THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3046 - Chương 3050

Chương 3046: Quả nhiên là Dị Linh tộc! (1)

- Đám người Triệu Nhã ở đâu?

Một chiêu đánh bay hai người, Trương Huyền tiếp tục đi tới, trường thương tản mát ra hàn mang, phụ trợ giống như Chiến Thần.

Leng keng!

Vừa định bắt một người trong đó, cẩn thận ép hỏi, một đạo sóng âm bỗng nhiên kéo tới, đâm thẳng linh hồn của hắn, quay đầu nhìn lại, ngay sau đó nhìn thấy thanh niên gầy yếu thi triển bảo vật của Ngôn Yển Cổ Thánh đang điều khiển dây đàn, công kích nhắm ngay mình.

Trước Ngột Thần thì chẳng biết lúc nào xuất hiện ba kim binh, lực quyền cuồn cuộn, lực lượng kinh người, không gian bốn phía thỉnh thoảng sụp đổ, hiện ra sức chiến đấu đáng sợ.

- Bảo vật thật là đủ nhiều...

Những kim binh này, tương tự lúc đi vào đại điện nhìn thấy, là cường giả Cổ Thánh lưu lại chữ viết, ẩn chứa tinh khí thần của bọn họ.

Ba kim binh đồng thời tấn công, xem như Ngột Thần thực lực cực mạnh, trong lúc nhất thời cũng khó có thể giãy giụa.

- Sư Tự Kim Binh, Ngôn Yển Cổ Thánh đã dùng qua cổ cầm... Bọn họ thật sự là Dị Linh tộc?

Một cái nghi ngờ từ trong lòng Trương Huyền toát ra.

Danh Sư đường cũng không bỏ ra nổi nhiều đồ tốt như vậy, đám Dị Linh tộc này tiện tay cầm, một cái so với một cái lợi hại... Sẽ không phải, bọn họ không phải Dị Linh tộc, mà là Chư Tử bách gia chứ?

Không đúng, nếu như là Chư Tử bách gia, Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần là ai?

Người sau chính miệng nói cho hắn biết, bản thân không phải Dị Linh tộc.

- Thiếu hụt!

Trong lòng nghi ngờ, tinh thần khẽ động, nhìn sang mấy người trước mắt.

Ông!

Thư viện lay động, có điều không có tạo ra thư tịch. - Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ bọn họ cũng là Diễn Hư thể chất? Không có khả năng nhiều như vậy đi!

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại.

Lạc Nhược Hi điều tra không ra, Ngột Thần điều tra không ra, có thể nhịn, nhưng đám này cũng nhìn không ra, xảy ra chuyện gì?

Giờ phút này bọn họ đang thi triển võ kỹ, dựa theo tình huống bình thường, có thể nhẹ nhõm phát giác!

- Ta hiểu, tuy bọn họ không phải Diễn Hư thể, nhưng nhất định nắm giữ bảo vật có thể che đậy Thiên Cơ, nếu không không có khả năng bắt đi đám người Triệu Nhã, để Danh Sư đường cũng không có trước thời hạn hiểu rõ tình hình!

Trong lòng hơi động, bừng tỉnh hiểu ra.

Dựa theo tình huống bình thường, Danh Sư đường nắm giữ Thiên Cơ sư cao minh nhất, vận chuyển Thiên Cơ, đám người Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, Viên Đào bị bắt, sẽ trước thời hạn biết nguy hiểm, nhưng không hề có một chút tin tức nào... nói rõ những người này nhất định nắm giữ thủ đoạn che đậy Thiên Cơ.

Giống như mai rùa đặc thù của Thiên Cơ đường lúc trước, ở dưới nó bao phủ, Thiên Đạo cũng không thể phát giác.

- Xem ra sau khi ra ngoài, nhất định phải đến Thiên Cơ sư công hội lượn một vòng... Trương Huyền híp mắt lại.

Trên thế giới vậy mà nắm giữ đồ vật có thể che đậy Thiên Đạo, để hắn cũng không nhìn thấu, làm hắn cực kỳ buồn bực.

Thực sự không được, đi Thiên Cơ sư công hội nghiên cứu một chút, có lẽ có thể trước thời hạn dự phòng, coi như đối phương đề phòng lại kín, cũng nhất định có thể tra ra dấu vết để lại.

- Không cách nào nhìn thấu cũng không sao, phải hay không, thử một lần liền biết!

Lông mày giương lên, lộ ra sát khí.

Thư viện nhìn không thấu, cũng không có nghĩa là không có thủ đoạn khác.

Dị Linh tộc, coi như có thể ngụy trang thành nhân tộc, nhưng lực lượng là không có cách nào sửa đổi, bản năng nhiều năm đã thành thói quen, sống chết trước mắt sẽ tự động thi triển ra.

Trừ khi thực lực cao đến đỉnh điểm, đối mặt công kích mạnh cỡ nào cũng thành thạo... Bất quá loại người này đối với hắn mà nói không tồn tại, chỉ cần hắn dùng hết toàn lực, không tin dưới Cổ Thánh ai có thể ẩn trốn!

- Ba người các ngươi cùng lên đi!

Nghĩ đến điểm này, trong lòng Trương Huyền sinh ra một cỗ hào hùng, cười ha ha một tiếng, trường thương trong tay run lên, bỗng nhiên điểm ra.

Ông!

Sóng âm của đối phương tập kích tới, lập tức bị mũi thương ngăn ở bên ngoài, chân bước ra, cán thương quét ngang.

Rầm!

Không gian xuất hiện vết rách, tập kích tới thanh niên da đen.

- Hừ!

Chương 3047: Quả nhiên là Dị Linh tộc! (2)

Cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay của thanh niên da đen nhiều ra một cây bút lông, thẳng tắp nghênh tiếp.

Đinh đinh đinh đinh!

Bút lông cùng Long Cốt Thần Thương đối đầu, mặc dù không ngừng lui về sau bảy tám bước, nhưng lại không hư hại.

- Chẳng lẽ cũng là một bảo vật do Cổ Thánh lưu lại?

Trong lòng Trương Huyền kinh ngạc, có điều biết lúc này không phải thời điểm nghĩ nhiều, trường thương lần nữa điểm ra, đâm tới thanh niên cao béo.

Xì xì xì!

Lực lượng khổng lồ bao phủ, tựa như gió lốc, người sau biến sắc, vội vàng lui về phía sau.

Leng keng!

Ngay thời điểm mũi thương sắp đâm trúng đối phương, tiếng đàn của thanh niên gầy yếu vang lên lần nữa.

Lần này Trương Huyền không có chống cự, mà tinh thần khẽ động, lực công kích nhằm vào linh hồn kia bị hấp thu vào trong cơ thể.

Tạch tạch!

Trong tích tắc, lúc trước Long Cốt Thần Thương chèn ép, Vu Hồn không có hoàn thành thuế biến, phá kén thành bướm, xuất hiện biến hóa về chất.

Trương Huyền chỉ cảm thấy Vu Hồn trong nháy mắt tiến thêm một bước, tuy không có đột phá Đại Thánh cấp, nhưng càng thêm tinh thuần, thể tích hồn thể giảm bớt tiếp cận một nửa.

Loại hồn phách trình độ này, đã có thể thi triển Vu Hồn Xuyên Toa.

- Ha ha, đa tạ...

Thoáng cái đột phá, tinh thần sảng khoái, Trương Huyền cười lớn một tiếng, đạp không tiến lên.

Trên đầu thanh niên cao béo toát ra mồ hôi lạnh, nhanh chóng lui về phía sau, nhưng trường thương của Trương Huyền giống như giòi trong xương, vô luận biến hóa thân pháp như thế nào, cũng đuổi không hết. - Chặn lại!

Sắc mặt thanh niên da đen tái xanh, bàn tay run lên, bút lông bay ra, lăng không vẩy mực, thời gian nháy mắt vẽ ra một lá chắn ngăn ở phía trước.

Tê lạp!

Thần thương run lên, xé rách lá chắn.

Bất quá lực lượng cũng giảm bớt không ít, thanh niên cao béo cầm kiếm chặn công kích, tránh được một kiếp.

- Xem ra tên này không có bảo vật Cổ Thánh...

Thấy đối phương bị bức như vậy, cũng không có thi triển ra bảo vật Cổ Thánh như những người khác, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Nói thật, tuy sử dụng Khổng sư tinh huyết, cùng Long Cốt Thần Thương, chiến lực vô tận, nhưng hắn muốn bắt sống ba người, ép hỏi tình huống đám người Triệu Nhã, vẫn cần tiêu tốn không ít thời gian.

Nhưng Khổng sư tinh huyết có thời gian hạn chế... Không cho phép quá mức lãng phí. Đã như vậy, vậy trước tiên đánh không có gia hỏa Cổ Thánh chi bảo không còn sức chiến đấu!

Sau đó lại đi động thủ với những người khác! Trong lòng Trương Huyền hừ lạnh, trường thương run lên, lại một thương đâm tới thanh niên cao béo.

Xì xì xì!

Một thương này, so với vừa rồi uy lực càng lớn, mũi thương còn không có cận thân, liền nghe vô số thanh âm tức điên, không gian xé nát giống như giấy, nứt ra một dấu vết, xao động ra vô số gợn sóng.

Leng keng! Leng keng!

Không nghĩ tới hắn sẽ trực tiếp như thế, chỉ nhằm vào một người, thanh niên gầy yếu vội vàng điều khiển dây đàn, nhưng tuy thanh âm kịch liệt, lại đều bị gợn sóng ngăn ở bên ngoài.

Khuấy động không gian!

- Đáng ghét!

Thanh niên da đen liên tục ra tay, có điều Long Cốt Thần Thương gẩy ra, bút lông liền bị đánh bay.

- Không nói đám người Triệu Nhã bị bắt đi nơi nào, vậy trước tiên chết một cái đi...

Quát lạnh một tiếng, trường thương như rồng.

Vẻ mặt thanh niên cao béo trắng bệch, biết ngăn cản không nổi, đầu bỗng nhiên nâng lên.

Rống!

Trong tiếng gầm gừ to lớn, thân thể đột nhiên bạo tăng, vốn đã rất cao, thời gian nháy mắt biến thành hơn hai mét, trên người tỏa ra sát lục chi khí nồng đậm, bắn thẳng đến không trung.

- Quả nhiên là Dị Linh tộc...

Đồng tử Trương Huyền co rụt, híp mắt lại.

Chương 3048: Chạy trốn (1)

Vừa rồi nhìn thấy đám người kia, lấy ra nhiều bảo vật Cổ Thánh như vậy, còn có chút nghi ngờ, có phải mình sai lầm hay không, tận mắt thấy tên này hiển lộ nguyên hình, mới hiểu được ở đâu là Chư Tử bách gia gì, mà chính là Dị Linh tộc!

Vụng trộm dò xét Ngột Thần, trước đó lại phỏng đoán như thế... Nói thật, từ trong tiềm thức, hắn còn có chút nghi ngờ Lạc Nhược Hi.

Trương Huyền hơi đỏ mặt, tràn đầy áy náy.

Đối phương không giữ lại chút nào tin tưởng mình, bất kể loại tin tức nào cũng tới cộng hưởng, Khổng sư thân bút cũng khinh thường chú ý... Mà bản thân lại nghi ngờ... Càng nghĩ càng thấy xấu hổ.

Nhìn thấy tên này biến trở về bộ dáng vốn có, Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần tựa hồ cũng sửng sốt một chút, khiếp sợ không thôi.

- Nếu là Dị Linh tộc, vậy ta liền không khách khí...

Xác nhận thân phận, chẳng muốn tiếp tục nói nhiều, Trương Huyền hét lớn một tiếng, trường thương lần nữa đâm nhanh tới.

Ba!

Thanh niên cao béo biến hóa ra chân thân, có thể thi triển ra toàn bộ lực lượng, sức chiến đấu cũng tăng cường không ít, nhưng so sánh với Trương Huyền cầm Long Cốt Thần Thương vẫn kém không biết bao nhiêu.

Rất nhanh liền bị đâm trúng bả vai, máu tươi chảy ròng.

Thanh niên gầy yếu cùng thanh niên da đen cũng bị hắn chèn ép, chật vật không chịu nổi, chính mình cũng không lo nổi.

- Nhanh lấy thiên phù...

Biết tiếp tục nữa, khẳng định sẽ bị kẻ trước mắt này chém giết toàn bộ, thanh niên gầy yếu nhịn không được nữa hét lớn một tiếng.

- Được!

Thanh niên trắng nõn đi tới trước mặt truyền thế thiên phù lên tiếng.

Giờ phút này hắn đang giao thủ với Lạc Nhược Hi. Nữ hài công kích không nhanh, cũng không mãnh liệt lắm, nhưng mỗi một kích đều bí mật mang theo uy thế làm cho không người nào có thể ngăn cản, liên tục mấy chiêu, thanh niên trắng nõn tiện tay run lên, vẻ mặt càng trắng hơn.

Tất cả mọi người là đỉnh phong nhất dưới Cổ Thánh, làm sao cũng không nghĩ đến, ba người trước mắt này một cái so với một cái kinh khủng.

Biết tiếp tục nữa, khẳng định sẽ bị đánh bại, thậm chí tử vong, cắn răng một cái, cổ tay thanh niên trắng nõn rung lên, một quyển sách bay ra.

Ầm ầm! Thư tịch vừa xuất hiện, lập tức biến thành màn sân khấu che giấu cửu thiên, ánh sáng chiếu rọi, ngăn Lạc Nhược Hi ở bên ngoài.

- Cổ Thánh bút ký?

Nữ hài sầm mặt lại, đôi mi thanh tú nâng lên, bàn tay bỗng nhiên đè ép, nhất thời cảm thấy toàn bộ lực lượng bị màn sân khấu hấp thu, không đả thương được đối phương mảy may.

Cổ Thánh tự mình viết bút ký, ẩn chứa đại năng lượng, nửa bước Cổ Thánh cũng không thể phá vỡ, chớ nói chi là Đại Thánh.

- Hô!

Thanh niên trắng nõn thở phào nhẹ nhõm, lần nữa nhìn về phía truyền thế thiên phù, lấy ra một lệnh bài không lớn, nhẹ nhàng điểm một cái.

Ông!

Lệnh bài cùng màn ánh phong ấn sáng tiếp xúc, người sau lấy tốc độ mắt thường có thể thấy tiêu tán.

Rầm!

Bàn tay nhẹ nhàng duỗi ra, nắm thiên phù ở trong lòng bàn tay.

- Đi! Nhận được đồ vật, thanh niên trắng nõn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói, lăng không trảo một cái, một ngọc phù xuất hiện, sau đó dùng sức bóp nát.

Phần phật!

Không gian xuất hiện vết nứt, cả người nháy mắt biến mất tại nguyên chỗ.

- Đi!

Thanh niên gầy yếu cùng thanh niên da đen cũng thở phào nhẹ nhõm, kéo Dị Linh tộc hiện ra nguyên hình kia, đồng thời lấy ra ngọc phù bóp nát.

- Trốn chỗ nào...

Không nghĩ tới đối phương có loại thủ đoạn chạy trốn này, Trương Huyền vội vàng lao tới.

Ông!

Không gian bốn phía lập tức đọng lại.

Phong cấm chân giải có thể phong cấm không gian, ngọc phù của đối phương hẳn là một loại truyền tống trận, đã như vậy thì có thể niêm phong lại, không cách nào trốn đi.

Quả nhiên ba người đang xé ra không gian muốn tiến hành xuyên qua, thoáng cái bị định ở trên không trung, không chạy trốn được nữa.

- Mau nói, đám người Triệu Nhã ở chỗ nào?

Ánh mắt Trương Huyền như điện, tay cầm trường thương, toàn thân sát khí sôi trào.

- Triệu Nhã? Ngươi nói là Thuần Âm thể kia?

Thanh niên gầy yếu nói.

- Không sai!

Trường thương lăng không, Trương Huyền híp mắt lại.

Chương 3049: Chạy trốn (2)

- Muốn tìm các nàng, tới Khổng miếu thấy đi!

Thanh niên gầy yếu cười lạnh một tiếng, lòng bàn tay chẳng biết lúc nào nhiều ra một linh phù, lần nữa bóp nát.

Rầm!

Một đạo kiếm mang phá không, thời gian nháy mắt đánh nát phong cấm không gian.

Ông!

Hiệu quả phong cấm biến mất, thân ảnh ba người phai mờ, muốn chạy trốn.

- Không nói, vậy thì chết...

Hai mắt Trương Huyền đỏ thẫm, trường thương run lên, thẳng tắp đâm tới ba người.

Vừa rồi hắn một mực hạ thủ lưu tình, mục đích là muốn từ trong miệng đối phương biết được tin tức đám người Triệu Nhã, giờ phút này nếu biết bị hắn bọn họ bắt đi, liền kìm nén không được, ý định một lần đánh giết!

Coi như ba người này rất mạnh, nhưng ở trước mặt hắn sử dụng Khổng sư tinh huyết cùng Long Cốt Thần Thương, vẫn không đỡ nổi một đòn.

Rầm!

Lực lượng trường thương sôi trào, đánh về phía trước.

- Hừ!

Thanh niên gầy yếu hừ nhẹ, đầu ngón tay điểm một cái, lại một đạo kiếm mang bắn tới.

Đang muốn dùng mũi thương ngăn cản, Trương Huyền cảm thấy thân thể xiết chặt, bị người lôi kéo nhanh chóng lui về phía sau.

Phần phật!

Chỗ kiếm mang đến, không gian biến mất, hóa thành dấu vết đen kịt.

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, trên đầu tràn đầy mồ hôi lạnh.

Nếu không phải bị kéo trở về, lần này chỉ sợ đã bị cắt thành hai nửa, thân tử đạo tiêu. Hắn tránh thoát một đòn, mấy người thanh niên gầy yếu cũng bước vào vết nứt không gian, giống như thanh niên trắng nõn trước đó, biến mất không thấy gì nữa.

Vội vàng quay đầu, thấy Lạc Nhược Hi đứng ở cách đó không xa, đôi mi thanh tú nhíu lại, vẻ mặt âm u:

- Đây là Cổ Thánh lưu lại linh phù, ẩn chứa một phần mười lực lượng của Cổ Thánh... Ngươi không ngăn cản nổi!

- Một phần mười lực lượng của Cổ Thánh?

Khuôn mặt Trương Huyền tái đi.

Khó trách cường đại như vậy, lực lượng Cổ Thánh, dù chỉ có một phần mười, cũng không phải hắn hiện tại có thể chống lại.

- Ừm, không nghĩ tới bọn họ không chỉ có Cổ Thánh linh phù, ngay cả Độn Không phù cũng có!

Ngột Thần cũng đi tới, vẻ mặt phức tạp, dường như không biết nghĩ cái gì.

- Độn Không phù?

- Là Cổ Thánh am hiểu không gian, khắc hoạ ra một loại linh phù đặc thù, sau khi bóp nát, hiệu quả giống như truyền tống trận, tức thời di chuyển đến trăm vạn cây số! Đối phương có thứ này, chỉ sợ chuẩn bị rất lâu...

Lạc Nhược Hi giải thích. - Chuyển dời người đến trăm vạn cây số?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Sớm biết đối phương có thứ này, khẳng định vừa ra chiêu liền thống hạ sát thủ!

Chỉ cần huỷ bỏ tu vi đối phương, cho dù có thứ này, khẳng định cũng không cách nào sử dụng!

Dù sao coi như linh phù có thể độn không, tiến vào bên trong cũng sẽ giống như truyền tống trận, tu vi quá thấp, sẽ bị nghiền thành thịt nát.

- Hao tốn khí lực lớn như vậy, kết quả truyền thế thiên phù còn bị cướp đi...

Ngột Thần lắc đầu, vẻ mặt cười khổ.

- Không có gì, mặc kệ ai nhận được, khẳng định cũng phải đi vào Khổng miếu, chỉ cần ở nơi đó ôm cây đợi thỏ, sớm muộn cũng sẽ xuất hiện!

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

Tuy bị cướp đi, có chút thất lạc, nhưng cũng chỉ có thể an ủi mình như vậy.

- Không cần buồn lòng, tuy bọn họ chạy trốn, nhưng truyền thế thiên phù không có bị lấy đi!

Trương Huyền lắc đầu, dứt bỏ trong lòng buồn bực, nhìn lại.

- Không có bị lấy đi?

Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần đồng thời nghi ngờ nhìn qua, có chút không hiểu.

- Ha ha!

Trương Huyền không có trả lời hai người nghi ngờ, mà xoay người nhìn về phía thạch đồng tử cách đó không xa:

- Không biết ta nói có đúng hay không... Truyền thế thiên phù!

Chương 3050: Mẫu phù nhận chủ (1)

- Ngươi nói cái gì, ta không rõ ràng, ta chỉ là một khí linh mà Cổ Thánh để lại chỗ này, chịu trách nhiệm tiếp đón các ngươi mà thôi...

Thạch đồng tử sững sờ, xấu hổ cười một tiếng.

Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần cũng cảm thấy kỳ lạ.

Đồng tử này, bọn họ vừa vào cửa liền gặp, chỉ là tượng đá, có linh tính tối đa nhất, sao lại là truyền thế thiên phù?

Nếu thật là nó, vì sao bốn người kia nắm giữ nhiều bảo vật Cổ Thánh như vậy, cũng không phát hiện được?

- Ồ? Khí linh, không biết khí linh gì? Có thể nói tỉ mỉ thoáng cái hay không?

Không để ý tới nó giải thích, Trương Huyền mỉm cười.

- Tại hạ là khí linh trong tượng đá đản sinh...

Thạch đồng tử giải thích.

- Tượng đá đản sinh khí linh?

Khóe miệng Trương Huyền nâng lên, chắp hai tay sau lưng, ở bên cạnh nó quay một vòng, vừa đi vừa nói:

- Đá điêu khắc ngươi, gọi là Vu Linh Thạch, sinh ra từ Lô Húc sơn phía đông nam nhất của đại lục, trải qua đại lục biến thiên, nước và đại lục va chạm, thậm chí dung nham thiêu đốt, mới có thể hình thành, toàn bộ đại lục cũng không có bao nhiêu, tuyệt không vượt qua mười khối.

- Thứ này chỗ tốt lớn nhất là tẩm bổ hồn phách, để linh hồn tiến vào bên trong càng thêm cường đại, nhưng thiếu hụt cũng rất lớn, cái kia chính là linh tính quá đủ, du tẩu quá mức kịch liệt, mà không cách nào hội tụ! Nói cách khác... Cho dù thủ đoạn của Khải Linh sư cao minh đến đâu, cũng không thể Khải Linh thành công! Ngươi nói ngươi là linh tính của tượng đá, vậy ta hỏi ngươi, là ai cho ngươi sinh mệnh? - Ta...

Thạch đồng tử sững sờ, không nghĩ tới đối phương ngay cả loại đá thưa thớt này cũng có thể nhận ra, không tự chủ được lui về sau một bước, nói:

- Là Nhiễm Cầu Cổ Thánh... Cổ Thánh thủ đoạn thông thiên, ngươi không cách nào làm được, không có nghĩa là người khác làm không được!

- Ha ha!

Khóe miệng Trương Huyền nâng lên:

- Nhiễm Cầu Cổ Thánh là một trong thập hiền, đủ loại thủ đoạn, hậu nhân không dám phỏng đoán, nhưng chỉ cần đồ vật bị Khải Linh, trời sinh đối với Khải Linh Sư có tình cảm đặc thù, có thể rất dễ dàng nhận chủ... Cổ Thánh đã giao nơi này cho ngươi, cho ngươi dẫn dắt hậu nhân, nhất định phải thu phục mới có thể yên tâm... Nhưng vì sao ngươi vẫn luôn xưng hô Nhiễm Cầu Cổ Thánh, mà không phải... Chủ nhân?

Chỉ cần là đồ vật Khải Linh qua, đối với Khải Linh sư đều có cảm xúc dị dạng, rất dễ dàng thuần phục, giống như lúc trước hắn Khải Linh tượng đá, người khác đều không nghe, chỉ nghe hắn.
Gà ra vỏ trứng, nhìn thấy sinh mệnh thứ nhất sẽ tưởng rằng là mẹ nó. Linh tính cũng như vậy, rất khó sửa đổi.

Nhiễm Cầu Cổ Thánh đã muốn tên này quản lý nơi đây, lại Khải Linh thành công, tất nhiên sẽ thu phục, nhưng đối phương từ đầu đến cuối đều không có xưng hô một tiếng chủ nhân, càng không cho thấy tôn trọng cỡ nào.

- Ta...

Thạch đồng tử im lặng, một lát sau:

- Coi như ta không có nhận chủ, cũng không thể nào là truyền thế thiên phù! Ngươi suy luận không có bất kỳ căn cứ gì...

- Xem ra không nói rõ ràng, ngươi sẽ không thừa nhận!

Mắt Trương Huyền sáng lên, lần nữa nhìn tới:

- Vừa rồi mới tới, một mình ta đối chiến hai kim binh, thi triển ra phong cấm không gian, ngươi nói nguyên lai là truyền nhân của Khâu Ngô Tử, xin hạ thủ lưu tình!

- Không sai, cái này thì sao?

Thạch đồng tử nghi ngờ, lời này quả thực nói qua, không tính là gì.

- Khâu Ngô Cổ Thánh, tuy là hạ nhân của Khổng sư, lại lớn tuổi hơn hắn, hơn nữa lấy ngang hàng luận giao, Nhiễm Cầu Cổ Thánh là đệ tử của Khổng sư, dựa theo vai vế, coi như nhìn thấy cũng phải cung kính hành lễ, không dám láo xược!

Trương Huyền nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau