THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Ngươi dám nhận không? (2)

Hàn Quỳnh ở bên cạnh, đôi mắt đẹp lóe lên.

- Chú ý thân phận một chút. Cái gì là cảm thấy hứng thú?

Nghe được khuê mật nói vậy, đôi mi thanh tú của Trầm Bích Như thoáng nhíu lại.

- Đúng, đúng! Là có hứng thú. Nàng nói xem, tối nay ta đi tìm vị Trương lão sư này thỉnh giáo vấn đề, hắn có thể mở rộng cửa cho ta tiến vào trong hay không?

Hàn Quỳnh cười hắc hắc, quyến rũ nói không nên lời.

- Ta cảm thấy hắn sẽ đánh chết nàng!

Trong lòng thầm mắng một câu không biết xấu hổ, Trầm Bích Như bực bội nói.

Nói thật, nàng đối với khuê mật này của mình cũng hết chỗ nói rồi. Làm lão sư, không ngờ lời như vậy cũng nói ra được...

Còn thỉnh giáo vấn đề. Có vấn đề gì không thể thỉnh giáo vào ban ngày, lại phải chờ tới buổi tối?

- Ha hả, ta cảm thấy là nàng đánh chết ta đi!

Hàn Quỳnh nở nụ cười.

Hai nàng đấu võ mồm ở chỗ chính giữa vị trí chủ trì.

- Nhìn thấy không?

Lưu Lăng nhìn về phía hai người còn lại.

- Ừ! Mấy học sinh của Lục Tầm tham gia thi đấu, đều giống như là hoàn thành nhiệm vụ, thắng thua đều không có vấn đề gì. Chỉ cần không bị thương là tốt rồi.

Áánh mắt Trang Hiền lóe lên, mang theo vẻ nhìn xa trông rộng và phán đoán:

- Từ điểm đó đó có thể thấy được, quan hệ giữa hắn và học sinh chỉ dừng lại ở tầng giao dịch này. Cho dù hắn giúp đỡ đối phương nâng cao thực lực, ở những trong lòng những người này, cũng chỉ là trao đổi đồng giá, không phải ân tình.

- Đúng vậy, hắn giúp học sinh nâng cao thực lực, mục đích không thuần khiết, tất nhiên cũng không được học sinh ủng hộ.

Trịnh Phi lắc đầu.

Danh sư thu đồ đệ, không chỉ nhìn thiên phú, trình độ dạy học, còn phải xem trình độ học sinh bảo vệ lão sư.

Năm học sinh của Lục Tầm, Chu Hồng còn chưa thấy được biểu hiện, nhưng từ thái độ của bốn người Khổng Kiệt, Mạc Hiểu, Đỗ Lỗi, Bạch Siêu là có thể nhìn ra một ít manh mối.

Thời gian dạy học, quá mức chú trọng hiệu quả và lợi ích. Chỉ là vì giành được đánh giá sư giả, không phải là vì sự phát triển của bọn họ.

Như vậy là hắn có thể trong khoảng thời gian ngắn nâng cao thực lực, khiến cho bọn họ nắm giữ lực lượng Chân Khí cảnh, nhưng không có nhận được sự tôn kính thật sự của bọn họ.

Thử hỏi một chút, ai sẽ tôn kính người coi bọn họ thành công cụ?

- Mấy học sinh của Trương Huyền không giống vậy, là thật lòng kính yêu hắn, nguyện ý bỏ ra tất cả vì hắn.

Thấy hai vị bằng hữu lâu năm nhìn ra được, Lưu Lăng gật đầu.

Nếu như chỉ nhìn một cách đơn thuần cuộc tranh tài này, không có khả năng nhìn ra những điều này. Nhưng kết hợp mấy ngày qua bọn họ “nhìn trộm”, là có thể nhìn ra rất nhiều điều.

Đám người Triệu Nhã, Vương Dĩnh, không phải là tu luyện vì tu luyện, cũng không phải vì mình có thể nâng cao bao nhiêu tu luyện, mà là... trong lòng có cùng chung một mục tiêu! Đó chính là... giành vẻ vang cho Trương lão sư, giành được vinh dự cho Trương lão sư!

Trong lòng bọn họ muốn chính là lão sư, mà không phải mình.

Đồng thời là tu luyện, dạy học, một người nghĩ là nhiệm vụ, một người nghĩ là làm vẻ vang cho lão sư, không khiến cho hắn thất vọng và thương tâm... Dĩ nhiên có sự khác biệt một trời một vực.

- Thảo nào Dương sư nhìn trúng. Vị Trương lão sư này thực sự một tài nguyên danh sư. Sợ rằng không bao lâu, hắn lại thật sự ngồi ngang hàng với cùng chúng ta!

Lưu Lăng xúc động.

- Đúng vậy!

Hai bằng hữu lâu năm đồng thời gật đầu.

Ầm!

Ba người đang muốn tiếp tục cảm thán, lại thấy ở một góc đài so tài khác, Lục Tầm đứng lên.

Đánh giá sư giả thua, có hai con đường có thể đi. Đầu tiên, ở trước mặt mọi người xin lỗi, dựa theo đánh cược trước đó, tiến hành bồi thường. Thứ hai, rời đi học viện, không trở lại nữa.

- Ngươi nói Lục lão sư sẽ lựa chọn như thế nào?

- Không biết. Ta cảm thấy hẳn sẽ phải nói lời xin lỗi đi!

- Thắng bại là chuyện bình thường của nhà binh. Bất kỳ ai cũng không thể bảo đảm nhất định sẽ thắng!

- Đúng vậy, thua thì thua, không có gì! Thật sự muốn rời khỏi học viện, lão sư sao kim lợi hại hơn nữa, cũng chẳng khác nào cá mất đi nguồn nước, cỏ dại không có rễ, sớm hay muộn sẽ gặp xui xẻo!

...

Tất cả mọi người xung quanh nhỏ giọng nói. Đánh giá sư giả, rất nhiều năm chưa từng xuất hiện qua. Lục lão sư là người đưa ra, lại gặp phải thất bại thảm hại, trong lòng khẳng định vô cùng khó chịu.

Tất cả mọi người muốn xem thử, hắn rốt cuộc sẽ lựa chọn thế nào.

Nếu như chỉ là chịu thua xin lỗi, ngược lại cũng không có gì. Thật sự muốn rời khỏi học viện, vậy thật đáng tiếc.

Có “sinh” mới có thể xưng là “sư“. rời đi học viện, không có học sinh, vẫn “sư giả” cái gì?

Hơn nữa, trải qua chuyện rời khỏi học viện và đánh giá sư giả thất bại, đi tới học viện khác, cũng sẽ không được thu nhận.

- Trương Huyền lão sư!

Đi vài bước đến giữa đài so đấu, Lục Tầm vung ống tay áo, dáng người thẳng tắp.

Trương Huyền nhìn sang.

- Đánh giá sư giả ta thua! Ngươi dạy học sinh quả thật có thủ đoạn. Chỉ có điều, thế giới này cuối cùng vẫn phải xem thực lực bản thân. Cho dù ngươi dạy tốt, bản thân không có thực lực, cũng vô dụng. Ta muốn khiêu chiến với ngươi!

Lục Tầm xiết chặt nắm đấm, mang theo quyết tâm không cho phản bác. Tất nhiều huyệt đạo trên người hắn không ngừng chớp hiện, cho thấy tu vi Ích Huyệt cảnh cường đại, đồng thời giọng nói hùng hồn xông thẳng lên trời.

- Ngươi... dám nhận hay không dám nhận?

Tốn nhiều tâm huyết như vậy, chuẩn bị đầy đủ như thế, tự nhiên bị đánh bại triệt để như vậy, hắn biết mình đã không còn mặt mũi nào ở lại Hồng Thiên học viện.

Trước khi đi, cho Trương Huyền này một bài học, cho hắn biết, những cái khác đều là giả, thực lực chân chính mới là vương đạo!

- Khiêu chiến ta?

Không nghĩ tới đối phương sẽ làm ra loại quyết định này, Trương Huyền đang muốn nói chuyện, đã thấy Triệu Nhã bước lên trước, ngăn cản trước mặt hắn, toàn thân đứng ngạo nghễ tại chỗ, giống như tiên nữ hạ phàm.

- Sỉ nhục lão sư ta, ta liền đánh với hắn một trận. Ai muốn lên cùng ta?

- Ta!

- Ta!

- Ta!

- Ta!

Liên tiếp bốn tiếng vang lên. Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Lưu Dương, Viên Đào đều đi ra. Mỗi một người lộ ra sự kiên định không cho phép người khác được nghi ngờ.

- Ngươi sỉ nhục lão sư ta, năm người chúng ta đồng ý đánh với ngươi một trận, tranh vinh dự cho lão sư. Lục Tầm, ngươi dám nhận không?

Giọng nói của năm người giống như sấm rền, gió lốc cuộn lên, vang vọng toàn bộ học viện.

- Lấy lại danh dự cho lão sư. Lão sư bị sỉ nhục học sinh chết... Đây là cảnh giới giảng bài cấp bậc cao nhất, lấy lại danh dự?

Thân thể Lưu Lăng run rẩy, đột nhiên đứng phắt dậy.

Chương 297: Sách màu vàng lại hiện ra (1)

- Minh tâm chính khí, đức hạnh giống như một. Làm lão sư đầu tiên phải làm được tám chữ này, mới có thể làm cho học sinh thật sự kính phục, hoàn toàn bái phục, thậm chí cam tâm tình nguyện bất chấp gian nguy, tranh vinh dự cho lão sư, lấy lại danh dự cho lão sư, bất kể chính mình phải chết.

Trang Hiền cũng môi run, vẻ mặt không thể tin được:

- Theo lời đồn đại, danh sư ngoài tứ tinh mới có khả năng trong lúc ở giảng bài làm đến điểm ấy. Hắn... hắn...

Liên tục hai lần “hắn, hắn”, lại phát hiện một câu nói cũng nói không nên lời.

Chuyện trước mắt quá chấn động, khiến cho tất cả lời lẽ có thể chau chuốt, đều mất đi ánh sáng.

- Những học sinh này mới dạy nửa tháng. Hơn nữa, chúng ta còn đặc biệt quan sát qua. Trong khoảng thời gian này, hắn chí ít đã hơn mười ngày không ở đây... Nói cách khác, thời gian hắn ở cùng học sinh, tổng cộng lại chỉ có khoảng bốn năm ngày... khiến học sinh cam tâm lấy lại danh dự cho mình? Điều này... Làm sao làm được?

Trịnh Phi cũng nuốt nước miếng.

- Khiến cho học sinh cam tâm tình nguyện lấy lại danh dự cho mình. Điều này cần độ tín nhiệm của học sinh đối với hắn lớn tới mức nào mới có thể làm được. Xem ra... Chúng ta thật đúng là đã coi thường vị Trương Huyền lão sư này!

Lưu Lăng xúc động.

- Đúng vậy, trước đó nghe Dương sư nói, đã thu hắn làm đồ đệ, ta vẫn cảm thấy có chút thất vọng. Hiện tại xem ra, cho dù hắn bái chúng ta làm lão sư, cũng không có gì để truyền thụ.

Trang Hiền cười gượng.

Làm lão sư của người khác, phải có đầy đủ tri thức truyền thụ mới được. Ngay cả học sinh cũng không bằng, dạy thế nào?

Trước đó vẫn cảm thấy hạt giống tốt như vậy bị Dương sư cướp mất, ít nhiều có chút không thoải mái. Hiện tại nhìn thấy được học sinh chỉ được Trương Huyền dạy nửa tháng, lại cam tâm vì lấy lại danh dự cho hắn, không tiếc sống chét, tất cả đều vô cùng xấu hổ.

Thời gian ngắn như vậy, khiến cho học sinh có độ tín nhiệm lớn như vậy, không tiếc khiêu chiến vượt cấp. Cho dù là bọn họ, cũng làm không được.

May mà thu nhận hắn làm học đồ không thành công. Nếu không, học đồ còn mạnh hơn lão sư... khẳng định xấu hổ chết người.

Ba vị danh sư xấu hổ, dưới đài lại trực tiếp ồ lên. Mỗi một người trợn mắt há hốc mồm.

Học sinh khiêu chiến lão sư, còn hỏi ngươi dám nhận không. Quả thực chính là trắng trợn khiêu khích.

Đặc biệt đối với Lục Tầm mà nói, mặt mũi này đánh quá độc ác.

Đánh giá sư giả thất bại, cảm thấy mất mặt, muốn ở trên phương diện tu vi ngược Trương lão sư một chút, tìm kiếm chút vui vẻ, tìm về chút mặt mũi. Kết quả... học sinh của đối phương nói, muốn khiêu chiến lão sư của chúng ta, ngươi còn không xứng. Chỉ xứng so tài với chúng ta...

Chỉ có điều...

Làm như vậy, là phải có khí phách tranh. Các ngươi chỉ là học sinh mới nhập môn, cho dù có chút đột phá, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ mới học tập nửa tháng mà thôi. Trực tiếp khiêu chiến lão sư sao kim nổi danh nhất Hồng Thiên học viện, đường đường là cao thủ Ích Huyệt cảnh, làm sao có thể làm được?
- Mau nhìn Triệu Nhã!

Mọi người đang thấy kỳ quái, đám này học sinh làm như thế, có phải có chút quá mạo hiểm hay không. Chợt nghe được trong đám người không biết có ai kêu lên.

Nghe được tiếng kêu, ánh mắt mọi người đồng loạt tập trung ở trên người nữ sinh xinh đẹp không thể tưởng tượng nổi này.

Chỉ thấy khí tức toàn thân nàng giống như lợi kiếm phá vỡ trời cao, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng sắc bén.

Ầm ầm!

Dựa theo khí tức không ngừng tăng thêm, toàn thân như nhận được lột xác nào đó, càng xinh đẹp hơn, càng có cảm giác không dính một hạt bụi nhỏ, giống như tiên tử.

- Nàng... đang đột phá!

- Đan Điền cảnh đỉnh phong, Chân Khí cảnh, Chân Khí cảnh đỉnh phong, Bì Cốt cảnh... Bì Cốt cảnh đỉnh phong? Sao có thể như vậy được?

- Thời gian mấy hơi thở, liên tục đột phá mấy cấp bậc? Người làm sao có thể thăng cấp nhanh như vậy?

- Chẳng lẽ... trước đó nàng cố ý áp chế tu vi, hoặc là cố nén không đột phá. Cho tới bây giờ, mới một lần hành động thành công, khiến cho tất cả mọi người chấn động kinh ngạc?

- Rất có thể... Mau nhìn, đã là Đỉnh Lực cảnh!

...

Nhìn thấy được Triệu Nhã trong đài, tất cả mọi người cảm thấy điên rồi. Nàng đang điên cuồng đột phá!

- Chuyện này... chuyện này...

Chu Hồng đối diện thoáng lảo đảo ngã xuống đất, khiếp sợ đến mức môi trắng bệch.

Trước đó nghĩ đột phá đến Chân Khí cảnh, báo thù một mũi tên lần trước. Kết quả cuối cùng hắn không có cơ hội lên đài. Hắn rất không cam lòng, có kế hoạch tìm cơ hội lại đánh đám người Triệu Nhã một trận. Nhưng khi nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn mới biết được ý nghĩ này của mình là ấu trĩ và buồn cười tới mức nào.

May là không đến lượt mình so tài. Bằng không, nhìn tình hình của Triệu Nhã, một tát còn không đập hắn thành bánh thịt sao?

Thật đáng sợ!

Trương lão sư này rốt cuộc dạy thế nào?

Có thể khiến cho tốc độ học sinh tiến bước nhanh như vậy?

Cuối cùng, Triệu Nhã ngừng lại ở Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, toàn thân cũng càng thêm xuất trần thoát tục, từng hành động cử chỉ, giống như huyền nữ trên cửu thiên, chói mắt không thể tả.

- Đây là thể chất thuần âm được kích hoạt sao?

Triệu Phong thành chủ và quản gia Diêu Hàn lúc này cũng trợn tròn mắt, nắm đấm không tự chủ được xiết chặt.

Tuy rằng bọn họ sớm biết Triệu Nhã là loại thể chất này, Trương lão sư cũng đặc biệt chuẩn bị Phá Âm đan, hỗ trợ đột phá. Chỉ là nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, đáng sợ như vậy, kinh người như vậy.

Trong nháy mắt lại tăng lên tới Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong...

- Tiểu Nhã thực sự gặp được một vị lão sư tốt!”

Sau khi hết khiếp sợ, Triệu Phong thành chủ xúc động.

Làm phụ thân, nữ nhi là thể chất thuần âm tự nhiên không biết, cả ngày khó chịu cũng không nhìn ra. Thực sự là rất không làm tròn bổn phận.

Nếu không phải là gặp được vị Trương lão sư này, đừng nói đột phá, sợ rằng sẽ bị thể chất đặc biệt này hành hạ thống khổ không chịu nổi, tu vi cũng không có cách nào tiến bước.

- Sớm nghe nói thể chất đặc biệt, một khi kích hoạt, tu vi sẽ đột nhiên tăng mạnh, phát sinh biến hóa về chất. Vốn tưởng rằng đó là lời nói vô căn cứ. Hiện tại xem ra... là sự thật. Triệu Thành chủ, ngươi có nữ nhi tốt. Sợ rằng sau đó Thiên Huyền vương quốc chúng ta đều phải dựa vào nàng để quật khởi!

Thẩm Truy bệ hạ ở một bên, cũng không kìm lòng được cảm thán.

Chương 298: Sách màu vàng lại hiện ra (2)

Triệu Phong đi tới vương thành, chuyện Triệu Nhã nữ nhi của hắn có thể chất thuần âm, Thẩm Truy bệ hạ cũng đã biết, vốn tưởng rằng tối đa thiên tài hơn người bình thường một ít. Dù nằm mơ cũng không nghĩ tới... thiên tài nhiều như vậy.

Sau nửa tháng ngắn ngủi, từ võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh đỉnh phong đạt được võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong...

Điều này đã không thể sử dụng từ yêu nghiệt để hình dung nữa. Tuyệt đối là nghịch thiên!

Thiên phú như vậy, sau này lớn lên thành cự phách một phương, bảo hộ một phương, là chuyện đương nhiên! Có thể sau này Thiên Huyền vương quốc sẽ dựa vào thiếu nữ này tới chống đỡ, đi về phía ánh sáng huy hoàng càng cường đại hơn.

...

- Chỉ dựa vào các ngươi cũng muốn khiêu chiến ta?

Không biết tới sự chấn động kinh ngạc của mọi người, nhìn thấy được mình muốn chiến đấu Trương Huyền, lại bị học sinh của hắn ngăn cản, da mặt Lục Tầm co giật.

Sớm biết như vậy, còn không bằng không mở miệng.

Lúc này thì hay rồi. Bị những học sinh này ngăn chặn, không động thủ, người khác sẽ nói sợ bọn chúng. Động thủ, lại khó tránh khỏi ỷ lớn hiếp nhỏ. Mấu chốt nhất chính là... thắng không vẻ vang, thua càng mất mặt!

Phiền muộn mãnh liệt, khiến cho hắn đều nhanh điên rồi.

- Không sai, cho dù chiến thắng không nổi, vì vinh dự của Trương lão sư, chúng ta cũng sẽ không tiếc!

Đám người Triệu Nhã đều lộ ra sự kiên định không cho phép cự tuyệt.

Thậm chí Vương Dĩnh trước đó thoạt nhìn có chút nhu nhược, cũng không lui về phía sau chút nào.

Trương lão sư là tuyến phòng ngự thần thánh nhất trong lòng bọn họ. Mấy ngày qua bọn họ cố gắng là vì cái gì? Còn không phải là làm cho hắn vẻ vang sao?

Ngày hôm nay, kẻ đầu sỏ gây tai họa muốn giẫm đạp lên tôn nghiêm của hắn lại ở trong này... bọn họ quyết không lui về phía sau một bước!

Trương lão sư, để cho chúng ta tìm lại công đạo cho lão sư!

Trương lão sư, để cho chúng ta giúp lão sư rửa sạch sự khinh thường và sỉ nhục của đối phương!

- Đám hài tử này...

Nhìn thấy được hành động của bọn họ, dù tâm tính Trương Huyền trầm ổn, đạt được cảnh giới tâm phẳng lặng như mặt nước, viền mắt cũng nhất thời đỏ lên.

Hắn thu nhận mấy học sinh này, chỉ là vì không bị học viện khai trừ, hóa giải nguy cơ đầu tiên sau khi sống lại.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, gieo một hạt giống, trả lại cho mình một cánh rừng.

Hắn không có phương pháp dạy học gì tốt, cũng không tận lực làm cho đối phương cảm kích. Điều hắn làm, chỉ là tận tâm mà thôi. Hắn chỉ là không muốn có lỗi với bất kỳ người nào... Kết quả lại làm cho hắn cảm động. Hồi tưởng lại trước đó, bình thường vẫn suy nghĩ có đáng giá hay không. Bây giờ mới biết, lòng người không phải là thứ tiền tài, vật chất có thể cân nhắc. Chỉ khi ngươi thật lòng với bọn họ, bọn họ mới có thể thật lòng đối với ngươi. Không có cái gọi là đáng giá hay không đáng giá, có nên hay không nên!

- Khó trách bọn họ tu luyện trận pháp hợp kích. Chỉ sợ cho dù Lục Tầm không khiêu chiến với ta, bọn họ cũng sẽ lấy lại địa bàn, giúp ta trút giận!

Trong lòng hắn cảm động. Lúc này hắn mới hiểu được nội dung trước đó Đồ Thư Quán nhìn thấy được rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Hắn vẫn nghi ngờ, đám nhóc này tu luyện trận pháp hợp kích làm cái gì. Xem ra chính là vì hiện tại.

Lục Tầm khiêu chiến đánh giá sư giả, làm cho mình không thể không tiếp nhận, khiến cho mình chật vật không chịu nổi, danh dự bị hao tổn. Trong mắt bọn họ nhìn thấy được những điều này. Cho dù ngày hôm nay Lục Tầm không có khiêu khích, khẳng định bọn họ cũng sẽ xông lên, tìm hắn lý luận, tìm hắn so tài.

Cho dù biết rõ không địch lại, cho dù biết rõ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa... bọn họ cũng vì nghĩa không hề chùn bước.

Chỉ vì... không để cho lão sư chịu nhục!

Những tiểu tử này...

Không nghĩ tới...

Trong lòng thầm run rẩy, Trương Huyền cố nén nước mắt.

- Không thể để cho bọn họ mạo hiểm...

Hắn đang muốn đứng dậy, tiến hành khuyên can, lại cảm thấy trong đầu chấn động. Trong giá sách sâu bên trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán, một quyển sách màu vàng lại xuất hiện.
- Sách này... lẽ nào có liên quan đến việc học sinh cảm kích?

Nhìn thấy được quyển sách hình thành, Trương Huyền sửng sốt.

Lần trước hình thành sách màu vàng, hắn cũng không biết từ lúc nào. Lúc này, lại tận mắt nhìn thấy được mấy học sinh vì mình, phấn đấu quên mình. Chẳng lẽ sách màu vàng hình thành có liên quan đến học sinh?

Ý nghĩ này lóe lên ở trong đầu, hắn không nghĩ nhiều nữa.

Bây giờ không phải là thời điểm nghiên cứu điều này. Hắn đứng dậy, đang muốn đi tới, bảo mấy học sinh lui ra phía sau, lại thấy mấy người đồng thời xoay đầu lại.

- Trương lão sư, đây là quyết định mấy người chúng ta đưa ra, vẫn hi vọng lão sư không nên can thiệp vào.

Ánh mắt trong suốt của Triệu Nhã nhìn qua, mỉm cười, giọng nói vang vọng bốn phía xung quanh, mang theo sự kiên định không cho cự tuyệt.

- Lão sư vì chúng ta bỏ ra nhiều như vậy, chúng ta thầm muốn làm chút chuyện gì đó cho lão sư, cũng muốn biểu diễn công lao lão sư mấy ngày qua chỉ điểm tu vi cho chúng ta, để cho tất cả mọi người biết...

- Danh dự của lão sư... không thể sỉ nhục!

- Uy nghiêm của lão sư... không thể xâm phạm!

Nhìn thấy được những tiểu tử này, ánh mắt mỗi một người kiên nghị, quyết định của mỗi một người vững chắc giống như núi, toàn thân Trương Huyền căng thẳng, không nhịn được dừng lại.

- Mong lão sư thành toàn!

Triệu Nhã ôm quyền.

- Mong lão sư thành toàn!

Bốn người khác cũng đồng thời mở miệng.

- Được, các ngươi cẩn thận. Nếu quả thật không phải là đối thủ, lại chịu thua đi. Yên tâm đi! Lão sư đứng ở chỗ này, không ai dám sỉ nhục, cũng không ai có thể sỉ nhục!

Chắp hai tay ở sau lưng, hai hàng lông mày của Trương Huyền nâng lên, khí tức trên người thoáng cái kích phát ra, xông thẳng lên trời.

Ở dưới khí tức cường đại, mấy cái bàn xung quanh lập tức nổ tung, biến thành bụi phấn.

- Thông Huyền cảnh... đỉnh phong?

Có tiếng kinh ngạc kêu lên.

Chương 299: Bàn Long thủ (1)

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người cảm thấy đồng tử co lại, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Trương lão sư không phải là nổi danh phế vật sao?

Không phải nói tu vi của hắn không tốt, giảng bài rất kém cỏi sao?

Thông Huyền cảnh đỉnh phong... Bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá nửa bước Tông Sư. Thực lực như vậy, ở toàn bộ Thiên Huyền vương quốc cũng có thể đi ngang!

Cái này gọi là tu vi kém? Đùa giỡn ta sao?

- Xem ra... Tin tức trước đây là thật. Hắn chỉ là giấu mình, không muốn thể hiện ra mà thôi...

- Chỉ sợ cũng chỉ có thực lực như vậy, mới có khả năng dạy dỗ học sinh như đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương vậy!

- Thông Huyền cảnh đỉnh phong, viện trưởng cũng không có thực lực như vậy. Cường giả như vậy, mới chỉ là một lão sư cấp thấp. Học viện thực sự mắt mù rồi!

- Đều là do Thượng Thần trưởng lão bọn họ cố ý áp chế. Vô sỉ, người như thế phải khai trừ!

...

Trương Huyền thi triển ra tu vi, bất kể trên đài dưới đài, đều trực tiếp phát điên rồi.

Vốn cho rằng hắn chỉ là Ích Huyệt cảnh. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, Thông Huyền cảnh đỉnh phong, lực chiến đấu cao nhất trong Thiên Huyền vương quốc!

Lục Tầm đối diện, toàn thân càng cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.

Hắn luôn luôn tự xưng là thiên tài, không người nào có thể vượt qua hắn. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới... người hắn vẫn muốn khiêu khích, chưa đủ hai mươi lại đạt tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong!

Còn là người sao?

Mình lại muốn cùng loại cường giả này một đấu một?

Đầu óc có phải đã hỏng hay không?

Bất kể là dạy học, hay tu vi, đối phương còn chưa ra tay, mình đã thua. Hơn nữa, còn triệt để như vậy!

- Học sinh vì lão sư tranh vinh quang. Lão sư vì học sinh làm hậu thuẫn. Sư sinh kết hợp với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Đây mới thật sự là sư sinh!

- Đây mới là hi vọng và cảnh giới chúng ta theo đuổi. Dương sư thật lợi hại, quả nhiên có mắt sắc nhìn người.

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, ba đại danh sư đều đứng dậy. Mỗi một người đều kích động sắc mặt đỏ lên.

Học sinh cần có lão sư tốt. Lão sư cần có học sinh tốt. Cái gọi là lão sư tốt, học sinh tốt, lẽ nào lại chỉ thiên phú và tu vi sao?

Không. Đó là một loại tín nhiệm, một loại ăn ý, và một loại trách nhiệm.

Đám học sinh trước mắt vì Trương lão sư, có thể bỏ ra tất cả. Trương lão sư làm hậu thuẫn cho bọn họ, mặc cho sóng biển trào qua, vẫn có thể ổn định, trung tâm, đứng sừng sững không ngã.

Đây mới thật sự là sư sinh, thật sự là cảnh giới cao nhất của dạy học.

- Dạ!

Thấy lão sư không khuyên can, cũng lại trở thành hậu thuẫn kiên cường nhất cho bọn họ, đám người Triệu Nhã hưng phấn đồng thời xoay người lại, nhìn về phía Lục Tầm trước mắt.

- Lục lão sư... ra tay đi!

- Muốn so tài cũng có thể. Lục Tầm ta không chiếm tiện nghi của các ngươi. Đi lên sư đài chiến đấu!

Biết so tài là chuyện không thể tránh được, Lục Tầm cũng không né tránh, chắp hai tay ở sau lưng.

Học sinh và lão sư so tài, có một địa phương đặc biệt. Đó chính là sư chiến đài. Ở chỗ này, lão sư có thể áp chế tu vi tới ngang bằng học sinh tiến hành chiến đấu.

Trước đây Trịnh Dương và Chu Thiên chiến đấu, chính là ở trong này.

- Không cần tới sư chiến đài. Lại ở trong này chiến đấu đi. Ngươi cũng không cần áp chế tu vi!

Viên Đào cười, từng bước tiến về phía trước.
Trước đây, thời điểm cùng Khổng Kiệt, hắn chỉ là một kẻ bình thường bỉ ổi. Mà lúc này hắn bước lên trước, lập tức giống như là thay đổi thành một người khác, tu vi tuy rằng vẫn là Tụ Tức cảnh hậu kỳ, khí chất lại có biến hóa nghiêng trời lệch đất, giống như giao long lao trời, bay lượn cửu tiêu.

- Các huynh đệ, ta lên trước!

Rít gào một tiếng, Viên Đào lao vọt về phía Lục Tầm trước mặt, không có bất kỳ chiêu số nào, trực tiếp điên cuồng xông tới, đụng mạnh.

- Lẽ nào... tu vi của hắn cũng là giả?

- Không thể nào đâu. Hơn nửa tháng trước, thời điểm hắn tham gia sát hạch, miễn cưỡng đạt được võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh sơ kỳ. Thời gian ngắn như vậy đạt được hậu kỳ, đã rất đáng sợ! Làm sao có thể ngụy trang được?

- Cho dù không ngụy trang, cũng tuyệt đối không phải là Tụ Tức cảnh hậu kỳ. Chúng ta dáng vẻ bỉ ổi của hắn trước đó che mờ nắt. Nói thật, cho dù Khổng Kiệt sơ suất, ngươi cảm thấy Tụ Tức cảnh bình thường có thể một quyền đánh hắn rơi xuống đài so đấu sao?

- Điều này...

Nhìn thấy được Viên Đào không ngờ là người đầu tiên xông lên, hơn nữa khí chất phát sinh biến hóa rõ ràng như vậy, đối mặt với Lục Tầm Ích Huyệt cảnh hoàn toàn không có chút sợ hãi, tất cả mọi người ồ lên.

Trước đó, người này và Khổng Kiệt chiến đấu, khiến người ta đều cho rằng hắn không có thực lực gì, chỉ là một người tính cách vô sỉ tiểu nhân. Lúc này bọn họ mới phát hiện ra, căn bản không phải là chuyện như vậy!

Đây chính là cường giả Ích Huyệt cảnh. Người Đỉnh Lực cảnh đối đầu với hắn cũng phải khiếp sợ. Hắn lại trực tiếp xông lên, làm sao có thể đơn giản được?

- Hừ!

Thấy người đầu tiên xông lên là người này, sắc mặt Lục Tầm trầm xuống. Bàn tay hắn lật một cái lại vỗ xuống.

Vì đề phòng xuất hiện mạng người, hắn chỉ dùng một phần lực lượng. Dù vậy, dựa vào lực lượng Ích Huyệt cảnh đỉnh phong của hắn, cũng đủ để khiến bia đá nứt ra, một chưởng phá hủy thân cây to bằng miệng chén.

Chỉ có điều, lực lượng cường đại như vậy, “bịch” một tiếng, đánh vào trên người kẻ béo mập này, không những không có ngăn cản được đối phương chút nào, ngược lại kích thích tâm huyết của người này, toàn người xông tới húc, vai trực tiếp đụng vào ngực hắn.

Không phải là Kháo Sơn Băng, cũng không phải Lại Nhân Ỷ Thụ, chỉ là một cái húc bình thường, giống như man thú húc vào nhau.

Ầm!

Một tiếng động giống như tiếng trống vang lên. Sắc mặt Lục Tầm nhất thời đỏ lên, không kìm chế được, lui về phía sau hai bước.

- Cái gì?

Đồng tử co lại.

Người khác chỉ biết là tu vi chân khí của hắn đạt tới Ích Huyệt cảnh, vô cùng cường đại, nhưng lại không biết hắn am hiểu tu luyện thân thể hơn.

Bởi vì hắn si mê, từng bảo phụ thân Lục Trầm đại sư sao chép một phần tất cả bí quyết tu luyện thân thể trong tàng thư khố của vương quốc trở về trong nhà.

Chương 300: Bàn Long thủ (2)

Chỉ dựa vào điểm ấy, cũng có thể thấy được thân thể hắn tu luyện tuyệt đối không đơn giản. Chính vì vậy, va chạm vừa rồi hắn rõ ràng có thể mau chóng tránh được, nhưng hắn lại không nhúc nhích.

Vốn tưởng rằng chỉ là một tiểu tử có chút lực lượng. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới lại đáng sợ như thế.

Va chạm đơn thuần, cho dù thân thể hắn có sức lực mạnh mẽ, vẫn cảm thấy sắc mặt đỏ lên, thiếu chút nữa thì phun ra một búng máu.

Nếu như liên tục bị va chạm như vậy vài cái, chỉ sợ hắn cũng không cần tiếp tục chiến đấu nữa!

- Đụng một cái, Lục lão sư lui về phía sau?

- Người này cũng thật đáng sợ!

Dưới đài đều là người tu luyện. Tuy rằng bọn họ không biết lực đạo thực sự của Viên Đào đụng tới vừa rồi, nhưng có thể nhìn ra Lục lão sư biến sắc, mỗi một người đều chấn động kinh ngạc cằm rơi trên mặt đất.

Khiến cho Ích Huyệt cảnh cường giả đỉnh phong lui về phía sau, đây phải cần lực lượng lớn tới mức nào?

Cường giả Đỉnh Lực cảnh bình thường, sợ rằng có thể trực tiếp đâm chết!

Khổng Kiệt bị Viên Đào đánh một quyền đã bất tỉnh. Vừa tỉnh dậy lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn khiếp sợ đến mức sắc mặt nhất thời trắng bệch, lại ngất đi. Đồng thời trong lòng hắn thầm cảm thấy may mắn đối phương không sử dụng chiêu này đối phó hắn. Bằng không, lại không phải chỉ hôn mê đơn giản như vậy. Sợ rằng tự nhiên đã bán thân bất toại.

- Là ta coi thường ngươi...

Lui về phía sau hai bước, đứng vững hít thở, vẫn cảm thấy ngực đau đớn, Lục Tầm híp mắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người béo mập trước mắt, không còn chút khinh thường nào.

Đối phương va chạm, hắn liền biết người trước mắt này bất kể là lực lượng, hay lực phòng ngự thân thể, so với hắn chỉ mạnh hơn chứ không kém.

Nói cách khác, chỉ dựa vào thân thể, giết chết cường giả Đỉnh Lực cảnh, không có bất kỳ khó khăn nào!

Từ khi nào Trương Huyền tìm được một quái thai như vậy?

- Hắc hắc, ngươi coi thường vẫn còn nhiều!

Một đòn thuận lợi, Viên Đào khẽ cười, thân thể lại thoáng lắc một cái, toàn thân xông lên.

- Hừ!

Thấy hắn giở mánh khóe cũ, Lục Tầm không lại khinh thường, bàn tay nhẹ nhàng rạch một cái. Chân khí ở trước mắt biến thành một vòng tròn, cùng va chạm với lực lượng này. Viên Đào xông tới, lập tức giống như là con cá rơi vào vòng xoáy, giống như uống say, lắc hai vòng, vọt qua bên cạnh hắn, ngay cả một chút da lông cũng không hề chạm tới.

- Bàn Long thủ! Là Bàn Long thủ...

Trong đám người không biết có ai kinh ngạc kêu lên thành tiếng.

- Bàn Long thủ là cái gì?

Có người nghi ngờ hỏi. - Là một loại võ kỹ thất truyền. Có người nói tu luyện tới đại thành, có thể bố trí một vòng tròn chân khí ở bên ngoài thân thể, ngăn cản tất cả công kích ở bên ngoài! Vốn tưởng rằng chỉ là một lời đồn đại. Không nghĩ tới... Lục lão sư tự nhiên thi triển ra?

Trong mắt người hiểu rõ tình hình rõ ràng hoàn toàn không thể tin được.

- Ngăn cản tất cả công kích ở bên ngoài? Điều này... võ kỹ này quá nghịch thiên!

Người noi trước đó líu lưỡi.

Chiến đấu cùng người, có thể ngăn cản công kích ở bên ngoài, dĩ nhiên đã đứng ở thế bất bại.

Đáng sợ!

Mọi người ban đầu chấn động kinh ngạc vì lực lượng của Viên Đào. Lúc này lại nhìn về phía Lục Tầm, ánh mắt mỗi một người đầy vẻ nghiêm trọng.

Dưới sự nổi danh không có chiến sĩ giả. Vị Lục Tầm này có thể ở Hồng Thiên học viện đánh ra danh tiếng lớn như vậy, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Đúng vậy!

Người hiểu rõ tình hình cũng gật đầu.

- Ngăn cản công kích ở bên ngoài, chẳng phải không ai có thể phá được sao?

Trong đám người có một người không thể tiếp tục kìm chế được.

- Bất kỳ võ kỹ nào, đều có phương pháp phá giải. Bàn Long Thủ tuy rằng đáng sợ, vẫn còn không đạt được tới trình độ vô địch. Nghe nói chỉ cần lực lượng tập trung ở một điểm, vượt quá lực lượng người thi triển, là có thể dễ dàng phá giải! Nói cách khác, Lục lão sư bây giờ có thể thi triển lực lượng bốn mươi lăm đỉnh. Muốn phá giải chiêu này, phải dùng ra lực lượng vượt quá bốn mươi lắm đỉnh, công kích ở một chỗ.
Người hiểu rõ tình hình nói đến đây, ngẩng đầu nhìn về phía đám người Triệu Nhã:

- Trương lão sư khẳng định có thể phá vỡ. Nhưng... những học sinh này của hắn sợ rằng không làm được. Trừ khi có người lĩnh ngộ ra chân ý của binh khí, cũng có thể trực tiếp phá vỡ. Chỉ là làm sao có thể...

Nói đến đây, hắn không nhịn được lắc đầu.

Chân ý của binh khí, là thứ người tu luyện nằm mơ cũng muốn đạt được. Vô số người phấn đấu cả đời đều làm không được. Toàn bộ Thiên Huyền vương quốc chưa từng nghe qua người nào như thế. Mấy học sinh làm sao làm được?

- Đúng vậy!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Cũng đúng. Những học sinh này chỉ có thực lực khoảng võ giả nhị trọng, cho dù cường thịnh mấy đi nữa, lại làm sao có thể ở trên phương diện lực lượng vượt quá cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh phong? Lại làm sao có thể lĩnh ngộ ra chân ý của binh khí?

Xem ra cái gọi là khiêu chiến này chỉ là một chuyện nực cười. Bàn Long Thủ của Lục Tầm lão sư vừa ra, trực tiếp có phòng ngự vô địch, đứng ở thế bất bại.

- Viên Đào, danh tiếng không thể để cho một mình ngươi chiếm. Xem ta đây!

Lại ở thời điểm trong lòng mọi người nhận định như vậy, một tiếng hét dài vang lên. Trịnh Dương bước ra ngoài. Không thấy hắn có quá nhiều động tác, trường thương trong tay giống như giao long lao vọt lên, trực tiếp đâm về phía trước.

Chỉ có một chiêu, lại đường đường chính chính, thoải mái, nhắm thẳng vào đại đạo, làm cho không người nào có thể chống đỡ, không có cách nào né tránh!

Vù vù vù!

Tốc độ của trường thương quá nhanh, không khí hình như không chịu nổi gánh nặng, bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ nát.

Dựa theo trường thương đâm ra, khí tức trên toàn thân Trịnh Dương càng lúc càng nồng đậm. Mặc dù thực lực chỉ là võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh, lại cho người ta một loại cảm giác người và thương hợp nhất, người tức là thương, thương chính là người.

Ầm!

Trường thương đánh trúng vòng chân khí của Lục Tầm, phát ra một tiếng nổi kịch liệt.

Bịch bịch bịch bịch!

Sắc mặt Lục Tầm nhất thời trắng bệch, liên tục lui lại tròn bốn bước, mặt trắng như tờ giấy.

Bàn Long Thủ, bị phá vỡ!

- Thương ý? Là thương ý sao?

Vương Siêu chợt đứng lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau