THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3011 - Chương 3015

Chương 3011: Cưới hết là được! (1)

Tạm biệt Lạc Thất Thất, mọi người Trương gia liền bay ra, nhìn kiến trúc huy hoàng cao vút trước mắt, Trương Huyền tựa như một giấc chiêm bao.

Lần này chỉ sợ là triệt để tổn thương cô gái hiền lành kia.

Nhưng không yêu chính là không yêu, về sau đau lòng, còn không bằng giải quyết dứt khoát. Trên tình cảm, hắn không muốn chậm trễ người khác, cũng không muốn bởi vì mình, để càng nhiều người đau lòng.

- Luyến tiếc?

Lạc Nhược Hi nhìn qua.

Trương Huyền không có trả lời, lắc đầu nói:

- Ta vẫn cho rằng ngươi là Lạc gia tiểu công chúa, mới gây ra loại hiểu lầm này...

- Biết rồi!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu, lần nữa khôi phục bộ dáng vắng lặng trước đó:

- Chân tướng làm sao, ta còn có thể phân rõ!

- Ngươi mới vừa nói, muốn dẫn ta đi một nơi, là nơi nào?

Thấy nàng hiểu được, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhịn không được hỏi.

- Ngươi có phải đang điều tra sự tình Triệu Nhã, Ngụy Như Yên cùng Viên Đào bị bắt hay không?

Lạc Nhược Hi mỉm cười.

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên:

- Ngươi biết bọn họ ở đâu?

- Ở đâu, ta không biết, có điều ai bắt đi, đã đoán được...

Lạc Nhược Hi nói. - Là ai?

Nắm đấm Trương Huyền xiết chặt, ánh mắt híp lại.

Ra tay với đám người Triệu Nhã, chính là xuống tay với hắn, nếu như cho biết là ai, chắc chắn sẽ không bỏ qua!

- Lai lịch còn không thể xác nhận, có điều lần này mang ngươi, chính là đi ngăn cản bọn họ!

Lạc Nhược Hi nói.

- Ngăn cản? Chẳng lẽ bọn họ còn muốn bắt người?

Trương Huyền chấn động.

- Là đi tìm một vật!

Lạc Nhược Hi giải thích:

- Hẳn là một cái truyền thế thiên phù! - Quả nhiên là muốn mở Khổng miếu, nhất định phải ngăn cản!

Nghe đối phương quả nhiên muốn đi tìm thiên phù, Trương Huyền hừ lạnh.

Cái này giống như hắn đoán, khẳng định thoát không được quan hệ với Dị Linh tộc.

- Người gia tộc các ngươi cũng đừng có mang theo, nhiều người, phiền phức liền nhiều. Thực lực đám người Trịnh Dương, Viên Đào xem như không tệ, có điều lần này đi địa phương rất nguy hiểm, ý kiến của ta là, trước đừng mang, thân nhẹ lên đường, gặp được phiền phức càng dễ dàng giải quyết!

Lạc Nhược Hi nói tiếp.

Càng nhiều người càng phức tạp, rất dễ dàng bị phát giác, huống chi trong Trương gia mạnh yếu không đều, một khi bị người khác bắt lại, sẽ trở thành con tin tiến hành áp chế.

Mặc dù thực lực đám người Trịnh Dương cực mạnh, nhưng kinh nghiệm giang hồ quá yếu, đi tới hiểm địa, rất dễ dàng xuất hiện nguy hiểm, để hắn bị động.

- Cũng tốt, chỉ là nếu như chúng ta rời đi, người bắt Triệu Nhã lần nữa tới, chẳng phải phiền phức?

Trương Huyền có chút lo lắng.

- Yên tâm đi, Dương sư ở đây, nhiều cao thủ như vậy, coi như thật đến, cũng sẽ không công mà lui!

Lạc Nhược Hi mỉm cười.

- Cũng phải...

Trương Huyền gật đầu.

Dương sư, Hưng Mộng kiếm thánh, Trịnh Dương, Lộ Xung cùng rất nhiều cao thủ Chiến Sư đường, Cổ Thánh đích thân tới cũng chưa chắc có thể chiếm được chỗ tốt, người bắt Triệu Nhã thực lực mạnh hơn, khẳng định cũng không có phương pháp.

- Đi thôi!

Làm ra quyết định, Trương Huyền không có quá nhiều nói nhảm, nói với cha mẹ một câu, lại trả về Trương gia gia chủ lệnh, để hắn nâng đỡ Trương Cửu Tiêu làm gia chủ, xoay người theo Lạc Nhược Hi bay đi.

Chương 3012: Cưới hết là được! (2)

- Vị... Lạc Nhược Hi này, rốt cuộc là ai?

Thấy hai người bay đi, Mộng kiếm thánh nhịn không được nữa, nhìn về phía Dương sư.

Nơi này, kiến thức của hắn uyên bác nhất, nếu có người có thể nhận ra thân phận đối phương, cũng chỉ có hắn.

- Ta cũng không biết, bất quá... rất có khả năng liên quan đến tới nơi đó!

Dương sư chần chờ một chút, nói.

- Ở đâu?

Mộng kiếm thánh còn có chút không hiểu, liền nghe Hưng kiếm thánh chen vào nói:

- Dương sư nói là Chư Tử bách gia?

- Không sai, năm đó Khổng sư rời đi không lâu, tất cả học sinh của hắn nhao nhao biến mất, tuy mịt mù không tin tức, nhưng căn cứ người đời sau ghi chép cùng phỏng đoán, hẳn là đến một phương thế giới rời xa đại lục.

Vẻ mặt Dương sư nghiêm túc:

- Quãng thời gian trước, Danh Sư đường đưa tin cho ta, nói kèm theo Khổng miếu lay động, hậu nhân của Chư Tử bách gia cũng xuất hiện tung tích, thậm chí xuất hiện Diễn Hư thể mà Thiên Cơ sư không cách nào suy tính, chỉ là lóe lên liền biến mất, tìm không ra đầu mối, cũng liên lạc không được... Vị Lạc Nhược Hi này, bất ngờ xuất hiện, đồng tử bên người lại cường đại như vậy, có lẽ đúng là bọn họ!

- Chư Tử bách gia, được Khổng sư thân truyền, tu bí tịch cường đại, trời sinh mạnh mẽ, nói như vậy, đến thật có thể là bọn họ...

Mộng kiếm thánh giật mình:

- Trước đó còn cảm thấy, Huyền nhi không có ánh mắt, ném dưa hấu nhặt vừng, nếu là hậu nhân của Chư Tử bách gia, vậy ta an tâm!

Nói xong sắc mặt còn đắc ý.

Trương gia thông gia Lạc gia, dựa theo tình huống bình thường, là kết cục hoàn mỹ nhất, không chỉ có thể để Trương gia thanh thế càng lớn, còn có thể để nhi tử một bước lên trời, nắm giữ thế lực chân chính có thể chống lại Danh Sư đường.

Nhưng nhi tử không thích, vậy cũng không có cách nào.

Mắc nợ nhi tử nhiều như vậy, lần nữa gặp mặt, chỉ muốn để hắn thuận tâm ý. Vốn cho rằng lần này thiệt hại rất lớn, không nghĩ tới lại ngoài ý muốn liên hệ với người của Chư Tử bách gia, nói như vậy, không những không có mất đi, ngược lại sau này thành tựu vô hạn?

- Tình cảm không phải cân nhắc được mất...

Nhìn thấy bộ dáng này của vợ, Hưng kiếm thánh im lặng lắc đầu:

- Trương gia cùng Lạc gia thông gia, thời không liên hợp, là mấu chốt mở ra Khổng miếu, hiện tại náo thành như vậy, Khổng miếu mở không ra, ảnh hưởng không riêng gì Danh Sư đường bố cục, càng quan trọng hơn là nhân tộc an nguy!

Nói thật, hắn cũng có chút ghen ghét.

Từ khi nhi tử xuất hiện, hắn làm chồng, ở trong lòng vợ không có một chút trọng lượng.

Ngày ngày bị mắng không nói... Chuyện lớn như vậy không đi nghĩ, hết lần này tới lần khác suy nghĩ nhi tử tìm con dâu.

- Khổng miếu mở không ra, còn có những người khác, liên quan gì nhi tử của ta, ta chỉ hy vọng từ nay về sau hắn bình an!

Mộng kiếm thánh khoát tay áo.

- Lòng dạ đàn bà! Hưng kiếm thánh vung tay.

- Ngươi lặp lại lần nữa...

Mộng kiếm thánh giận dữ.

- Được rồi, tuy hiện tại Khổng miếu xuất hiện biến cố, nhưng còn không có triệt để hiển lộ dấu vết, cách xuất thế hẳn còn có một đoạn thời gian. Sư huynh còn có thời gian làm việc! Hơn nữa, nhìn bộ dạng của tiểu công chúa, vẫn tình căn thâm chủng với sư huynh, đến lúc đó cẩn thận giảng giải, lấy đại cục làm trọng, sẽ không có vấn đề quá lớn!

Dương sư nói.

Tuy ngày hôm nay huyên náo không vui, nhưng chỉ cần tiểu công chúa không có quyết liệt, liền có thể cứu vãn được.

Lại nói vô số tiên tổ Lạc gia vì nhân tộc, xông pha khói lửa, nói rõ trung nghĩa, mặc dù lần này rất mất thể diện, nhưng chỉ cần giải thích cặn kẽ, còn có thể làm dịu.

- Dương sư nói không sai, trở lại ta khuyên nhi tử, đại trượng phu tam thê tứ thiếp không tính là gì, thực không được, cũng thu tiểu công chúa, ngươi xem nha đầu kia lớn lên rất xinh đẹp, mấu chốt nhất là cái mông cong, mắn đẻ! Quan tâm nàng cái gì Lạc Nhược Hi, cái gì Lạc Thất Thất, đều lưu lại chẳng phải tốt hơn? Mọi người tất cả đều vui vẻ!

Mộng kiếm thánh gật đầu.

- A Mộng nói đúng, đại trượng phu, tam thê tứ thiếp, cưới nhiều một cái cũng không quan trọng!

Hưng kiếm thánh lên tiếng gật đầu.

- Tam thê tứ thiếp? Họ Trương, ngươi còn muốn cưới mấy cái?

Mộng kiếm thánh cười lạnh một tiếng, trong mắt mang theo sát ý.

- Ta... Ta... Ta nói là nhi tử...

Hưng kiếm thánh như rơi vào hầm băng, suýt chút nữa khóc:

- Thật không phải nói ta... Ah, cứu mạng, ah, về sau không dám nói, đúng, đúng, nghĩ cũng không dám nghĩ...

Chương 3013: Bạch Khê sơn

- Lần này địa phương muốn đi, là Bạch Khê sơn của liên minh đế quốc!

Đứng ở trên lưng thú một con Thánh Thú, nhìn mây trắng phía trước nhanh chóng bay lượn, Lạc Nhược Hi giải thích nói.

- Bạch Khê sơn?

Thân thể Trương Huyền sững sờ:

- Ta biết nơi này...

Từ trong tay Thanh Điền Hoàng lấy được tranh vẽ, từng vẽ ra hình dạng rặng núi này, trong đó có hư ảnh Khổng sư xuất hiện, về sau bị hắn đổi thành mỹ nữ đi tắm...

Lúc ấy một mực không biết cụ thể ở đâu, còn hỏi thăm Lạc Huyền Thanh, mới được câu trả lời chính xác.

Lại về sau, sự tình lần lượt từng kiện, một mực không có cơ hội đi qua nhìn một chút.

Chẳng lẽ cái gọi là Khổng sư hư tượng, còn ẩn giấu truyền thế thiên phù hắn lưu lại?

Này thật sự có khả năng, nếu không, cũng không có khả năng dẫn tới Dị Linh tộc Thanh Điền hoàng thất dốc toàn bộ lực lượng, thậm chí Ngoan Nhân cũng dính dáng trong đó.

- Nếu biết địa phương, không bằng sử dụng truyền tống trận, tốc độ càng nhanh!

Biết vị trí muốn đi, Trương Huyền nói.

- Này thì không cần!

Lạc Nhược Hi mỉm cười:

- Sắp đặt trận pháp quá phiền toái, hơn nữa không quá an toàn... Ngột Thần!

- Vâng!

Đồng tử nhẹ gật đầu, tiến về phía trước một bước, đi tới trước cửa sổ, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

Phần phật!

Không khí trước mắt điên cuồng vặn vẹo, không gian cũng xuất hiện gấp khúc, thời gian nháy mắt, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Vòng xoáy càng chuyển càng nhanh, ảnh hưởng phạm vi cũng càng lúc càng lớn, rất nhanh ở nơi trung tâm nhất, giống như mắt bão, tạo thành một khu vực ổn định mà trống không.

Hô!

Thánh Thú như sớm đã thành quen loại tình cảnh này, cánh vũ động, thẳng tắp vọt tới.

- Đây là áp súc không gian...

Trong lòng Trương Huyền chấn động, khuôn mặt khó tin.

Cường giả lợi hại có thể áp súc không gian, làm được Súc Địa Thành Thốn, một bước ngàn dặm. Vốn cho rằng chỉ là truyền thuyết, không nghĩ tới đồng tử trước mắt tiện tay làm được.

- Không tính áp súc không gian, đây là một loại lợi dụng không gian mà thôi.

Đồng tử cười cười, nhìn về phía trước:

- Không gian bình thường, chúng ta thoạt nhìn cực kỳ ổn định, không có kẽ hở, xem như thần thức cũng không cách nào phát giác dị thường. Nhưng trên thực tế có một ít lỗ sâu đặc thù tồn tại, chỉ cần tìm được liền có thể nhẹ nhõm nhảy đến chỗ xa hơn, từ đó không nhận khoảng cách ràng buộc.

- Ah!

Trương Huyền cái hiểu cái không.

Tuy hắn học qua Diễn Không thiên thư, nhưng chỉ đạt đến đệ tam trọng, khoảng cách đỉnh phong nhất còn rất xa.
- Loại bước nhảy không gian này là thủ đoạn cường giả Cổ Thánh mới có thể sử dụng, Ngột Thần cũng mượn một số huyết dịch Thánh Thú đặc thù, hơn nữa lý giải không gian mới thành công.

Lạc Nhược Hi giải thích.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, trong lòng nhịn không được tò mò:

- Ngột Thần bằng chừng ấy tuổi, tại sao có thể có thực lực cường đại như vậy?

Vị đồng tử trước mắt này, thoạt nhìn mười ba mười bốn tuổi, lại nắm giữ thực lực mình phải sử dụng Khổng sư tinh huyết mới có thể địch nổi. Cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy có chút không thể tưởng tượng.

- Hắn huyết mạch đặc thù, thoạt nhìn nhỏ tuổi, trên thực tế lại sống không biết bao lâu.

Lạc Nhược Hi lắc đầu, không tiếp tục xoắn xuýt ở vấn đề này, chỉ về phía trước:

- Đến rồi!

Vội vàng nhìn về phía trước, lúc này Trương Huyền mới phát hiện Thánh Thú phi hành đã xuyên qua thông đạo, một sơn mạch nguy nga bất ngờ xuất hiện ở trước mắt.

Ngọn núi lớn này cắm vào trong mây không biết cao bao nhiêu, chiếm diện tích bao la, cũng không biết rộng bao nhiêu, nhìn một cái, cảm giác áp bách to lớn đấu đá đến, để cho người ta hô hấp không trôi chảy.

- Là Bạch Khê sơn!

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Ngọn núi lớn trước mắt này, chính là trước đó ở trong bức họa nhìn thấy, giống nhau như đúc, không sai chút nào. Chỉ bất quá chân thực càng thêm nguy nga, càng làm cho người rung động.

- Truyền thế thiên phù ngay ở trong rặng núi này, vị trí cụ thể ở đâu? Ta cũng không rõ lắm, có điều có thể dùng đồ vật đặc thù tiến hành điều tra.

Lạc Nhược Hi nói, cổ tay nhẹ nhàng vạch một cái, một đồ vật giống như quyển sách xuất hiện ở trước mặt.

Quyển sách này mang theo khí tức đặc thù, cho người ta một loại cảm giác tựa như ảo mộng, Trương Huyền nhìn một cái, đang muốn nói chuyện, đột nhiên cảm giác được cái gì, cổ tay khẽ đảo, một thủy tinh cầu xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Khâu Ngô cung!

Di tích này là tôi tớ của Khổng sư Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại, cùng Lạc Nhược Hi ở đây xác định quan hệ tình lữ, thời khắc này Khâu Ngô cung không ngừng lay động, hình như đối với thư tịch kia có tình cảm đặc thù gì. - Cái này...

Trương Huyền tràn đầy nghi ngờ.

Làm chưởng khống giả của Khâu Ngô cung, hắn rõ ràng cảm thụ được thư tịch trước mắt, cùng thủy tinh cầu trong lòng bàn tay là nhất mạch, có nguồn gốc không thể dứt bỏ.

- Quyển sách này, chính là lấy được từ trong Khâu Ngô cung, có thể nhờ vào đó tìm kiếm vị trí cụ thể của truyền thế thiên phù!

Nhìn ra trong lòng hắn nghi ngờ, Lạc Nhược Hi nói.

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ.

Lúc đó hắn cùng nữ hài trước mắt một mực ở cùng một chỗ, lúc nào cầm đi cái này, lại không hiểu rõ tình hình?

Trong truyền thuyết, Khâu Ngô cung tồn tại bảo vật có thể tìm kiếm truyền thế thiên phù, hắn từng chuyên môn đi vào mấy lần, cũng không có phát giác, không nghĩ tới đã đến trong tay nàng.

- Ta đi vào Khâu Ngô cung chính là vì tìm thứ này, sau khi đi vào cung điện, từng đơn độc đi lại một đoạn thời gian, chính là lúc này tìm được!

Thấy hắn nghi ngờ, Lạc Nhược Hi giải thích.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Lúc trước nữ hài khăng khăng muốn cùng hắn đi vào Khâu Ngô cung, cuối cùng bảo vật gì cũng không có muốn, công pháp bí tịch cũng không liếc mắt nhìn, thậm chí ngay cả cung điện cũng bị mình luyện hóa, vẫn cảm thấy rất kỳ quái, nguyên lai mục đích là cái này.

Ông!

Đang khi hai người nói chuyện, thư tịch phát ra một tiếng kêu khẽ, thẳng tắp bay lên núi.

- Đuổi theo!

Lạc Nhược Hi không nói thêm lời, theo sát nó, Trương Huyền cũng theo sau, thời gian không dài, đi tới giữa sườn núi, thư tịch ngừng lại.

- Chính là chỗ này...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Nơi này chính là địa phương trong tranh vẽ lúc trước, bị hắn đổi thành mỹ nhân đi tắm.

Xem ra quyển sách này tìm kiếm không có sai lầm chút nào, nơi đây hẳn có không gian gấp, có thể đi vào di tích nơi nào, từ đó tìm kiếm truyền thế thiên phù.

- Xác định vị trí, chúng ta ở đây chờ đợi là được, không có gì bất ngờ xảy ra, người bắt Triệu Nhã, Ngụy Như Yên nhất định sẽ tới!

Lạc Nhược Hi vẫy tay một cái, thư tịch thu về nhẫn, cũng không vội tìm kiếm không gian gấp.

- Truyền thế thiên phù, Trương gia, Lạc gia cùng Danh Sư đường đều có một cái, ngươi xác định bọn họ sẽ đến?

Trương Huyền nghi ngờ.

Mục đích của đối phương là mở ra Khổng miếu, hiện tại đã bắt được đám người Triệu Nhã, coi như muốn tìm kiếm truyền thế thiên phù, Danh Sư đường, Trương gia, Lạc gia là mục tiêu lớn nhất, không có khả năng biết nơi này cũng có a?

Dù sao không có bức tranh kia, cùng thư tịch trong tay Lạc Nhược Hi, xem như bọn họ cũng không có khả năng biết nơi này.

Chương 3014: Thân phận của Lạc Nhược Hi (1)

- Truyền thế thiên phù, Danh Sư đường ghi chép, hết thảy có sáu cái, trên thực tế không phải như vậy!

Lạc Nhược Hi không có trả lời vấn đề của hắn, mà chậm rãi nói:

- Sáu cái này là tử phù, có thể mở ra sáu Thiên điện trong Khổng miếu! Mà muốn chân chính tìm được Xuân Thu đại điển, nhất định phải đi chủ điện. Chìa khoá, chính là viên mẫu phù này!

- Mẫu phù?

Trương Huyền chấn động.

- Phải!

Lạc Nhược Hi gật đầu:

- Chúng ta có cơ duyên biết nơi đây, cũng tìm tới, bọn họ cũng khẳng định có, nếu Khổng sư đã lưu lại truyền thế mẫu phù, không có khả năng chỉ lưu một đường cung cấp người lựa chọn. Tìm được mẫu phù, tử phù sẽ tự động nghe theo mệnh lệnh, đi Trương gia, Lạc gia, Danh Sư đường, cứng rắn cướp ở trong tay vô số cao thủ, còn không bằng trực tiếp tới nơi này, tránh khỏi càng nhiều phiền phức!

- Cũng phải...

Trương Huyền giật mình.

Nếu như nói đều là thật, người bắt Triệu Nhã khẳng định sẽ tới tìm kiếm mẫu phù.

Bọn họ ôm cây đợi thỏ là được.

Chỉ bất quá loại chuyện này vô cùng cơ mật, ngay cả đám người Dương sư chỉ sợ cũng không biết, vị trước mắt này làm sao biết được?

- Nhược Hi, ngươi đã không phải người Lạc gia, vậy đến cùng có thân phận gì? Vì sao có thể biết nhiều bí ẩn mà Danh Sư đường cũng không thể dò xét như vậy?

Trương Huyền nhịn không được nữa, bàn tay duỗi ra,nắm lấy tay của nữ hài:

- Hai ta đã chung một chỗ, hi vọng có khó khăn gì cũng chung một chỗ gánh chịu!

Dù đối phương nói tạm thời không tiện tiết lộ, nhưng sau khi xuất hiện lần Ô Long này, hắn lại không muốn gây ra chuyện gì. Có thể trước thời hạn biết, làm tốt ứng đối, tương lai biến cố khó khăn đến, cũng có thể chung một chỗ gánh chịu.

- Ta...

Bàn tay bị nắm, Lạc Nhược Hi muốn rút về, nhưng nhìn ánh mắt thâm tình của đối phương, cuối cùng vẫn ngừng lại, lắc đầu:

- Thân phận của ta, hiện tại biết, đối với ngươi chỉ có chỗ xấu, mấu chốt nhất là, sẽ nhiễu loạn một vài thứ, phiền phức không ít... Thôi được rồi!

- Ta không sợ!
Ánh mắt Trương Huyền kiên định.

- Ta biết ngươi không sợ, nhưng... ta sợ!

Lạc Nhược Hi lắc đầu, nhìn về phía thanh niên trước mắt, ôn nhu nói:

- Yên tâm đi, chỉ cần ngươi ta đều kiên định bản tâm, một ngày nào đó, sẽ ở chung một chỗ, trời cao... cũng không thể ngăn cản!

Thấy thần thái của đối phương, Trương Huyền biết, khẳng định là sẽ không nói ra, hỏi nhiều hơn nữa cũng vô dụng, trong lòng than thở, mang theo căng thẳng:

- Cái kia... Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi có phải... Dị Linh tộc hay không?

Hỏi ra lời này, hắn cũng lấy dũng khí rất lớn.

Vị trước mắt này không phải Lạc gia tiểu công chúa, trẻ tuổi như vậy, lại có thực lực cường đại như vậy, đồng tử lợi hại như vậy... Không phải Chư Tử bách gia, liền có khả năng liên quan đến Dị Linh tộc!

Dù sao có thể biết Khổng sư nhiều như vậy, lại biết các bí mật đại lục rõ ràng hơn Dương sư, trừ hai thứ này... Lại nghĩ không ra những khả năng khác!

Nếu Chư Tử bách gia còn tốt, thuộc về môn hạ của Khổng sư, cho dù không phải Danh Sư, cũng sẽ tuân thủ ngũ thường, không đến mức khác người.

Chỉ là, hắn điều tra qua họ Chư Tử, cũng không Lạc gia, bởi vậy sinh lòng khả nghi.

Không phải Chư Tử bách gia, là Dị Linh tộc liền phiền toái.

Thân là Danh Sư, dù trong lòng yêu thương không giảm, cũng không có khả năng tới làm bạn! Đây là ranh giới cuối cùng của hắn! - Ta không phải!

Lạc Nhược Hi lắc đầu, biết vị trước mắt này lo lắng thứ gì, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Yên tâm đi, sự tình ta làm, sẽ không tổn thương bất kỳ một nhân tộc nào, càng sẽ không tổn thương Danh Sư, chỉ vì tìm đồ vật của một vị chí thân bỏ ở nơi này...

- Chí thân?

- Ừm, hắn ở lúc ta còn rất nhỏ, liền truyền thụ đạo lý làm người, khi đó ta không buồn không lo, vô cùng vui vẻ, nhưng...

Ánh mắt của Lạc Nhược Hi chớp động, dường như không biết nghĩ đến thứ gì, cả người trở nên có chút buồn bã đau thương, chẳng qua nói đến một nửa, liền ngừng lại:

- Nếu như có thể dùng sinh mệnh đi đổi, ta tình nguyện là bản thân xảy ra vấn đề, mà không phải hắn!

- Cái này...

Nghe không quan hệ tới Dị Linh tộc, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhìn qua:

- Nếu như chỉ là bệnh chứng mà nói, y thuật của ta coi như không tệ...

Nắm giữ Thiên Đạo thư viện, bất kể loại chứng bệnh nào, đều có thể tìm kiếm căn nguyên, coi như thực lực không đủ, không cách nào trị liệu, cũng nhất định có thể tìm tới một chút hi vọng sống, chẩn bệnh tốt hơn.

- Không phải vấn đề y thuật...

Lạc Nhược Hi lắc đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng, trong mắt mang theo dịu dàng:

- Việc này, ngươi không cần lo lắng, nếu quả thật muốn cùng ta đi chung một chỗ, thì mau chóng tăng thực lực lên... Như vậy mới là thổ lộ tốt nhất, mà không phải lo lắng quá phận.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, nắm chặt tay nữ hài.

Đối phương không nguyện ý nói rõ chi tiết, tự nhiên có tính toán của đối phương, chỉ cần không vi phạm đạo nghĩa trong lòng, không làm ra sự tình tổn thương nhân tộc, tuyệt đối sẽ toàn lực ủng hộ mà không lùi bước.

Trước đó Lạc Nhược Hi thanh tịnh trang nhã, cho người ta một loại cảm giác người sống chớ gần, cho dù là hắn, cũng nhìn không thấu nội tâm trong đó.

Mà bây giờ, giống như nữ hài chân chân chính chính rõ ràng, hắn cho rằng là người chân chính có thể nói ra nội tâm.

Chương 3015: Thân phận của Lạc Nhược Hi (2)

Mặc dù vẫn không biết thân phận đối phương, nhưng... Vậy thì sao? Chỉ cần nàng muốn làm, ta liền dùng hết tất cả cố gắng, việc nghĩa chẳng từ!

- Ngươi bây giờ là Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, mau chóng đột phá Đại Thánh mới là mấu chốt!

Lạc Nhược Hi nhìn qua:

- Ta thể chất đặc thù, tu luyện công pháp cùng ngươi hoàn toàn khác biệt, không thể chỉ điểm cho ngươi, hơn nữa mấu chốt nhất là... Cùng ngươi nói nhiều, sẽ có phiền toái rất lớn rơi vào. Đối với ngươi sau này phát triển, hình thành ràng buộc càng lớn... đồng tử của ta kiến thức uyên bác, đối với tu luyện biết được rất nhiều, có gì nghi vấn khó xử lý, có thể nghiên cứu thảo luận, đối với thực lực tăng lên sẽ có trợ giúp rất lớn!

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Hôm qua ở Lạc gia, vừa mới dọa lôi kiếp đi, thực lực đã đạt đến Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, loại thực lực này, ở trong thế hệ trẻ tuổi coi như không tệ, tiến bộ cũng không chậm, nhưng giờ phút này, Trương Huyền cảm nhận được áp lực nồng đậm.

Sau khi Triệu Nhã kích hoạt thể chất, thực lực mạnh hơn hắn! Trịnh Dương trở thành chiến tử, ở trong Xuân Thu điện tu luyện, mạnh hơn hắn! Ngụy Như Yên, Viên Đào thậm chí ngay cả Lộ Xung, đều nắm giữ thực lực vượt xa hắn... lão sư không bằng học sinh, thực sự có chút không cam tâm.

Huống chi hiện tại bạn gái càng thêm lợi hại, một hạ nhân liền đánh toàn bộ Lạc gia lật ngựa, Dương sư cũng chưa chắc có thể chống lại... tu vi sâu không lường được!

Làm bạn trai, lại kém cỏi như thế, không nhanh tu luyện, về sau còn làm sao làm chủ, biểu hiện ra hùng phong của nam nhân?

Đồng tử Ngột Thần vừa rồi thấy hai người Trương Huyền trò chuyện, biết không tiện quấy rầy, lặng yên trốn đến một bên, giờ phút này nghe được triệu hoán, đi tới.

- Tứ phương thượng hạ vi vũ, Thánh Vực cửu trọng Vũ Không cảnh, dính dáng lĩnh ngộ không gian, mặc dù bây giờ ngươi đột phá đến Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, nhưng muốn đạt tới đỉnh phong, không chỉ cần tích tụ lực lượng, càng quan trọng hơn là lĩnh ngộ không gian... Ta chỗ này có chút tâm đắc trên không gian, khả năng sẽ có trợ giúp ngươi tu luyện!

Ngột Thần lấy ra mấy quyển sách đưa tới.

Hắn thoạt nhìn tuổi tác không lớn, chỉ có mười ba tuổi, nhưng nói đến tu luyện, nghiễm nhiên một bộ ông cụ non, một đời tông sư.

- Cảm ơn...

Tận mắt chứng kiến đối phương vận dụng lực lượng không gian, biết người này lĩnh ngộ không gian không tầm thường, Trương Huyền nhận lấy thư tịch, tùy tiện nhìn lướt qua, nhịn không được âm thầm gật đầu.

Những sách này quả nhiên bất phàm, mặc dù so với Diễn Không thiên thư kém một đoạn dài, lại có giá trị tham khảo cực lớn, cả hai đối ứng mà nói, hẳn là có thể bổ túc một chút thiếu hụt cùng sơ hở trong đó.

Đang định bổ sung một chút, nhìn xem có thể để cho Diễn Không thiên thư tiến thêm một bước hay không, chỉ thấy đồng tử nhìn lại, vẻ mặt ngưng trọng.

- Những sách này, là tâm đắc cả đời ta, thời điểm học tập nhất định phải cẩn thận, có cái gì không hiểu, trực tiếp hỏi, không nên tham công liều lĩnh, chỉ cần cố gắng tu luyện, lấy thiên phú của Trương sư ngươi, trong một tháng xung kích Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong cũng không phải không có khả năng!

- Một tháng?

Trương Huyền ngẩn ngơ. - Đúng vậy, thời gian ngắn như vậy, để cho người ta đột phá, quả thực khó tin, rất nhiều người đều khó mà tin được, nhưng ta lĩnh ngộ không gian cực sâu, chỉ cần ngươi nghiêm ngặt dựa theo yêu cầu của ta đi làm, nhất định có thể hoàn thành!

Hai tay chắp sau lưng, trên mặt đồng tử lộ ra tràn đầy tự tin.

- Không phải, ta không phải cảm thấy thời gian ngắn, mà là... quá dài!

Trương Huyền xấu hổ vò đầu.

- Quá dài?

Đồng tử sững sờ.

- Đúng vậy... ngươi chờ ta một chút!

Trương Huyền nói xong nhắm mắt lại.

Ầm ầm!

Lực lượng trong cơ thể nháy mắt đạt tới đỉnh phong, nhanh chóng kéo lên.

Còn chưa đi vào đại điện đón dâu, gặp đám người Nhậm Thanh Viễn, đối phương mang tới công pháp bí tịch Thánh Vực cửu trọng, lúc ấy quét mắt một lần, đã hình thành Thiên Đạo công pháp.

Đồng tử lấy ra bí tịch không gian, mặc dù rất mạnh, nhưng đối với tăng lên tu vi Thánh Vực cửu trọng, chỉ là tác dụng phụ trợ, Thiên Đạo công pháp mới là thích hợp nhất. Lần trước Hưng kiếm thánh cho rất nhiều đồ vật, liên tục đột phá hai lần, thậm chí thêm vào Kỳ Lân thú cùng Thanh Long thú cũng chỉ dùng không đến một nửa.

Giờ phút này vừa vặn thừa cơ đột phá.

Cô cô cô cục cục!

Trong đan điền tựa như sôi trào, lực lượng mãnh liệt ở trong kinh mạch, không ngừng nhấp nhô, thời gian nháy mắt liền phá tan ràng buộc trước đó, để tu vi của hắn liên tục tăng lên.

Vũ Không cảnh sơ kỳ! Vũ Không cảnh trung kỳ!...

- Cái này, cái này...

Liên tục lui về sau hai bước, đồng tử dọa đến sắc mặt trắng bệch, không ngừng run rẩy:

- Làm sao lại nhanh như vậy?

Vũ Không cảnh, là lĩnh ngộ không gian, cộng thêm lực lượng tấn thăng, tu vi mới có thể tiến bộ, mình mới cho đối phương bí tịch, người này liền đột phá... Hơn nữa không có chút dừng lại, giống như người khác áp chế tu vi mở ra phong ấn... Trên đời này thật có loại thiên phú này?

- Hắn tương đối đặc thù, tấn cấp nhanh không tính là gì!

Thấy bộ dáng của hắn, Lạc Nhược Hi cười nhạt một tiếng.

Nàng biết đối phương là Thiên Nhận Danh Sư, ông trời cũng có thể công nhận, tiến bộ lại nhanh không coi vào đâu.

- Đặc thù... Nhưng cũng không thể đặc thù như thế ah...

Da đầu đồng tử run rẩy, cả người có chút phát điên.

Ầm ầm!

Lời còn chưa dứt, khí tức không ngừng tấn cấp ngừng lại, Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí, lực lượng trong cơ thể chậm chạp củng cố ở Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong.

- Giải quyết, kết thúc công việc!

Trương Huyền vỗ tay một cái, nhìn lại, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Thế nào, không tới một tháng a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau