THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3051 - Chương 3055

Chương 3051: Mẫu phù nhận chủ (2)

Giống như Tôn Cường tuy là hạ nhân của hắn, nhưng đám người Trịnh Dương nhìn thấy, vẫn như phải xưng hô Tôn thúc, không dám vượt qua.

Mặc dù Khâu Ngô Cổ Thánh là hạ nhân của Khổng sư, tuổi tác lại lớn hơn hắn, Khổng sư cũng tôn kính ba phần, làm học sinh, lại dám không giữ lễ pháp.

- Nhưng ngươi trực tiếp xưng hô đối phương Khâu Ngô Tử, đây là xưng hô ngang hàng mới có thể có!

Trương Huyền nói tiếp:

- Bảo vật Nhiễm Cầu Cổ Thánh Khải Linh, mở miệng như vậy... Ngươi không cảm thấy không đúng ư?

- Ngươi, ngươi...

Thạch đồng tử sửng sốt, lần nữa lui về phía sau mấy bước, biểu lộ giống như nhìn quái vật.

Đối phương chỉ bằng một xưng hô, liền suy đoán ra nó là truyền thế thiên phù... thật là đáng sợ!

- Ngươi lúc nào thì nhìn ra được?

Sau khi kinh ngạc, biết tiếp tục giấu diếm cũng không có ý nghĩa gì, thạch đồng tử ngẩng đầu nhìn tới, tràn đầy không hiểu.

Hắn tự tin ngụy trang thiên y vô phùng, coi như Cổ Thánh đích thân tới, cũng chưa chắc có thể nhìn thấu, đối phương đến cùng phát hiện lúc nào?

- Trước khi tiến vào thông đạo, ta vỗ bờ vai của ngươi một cái, trên thực tế là muốn xác định chất liệu của ngươi, lúc này mới ngờ vực!

Trương Huyền nói. Trước khi đi vào thông đạo, hắn đi tới trước mặt đối phương, vỗ một cái, dùng thư viện dò xét chất liệu đá, biết thứ này khó mà tụ linh, có điều thông đạo nguy hiểm, không có thời gian suy nghĩ nhiều, giờ phút này Dị Linh tộc chạy trốn, kết hợp trước đó xưng hô, lại không rõ ràng thì quá ngu ngốc.

Truyền thế thiên phù, là bảo vật Khổng sư luyện chế ra, xưng hô Khâu Ngô Tử không có bất cứ vấn đề gì, coi như không khách khí với Nhiễm Cầu Cổ Thánh, người sau cũng sẽ không nói nhiều.

Chủ yếu nhất là... trên thiên phù này, hắn cảm ứng được khí tức có chút tương tự hắn.

Sáu cái thiên phù khác, là Khổng sư sưu tập huyết dịch của thể chất đặc thù cô đọng thành, mà mẫu phù... Đoán không sai, hẳn là lấy huyết dịch của Khổng sư ngưng tụ, để hắn cảm ứng tương tự, chính là... Thiên Nhận Danh Sư! Có loại cảm giác này, lại xác định ra đối phương là ai, liền dễ như trở bàn tay.

- Thì ra là thế... Không hổ là hậu nhân của Khâu Ngô Tử, tay nắm phong cấm chân giải, thuần phục Long Cốt Thần Thương... nhãn lực này, quả thực không phải người thường có thể bằng...

Nghe hắn giải thích xong, thạch đồng tử nhẹ gật đầu, lại không phủ nhận:

- Không sai, ta chính là truyền thế mẫu phù Khổng sư luyện chế ra tới, bọn họ lấy đi, bất quá là một cái hàng giả mà thôi!
Tượng đá nhẹ nhàng cười một tiếng, đứng tại chỗ bất động, một đạo quang mang từ đỉnh đầu bay ra, trên không trung chậm chạp hội tụ, thời gian nháy mắt, tạo thành một tấm linh phù, giống tấm vừa rồi như đúc.

- Ta là mẫu phù Khổng sư luyện chế ra, có ta mới có thể đi vào chủ điện Khổng miếu... Bất quá ta được luyện chế ra, chỉ nghe Khổng sư dặn dò, không phải ai cũng có thể thần phục, đừng nói ngươi một truyền nhân của Khâu Ngô Tử, coi như Khâu Ngô Tử đích thân tới, để cho ta thần phục cũng làm không được!

Thanh âm linh phù tiếp tục vang lên.

Trương Huyền cười khanh khách nhìn qua:

- Không thần phục ta?

- Đương nhiên không thể!

Linh phù thanh âm bên trong mang theo khinh thường cùng tự ngạo.

- Vậy thì tốt, ta cho ngươi xem một vật, sau khi xem, lựa chọn ra sao tùy ngươi!

Ngón tay duỗi ra, Trương Huyền nhẹ nhàng điểm lên linh phù.

- Nhìn cái gì cũng vô dụng, ta là Khổng sư luyện chế ra, há có thể thần phục hậu nhân, ngươi...

Linh phù đang cực kỳ kiêu ngạo nói chuyện, đột nhiên run run, giống như gặp quỷ cuộn mình, ngay sau đó bỗng nhiên biến thẳng đứng, trong giọng nói mang theo cung kính cùng lấy lòng:

- Tiểu Phù Phù, gặp qua chủ nhân!

Chương 3052: Ta muốn đi Lạc gia

- Cái này còn tạm được!

Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu, đưa tay nắm phù lục ở trong đầu ngón tay.

Nếu đối phương là huyết dịch của Khổng sư luyện chế thành, như vậy hắn thân là Thiên Nhận Danh Sư, tự nhiên cũng có thể thần phục, thử một lần, quả nhiên.

- ...

Con mắt Ngột Thần trợn tròn.

Nói thật, hắn thật sự là thấy qua rất nhiều việc đời, hơn nữa kiến thức rộng rãi, nhưng hôm nay bị xung kích, so với cả một đời cộng lại còn nhiều hơn, không phục cũng không được.

Khổng sư luyện chế phù lục, ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không để vào mắt, bị sờ soạng thoáng cái, liền thuận lợi thần phục... Ngươi còn có cái gì không làm được sao?

Bất quá, để hắn chân chính kinh ngạc không phải như vậy, mà là sau khi nắm lại phù lục, bàn tay Trương Huyền run lên, bảo vật người người tranh đoạt, dính dáng bảo tàng trọng yếu nhất của Khổng sư, liền nhẹ nhàng rơi vào tay Lạc Nhược Hi.

- Nhược Hi, thiên phù này ngươi cầm trước đi! Dù sao ở trong tay của ta cũng vô dụng.

- ...

Thân thể Ngột Thần cứng ngắc.

Bốn người kia dùng đủ loại bảo vật, cũng muốn cướp đi thứ này, đủ thấy trân quý, tiện tay đưa người, mảy may không để ý... Bất quá, kinh ngạc hơn còn ở đằng sau.

- Tờ phù lục này đã nhận ngươi làm chủ, thả ngươi chỗ ngươi là được! Ta giữ lại càng vô dụng... Chỉ cần đến lúc Khổng miếu mở ra, ngươi dẫn ta đi vào là được!

Lạc Nhược Hi lắc đầu, vẻ mặt không quan tâm, lần nữa đưa phù lục tới.

- Cũng được!

Trương Huyền chần chờ một chút, vẻ mặt bất đắc dĩ tiếp lấy phù lục.

Xuân Thu đại điển nói rất lợi hại, nhưng có Thiên Đạo thư viện, hắn thấy có cũng được mà không có cũng không sao, chớ nói chi là một tấm linh phù.

Lần này tới, chủ yếu là bởi vì nữ hài mời, cũng muốn cùng đối phương ở chung một đoạn thời gian, thuận tiện biết rõ ràng thân phận cụ thể của nàng...

Hiện tại biết nàng sẽ không làm sự tình xin lỗi nhân tộc, đưa phù lục cũng không có gì.

Chỉ là không nghĩ tới đối phương cũng không quá quan tâm, bên này nhún nhường, truyền thế thiên phù làm người trong cuộc sắp khóc.

Đường đường bảo vật Khổng sư luyện chế, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không có tư cách luyện hóa, không có tôn nghiêm bị người đẩy tới đẩy lui như vậy, ngay cả cầm cũng không muốn cầm... Đừng kéo ta, để cho ta đập đầu chết đi... Được rồi, ta chỉ là một cái phù lục, một trang giấy, không có đầu, muốn đụng cũng đụng không chết...

Đang buồn bực, chỉ thấy chủ nhân mới vừa biết vẻ mặt trông mong nhìn qua, một bộ thần giữ của.

- Tiểu Phù Phù, nếu ngươi đã nhận chủ, di tích này còn có bảo vật gì không? Sưu tập tới hết, để cho ta mang đi đi!

- ...

Phù lục uốn éo người:

- Không còn...

- Làm sao lại không còn? Không phải có chín mươi chín lối đi ư? Lối đi của ta có Long Cốt Thần Thương, trong thông đạo khác khẳng định cũng có bảo vật nha...

Trương Huyền nghi ngờ.

- Thông đạo khác, tất cả đều là khảo hạch, hoặc là sát trận, không có bảo vật...

Phù lục lay động.

- Không có?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn về phía hai người Lạc Nhược Hi, chỉ thấy bọn họ nhẹ gật đầu:

- Nó nói không sai, thông đạo chúng ta đi qua, là một loại khảo hạch, không phát hiện bảo vật...

- Như vậy ah...

Trương Huyền thất lạc. Vốn đang cho rằng chín mươi chín lối đi, mỗi một cái đều có bảo vật có thể so với Long Cốt Thần Thương, hiện tại xem ra suy nghĩ nhiều...

- Đúng rồi, gảy xuống ba chữ Nhiễm Tử điện ở ngoài cửa cho ta đi, đây cũng là đồ tốt!

Rơi vào đường cùng, Trương Huyền lùi lại mà cầu việc khác.

- ...

Phù lục.

Thấy qua hám tài, nhưng chưa thấy qua hám tài như thế... Đây chính là Nhiễm Cầu Cổ Thánh tự tay lưu lại bảng hiệu, hắn cũng không buông tha... Người khác chiến đấu, ném ra trường kiếm, trường thương... Ngươi ném ra một tấm biển.

...

Không để ý tới phù lục sắp khóc, triệt để cướp sạch Nhiễm Tử điện không còn, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn đi trở về.

Không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý, thật vất vả tới một nhà giàu, đương nhiên phải ăn mập mới được.

- Mang bọn ta rời đi đi!

Dặn dò phù lục một tiếng, thân thể người sau vặn vẹo, mọi người lập tức bị ánh sáng bao phủ, sau một khắc, đã xuất hiện ở bên ngoài không gian gấp, lần nữa trở lại Bạch Khê sơn.

- Tiểu thư, Trương sư, ta có một số việc cần lập tức xử lý, khả năng xin từ biệt... Chờ ta xử lý xong, lại tới tìm các ngươi!

Ngột Thần mới vừa ổn định thân hình, liền ôm quyền khom người, trên mặt lộ ra một tia lo âu.

- Chuyện gì xảy ra? Có cần giúp một tay hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Một chút việc nhỏ mà thôi, không làm phiền Trương sư, một mình ta liền có thể xử lý!

Ngột Thần gật đầu.

- Vậy là tốt rồi...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Ừm, đi đi, làm xong liên hệ ta là được!
Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu.

- Đa tạ!

Ngột Thần không nói thêm lời, ngón tay điểm một cái, trước mắt xuất hiện không gian thông đạo, thân thể vụt qua, trực tiếp nhảy vào, chỉ chốc lát liền biến mất ở trước mặt hai người.

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền nhìn về phía nữ hài cách đó không xa, mỉm cười:

- Nhược Hi, ngươi tiếp xuống có tính toán gì không?

Truyền thế mẫu phù tới tay, phù lục còn lại cho dù không tìm cũng không sao, hiện tại muốn làm, chính là chờ đợi Khổng miếu mở ra, trực tiếp đi vào là được.

- Ta tạm thời không có việc gì...

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

- Không có việc gì, không bằng cùng ta chung một chỗ về Trương gia đi! Trước đó đi vội vàng, lần này vừa vặn dẫn ngươi gặp cha mẹ!

Trương Huyền mỉm cười.

Xa cách từ lâu gặp lại, đương nhiên không hy vọng sớm tách ra như vậy. Bản thân mới vừa về gia tộc, nhận cha mẹ, nếu như đã xác định quan hệ, cũng phải mang nàng đi gặp.

- Cái này...

Lạc Nhược Hi hơi đỏ mặt:

- Ta ở Lạc gia đại náo, mang ngươi đi, làm cho Trương gia cùng Lạc gia xuất hiện mâu thuẫn... Cứ như thế đi qua, không tốt lắm đâu!

- Có cái gì không tốt, bọn họ rất dễ nói chuyện...

Trương Huyền mỉm cười.

Tuy cha mẹ này tới bất ngờ, đến bây giờ hắn còn không có gọi ra, nhưng không thể không thừa nhận, đối phương rất cưng chiều hắn.

Không nói cái khác, chỉ nói lúc ấy ở Lạc gia, huyên náo lớn như thế, còn quan hệ mặt mũi của hai đại gia tộc Trương Lạc, đổi lại cha mẹ khác, sớm đã đập chết gia hỏa bất hiếu như mình, vậy mà đối phương toàn lực ủng hộ, chỉ bằng vào điểm ấy, đáng giá được tôn kính.

- Cái này...

Mặt mũi Lạc Nhược Hi xoắn xuýt, không biết nên làm sao bây giờ, chân tay có chút luống cuống.

Đối với bất cứ chuyện gì, nàng đều có thể lạnh lùng như băng, lạnh nhạt như nước, thậm chí truyền thế mẫu phù đặt ở trong tay Trương Huyền, hay ở trong tay nàng, cũng không đáng kể, nhưng cái này, để cho nàng không biết như thế nào cho phải.

- Không cần khẩn trương, sớm muộn gì cũng phải gâp, đi gặp, cũng xem như xác lập quan hệ của hai người chúng ta!

Biết lo lắng của nàng, Trương Huyền nắm tay đối phương:

- Tốt, cứ như vậy định, đừng từ chối!

- Ta...

Thấy ánh mắt đối phương mang theo khát vọng, Lạc Nhược Hi dừng lại một chút, cuối cùng không có cự tuyệt:

- Được!

- Ừm!

Thấy nàng đồng ý, Trương Huyền mỉm cười, đột nhiên nhớ tới cái gì:

- Bất quá, trước khi trở về, ta muốn đi Lạc gia một chuyến!

- Đi Lạc gia?

Lạc Nhược Hi cau mày.

Chương 3053: Lạc Thiên Nhai (1)

Ở Lạc gia huyên náo mất hứng như vậy, đối phương hận không thể rút gân lột da hắn, lúc này đi qua làm gì?

Tuy trong lòng nghi ngờ, nhưng Lạc Nhược Hi không nghi ngờ đối phương là muốn đi tìm Lạc Thất Thất.

Đối với tình cảm, nàng vẫn có thể nhìn ra.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Là lỗi lầm của ta, tạo thành tổn thương cực lớn cho Lạc gia, vừa vặn lĩnh ngộ phong cấm không gian chân giải, muốn truyền dạy cho bọn hắn, bù đắp chuyện lúc trước!

- Gây ra hiểu lầm, quả thực bất công với bọn hắn, cũng nên đền bù một chút, chỉ là... bây giờ ngươi đi qua, ta sợ không những không cảm kích, còn sẽ gây nên phiền phức càng lớn!

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

Nếu không phải lúc ấy Trương gia thủ hộ, cùng Danh Sư đường, Dương sư ở một bên, đã giết máu chảy thành sông.

Lần này coi như mang theo ý tốt đi qua, đối phương cũng chưa chắc cảm kích.

Làm không cẩn thận vẫn sẽ ra tay đánh nhau, hai bên đều không vui.

- Ta cũng biết, cho nên muốn thảo luận với ngươi, ngụy trang một chút, để bọn hắn khó mà nhận ra, như vậy sẽ không xuất hiện hiểu lầm.

Cũng biết giờ phút này Lạc gia căm thù hắn, trên mặt lộ ra chút bất đắc dĩ, Trương Huyền nói:

- Phong cấm chân giải, luôn là bí mật bất truyền của Lạc gia, gia tộc bọn họ đến bây giờ cũng không người có thể đạt tới, truyền thụ cho bọn họ, cũng coi như bù đắp mắc nợ trước đó.
Sự tình lần trước, chỉ trách hắn không có trước thời hạn hỏi rõ ràng tiểu công chúa là ai, mới chọc ra Ô Long lớn như thế.

Trước thời hạn tìm hiểu, không đáp ứng vụ hôn nhân này, cũng sẽ không náo động đến hai nhà triệt để đoạn tuyệt, cũng sẽ không để Lạc gia mất mặt mũi.

- Tốt!

Lạc Nhược Hi lên tiếng.

- Ngươi... Không tức giận?

Thấy nữ hài sảng khoái đáp lại, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Nói thật, đổi lại cô gái khác, khẳng định sẽ cảm thấy không thoải mái, nàng đáp lại nhanh như vậy, chẳng lẽ không thèm để ý?

- Đương nhiên không tức giận!
Lạc Nhược Hi nhẹ nhàng cười một tiếng, tựa như đóa hoa nở rộ.

Thật ra thì Trương Huyền càng như vậy, nàng càng cảm thấy không có nhìn lầm người, làm đúng không trương dương, khiêm tốn kín đáo, làm sai dũng cảm thừa nhận, lòng dạ thẳng thắn vô tư, đúng mực! Đây mới là khí độ một nam nhân nên có, mới là người Lạc Nhược Hi nàng ưa thích.

- Vậy chúng ta lên đường đi!

Trương Huyền cười ha ha một tiếng, nắm chặt bàn tay của đối phương, cảm thấy lòng tràn đầy hạnh phúc.

...

Hiểu không gian càng sâu, mượn nhờ Long Cốt Thần Thương, Trương Huyền cũng có thể tìm kiếm không gian trùng động, bởi như vậy, tốc độ phi hành nhanh hơn rất nhiều, thời gian không dài, lần nữa đi tới phạm vi Lạc gia.

- Ngươi ngụy trang, dù Danh Sư cửu tinh cũng khó phát giác, nhưng muốn giấu diếm được một chút bảo vật đặc thù, vẫn là làm không được, ta chỗ này có một phù lục dùng để ngụy trang, sau khi dán lên mặt, bất luận người nào cũng phát giác không được!

Thấy hắn ngụy trang xong xuôi, Lạc Nhược Hi nhìn một cái, tay lấy ra linh phù.

- Quá tốt rồi!

Trương Huyền vội vàng nhận lấy.

Lần trước hắn chuyên tâm ngụy trang, vẫn bị Dương sư phát hiện, có thứ này, tự nhiên càng thêm an toàn.

Cúi đầu nhìn về phía linh phù, phía trên khắc hoạ hoa văn cùng kiểu chữ đặc thù, không biết cái nào, chẳng qua cho người ta một loại lực lượng cực kỳ mạnh, thần thức cũng không thể nhìn thấu, nhẹ nhàng đặt ở trên trán.

Ông!

Chương 3054: Lạc Thiên Nhai (2)

Linh phù cùng khuôn mặt tiếp xúc, lập tức biến mất, hóa thành một đạo khí lưu đặc thù, tràn vào trong cơ thể, tinh thần khẽ động, sau đó Trương Huyền biến thành một trung niên khuôn mặt khô héo, khoảng bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, đôi mắt tựa như chim ưng, lập loè ánh sáng trí tuệ.

- Bảo bối tốt!

Thần thức lan tràn, cẩn thận quét mấy lần, phát hiện một chút sơ hở cũng nhìn không ra, thậm chí Minh Lý Chi Nhãn cũng không thể thăm dò, Trương Huyền nhịn không được khen ngợi.

Cái phù lục ngụy trang này, quả thực so với phương pháp của hắn mạnh mẽ quá nhiều, có thứ này, lần nữa gặp được Dương sư, đoán chừng cũng phát giác không ra.

Ngụy trang xong xuôi, quay đầu nhìn về phía nữ hài cách đó không xa, chỉ thấy nàng cũng ngụy trang thành một phụ nữ trung niên, mặc dù dung mạo mỹ lệ bị che giấu, nhưng nhất cử nhất động vẫn có thể thấy được dấu vết tuyệt mỹ.

- Ha ha, như vậy rất tốt, lấy bộ dáng này ra ngoài, hẳn là không bao lâu có thể làm ra cái tên tuổi Phu Thê Song Sát gì đó!

Trương Huyền bật cười.

Hưng Mộng kiếm thánh, danh khí rất lớn, không người dám nói xấu, nhưng sau lưng cực kỳ sợ hãi, bề ngoài xưng hô Kiếm thánh, nhưng sau lưng không ít xưng hô Song Sát!

Hai người bọn họ, ngụy trang thành một đôi vợ chồng trung niên, thực lực đều đứng ở hàng ngũ đỉnh phong của đại lục, thật muốn ra ngoài, không bao lâu đoán chừng cũng có thể xông ra danh khí.

- Ai cùng ngươi là vợ chồng, chúng ta là... huynh muội!

Da mặt Lạc Nhược Hi đỏ lên.

- Huynh muội? Huynh muội đều rất giống, chẳng lẽ... Ta đẹp trai như vậy? Khó trách nhiều người ưa thích, thì ra là thế...

Trương Huyền vịn cằm cảm xúc.

- Ba hoa!
Lạc Nhược Hi bật cười, mới vừa rồi còn cảm thấy ngụy trang thành vợ chồng không tốt lắm, giờ phút này đột nhiên cảm thấy, cũng không tệ:

- Ngụy trang thành vợ chồng cũng được, có điều, vẫn phải lấy cái tên tuổi, nếu không người khác hỏi ngươi tên gì, cũng không có phương pháp trả lời!

- Cha mẹ đều lấy một chữ trong tên, là Hưng Mộng kiếm thánh, hai ta cũng có thể lấy như vậy, gọi... Huyền Hi kiếm thánh được không?

Trương Huyền nói.

- Như vậy ngụy trang lại có ý nghĩa gì?

Lạc Nhược Hi lườm hắn một cái.

- Này cũng phải... Ta dùng qua mấy tên Dương Huyền, Tôn Cường, Ngô Chương Hiên, lần này nhất định phải lấy cái mới... Đúng, ta nói mình họ Lạc, như vậy coi như truyền thụ cho bọn hắn phong cấm chân giải, đối phương cũng sẽ cảm giác, cơ mật hạch tâm của gia tộc không truyền đến bên ngoài!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên nói.
Dù sao cũng lấy tên giả, muốn cho đối phương tin tưởng, hơn nữa thuận lý thành chương truyền thụ, họ Lạc đương nhiên là tốt nhất.

Dù sao phong cấm không gian, là năng lực đặc thù của Lạc gia. Gia tộc lớn như Lạc gia, thỉnh thoảng toát ra một con cháu bàng chi, chắc hẳn cũng không cách nào tra được.

Đi qua Trương gia, biết địa vị con cháu bàng chi ở trong cả gia tộc, bởi vì huyết mạch mỏng manh, ngay cả gia phả cũng không vào được, đừng nói nhiều ra một hai cái, ít mười mấy cái cũng chưa chắc có người biết.

- Họ Lạc rất tốt... Vậy ta cũng lấy cái tên... Gọi Linh Tê, họ gì chưa nghĩ ra... Gọi Linh Tê là được!

Lạc Nhược Hi nói.

- Linh Tê? Tâm hữu linh tê nhất điểm thông... Cái tên này rất tốt! Vậy ta gọi Lạc Thiên Nhai, về sau bất kể chúng ta cách nhau thiên nam địa bắc, hay góc biển chân trời, thần giao cách cảm, nhất niệm tương thông!

Trương Huyền cười nói.

- Được!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

Thảo luận xong tên, hai người nhanh chóng bay về phía Lạc gia.

Lúc này Lạc gia đang thu dọn kiến trúc tổn hại khi chiến đấu trước đó, trả lại hạ lễ mà rất nhiều thế lực đưa tới, đâu đâu cũng có người, tỏ ra rối bời.

Đang muốn thừa dịp loạn chui vào, nhìn xem có thể tìm ra Lạc Huyền Thanh hay Lạc Thất Thất, truyền thụ phong cấm chân giải hay không, liền nghe trên không có tiếng gió gào thét, vài bóng người bất ngờ xuất hiện, ngay sau đó một thanh âm đột nhiên nổ tung.

- Chư Tử bách gia Đại Nho đường, Nam Cung Nguyên Phong mang theo vãn bối, đến đây viếng thăm Lạc gia gia chủ!

Chương 3055: Chư Tử bách gia muốn tỷ thí (1)

- Người Chư Tử bách gia?

Trương Huyền sửng sốt một chút, vội vàng ngẩng đầu, ngay sau đó nhìn thấy năm người lơ lửng ở phía trên.

Nói chuyện chính là trung niên khoảng bốn mươi tuổi, râu màu nâu xanh, mang theo mũ rộng, hình ảnh cổ nho, trường bào trên người có chút tương tự Danh Sư bào, chỉ bất quá dùng màu đen, từ xa nhìn lại có chút âm trầm.

- Giống như trang phục của Dị Linh tộc đi bắt đám người Triệu Nhã!

Trương Huyền giương mày.

Quần áo của trung niên này, cùng bốn Dị Linh tộc trước đó ở Bạch Khê sơn nhìn thấy, là hoàn toàn tương đồng, xem ra người sau muốn ngụy trang thành cường giả của Chư Tử bách gia, lừa dối qua ải, hơn nữa quả thực lừa qua Tiểu Phù Phù...

Chỉ bất quá ở dưới Long Cốt Thần Thương tấn công, hiển lộ nguyên hình. Bốn người bên cạnh Nam Cung Nguyên Phong đều là thanh niên khoảng hai mươi tuổi, từng người khí tức như rồng, mang theo tiêu sát.

- Bọn họ đều là Đại Thánh nhất trọng, cao thủ Kiến Thần Bất Hoại!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu:

- Nam Cung Nguyên Phong này là hậu bối của Tử Dung Cổ Thánh, nho học đại sư của Đại Nho đường!

- Tử Dung Cổ Thánh?

Trương Huyền gật đầu.

Vị Cổ Thánh này, là một trong bảy mươi hai vị thân truyền của Khổng sư, hiền giả trứ danh, tuy không bằng Nhiễm Cầu Cổ Thánh, Bốc Thương Cổ Thánh, Ngôn Yển Cổ Thánh… nhưng cũng vang danh thiên hạ, hậu thế vô số người tế bái.

Không nghĩ tới đối phương lại là hậu nhân của hắn!

- Đại Nho đường là cái gì? Sau khi hết khiếp sợ, Trương Huyền nhìn qua.

- Đại Nho đường cùng loại với Danh Sư đường ở trên đại lục, Danh Sư đường giáo hóa vạn vật, người bình thường, tu luyện giả, đều ở trong phạm vi giáo hóa, mà Đại Nho đường khác biệt, chỉ truyền dạy nho học tinh thâm, hạng người tu vi cao thâm... Bình thường đều phải đạt tới Đại Thánh mới có tư cách tiến vào trong đó!

Lạc Nhược Hi giải thích.

- Đại Thánh mới có tư cách?

Trương Huyền tặc lưỡi.

Vốn cho rằng Thánh Tử điện là học phủ cao nhất, không nghĩ tới Chư Tử bách gia còn có Đại Nho đường.

- Lạc gia quyền gia chủ Lạc Càn Trinh, gặp qua Nam Cung tiền bối, mời vào bên trong!

Đang muốn tiếp tục hỏi thăm, liền nghe ở trong Lạc gia có thanh âm vang lên, ngay sau đó cha của Lạc Huyền Thanh mang theo Lạc Khinh Trần và rất nhiều trưởng lão bay lên, lơ lửng giữa không trung, thái độ cung kính.
- Đi xuống đi!

Thấy hắn ra nghênh tiếp, Nam Cung Nguyên Phong trả cái lễ tiết, mỉm cười, theo sát mọi người Lạc gia bay xuống.

- Người Chư Tử bách gia tới, nhất định là có chuyện, chúng ta cũng đi qua xem!

Trương Huyền truyền âm.

Sớm biết người Chư Tử bách gia tới Danh Sư đại lục, không nghĩ tới vừa ra là năm vị, ở lúc mấu chốt này chạy tới, chỉ sợ có quan hệ lớn lao tới Khổng miếu mở ra.

- Ừm!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

Thực lực của hai người đều cực mạnh, giấu diếm được tai mắt của người Lạc gia rất bình thường, lại thêm Trương Huyền tinh thông trận pháp, giờ phút này Lạc gia lại có chút hỗn loạn, một đường đi vào, không có bị bất luận người nào phát hiện.

Đông đông đông đông!

Đi tới một lát, đang muốn tìm người hỏi thăm đám người Lạc Càn Trinh đi nơi nào, liền nghe một tiếng chuông dồn dập vang lên.

- Gia tộc khẩn cấp tập hợp, nhất định là chuyện gì xảy ra!

Trương Huyền nhướng mày, theo sát người Lạc gia bay đi.

Thời gian không dài, nhìn thấy một quảng trường rộng lớn, giờ phút này người đông nghìn nghịt, tất cả mọi người Lạc gia nghe được tiếng chuông, đều dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.

Xuyên thấu qua đám người, Trương Huyền nhìn về phía trước, ngay sau đó nhìn thấy đám người Chư Tử bách gia Nam Cung Nguyên Phong đang ngồi ở trên đài cao, đám người Lạc Càn Trinh, Lạc Khinh Trần cũng xuất hiện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau