THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3021 - Chương 3025

Chương 3021: Uống rất ngon (1)

- Thuyền giấy?

Trương Huyền ngẩn ngơ:

- Thánh khí tuyệt phẩm cũng không thể chống lại, thuyền giấy làm sao có thể không bị ăn mòn?

Không phải khó tin, mà là quá mức không thể tưởng tượng.

Thánh khí tuyệt phẩm mạnh mẽ, hắn biết rất rõ ràng, Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong cũng không thể phá hư, nhưng ở trong Hoàng Thủy, lại không kiên trì được bao lâu, giấy... Người bình thường cũng có thể xé rách, cả hai căn bản không ở cùng một khái niệm.

- Ta cũng không biết, cũng lý giải không được, cho nên thực sự nghĩ không ra phương pháp chế tạo U Minh thuyền! Thứ này nghe nói là năm đó Khổng sư sáng tạo ra, bí pháp sớm đã thất truyền, Danh Sư đường chỉ sợ cũng không có!

Ngột Thần lắc đầu.

- Nói như vậy, chúng ta chẳng phải không qua được con sông này?

Trương Huyền cau mày.

Thông U Kiều nghe tên liền biết kiến tạo càng phức tạp, cũng không biết phương pháp chế tạo U Minh thuyền, đối mặt con sông trước mắt, chẳng phải không còn biện pháp gì? Chỉ có thể ở nơi này chờ lấy?

- Đổi lại trước kia, không có hai thứ này, đi qua cũng không khó, nhưng hiện tại bất kể tài nguyên hay cái gì cũng thiếu thốn, ta cũng không có biện pháp khác!

Ngột Thần nhíu mày, dường như cũng không có bất kỳ thủ đoạn nào.

- Cái này...

Trương Huyền nhìn về phía Lạc Nhược Hi cách đó không xa, lại thấy nàng lắc đầu: - Thứ này đúng là không dễ thông qua! Ta biết một số phương pháp, lấy thực lực bây giờ thi triển, rất phức tạp!

- Vậy ta nhìn một chút, có phương án giải quyết hay không!

Bốn người kia đã qua sông, nếu như bọn họ tiếp tục ở đây chậm trễ, khẳng định không kịp, Trương Huyền chần chờ một chút, tiến về phía trước một bước, đi tới trước mặt Địa Ngục Hoàng Thủy, ngón tay sờ lên.

- Ngươi điên rồi...

Thấy hắn dùng ngón tay chạm đến, Ngột Thần giật nảy mình, thiếu chút nữa ngất đi.

Đây quả thực là không muốn sống!

Đang muốn xông tới, kéo hắn trở về, chỉ thấy Trương Huyền chạm đến Hoàng Thủy, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ cổ quái, ngay sau đó hai tay nâng lên, miệng liếm liếm, uống hai ngụm, con mắt sáng lên, quay đầu nói:

- Còn uống rất ngon, muốn nếm thử không... - Nếm thử?

Mắt tối sầm lại, Ngột Thần thiếu chút nữa ngất đi.

Đây là Địa Ngục Hoàng Thủy, tên như ý nghĩa, Hoàng Tuyền chi thủy từ Địa Ngục tới, chỉ cần đụng chạm, hoặc rơi vào, nhất định đi vào luân hồi, khó mà sống sót. Kẻ trước mắt này... Không chỉ sờ soạng, còn uống hai ngụm... Có cần ngưu bức như thế không?

- Là thật.

Trương Huyền lại uống một ngụm, cảm thấy sảng khoái tinh thần, giống như uống linh dịch, lại nhịn không được nhìn qua.

Đối phương nói thứ này quỷ dị khó lường, cường giả Đại Thánh cũng sợ như rắn rết, hắn sờ soạng thoáng cái, cảm giác không có gì ah!

Dùng thư viện dò xét, cũng không thấy đối phương nói khủng bố như vậy. Không chỉ không có nguy hiểm, ngược lại rất mỹ vị, sẽ không phải bản thân sợ bóng sợ gió, nói quá mức kinh dị chứ!

- ...

Thấy thanh niên tay nâng Hoàng Thủy, không có chút ảnh hưởng gì, thậm chí uống cũng không bị tổn thương, Ngột Thần cũng có chút nghi ngờ, chẳng lẽ bản thân nhận lầm?

Nhịn không được đi tới trước mặt, ngón tay cũng để vào trong đó.

Xì xì xì xì...

Đau đớn như kim châm muối xát, vội vàng lấy bàn tay ra, chỉ thấy đã đen một đoạn dài, chậm thêm một hồi, có khả năng mất cả cánh tay.

Chương 3022: Uống rất ngon (2)

Cố nén đau nhức kịch liệt, lông mày nhảy một cái, quay đầu nhìn về phía thanh niên không ngừng khuấy động, cảm giác sắp khóc.

Hắn là cao thủ cao thủ cao cao thủ... Ngón tay mới bỏ vào, liền bị ăn mòn thành như vậy, đối phương ngược lại một chút việc cũng không có? Không phù hợp đạo lý ah!

- Không đúng... Là cơ thể cùng linh hồn ngươi có vấn đề!

Tràn đầy buồn bực, cẩn thận nhìn lại Trương Huyền, đột nhiên nhướng mày, ánh mắt lộ ra kinh hoàng.

- Vấn đề gì?

Trương Huyền ngừng chơi đùa, nhìn lại.

Mặc dù thân thể của hắn tu luyện qua Thiên Đạo công pháp, có thể so với Thánh khí tuyệt phẩm, nhưng so sánh với Đại Thánh Bất Hủ cảnh, còn kém không biết gấp bao nhiêu lần, ngón tay đối phương cắm vào liền bị ăn mòn, hắn lại một chút cũng không bị ảnh hưởng, coi như mình cũng không có hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

- Thân thể cùng trong linh hồn ngươi, mơ hồ có lôi đình lan tràn, chính là những lôi điện này ngăn Hoàng Thủy ăn mòn!

Vẻ mặt Ngột Thần nghiêm túc.

- Lôi đình?

- Không sai, Địa Ngục Hoàng Thủy ẩn giấu trong lòng đất, quỷ dị âm lãnh, thuộc về vật âm hàn, mà lôi đình chí cương chí dương, thuộc về thiên uy, ở trước mặt thiên uy, Địa Ngục quỷ mị tự nhiên không dám làm loạn...

Ngột Thần khó mà tin được:

- Chỉ là... trong thân thể cùng hồn phách sao có thể ẩn chứa lực lượng lôi đình? Mà bình an vô sự?
Tuy tu luyện giả từ Xuất Khiếu cảnh bắt đầu, liền muốn độ lôi kiếp, nhưng chỉ là bị động chống lại, cho dù một số cường giả siêu cấp tu luyện công pháp lôi điện, cũng không có khả năng thu nạp lôi đình vào người, mà lông tóc không thương!

Đặc biệt là hồn phách, hết sức yếu ớt, dù ngưng tụ nguyên thần, cũng cực kỳ kính sợ lôi đình, tựa như hàn băng sợ hãi hỏa diễm.

Vị trước mắt này, ngay cả Đại Thánh cấp cũng không có đạt tới, nhưng trong hồn phách ẩn chứa tầng tầng lôi đình, giúp một tay ngăn cản Hoàng Thủy xâm nhập, tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy khó có thể lý giải được.

- Thì ra là thế...

Trương Huyền giật mình.

Gần hai tháng này, một mực hấp thu lôi đình tấn cấp, bất kể Vu Hồn hay thân thể, đều đã hiện đầy lôi điện, nếu như Địa Ngục Hoàng Thủy sợ hãi lôi đình mà nói, mình đích thật có ưu thế hơn những người khác.

- Lôi đình có thể chống đỡ những Hoàng Thủy này, đưa lôi đình tới, chẳng phải có thể nhẹ nhõm vượt qua?

Hiểu rõ chuyện gì xảy ra, ánh mắt Trương Huyền sáng lên. Địa Ngục Hoàng Thủy có đồ vật sợ hãi, triệu hoán tiểu gia hỏa kia tới, tự nhiên có thể dọa đối phương sợ hãi, mà không dám tiếp tục xâm nhập bọn hắn.

- Triệu hoán lôi đình?

Ngột Thần cười khổ, nhịn không được lắc đầu:

- Ngươi nghĩ đơn thuần, lôi đình là thiên uy, coi như đột phá có thể thu hút tới, nhưng hiện tại ai có thể đột phá? Lui một vạn bước nói, cho dù thành công thu hút tới, một mình chống lại cũng không có phương pháp, làm sao có thể để nó đối kháng Hoàng Thủy, giúp bọn ta thuận lợi thông qua?

Vị trước mắt này, có đôi khi rất thông minh, thoạt nhìn cũng rất lợi hại, nhưng có đôi khi nói chuyện giống như hài tử, không có chút nào đáng tin cậy!

Lôi đình, là thiên uy, Thiên Đạo trừng phạt tu luyện giả, mượn nó vượt qua Hoàng Thủy... Nói chuyện viển vông!

- Không có việc gì, cái này đơn giản...

Thấy đối phương lo lắng là chuyện này, Trương Huyền lắc đầu, cổ tay khẽ đảo, một con Thánh Thú bay ra, xoay quanh bay lượn, tản mát ra khí tức kinh người!

Địa Ngục Thanh Long thú!

- Ta mới vừa nhìn, nước nơi này đối với ngươi đột phá có trợ giúp rất lớn, hiện tại ta nói cho ngươi vấn đề bản thân ở đâu, dùng Hoàng Thủy trước mắt kích thích huyệt đạo, hẳn có thể xung kích cảnh giới cao hơn...

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Long thú nói.

Địa Ngục Thanh Long thú, trong cơ thể ẩn chứa khí âm hàn Địa Ngục, bình thường tu luyện cần hấp thu linh khí đặc thù mới có thể tiến bộ, Hoàng Tuyền thủy trước mắt, thuộc tính phù hợp, tuy tính ăn mòn đối với nó cũng có xâm hại rất lớn, nhưng chỉ cần thêm chút lợi dụng, liền có thể đưa đến hiệu quả không tưởng tượng được. Để nó thuận lợi đột phá đến Đại Thánh cũng chưa biết chừng!

Chương 3023: Chỉ điểm lôi kiếp (1)

- Đại Thánh cấp, là một cửa ải khó lớn nhất của Thánh Vực, đối với tu luyện giả nhân loại mà nói, giống như lạch trời, Thánh Thú càng như vậy, không có huyết mạch tinh thuần, không có khả năng thành công, để nó hiện tại đột phá, dẫn tới lôi kiếp? Ngươi... Ngươi là nghiêm túc?

Ngột Thần có chút phát điên.

Đến cùng đáng tin cậy hay không đáng tin cậy a? Nếu Đại Thánh dễ đột phá như vậy, cũng không đến mức vây khốn vô số anh hùng tuấn kiệt, cuối cùng cả đời khó mà tấn cấp.

Đặc biệt là Thánh Thú, yêu cầu huyết mạch cực cao, muốn tấn cấp, nhất định phải có biến hóa huyết mạch mới được, so sánh với nhân loại tăng lên hoàn toàn khác biệt, dùng Địa Ngục Hoàng Thủy tấn cấp?

Uổng cho ngươi nghĩ ra được!

Quay đầu nhìn về phía tiểu thư, muốn nàng khuyên can thoáng cái, ngăn loại hành động không đáng tin cậy này, lại thấy nàng mỉm cười, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua, không cảm thấy quấy rối mảy may, ngược lại mang theo tín nhiệm nồng đậm.

Sự tình hoang đường như thế, cũng có thể tín nhiệm? Ngột Thần cắn chặt răng, nhìn lại thanh niên, chỉ thấy hắn đã bắt đầu động tác, từng chuôi trường kiếm trước sau liên kết, hình thành một đường thẳng, dùng chân khí buộc chặt Thanh Long thú ở phía trên, từ xa nhìn lại, giống như một cái xúc xích nướng.

Làm xong tất cả, sau đó một trảo ném tới.

Xì xì xì xì...

Địa Ngục Hoàng Thủy lập tức tưới lên trên người, lân phiến bên ngoài thân bị ăn mòn xuất hiện vết đen kịt.

- Ai, tạo cái nghiệt gì a, trở thành thú sủng của hắn, đây không phải giúp một tay tấn thăng, mà là muốn chơi chết...

Ngột Thần nhịn không được lắc đầu.

Lấy nhãn lực của hắn, tự nhiên có thể thấy được con Thánh Thú này là thú sủng của Trương Huyền, nếu không không có khả năng nghe lời như thế.

Tín nhiệm hắn như vậy, kết quả lại bị biến thành như thế, trốn không thoát, cũng không mở trói được, còn bị Hoàng Thủy ăn mòn... Thật xui xẻo. Tuy cảm xúc, nhưng vẫn không nhịn được tiếp tục nhìn qua, chỉ thấy Trương Huyền treo thú sủng ở trong nước bị ăn mòn tới nghiện, lại lấy ra mười mấy thanh trường kiếm, bỗng nhiên cắm vào.

Trường kiếm đi vào trong cơ thể, cùng Hoàng Thủy phối hợp, giống như kích thích cái gì, Thánh Thú sớm đã đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, giống như con giun run rẩy, một lát sau, lực lượng cuồng bạo từ trong cơ thể lan tràn lên.

Hình như trong nháy mắt, huyết mạch trong cơ thể bị Địa Ngục Hoàng Thủy tinh lọc một lần, càng thêm tinh thuần, thân thể cũng nhận được rèn luyện, thời gian nháy mắt tựa như Kiến Thần Bất Hoại cảnh, tiến hành trùng kích.

Ầm ầm!

Nó rên lên một tiếng, trước mắt âm trầm xuống, vô số lôi đình chậm chạp hội tụ, mang theo uy hiếp xé rách không gian.

- Thật đưa tới lôi kiếp?

Thân thể Ngột Thần nhoáng một cái, con mắt sắp từ trong hốc mắt trừng ra, tóc bị nhổ rất nhiều.

Còn tưởng rằng là quấy rối, làm sao cũng không ngờ tới, chẳng những thật để cho Thanh Long thú đột phá, còn đưa tới lôi đình, trói Địa Ngục Thanh Long thú giống như xúc xích nướng đột phá... Thật sự là chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy! Chỉ là dẫn lôi đình tới có tác dụng gì ah! Cũng không cách nào vượt qua Hoàng Thủy! Nghi ngờ nhìn qua, đang muốn nhìn đối phương làm sao mượn nhờ lôi đình, chỉ thấy thanh niên ngẩng đầu nhìn mây đen trên bầu trời, trên mặt lộ ra vẻ hòa ái:

- Tiểu kiếp kiếp, ngươi đã đến... giúp Huyền ca ca một chút, đưa chúng ta qua sông!

Ầm???

Lôi đình lắc lư một cái, phát ra thanh âm ai oán, có điều chần chờ một chút, một đạo lôi điện to lớn lan tràn tới, xuất hiện ở trước mặt mọi người, tựa như một cầu nối to lớn.

- Đi!

Đưa tay thu Thanh Long thú về không gian gấp, để nó ở bên trong từ từ cảm ngộ lực lượng tấn thăng, Trương Huyền thì đạp mạnh, đi tới trên lôi đình, nhanh chân qua sông.

- Như vậy... Cũng được?

Ngột Thần triệt để bối rối.

Thấy qua thuần thú, thuần người... Nhưng chưa thấy qua thuần lôi... Một màn trước mắt, lật đổ tưởng tượng!

- Đi thôi!

Đang khiếp sợ không biết như thế nào cho phải, liền nghe thanh âm tiểu thư vang lên, sau đó thấy người sau cũng bước lên lôi điện, chậm rãi đi đến đối diện.

- Được rồi...

Chương 3024: Chỉ điểm lôi kiếp (2)

Thấy hai người đi xa, biết giờ phút này không phải thời điểm khiếp sợ, Ngột Thần cũng không kìm nén được, theo sát lên.

Dưới chân lôi đình vạn trượng, tia chớp màu xanh lam không ngừng lay động, nhưng khác biệt độ kiếp, không có một chút tổn thương, ngược lại cho người ta một loại cảm giác ôn nhuận.

Có lôi đình ở dưới, Hoàng Thủy ở phía dưới cũng ngoan ngoãn không dám làm mưa làm gió, từ xa nhìn lại, một mảnh gió êm sóng lặng.

Vốn không có U Minh thuyền cùng Thông U Kiều, nơi này không có khả năng qua được, làm sao cũng không nghĩ ra, thuận lợi hoàn thành như vậy...

Cho dù theo ở phía sau, vẫn cảm thấy giống như nằm mơ.

Hắn đã từng quen biết không biết bao nhiêu Danh Sư, cũng đã gặp không biết bao nhiêu người thiên phú cao cường, nhưng có thể làm được điểm này, nghe cũng không có nghe qua!

Thậm chí... Khổng sư cũng làm không được!

Cầu nối lôi đình xuyên qua toàn bộ Hoàng Thủy, thời gian không dài, ba người liền đến bờ bên kia, từ trên lôi điện đi xuống, Trương Huyền xoay người, mỉm cười:

- Đi về trước đi, lần sau có chuyện lại tìm ngươi! Đúng, vừa rồi thời điểm ngươi hội tụ lôi điện, tốc độ quá chậm, thiếu hụt quá nhiều, uy lực không đủ mạnh, lần sau tranh thủ tới tìm ta, ta chỉ điểm một chút, để ngươi cũng có chỗ tiến bộ!

Ầm!!! Tiếng sấm nhoáng một cái, tựa hồ có chút khó tin.

Nó cũng có thể tiến bộ?

Dường như biết nghi ngờ của nó, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, một bộ cao nhân nhẹ gật đầu:

- Mây cuốn mây bay, lôi đình hội tụ... Ngươi hết thảy có bảy chỗ thiếu hụt, ngoan ngoãn nghe lời, về sau ta sẽ từ từ nói cho ngươi, truyền thụ cho ngươi phương pháp sửa lại!

Ngày ngày làm phiền tiểu kiếp kiếp cũng xấu hổ, vừa rồi thời điểm lôi vân dày đặc, đặc biệt dùng thư viện dò xét, quả nhiên phát hiện rất nhiều thiếu hụt, chờ có rảnh rỗi, giúp một tay chỉ điểm, cũng coi như trả ân tình cho đối phương. Ầm lặc!

Nghe được lời này của hắn, trong tiếng sấm nổ mang theo hưng phấn, lúc này mới chậm rãi tiêu tán, thời gian qua một lát, biến mất ở trước mặt mọi người.

- Nó có thể nghe lời ngươi? Ngươi còn có thể... giảng bài cho nó?

Thấy lôi kiếp quả thật rời đi, thuận theo giống như vợ bé, Ngột Thần nắm lấy tóc.

- Ừm, nó khá ngoan...

Trương Huyền gật gật đầu.

- Ngoan?

Ngột Thần suýt chút nữa phun ra lão huyết. Lôi đình luôn luôn là khắc tinh của tu luyện giả, hàng năm chết ở trong đó nhiều vô kể, từ trước đến giờ đều kính sợ, sợ hãi, còn lần đầu tiên nghe được có người đánh giá ngoan!

Lời này truyền đi, nhất định có thể để vô số tu sĩ coi là chuyện điên rồ. Cái đồ chơi này nếu ngoan... Trên đời này còn có không ngoan sao?

- Nếu như... Lôi đình không còn thiếu hụt, hội tụ càng nhanh, chẳng phải chứng tỏ, sẽ có càng nhiều tu sĩ chết ở trong đó?

Ngột Thần kìm nén không được nói.

Trước mặc kệ tên này đến cùng làm sao để lôi đình nghe lời, mấu chốt là, thật muốn cho chỉ điểm thiếu hụt, càng thêm cường đại, tu luyện giả nhân loại độ kiếp chẳng phải càng khó?

Hiện tại cũng không biết bao nhiêu người chết ở trong đó, vậy sau này... Ai còn dám tu luyện?

- Không sao, ta sẽ chỉ điểm nó thiếu hụt nhằm vào Dị Linh tộc, đến lúc đó, chỉ bổ Dị Linh tộc là được, dù sao nhàn rỗi cũng nhàn rỗi...

Trương Huyền cười gật đầu.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này vô sỉ như vậy, da đầu Ngột Thần nổ tung, vừa định nói cái gì, liền nghe thanh âm của Lạc Nhược Hi vang lên.

- Mau nhìn!

Lại không để ý tới tên này, vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy một cung điện yên tĩnh lơ lửng ở cách đó không xa.

Chương 3025: Không Gian Sa (1)

Cung điện mang theo khí tức mênh mông xa xăm, phảng phất như đứng sừng sững ở đó không biết đã bao nhiêu năm, cho người ta một loại cảm giác lịch sử tang thương.

- Đây cũng là Nhiễm Cầu Cổ Thánh lưu lại, nếu có truyền thế thiên phù, nhất định ở bên trong!

Lạc Nhược Hi nói.

Tòa cung điện này, vừa nhìn liền biết bất phàm, tuyệt không phải người bình thường có thể kiến tạo, trong đó ẩn chứa lực lượng cùng thủ đoạn, ngay cả Đại Thánh cũng theo không kịp, chỉ sợ chính là xuất từ tay học sinh cường đại nhất của Khổng sư.

Trương Huyền nhẹ gật đầu, không suy nghĩ sự tình lôi kiếp, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, nhìn lại bốn phía, một lát sau vẻ mặt nghiêm túc:

- Dấu vết ở đây dừng lại giữa chừng, không có gì bất ngờ xảy ra, bốn người kia đã tiến vào, chúng ta cũng nhanh một chút đi!

Biết chuyện này càng trọng yếu hơn, ba người cũng không nhiều lời, thẳng tắp bay về phía cung điện trước mắt.

Cung điện thoạt nhìn khoảng cách không xa, bộ dáng chỉ hơn mười cây số, có điều bay một hồi, nhất thời cảm giác được không đúng, bất kể bọn họ tiến lên như thế nào, dùng tốc độ bao nhanh, cung điện vẫn ở đó, hình như không có tới gần chút nào.

- Chẳng lẽ chúng ta lại lâm vào huyễn cảnh?

Sắc mặc Trương Huyền khó coi.

Lúc trước Kiếm lão nhân lưu lại Kiếm Trì, từng gặp được loại tình huống này, giống như quỷ đả tường, đi như thế nào cũng tại nguyên chỗ, lần này sẽ không cũng là như vậy chứ!

- Không phải!

Lạc Nhược Hi cũng cảm giác được vấn đề, đôi mi thanh tú nhăn lại:

- Nếu như không nhìn lầm, hẳn là Không Gian Sa! - Không Gian Sa?

Trương Huyền không hiểu ra sao, ngay cả Ngột Thần ở một bên cũng không biết rõ.

- Ta từng ở trong điển tịch thấy qua giới thiệu tương tự, Không Gian Sa, là một loại không gian vỡ vụn như đất cát nghiền nát, liên hợp chung một chỗ, đồng dạng có thể tạo thành không gian chân chính, nhưng muốn đi qua trong đó, sẽ giống như đi ngược dòng nước, tiến lên càng nhanh, di động càng nhanh! Dù là thực lực ngươi mạnh hơn, cũng chỉ có thể dừng tại nguyên chỗ, không cách nào tiến lên mảy may... Nói cách khác, chúng ta thoạt nhìn là phi hành bình thường, nhưng không gian trong Không Gian Sa là di động, không chỗ gắng sức, tự nhiên giống như ốc sên, không nhìn thấy đi tới!

Lạc Nhược Hi giải thích.

- Còn có loại sự tình này?

Trương Huyền ngạc nhiên.

Không Gian Sa, chưa từng nghe qua, nhưng Lạc Nhược Hi giải thích, lập tức hiểu được, hiện tại bọn họ giống như ô tô lâm vào trong tổ hợp ròng rọc, lốp xe chuyển động, ròng rọc cũng chuyển động, hai hai triệt tiêu, dùng lực lượng lại lớn, cũng chỉ ở tại nguyên chỗ, mà không cách nào tiến lên. Lại như đi ở trên mặt băng không có lực ma sát, không chỗ mượn lực, càng cất bước nhanh càng đi không được.

- Nếu như vậy, quả thực không cách nào tiến lên, bốn người bọn họ là làm sao thông qua nơi này? Ngột Thần tràn đầy nghi ngờ.

Ngay cả bọn họ cũng bay không qua, bốn người trước cũng không thấy cường đại hơn bọn hắn, làm sao thuận lợi thông qua?

- Bọn họ hẳn là mượn pháp bảo nào đó, định trụ Không Gian Sa di động, giống như bờ đê chặn lại hồng lưu, chỉ cần Không Gian Sa không chảy, muốn xuyên qua không khó khăn.

Lạc Nhược Hi nói.

- Vậy chúng ta mượn nhờ không gian trùng động nhảy qua, chẳng phải có thể trực tiếp đi vào cung điện, không cần bay tới?

Trương Huyền nói.

Trước đó Ngột Thần sử dụng bí pháp, mượn nhờ bước nhảy không gian, khoảng cách hơn trăm vạn cây số chớp mắt vượt qua, từ nơi này đến cung điện chẳng qua hơn mười cây số, hẳn là càng đơn giản hơn.

- Không gian trùng động, có chút tương tự truyền tống trận, quả thực có thể để cho khoảng cách rút ngắn, xuyên qua không gian, nhưng Không Gian Sa vốn không ổn định, một khi sử dụng bí pháp không gian, ta sợ sẽ dẫn tới không gian loạn lưu, nói như vậy, chỉ sợ càng thêm phiền phức!

Lạc Nhược Hi nhíu mày lại.

Không gian loạn lưu, cường giả Kiến Thần Bất Hoại rơi vào trong đó cũng khó bảo toàn, trọng yếu nhất chính là, lại khó trốn đi, thật muốn như vậy, so với hiện tại càng thêm phiền phức.

- Nói như vậy, chẳng phải không có cách nào đi qua?

Trương Huyền lắc đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau