tư cách lão sư ba năm, cũng chẳng khác nào ba năm không có cách nào dạy học.

Vậy vẫn tính là tốt. Chí ít ba năm sau, có thể lại tiến vào học viện. Gia gia hắn Thượng Thần và Tào Hùng lại chẳng khác nào cả đời không có cơ hội.

Nhất là Tào Hùng, bất kỳ học viện nào cũng không được tuyển dụng, biểu thị cho dù đi làm một người vệ sinh, cũng không cho phép,. Một khi phát hiện, toàn bộ học viện đều sẽ bị công hội trừng phạt.

- Lão sư Trương Huyền của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, tính tình thành khẩn, lấy đại cục làm trọng, chịu nhục, lại truyền thụ kiến thức, giáo dục cách làm người rất có thành tích, quả thật là tấm gương trong các lão sư. Đặc biệt thăng cấp làm lão sư sao kim.

Vù!

Tiếng văn kiện công hội kết thúc, ánh sáng dần dần biến mất.

- Vậy ta là lão sư sao kim?

Trương Huyền chớp mắt.

Vốn đang cho rằng cần phải sát hạch cao cấp, sau đó lại nghĩ biện pháp thăng cấp. Hiện tại xem ra, căn bản không cần thiết. Một tờ văn kiện của công hội sư giả lại hoàn toàn giải quyết vấn đề.

- Trương lão sư, chúc mừng!

Mạc trưởng lão hưng phấn nhìn qua, vừa vuốt râu, vừa cười nói.

- Đã khiến Mạc trưởng lão phải phiền lòng!

Trương Huyền khom người.
Hắn biết cách xử quyết này khẳng định có công lao của Mạc trưởng lão. Trong lòng hắn có chút cảm kích.

- Khách khí rồi. Ta lại chỉ tới tuyên bố quyết định của công hội, còn lại không quấy rầy nữa, từ biệt!

Mạc trưởng lão nói xong liền ôm quyền, cười rời đi.

Hắn vừa rời khỏi, xung quanh chợt yên tĩnh. Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Lục Tầm đang đứng ở giữa.

Ngươi không phải vừa kêu gào rầm rĩ người ta không có tư cách sao?

Mạc trưởng lão thoáng cái lại đi đến trước mặt, tuyên bố quyết định của công hội sư giả, để cho Trương lão sư trở thành lão sư sao kim. Mặt mũi này bị đánh... nói thật, tất cả mọi người cảm thấy đau.

Nhìn về phía Lục Tầm, quả nhiên thấy sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, bộ dạng muốn chết.

- Trương đại sư, tiểu tử này từ nhỏ bị ta nuông chiều quen. Ngươi đại nhân có đại lượng...

Trong mắt nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Lục Trầm đại sư lắc đầu, muốn không đi quản, nhưng cuối cùng không nhịn được nữa, ôm quyền nhìn về phía Trương Huyền nói.

- Lục đại sư nói gì vậy...

Trương Huyền mỉm cười:

- Hắn cũng chỉ là một lòng muốn trở thành danh sư học đồ, mới rối loạn thân phận tâm trí mà thôi. Ta sẽ không để ý tới!

- Vậy đa tạ...

Thấy hắn không truy cứu, Lục Trầm vội vàng cảm kích ôm quyền.

- Không cần khách khí. Đúng rồi!

Trương Huyền xoay đầu lại nhìn về phía ba danh sư trên vị trí chủ trì:

- Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư, tuy rằng gần đây biểu hiện của Lục Tầm không tốt lắm, nhưng ở trên giảng dạy học sinh còn có tài nghệ thật sự, không kém chút nào. Các ngươi xem ai muốn nhận học đồ, có thể suy tính tới hắn một chút!

- Ngươi...

Lục Tầm ở bên cạnh đang buồn bực muốn chết, nghe hắn nói như thế, sắc mặt nhất thời đỏ lên, mắt đột nhiên trợn tròn.

Hắn sở dĩ muốn cùng Trương Huyền cạnh tranh, cũng bởi vì muốn cạnh tranh cơ hội bái nhập môn hạ của ba danh sư. Thế nào... Trương lão sư trước mắt này rõ ràng thắng, ngược lại muốn thành toàn cho mình...

Hơn nữa, ngươi đây là thái độ gì?

Đối phương lại là danh sư. Ngươi nói như vậy, sẽ không sợ bị đánh chết sao?

Chấn động trong lòng hắn còn chưa có kết thúc, đã thấy ba sư đi ra, đứng ở trước mặt Trương Huyền đồng thời ôm quyền.

- Đại sư huynh!

Chương 309: Nam nhân giống như thần (1)

- Đại... đại sư huynh?

- Lưu sư bọn họ gọi Trương Huyền là đại sư huynh?

- Hắn chưa đến hai mươi, ba danh sư nhỏ tuổi nhất cũng gần sáu, bảy mươi tuổi. Trời ạ, đây là lý luận từ đâu vậy...

- Không biết. Nhưng... xem ra, ba danh sư không giống như giả vờ. Chẳng lẽ vị Trương lão sư này còn có thân phận lợi hại khác?

Mọi người lại giống như bị sét đánh.

Ngày hôm nay chấn động kinh ngạc quả thực giống như sóng triều, hết đợt này tới đợt khác, hết sóng này tới sóng khác. Bọn họ cũng sắp không chịu nổi nữa. A, là trái tim không chịu nổi.

- Hắn... hắn là đại sư huynh của đám người Lưu sư? Lẽ nào...

Đồng tử co lại, Thẩm Truy bệ hạ nghĩ tới điều gì, thân thể run lên.

Ba đại danh sư ở tại vương cung, cả ngày tiếp xúc, hắn biết bọn họ suy nghĩ điều gì.

Một lòng muốn bái Dương Huyền làm lão sư. Hiện tại lại gọi là Trương Huyền là đại sư huynh. Có ngốc cũng hiểu rõ một điểm.

- Trương Huyền lão sư là... học sinh của Dương sư. Hơn nữa còn là... thân truyền!

Hơi thở của hắn lập tức trở nên dồn dập.

Dương sư có thể trợ giúp Thẩm Hồng gần chết đột phá, thủ đoạn cao, khiến cho người ta thán phục. Dựa theo cách nói của đám người Lưu sư, sợ rằng ít nhất là một vị danh sư siêu cấp tam tinh, thậm chí ngoài tam tinh.

Nhân vật như vậy, giống như thần long cửu thiên, thấy đầu không thấy đuôi. Nói không chừng mấy ngày nữa lại biến mất, có muốn tìm cũng không tìm được.

Trương Huyền là học sinh thân truyền của hắn, vậy dễ làm rồi. Hoàn toàn có thể thông qua cây cầu này, cột hắn vào trên chiến xa của Thiên Huyền vương quốc.

Cho dù buộc không được loại đại năng này, đám người Lưu sư ở chỗ này bái sư thành công, khẳng định cũng không có cách nào từ chối mình.

Vương quốc quật khởi, chỉ là vấn đề thời gian!

Nếu như khi vừa mới phát giác được thấp hơn một bối phận, còn có chút mất mặt, trong lòng phiền muộn, lúc này hai mắt hắn tự nhiên tỏa sáng, cảm thấy là một loại vinh hạnh.

Bái Dương Huyền làm lão sư, Trương Huyền này trở thành danh sư chỉ là vấn đề thời gian. Đừng nói gọi là thúc thúc, cho dù gọi là gia gia, lại có là gì?

Có thể làm người đứng đầu một nước, khiến vương quốc đứng sừng sững ở rừng thế giới, đã sớm học được chuyện sử dụng lợi ích đối đãi. Cái gọi là thân phận, bối phận, chỉ là một xưng hô mà thôi.

Lại nói, đám người Lưu sư vốn lại kết giao ngang hàng cùng tổ phụ Thẩm Hồng. Vị Trương Huyền này là đại sư huynh của bọn họ, xét cẩn thận, cho dù gọi là thúc thúc, cũng là buôn bán có lời, chiếm tiện nghi lớn g.

- Đại, đại, đại... sư huynh? Đại sư huynh của ba danh sư sao?

Đờ ra giống như mọi người, Lục Tầm chỉ cảm thấy miệng run rẩy, cũng không nói ra được điều gì.

Sở dĩ hắn cố ý nhằm vào vị Trương lão sư này, chính là để tranh đoạt cơ hội bái nhập môn hạ của ba danh sư... Người ta chẳng những không quan tâm, còn là đại sư huynh của ba danh sư...

Trong nháy mắt, hắn có cảm giác giống như một thằng hề.

Náo loạn lâu như vậy, đối phương hoàn toàn không để ý chút nào. Tùy tiện để lộ một thân phận, là có thể ép hắn gần chết.

Thư họa tông sư, trà đạo đại sư, luyện đan sư chính thức (nhiều luyện đan sư như vậy tới học viện trợ trận, Vương Siêu và hắn đều biết thân phận luyện đan sư của Trương Huyền), huynh đệ của phụ thân, sư huynh của ba danh sư... Bất kỳ một thân phận nào cũng có thể xông pha ở trong Thiên Huyền vương quốc. Lúc này tất cả tập trung ở trên người một lão sư không mấy chú ý của học viện... Dưới chấn động kinh ngạc mãnh liệt, khiến cho hắn hoàn toàn mơ hồ.

Hắn vẫn tự nhận mình là một thiên tài siêu cấp, không mượn lực lượng của phụ thân, cũng có thể xông ra một mảnh thiên địa. Lúc này hắn mới phát hiện, cái hắn gọi là thiên phú vừa so sánh với đối phương, lại không tính là gì cả.

Nói thật... hắn cũng bị đả kích có chút nghi ngờ nhân sinh!

Hắn đang không biết làm sao, lại nghe bên tai có giọng nói của Lưu sư vang lên.

- Lục lão sư đúng là long phượng trong loài người. Ban đầu khi ta ở Bắc Vũ vương quốc đã nghe nói tới. Lần này qua đây, quả thật có ý thu hắn làm học đồ. Nếu đại sư huynh mở miệng... Lục Tầm, ngươi có bằng lòng bái nhập môn hạ của ta, trở thành học đồ của ta hay không?

Lưu Lăng cười nhìn qua.

Không thu được Trương Huyền, có thể thu vị Lục Tầm này làm học đồ, cũng là một thu hoạch lớn. Lại nói, nhìn dáng vẻ đại sư huynh của mình có ý định hóa giải mâu thuẫn, hắn cũng lại cam tâm tình nguyện hỗ trợ.

- Ta nguyện ý...

Tỉnh táo lại, thân thể Lục Tầm run lên, kích động tới mức toàn thân cứng đờ.

Tất cả cố gắng đều vì cái này. Vốn tưởng rằng thua đánh giá, thua so tài sẽ không còn hi vọng. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, lại tới đột nhiên như vậy.

- Vậy... Trương Huyền, à, không, Trương thúc... lão sư!

Chỉ có điều hắn cũng biết, Lưu sư sở dĩ không suy nghĩ nhiều liền đáp ứng, nghe nói qua tên của hắn chỉ là một phần nguyên nhân, chủ yếu nhất vẫn là nể mặt Trương lão sư.

Mình đối với hắn như vậy, hắn còn có thể không để ý tới hiềm khích lúc trước, giới thiệu mình, hi vọng Lưu sư có thể thu làm môn hạ!

Đây là lòng dạ thế nào?

Xiết chặt nắm đấm, mắt Lục Tầm nhất thời đỏ lên. - Đây mới là phong độ lão sư nên có. Tầm Nhi, sau này phải học hỏi Trương đại sư nhiều hơn một chút!

Lục Trầm ở một bên cũng xúc động nói một tiếng.

Từ trong miệng Hoàng Ngữ, hắn biết đứa con bất hiếu này đã mang đến cho đối phương bao nhiêu phiền phức. Nhưng đối phương một câu trách cứ cũng không có, ngược lại hỗ trợ giới thiệu con mình trở thành danh sư học đồ. Chỉ riêng tấm lòng rộng rãi này, lại không phải người bình thường nào cũng có thể có.

- Vâng!

Lục Tầm gật đầu.

Lúc này hắn mới phát hiện, rầu rĩ trước đó, cách làm trước đó buồn cười tới mức nào.

Hắn còn nghĩ làm thế nào trở thành học đồ của ba danh sư, người ta đã thành đại sư huynh của đối phương. Còn nghĩ làm thế nào trở thành thư họa sư, người ta đã là tông sư. Còn nghĩ đột phá Ích Huyệt cảnh như thế nào, người ta đã là Thông Huyền cảnh đỉnh phong...

Đây là chênh lệch, căn bản không có cách nào so sánh được.

- Trương lão sư, trước kia là ta hồ đồ, không biết tốt xấu. Mong Trương lão sư tha thứ!

- Biết sai có thể sửa, không gì tốt bằng! Hi vọng ngươi sau này cố gắng theo Lưu sư học tập, tranh thủ mau chóng trở thành một vị danh sư chân chính!

Thấy hắn tỉnh ngộ, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Thật ra đối với Lục Tầm này, hắn không có quá nhiều ác ý.

Căn cứ vào tin tức tiền thân được biết, người này từ khi tiến vào học viện tới nay, dạy dỗ không ít học viên lợi hại, gần như không có làm việc gì xấu, chỉ là tính cách quá mạnh mẽ, một lòng muốn vượt qua phụ thân lợi hại, lúc này mới làm ra không ít chuyện sai lầm.

- Vâng!

Lục Tầm giống như tiếp nhận giáo huấn, gật đầu. Ngay sau đó hắn đi vài bước đến trước mặt Lưu Lăng:

- Lưu sư, có thể khẩn cầu ngươi một việc hay không?

- Cứ nói đừng ngại!

Lưu sư vuốt râu cười nói.

Nhìn thấy được vị Lục Tầm này thật lòng thật ý hối cải, trong lòng hắn cũng vô cùng cao hứng.

- Mấy vị học sinh này của ta vì giúp ta giành thắng lợi, dùng Phong Ma Phá Lực đan, có thể sẽ lưu lại tai hoạ ngầm. Mong rằng Lưu sư ra tay giải quyết.

Lục Tầm quỳ rạp xuống đất.

- Lão sư...

Xiết chặt nắm đấm, viền mắt đám người Chu Hồng đều nhất thời đỏ lên.

Chuyện này nói ra như vậy, nhất định sẽ mang đến ảnh hưởng rất lớn đối với danh dự của Lục lão sư. Nhưng vì tương lai của đám người mình i sau này, hắn vẫn vì việc nghĩa không hề chùn bước, lòng dạ vô tư. Phần tâm ý này, khiến người ta bội phục.

Chương 310: Nam nhân giống như thần (2)

Trước đó, Mạc Hiểu còn muốn bái Trương Huyền làm sư, nhìn thấy được hắn làm như vậy, cũng vô cùng xúc động. Sau khi trầm tư một lát, hắn lại nhìn về phía Lục Tầm, trong lòng có quyết định mới.

Lão sư lợi hại lựa chọn học sinh. Học sinh có thiên phú cũng muốn chọn lão sư.

Trước đó muốn bái Trương Huyền, là bởi vì biểu hiện của Lục lão sư gần nhất có phần khiến cho hắn thất vọng. Nay nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn biết Lục lão sư trước đây rong ruổi Hồng Thiên học viện, thiên hạ ngoài ta không còn ai lại trở về.

Lòng dạ vô tư, có khả năng bất kể đến chỗ nào cũng giành được thắng lợi.

Nhất thời, tâm tư bái nhập môn hạ của Trương Huyền cũng lại trở nên phai nhạt.

- Phong Ma Phá Lực đan? Đây là dược vật cứng rắn nâng cao tu vi đã bị nghiêm cấm dùng. Người dùng tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn khiến lực lượng được tăng lên, nhưng độc tính còn sót lại của đan dược lại sẽ lắng đọng ở trong kinh mạch, khiến tốc độ tu luyện của người ta càng ngày càng chậm lại, ảnh hưởng tới tiến bước sau này! Vì thắng lợi, dùng loại vật này, chẳng khác nào hủy đi tiền đồ của mấy hài tử này... Lục Tầm, ngươi hồ đồ à!

Lưu Lăng sửng sốt, lập tức lắc đầu.

- Vâng, ta biết sai rồi. Vẫn mong Lưu sư ra tay!

Vẻ mặt Lục Tầm thành khẩn.

Hắn cũng biết hậu quả khi dùng loại đan dược này. Nhưng trải qua mất mặt ngày hôm qua, hắn thật sự quá mong muôn chiến thắng, vàng đỏ nhọ lòng son, do đó làm ra chuyện sai lầm.

- Phong Ma Phá Lực đan là mạnh mẽ nâng cao tiềm lực của con người, lại giống như tiêu hao sinh mạng. Cho dù là ta, cũng không có cách nào giải quyết!

Lưu Lăng thở dài.

Nếu như loại dược vật tai hoạ ngầm này có thể giải quyết, ai không mua một chút ăn vào, tăng nhanh tốc độ tu luyện?

Cũng bởi vì không có cách nào, mới được gọi là dược vật cấm sử dụng.

Cho dù hắn là danh sư, cũng bất lực.

- Không có cách nào giải quyết sao?

Sắc mặt Lục Tầm nhất thời trắng bệch.

Vốn tưởng rằng chỉ cần thành danh sư, liền có thể giải quyết dễ dàng. Hiện tại xem ra, hắn vẫn quá ngây thơ rồi.

Ngay cả Lưu sư cũng không giải quyết được, không phải có nghĩa là, vì vì ham muốn cá nhân của bản thân, hại đời của mấy người này sao?

Tự trách mãnh liệt trào dâng trong lòng hắn.

- Ngươi dùng Phong Ma Phá Lực đan?

Lời nói chuyện của mấy người lọt vào trong tai của Trịnh Dương. Hắn vội vàng đi tới bên cạnh bằng hữu tốt, vẻ mặt lo lắng nhìn qua.

- Đúng!

Mạc Hiểu gật đầu.

- Ngươi...

Trịnh Dương xiết chặt nắm đấm.

Hắn cũng nghe nói qua về Phong Ma Phá Lực đan. Người sau khi dùng, trong khoảng thời gian ngắn thực lực tăng thêm. Sau đó lại muốn tiến bước nữa, sẽ rất khó. Tuyệt đối là thuốc đốt cháy giai đoạn.

Người bằng hữu tốt này từ nhỏ cùng hắn lớn lên, giống như hắn nắm giữ chấp nhất tu luyện. Bảo hắn tận mắt nhìn thấy được đối phương tu luyện càng ngày càng chậm, dần phai mờ trong đám người, hắn tuyệt đối khó có thể chịu được.

- Trương lão sư, cầu xin lão sư mau ra tay cứu Mạc Hiểu!

Cắn răng một cái, hắn đi tới trước mặt Trương Huyền, quỳ xuống.

Ở trong lòng hắn, Trương lão sư không gì không làm được. Cho dù Lưu sư làm không được, hắn khẳng định vẫn làm được.

- Cứu hắn?

Thấy học sinh mở miệng, Trương Huyền gật đầu:

- Được rồi!

Vừa rồi, thời điểm đánh giá sư giả, đám người Mạc Hiểu vận dụng võ kỹ, hắn đã nhìn ra vấn đề. Phong Ma Phá Lực đan lưu lại tai hoạ ngầm, là độc tính của thuốc lưu lại trong cơ thể. Đổi lại thành những người khác, cho dù là danh sư tam tinh, tứ tinh, cũng sẽ bất lực. Nhưng hắn lại khác.

Chân khí thiên đạo, trong suốt giống như nước. Những độc tính này tuy rằng lợi hại, chỉ cần rót chân khí vào bên trong, có thể rất dễ dàng loại trừ sạch sẽ.

Ngay cả khí độc có thể tự do tránh né loại bỏ, cũng có thể áp chế. Một ít đan độc mà thôi, không tính là gì cả.

- Ngươi có thể cứu?

Thấy hắn đáp ứng nhanh như vậy, đám người Lưu sư đều sửng sốt.

Trương Huyền cũng không giải thích, bảo Mạc Hiểu đi tới trước mặt. Bàn tay chộp một cái, một dòng chân khí lập tức dọc theo kinh mạch của đối phương truyền vào bên trong. Thời gian không lâu, độc tính của thuốc lưu lại trong đó đã được giải quyết tất cả.

Cảm nhận được thân thể biến hóa, Mạc Hiểu kích động toàn thân run rẩy.

Sau khi dùng đan dược, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng thân thể giống như là bị cái gì giam giữ. Mà giờ phút này, sự giam cầm này hoàn toàn biến mất. Trên phương diện tu luyện lại không có ràng buộc nữa. - Cảm ơn Trương lão sư giúp ta giải quyết tai hoạ ngầm!

Biết tác dụng phụ của Phong Ma Phá Lực đan hoàn toàn biến mất, Mạc Hiểu quỳ xuống.

- Giải quyết xong rồi?

Lưu Lăng hình như có chút không dám tin tưởng, vội vàng đi tới, chân khí dũng mãnh tràn vào trong cơ thể đối phương. Liếc mắt thoáng nhìn, hắn cũng lập tức trợn tròn mắt:

- Là... là thật!

Tai hoạ ngầm hắn cũng không giải quyết được, Trương lão sư trước mắt tiện tay đã giải quyết xong...

Đây là năng lực gì?

Thảo nào có thể được Dương sư nhìn trúng, trở thành đại sư huynh của đám người mình. Phần thủ đoạn này, cũng quá nghịch thiên!

Lục Tầm cũng vội vàng nhìn qua. Một lát sau, hắn quỳ trước mặt Trương Huyền:

- Vẫn mong Trương thúc thúc ra tay trị liệu cho mấy người khác!

Lần này hắn gọi “Trương thúc thúc” cam tâm tình nguyện, không có bất kỳ sự chống đối nào.

- Ừ!

Cứu chữa mấy người này, cũng không cần tốn quá nhiều công sức. Trương Huyền gật đầu. Thời gian không lâu, tai hoạ ngầm của mấy người lại hoàn toàn giải quyết xong.

Lại chỉ có Chu Hồng cần phí chút công sức. Trước đó hắn không có chiến đấu, không hình thành sách. Đành phải bảo hắn đánh một hồi quyền pháp, mới tìm ra chỗ mấu chốt.

Nhìn vẻ mặt mấy học viên một lần nữa phấn chấn, tu luyện sau này không bị ảnh hưởng, Lục Tầm lại nhìn về phía vị Trương lão sư trước mắt này, thật tâm thật ý bội phục.

Trên thế giới quả thật có một loại người, dù là cùng một khởi điểm với ngươi, cũng có trình độ khác!

Bọn họ nhất định khiến ngươi phải ngước mắt nhìn theo, vĩnh viễn không có cách nào đuổi kịp.

Rất rõ ràng, vị Trương lão sư này chính là loại người này... nam nhân giống như thần!

Lại ở thời điểm hắn bội phục không thôi, cảm thấy cả đời phải lấy vị thiên tài này làm mục tiêu đuổi kịp, lại thấy vị nam nhân giống như thần này vẻ mặt tươi cười nhìn qua.

- Vậy... Lục lão sư, loại Phong Ma Phá Lực này ngươi còn nữa không? Hoặc... mua ở chỗ nào? Có thể giúp ta mua mấy viên hay không? Có thể khiến cho người ta trong khoảng thời gian ngắn nâng cao một bậc tu vi. Ăn thêm mấy viên, có thể khiến cho tu vi liên tiếp tăng mạnh hay không?

- ...

Lục Tầm.

- ...

Đám người Lưu Lăng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau