THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3041 - Chương 3045

Chương 3041: Long Cốt Thần Thương (1)

Ô ô ô!

Giọt nước mang theo lực lượng đâm rách không khí, thời gian nháy mắt liền xuất hiện ở trước mắt, muốn xuyên thủng hắn.

- Tùy tiện vung ra giọt nước, uy lực cũng lớn như vậy?

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, trong lòng rung động kịch liệt. Còn tưởng rằng giọt nước này là thế nào tới, tận mắt nhìn thấy, mới biết được kinh khủng.

Gia hoả trong ao kia, tùy tiện run lên, giọt nước phổ thông liền để bản thân ngăn cản không nổi, nên mạnh bao nhiêu? Dương sư có thể thắng hay không cũng chưa biết chừng!

- Kích hoạt huyết mạch...

Không để ý tới cảm xúc, tinh thần khẽ động, trước đó còn thừa lại nửa giọt huyết dịch, lần nữa thiêu đốt lên, thời gian trước mắt lần nữa trở nên chậm, giọt nước xông tới chậm chạp xuất hiện ở trước mặt.

- Nhất định phải giải quyết căn nguyên, nếu không không có một chút tác dụng nào!

Thân thể nhoáng một cái, xuyên qua rất nhiều giọt nước, mấy bước đi tới trước mặt ao nước.

Rầm!

Mới vừa làm xong những thứ này, nửa giọt huyết dịch kích hoạt hầu như không còn, giọt nước sau lưng tiếp tục bắn ra, đánh vào trên vách đá, phát ra thanh âm phốc phốc.

Lúc này Trương Huyền mới nhìn lại trước mắt.

Từ trong ao xuất hiện, là một khung xương to lớn, trước sau liên kết, chừng cao mấy chục mét, mỗi một cây đều óng ánh long lanh, tựa như ngọc thạch, tuy nhìn không ra đến cùng cứng rắn bao nhiêu, nhưng có thể nhẹ nhàng hất lên, liền để giọt nước nắm giữ lực lượng đánh giết Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, thực lực mạnh mẽ có thể xưng kinh khủng.

- Đây là... Long cốt?

Nhìn rõ ràng dung mạo chân chính của đối phương, Trương Huyền chấn động. Bởi vì thuần phục Địa Ngục Thanh Long thú, đối với cấu tạo xương cốt của loại sinh mạng này, biết cực kỳ kỹ càng, trước mắt so với xương của Thanh Long thú bố cục càng thêm hợp lý, hoàn mỹ, không có đoán sai, tuyệt đối là xương cốt của một con rồng.

Coi như không phải huyết mạch Long tộc thuần chủng, trình độ huyết mạch cũng nhất định cao cấp hơn Thanh Long thú không biết gấp bao nhiêu lần.

- Ngươi có năng lực khống chế thời gian? Không đúng, là ỷ lại một loại huyết mạch... Ngươi là ai? Đời sau của vị Thánh Nhân nào?

Khung xương thấy hắn tránh thoát giọt nước, lộ ra một tia kinh ngạc, thanh âm vang lên, đinh tai nhức óc.

- Tại hạ Trương Huyền!

Thấy đối phương không công kích, Trương Huyền thở ra một hơi, ôm quyền khom người, đồng thời cẩn thận nhìn sang.

Khung xương trước mắt toàn thân đen kịt, chỗ đầu rồng nói chuyện, con mắt là hai lỗ thủng, phát ra lục quang nhàn nhạt, nếu có không nói, cũng tưởng tượng không ra đối phương là sống, nắm giữ ý thức độc lập.

- Trương? Không phải đệ tử của Khổng sư chứ? Cốt Long nghi ngờ.

- Không phải!

Trương Huyền lắc đầu.

Sau khi Chư Tử bách gia rời đi, Trương gia mới bắt đầu quật khởi, Trương gia tiên tổ quả thực không có tiếp nhận Khổng sư truyền thừa.

- Không phải đệ tử Khổng sư, lại lĩnh ngộ thời gian pháp tắc chỉ Khổng sư mới có thể sử dụng, xem ra hậu nhân cũng có thiên tài không kém!

Nhẹ gật đầu, Cốt Long lần nữa nhìn qua:

- Có thể chống cự áp lực của ta, hơn nữa tránh né giọt nước, xem như có thực lực nhất định, có điều chỉ bằng vào điểm ấy, vô dụng! Muốn thu hoạch được ta thừa nhận, nhất định phải đánh bại ta!

- Đạt được ngươi thừa nhận?

Trương Huyền sững sờ.

- Không sai, lối đi này là kỳ ngộ lớn nhất trong chín mươi chín lối đi, cũng đồng dạng nguy hiểm nhất, được ta thừa nhận, có thể mang ta đi, không chiếm được, sẽ bị ta giết chết!

Cốt Long nhàn nhạt nhìn qua.

- Mang ngươi đi?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Chương 3042: Long Cốt Thần Thương (2)

Cốt Long này, tùy tiện làm chút nước giọt, cũng có thể đánh giết Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, thực lực bản thân chỉ sợ so với Dương sư chỉ mạnh không yếu, nếu có thể mang hắn đi, thực lực tổng hợp lần nữa tăng thêm!

- Không sai, có điều muốn ta đồng ý, nhất định phải nắm giữ thực lực vượt qua ta, thủ đoạn khác đều vô dụng, năm đó Nhiễm Thánh cũng là dùng sức mạnh thuyết phục ta, mới thề sống chết cống hiến, ở đây ngủ say vài vạn năm, chờ đợi hậu nhân!

Cốt Long nhẹ gật đầu.

- Nhiễm Thánh... Ngươi là vũ khí của Nhiễm Cầu Cổ Thánh? Chẳng lẽ... Là chuôi Long Cốt Thần Thương kia?

Trương Huyền nhớ tới cái gì, chấn động toàn thân.

Hắn nhìn qua thư tịch liên quan tới Nhiễm Cầu Cổ Thánh, biết một số sự tích của vị Cổ Thánh này, một chuôi Long Cốt Thần Thương, ở trong Dị Linh tộc giết bảy vào bảy ra, uy phong hiển hách, ngay cả Khổng sư cũng khen không dứt miệng... Chẳng lẽ, Cốt Long trước mắt này, chính là nó? Nếu thực như thế, lối đi này quả thực quá trọng yếu.

- Không sai!

Cốt Long nhẹ gật đầu:

- Bất quá, ta bị Nhiễm Thánh phong ấn lực lượng, chỉ có thể thi triển ra sức chiến đấu của Đại Thánh cấp, ngươi thắng được, liền có thể mang ta đi, thắng không nổi... Thật không tiện, bất kể là ai, lai lịch ra sao, đều sẽ bị ta đâm thủng! Biến thành thi thể.

- Nói có đạo lý, bất quá...

Trương Huyền ngẩng đầu, mỉm cười, khắp khuôn mặt là chân thành:

- Ngươi xem, hiện tại ta chỉ có Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, coi như ngươi chỉ có thể phát huy sức chiến đấu của Đại Thánh, cũng không cách nào thắng được... Ngươi có thể tu vi hay không, áp chế cùng ta tương đồng, lại tiến hành tỷ thí không?

- Đè thấp tu vi?

Trong thanh âm của Cốt Long mang theo không vui.

- Không sai, ngươi ở đây hẳn cũng rất lâu, muốn đi ra ngoài đại triển hùng phong! Hiện tại chỉ có ta lựa chọn thông đạo này, về sau lại không ai tới mà nói, chẳng phải chứng tỏ mãi mãi không cách nào rời đi? Đây đối với một thần binh nắm giữ sức chiến đấu đỉnh phong mà nói, là quá mức bi ai! Trương Huyền giải thích:

- Dù sao cũng tỷ thí, chỉ cần lực lượng áp chế tương đương ta, mọi người đẳng cấp tương đồng, không tính lấy lớn hiếp nhỏ...

Cốt Long chần chừ.

- Quyết định như thế đi, ngươi là thần binh lợi khí của Nhiễm Thánh, coi như giảm thấp tu vi, sức chiến đấu khẳng định cũng là đỉnh phong nhất cùng cấp bậc, sẽ không phải... cảm thấy đè thấp đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, không phải đối thủ của ta chứ?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua:

- Chẳng lẽ... Cổ Thánh thần binh cũng sợ thua?

- Hừ, đè thấp tu vi, ta cũng sẽ không thua!

Bị phép khích tướng của hắn kích thích, Cốt Long hừ một tiếng: - Tốt, hiện tại ta áp chế tu vi đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong!

Ầm ầm!

Tiếng nói kết thúc, trên người Cốt Long toả ra khí tức cường đại, liên tục lùi về phía sau, thời gian nháy mắt, liền biến thành cấp bậc tương đồng hắn, Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong.

- Bắt đầu đi...

Sau khi đè thấp tu vi, vẻ mặt Cốt Long lạnh nhạt, đang muốn chuẩn bị một chút, cùng kẻ trước mắt giao thủ, đột nhiên cảm thấy hoa mắt, thanh niên đứng ở phía trước cách đó không xa, chẳng biết lúc nào đã đi tới trước mặt, một quyền đập xuống đầu rồng.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tốc độ của đối phương nhanh như vậy, hơn nữa một chút quy tắc cũng không nói, trực tiếp tấn công, Cốt Long có chút chán nản, vẫy đuôi một cái, vừa định quất bay hắn, liền cảm thấy không gian bốn phía bị phong cấm, toàn thân giống như đóng băng, không cách nào động đậy mảy may.

- Không gian phong cấm của Khâu Ngô Cổ Thánh?

Thân thể cứng đờ, Cốt Long giật nảy mình, vừa nghĩ tới nên làm thế nào cho phải, liền cảm thấy đầu đau đớn, nắm đấm của đối phương đã rơi xuống.

Phanh phanh phanh phanh!

Nắm đấm, bàn chân, thời gian nháy mắt, toàn thân trên dưới đau đớn kịch liệt, lực lượng của đối phương giống như nước sông cuồn cuộn, liên miên không ngớt, giống như Hoàng Hà ngập lụt, đã xảy ra là không thể ngăn cản. Bị liên tục công kích, không chỉ xương cốt bị tổn thương, linh hồn cũng bị xung kích, tựa như lúc nào cũng sẽ tán loạn.

- Sao lại mạnh như vậy...

Cốt Long phát điên.

Chương 3043: Nhanh nhận chủ!

Tuy đè thấp tu vi, nhưng nó tuyệt đối là tồn tại Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong nhất.

Không nói thân thể đã sớm được luyện chế thành tồn tại vượt qua Đại Thánh, chỉ nói ý niệm chiến đấu, đi theo Nhiễm Cầu Cổ Thánh nhiều năm, chiến đấu to to nhỏ nhỏ, đã trải qua không biết bao nhiêu...

Đủ loại tu luyện giả, vô số tuyệt chiêu, biết rõ rõ ràng ràng, nhưng trước mắt... Cái quỷ gì?

Không có bất kỳ quy củ, vọt thẳng tới chính là loạn đả... giống như lưu manh đầu phố... Mấu chốt nhất là... Hết lần này tới lần khác nó không trốn tránh được! Vô cùng nhục nhã!

- Rống!

Cảm giác nắm đấm, bàn chân của đối phương đánh đến, giáng xuống khuôn mặt, tức giận đến toàn thân run rẩy, Cốt Long gào lên một tiếng, thân thể đột nhiên co rụt lại.

Phần phật!

Xương cốt toàn thân tích tụ chung một chỗ, thời gian nháy mắt tạo thành một thanh trường thương hắc quang lăn tăn.

- Phá!

Đột nhiên đâm một cái, không gian giam cầm giống như khối băng bị chùy đánh trúng,

Rầm một tiếng, lập tức vỡ vụn.

Bạch bạch bạch đạp!

Trương Huyền liên tục lui về phía sau mấy bước, ngực sôi trào.

Mặc dù phong cấm không gian rất cường đại, nhưng gặp được cao thủ chân chính, vẫn rất khó đưa đến hiệu quả.

Giống như Long Cốt Thần Thương trước mắt, mặc dù thi triển ra lực lượng không cao hơn Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhưng tập trung ở một điểm đâm ra, lực lượng phong cấm cũng không chịu nổi.

Đương nhiên, cũng liên quan đến hắn vừa mới lĩnh ngộ chân giải, chìm đắm thời gian lâu dài, hoặc lĩnh ngộ tầng thứ cao hơn, so với hiện tại càng thuận buồm xuôi gió, coi như muốn phá vỡ cũng không dễ dàng như vậy.

- Dám nhục nhã ta, ta muốn ngươi chết...

Đâm rách không gian, lấy được tự do, Cốt Long gào thét, từ hình thái trường thương lần nữa biến trở về bộ dáng Cốt Long, đầu to lớn ngẩn lên, lần nữa lao đến.

Vù!

Mới đi đến trước mặt thanh niên, con mắt hoa lên, không thấy tung tích của đối phương, đang muốn tìm kiếm, lại nhìn thấy một bàn chân thẳng tắp đạp tới khuôn mặt.

Phanh phanh phanh phanh!

Liên tục bốn cước, váng đầu hoa mắt, cái cổ suýt chút nữa từ trên đầu rơi xuống.

- Bà mẹ nó...

Tức giận đến mức cả người run run, Cốt Long sắp nổi khùng.

Đã tỷ thí, công bằng chiến đấu là được, giơ chân đạp mặt... Ngươi đến cùng có phải Danh Sư hay không? Còn biết xấu hổ hay không?

Rầm!

Lại kìm nén không được, cái đuôi đột nhiên nâng lên, muốn quấy gia hỏa vô sỉ kia thành bụi phấn, đuôi mới giương lên, cảm thấy toàn thân xiết chặt, chẳng biết lúc nào bị nắm lấy đuôi.

Ầm ầm ầm ầm!

Ngay sau đó cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, bị đối phương vung qua vung lại, đầu không ngừng đâm vào trên mặt đất, đập ra vô số hố to. - Cốt Long... Bị đánh?

Thạch đồng tử đang tại quan sát, thấy cảnh này nhịn không được run run thoáng cái, quá mức khiếp sợ, đầu rơi trên mặt đất, không ngừng lăn lộn.

Vội vã nhặt lên, lần nữa gắn, vào càng xem càng hoảng sợ.

Tuy Cốt Long đè thấp tu vi đến Thánh Vực cửu trọng, nhưng tên này vẫn là tồn tại đỉnh phong nhất, trực tiếp xông lên, đánh không có sức đánh trả, giống như đại nhân trêu chọc hài tử... không cần phải hung tàn như vậy a?

Nếu không phải xương cốt người trước sớm đã rèn luyện không có kẽ hở, chỉ sợ trận hành hung này, sẽ biến thành bột phấn.

Vốn hắn suy nghĩ, đối phương đi vào lối đi này, làm không cẩn thận sẽ bị Cốt Long chém giết, nằm mơ cũng không ngờ tới, là loại kết cục này.

Quá ngoài dự đoán của mọi người.

- Đáng ghét, ta muốn ngươi chết...

Bị đánh đầu óc choáng váng, Cốt Long nhịn không được nữa, lực lượng trong cơ thể đột nhiên đâm thủng bầu trời, thời gian nháy mắt giải trừ áp chế ở Thánh Vực cửu trọng, đạt đến Đại Thánh nhất trọng… Kiến Thần Bất Hoại cảnh!

Tu vi bạo tăng, lực lượng tăng thêm, từ trong tay Trương Huyền giãy giụa ra, sau đó xoay người, móng vuốt nâng lên bổ xuống.

Hô!

Lần nữa vang lên tiếng gió, thanh niên trước mắt thuấn di biến mất, sau một khắc, xuất hiện ở trên đỉnh đầu, đạp tới.

- ...

Cốt Long điên rồi.

Cùng cấp bậc không phải đối thủ ngược lại cũng thôi, tăng lên một cấp bậc, vậy mà cũng né không ra, tên này rốt cục mạnh đến mức nào?

Nhiễm Cầu Cổ Thánh cùng cấp bậc, cũng không có loại sức chiến đấu này, thật muốn gặp, cũng sẽ bị hành hung!

Thân thể vội vàng thít chặt, muốn tránh thoát công kích. Tu vi đạt tới Kiến Thần Bất Hoại cảnh, mặc dù tốc độ phản ứng cùng lực lượng đều tăng lên không ít, có điều so với tốc độ của đối phương, dường như vẫn không có thay đổi bao nhiêu, chỉ cảm thấy đầu đau đớn kịch liệt, bàn chân của đối phương hung ác đạp xuống. Nói thật, nếu như đối phương thi triển lực lượng huyết mạch đặc thù trước đó, thua thì thua, dù sao ở trước mặt thời gian, bất kỳ chiêu số gì, thậm chí suy nghĩ cũng không có tác dụng.

Nhưng đối phương căn bản không dùng, chỉ sử dụng thân pháp quỷ dị, cùng am hiểu không gian, liền để nó không có bất kỳ năng lực phản kháng... Tự mình chiến đấu, cũng không biết đến cùng làm sao làm được!

Giống như đối phương trước thời hạn biết nó muốn công kích ở đâu, có thể tuỳ tiện tìm ra sơ hở cùng thiếu hụt, càng đánh càng buồn bực.

Thình thịch thình thịch bành!

Lần nữa bị đạp mấy cước, nó nhịn không được nữa, lực lượng trong cơ thể sôi trào.

Tên này rõ ràng nắm giữ lực lượng vô địch cùng cấp bậc, lại lừa nó đè thấp tu vi, rất rõ ràng là muốn đánh nó một hồi, đã như vậy, mình cũng không có gì phải khách khí!

Lực lượng không còn áp chế, thời gian nháy mắt đã đột phá Kiến Thần Bất Hoại, tâm huyết dâng trào, không đến một cái hô hấp, liền lần nữa trở lại mạnh nhất dưới Cổ Thánh.

- Tiểu tử, mới vừa rồi không phải đánh ta rất thoải mái sao? Ta muốn giết ngươi...

Gào lên một tiếng, vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy thanh niên một mực đạp hắn, chẳng biết lúc nào đã mất đi tung tích, vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy đối phương đã ngồi ở cách ao nước không xa, trong tay mang một chén nước trà, thoạt nhìn tràn đầy nho nhã.

- Giết ta?

Nghe được tiếng la của nó, thả chén trà xuống, thanh niên nghiêm mặt, lời nói thành khẩn:

- Chém chém giết giết không tốt... Ta là Danh Sư, phải để ý lễ nghi cùng quy củ, nếu ngươi là vũ khí của Nhiễm Cầu Cổ Thánh, cũng nên hiểu được tôn trọng cùng bao dung, ngươi đã thua, liền ngoan ngoãn nhận chủ đi!

- Nhận chủ, ta nhận em gái ngươi...

Cốt Long suýt chút nữa tức điên.

Vừa rồi ngươi đánh ta thoải mái như thế, thực lực bây giờ khôi phục, nói không đánh... Nào có chuyện tốt như vậy! Nằm mơ! Ngày hôm nay không đánh ngươi thành bánh thịt, cắm mười cái lỗ thủng, ta liền không gọi Long Cốt Thần Thương...

- Ngươi xác định không nhận?

Thanh niên ngẩng đầu.

- Muốn ta nhận chủ, hiện tại đánh bại ta...

Cốt Long gào thét.

Bất quá thanh âm còn không có kết thúc, bên tai như tiếng sấm vang lên, vang vọng trong óc.

- Hồng, ò...

Lạch cạch!

Lực lượng toàn thân giống như trong chốc lát bị đông cứng, một cảm giác áp bách đến từ chủng tộc tràn đến, để nó cử động cũng không được, từ không trung thẳng tắp rớt xuống.

- Nể mặt ngươi, cùng ngươi giao thủ, làm sao, cho mặt còn không biết xấu hổ?

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, chậm rãi đứng lên, hai tay chắp sau lưng, lạnh lùng nói:

- Nhanh nhận chủ, nếu không, tin hiện tại liền chơi chết ngươi hay không?

Chương 3044: Kim Nguyên Linh Thạch

Mặc kệ gia hỏa trước mắt nắm giữ huyết mạch Long tộc, hay là long cốt, đã mang theo chữ long, không có đạt tới Chân Long, như vậy nhất định sẽ bị Thiên Long Bát Âm áp chế, mặc dù trước thời hạn Trương Huyền liền biết những thứ này, nhưng hắn là người khiêm tốn, không muốn khoe khoang, lại nói cũng phải dùng thực lực để thuyết phục, ai biết tên này vô sỉ như vậy, đánh không lại, vụng trộm tăng thực lực lên...

Tăng lên một đại cấp bậc, ta coi như không nhìn thấy, liên tục tăng mấy cái, thì có chút quá đáng.

Cho nên hắn không lưu tình, gào thét một tiếng... Sau đó không ngoài dự liệu, quả nhiên bị áp chế rớt xuống.

- Ngươi, ngươi... Là Chân Long?

Cốt Long nằm trên mặt đất, hàm răng run lên, chỉ cảm thấy ý thức sắp sụp đổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất đi.

Nó không phải ý thức của long cốt này khi còn sống, mà là sau khi được luyện chế thành Thần Thương, đản sinh ra khí linh.

Nhưng bởi vì từ long cốt ra đời, đồng dạng ẩn chứa đặc tính của Long tộc, vẫn sợ hãi Chân Long có thể phát ra Thiên Long Bát Âm! Điều này đại biểu huyết mạch, đại biểu uy quyền chí cao vô thượng của Long tộc, không cho phản bác.

- Thế nào, nhất định phải Chân Long, mới có thể phóng thích Thiên Long Bát Âm?

Trương Huyền nhìn qua.

- Cái này...

Cốt Long nói không ra lời.

Nó đi theo Nhiễm Cầu Cổ Thánh chinh chiến thiên hạ, Khổng sư mạnh nhất đương đại cũng đã từng gặp qua, nhưng cho dù là Khổng sư, cũng không cách nào phát ra Thiên Long Bát Âm... thanh niên trước mắt này, lại có thể làm được... Đến cùng có thân phận gì?

- Ta nguyện ý nhận chủ!

Mặc dù suy đoán không ra, nhưng chần chờ một chút, Cốt Long còn cúi thấp đầu.

Long tộc coi trọng huyết mạch, huyết mạch thấp, thần phục cao, thiên kinh địa nghĩa, huống chi đối phương quả thực đánh bại hắn.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, đang muốn hỏi thăm Cốt Long có huyết dịch không, làm sao nhận chủ, chỉ thấy khung xương trước mắt bỗng nhiên co rút lại, giống như trước đó, lần nữa biến thành một thanh trường thương.

Ông!

Trên không trung nhẹ nhàng lay động, trường thương biến thành khoảng một trượng, rơi vào lòng bàn tay.

Cúi đầu nhìn lại, toàn thân đen kịt, đầu mũi thương phản xạ hàn quang, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm rách không gian, nhảy ra thiên đại này.

- Thương tốt!

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Ở trên thân thương nhẹ nhàng vuốt ve, từng đạo long ngâm vang vọng, chân khí tiến vào bên trong, giống như thi triển ở trong kinh mạch, không có chút trắc trở nào.

Lạch cạch!

Đầu ngón tay có một giọt máu rơi vào mũi thương, bị nó hấp thu, chỉ chớp mắt, thương mang bắn ra, không gian xuất hiện từng vết rách.

- Có thần binh này, thực lực của ta ít nhất còn có thể tăng lên gấp đôi...

Trương Huyền hưng phấn không ngừng run rẩy.

Binh khí này, tuyệt đối là pháp bảo mạnh nhất hắn đã dùng qua, mặc dù bị Nhiễm Cầu Cổ Thánh phong ấn lực lượng, vẫn uy không thể đỡ. Đương nhiên, hiện tại tu vi hắn quá thấp, không cách nào phát huy sức chiến đấu mạnh nhất, một khi vận dụng Khổng sư tinh huyết, lại phối hợp thêm trường thương, có tự tin dưới Cổ Thánh không còn đối thủ nữa!

Thậm chí nửa bước Cổ Thánh, cũng dám khiêu chiến một chút.

- Khó trách thư viện lựa chọn lối đi này, có thể được thần binh như thế, chuyến đi này không tệ...

Trương Huyền cười ha ha một tiếng, bàn tay run lên, trường thương lần nữa biến thành Cốt Long lơ lửng ở bốn phía thân thể, tinh thần Trương Huyền khẽ động, biến thành đai lưng quấn ở trên lưng.

Sau khi luyện hóa, đã biết năng lực của Cốt Long, có thể tùy ý biến hóa, xem như thương, không gì không phá, xem như roi, mang theo uy lực phá hủy thiên địa.

Trương Huyền thu phục được Cốt Long, thở phào nhẹ nhõm, lần nữa nhìn bốn phía.

Ao nước trước mắt, giờ phút này an tĩnh lại, không còn nóng nảy như trước đó, toàn bộ đại sảnh tỏ ra rất trống trải, tìm không thấy đường ra ở nơi nào.

- Ta xem như thông qua khảo hạch chứ?

Nhìn quanh một vòng, Trương Huyền hỏi thăm.

- Tự nhiên thông qua... Ta tiễn chủ nhân ra ngoài, bất quá nơi này có chút đồ vật ta sử dụng, hy vọng có thể mang đi!

Cốt Long nói.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Đi đi!

Bàn tay run lên, Cốt Long từ bên hông bay lên không, lần nữa biến thành mấy chục thước, đi tới trên ao nước, móng vuốt lăng không trảo một cái.

Phần phật! Ao nước sôi trào, lực lượng cuồn cuộn, một cái đài chậm rãi bay ra, đường kính chỉ khoảng ba mét, nhưng phía trên tản mát ra linh khí kinh người, cho người ta một loại cảm giác như gió xuân ấm áp.

- Đây là... Luyện khí chí bảo, Kim Nguyên Linh Thạch?

Con mắt Trương Huyền trợn tròn, tràn đầy khó tin.

Làm Luyện Khí sư bát tinh, tuy chỉ luyện chế viên gạch, nhưng kiến thức luyện bảo căn bản, cùng phân biệt rất nhiều khoáng thạch, lại cực kỳ tinh thông, thậm chí một số cường giả cửu tinh cũng kém xa tít tắp.

Bệ đá cách đó không xa kia, chỉ liếc mắt nhìn, liền nhận ra được, chính là Luyện Khí sư tha thiết ước mơ, nhưng lại rất khó tìm… Kim Nguyên Linh Thạch!

Loại vật này, Thánh khí thượng phẩm bình thường, chỉ cần thêm vào một khắc, thậm chí càng ít, liền có thể thuế biến thành Thánh khí tuyệt phẩm...

Trước mắt lại có một khối to như thế, chừng mấy tấn... Cho dù tâm tính vững chắc, cũng cảm thấy vẻ mặt ửng hồng, có chút khó mà kìm được.

Có thể nói, một khối linh thạch này, giá trị liền không thua kém một Đại Thánh chí bảo, thậm chí còn lớn hơn!

- Không sai, chính là Kim Nguyên Linh Thạch, năm đó Nhiễm Thánh lưu ta lại, để cho chúng ta đợi hậu nhân hữu duyên... nhưng thời gian chờ đợi không xác định, tuy ta là khí linh, thế nhưng đồng dạng nắm giữ tuổi thọ... Bởi vậy chuẩn bị vật phẩm này, chỉ cần nằm ở phía trên ngủ say, lực lượng sẽ không suy giảm, tuổi thọ cũng có thể kéo dài, sống vài vạn năm lực lượng cũng sẽ không suy kiệt!

Cốt Long giải thích.

- Ah!

Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra.

Trước đó vốn kỳ lạ, thần binh lưu lại vài vạn năm, coi như sống sót, khí linh cũng khẳng định cũng không cách nào chiến đấu, nguyên lai Nhiễm Cầu Cổ Thánh đã sớm chuẩn bị kỹ càng.

Có thứ này duy trì, bảo trì sinh cơ, tuổi thọ cũng kéo dài, cho dù ngủ say vài vạn năm, cũng có thể phát huy sức chiến đấu lớn nhất, như rồng như hổ.

- Hiện tại ta đã thức tỉnh, thứ này liền vô dụng, nguyện ý đưa cho chủ nhân!

Cốt Long nhấc móng vuốt, Kim Nguyên Linh Thạch lập tức bay tới. Trương Huyền vội vàng tiếp lấy, tinh thần khẽ động, thu vào trữ vật giới chỉ:

- Ha ha, vậy ta liền từ chối thì bất kính!

Từng trải qua Hưng kiếm thánh đại khí, biết hắn chỉ là tiểu nhân vật, Kim Nguyên Linh Thạch này, hắn thấy vô cùng trân quý, nhưng ở trước mặt Cổ Thánh, khả năng cái gì cũng không bằng.

Cốt Long đưa tặng, đương nhiên phải lưu lại.

Có thứ này, trước đó bởi vì cấp bậc tăng cao, mà rất ít sử dụng Kim Nguyên đỉnh, nhất định có thể lần nữa tấn cấp, lực lượng bạo tăng. Kim Nguyên Linh Thạch, chính là đồ vật lần nữa tinh luyện nó tốt nhất.

- Chủ nhân, hiện tại chúng ta có thể rời đi...

Đưa tặng linh thạch, Cốt Long lần nữa hóa thành đai lưng, quấn quanh ở trên người, Trương Huyền quay đầu, quả nhiên phát hiện cách đó không xa xuất hiện một cửa đá giống trước đó như đúc.

Nhanh chóng đi tới trước mặt, nhẹ nhàng đẩy một cái.

Kẹt kẹt!

Cửa đá mở ra, thấy được một đại sảnh rộng lớn, có mấy người đứng đối diện, chân khí xao động, hết sức căng thẳng.

Chương 3045: Truyền thế thiên phù xuất hiện

Dẫn đầu đập vào mắt, chính là Lạc Nhược Hi cùng Ngột Thần, vẻ mặt hai người nghiêm túc, bốn người đối diện, từng cái đằng đằng sát khí, còn không có động thủ, khí tức đã di tản cả phòng.

Chính là bốn Dị Linh tộc trước đó đi vào nơi này.

Khoảng cách gần quan sát, dung mạo bốn người rõ ràng lọt vào tầm mắt, mặc trường bào màu đen, giữ lại chòm râu.

- Chính là bọn họ bắt Triệu Nhã, Ngụy Như Yên...

Trương Huyền híp mắt lại, ngón tay nắm đai lưng, bất cứ lúc nào cũng sẽ ra tay.

- Được rồi, người cuối cùng cũng thông qua được...

Đúng lúc này một thanh âm nhàn nhạt vang lên, thạch đồng tử không biết từ chỗ nào đi ra, nhìn về phía mọi người:

- Thông qua thông đạo, các ngươi đã có thể nhận được đồ vật mà Nhiễm Cầu Cổ Thánh để lại chỗ này!

Rầm!

Kèm theo lời của nó, đại sảnh lóe lên ánh sáng, một bệ đá từ dưới đất chậm chạp hiện ra, ở giữa lơ lửng một linh phù lớn chừng bàn tay.

Trên linh phù điêu khắc một số văn tự cổ xưa, thoạt nhìn không có bất kỳ uy lực, nhưng tinh thần tới đụng một cái, lập tức cảm nhận được cảm giác thiêu đốt nồng đậm.

- Truyền thế thiên phù?

Trương Huyền nhíu mày, vội vàng đi tới bên cạnh đám người Lạc Nhược Hi.

Lần này tới, chính là vì thứ này, nếu như đã xuất hiện, long tranh hổ đấu không thể tránh được, không chỉ muốn lấy được thứ này, còn phải bắt mấy người kia lại, ép hỏi ra tung tích đám người Triệu Nhã.

- Rốt cục xuất hiện...

Nhìn thấy linh phù này, bốn thanh niên cũng tràn đầy kích động, con mắt thả ra vẻ hưng phấn.

- Ngươi không sao chứ?

Không để ý tới mấy người, tay của Trương Huyền nắm giọt nước, lặng lẽ nhìn về phía nữ hài.

Hắn qua thông đạo, gặp không ít phiền phức, đối phương khẳng định cũng không đơn giản như vậy.

- Không có việc gì!

Lạc Nhược Hi lắc đầu, quay đầu nhìn qua, con mắt nhịn không được sáng lên:

- Xem ra ngươi nhận được không ít chỗ tốt!

- Coi như cũng được...

Không nghĩ tới bị phát hiện nhanh như vậy, Trương Huyền gãi đầu một cái, thật đúng là cái gì cũng không thể gạt được nàng.

- Long Cốt Thần Thương, uy lực to lớn, lấy thực lực của ngươi bây giờ, không phát huy ra một phần trăm uy lực, có điều dù vậy, cũng đã đầy đủ!

Nữ hài nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, đang muốn nói chuyện, liền nghe thanh âm của thạch đồng tử tiếp tục vang lên.

- Truyền thế thiên phù này, ta xem các ngươi đều muốn lấy được... Đã như vậy, vậy lấy thực lực nói chuyện đi! Mọi người dựa vào thủ đoạn, ai có thể cầm được, liền về kẻ đó!

Thạch đồng tử nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn về phía mọi người.

- Tiền bối đã nói như vậy, chúng ta liền không khách khí!
Thân thể thanh niên trắng nõn vụt qua, lăng không bắt tới linh phù.

Ông!

Bốn phía linh phù hiện ra ánh sáng, như một cái bình chướng, là phong ấn ngăn cách.

- Muốn cầm đi, hỏi qua ta hay chưa?

Thấy tên này trực tiếp ra tay, Ngột Thần giương mày, bỗng nhiên vọt tới.

Người ở trên không trung, lực lượng giống như sấm rền, nổ vang ép xuống.

- Lớn mật!

Thấy hắn động thủ, một thanh niên gầy yếu nhảy ra ngoài, hét lớn sắc nhọn, đầu ngón tay xuất hiện một cổ cầm, nhẹ nhàng phất một cái, leng keng… sóng âm thẳng tắp kéo tới.

- Quả nhiên là bảo vật của Ngôn Yển Cổ Thánh!

Trương Huyền híp mắt lại.

Cái đàn này, tuy không phải bảo vật Ngôn Yển Cổ Thánh sử dụng lúc đỉnh phong, lại nhất định trải qua hắn rèn luyện, ngón tay gẩy lên, thả ra hạo nhiên chi khí, như thiên quân vạn mã, thế không thể đỡ.

Đồ vật Cổ Thánh có thể bảo tồn đến bây giờ, dù đơn giản nhất cũng không thể khinh thường.

- Này!

Bị đối phương công kích, Ngột Thần thu hồi lại lực lượng tấn công thanh niên trắng nõn, bỗng nhiên khẽ đảo, đối kháng âm sóng, xao động ra từng gợn sóng.

Hai chiêu đối đầu, Trương Huyền nhìn ra.

Bất kể thanh niên trắng nõn, còn thanh niên gầy yếu, đều nắm giữ sức chiến đấu có thể so với Dương sư, tu vi đều đạt đến Đại Thánh đỉnh phong nhất… Bất Hủ cảnh!

Khó trách có thể tuỳ tiện bắt đám người Triệu Nhã đi, thực lực như thế, lại phối hợp bảo vật Cổ Thánh, quả thực không cách nào ngăn cản.

- Nhược Hi, ngươi ngăn cản tên cướp đoạt truyền thế thiên phù kia, nghĩ biện pháp lấy đồ vật, mấy người này giao cho ta cùng Ngột Thần...

Trương Huyền hít sâu một hơi, kích hoạt giọt nước, một cỗ lực lượng lập tức từ trong cơ thể lan tràn ra, Trương Huyền quay đầu nói. Hắn còn muốn hỏi tung tích đám người Ngụy Như Yên, hung thủ ở đây, vậy thì không cần khách khí.

- Ừm!

Biết thanh niên trước mắt thực lực đã bạo tăng, Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu, thân thể mềm mại vụt qua, thẳng tắp bay về phía truyền thế thiên phù.

- Muốn đi qua, nào có dễ dàng như vậy...

Một tiếng hét lớn vang lên, lại một thanh niên da đen lao đến, muốn ngăn cản nữ hài, vừa mới bay lên, liền cảm thấy áp lực cực lớn bỗng nhiên kéo tới, kìm lòng không được dừng lại, ngay sau đó liền thấy Trương Huyền chẳng biết lúc nào đã lơ lửng ở bên cạnh, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Đối thủ của ngươi là ta!

Thấy vị này lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở trước mặt, biết không dễ dàng đối phó, thanh niên da đen nhịn không được quay đầu:

- Còn không mau đi ngăn cản...

Cái cuối cùng kịp phản ứng, vội vàng gật đầu:

- Tốt!

Nói xong cánh tay dài ra, chộp tới Lạc Nhược Hi.

Tên này cao nhất trong bốn người, thân thể có chút béo phệ, thoạt nhìn không linh hoạt lắm, nhưng vừa ra tay nhất thời biểu hiện ra sức chiến đấu siêu cường, so với ba người trước vậy mà không hề yếu.

Lực lượng cuồn cuộn, giống như lôi vân nổ tung.

- Ha ha, không cần ra tay, hai người các ngươi đều là của ta!

Lực lượng mới lan tràn không bao xa, tiếng cười vang lên, một cỗ khí lực cuốn tới, thời gian nháy mắt nghiền ép lôi vân, ngay sau đó mọi người liền thấy thanh niên vừa rồi lơ lửng giữa không trung kia, trong tay nắm trường thương đen kịt, mang theo khí tức lạnh lùng.

- Chung một chỗ động thủ!

Thấy một thương đánh tan lực lượng, biết thực lực của Trương Huyền cường đại hơn bọn hắn, thanh niên da đen cũng nhịn không được nữa hét lớn một tiếng.

Rầm!

Thanh niên da đen cùng thanh niên cao béo đồng thời ra tay, hai đạo kiếm khí cắt chém tới, không gian trong nháy mắt phát ra thanh âm nghẹn ngào, giống như muốn bao phủ Trương Huyền.

- Các ngươi bắt đám người Triệu Nhã, tốc độ rất nhanh, ngày hôm nay liền để ta tới xem xem, đến cùng có thực lực gì!

Trương Huyền hét dài một tiếng, bàn tay bỗng nhiên run lên, trường thương phát ra tiếng long ngâm, thẳng tắp đâm tới.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Không gian xuất hiện lỗ đen, toàn bộ đại điện bị đâm một cái, phía dưới xuất hiện lay động kịch liệt.

Nơi này là không gian gấp, mặc dù rất ổn định, nhưng so với đại lục còn kém rất lớn, căn bản không chịu nổi lực lượng cuồng mãnh như vậy.

Bành! Bành!

Thương mang, kiếm khí đối đầu, sắc mặt thanh niên da đen cùng thanh niên cao béo đồng thời biến đổi, giống như bị cự chùy đánh trúng, bay ngược ra, ném ở trên vách tường, đập ra một cái hố sâu to, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Một thương phá hai người liên thủ.

Trương Huyền mượn nhờ Khổng sư tinh huyết, cùng sức chiến đấu mạnh nhất của Long Cốt Thần Thương, lần đầu tiên biểu hiện ra ở trước mặt người đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau