THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3006 - Chương 3010

Chương 3006: Đồng tử (2)

Ba!

Không gian lay động, giống như mặt hồ yên bình ném đi một cái đá. Gợn sóng xao động, vòng sáng lan tràn về phía trước, lệch khỏi mục tiêu tấn công nguyên bản, bắn về phía bầu trời, thời gian nháy mắt biến mất không thấy hình bóng.

- Đây là... Khuấy động không gian? Đồng tử này có thực lực gì?

Ánh mắt của Dương sư co rụt lại, giật nảy mình.

Vốn cho rằng một đồng tử mà thôi, có thể ngăn cản Lạc Khinh Trần liền để cho người ta kinh ngạc, nằm mơ cũng không ngờ tới, tiện tay ngăn lại Phục Ma quyển mạnh nhất của Lạc gia, chuyển dời lực lượng đến bên ngoài! Cái này đã không thể kinh khủng.

- Khuấy động không gian? Đó là cái gì?

Một bên Hưng kiếm thánh nhịn không được hỏi.

Ngay cả hắn, đối với vừa rồi đồng tử thi triển chiêu số, cũng không có thấy rõ.

- Phục Ma quyển là một vị tiền bối của Lạc gia sáng lập ra hợp kích trận pháp, liên hợp hai mươi mốt vị cao thủ, tạo thành ba Bắc Đẩu trận, tập hợp lực lượng, hình thành vòng tròn cắt chém không gian, tu luyện giả bình thường đụng tới, bất kể trốn tránh như thế nào cũng sẽ bị khí tức khóa chặt, khó mà trốn tránh... Nguyên nhân chính là như vậy, ta mới nói xem như ta, cũng chưa chắc có thể chống lại!

Vẻ mặt Dương sư nghiêm túc:

- Bất quá đồng tử này, nhẹ nhàng điểm một cái, khuấy động không gian lên, phá giải dễ như trở bàn tay. Nếu xem không gian như một tấm vải, phía trên xông lại một đám kiến, chỉ cần phủ tới, liền không khả năng tránh né. Nhưng nhảy ra bên ngoài vải, nhấc nó lên... Kiến sẽ xông về một chỗ khác, không có quan hệ gì tới ngươi... Không gian khuấy động, đúng là như thế! Khuấy động cả không gian... coi như Phục Ma quyển có thể cắt chém, cũng sẽ theo không gian định sẵn tiếp tục tiến lên, không còn uy hiếp gì nữa...

- Cái này...

Toàn thân Hưng kiếm thánh chấn động.

Xé rách không gian, hắn cũng có thể làm được, nhưng cái này rõ ràng còn muốn đáng sợ hơn xé rách! Một đồng tử cũng lợi hại như vậy, nữ tử mà nhi tử ưa thích này, đến cùng là người nào?
- Không chơi nữa, đều nằm xuống đi!

Một chiêu phá vỡ Lạc gia liên hợp thành Phục Ma quyển, đồng tử cười một tiếng, lần nữa chụp lại.

Rầm!

Đám người Lạc Khinh Trần cũng không chống lại được, nhao nhao từ trên không trung rơi xuống, từng người vẻ mặt trắng bệch, miệng phun máu tươi.

- Khởi động hộ tông đại trận...

Không nghĩ tới vị trước mắt này đáng sợ như thế, Lạc gia gia chủ nhịn không được nữa, trong tay lơ lửng một cái lệnh bài, một cỗ năng lượng kịch liệt xao động ra, thời gian nháy mắt, bầu trời giống như bị phong tỏa.

Lạc gia là gia tộc mấy vạn năm trước liền truyền thừa xuống, hộ tông đại trận mạnh mẽ vô song, một khi khởi động, tìm không thấy phương pháp phá giải, xem như Dương sư cũng chỉ có thể bị nhốt ở trong đó.

Lúc trước sở dĩ Trương Huyền có thể nhẹ nhõm từ Trương gia rời đi, là bởi vì mượn thư viện tìm được sơ hở, bất kỳ trận pháp gì, ở trước mặt hắn đều giống như mỹ nữ cởi y phục, không có chút bí mật nào đáng nói, tự nhiên không còn uy hiếp.
Nhưng đối với những người khác liền không đồng dạng.

Bao vây không gian, rất nhiều bí pháp không gian không thể sử dụng, thực lực thoáng cái sẽ hạ thấp bảy tám phần mười, trong trận pháp còn có đủ loại công kích, cường giả Bất Hủ cảnh rơi vào trong đó, cũng sẽ luống cuống tay chân, khó mà trốn tránh.

Lạc gia gia chủ thấy nhiều trưởng lão liên hợp cũng không thể chế ngự đối phương, vừa ra tay liền thi triển ra trận pháp ẩn giấu.

- Lạc gia hộ tông đại trận, coi như không tệ, có điều muốn vây khốn ta, còn ngây thơ chút!

Đồng tử cười một tiếng, bỗng nhiên bay lên.

Ầm ầm!

Trận pháp lập tức vận chuyển, giống như vô số dây thừng quấn quanh đến, tựa như muốn xé hắn thành bột phấn.

Lông mày đồng tử giương lên, mười ngón tay xòe ra, bắt tới hai bên, nhẹ nhàng kéo một phát.

Ầm ầm!

Trận pháp sụp đổ, khí tức cuồng bạo bắn ra bốn phía, hộ tông đại trận của Lạc gia ở dưới hắn xé ra, vậy mà không chịu nổi, linh khí phân tán bốn phía.

- Còn có thủ đoạn gì nữa, cùng một chỗ thi triển đi!

Một chiêu giải quyết hộ tông đại trận của Lạc gia, đồng tử chắp hai tay sau lưng, lơ lửng trên không, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua.

Trong nháy mắt, toàn trường lặng ngắt như tờ.

Chương 3007: Thất Thất, thật xin lỗi (1)

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía đồng tử trên không, biểu lộ giống như gặp quỷ.

Hộ tông đại trận của Lạc gia, vài vạn năm qua ngăn trở không biết bao nhiêu cao thủ, ngăn cản không biết bao nhiêu lần tấn công, ở trước mặt một đồng tử nho nhỏ, ngay cả một cái hô hấp cũng không chịu đựng nổi.

Đến cùng làm sao làm được?

Cái tên này, đến cùng thực lực như thế nào? Vô số cường giả đều nuốt nước bọt, khó có thể tin.

- Người này... Trước kia từng gặp chưa?

- Loại thực lực này, dựa theo tình huống bình thường, hẳn là rất nổi danh mới phải, làm sao một chút ấn tượng cũng không có?

- Ta cũng chưa từng thấy qua, đột nhiên xuất hiện...

- Đồng tử cũng cường đại như vậy, vị tiểu thư kia thì sao? Đến cùng có thân phận gì?

Vô số gia chủ Thánh Nhân quý tộc, tất cả đều kìm lòng không được lui về phía sau, sợ bị tai bay vạ gió.

Thực lực của bọn hắn, ở trong mắt người bình thường rất bất phàm, nhưng ở trước mặt loại cường giả cấp bậc này, hơi không cẩn thận sẽ bị tiện tay bóp chết, năng lực phản kháng cũng không có. Căn bản không phải một cấp bậc.

- Ngươi...

Thấy đồng tử lơ lửng trên không, trong lúc giơ tay nhấc chân liền đánh bại tất cả trưởng lão liên thủ cùng hộ tộc đại trận của gia tộc, vẻ mặt Lạc gia gia chủ lúc đỏ lúc trắng, kìm nén không được xoay người ôm quyền.

- Xin Dương sư ra tay!

Tuy Lạc gia có át chủ bài, nhưng không thể tuỳ tiện sử dụng, hiện tại Dương sư ở trước mặt, chỉ có thể gửi hi vọng ở hắn.

- Không cần Lạc gia chủ nói, ta cũng sẽ ra tay!

Dương sư nhẹ gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía hư không:

- Lúc nào đại lục xuất hiện một vị cường giả như vậy, ta thế mà cũng không biết, xem ra thật sự là già rồi...

Hô!

Tiếng nói kết thúc, Dương sư từng bước một đi lên không.

Hắn đi rất chậm, nhưng mỗi đi một bước, dưới chân sẽ bắn ra một đạo quang mang, không gian càng thêm vững chắc, giống như bị một cỗ lực lượng đặc thù khóa lại.
Đồng tử vốn không thèm để ý chút nào, nhưng nhìn thấy Dương sư đi tới, lông mày nhíu một cái:

- Ngươi là ai? Lạc gia hẳn còn không có loại cường giả này nha!

- Tại hạ Dương Huyền!

Dương sư ôm quyền.

- Danh Sư đường Dương Huyền?

Đồng tử bừng tỉnh hiểu ra, ngay sau đó ôm quyền:

- Đây là sự tình của tiểu thư nhà chúng ta cùng Trương sư, Lạc gia, mong Dương sư không nên nhúng tay!

- Danh Sư đường có trách nhiệm bảo vệ đại lục ổn định, ngươi ở Lạc gia ra tay đánh nhau, xem anh hùng thiên hạ không ra gì, mặc dù ta cao tuổi, nhưng thân là Danh Sư, phải có trách nhiệm ngăn cản!

Dương sư cười nhạt một tiếng.

- Đã như vậy, vậy thì động thủ đi, để ta nhìn một chút, đệ nhất nhân trong truyền thuyết đến cùng có loại thực lực nào!

Lông mày đồng tử giương lên, song chưởng đan xen, tùy thời muốn ra tay, đúng lúc này, một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Được rồi, xuống đây đi! Lạc Nhược Hi nhìn lại.

- Vâng!

Đồng tử không dám nói nhiều, bàn tay thu lại, lần nữa trở lại sau lưng nữ hài.

Dường như trong lòng Dương sư còn có kiêng kị, thấy đối phương dừng tay, cũng không nói thêm lời.

- Trương Huyền, chúng ta đi thôi!

Lạc Nhược Hi hừ nhẹ một tiếng, cũng không thấy có bất kỳ động tác, Trương Huyền cảm thấy toàn thân buông lỏng, áp bức ở trên người lập tức tiêu tán.

Thấy đồng tử cũng không đả thương người, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhẹ gật đầu, xoay người nhìn về phía nữ hài cách đó không xa, ánh mắt lại có chút mê man.

Trong lòng Trương Huyền tê rần, nhịn không được nữa đi tới trước mặt.

- Thất Thất... Thật xin lỗi!

Hắn là thật có lỗi với cô gái này.

Hai nhà Trương, Lạc thông gia, huyên náo lớn như thế, vô số gia tộc đích thân đến, kết quả mình xoay người rời đi, đối với đối phương mà nói, tuyệt đối là tổn thương cực lớn.

- Vì cái gì?

Lạc Thất Thất không ngừng run rẩy, dường như đến bây giờ còn không dám tin tưởng.

Trong mắt người ngoài, nàng là siêu cấp thiên tài thiên phú có một không hai, phá vỡ vô số ghi chép, nhưng người chân chính nhận biết nàng mới biết, chỉ là tiểu nữ hài không có cảm giác an toàn gì, tâm tư đơn thuần.

Nguyên nhân chính là như vậy, Lạc Huyền Thanh mới mỗi giờ mỗi khắc bảo vệ, sợ nàng chịu thiệt, hoặc bị người khác lừa.

- Ta...

Trương Huyền không biết trả lời như thế nào.

Hắn không muốn thương tổn đối phương, cho nên đối với nàng thổ lộ, chưa hề chính diện trả lời... Vốn cho rằng, thế giới hai người khác biệt, nằm mơ cũng không ngờ tới, sẽ là loại kết cục này.

Chương 3008: Thất Thất, thật xin lỗi (2)

Không muốn thương tổn, nhưng làm ra tổn thương lớn nhất, không muốn chạm phải, nhưng chạm phải sâu nhất.

- Ta vẫn cho là, ngươi là công chúa của Bạch Viễn đế quốc...

Trương Huyền dừng lại một chút nói.

Lúc trước, Thanh Nguyên đế quốc từ biệt, Ngọc Phi Nhi nói, lúc trước Lạc Thất Thất đi Hồng Viễn học viện, là bởi vì có tín vật của Bạch Viễn đế quốc, hẳn là công chúa nơi đó, làm sao cũng không nghĩ đến, sẽ dính líu quan hệ với Lạc gia.

- Vì không cho tộc nhân tìm tới, ta mượn dùng lực lượng Tĩnh Không châu, phong ấn huyết mạch cùng tu vi, tuy Tĩnh Không châu bị ta luyện hóa, lại không tiếp xúc đến bí ẩn cấp độ càng sâu. Bởi vậy, còn có chút lực lượng không cách nào hoàn toàn khống chế, sau khi bị phong ấn, không chỉ thực lực rơi xuống Hóa Phàm cảnh, một số ký ức cũng bị phong ấn! Mấu chốt nhất là, cần thực lực từ từ đột phá, đạt tới cảnh giới nhất định, mới có thể phá vỡ... Đây cũng là nguyên nhân ở địa cung, biết ngươi gặp nguy hiểm, lại không cách nào xuất thủ cứu giúp...

Không có trực tiếp trả lời hắn, Lạc Thất Thất lẩm bẩm nói.

Trương Huyền gật đầu.

Nhìn thấy vị trước mắt này là đối phương, cũng đoán được không ít. Ở trên đại lục quả thực có chút bí pháp, có thể phong ấn tu vi cùng huyết mạch người, nhưng nhất ẩm nhất trác, tự có định số, uy lực lớn như thế, nhất định phải có tổn thương, giống như mẫu thân Triệu Nhã lúc trước, phong ấn huyết mạch, ẩn trốn cổ địa, gả cho cha Triệu Nhã, người sau ở chung nhiều năm, cũng không thể nhận ra.

Còn nàng vì sao là học viên năm thứ hai Danh Sư học viện, thật ra thì thời gian nàng rời Thánh Tử điện không dài, không đủ một năm, nhưng Hồng Viễn Danh Sư học viện chỉ cần thực lực cùng cấp bậc Danh Sư đủ, liền có thể tấn cấp, không phải dần dần từng bước, theo thời hạn tấn thăng.

Những sự tình này có thể lý giải, chỉ bất quá còn có chút nghi vấn, không làm rõ ràng được.

Cái kia chính là... Lạc gia tiểu công chúa là Diễn Hư thể, không cách nào dùng thư viện dò xét, nhưng hắn từng dò xét qua Lạc Thất Thất, cũng không biểu hiện thân phận, chẳng lẽ loại thể chất này, ngay cả thư viện cũng có thể giấu diếm? Thậm chí còn cho ra đáp án sai lầm?

Nếu thực như thế, vậy thì thật là đáng sợ!

Bất quá liên lụy đến thư viện, chuyện này không thể hỏi thăm, chỉ có thể về sau từ từ tìm kiếm đáp án.

- Thời điểm ở Lạc gia, ta từng có ân với hoàng thất của Bạch Viễn đế quốc, mặc dù phong ấn tu vi, nhưng để hắn giới thiệu một chút, đi vào Hồng Viễn Danh Sư học viện, ngụy trang thành một Danh Sư tứ tinh, còn là rất đơn giản, có loại thân phận này, mới có thể để cho tộc nhân không phát hiện được... Hơn nữa, mấu chốt nhất là, từ lúc vừa ra đời liền chói mắt, người ở bên ngoài xem ra, ánh sáng vạn trượng, nhưng đối với ta mà nói, thật chỉ muốn làm người bình thường! Cái gì cũng không cần muốn, vô cùng đơn giản, vui vui sướng sướng sống cả đời...

Thần sắc Lạc Thất Thất ảm đạm.

Mặc dù phong ấn tu vi cùng huyết mạch, để tộc nhân không cách nào tìm, nhưng lấy năng lực cùng thủ đoạn của nàng, để Bạch Viễn đế quốc cho tín vật, viết một phong thư giới thiệu, còn là rất đơn giản, giả mạo công chúa của đối phương, khẳng định cũng sẽ không để ý.

Chính bởi vì có thân phận giả này, mới có thể ở Hồng Viễn học viện lâu như vậy, không có người phát hiện, thậm chí hảo hữu Ngọc Phi Nhi cũng không biết.

Trương Huyền giờ mới hiểu được.

Đối phương là nhân vật thiên tài nhất của Lạc gia, thật không muốn để cho đối phương tìm ra, khẳng định phảicho mình một thân phận thích hợp, giống như bản thân giả mạo học sinh của Dương sư, có thứ này, người khác tự nhiên sẽ không xem kỹ.

- Lần trước ta đã nói, đã có người ưa thích, thật ra thì... Chính là Lạc sư! Trước đó vẫn cho rằng nàng là người Lạc gia, mới có loại hiểu lầm này... Trương Huyền hiểu ra, cắn răng một cái nói.

Chuyện ngày hôm nay, nhất định phải giải thích rõ ràng, nếu không tổn thương không chỉ vị trước mắt, Lạc Nhược Hi cũng không tiện bàn giao.

- Ta đoán được...

Lạc Thất Thất nhẹ gật đầu, hai mắt bị nước mắt chiếm hết, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ nhỏ xuống.

- Thất Thất, thật xin lỗi...

Trương Huyền lần nữa ôm quyền.

Biết đối phương là Lạc gia công chúa, rốt cuộc minh bạch lúc trước vì sao có thể lấy ra nhiều linh dược ngàn năm như vậy, cũng rõ ràng vì sao Lạc Thừa Tân sẽ ở sau khi nàng rời đi, đột nhiên xuất hiện, tìm bản thân phiền phức.

Hiện tại xem ra, hẳn là Lạc Thừa Tân ở Thanh Nguyên thành tìm được nàng, mà nàng biết sắp rời đi, bản thân thiếu hụt đồ vật tấn cấp, mới mượn danh nghĩa luyện đan làm tên, mục đích là vì cho mình chút quà tặng.

Trước đó Lạc Huyền Thanh nói, muội muội của hắn, bất kỳ chức nghiệp gì cũng học rất nhanh, nhưng luyện đan bình thường, lúc ấy không chú ý, giờ phút này nhớ lại mới hiểu được... Chính là vị trước mắt này!

Cũng rốt cuộc minh bạch, vì sao địa cung ẩn chứa thân thể Ngô Dương Tử, Huyễn Vũ đế quốc, thậm chí Hồng Viễn Danh Sư học viện cũng không thể nào phát giác, mà nàng một Danh Sư ngũ tinh nho nhỏ, căn cứ phương pháp luyện khí đặc thù, liền tuỳ tiện tìm ra...

Thiên tư của Tiểu công chúa, thiên hạ hiếm thấy, cho dù phong ấn ký ức, cũng càng thêm nhạy cảm hơn người bình thường.
Đây cũng là vì cái gì, đồng dạng giảng bài, tốc độ tiến bộ của nàng vượt xa đám người Ngọc Phi Nhi, so với đám người Trịnh Dương cũng không hề yếu.

Sau khi đến Thanh Nguyên đế quốc, tu vi đột phá Thánh Vực... mở ra phong ấn, lực lượng huyết mạch không che giấu được nữa, lúc này mới bị tìm ra... Mới có rất nhiều sự tình phía sau.

- Ngươi... Đi thôi!

Không biết suy nghĩ của hắn, nhìn thanh niên trước mắt để nàng quyến luyến kia, ánh mắt Lạc Thất Thất mịt mù, khẽ cắn môi, khoát tay áo.

- Đa tạ!

Trương Huyền cúi người, biết nói càng nhiều, mang tới tổn thương càng lớn, hít sâu một hơi, xoay người đi ra ngoài.

- Chạy đi đâu...

Rầm!

Mới vừa đi hai bước, từng đạo hàn mang vây quanh bốn phía, rất nhiều Lạc gia trưởng lão trước đó bị thương, Lạc Huyền Thanh nhao nhao rút trường kiếm, từng cái trừng mắt nhìn.

- Trương Huyền, hôm nay ngươi dám đi, sẽ vĩnh viễn là kẻ địch của Lạc gia, hai nhà Trương, Lạc khó có thể điều tiết!

Lạc gia gia chủ nhịn không được hét lớn.

- Không sai, Trương Huyền, hôm nay ngươi dám rời đi nơi này, chính là kẻ địch của Lạc Huyền Thanh ta, Lạc Huyền Thanh ta thề, cố gắng cả đời cũng sẽ chém giết ngươi!

Lạc Huyền Thanh cắn răng.

Trương Huyền dừng lại một chút, vẫn như cũ đi thẳng về phía trước.

- Chết!

Lạc Huyền Thanh nhịn không được nữa, bàn tay cuồn cuộn, lần nữa đập tới Trương Huyền.

- Dừng tay!

Trường thương của Trịnh Dương vẩy một cái, đâm rách chưởng lực của hắn, đám người Vương Dĩnh, Lộ Xung đồng loạt đứng ở phía sau.

Chương 3009: Trương Huyền từ hôn (1)

- Chiến tử, Vương Dĩnh hội trưởng, các ngươi muốn cùng Lạc gia chúng ta là địch?

Lạc gia gia chủ cắn răng.

- Các loại ân oán, chúng ta mặc kệ, nhưng ai dám tổn thương lão sư, nhất định phải từ trên thi thể ta bước qua!

Trịnh Dương tiến về phía trước một bước, ánh mắt như điện.

- Ai dám bất lợi với lão sư, chính là đối địch chúng ta!

Vương Dĩnh cùng Lộ Xung đồng thời đi về phía trước.

Ba người phóng thích khí tức, tựa như một tòa núi lớn, tất cả Lạc gia trưởng lão trước đó còn muốn động thủ, giờ phút này đều ngừng lại, động cũng không dám động.

Trương gia, Lạc gia ân oán, bọn họ mặc kệ, cũng không quản được, nhưng người nào dám động thủ với lão sư, chính là đối nghịch bọn hắn.

- Nói hay lắm!

Mộng kiếm thánh cũng tiến về phía trước một bước, trường kiếm lăng không, tựa như Chiến Thần:

- Nhi tử làm cái gì, ta đều ủng hộ, ai muốn tổn thương hắn, ta liền giết kẻ đó!

- Ngươi...

Sắc mặt La gia gia chủ tái xanh, quay đầu nhìn về phía Hưng kiếm thánh:

- Đây cũng là ý tứ của ngươi?

- Ta...

Hưng kiếm thánh nghẹn lời.

Vốn hai nhà thông gia, tất cả đều vui vẻ, làm sao cũng không có nghĩ đến, cuối cùng biến thành bộ dáng như thế này.

- Họ Trương, khi đó ngươi từ bỏ nhi tử một lần, lần này còn dám để hắn oan ức, tin ta lập tức mang theo nhi tử rời Trương gia, để ngươi vĩnh viễn tìm không thấy hay không?

Thấy hắn chần chừ, Mộng kiếm thánh hét lớn.

- Cái này... Hưng kiếm thánh xấu hổ, ôm quyền khom người:

- Lạc gia chủ, thật xin lỗi, ta phải bảo vệ nhi tử của ta!

Nói xong thân thể nhoáng một cái, đứng ở trước mặt Mộng kiếm thánh.

Không phải hắn sợ vợ, mà là mắc nợ hài tử quá nhiều.

- Rất tốt, rất tốt, xem ra các ngươi là muốn Trương gia và Lạc gia triệt để đoạn tuyệt!

Lạc gia gia chủ cắn chặt hàm răng, tức sắp nổ tung:

- Đã như vậy, tất cả trưởng lão nghe lệnh, phong tỏa không gian, không để cho người Trương gia chạy đi!

- Vâng!

Rầm rầm!

Tất cả trưởng lão đồng thời nhận được mệnh lệnh, đồng loạt ra tay, trong chốc lát, không gian bốn phía bị phong tỏa, truyền tống trận cũng không thể sử dụng, chớ nói chi là một số thủ đoạn không gian.

- Đệ tử Trương gia chuẩn bị kỹ càng, thề sống chết bảo vệ tộc trưởng!
Thấy bọn họ động thủ, một vị trưởng lão Trương gia hét lớn.

Hai nhà đã trở mặt, vậy thì không có gì có thể ngụy trang, trực tiếp đánh đi.

- Cái này...

- Sớm biết như vậy, liền không nên tới tham gia a...

Không nghĩ tới, hai gia tộc vốn ngọt như mật, thời gian nháy mắt náo thành như vậy, rất nhiều Thánh Nhân quý tộc, từng cái run lẩy bẩy, không biết nên lựa chọn ra sao.

Trợ giúp Lạc gia, chẳng khác nào đắc tội Trương gia, trợ giúp Trương gia, chẳng khác nào đắc tội Lạc gia... việc hôm nay xem ra bất kể như thế nào, cũng khó mà thu tràng.

- Tất cả đều dừng tay!

Ngay thời điểm hai bên chiến đấu hết sức căng thẳng, một thanh âm vang lên, Lạc gia tiểu công chúa Lạc Thất Thất chậm rãi đi về phía trước.

Ông!

Mi tâm nàng có một viên châu bay ra, trên không trung nhẹ nhàng chấn động, bốn phía phong tỏa không gian lập tức nghiền nát, lần nữa khôi phục bộ dáng trước đó.

Tĩnh Không châu! Trấn tộc chi bảo của Lạc gia, vừa xuất hiện, thiên địa rách nát, mang theo uy áp để cho người ta không dám nhìn thẳng.

- Tiểu Thất...

Không nghĩ tới con gái ngăn cản, Lạc gia gia chủ tràn đầy lo lắng.

- Muội muội...

Cũng không biết vì sao muội muội muốn làm như vậy, Lạc Huyền Thanh không hiểu ra sao.

- Cha, ca ca, chư vị trưởng lão, sự tình của ta, ta hi vọng mình có thể giải quyết...

Hốc mắt Lạc Thất Thất đỏ bừng, ôm quyền.

- Cái này...

Chương 3010: Trương Huyền từ hôn (2)

Nhìn thấy ánh mắt khát vọng của con gái, Lạc gia gia chủ tan hết lửa giận, hóa thành dịu dàng:

- Thôi được! Nếu có oan ức, thì nói cho phụ thân, tuy những năm này cha ngươi không có tiến bộ gì, nhưng quyết không cho người bắt nạt đến trên đầu con gái lại thờ ơ!

- Cám ơn cha!

Lạc Thất Thất nhẹ gật đầu, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt mang theo thảm thiết:

- Lão sư, ngươi đã từng nói, nếu có người bắt nạt ta, sẽ thay ta làm chủ... Lời này, còn giữ lời không?

- Ta...

Trương Huyền sửng sốt, không biết nên trả lời như thế nào.

Lúc trước ở Thanh Nguyên thành phân biệt, nữ hài từng hỏi hắn, nếu có người bắt nạt nàng thì làm sao bây giờ, câu trả lời của hắn là, vi sư thay ngươi làm chủ... Lời nói vẫn quanh quẩn bên tai, mà cảnh tượng trước mắt lại trở thành như vậy.

Người bắt nạt nàng, là bản thân, muốn làm chủ, lại nên làm như thế nào?

- Là ta có lỗi với ngươi, từ hôm nay trở đi, hôn ước của Trương gia cùng Lạc gia xoá bỏ, ngươi rốt cuộc không cần bị hôn ước hạn chế, có thể tự do tự tại...

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

Hiện tại quả thực không cách nào thay nữ hài làm chủ, duy nhất có thể làm, chỉ có một... chính là từ hôn, trả lại nàng tự do!

- Từ hôn ư?

Lạc Thất Thất lắc đầu, ánh mắt mập mờ, không biết nhìn về phương nào, khóe miệng lộ ra cười khổ:

- Đồ vật ưa thích, chưa hẳn thật sự có thể một mực nắm giữ, giống như đồ vật lúc trước nghiền nát vậy, dù dùng hết thủ đoạn, cũng không có khả năng giống như lúc đầu... Từ hôn là tự do, nhưng người ta thích kia, sẽ đi thật xa, sẽ không trở về... Con người của ta cố chấp, không đồng ý từ hôn!

- Ngươi... Đây là tội gì!

Trương Huyền bất đắc dĩ:

- Ngươi tuyên bố từ hôn, chí ít có thể để cho Lạc gia bảo tồn mặt mũi!

- Ta biết, nhưng... ta không muốn!

Lạc Thất Thất nói.
Nếu như nàng nói từ hôn, chuyện ngày hôm nay tuy khó chịu nổi, nhưng chí ít mặt mũi Lạc gia vẫn còn, không đến mức quá mất mặt, nhưng thật muốn làm như vậy, cùng lão sư sẽ triệt để chặt đứt, không còn khả năng gặp nhau.

Người nàng cảm mến, nhưng lại là kết quả này, không thể nào tiếp thu được, cũng không muốn tiếp nhận.

- Ngươi... Ngươi hẳn phải biết, ta là khẳng định sẽ từ hôn!

Trương Huyền nói.

Đã nhận định người là Lạc Nhược Hi, hôn ước bên này, nhất định phải hủy, nếu không, là không chịu trách nhiệm. Đồng dạng là chỗ yêu mến, hắn cũng không muốn để cho người mình ưa thích nhận oan ức.

- Vậy lão sư ngươi tới hủy đi...

Lạc Thất Thất lẩm bẩm nói.

- Thôi được!

Biết nữ hài chắc chắn sẽ không chủ động, Trương Huyền cắn răng, lật bàn tay một cái, tộc trưởng lệnh xuất hiện ở trên không:

- Trương Huyền ta lấy thân phận Trương gia gia chủ tuyên bố, hủy hôn ước với Lạc gia tiểu công chúa! Là vấn đề bản thân ta, không xứng cưới nàng làm vợ, là ta phụ lòng nàng!

Thanh âm vang vọng bốn phía, chấn không khí phát ra từng cơn nổ vang.

- Tiểu Thất... Nghe được hắn nói, Lạc gia gia chủ xiết chặt nắm đấm, Lạc Huyền Thanh cũng nhìn về phía Trương Huyền, giống như nhìn lấy thâm cừu đại hận.

Tuy nói là hắn phụ lòng, nhưng mọi người có thể rõ ràng, lần này mặt mũi Lạc gia tổn hại, là ván đã đóng thuyền.

- Nhậm đường chủ, sự tình đã quyết định, mong Danh Sư đường có thể truyền tin tức này, một chữ không thiếu thông báo!

Thu về tộc trưởng lệnh, Trương Huyền nhìn về phía Nhậm Thanh Viễn, ôm quyền nói.

Muốn tin tức dùng tốc độ nhanh nhất thông báo thiên hạ, chỉ có thông qua Danh Sư đường.

- Được rồi!

Nhậm Thanh Viễn gật đầu.

Sự tình hai bên tình nguyện, nói không nên lời ai đúng ai sai.

- Thất Thất, bảo trọng!

Làm xong những thứ này, Trương Huyền nhìn về phía nữ hài trước mắt, cắn răng một cái, xoay người đi thẳng về phía trước.

Tất cả trưởng lão Lạc gia muốn ngăn cản, nhưng nhìn thấy Tĩnh Không châu trên không, cuối cùng vẫn cố nén tức giận, ngừng lại.

- Lão sư...

Mới vừa đi mấy bước, thanh âm nữ hài vang lên lần nữa.

Trương Huyền dừng lại, chậm rãi quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy ánh mắt Lạc Thất Thất tràn đầy mông lung mang theo trông đợi, tràn đầy yêu thương cùng không bõ. Qua nửa ngày, thanh âm mới chậm rãi phun ra.

- Lão sư, về sau... ngươi sẽ còn dạy ta luyện đan chứ?

- Sẽ!

Trương Huyền gật đầu:

- Ngươi muốn học lúc nào, ta đều sẽ dạy ngươi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau