THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Hành hung Lục Tầm (thượng) (1)

Trong Hồng Thiên học viện, nếu nói ai hiểu rõ thương pháp nhất, tuyệt đối là hắn không thể nghi ngờ.

Từ lúc còn nhỏ hắn liền bắt đầu luyện thương, ngày qua ngày, năm lại năm. Từ lâu hắn đã dung nhập món binh khí này vào sinh mạng, dung nhập vào máu.

Nhưng dù vậy, khoảng cách với thương ý vẫn còn xa vạn dặm.

Vốn tưởng rằng loại ý cảnh này chỉ là lời đồn đại hư vô mờ mịt, đời này cũng không có cách nào đạt được. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới... lại nhìn thấy ở trên người một thiếu niên chỉ có mười mấy tuổi ở ngay trước mặt mình!

Mặc dù hắn ngưng luyện ra tới thương ý, chỉ là nguyên thủy nhất, hình thức ban đầu đơn giản nhất, cách đại thành chân chính còn có một khoảng cách rất lớn, lại giống cây non. Chỉ cần cho nó đủ thời gian, nó tuyệt đối có thể khỏe mạnh trưởng thành, trở thành cây đại thụ che trời!

- Hắn làm sao làm được?

Trước đó thấy Mạc Hiểu chưa so đấu đã trực tiếp chịu thua, hắn cảm thấy đúng là sỉ nhục thương pháp của Vương gia, khiến cho hắn không xuống đài được. Bây giờ hắn mới biết, chiêu này vừa ra, thương pháp Vương gia gì đó, cao thủ thương pháp gì đó, đều là cặn bã!

Một chiêu ẩn chứa thương ý, các chiêu số khác ở trước mặt nó, không bất kỳ ngăn cản nào khả năng.

Thậm chí... cho dù hắn đột nhiên gặp phải, cũng không có cách nào chống lại!

Nếu như tu vi của Trịnh Dương này và hắn không chênh lệch quá nhiều, hoàn toàn có thể một thương giết chết!

- Lẽ nào... chiêu số phụ thân học là cái này?

Trong lòng chấn động, Vương Siêu đột nhiên nhớ tới một việc.

Khoảng thời gian trước, phụ thân hắn Vương Sùng bỏ ra cái giá trên trời, bái sư học một chiêu thương pháp, mấy ngày qua cả ngày bế quan, dự định lĩnh ngộ thương ý. Trước đó hắn vẫn cảm thấy rốt cuộc là thương pháp gì có thể giá trị với số tiền này. Nay nhìn thấy được chiêu này của Trịnh Dương, hắn mới hiểu được...

Nếu thật sự là chiêu này, đừng nói ba trăm vạn kim tệ, cho dù một ngàn vạn, hai ngàn vạn, táng gia bại sản cũng đáng!

Trước đó, quản gia từng nói qua, người dạy thương pháp cho phụ thân hắn, hình như là một vị luyện đan sư. Hắn không để ý. Bây giờ thấy đám người Âu Dương hội trưởng đích thân tới, nói muốn quan sát Trương đan sư so tài... Chẳng lẽ chính là vị Trương Huyền lão sư này?

Thân thể hắn thoáng lảo đảo một cái, có kích động muốn phun ra máu.

- Trương lão sư đối với ta có nghĩa nửa lão sư. Chiêu thương pháp này đã truyền thụ cho ta. Sau đó nhìn thấy hắn, phải gọi là sư tổ, hoặc... gia gia!

Lắc đầu, đang muốn vứt bỏ ý nghĩ buồn chán này, hắn chợt nghe được một giọng nói uy nghiêm vang lên. Hắn lập tức nhìn thấy được phụ thân của mình, đi nhanh tới trước mặt.

Đánh giá sư giả chấn động như vậy, cho dù là Vương Sùng cũng không nhịn được nữa đến đây quan sát cuộc chiến.

- Sư tổ? Gia gia?

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, Vương Siêu khóc.

Không chỉ hắn có bộ dạng này, dưới đài lúc này cũng lặng ngắt như tờ.

Người hiểu rõ tình hình trước đó còn trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt muốn phát điên.

Hắn tuy rằng không nhận ra được thương ý, nhưng thấy Trịnh Dương một thương phá hỏng Bàn Long Thủ, hắn đã biết, nhất định là đạt tới loại cảnh giới này!

Học viên mười sáu, bảy tuổi, lĩnh ngộ chân ý của binh khí? Trên thế giới làm làm sao có thể có chuyện biến thái như vậy?

Mà lão sư truyền thụ thương pháp cho hắn, lại phải đáng sợ tới mức nào?

- Xem ra Mạc Hiểu chịu thua cũng không phải là nhường bằng hữu tốt, mà là thật sự không chống đỡ được!

- Đúng vậy, chiêu này đừng nói võ giả tam trọng, cho dù võ giả tứ trọng cũng không có khả năng chống đỡ.

- Thật là chiêu số lợi hại. Thực sự do Trương lão sư dạy sao?

- Trương lão sư... không chỉ có thân pháp, cước pháp, quyền pháp lợi hại, thương pháp cũng mạnh như vậy sao?

Tất cả học sinh đều ngây người ra tại chỗ.

- Mấy ngày không gặp, hắn... lại tiến bộ!

Mạc Hiểu ở một bên, thân thể run lên. Khi lại nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt hắn có một loại khát vọng và hướng tới cũng không kìm chế được.

Trong lòng hắn chỉ có một âm thanh...

Nhất định phải bái hắn làm sư!

...

- Đáng giận!

Bàn Long Thủ bị Trịnh Dương một thương phá vỡ, trong lòng Lục Tầm khó chịu, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, rít gào một tiếng. Hắn đang muốn đối phó với Trịnh Dương có chút kiệt sức, liền nghe được một âm thanh nặng nề, cách đó không xa. Lưu Dương một quyền công kích đến. Cùng thời khắc đó, Vương Dĩnh cũng giống như quỷ mị, xuất hiện ở cách đó không xa, lao vút lên không trung, một cước đánh tới.

Lại nữa!

Một quyền một cước mang theo tiếng gió xé rách không khí còn chưa đến trước mặt, toàn thân hắn chợt ớn lạnh.

Uy lực của hai chiêu này tuy rằng không bằng một thương kia, nhưng cũng không thể khinh thường. Nếu thật sự bị đánh trúng, cho dù là loại thân thể cường hãn này của hắn, chỉ sợ cũng phải sẽ bị thương nhẹ.

- Hừ!

Sắc mặt khó coi, thân thể hắn thoáng một cái, giống như bươm bướm xuyên qua bụi hoa, lui về phía sau hai bước.

Võ kỹ Hồ Điệp bộ, quỷ mị lướt nhẹ, hồ điệp xuyên hoa!

Né tránh một quyền một cước, hắn đang muốn làm ra phản kích, lại cảm thấy toàn thân chợt ớn lạnh, hình như rơi vào trong hầm băng.

Ngay sau đó thấy trước mắt chợt hoa lên. Một thiếu nữ xinh đẹp không thể tưởng tượng nổi, xuất hiện ở phạm vi tầm nhìn. Đồng thời một tay ngọc trơn nhẵn không tỳ vết chút nào, đi tới trước ngực.

Đồng tử hắn co lại. Tuy rằng khẩn trương, nhưng dù sao Lục Tầm cũng là cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, bản thân trải qua trăm trận chiến, hai tay lật một lần, kết thành dáng vẻ chưởng ấn, tiến lên nghênh đón.

Võ kỹ Phiên Tháp Ấn, tiện tay lật tháp, đất rung núi chuyển!

Ầm!

Phiên Tháp Ấn và bàn tay của đối phương va chạm vào nhau.

Thân thể Triệu Nhã run lên, bay ngược về phía sau.

Nàng chỉ là Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, cùng Lục Tầm Ích Huyệt cảnh đỉnh phong có chênh lệch rất lớn.

Chỉ có điều, Lục Tầm cũng không quá tốt. Bàn tay của Triệu Nhã có chân khí vọt tới, mang theo một luồng thuần âm cực lạnh, khiến cho toàn thân hắn run rẩy. Hắn lui lại ba bước, vẫn cảm thấy toàn thân lạnh giá.

Thậm chí, một chân khí lạnh như băng xâm nhập kinh mạch, trong khoảng thời gian ngắn, cũng khó có thể loại trừ.

Năm người, sáu lần công kích, Lục Tầm chỉ tiến lên một chiêu, lui lại mười một bước.

Mọi người xung quanh, mỗi một người trợn mắt há hốc mồm, tất cả đều im lặng.

Đây chính là Lục Tầm lão sư, lão sư sao kim đứng đầu của Hồng Thiên học viện, tu vi toàn thân không nói lão sư trong học viện, cho dù là Ích Huyệt cảnh, muốn thắng hắn, gần như không có khả năng.

Cho dù như vậy, hắn vẫn bị mấy tiểu tử chỉ có võ giả nhị trọng, võ giả ngũ trọng đánh cho liên tiếp lui về phía sau. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tuyệt không thể tin được.

- Đây chính là trận pháp hợp kích của bọn họ?

Chương 302: Hành hung Lục Tầm (thượng) (2)

Sớm biết rằng đám người Triệu Nhã lặng lẽ luyện tập hợp kích, chỉ có điều trước đó chưa bao giờ thấy bọn họ thi triển qua. Lúc này vừa thấy, chân mày Trương Huyền hơi nhíu lại.

- Rất tốt. Nói thật, ta thực sự coi thường các ngươi. Các ngươi liên hợp lại, quả thật có tư cách khiêu chiến ta!

Điều hoà hơi thở, nhìn thấy được mình lại bị mấy tiểu bối ép đến phải liên tục ra tuyệt chiêu, không ngừng lui về phía sau, Lục Tầm lại không khinh thường như trước nữa, ngược lại mang theo sự nghiêm trọng.

- Có tư cách, ta cũng cảm thấy có. Lục lão sư, ngươi xem. Chúng ta đã cùng ngươi giao đấu, cũng coi như thay Trương lão sư trút giận. Nếu không như vậy, tính là không phân thắng bại, không tiếp tục nữa, để tránh lưỡng bại câu thương...

Viên Đào cười hì hì nói, vừa nói vừa đi về phía trước.

- Không phân thắng bại?

Lục Tầm hừ lạnh:

- Các ngươi công kích tuy rằng mới mẻ, lần đầu tiên thi triển, có thể khiến cho ta kiêng kỵ. Chỉ có điều, hiện tại tất cả đã lộ ra ở trước mặt ta, cũng lại vô dụng...

Hắn nói rất đúng.

Năm người tuy rằng công kích cũng không yếu, nhưng không có chống đỡ được chiêu số tiếp sau, cơ bản đều một chiêu mới lạ, đối phó với cùng cấp bậc, cường giả bình thường còn tạm được. Nhưng đối phó với Lục Tầm loại lão sư có tiềm lực trở thành danh sư này mà nói, lại không được.

Dù sao bất kể là khả năng quan sát hay là lý giải đối với võ kỹ của hắn, năm người đều còn xa mới bằng được.

- Ngươi nói rất đúng. Như vậy đi, nếu không... ta và bọn họ thương lượng một chút. Chúng ta chịu thua?

Trên mặt Viên Đào đầy rầu rĩ, lại tiến về phía trước. Thấy chỉ còn cách Lục Tầm có vài bước, hai hàng lông mày chợt nâng lên, thoáng cái vọt tới.

- Hừ, còn tới?

Có chuyện của Khổng Kiệt, Lục Tầm đã sớm chú ý tới người này. Thấy hắn lại vọt tới, hắn hừ lạnh một tiếng.

Ngươi đụng ta lần đầu tiên, ta không đề phòng, lui hai bước, xem như là bị hại. Lần thứ hai, sử dụng Bàn Long Thủ đã có thể dễ dàng chống đỡ, lại còn không biết hối cải, muốn đến lần thứ ba...

Cũng quá coi thường ta!

Ánh mắt hắn lộ ra một cảm giác lạnh lẽo. Hắn cũng không tránh né, bàn tay giơ lên, lại muốn giảm bớt lực xông tới của người này. Chỉ có điều còn chưa có tiếp xúc, đã thấy Viên Đào đột nhiên ngừng lại, cánh tay mở ra, chợt ôm chặt.

Lần này biến chiêu nhanh chóng, hắn căn bản không nghĩ tới.

Hơn nữa, cho dù nghĩ đến cũng không thể tin được. Làm gì có chuyện, thời điểm chiến đấu, chạy tới ôm người?

Răng rắc!

Trong nháy mắt, người béo mập lại hoàn toàm ôm chặt lấy hắn, hai tay ôm chặt lại cùng một chỗ.

- Ngươi...

Đường đường là lão sư bị một học sinh ôm lấy, khuôn mặt Lục Tầm khó coi, thân thể lắc một cái, đụng vào người béo mập.

Ầm! Một tiếng động khẽ vang lên.

Lần va chạm này, lực lượng không thua kém gì nắm đấm của hắn. Cho dù là cường giả Ích Huyệt cảnh bình thường, sợ rằng cũng phải phun ra máu tươi. Nhưng người béo mập ôm lấy hắn, thân thể tự nhiên chấn động, hai tay xiết chặt lại hoàn toàn không có chút thả lỏng nào.

Va chạm lợi hại như vậy, không ngờ hắn cứng rắn chịu đựng!

- Phòng ngự thật là lợi hại...

Đồng tử Lục Tầm co lại.

Lúc này, có ngốc cũng biết, người béo mập trước mắt này cường đại không phải va chạm, mà là... phòng ngự!

Trước đó không ngờ có sơ sót.

- Mau ra tay!

Xiết chặt lấy Lục Tầm, Viên Đào hét lớn một tiếng.

Vù!

Tiếng hét còn chưa có kết thúc, một thanh trường thương lại gào thét lao đến, trực tiếp đâm tới.

- Đáng giận!

Thấy thương này tới hung bạo mạnh mẽ, một khi bị đâm trúng, cũng sẽ bị thương, Lục Tầm rít gào một tiếng, hai chân đạp mạnh xuống mặt đất một cái.

Kình khí cường đại, tác dụng với mặt đất, hắn mang theo Viên Đào, cứng rắn lên cao ba thước, tránh thoát một chiêu chắc phải giết.
- Xuống đây cho ta!

Chỉ có điều, tránh thoát được thương pháp, lại tránh không thoát được một quyền của Lưu Dương. Theo tiếng hừ lạnh, quyền pháp thiên đạo lao lên trời cao, không sai lệch, đánh vào trên lưng của hắn.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra.

- Tiếp tục như vậy, làm không tốt thật sự sẽ thua trong tay đám tiểu bối này...

Phun ra máu tươi, lông mày Lục Tầm giật loạn, gần như điên cuồng.

Nếu như không nghĩ biện pháp thoát khỏi tên mập này, cứ bị hắn ôm lấy, sợ rằng ngày hôm nay thật sự phải thua!

Năm học sinh này thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, tu vi cũng không cao, nhưng tu luyện võ kỹ thật sự quá quỷ dị. Mỗi một chiêu chỉ cần đánh trúng, mặc dù là hắn, cũng có phần không chống đỡ nổi.

- Buông tay cho ta!

Gầm lên giận dữ, khuỷu tay phải hung hăng thúc về phía Viên Đào ở sau lưng.

Lần này hắn sử dụng tròn mười thành khí lực. Dựa vào thân thể và lực lượng của hắn, sắt thép cũng có thể trong nháy mắt bị xuyên thủng.

Ầm!

Khuỷu tay với lực lượng mười phần, rơi vào trước ngực Viên Đào.

Phù!

Sắc mặt Viên Đào nhất thời đỏ lên.

Chỉ có điều, trên người đau đớn mãnh liệt, hắn vẫn không buông tay. Dường như toàn thân hắn biến thành một dây xích cực lớn, khóa chặt đối phương, dù chết cũng không sẽ buông ra!

- Ngươi...

Không nghĩ tới một khuỷu tay thúc lợi hại như vậy, đối phương cũng không thả, Lục Tầm tức giận đồng thời cũng có phần kinh ngạc.

Người này làm gì phải so tài. Quả thực chính là liều mạng!

Ở trong một thoáng thất thần này, một bàn chân hung hăng rơi vào ngực.

Cùng thời khắc đó, đôi tay ngọc trắng ngần hoàn mỹ, cũng rơi xuống.

Ầm ầm!

Hai tiếng động vang lên, ngực Lục Tầm khó chịu, bay ngược ra.

Chương 303: Hành hung Lục Tầm (hạ) (1)

Viên Đào ở sau lưng hắn, nhận lực lượng gần tám mươi phần trăm, dù vậy, vẫn không có buông tay, khóa chặt lấy hắn.

- Đây là cách đấu gì vậy?

- Hắn không muốn sống nữa sao? Cứ như vậy chết đi sao...

- Sẽ không đâu. Phòng ngự của hắn rất mạnh. Cho dù thực lực như Lục Tầm lão sư vậy, muốn phá vỡ, cũng cần tốn rất nhiều thời gian. Rất hiển nhiên, đám người Triệu Nhã chắc chắn sẽ không để cho hắn có thời gian.

...

Nhìn thấy được Viên Đào liều chết ôm hặt, hình như ngay cả sống chết cũng không quan tâm, khóe miệng tất cả mọi người giật một cái.

Chỉ là một lần so tài, cần phải liều mạng như vậy sao?

Loại tình huống này, một khi Lục Tầm phát điên, thật sự sẽ bị đánh chết!

Ầm ầm ầm!

Trong lúc mọi người đang chấn động kinh ngạc, Lục Tầm cũng không nhàn rỗi. Khuỷu tay hắn không ngừng đánh về phía trước ngực của Viên Đào. Mỗi một lần đều mang theo mười phần lực lượng, khiến cho sắc mặt Viên Đào càng lúc càng trắng.

Mặc dù hắn có huyết mạch Long Tê, lại chỉ kích hoạt được một phần mười. Phòng ngự trước một ít cường giả Đỉnh Lực cảnh không phải là vấn đề quá lớn. Nhưng đối mặt với loại thân thể như Lục Tầm, thực lực Ích Huyệt cảnh đỉnh phong đều có sức lực mạnh mẽ vô cùng. Hắn cũng có phần không đủ lực.

- Mau ra tay!

Cố gắng chịu đựng đau đớn mãnh liệt trên người, Viên Đào cắn răng gào thét.

Ầm ầm!

Âm thanh còn chưa có kết thúc, một thanh trường thương đã phá không đến.

Vừa rồi Trịnh Dương không đâm trúng, lúc này được ăn cả ngã về không, thương pháp thiên đạo được hắn phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Trường thương ở dưới thương tăng cường, giống như một sao băng rơi xuống, trực tiếp đâm tới.

- Đáng giận!

Đồng tử lại co lại, Lục Tầm chợt lui về phía sau. Dù vậy, ngực hắn vẫn có máu tươi bay ra. Hắn bị trường thương đâm tới, tạo thành một vết thương.

- Dừng lại cho ta!

Ngay sau đó, bóng người thoáng một hiện. Triệu Nhã lại xuất hiện ở trước mặt hắn, bàn tay lật một lần, giống như từ trên trời cao hạ xuống, thiên địa đổ nát.

Võ kỹ Thương Khung Lạc che phủ tám phương, uy chấn khắp nơi! Năm học sinh của Trương Huyền, nếu nói ai có điều kiện tốt nhất, tuyệt đối không phải là Vương Dĩnh, mà là Triệu Nhã.

Phụ thân là thành chủ của Bạch Ngọc Thành, bá chủ một phương, địa vị gần với Thẩm Truy bệ hạ. Các loại võ kỹ, tài nguyên gì cần có đều có. Chiêu Thương Khung Lạc này chính là một trong những chiêu số công kích mạnh nhất của Bạch Ngọc thành.

Trước đó, tu vi của nàng thấp không có cách nào tu luyện. Thể chất thuần âm kích hoạt, tu vi đạt được Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, còn cường đại hơn rất nhiều lão sư bình thường. Chiêu này tất nhiên cũng có thể tu luyện và thi triển.

Không hổ danh là tuyệt chiêu công kích nổi danh của Bạch Ngọc thành, còn chưa có hạ xuống, khí lạnh âm u lạnh lẽo lại khiến xung quanh đều đông cứng.

- Hừ!

Hai tay bị ôm lấy, không có cách nào chống đỡ, Lục Tầm cũng không nóng vội. Chân khí trong cơ thể hắn tuôn ra. Toàn thân đột nhiên xoay tròn tại chỗ nửa vòng. Vừa chuyển xuống dưới, Viên Đào chắn ở trước mặt hắn, thành tấm lá chắn thịt.

Nếu như Triệu Nhã tiếp tục đánh tiếp, tất nhiên Thương Khung Lạc sẽ đánh vào trên người đồng bạn.

- Lục Tầm lão sư đây là... không cần mặt mũi nữa sao?

- Đúng vậy, chiến đấu cùng học sinh, không ngờ lấy học sinh làm tấm lá chắn thịt. Vô sỉ!

- Thật ra từ điểm đó cũng có thể nói rõ, mấy học sinh này quả thật mang đến cho hắn áp lực rất lớn. Nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không đến mức không để ý tới danh dự làm như vậy.

- Lục Tầm lão sư có thực lực Ích Huyệt cảnh đỉnh phong. Trong đám trưởng lão của học viện, hắn cũng xếp hạng thứ nhất, thứ hai, tự nhiên bị năm học viên mới chỉ học hơn nửa tháng ép thành như vậy, quá kinh khủng!

- Triệu Nhã bọn họ muốn giành thắng lợi rất khó. Dụng Viên Đào làm tấm lá chắn thịt, ném chuột sợ vỡ bình, không dám động thủ. Nếu như Viên Đào buông tay, Lục lão sư dựa vào tốc độ và thân pháp, mấy người này muốn đuổi theo cũng không có khả năng. Có người sáng suốt nhìn ra được vấn đề.

Trước đó, Lục lão sư e ngại thân phận, không thể thi triển ra tất cả thủ đoạn. Lúc này hắn bị ép, trực tiếp lấy Viên Đào làm tấm lá chắn thịt. Mấy người này đánh cũng không được, không đánh cũng không được, lại rơi vào hạ phong.

- Mau nhìn kìa, Triệu Nhã không ngờ không có dừng công kích...

Thời điểm mọi người ở đây đều cho rằng không có cách nào nữa, Thương Khung Lạc của Triệu Nhã không ngờ hoàn toàn không có dừng lại chút nào, trực tiếp rơi vào trên người Viên Đào.

Vù!

Giống như đánh vào rơm rạ, ở trên lớp da, không xuất hiện âm thanh quá lớn. Hình như ở thời điểm cuối cùng Triệu Nhã thu hồi lực lượng, rơi vào trên người Viên Đào chỉ đơn thuần là bàn tay.

- Xem ra là thu hồi lực lượng. Nếu không Viên Đào trước sau bị công kích, khẳng định không chịu nổi!

Một người cảm thán. Chỉ có điều, còn chưa nói dứt lời, một người kinh ngạc kêu lên.

- Không đúng. Các ngươi nhìn Lục Tầm lão sư!

Mọi người vội vàng nhìn lại về phía Lục lão sư.

Vừa nhìn tới, đồng tử tất cả đều co lại.

Chỉ thấy ở dưới một chưởng của Triệu Nhã, Lục lão sư bị Viên Đào ôm lấy, thân thể không nhịn được run rẩy một cái, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Rất rõ ràng, công kích rơi vào trên thân người phía trước, trên thực tế rơi xuống trên người hắn.

- Là biến hóa của Thương Khung Lạc, Thương Khung Trụy!

Triệu Phong thành chủ bất chợt đứng phắt dậy, hai mắt lộ vẻ khó tin:

- Thương Khung Trụy, có thể cách không đả thương người. Chỉ có điều tu luyện hết sức phức tạp, không chỉ phải nhận đủ loại thống khổ, quan trọng nhất chính là, từ khi tu luyện tới lúc luyện thành, ít nhất phải đánh ra gần mười vạn lần công kích... Tiểu Nhã, kích thích thể chất, chỉ có bốn ngày, đã luyện được thành công. Mấy ngày qua con... thừa nhận đau đớn thế nào?

Cách không đả thương người, khó có thể luyện thành. Cho dù có thiên phú, cũng cần ngày lại ngày không ngừng tìm kiếm, không ngừng luyện tập.

Theo dự đoán bảo thủ nhất, chiêu này cũng cần không ngừng đánh ra mười vạn lần, mới có thể có thành tựu. Thời gian bốn ngày ngắn ngủi, luyện tập mười vạn lần?

Nữ nhi này của hắn rốt cuộc từng trải qua những gì?

Chương 304: Hành hung Lục Tầm (hạ) (2)

Lại là cái gì khiến cho nàng kiên trì được?

Dù sao, thời gian ngắn như vậy, lặp lại động tác tương tự khô khan, cho dù là hắn năm đó, cũng thiếu chút nữa không chịu đựng được, huống gì là một thiếu nữ chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi.

- Là thắng lợi!

Diêu Hàn ở một bên, viền mắt nhất thời đỏ lên, nói.

Mấy ngày qua đau đớn của tiểu thư, trong mắt hắn đều nhìn thấy, biết nàng từng trải qua những gì.

Trước đây, nàng tu luyện cũng không khắc khổ, thậm chí còn có chút do dự. Bằng không, đường đường là phủ thành chủ, nhiều võ kỹ, công pháp cao thâm như vậy, nhiều cao thủ như vậy chỉ điểm, cho dù bởi vì thể chất ảnh hưởng, rất khó tiến bước, cũng không đến mức mười sáu, mười bảy tuổi, mới là võ giả nhất trọng.

Vốn tưởng rằng tiểu thư tu luyện võ kỹ Thương Khung Lạc có độ khó cao như vậy, sẽ không kiên trì nổi. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, nàng không chỉ kiên trì... còn vượt xa so với sự tưởng tượng.

- Thắng lợi?

Triệu Phong thành chủ nhìn qua.

- Đúng. Nàng muốn thắng lợi vì Trương lão sư. Bởi vì đám hài tử này... không muốn thua!

- Không muốn thua?

Ba chữ đơn giản, khiến cho Triệu Phong thành chủ lại nhìn về phía năm người, càng lúc càng nghiêm trọng.

Làm thành chủ, làm người tu luyện, hắn biết độ khó khi tu luyện, tự nhiên cũng hiểu rõ năm thiếu nam thiếu nữ mới nhập môn hơn nửa tháng, rốt cuộc từng trải qua đau khổ thế nào, mới có khả năng cùng người đường đường là lão sư sao kim đánh tới không phân thắng bại. Thậm chí làm cho hắn cũng không cần mặt mũi.

- Vị Trương lão sư này rốt cuộc có ma lực gì, có thể khiến cho Tiểu Nhã phát sinh loại biến hóa này, có thể để cho những học sinh này, đoàn kết, tín nhiệm lẫn nhau như vậy!

Lại nhìn về phía Trương lão sư cách đó không xa, trong mắt Triệu Phong thành chủ đầy vẻ kính trọng.

Nữ nhi của mình, hắn biết rất rõ ràng. Nửa tháng ngắn ngủi lại phát ra biến hóa này, rất rõ ràng là công lao của vị Trương lão sư này.

Hơn nữa, cái mấy học sinh này gọi là trận pháp, tuy rằng thô sơ, lại phối hợp vô cùng ăn ý. Mượn vừa rồi làm ví dụ, Thương Khung Trụy của Triệu Nhã còn chưa có tu luyện tới đỉnh phong, chỉ cần Viên Đào chống lại, có lẽ có thể không có cách nào đánh cho Lục Tầm bị thương, trái lại tổn thương đến bản thân hắn.

Đối với công kích lợi hại như thế, hắn không có phòng ngự chút nào. Điều này cần độ tín nhiệm bao nhiêu mới có thể làm được?

Xung quanh chấn động kinh ngạc không có mộ tiếng động. Lục Tầm trốn ở phía sau lưng Viên Đào, sắc mặt cũng xanh rờn, toàn thân hoàn toàn phát điên.

Vốn tưởng rằng những tiểu tử này chỉ biết một chiêu mới mẻ. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, bọn họ biết nhiều như vậy, hơn nữa, ngay cả mạng cũng không cần. Vì thắng được mình, cái gì cũng không quan tâm.

Cố nén cảm giác lạnh giá trên người, Lục Tầm lại lui về phía sau.
Vù!

Còn chưa có lùi lại được hai bước, bóng người trước mắt hoa một cái. Một nữ tử khác xuất hiện ở trước mắt hắn.

Vương Dĩnh!

Thời khắc này, Vương Dĩnh không rụt rè giống như khi chiến đấu cùng Đỗ Lỗi, ngược lại mang theo sự kiên nghị và không chịu thua.

Một chân đạp tới.

Trước có Vương Dĩnh, sau có Triệu Nhã, Lục Tầm lại không có cách nào né tránh, chân khí phát ra, cơ bắp toàn thân thoáng cái căng thẳng.

Ầm!

Một cước đạp trúng ngực, Lục Tầm chỉ cảm thấy một lực mạnh kéo tới. Ngực thoáng khó chịu, toàn thân lại bay ngược ra.

Lực lượng một cước này lực lượng đã vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn. Nếu như không phải bản thân có kinh nghiệm, hắn cũng không thể tin được, một thiếu nữ thoạt nhìn nhu nhược như vậy, lại có thể bạo phát ra lực công kích cường đại như vậy.

Thảo nào Đỗ Lỗi bị đạp một cước bay ra ngoài, thiếu chút nữa chết. Nha đầu kia tu luyện cước pháp, quả nhiên xưa nay hiếm thấy, khiến người ta thán phục.

Bịch bịch!

Lại ngã trên mặt đất, ngực Lục Tầm khó chịu.

Liên tục bị đánh trúng vài lần, cho dù hắn có phòng ngự vô địch, lực lượng siêu cường, cũng có phần không chịu được. Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt hắn trắng bệch.

Vốn tưởng rằng đánh bạimấy học sinh sẽ dễ như trở bàn tay. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới làm cho hắn thảm như vậy.

- Ngươi buông tay cho ta!

Biết liên tục bị công kích một hồi như vậy, ngay cả chống đỡ cũng làm không được, đều bởi vì bị Viên Đào này ôm lấy, ánh mắt Lục Tầm thoáng sửng sốt, rít gào một tiếng. Chân khí ngưng tụ trên đỉnh đầu, hung hăng đập về phía Viên Đào.

Ầm!

Đầu va chạm vào nhau, Viên Đào chỉ cảm thấy trong đầu chợt choáng váng, trên trán phun ra máu tươi.

Hắn có phòng ngự rất lợi hại, nhưng cũng chỉ có thể chịu được công kích của Đỉnh Lực cảnh. Chân khí của đối phương ngưng tụ, lại thêm thân thể không thể yếu hơn hắn, thoáng cái liền bị thương không nhẹ.

- Muốn thoát khỏi ta ta? Nằm mơ đi. Ta chết cũng sẽ không buông tay!

Đầu óc choáng váng, mặt bị máu tươi nhuộm đỏ, Viên Đào ngược lại càng cứng rắn hơn. Hắn rít gào một tiếng, lực lượng trên cánh tay không những không có buông ra, ngược lại càng vững chắc hơn, giống như khẩn cô chú vậy. Lục Tầm mệt tới thở không nổi.

- Đáng giận, ngươi không sợ chết sao? Cứ đụng như vậy, ngươi sẽ chết...

Thấy như vậy người này cũng không buông tay, Lục Tầm chán nản.

Hắn có lực công kích cường đại như thế, cho dù phòng ngự của đối phương không tệ, nếu thật sự tiếp tục đụng tới nữa, nhất định có thể đập chết đối phương...

Lẽ nào người này thật sự không sợ chết?

Trong lòng hắn chấn động, đang nghĩ có nên đụng chết người này hay không, liền nghe được một tiếng gió cắt qua da, kình khí cuồng bạo, đâm thẳng đến.

Một thanh trường thương dừng lại ở trước cổ họng hắn.

Trịnh Dương đã sớm canh giữ ở chỗ này. Thấy tinh thần hắn không giữ được, thương pháp thiên đạo phối hợp với thương ý, trong thời gian nháy mắt lại đi đến trước mắt, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm thủng cổ họng của hắn.

Trường thương giống như mũi tên, bất cứ lúc nào cũng sẽ bắn ra. Dáng người Trịnh Dương thẳng tắp, hai mắt sáng như điện.

- Lục lão sư... ngươi thua rồi!

Chương 305: Còn không gọi thúc! (1)

- Ta thua? Còn quá sớm đi!

Nhìn thấy được trường thương trước mắt, Lục Tầm chỉ cảm thấy sỉ nhục mãnh liệt xông thẳng trong đầu. Hắn rít gào một tiếng, cắn chặt răng, vọt mạnh tới phía trước.

- Sao?

Không nghĩ tới hắn lao vọt về phía mũi thương của mình, Trịnh Dương trong sự sững sốt, không nhịn được thu cánh tay lại.

Vừa thu lại, hắn liền mất đi tiên cơ. Bàn chân Lục Tầm giẫm trên mặt đất, bắn mạnh lên. Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ thi triển ra, giống như biến thành ảo ảnh, trong thời gian nháy mắt đi tới trước mặt Trịnh Dương, đụng vào người.

Hiện tại hắn bị Viên Đào liều chết ôm lấy, hai tay đều bị khóa lại, chỉ có thể dựa vào chiêu này.

Ầm!

Phụt!

Không nghĩ tới thương đã rơi vào trên cổ đối phương, hắn còn không biết xấu hổ phản kháng, Trịnh Dương hoàn toàn không có chút đề phòng, thoáng cái bị đánh vào trên ngực, sắc mặt nhất thời đỏ lên, máu tươi điên cuồng phun ra, đồng thời toàn thân bay ngược ra.

- Quá vô sỉ...

- Đường đường là lão sư sao kim của học viện, sao có thể làm như vậy được?

- Đáng giận...

Thấy Lục Tầm không nhận thua, xung quanh cũng ồ lên một hồi.

- Không thể tha thứ được!

Thấy hắn đã thua, còn muốn phản kháng, thậm chí đánh cho Trịnh Dương bị thương, Triệu Nhã tức giận, mặt thoáng ửng đỏ. Bóng người nàng thoáng lắc một cái, đã đi tới trước mặt. Tay ngọc lật một cái. Một thanh trường kiếm đã xuất hiện ở trong lòng bàn tay nàng.

Nàng từ nhỏ đi học kiếm pháp, am hiểu sử dụng kiếm. Bởi vì mấy người bao vây tấn công, nàng vẫn chưa lấy ra. Lúc này thấy vị Lục lão sư mình đã từng sùng bái, làm ra chuyện vô sỉ như vậy, nàng không thể tiếp tục kìm chế được.

Oong!

Trường kiếm lao vút lên trời cao, lúc ẩn lúc hiện giống như bức tranh vẽ.

Võ kỹ Lạc Nhật kiếm pháp giống như sông lớn cuồn cuộn không ngừng, như mặt trời chiều bốc cháy!

- Hừ!

Hai tay bị khóa chặt, Lục Tầm hừ lạnh. Thân thể chợt nhảy lên, một cước đá về phía thân kiếm.

Lần ứng biến này, bất kể từ một điểm nào, cũng có thể nói là đạt đến đỉnh phong. Đáng tiếc, hắn vẫn xem thường Viên Đào đang ôm hắn từ phía sau.

Trịnh Dương bị thương, cũng kích phát huyết tính của hắn. Hắn rít gào một tiếng.

- Xuống đây cho ta!

Thân thể to béo, giống như là biến thành tảng đá nặng nề. Lục Tầm vừa nhảy lên, lại không ngừng rơi xuống. Lần này rơi xuống, một cước này của hắn không những đá không trúng trường kiếm, còn có thể bởi vì mất đi cân bằng, làm không tốt sẽ bị một kiếm đâm thủng ngực.

- A!

Biến cố đột ngột xuất hiện, Lục Tầm hiển nhiên cũng không phán đoán đến điểm ấy. Đồng tử hắn co lại, lại muốn tránh né, nhưng không tránh nổi nữa.

Vù!

Mắt thấy lại sắp xảy ra tai nạn chết người, không chết cũng bị thương, một bóng người đột ngột xuất hiện ở giữa hai người, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra.

Oong!

Một tiếng động vang lên. Trường kiếm trong tay Triệu Nhã lại cầm không được nữa, bay thẳng ra ngoài, cắm nghiêng trên mặt đất cách đó không xa.

- Lão sư!

Bị bắn rơi trường kiếm, Triệu Nhã đang muốn tức giận. Khi nhìn thấy rõ bộ dáng của đối phương, nàng lập tức ôm quyền.

Người tới chính là Trương Huyền.

Hắn nhìn ra, hai bên đã đánh tới nổi trận lôi đình, không kịp ngăn cản nữa. Làm không tốt, ngày hôm nay khẳng định xảy ra chuyện lớn.

Đá rơi trường kiếm của Triệu Nhã, hắn đi tới trước mặt Trịnh Dương, rót một luồng chân khí vào trong đó. Hắn phát hiện thương thế không nặng, chỉ cần phối hợp đan dược, tu luyện, trong khoảng thời gian ngắn chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì đáng ngại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại nhìn về phía Viên Đào:

- Ngươi cũng xuống đi!

- Vâng! Lúc này Viên Đào mới buông hai tay đang nắm chặt, đặt mông ngồi dưới đất.

Tuy rằng hắn chỉ ôm lấy đối phương một hồi, vẫn không nhúc nhích, nhưng thật ra trong năm người hắn mệt nhất, cực khổ nhất, bị thương cũng nặng nhất.

Nếu không phải vì kích hoạt huyết mạch Long Tê, phòng ngự vô địch, chỉ sợ hắn đã sớm không chịu nổi công kích hung bạo, hôn mê.

- Lão sư...

Điều chỉnh một lát, năm người khôi phục lại, kéo thân thể mệt mỏi, đi tới trước mặt.

Tuy rằng đã không còn khí lực, lại trong mắt mỗi người lộ ra vẻ hưng phấn.

Trước khi chiến đấu, bọn họ cũng không cảm thấy mình có thể chiến thắng. Kết quả lại bất ngờ làm được. Đường đường là lão sư sao kim, tự nhiên bị bọn họ đánh cho thảm như vậy. Bất kể nói thế nào, trong lòng bọn họ vẫn rất tự hào.

Vốn tưởng rằng chỉ giúp lão sư trút giận, lại phát hiện ra những gì học được trong hơn nửa tháng, có thể được vài câu khích lệ, lại thấy Trương lão sư trước mắt, sắc mặt thâm trầm đáng sợ. Một ngọn lửa giận không ngừng xoay quanh ở trong mắt hắn.

- Lão sư...

Thấy bộ dạng này của hắn, đám người Trịnh Dương đầy nghi ngờ.

- Có phải cảm thấy ta chắc hẳn phải khích lệ các ngươi hay không?

Trương Huyền nhìn qua, giống như gió bão tập trung lại.

- Chúng ta...

Năm người vò đầu.

- Vốn tưởng rằng cố ý gạt ta, luyện trận pháp hợp kích gì lợi hại. Tới đây, tất cả qua nói cho ta biết, đây là thứ gì?

Trương Huyền rít gào, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

- Trận pháp này không tốt sao?

- Đây tính là trận pháp hợp kích cao cấp nhất trong Thiên Huyền vương quốc sao?

Nghe được lý do hắn tức giận, tất cả mọi người đờ ra.

Trận pháp hợp kích này, cho dù ở trong Thiên Huyền vương quốc đều sắp hạng sát đầu. Dù sao, mượn trận pháp này, một võ giả ngũ trọng, bốn nhị trọng, đánh bại một vị cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, chiến tích tuyệt đối nghịch thiên.

Như vậy lại còn không hài lòng?

Nói là “thứ gì đây”?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau