THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2961 - Chương 2965

Chương 2961: Danh Sư đường xin lỗi (thượng) (1)

- Sư huynh?

Thân thể nhoáng một cái, Khúc trưởng lão như bị sét đánh.

Cái tình huống gì đây?

Dương sư không chỉ có thực lực mạnh nhất toàn bộ Tổng bộ Danh Sư đường, càng là bối phận cao nhất, xem như hắn cũng phải xưng hô một tiếng sư thúc, lại thêm bản thân cực kỳ chú ý quy củ, hắn thấy, chỉ cần nói ra có người giả mạo, nhất định sẽ giận dữ, hung ác giáo huấn... Nằm mơ cũng không nghĩ đến, sau khi đi tới, trực tiếp khom người xưng sư huynh!

Hắn là sư huynh của ngươi, vậy ta... Chẳng phải cũng thấp hơn một đời?

Không chỉ hắn, Nhậm Thanh Viễn cũng thiếu chút ngã sấp xuống, sắp khóc.

Đồ đệ là Chiến Sư đường đường chủ, Băng Nguyên cung cung chủ, Độc điện Điện chủ, Khải Linh sư công hội hội trưởng... Những cái này ta đều có thể tiếp nhận, bản thân là Trương gia gia chủ, cũng có thể miễn cưỡng công nhận... nhưng Dương sư xưng sư huynh, cái quỷ gì?

Lúc nào người bối phận cao nhất của Danh Sư đường cũng là sư đệ của ngươi?

Như vậy chẳng phải cho thấy, tất cả Danh Sư của toàn bộ đại lục, đều là vãn bối của ngươi?

Một ngụm máu tươi ngậm trong miệng, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun ra, Nhậm Thanh Viễn chỉ cảm thấy cả người buồn bực sắp bùng nổ.

Trở thành quyền đường chủ mấy trăm năm, thấy qua vô số thiên tài, cường giả, còn là lần đầu tiên nhìn thấy như vậy... Vốn nghĩ lần này chạy tới, bắt lấy đối phương, mặc kệ trừng phạt hay không trừng phạt, cũng có thể trước moi ra bí mật tấn cấp nhanh chóng của đối phương, kết quả... bị đả kích gần chết không nói, thời gian nháy mắt, còn thành sư thúc của mình... sư thúc hai mươi tuổi... sao cảm giác mộng ảo như vậy?

- ...

Hưng kiếm thánh cùng Mộng kiếm thánh cũng nhìn nhau một cái, mỗi người nuốt ngụm nước bọt.

Vốn cho rằng con trai mới vừa biết này, rung động lớn nhất là thực lực cường đại, hiện tại xem ra, căn bản không là cái gì... Thành sư huynh của Dương sư, mới để cho người điên cuồng!

Nếu luận thân phận mà nói, bọn họ chẳng phải biến thành thúc thúc thẩm thẩm của Dương sư? Không để ý tới mọi người chấn kinh, nhìn về phía Tôn Cường ở sau lưng Dương sư, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Đối phương có thể xuất hiện ở đây, xem ra không có xảy ra vấn đề.

- Thiếu gia, ta cho rằng sẽ không còn được gặp lại ngươi...

Nhìn thấy hắn, Tôn Cường vội vàng tiến lên, khóc ròng ròng.

Hơn một ngày này, là thời kỳ hắn kinh hoảng nhất.

Nghe được Dương sư tự mình nói không phải lão gia của hắn, giờ mới hiểu được trước đó một mực sống ở trong nói dối, tự tin trong nháy mắt sụp đổ, cả người suýt chút nữa teo.

Ngơ ngơ ngác ngác được đưa tới Tổng bộ Danh Sư đường, ở dưới rất nhiều Danh Sư cửu tinh chỉ điểm, tẩu hỏa nhập ma, vốn cho rằng hẳn phải chết không nghi ngờ, không nghĩ tới Dương sư trở về.

Lần này thái độ của Dương sư so với trước đó hòa ái hơn không biết gấp bao nhiêu lần, không còn uy nghiêm, trực tiếp nói cho hắn biết mình sai lầm, nguyên lai thiếu gia là sư huynh của hắn... Trong nháy mắt từ đáy cốc lần nữa trở lại thiên đường, nhân sinh thay đổi rất nhanh... Thật sự là quá kích thích. Nếu không phải kia là Danh Sư đường, cũng hoài nghi có phải lại gặp Dương sư giả hay không.

- Về sau cố gắng tu luyện!

Thấy gia hỏa này dường như lại mập hơn, Trương Huyền không để ý hắn kích động, khoát tay áo.

- Vâng...

Tôn Cường vội vàng gật đầu.

- Trịnh Dương, giao Tôn Cường cho ngươi, nếu như không nghe lời, liền dùng hình cụ của Chiến Sư đường các ngươi, cố gắng tôi luyện!

Trương Huyền quay đầu căn dặn.

- Vâng, lão sư!

Trịnh Dương ôm quyền, cười hắc hắc:

- Tôn thúc, xin mời!

Nghe được tu luyện, Tôn Cường nhất thời không còn hưng phấn như vừa rồi, trở nên mặt ủ mày chau, bộ dạng như cha mẹ chết.

- Làm phiền sư đệ vất vả một chuyến!

An bài xong Tôn Cường, Trương Huyền khách sáo nói.

Chương 2962: Danh Sư đường xin lỗi (thượng) (2)

- Có thể cống hiến sức lực cho sư huynh, là vinh hạnh của ta...

Dương sư vội vàng gật đầu.

- ...

Nhìn thấy đương đại đệ nhất nhân khách khí như thế, Hưng Mộng kiếm thánh chấn kinh.

- Khách khí!

Biết đối phương biết mình là Thiên Nhận Danh Sư, lễ tiết cùng thái độ lại cao hơn cũng không tính là gì, Trương Huyền cũng không nhiều lời, cho cái ánh mắt, ra hiệu khiêm tốn.

Lúc này Dương sư mới kịp phản ứng, mặt mo đỏ ửng, con mắt rơi vào trên người Triệu Nhã, tràn đầy khó tin, tấm tắc lấy làm kỳ lạ:

- Sư huynh quả nhiên thủ đoạn thông huyền, lúc này mới bao lâu, Triệu cô nương cũng đã khôi phục như lúc ban đầu, hơn nữa tu vi tiến thêm một bước...

Tình huống của Triệu Nhã, hắn tự mình dò xét qua, kinh mạch trong cơ thể vỡ vụn toàn bộ, lấy năng lực của hắn, gần như không có khả năng cứu chữa, vị sư huynh này, mới dùng ngắn ngủi hơn một canh giờ, liền để nàng khôi phục như lúc ban đầu... Không hổ là Thiên Nhận Danh Sư, quả nhiên có thủ đoạn làm người ta khó tin!

Nghe hắn cảm khái, Trương Huyền cũng không nhiều lời, lúc này mới nhớ tới vừa rồi Nhậm Thanh Viễn tra hỏi, quay đầu nhìn qua:

- Nhậm đường chủ, Đường Chủ lệnh không phải ta không muốn trả lại ngươi, mà là...

Vừa định nói ra thứ này đã bị luyện hóa, liền nghe Dương sư mở miệng:

- Đường Chủ lệnh, là ta để sư huynh cầm trước, Nhậm Thanh Viễn, lần này ngươi không phân tốt xấu, tùy tiện điều động, để Danh Sư đường rơi vào dư luận, bản thân liền có lỗi lầm lớn. Tiếp tục cầm, sẽ chỉ ảnh hưởng uy nghiêm của Danh Sư đường, liền do sư huynh tạm thời đảm bảo, lấy thực lực cùng địa vị của hắn, sẽ không để cho Đường Chủ lệnh bị hao tổn!

- Vâng...

Nhậm Thanh Viễn không dám nói nhiều, đành phải lắc đầu, gọi lại một đám trưởng lão: - Chúng ta đi!

Huy động nhân lực tới, không nghĩ kết quả sẽ như thế.

- Chậm đã!

Mới đi mấy bước, liền thấy đám người Chiến Sư đường vây quanh ở bốn phía.

- Chiến tử có ý tứ gì?

Nhậm Thanh Viễn quay đầu nhìn lại.

- Không có ý tứ gì! Chuyện của các ngươi đã giải quyết, nhưng sự tình của lão sư ta còn không có giải quyết! Các ngươi bỗng dưng chụp mũ cho lão sư, tiến hành truy nã, còn thống hạ sát thủ, nếu không phải chúng ta tới nhanh, chỉ sợ đã giết người! Ảnh hưởng tới danh dự, thân phận của lão sư, lại muốn giết người... đi như vậy, không khỏi quá tiện nghi nha!

Trịnh Dương vung trường thương trong tay. - Lão sư nhân nghĩa, thả người Danh Sư đường các ngươi, không có nghĩa là chúng ta cũng dễ nói chuyện, ngày hôm nay không cho cái khai báo, thì ở lại chỗ này đi!

Ngụy Như Yên cũng tiến về phía trước một bước, khí độc trên người sôi trào.

Tam đại thế lực hoà giải với Trương Huyền, Danh Sư đường không truy cứu, nhưng ngươi thân là Danh Sư đường, làm gương mẫu cho đại lục, bỗng dưng chụp mũ người khác, không cho cái khai báo liền muốn đi, nào có dễ dàng như vậy!

Bọn họ cũng không muốn lão sư của mình một mực tiếp nhận bêu danh.

Nếu thay lão sư đòi lại công đạo, vậy thì đánh tới bọn họ sợ hãi mới thôi, nếu không không đau không ngứa, về sau tái phạm làm sao bây giờ?

Rầm!

Kèm theo hai người nói, Triệu Nhã, Vương Dĩnh, Lộ Xung… cũng lần nữa vây quanh, từng cái khí tức ngút trời, giống như Danh Sư đường không cho bọn họ thoả mãn, ngày hôm nay liền chém xuống ngựa.

- Cái này...

Da mặt Nhậm Thanh Viễn run run, lại nói không ra lời. Tổng bộ Danh Sư đường quản lý đại lục mấy vạn năm, lúc nào bị bức thành như vậy!

- Các ngươi muốn thế nào?

Một vị Danh Sư cửu tinh cũng nhịn không được nữa, lớn tiếng hỏi.

- Chẳng sao cả, xin lỗi! Hơn nữa thông báo tất cả Danh Sư đường trên đại lục! Mặt khác, linh thạch tuyệt phẩm gì đó, lại đền bù mấy ngàn vạn viên, chuyện này liền xong nha...

Viên Đào nói.

Chương 2963: Danh Sư đường xin lỗi (hạ) (1)

- Mấy ngàn vạn viên linh thạch tuyệt phẩm, sao ngươi không đi ăn cướp!

Danh Sư cửu tinh vừa rồi suýt chút nữa nổ tung, Danh Sư cửu tinh khác cũng trừng mắt nhìn.

Số lượng linh thạch tuyệt phẩm thưa thớt, xem như Tổng bộ Danh Sư đường, một lần cũng không có khả năng cầm ra được mấy ngàn vạn viên, cái này quả thực chính là ăn nói lung tung.

- Ăn cướp? Sao có thể, chúng ta đều là người giảng đạo lý, chưa bao giờ làm loại chuyện này...

Viên Đào cười hắc hắc, xoay người giáng xuống:

- Các vị trưởng lão Viên gia, các bằng hữu Chiến Sư đường, cường giả Độc điện, sư huynh, sư muội,, nếu như bọn họ thực không bỏ ra nổi, ý kiến của ta là lưu lại trữ vật giới chỉ thôi, không cần thiết cởi quần áo, tuy Danh Sư bào trên người bọn họ do tổng bộ thiết kế làm ra, cũng rất đáng tiền... nhưng chúng ta là người giảng đạo lý, không phải tới cướp!

- Ngươi...

Nghe nói như thế, mọi người Danh Sư đường thiếu chút nữa ngất đi.

Như thế còn không gọi là cướp?

Cái này so với cướp còn nghiêm trọng hơn được không?

Nhậm Thanh Viễn kìm nén không được, ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên cách đó không xa:

- Trương sư, đây là ý tứ của ngươi?

- Đừng nghịch nữa!

Nhìn thấy các đồ đệ tinh nghịch như vậy, Trương Huyền khoát tay áo, mặt mũi bất đắc dĩ:

- Thanh Viễn sư điệt, mấy đồ đệ này của ta ngang bướng thành tính, để ngươi chê cười!
- Sư điệt?

Nhậm Thanh Viễn nhoáng một cái.

- Trữ vật giới chỉ gì đó chỉ là chuyện cười mà thôi, bất quá bọn họ nói rất đúng, Trương Huyền ta một đường đi tới, quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính; hậu đức tái vật, nhìn xa trông rộng; quên mình vì người, quang minh chính đại, thanh phong tuấn tiết; không nói đỉnh thiên lập địa, nhưng tuyệt đối không thẹn lương tâm. Mỗi ngày ba lần tự kiểm điểm bản thân, thời khắc lấy quy tắc Danh Sư đính chính bản thân, chưa hề làm ra sự tình vi phạm sư đức sư phong, bây giờ lại bị các ngươi tùy ý phá hư, gán cho tội danh không tuân quy củ... Nếu như mặc cho các ngươi rời đi, sợ rằng sẽ rét lạnh trái tim vô số Danh Sư trong thiên hạ!

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng nhìn qua.

- Ngươi... tốt, lần này là lỗi của ta, cam nguyện tiếp nhận trừng phạt, mở miệng đi, chỉ cần Danh Sư đường ta bồi thường nổi, tuyệt không chối từ!

Tuy giận dữ, nhưng Nhậm Thanh Viễn cũng biết, đối phương nói không sai, ôm quyền cúi đầu.

- Bồi thường thì chưa nói tới, ta rất thích học tập cùng nghiên cứu, Danh Sư đường thống ngự thiên hạ, vô số công pháp bí tịch đều từ đó mà ra, bởi vậy bí tịch trong đó, với ta mà nói, sớm đã mộ danh... Nếu như Danh Sư đường có thể lấy tất cả công pháp tu luyện từ Động Hư cảnh đến trước Cổ Thánh, mỗi bản chép một phần, đưa cho ta quan sát, nhất định vô cùng cảm kích!

Trương Huyền nói.

Đối với hắn mà nói, tất cả bồi thường đều không có lợi ích thực tế như công pháp, bí tịch. Có những vật này, mới có thể ngưng tụ ra Thiên Đạo công pháp, để thực lực đột nhiên tăng mạnh.
- Công pháp Danh Sư đường quan hệ cơ mật, không có khả năng tùy tiện đưa người, xin đổi một điều kiện khác!

Nhậm Thanh Viễn phất tay.

Danh Sư đường sở dĩ sừng sững đỉnh phong đại lục, là vì có rất nhiều bí tịch đỉnh tiêm, không có tư chất cùng tâm tính, là không thể truyền ra ngoài.

Huống chi rất nhiều pháp quyết quá mức lợi hại, không ai chỉ điểm, không cách nào luyện thành không nói, còn dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, coi như Danh Sư cửu tinh muốn học tập, đều cần quan sát bút ký tiền nhân, nghiêm túc cẩn thận... Sao chép đưa người, tuyệt đối không thể!

- Pháp quyết quá mức cao thâm, quan hệ cơ mật, ta sẽ không cần, chỉ cần loại các ngươi có thể tùy ý tiết lộ, số lượng càng nhiều càng tốt!

Trương Huyền nói.

Tuy Danh Sư ngôn truyền thiên hạ, hữu giáo vô loại, nhưng công pháp hạch tâm chân chính, cũng không phải tùy tiện người nào cũng có thể truyền thụ.

Pháp không thể nhẹ truyền!

Năm đó Khổng sư có ba ngàn học sinh, bảy mươi hai người thành đạt, cũng đều truyền thụ pháp môn khác biệt, mà không phải từng cái tu luyện pháp quyết giống nhau.

Giống như hắn, phương pháp tu luyện của đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Triệu Nhã, cũng không hoàn toàn giống nhau, từ vừa mới bắt đầu truyền thụ, cũng tách ra từng cái dạy dỗ, chỉ là nội dung cơ sở nhất, mới cùng nhau giảng bài.

- Cái này...

Nghe hắn không cần công pháp cơ mật, Nhậm Thanh Viễn chần chờ một chút, nhẹ gật đầu:

- Cũng được, có điều, chỉ có bí tịch Thánh Vực bát trọng cùng cửu trọng... Vượt qua loại cảnh giới này, mỗi người con đường khác nhau, đã không có pháp quyết để tham khảo! Hơn nữa đều để ở Thiên Thư các, muốn xem, chỉ có thể tự mình tiến vào bên trong, không cách nào sao chép!

- Cái này...

Chương 2964: Danh Sư đường xin lỗi (hạ) (2)

Nghe hắn nói như vậy, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Hưng kiếm thánh, thấy hắn nhẹ gật đầu, hẳn là không giả, lúc này mới bất đắc dĩ:

- Cũng tốt!

- Bí tịch Thánh Vực bát trọng, trong tay chúng ta liền có không ít, hiện tại có thể cho ngươi, bất quá cửu trọng cần về Tổng bộ Danh Sư đường lại sao chép cho ngươi!

Nhậm Thanh Viễn nói tiếp.

- Ừm!

Danh Sư đường đã đồng ý, lấy thân phận của bọn hắn, đương nhiên sẽ không nuốt lời, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Chư vị, xin lấy công pháp Thánh Vực bát trọng cho ta một phần...

Thấy hắn đồng ý, Nhậm Thanh Viễn cũng không nhiều lời, quay đầu dặn dò.

- Vâng!

Rất nhiều Danh Sư cửu tinh nhao nhao lấy ra bí tịch, hơn mười vị Danh Sư, tìm ra mấy ngàn bản, đưa thư tịch qua, Nhậm Thanh Viễn hất ống tay áo:

- Trương sư, chuyện ngày hôm nay là ta sai lầm, sau khi trở về, sẽ từ đi vị trí quyền đường chủ, xem như cho ngươi bàn giao!

Lần này náo thành như vậy, Danh Sư đường sai lầm, muốn vãn hồi tôn nghiêm cùng danh dự, cần chiêu cáo thiên hạ, toàn bộ tội lỗi đổ lên người mình.

Có tội danh lớn như thế, vị trí quyền đường chủ khẳng định giữ không được, đến lúc đó bị người chỉ trích, còn không bằng trực tiếp từ chức.

- Cáo từ!

Nói xong bái một cái, lại hành lễ với Dương sư, mang theo mọi người xoay người rời đi.
Không nghĩ tới đối phương lại muốn từ đi vị trí quyền đường chủ, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp theo nghi ngờ nhìn về phía Dương sư cách đó không xa:

- Sư đệ...

Hắn cũng không có nói muốn đảm bảo Đường Chủ lệnh, sao đối phương lại thay mình nói chuyện?

- Thiên Nhận Danh Sư có thể nhẹ nhõm luyện hóa Đường Chủ lệnh, ngươi không nguyện ý giao ra, hẳn là đã luyện hóa, thứ này biến thành giọt nước, biến mất ở trong lòng bàn tay ngươi!

Dương sư truyền âm.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Xem ra vị trước mắt này đã biết, cũng miễn đi hắn giải thích.

- Luyện hóa, mượn nhờ giọt nước, sẽ nắm giữ lực lượng vô địch dưới Cổ Thánh, có phải sư huynh cảm thấy, nói cho đối phương thân phận Thiên Nhận Danh Sư cũng không quan trọng hay không?
Dương sư tiếp tục truyền âm.

Trương Huyền gật đầu, ngay sau nghi ngờ nhìn qua:

- Vì cái gì?

Thiên Nhận Danh Sư, sở dĩ không dám thừa nhận, là bởi vì thực lực hắn quá thấp, sợ Dị Linh tộc nghe được tin tức tiến hành vây quét, nhưng bây giờ luyện hóa Đường Chủ lệnh, chỉ cần dung hợp giọt nước, liền nắm giữ sức chiến đấu vô địch dưới Cổ Thánh, nói ra cũng không có gì!

Coi như nói thẳng, Đường Chủ lệnh bị mình luyện hóa cũng không quan trọng, vì sao phải cố ý che giấu?

- Nói thật cho ngươi biết đi, Dị Linh Hoàng đã đi tới Danh Sư đại lục!

Vẻ mặt Dương sư nghiêm túc:

- Nếu như đoán không sai, hắn có thể đã biết cái gì, một khi tin tức Thiên Nhận Danh Sư tiết lộ, cũng sẽ rơi vào nguy hiểm!

- Rơi vào nguy hiểm? Vị Dị Linh Hoàng này thực lực là gì?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Đã vô địch dưới Cổ Thánh, vì sao còn phải lo lắng?

- Thực lực của hắn đạt đến...

Vẻ mặt Dương sư nghiêm túc:

- Cổ Thánh!

Chương 2965: Đại lục bí văn (1)

- Cổ Thánh?

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại, tràn đầy khó tin:

- Không phải nói không cách nào đột phá Cổ Thánh sao?

Trước đó Dương sư từng nói qua, Cổ Thánh khó mà đột phá, xem như hắn cũng bị vây ở tại chỗ, không cách nào tiến bộ, chỉ có thể đi khắp thiên hạ, tìm kiếm cơ duyên, đã như vậy, vì sao Dị Linh Hoàng có thể mạnh như vậy?

- Ta nói hắn nắm giữ tu vi Cổ Thánh, vẫn là đánh giá thận trọng nhất, chỉ sợ tu vi sẽ cao hơn!

Thấy hắn không hiểu, vẻ mặt Dương sư nghiêm túc, dừng lại một chút, giải thích nói:

- Danh Sư đại lục quả thực rất khó đột phá Cổ Thánh, nhưng Dị Linh tộc không giống nhân loại, thể chất hoàn toàn khác biệt! Phương thức đột phá của bọn hắn cũng không giống, còn có thể đột phá hay không, ta không rõ ràng lắm, nhưng Dị Linh Hoàng này khẳng định không phải đột phá trong gần vạn năm qua!

- Có ý tứ gì?

Trương Huyền không hiểu.

Không phải đột phá trong gần vạn năm qua, chẳng lẽ một vạn năm trước tên này đã đạt tới Cổ Thánh?

Không đến mức đó đi!

Mặc dù Cổ Thánh cao thâm, thế nhưng tuổi thọ không phải vô tận, nếu không Khổng sư cùng rất nhiều đệ tử, cũng sẽ không biến mất không thấy.

- Ta thậm chí nghi ngờ, vị Dị Linh Hoàng này, chính là vị lúc trước từng đối chiến với Khổng sư! Dương sư híp mắt lại.

- Vị đối chiến với Khổng sư? Cái này, cái này, Khổng sư rời đại lục đã hơn vạn năm nha...

Trương Huyền giật nảy mình.

Khổng sư rời Danh Sư đại lục đã hơn vạn năm, Dị Linh Hoàng tới đối chiến, chẳng lẽ còn có thể sống được?

- Tuổi thọ của Dị Linh tộc vốn lâu dài, lại thêm có thể nắm giữ một ít bí thuật về thời gian, ngủ say vạn năm không khó lắm!

Dương sư giải thích:

- Thật ra thì ở trên đại lục cũng có không ít cự đầu nhân tộc sống sót như vậy!
Trong lòng Trương Huyền nổi lên sóng to gió lớn.

Vốn cho rằng bất kể tu luyện giả hay Dị Linh tộc, tuổi thọ đến, chỉ có thể lựa chọn tử vong... nằm mơ cũng không nghĩ đến, còn có loại bí thuật này!

Cũng đúng, Ngoan Nhân chính là tồn tại năm đó cùng Khổng sư đối chiến, vài vạn năm sau sống lại.

Dị Linh Hoàng, địa vị so với Ngoan Nhân chỉ mạnh không yếu, nắm giữ phương pháp sống sót cũng rất bình thường.

- Vị Dị Linh Hoàng này lẻn vào đại lục, có phải là vì Xuân Thu đại điển không, ẩn giấu ở nơi nào, cụ thể tới nơi nào, coi như Danh Sư đường cũng không biết! Cho nên, tất cả cẩn thận cho thỏa đáng. Thiên Nhận Danh Sư, vài vạn năm mới xuất hiện một cái, vạn nhất bị hắn biết, tới chém giết, bằng vào thực lực của chúng ta bây giờ, căn bản không ngăn cản nổi!

Dương sư lo lắng.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Thân phận Thiên Nhận Danh Sư, che giấu đã lâu như vậy, che giấu nhiều một hồi cũng không tính là gì. Chỉ là không nghĩ tới, vị Dị Linh Hoàng này cường đại như vậy.

- Nếu như vị này lợi hại như thế, Danh Sư đại lục đã không còn Cổ Thánh, vì sao bọn họ không giết tới, lần nữa chiếm lĩnh đại lục?

Thế giới này đã không còn Khổng sư, rất nhiều đệ tử cũng mất, Dị Linh Hoàng là Cổ Thánh, dẫn đầu Dị Linh tộc giết tới lần nữa, rất bình thường nha!

- Bọn họ xung phong liều chết rất nhiều lần, nhưng luôn bị thiệt lớn, nếu không Danh Sư đường, Chiến Sư đường, cũng không cần thời khắc đều ở trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau