THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3001 - Chương 3005

Chương 3001: Biến cố lớn (1)

- Nhiều người như vậy?

Một đường bay nhanh trở lại Lạc gia, còn chưa tới đại điện chiêu đãi khách nhân, Trương Huyền liền giật nảy mình.

Hắn chỉ là tới đón dâu, cũng không phải đại hôn, vốn cho rằng mấy học sinh tới gom góp náo nhiệt, không nghĩ tới thoáng cái toát ra nhiều như vậy.

- Ngươi gây ra động tĩnh lớn như thế, dẫn tới nhiều người rất bình thường... Còn những người hầu như không xuất thế kia, đều là mặt mũi của Dương sư!

Mộng kiếm thánh nói.

- Mặt mũi của Dương sư?

- Đúng vậy! Vị Danh Sư đường Hoắc Thạch Thanh thái thượng trưởng lão kia, từng được Dương sư chỉ điểm, hai người có quan hệ vừa là thầy vừa là bạn. Diệu Thủ Kim Đồng, nghe nói từng rơi vào một hiểm địa, là Dương sư cứu ra. Vũ Thanh không rõ lắm, nhưng vị Bình Hồ đạo nhân này, mấy trăm năm trước tìm Dương sư đánh cờ, thua quần cũng không còn, đành phải đồng ý giúp hắn trấn thủ phủ đệ...

Mộng kiếm thánh cười nói.

Mặc dù những sự tình này đều là cơ mật, nhưng Trương gia cùng Dương sư quan hệ sâu đậm, biết không ít. Lại nói, người nổi danh đã lâu như vậy, trừ mặt mũi của Dương sư, những người khác thật không có khả năng mời tới được.

- Làm phiền Dương sư phí tâm...

Trương Huyền cảm xúc một tiếng, cười khổ lắc đầu.

Hắn chỉ muốn đón dâu, không nghĩ tới làm ra trận thế lớn như thế.

Bất quá đối phương rõ ràng cũng vì hắn suy nghĩ. Trận thế càng lớn, lực ảnh hưởng càng lớn, về sau biểu hiện ra thân phận Thiên Nhận Danh Sư, uy tín sẽ càng lớn!

- Đi vào đi!

Mộng kiếm thánh gật đầu, hai người vừa đi vào gian phòng, chỉ thấy Lộ Xung, Trịnh Dương vội vã tới đón.

- Lão sư!

Bọn họ cũng đã nhận được tin tức, đều có chút lo lắng.

- Ta đi xem hiện trường, lấy thực lực của người xuất thủ, muốn chém giết đám người Triệu Nhã dễ như trở bàn tay, không có làm như thế, mà bắt bọn hắn đi, nói rõ bọn họ trong thời gian ngắn sẽ không có nguy hiểm gì! Trương Huyền nói:

- Bất quá không nên xem thường, đối phương đã có tiên cơ, khẳng định sẽ có động tác đến tiếp sau, nếu ta đoán không sai, ngày hôm nay có khả năng sẽ xuất hiện... Tùy thời chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu đi!

- Ừm!

Trịnh Dương cùng Lộ Xung nhìn nhau, đồng thời nhẹ gật đầu.

Thực lực của Triệu Nhã, Ngụy Như Yên không kém bọn họ, cũng bỗng chốc bị bắt, đối phương mạnh mẽ không thể nghi ngờ, thực có can đảm tới, nhất định phải dùng hết toàn lực, tuyệt không thể để hắn chạy trốn.

- Trương gia chủ, tại hạ Thanh Hà tông tông chủ, có thể tận mắt chứng kiến Trương Lạc thông gia, là phúc phận của chúng ta...

Đi vào phòng, xác nhận thân phận của hắn, bốn phía lập tức có người vây quanh.

- Đây là Trương sư? Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên!

- Năm nay mới hai mươi tuổi, không chỉ bản thân thành Thánh Tử điện điện chủ, thu học sinh cũng một cái so một cái mạnh mẽ, thật không biết đến cùng tu luyện thế nào...

- Nghe nói là Dương sư thay sư thu đồ, ngay cả hắn cũng gọi một tiếng sư huynh! - Có Dương sư tự mình chỉ điểm, lại có huyết mạch tinh thuần Trương gia, tuổi còn trẻ có tài nghệ như thế cũng không tính quá đáng!

...

- Được rồi chư vị, chúng ta có chuyện gì, về sau có thể trò chuyện tiếp, có rất nhiều cơ hội, chậm trễ giờ lành sẽ không tốt!

Lạc Khinh Trần đi tới trước mặt.

Bất kể đón dâu hay kết hôn, đều sẽ chọn thời cơ tốt nhất, đại gia tộc như Lạc gia, tự nhiên càng thêm cẩn thận.

Biết những thứ này, mọi người đều nhẹ gật đầu, tránh ra thông đạo.

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đi theo sau lưng Lạc Khinh Trần, đi đến giữa gian phòng.

Trên chỗ ngồi chính giữa, ngồi Hưng kiếm thánh cùng Dương sư. Đối diện là một trung niên rất uy nghiêm, dung mạo có chút tương tự Lạc Huyền Thanh, không cần đoán, liền biết hẳn là cha của tiểu công chúa, nhạc phụ tương lai.

Lạc Huyền Thanh đứng ở phía sau, bên cạnh hắn là một cô gái thanh tú động lòng người, trên đầu mang theo khăn voan màu đỏ, che giấu toàn bộ dung mạo.

- Nhược Hi...

Toàn thân Trương Huyền xiết chặt, nhịn không được vui mừng.

Mặc dù cùng người yêu phân biệt chỉ có mấy tháng, nhưng cảm giác giống như mấy năm, ngày đêm tưởng niệm.

Biết bây giờ không phải là lúc nói chuyện, cố nén nhớ nhung, Trương Huyền đang muốn nghe bọn họ làm sao thảo luận hôn sự, trong lòng đột nhiên nghi ngờ.

- Sao dáng người có chút không giống nhau lắm?

Lạc Nhược Hi cùng hắn là quan hệ tình lữ, hai người ở Khưu Ngô cung tư định chung thân, mặc dù thời gian chung đụng không nhiều, nhưng dáng người, khí chất biết hết sức quen thuộc,dù sao cũng ôm hôn mấy lần, nữ hài trước mắt được vải đỏ che lấp, tuy dáng người không thể chê được, nhưng lần đầu tiên cảm giác tựa hồ có chút khác biệt.

- Chẳng lẽ... Lúc trước nàng không chỉ che đậy dung mạo, cũng ngụy trang dáng người?

Chương 3002: Biến cố lớn (2)

Trương Huyền cảm thấy kỳ lạ.

Lúc đó hắn chỉ chú ý, đối phương ngụy trang dung mạo, còn dáng người thì không lưu tâm, sẽ không phải dáng người cũng có ngụy trang chứ, đây mới là dáng người chân chính của nàng!

- Huyền nhi, chúng ta thương định, về đến gia tộc sẽ tiến hành đại hôn, không biết ý của ngươi như nào?

Trương Huyền đang miên man suy nghĩ, xoắn xuýt có muốn dùng thần thức hoặc Minh Lý Chi Nhãn đảo qua xem một chút hay không, liền nghe thanh âm của Hưng kiếm thánh vang lên.

- Đương nhiên không có vấn đề!

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

Cưới Lạc Nhược Hi, là ước muốn của hắn, bây giờ đang ở trước mắt, làm sao có thể cự tuyệt!

- Vậy thì tốt rồi, quyết định như vậy đi, vừa vặn có nhiều bằng hữu như vậy nể mặt đến đây, vậy cùng đi Trương gia uống chén rượu mừng!

Hưng kiếm thánh cười ha ha một tiếng, tràn đầy vui vẻ.

- Đó là tự nhiên!

- Ly rượu mừng này, nhất định phải uống...

Mọi người đồng thời ôm quyền.

- Vậy thì tốt, chuẩn bị lên đường đi!

Đã thương định xong các loại quá trình đại hôn, việc khác sẽ không cần Trương Huyền nhiều lời, Hưng kiếm thánh đứng dậy, thấy nhi tử còn có chút đần độn, nhịn không được cười nói:

- Còn không đưa thê tử lên kiệu hoa...

- Vâng!

Trương Huyền vội vàng gật đầu, đi tới trước mặt nữ hài, đang định dắt tay đối phương, liền nghe phía ngoài đột nhiên ồn ào kịch liệt. Ngay sau đó một đạo sóng khí sôi trào lên, nổ vang trên không.

- Chuyện gì xảy ra?
Lạc gia gia chủ đột nhiên đứng dậy, nhìn ra phía ngoài.

- Bẩm báo gia chủ, không tốt... có hai người ngạnh xông vào, chúng ta không ngăn cản nổi...

Một tộc nhân Lạc gia vội vã vọt vào.

- Hai nhà Trương, Lạc thông gia, nhiều cao thủ như vậy hội tụ, có người dám tới làm loạn? Ta xem một chút đến cùng là ai ăn tim gan báo?

Lạc gia gia chủ sầm mặt lại.

Hôn lễ long trọng như vậy, vô số cường giả đến, lại còn dám tới làm loạn, lá gan quá lớn đi!

- Hẳn là hắn...

Lông mày Trương Huyền giương lên, vội vàng quay đầu nhìn về phía đám người Trịnh Dương, chỉ thấy mấy học sinh đều đã chuẩn bị kỹ càng.

Trước đó suy đoán, kẻ cầm đầu bắt Viên Đào, Triệu Nhã… sẽ ở lúc này xuất hiện, hiện tại gây ra biến cố, hẳn là hắn không thể nghi ngờ.

- Đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền kìm nén không được nữa, theo sát Lạc gia gia chủ đi ra ngoài. Vừa ra ngoài phòng, liền thấy hai bóng người chậm rãi đi tới, các trưởng lão Lạc gia cùng rất nhiều cao thủ nhao nhao lui về phía sau, không phải địch thủ.

- Chẳng lẽ là bọn họ bắt Triệu Nhã?

Theo dòng người, Trương Huyền nhìn sang, chỉ thấy xuất thủ là một đồng tử không lớn, bộ dáng chỉ mười ba mười bốn tuổi, mà phía sau hắn, thì là nữ tử mang mạng che mặt, mặc dù thấy không rõ dung mạo, nhưng từ dáng người, liền có thể biết, tuyệt đối là mỹ nữ ngàn dặm mới tìm được một.

- Dáng người nàng...

Đang muốn lệnh đám người Lộ Xung đi qua bắt đối phương lại, thân thể Trương Huyền đột nhiên chấn động, cứng ngắc.

Phần phật!

Đúng lúc này, mạng che mặt trên mặt nữ tử chậm rãi rơi xuống, lộ ra một dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, để cho người ta nhìn một cái sẽ điên cuồng.

- Hỏa Nguyên thành, mở rộng nội tâm; Khưu Ngô cung, ước định tam sinh... Trương Huyền, ngươi cùng ta thề non hẹn biển, lại ở nơi này cùng người khác thành hôn!

Con mắt của nữ tử có chút ửng hồng.

- Lạc Nhược Hi, ngươi, ngươi...

Trương Huyền như gặp phải sét đánh, trong đầu hỗn loạn.

Nữ tử xuất hiện ở trước mắt, không phải người khác, chính là nữ tử duy nhất để hắn động tâm, hơn nữa ước hẹn sinh tử… Lạc Nhược Hi!

Nhược Hi ở đây, như vậy tiểu công chúa là ai?

Trương Huyền vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy nữ hài vén lên khăn voan, lộ ra một dung mạo giống như đã từng quen biết, đẹp làm người ta hít thở không thông.

- Thất Thất...

Trương Huyền ngây người tại chỗ.

Chương 3003: Ai dám tổn thương hắn? (1)

Nữ tử trước mắt này, mặc dù so với Lạc Thất Thất trước kia thấy qua, đẹp không chỉ gấp mười lần, nhưng khí chất, ánh mắt, nhất cử nhất động, vẫn như cũ có thể thấy được, chính là học sinh đối với hắn hâm mộ ngợi khen, tràn đầy quyến luyến luyện đan… Lạc Thất Thất!

Quen biết ở Huyễn Vũ đế quốc, nghiêm túc học tập, cố gắng tu luyện, chưa hề trái qua mệnh lệnh, cũng không có biểu hiện ra thân phận, để cho người ta sinh thương yêu.

Thanh Nguyên thành từ biệt, chân tình thổ lộ, một câu ta đối với ngươi không chỉ là ưa thích, làm cho người ta tan nát cõi lòng.

Vốn cho rằng lần trước từ biệt, sẽ khó gặp lại, nằm mơ cũng không ngờ tới... Lần nữa gặp mặt, lại là tình cảnh như vậy.

- Sao tiểu công chúa lại là Thất Thất?

Trương Huyền chỉ cảm thấy cả người sắp sụp đổ.

Từ trước đến nay, hắn đều cho rằng Lạc Nhược Hi chính là Lạc gia tiểu công chúa, vì cùng với nàng, liều mạng cố gắng, thậm chí cố ý đi tìm Trương gia phiền phức, cố ý tiếp cận Lạc Huyền Thanh... Thậm chí còn chuyên môn dùng thư viện dò xét qua.

Hiện tại đột nhiên nói Thất Thất là tiểu công chúa, Lạc Nhược Hi không phải... Đầu óc sắp nổ tung, khó mà tiếp nhận.

- Lạc lão sư...

Nhìn về phía Lạc Nhược Hi cách đó không xa, thân thể Lạc Thất Thất cũng run lên.

Nàng biết Trương sư đối với mình chỉ là ưa thích bình thường, không phải là tình yêu nam nữ, nguyên nhân chính là như vậy, nghe đối phương tràn đầy hưng phấn đến đây đón dâu, nàng có chút hoảng hốt, vẫn muốn để ca ca xác nhận.

Hiện tại Lạc Nhược Hi xuất hiện, giờ mới hiểu được, sẽ không phải coi nàng thành đối phương chứ! Hắn chân chính ưa thích, chẳng lẽ là vị này, Danh Sư của Hồng Viễn đế quốc… Lạc sư?

Nếu không, nàng nói Hỏa Nguyên thành mở rộng nội tâm; Khưu Ngô cung ước định tam sinh là có ý tứ gì?

Trong lòng như đao cắt, vừa rồi hạnh phúc trong chớp mắt hóa thành dòng nước, thân thể mềm mại dừng ở tại chỗ, không ngừng run rẩy, cả người có chút hoảng hốt, nói không ra lời.

Tuy dùng Tĩnh Không châu phong ấn tu vi, tai hại rất nhiều, tu vi không đạt tới cảnh giới nhất định, một số ký ức không cách nào khôi phục, nhưng vị trước mắt này quả thực làm nàng động tâm, đi vào nội tâm, dù lúc trước hay hiện tại ký ức hoàn toàn thức tỉnh.

Ý nghĩ của nàng rất đơn giản, chỉ hy vọng có một ngày, nam nhân mình thích có thể ở dưới tình huống muôn người chú ý cưới về nhà chồng...

Nhiều cao thủ như vậy tự thân tới chúc mừng, quả thực là muôn người chú ý. Nhưng đoán trúng mở đầu, lại không đoán được kết quả.

Khó trách lúc trước Trương sư một mực cự tuyệt, bất kể như thế nào cũng không chấp nhận, thậm chí nói sang chuyện khác... Nguyên lai khi đó đã có người ưa thích, chính là vị trước mắt này.

Nếu không đối phương cũng không có khả năng ở lúc này xông tới, nói ra lời như vậy... Thân thể nhịn không được nhẹ nhàng run rẩy, một câu cũng nói không nên lời, Lạc Thất Thất như ngu ngốc rồi.

- Ngươi đã nói sẽ chờ ta, bất kể khó khăn đi nữa, cũng muốn cùng một chỗ...

Không để ý tới ánh mắt bốn phía, Lạc Nhược Hi nhìn qua.

Nàng bởi vì thân thế, từ trước tới nay không dám có cảm tình, bất kỳ người nào nhìn thấy, đều lạnh lùng như băng, nhưng tâm lạnh lùng, bị vị trước mắt này dần dần hòa tan... Khưu Ngô cung thề non hẹn biển, trả bất cứ giá nào cũng nguyện ý, lúc này mới ngắn ngủi mấy tháng, liền cùng người khác thành thân, đây là chân tình?

- Ngươi hiểu lầm, ta...

Thấy bộ dáng của nàng, Trương Huyền tràn đầy lo lắng:

- Ta vẫn cho rằng Lạc gia tiểu công chúa là ngươi...

- Ta? Lạc Nhược Hi nghi ngờ.

- Đúng, ngươi không nói qua thân phận của mình, thực lực mạnh mẽ, lại thêm họ Lạc, ta mới cho rằng... Là Lạc gia công chúa luyện hóa Tĩnh Không châu...

Trương Huyền chỉ cảm thấy da đầu nổ tung, không biết giải thích như thế nào.

Người khác nhận sai ngược lại cũng thôi, nhận sai bạn gái, đây là thọ tinh treo cổ, chán sống ah!

Nhưng Nhược Hi đi rồi, một câu không nói, cũng không giải thích đến cùng là ai, trẻ tuổi như vậy liền có thực lực này, đổi lại ai cũng sẽ liên tưởng đến Lạc gia công chúa.

Mấu chốt nhất là... Cơ duyên xảo hợp, cho tới hôm nay mới thôi, trước đến giờ đều không có gặp mặt Lạc gia công chúa, thậm chí ngay cả hình ảnh cũng không thấy.

- Thân phận của ta, tạm thời không thể nói... Như vậy đi, hiện tại theo ta đi, ta dẫn ngươi đi một chỗ!

Thấy hắn lo lắng, Lạc Nhược Hi dừng lại một chút, cũng không biết là tin tưởng hay không tin, mở miệng nói.

- Một chỗ? Nơi nào?

Nghe nàng không có tiếp tục truy cứu, biết có cơ hội giải thích, Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

- Đi tới ngươi sẽ biết!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu, không có nhiều nói, thân thể mềm mại xoay một cái, muốn rời khỏi.

- Tốt...

Trương Huyền chần chờ một chút, cắn răng một cái, muốn đuổi theo.

Làm ra Ô Long như thế lớn, đã khiến đối phương tức giận, nếu như lại mặc cho nàng đi xa, chỉ sợ kiếp này sẽ không cơ hội gặp lại.

Chương 3004: Ai dám tổn thương hắn? (2)

- Chậm đã!

Mới đi hai bước, một bóng người ngăn ở trước mặt, chính là Lạc Huyền Thanh, chỉ thấy vị hảo hữu ngày xưa kia, lúc này toàn thân run rẩy, tức giận đến bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung:

- Trương Huyền, ngươi muốn làm gì, người kia là ai?

- Lạc huynh, ta có việc...

Trương Huyền dừng lại một chút nói, lời còn chưa dứt, chỉ thấy một cái nắm đấm bỗng nhiên giáng xuống.

Phần phật!

Không khí nổ tung, một quyền này tích súc tất cả lực lượng của Lạc Huyền Thanh, không khí bị bóp méo, còn chưa tới trước mặt, liền cảm nhận được đau rát, tựa hồ muốn xé rách người.

- Lạc huynh...

Không nghĩ tới hắn lại đột nhiên ra tay, Trương Huyền lui về phía sau một bước.

- Đừng gọi ta Lạc huynh, ta không gánh nổi!

Lạc Huyền Thanh gầm lên giận dữ, nắm đấm lít nha lít nhít rơi xuống, phảng phất như muốn đánh người trước mắt thành bánh thịt mới có thể cam tâm.

- Ngươi...

Trương Huyền liên tục trốn tránh, muốn giải thích, lại không biết nói như thế nào.

Bản thân cho rằng Lạc Nhược Hi chính là Lạc gia tiểu công chúa, mới đồng ý hôn ước, nhiều người đến đây tham gia đón dâu như vậy, mắt thấy đại hôn sắp tới, đột nhiên rời đi... Nói nhận lầm người... chẳng khác nào xé da mặt Lạc gia, mạnh mẽ đạp lên mặt đất, đổi lại ai cũng sẽ không chịu nổi.

- Là nam nhân thì đừng có trốn tránh, cùng ta đánh, hoặc là ta giết, giẫm lên thi thể của ta rời đi, hoặc giải thích rõ ràng cho ta, người kia là ai, cùng ngươi quan hệ thế nào!

Lạc Huyền Thanh gào thét, không ngừng tấn công, như mọc ra tám cánh tay, trong tức giận, lực lượng cuồng bạo, mặc dù chỉ là Thánh Vực bát trọng sơ kỳ, nhưng phát huy ra lực lượng có thể so với Động Hư cảnh đỉnh phong.

- Lạc huynh, ta... Trương Huyền lần nữa lui về phía sau.

- Đủ rồi, ta nói không nên gọi ta là Lạc huynh, ta không chịu đựng nổi!

Liên tục công kích không trúng đối phương, Lạc Huyền Thanh cắn răng, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng bạo tăng, thời gian nháy mắt liền đạt đến một mức độ kinh người.

Lực lượng huyết mạch!

Hắn không có chút cố kỵ nào, trực tiếp vận dụng lực lượng huyết mạch.

Tê lạp!

Lạc Huyền Thanh thi triển lực lượng huyết mạch, thực lực nhanh chóng bạo tăng, một cái chớp mắt đã có thực lực Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện, bỗng nhiên nhanh chóng đâm tới.

Một kiếm này so với nắm đấm vừa rồi mạnh mẽ không biết gấp bao nhiêu lần, nhắm thẳng vào mi tâm, xé rách không gian.

Bản thân Lạc gia liền am hiểu khống chế không gian, lại thêm vận dụng lực lượng huyết mạch, lần này sức mạnh công kích vậy mà đáng sợ hơn Vũ Không cảnh đỉnh phong, xem như loại cường giả này, cũng chống lại không được. Bất quá mặc dù Trương Huyền là Vũ Không cảnh sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu đã có thể so với Đại Thánh, lần nữa nhoáng một cái, tránh khỏi.

- Lạc huynh, lần này là ta không đúng, trở lại sẽ giải thích cặn kẽ cho ngươi...

- Không cần trở lại, cũng không cần giải thích, ngày hôm nay ngươi không chết, chính là ta vong!

Ầm ầm!

Trường kiếm mang theo uy thế xé rách không gian, tiếp tục bổ tới, một chiêu tiếp theo một chiêu, liên tục mấy chiêu chồng chất lên nhau, bốn phía tựa như tạo thành không gian phong bạo.

- Nếu như đâm trúng ta, ngươi có thể thoải mái chút, liền động thủ đi!

Thấy đối phương không cách nào khuyên can, cũng biết sai lầm ở bản thân, Trương Huyền không trốn tránh nữa, ngừng lại.

Phốc!

Trường kiếm đâm thấu vai, xuất hiện một vết thương thật lớn, máu tươi cuồn cuộn chảy xuống.

- Chết!

Đâm thủng bờ vai của hắn, Lạc Huyền Thanh cắn răng một cái, trường kiếm bỗng nhiên run lên, ý định tiếp tục đánh xuống.

Bất quá mới nhúc nhích một chút, liền cảm thấy toàn thân cứng đờ, giống như bị một cỗ lực lượng khổng lồ cầm cố lại, muốn nhúc nhích cũng làm không được.

- Người Lạc Nhược Hi ta ưa thích, ta xem các ngươi ai dám tổn thương hắn!

Ầm ầm!

Một cỗ sóng khí kéo tới, Lạc Huyền Thanh liên tục lui về phía sau, trường kiếm trong tay cũng không giữ được, thẳng tắp bay ra ngoài, trong chớp mắt biến mất ở phía xa, không thấy tung tích.

Chương 3005: Đồng tử (1)

- Láo xược! Người đâu, bắt yêu nữ này lại cho ta!

Thấy nữ hài ra tay ngăn Lạc Huyền Thanh, lúc này Lạc gia gia chủ cũng rốt cuộc minh bạch, khuôn mặt âm trầm, hét lớn một tiếng.

Ngày hôm nay nếu mặc cho nữ tử này mang Trương Huyền đi, chỉ sợ Lạc gia bọn họ không còn là bay lên, mà biến thành trò cười của toàn bộ đại lục!

- Vâng!

Rầm!

Tiếng nói kết thúc, hơn mười vị trưởng lão Lạc gia bay lên, thời gian nháy mắt vây Lạc Nhược Hi cùng đồng tử bên người nàng vào giữa.

- Đừng...

Không nghĩ tới sự tình chớp mắt biến thành như vậy, Trương Huyền tràn đầy lo lắng, có điều vừa mới động đậy, đồng dạng cảm thấy thân thể xiết chặt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai vị trưởng lão Lạc gia đồng thời ra tay, bao vây không gian chung quanh hắn.

- Yêu nữ, đã tới, ngày hôm nay liền ở lại chỗ này đi!

Lạc Khinh Trần hừ nhẹ, chập ngón tay làm kiếm nhấn tới.

Vẻ mặt nữ hài thản nhiên, lần nữa khôi phục lại vắng vẻ trước kia, mí mắt vừa nhấc, đang muốn ra tay, chỉ thấy đồng tử ở một bên tiến về phía trước một bước:

- Tiểu thư, những gà đất chó sành này, để cho ta tới xử lý, không cần thiết dơ bẩn tay tiểu thư!

- Ừm!

Lạc Nhược Hi nhẹ gật đầu, chắp hai tay sau lưng, đứng tại chỗ không động đậy, giống như đối với vị Lạc gia đại trưởng lão này công kích, không thèm để ý chút nào vậy. - Chết!

Không nghĩ tới đối phương bất cẩn như vậy, Lạc Khinh Trần tức giận sắp nổ tung, kiếm mang hung mãnh, một tiếng gào thét, cắt phá không gian.

Ngay lúc sắp rơi vào trên người Lạc Nhược Hi, đồng tử nhẹ nhàng cười một tiếng đi tới trước mặt, hai ngón tay trảo một cái.

Ba!

Kiếm mang lập tức nổ tung ra.

- Nằm xuống đi!

Đánh tan kiếm khí của đối phương, đồng tử lật bàn tay một cái.

Lạc Khinh Trần chỉ cảm thấy giống như thiên địa phá vỡ, cả người trọng tâm không ổn định, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ không trung rơi xuống. - Đồng loạt ra tay!

Lạc Khinh Trần nhịn không được nữa, lên tiếng hét lớn.

Đồng tử trước mắt này, thoạt nhìn chỉ có mười ba mười bốn tuổi, nằm mơ cũng không có nghĩ đến cường đại như thế!

Tất cả trưởng lão vây chung quanh, thấy đại trưởng lão chịu thiệt, tất cả đều không dám do dự, đồng loạt ra tay.

Hơn mười vị trưởng lão, thấp nhất cũng đạt đến Thánh Vực cửu trọng, đồng thời ra tay, lực lượng tựa như mưa to, thời gian nháy mắt tạo thành một vòng sáng hình tròn, xé rách tới đồng tử.

Bốn phía vòng sáng không gian xuất hiện vết rách, cỗ lực lượng này vừa xuất hiện liền xé nó rách vỡ nát, ở trung tâm, gió lốc tuôn ra, cho dù Thánh khí tuyệt phẩm tiến vào bên trong, chỉ sợ cũng sẽ phút chốc biến mất, dừng lại chẳng qua một cái hô hấp.

- Là Phục Ma quyển của Lạc gia! Chiêu này ta cũng ngăn cản không nổi...

Vẻ mặt Dương sư nghiêm túc.

Thực lực cá nhân của những trưởng lão Lạc gia này, mỗi một cái không tính quá mạnh, nhưng liên hợp chung một chỗ liền đáng sợ.

Cho dù Dương sư đạt tới Đại Thánh Bất Hủ cảnh cũng khó có thể chống lại.

- Ha ha, có ý tứ!

Đối mặt chiêu này, đồng tử vẫn không có bất kỳ bối rối, năm ngón tay duỗi dài, giống như biến thành cành cây lan tràn, nhẹ nhàng điểm trên không trung một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau