THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2991 - Chương 2995

Chương 2991: Đôi câu dọa chạy (1)

Thời điểm ở Trương gia, Trương Huyền đã đột phá đến Động Hư cảnh đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng sẽ xung kích Vũ Không cảnh, chỉ bất quá sợ dẫn tới lôi kiếp, không thể giải quyết tốt hậu quả, nên cưỡng ép áp chế lại.

Mới rồi cùng Lạc Huyền Thanh luận võ, hơi sử dụng lực lượng, chân khí trong cơ thể không khống chế được, trong nháy mắt phá tan Động Hư cảnh ràng buộc, để tu vi đạt đến Thánh Vực cửu trọng… Vũ Không cảnh.

- Như vậy cũng có thể đột phá?

Nhìn thấy mây đen đầy trời, cùng lực lượng trong cơ thể thanh niên sôi trào, con mắt Lạc Huyền Thanh tối sầm lại, sắp ngất đi.

Ngươi không phải vừa tới Động Hư cảnh đỉnh phong ư? Vũ Không cảnh là nhà của ngươi? Vừa động thủ đã đột phá?

Ngực Lạc Huyền Thanh nghẹn đau nhức, sắp thổ huyết.

Mới vừa rồi bởi vì cảm thấy đối phương tấn cấp quá nhanh, tu vi khả năng chưa vững chắc, lúc này mới tiến hành khiêu chiến, ai biết còn chưa bắt đầu, người ta lại đột phá... Tới so sánh, tốc độ tu luyện của hắn chậm giống như rùa đen... Không đúng, giống như ốc sên! Quả thực không có cách nào gặp người.

Ầm ầm!

Đang buồn bực, chỉ thấy lôi đình ở trên bầu trời càng để lâu càng lớn, đã chiếm diện tích không dưới mấy vạn mẫu.

Lạc Huyền Thanh nuốt ngụm nước bọt, thân thể phát run, nhịn không được nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt:

- Trương Huyền, ngươi đến cùng là tới đón dâu, hay muốn diệt Lạc gia?

Vũ Không kiếp của đối phương quá mạnh, thật muốn rơi xuống, mặc dù rất nhiều trận pháp của Lạc gia cường hãn, chỉ sợ cũng chống lại không được!

Ngươi không phải tới đón đâu ư? Làm ra cái đồ chơi này, là muốn Lạc gia diệt tộc ah...

- Cái này... Ta thật không phải cố ý, nếu không... ta lại đè tu vi xuống!

Trương Huyền hơi đỏ mặt.
Hắn một mực áp chế, muốn tìm cơ hội tốt, ở địa phương không ai vượt qua lôi kiếp, ai nghĩ đến cùng đối phương tỷ thí, không có khống chế tốt lực lượng, đột nhiên đột phá, để hắn cũng rất bị động ah!

- Đè xuống? Lôi kiếp đã tới, còn đè xuống được ư?

Mắt Lạc Huyền Thanh tối sầm lại.

Đột phá thì đột phá, còn đè xuống... Ngươi xác định không phải đang đùa giỡn?

Việc cấp bách hẳn là nghĩ biện pháp vượt qua lôi kiếp mạnh mẽ kia? Lôi đình mạnh mẽ như vậy, Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong cũng chưa chắc có thể chống lại, chẳng lẽ ngươi không có chút lo lắng nào sao?

- Cũng đúng ah, lôi kiếp tới, trước tiên cưỡng chế nó di dời lại nói... Chỉ là...

Khuôn mặt Trương Huyền xấu hổ:

- Ta cũng không có biện pháp tốt...

Hiện tại Vu Hồn đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, không cách nào hấp thu lực lượng, tu vi cũng vừa mới đột phá, không có Thiên Đạo pháp quyết thích hợp, thân thể trước mấy ngày vừa mới tiến bộ... Tuy linh khí đầy trời, nhưng không hấp thu được cũng vô dụng ah!
- Không có cách nào? Có ý tứ gì? Ngươi không phải có biện pháp đuổi lôi đình đi ư?

Da mặt Lạc Huyền Thanh co lại.

Lôi đình Động Hư cảnh của hắn chính là vị trước mắt này đuổi đi, làm sao đến bản thân lại không được?

- Nói cho ngươi biết, nếu như không đuổi lôi đình đi, thật để cho nó rơi xuống, Lạc gia khẳng định cùng ngươi không chết không thôi, hôn sự của ngươi và muội muội ta cũng đừng suy nghĩ...

Lạc Huyền Thanh cắn răng nói.

- Cái này...

Trương Huyền gãi đầu, người sắp khóc.

Sớm không đột phá, muộn không đột phá, hết lần này tới lần khác lúc này... Hiện tại thân thể, tu vi, Vu Hồn, đều không hấp thu được năng lượng, coi như muốn dọa đối phương đi cũng làm không được ah!

- Đúng rồi, thử như thế xem...

Biết lôi đình sắp hạ xuống, chậm trễ không nổi nữa, cắn răng một cái, Trương Huyền bỗng nhiên bay lên, hai tay chắp sau lưng, cả người lộ ra vẻ mặt lạnh lùng.

- Sao Vũ Không kiếp của Huyền nhi lớn như thế?

- Yên tâm đi, hắn có thể đuổi lôi kiếp đi, trước đó đã có nhiều lần! Vừa vặn nhìn một chút, đến cùng dùng thủ đoạn gì làm được!

- Ừm, ta cũng nghe nói, hình như vọt thẳng vào lôi đình, sau đó thời gian không dài, lôi kiếp sẽ không ngừng run rẩy, tan tác...

Hưng Mộng kiếm thánh cũng bị lôi vân đầy trời thu hút, thấy là Vũ Không kiếp của nhi tử, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Chương 2992: Đôi câu dọa chạy (2)

Nhi tử của mình sáng lập ra quá nhiều kỳ tích, đặc biệt là đối kháng lôi kiếp, lưu lại vô số truyền thuyết, tuy trước mắt rất cường đại, hẳn là cũng có thể nhẹ nhõm đối kháng.

- Mau nhìn, hắn bay lên, hẳn là sẽ lập tức xông vào lôi đình...

Thấy Trương Huyền đi tới dưới lôi vân, Hưng kiếm thánh hưng phấn.

- Đây chính là cơ hội khó được, quan sát thật tốt, nếu như có thể học được một chiêu nửa thức, đệ tử Lạc gia chúng ta đột phá sẽ không cần lo lắng lôi đình!

Lạc gia đại trưởng lão Lạc Khinh Trần cũng bị lôi đình thu hút, xoay người dặn dò một đám trưởng lão.

- Vâng!

Tất cả trưởng lão đồng thời gật đầu.

Hắn từng thấy tận mắt, vị thanh niên trên không kia giúp Lạc Huyền Thanh chống cự lôi kiếp, chỉ bất quá lúc ấy không có hiểu rõ, đến cùng làm sao làm được, hiện tại lại tới một lần, vừa vặn có thể cẩn thận quan sát.

Một khi học được loại bí pháp đối kháng lôi đình này, hậu bối gia tộc độ kiếp, sẽ hoàn toàn không cần phải sợ!

- Đúng rồi, mang Không Gian Kính tới, ghi chép một màn này lại, bây giờ nhìn không hiểu, về sau có thể lặp đi lặp lại quan sát, luôn có thể tìm ra dấu vết...

Lạc Khinh Trần lần nữa dặn dò.

Lấy thực lực của hắn, lần đầu tiên nhìn cũng không rõ đối phương đến cùng làm sao thành công, mặc dù các trưởng lão sau lưng nhân số rất nhiều, nhưng muốn triệt để hiểu rõ, hẳn cũng làm không được, tốt nhất là ghi chép một màn này lại, về sau quan sát, luôn có thể tìm ra dấu vết để lại.

- Vâng!

Một trưởng lão vội vàng bay trở về, thời gian không dài, quả nhiên tìm được một cái gương to lớn, chính là siêu cấp pháp bảo của Lạc gia… Không Gian Kính, có thể ghi chép sự tình nhìn thấy.

- Hắn đã xông lên... Mọi người vừa lấy ra gương, liền nghe Lạc Khinh Trần hét lớn một tiếng, ngay sau đó liền thấy thanh niên bay lên bầu trời, đi tới dưới lôi đình.

Tất cả mọi người kích động, muốn nhìn xem Trương Huyền, Trương gia tiểu thiên tài trong truyền thuyết, đến cùng làm sao chống cự lôi kiếp.

Ầm ầm!

Thấy hắn bay tới, lôi đình phát ra thanh âm nóng nảy, nổ vang kịch liệt, tựa như muốn xé rách thiên địa.

Ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng Trương Huyền run run, trên mặt lại không biểu hiện ra, vẻ mặt thản nhiên:

- Tiểu Lôi Lôi, chúng ta lại gặp mặt!

Ầm ầm!

Nghe được thanh âm của hắn, lôi đình sửng sốt một chút, tiếng nổ không còn vang dội như trước đó.
- Không cần rống, thừa dịp ta còn không có tức giận, lập tức cút đi!

Trương Huyền nhướng mày, trên mặt mang theo vẻ không kiên nhẫn.

Ầm!

Tiếng sấm nổ lại yếu hơn, mây đen đầy trời nghe được hắ nói, hình như đang không ngừng run rẩy.

- Đừng cho mặt không biết xấu hổ... Chọc giận ta, ngươi hẳn phải biết kết quả, đừng đến lúc đó hối hận cũng không kịp!

Thấy đối phương còn không đi, Trương Huyền lần nữa hừ lạnh.

- Ầm!

Chần chờ một chút, lôi đình giống như làm ra quyết định to lớn, lần nữa phát ra một tiếng nổ vang không cam lòng.

Rầm!

Đột nhiên xoay người rời đi, thời gian nháy mắt biến mất không thấy hình bóng, cũng không thấy tung tích nữa.

Mới vừa rồi còn mây đen đầy trời, người người đều cảm thấy tận thế đến, giờ phút này trời sáng khí trong, không có một đám mây.

- Cái này con mẹ nó cũng được?

- Hù dọa đôi câu liền có thể rời đi? Khi nào lôi đình đơn giản như vậy?

Đám người Lạc Khinh Trần trợn mắt hốc mồm.

Chương 2993: Biến cố sinh (thượng)

Lôi kiếp, là thiên địa trừng phạt tu luyện giả, mỗi tu luyện giả đều nghe đến đã biến sắc, sợ như sợ cọp!

Coi như loại thực lực như Lạc Khinh Trần, nghe được thiên kiếp đến cũng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, cần chuẩn bị rất lâu mới dám chống lại.

Vị trước mắt này ngược lại tốt, vốn cho rằng sẽ dùng ra thủ đoạn lợi hại gì, làm sao cũng không nghĩ đến... Tùy tiện quát tháo đôi câu, uy hiếp đôi câu... Sau đó liền hù chạy! Còn có loại thao tác này? Lúc nào lôi đình dễ dàng đối phó như vậy?

- Có ghi chép lại không?

- Ghi chép, chỉ là... chúng ta... thật có thể học được sao?

Trưởng lão sau lưng sắp khóc thành tiếng.

- Không học được...

Lạc Khinh Trần lắc đầu.

Có thể đoán được, thật muốn chạy tới nói nhảm với lôi đình như vậy, đoán chừng một cái nháy mắt sẽ bị đánh thành thịt vụn.

Đây cũng không phải khiêu khích, mà là mạo phạm thiên uy!

Nhưng mạo phạm như vậy, thanh niên trên không chuyện gì cũng không có, nhẹ nhõm qua ải... có khi nào không phải hài tử của Hưng Mộng kiếm thánh, mà là con riêng của ông trời không!

- Cũng may lừa gạt được...

Trương Huyền thở dài ra một hơi.

Lôi kiếp bị hắn hút khô rất nhiều lần, trong lòng đã có bóng ma, nếu không cứng rắn bổ xuống, không có cách nào hấp thu, thật đúng là sẽ xuất hiện không ít phiền phức.

Thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, trở lại tại chỗ, nhìn về phía Lạc Huyền Thanh mỉm cười:

- Xong rồi, lôi kiếp đi qua, chúng ta tiếp tục!

- ...

Da đầu Lạc Huyền Thanh nổ tung.

Tiếp tục em gái ngươi ah!

Lôi kiếp cũng bị hai ngươi câu quát đi, ta một phàm phu tục tử, cùng ngươi tiếp tục... Không phải tìm tai vạ ư?

- Thôi được rồi...

Lạc Huyền Thanh vội vàng lắc đầu.

Trong lòng của hắn đã có quyết định, từ nay về sau, đánh chết cũng không cùng kẻ trước mắt này so, chính là quái thai, không phải nhân loại!

- Cái kia... Lạc huynh, có thể dẫn ta đi gặp tiểu công chúa hay không?

Thấy hắn không muốn so, Trương Huyền mang theo thất vọng, ngay sau đó điều chỉnh tâm tình, vẻ mặt mong đợi nhìn qua.

Càng đến trước mặt càng cảm thấy nhớ, cho dù là hắn, cũng không có bình tĩnh như trước đó.

- Ngày mai thời điểm đính hôn, tự nhiên sẽ thấy, cũng không vội vã một ngày...

Lạc Huyền Thanh khoát tay áo.

- Được rồi!

Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

- Ngươi thật muốn gặp?

Thấy hắn thất lạc, Lạc Huyền Thanh mỉm cười.

Vị trước mắt này càng muốn thấy, nói rõ muội muội ở trong lòng đối phương càng trọng yếu, hắn cũng rất tình nguyện nhìn thấy.

- Đương nhiên...

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

- Thật muốn thấy, ta lặng lẽ để các ngươi gặp mặt cũng không sao, có điều thời gian không thể quá dài...

Lạc Huyền Thanh nhìn qua.

Thật ra thì lần này hắn đến tìm đối phương, chính là muốn để hai bên hẹn gặp, mặt khác cũng nhìn xem thái độ của đối phương.

Hiện tại thấy được thái độ, quả thực ưa thích muội muội không rời, lại làm khó cũng không có ý nghĩa gì. Tuy trước đính hôn tự mình gặp mặt, xem như không hợp lễ tiết, nhưng quy củ là chết, người là sống, coi như bị phát hiện, các trưởng lão cũng chỉ cảm thấy trẻ tuổi xúc động, sẽ không nói nhiều.

Huống chi vị trước mắt này không riêng gì Trương gia gia chủ, càng là Thánh Tử điện điện chủ, sư huynh của Dương sư!

- Thật?

Trương Huyền hưng phấn nhảy lên.

- Ừm!

Lạc Huyền Thanh hừ một tiếng:

- Ngươi chờ, ta đi an bài một chút...

Trương Huyền vội vàng gật đầu, đang muốn nói lời cảm kích, chỉ thấy một vị trưởng lão Trương gia vội vã đi tới trước mặt:

- Tộc trưởng...

- Làm sao vậy?

Thấy biểu lộ của hắn ngưng trọng, Trương Huyền nhíu mày.

- Trong tộc truyền đến tin tức, Băng Nguyên cung Triệu Nhã cung chủ cùng Độc Điện Ngụy Như Yên điện chủ, mất tích...

Trưởng lão vội vàng nói.

- Mất tích?

Da đầu Trương Huyền nổ tung, đột nhiên đứng dậy, híp mắt lại:

- Có ý tứ gì? Chuyện gì xảy ra?

- Ta cũng không biết... Hình như phát sinh chiến đấu, sau đó liền mất đi tung tích, người Trương gia đã đi điều tra...

Vị trưởng lão này vội nói.

- Triệu Nhã kích hoạt thể chất, thực lực không thua Đại Thánh, Ngụy Như Yên thi triển độc công, khí độc đầy trời, Nhậm Thanh Viễn quyền điện chủ muốn bắt đi cũng khó khăn... Mất tích? Thậm chí ngay cả thời gian đưa tin cũng không có?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, cực kỳ khó tin.

Lúc trước Triệu Nhã bị U Nhược Tâm giam giữ, cũng tìm cơ hội đưa tin cầu cứu mình, đến cùng người nào để của nàng mất tích, một chút tin tức cũng không truyền tới?

- Thuộc hạ không biết!

Vị trưởng lão này lắc đầu. - Ngươi biết chiến đấu phát sinh ở nơi nào không? Ta bây giờ đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền hít sâu một hơi nói.

Trương gia biết tin tức nhất định chuẩn xác, Triệu Nhã cùng Ngụy Như Yên khẳng định là xảy ra chuyện, không dám có bất kỳ chần chừ.

Muốn biết đến cùng xảy ra chuyện gì, chỉ có tự mình tới, chờ đợi bọn họ kiểm tra, còn không biết muốn tra đến lúc nào, làm không cẩn thận, mọi người đã xảy ra chuyện, cũng không có điều tra ra.

- Cách liên minh đế quốc không xa, Triệu cung chủ cùng Ngụy điện chủ xử lý xong chuyện nơi đó, còn chưa kịp trở về, liền xuất hiện biến cố...

Vị trưởng lão này vội vàng nói.

- Cách liên minh đế quốc không xa? Tốt!

Biết vị trí xác thực, Trương Huyền không do dự nữa, xoay người nhìn Lạc Huyền Thanh, vẻ mặt áy náy:

- Lạc huynh...

- Ngươi trước đi nhìn xem đến cùng xảy ra chuyện gì, nếu như có gì cần, nói một tiếng là được!

Biết chuyện của hắn quan trọng hơn, Lạc Huyền Thanh nhẹ gật đầu.

- Ừm!

Trương Huyền cảm kích ôm quyền, đi tới tiểu viện, lấy ra trận kỳ cấp chín mà mẫu thân cho, rất nhanh bố trí một truyền tống trận.

- Huyền nhi, ta đi theo ngươi!

Mộng kiếm thánh dường như cũng biết chuyện đã xảy ra, vội vã đi tới:

- Nơi này có Dương sư cùng phụ thân ngươi, bên kia ngộ nhỡ có biến cố gì, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau!

Đón dâu mà thôi, quà tặng đã chuẩn bị xong, có Hưng kiếm thánh ở đây, Dương sư làm nhân chứng, sẽ không xảy ra vấn đề.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Tuy tu vi đột phá đến Thánh Vực cửu trọng, nhưng muốn thôi thúc trận pháp này, vẫn còn có chút lực bất tòng tâm, nàng theo có thể để cho tốc độ càng nhanh một chút.

- Đi!

Làm ra quyết định, hai người không nói thêm lời, Mộng kiếm thánh truyền lực lượng vào, trận pháp lóe lên.

Hô! Hô!

Hai người đồng thời biến mất tại chỗ.

Sau một khắc đã xuất hiện ở lân cận liên minh đế quốc.

- Vừa rồi Bát trưởng lão nói, ở phương hướng kia...

Nhìn quanh một vòng, xác định phương vị, Mộng kiếm thánh chỉ xa xa.

Hai người nhanh chóng phi hành, thời gian không dài, đi tới một chỗ sơn mạch, lúc này sơn mạch bị người dùng lực lượng tước mất một nửa, cây cối phía trên hủy hoại hầu như không còn, cho thấy trước đây không lâu mới xuất hiện qua một hồi địa chiến đấu kinh thiên động.

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Trong hố, đâu đâu cũng có hàn băng, vừa nhìn liền biết là Triệu Nhã lưu lại.

Bốn phía cũng không ít cây cối đen kịt ố vàng, hiển nhiên là bị tươi sống hạ độc chết, xem bộ dáng là thủ đoạn của Ngụy Như Yên.

Vốn cho rằng hai người là bị từng cái đánh tan, không nghĩ tới liên hợp chung một chỗ bị người công kích, đến cùng là ai?

Thế lực phương nào cường đại như vậy? Đừng nói Trương gia, Lạc gia, xem như Danh Sư đường muốn lặng yên không một tiếng động bắt hai người đi cũng rất khó làm được!

- Chẳng lẽ là... Hoàng giả Dị Linh tộc?

Đồng tử Trương Huyền đột nhiên co rụt lại.

Chương 2994: Biến cố sinh (hạ) (1)

Thực lực của Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, mặc dù cách Dương sư rất xa, nhưng lực lượng đặc thù, chân chính chiến đấu, người sau cũng chưa chắc có thể làm gì.

Thực lực như thế, ngay cả đưa tin cũng làm không được, liền bị bắt đi, trừ khi mình sử dụng Đường Chủ lệnh, hoặc là Cổ Thánh tự mình ra tay, nếu không, thật đúng là chưa chắc có người làm được.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Tinh thần Trương Huyền khẽ động, nhìn lại bốn phía.

Ngay sau đó nhướng mày, sắc mặt tái xanh.

- Vậy mà thẩm tra không ra bất luận dấu vết gì?

Minh Lý Chi Nhãn mọi việc đều thuận lợi, giờ phút này vậy mà cũng mất hiệu quả.

Đổi lại trước đó, chỉ cần dò xét, nhất định có thể nhìn thấy dấu vết để lại, phát giác được không đúng, mà giờ khắc này, cái gì cũng không có lưu lại, giống như người hư không tiêu thất.

- Hai học sinh của ngươi thực lực không yếu, nhưng dấu vết gì cũng không lưu lại, liền bắt người đi, thực lực mạnh mẽ đương đại hiếm có!

Vẻ mặt của Mộng kiếm thánh cũng nghiêm túc.

- Có phải là Dị Linh tộc làm hay không?

Trương Huyền nhịn không được nói.

- Dị Linh tộc sát lục chi khí nồng đậm, rất khó ẩn nấp, dấu vết chiến đấu không có loại khí tức này, dựa theo bình thường suy luận, hẳn là không phải... Đương nhiên, nếu như Cổ Thánh ra tay, liền không nói được rồi!

Mộng kiếm thánh gật đầu.

- Cổ Thánh...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.
Tuy có chút đụng chạm với Danh Sư đường, nhưng đã giải quyết, đối phương còn không đến mức thu về tính sổ, làm ra sự tình mất mặt như vậy.

Thế lực khác muốn làm được, chỉ sợ cũng chỉ có vận dụng át chủ bài sau cùng!

Bất quá những Cổ Thánh này thời gian cũng không nhiều, chỉ vì bắt hai học sinh của mình... Khả năng không phải rất lớn, trừ Hoàng giả của Dị Linh tộc kia, hắn thật đúng là nghĩ không ra, đến cùng ai làm như vậy.

- Đừng có gấp, trước cẩn thận thẩm tra, có lẽ có thể tìm ra cái gì, đầu tiên phải xác định, các nàng bị người nào bắt, có nguy hiểm tính mạng hay không.

Thấy nhi tử lo lắng, Mộng kiếm thánh nói.

Trương Huyền gật đầu.

Quan hệ đến bản thân, lại có chút hoảng loạn rồi, mẫu thân nói không sai, trọng yếu nhất là trước xác định, hai người có bình yên vô sự hay không, nếu không lại lo lắng cũng vô dụng. Dọc theo dấu vết trên dãy núi lưu lại, cẩn thận vây quanh một vòng, mỗi một chỗ đều cẩn thận quan sát.

- Có phát hiện cái gì không?

Mộng kiếm thánh nhìn qua. Trương Huyền lắc đầu:
- Đối phương hẳn là cực kỳ am hiểu ẩn nấp dấu vết, hoặc là hư không tiêu thất, cái gì cũng không có lưu lại!

Người bắt Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, không biết dùng thủ đoạn gì, ngay cả Minh Lý Chi Nhãn cũng không tìm được tin tức hữu dụng.

- Ta ngược lại thật ra nhìn ra chút đồ vật!

Vẻ mặt Mộng kiếm thánh nghiêm túc nói:

- Căn cứ dấu vết đánh nhau, người xuất thủ hết thảy dùng hai chiêu, đã bắt Triệu Nhã cùng Ngụy Như Yên, làm của nàng không thể phản kháng.

- Hai chiêu?

Trương Huyền run lên.

- Đúng, trên mặt đất có rất nhiều hố nhỏ, thoạt nhìn tạp nham, nhưng hố to chỉ có hai cái, cái thứ nhất nhiệt độ cực thấp, ta nhìn kỹ, bốn phía băng hàn, đều là từ nơi này phát tán ra, nói rõ Triệu Nhã hẳn là ở đây thi triển lực lượng!

Mộng kiếm thánh chỉ, Trương Huyền quả nhiên thấy một cái hố hơi lớn một chút, nhiệt độ quả thực lạnh lẽo hơn chung quanh rất nhiều.

- Thi triển xong lực lượng, muốn công kích đối phương, nhưng bị đối phương đánh tan, lực lượng phân tán bốn phía, tạo thành rất nhiều cái hố ở chung quanh... Cho nên có thể kết luận, Triệu Nhã thi triển ra lực lượng mạnh nhất, vẫn không có chặn lại một chiêu của đối phương.

Theo suy đoán của nàng, Trương Huyền nhìn lại, quả nhiên thấy cái hố bốn phía hiện hình mạng nhện, lan tràn ra ngoài, hẳn là một lần tấn công, bị phản kích thành, không có dấu vết ra tay lần thứ hai lưu lại.

- Cái hố của Ngụy Như Yên cùng như vậy, hơn nữa nếu như không nhìn lầm, hai người các nàng đồng thời tấn công, lại bị đối phương nhẹ nhõm nghiền ép!

Mộng kiếm thánh giải thích, trong lòng cũng tràn đầy ngạc nhiên.

Một người ra tay áp chế hai cao thủ đỉnh tiêm, phản kháng cũng làm không được... Đến cùng là người nào?

Mục đích làm như vậy là vì sao?

Chương 2995: Biến cố sinh (hạ) (2)

Chẳng lẽ không biết làm như vậy, sẽ triệt để đắc tội Băng Nguyên cung, Độc Điện, Thánh Tử điện, thậm chí Trương gia ư? Phải biết mấy chỗ này đều có thủ đoạn che giấu, nếu không cũng không có khả năng sừng sững đại lục vài vạn năm không ngã.

- Tộc trưởng!

Hai người đang suy đoán, đến cùng người nào dám làm như vậy, chỉ thấy một vị trưởng lão Trương gia bay tới. Chính là Bát trưởng lão trước đó đưa tin.

Trương Huyền xoay đầu lại.

- Bẩm báo tộc trưởng, Viên gia đưa tin tới, thiếu gia chủ của bọn họ... cũng bị người bắt đi!

Vị trưởng lão này vội vàng ôm quyền.

- Viên Đào cũng bị người bắt?

Trương Huyền suýt chút nữa nổ tung.

- Là Viên gia trưởng lão truyền tin tức đến...

Vị trưởng lão này vội vàng đưa ngọc bài trong tay qua.

Trương Huyền cúi đầu nhìn, nắm đấm xiết chặt.

Đối phương truyền tin tức đến, giống như vừa rồi đám người Triệu Nhã bị bắt, cả gia tộc ngay cả lực lượng phản kháng cũng không có, thậm chí người tới là ai cũng không thấy rõ ràng, người cũng đã biến mất.

- Viên gia ở nơi nào?

Trương Huyền nhìn về phía Bát trưởng lão.

- Ta biết ở đâu... Đây là vị trí kỹ càng!

Ngón tay của Mộng kiếm thánh điểm ra, truyền tới một đạo ý niệm.

- Chúng ta đi qua! Xác định vị trí, lần nữa lấy ra trận kỳ cấp chín, sắp đặt truyền tống trận.

Hô!

Hai người biến mất tại chỗ.

Sau một khắc, đi tới phạm vi Viên gia.

- Trương tộc trưởng, Mộng kiếm thánh...

Rất nhanh, Viên gia gia chủ nghênh đón hai người vào đại điện.

- Là một người mặc trường bào, dung mạo cụ thể không thấy rõ, thoạt nhìn như Danh Sư, nhưng lại có chút không giống! Sau khi đi tới, vừa ra tay liền bắt Viên Đào lại, phản kháng như thế nào cũng vô dụng, đây là hộ tộc đại trận của chúng ta, bị hắn một chưởng phá vỡ...

Viên gia chủ chỉ chỉ.

Hai người Trương Huyền nhìn lại, chỉ thấy trên nóc nhà có một chưởng ấn, thật chỉnh tề, trận pháp bốn phía giống như đậu hủ nứt ra. Trận pháp trừ trận kỳ, là không có hình thái cụ thể, có thể tiến hành đủ loại biến hóa, xé rách giống như gấm lụa, hơn nữa không cách nào phục hồi... Đây cũng quá đáng sợ đi!

Viên gia là gia tộc đỉnh tiêm, bố trí trận pháp, tụ tập trí tuệ vô số người, coi như ở trong cấp chín, cũng được cho đỉnh phong.

Cho dù Đại Thánh đỉnh phong muốn thoáng cái phá vỡ cũng làm không được, đối phương một chưởng trực tiếp xé rách... Hơn nữa bắt đi Viên Đào kích hoạt huyết mạch... Cái này đã không chỉ kinh khủng! Quả thực không thể tưởng tượng.

- Dương sư... Cũng chưa chắc có thể làm được!

Mộng kiếm thánh run rẩy.

Vợ chồng các nàng cùng Dương sư đối chiến qua, biết thực lực người sau, đã nói như vậy, xem ra Dương sư quả thực làm không được.

- Người này... là Cổ Thánh?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Dương sư, Đại Thánh đỉnh phong nhất, một trong mấy người mạnh nhất đại lục, dưới Cổ Thánh hầu như hiếm có địch thủ, hắn cũng không phải đối thủ, chỉ sợ chỉ có thể là Cổ Thánh.

Nếu như xác nhận loại thực lực này, chỉ sợ cũng chỉ có vị Dị Linh Hoàng kia, không có người nào nữa.

- Không phải... khí tức Cổ Thánh ta biết, người này không đạt tới!

Viên gia gia chủ lắc đầu.

- Không có đạt tới Cổ Thánh, lại mạnh như vậy? Cái này...

Trong lòng Trương Huyền chấn động:

- Chẳng lẽ... Hắn cũng có tinh huyết Khổng sư, có thể làm được vô địch dưới Cổ Thánh?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau