THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2951 - Chương 2955

Chương 2951: Cái mông ngươi có cái bớt hay không? (2)

- Ngừng!

Rầm!

Không gian bốn phía giống như bị hắn một lời đóng băng, trường kiếm sắc bén vô song của Hưng kiếm thánh trong nháy mắt dừng tại chỗ, giống như cá bị đông ở trong nước.

- Đi!

Lần nữa nhẹ nhàng hét một tiếng, kiếm khí ở đầu ngón tay hắn điểm lên, kiếm chiêu của đoạt mệnh tam kiếm lập tức sụp đổ, Hưng kiếm thánh như gặp phải trọng kích, vẻ mặt trắng bệch, liên tiếp lui về phía sau.

- Ngươi, ngươi... Đây là một lời phong tỏa không gian?

Con mắt của Hưng kiếm thánh trợn tròn, sợ tới mức run rẩy.

Một lời phong tỏa không gian, đây là Cổ Thánh mới có thể làm được, Ma Âm sư hiện nay không ai có thể làm được, hắn lại hoàn thành, làm sao có thể?

- Không tính một lời phong tỏa không gian, chỉ là tâm cảnh của ngươi yếu kém, lời của ta ảnh hưởng ngươi, để ngươi ngừng vận chuyển chân khí mà thôi!

Trương Huyền nói.

Luyện hóa Đường Chủ lệnh, thực lực có thể xưng vô địch dưới Cổ Thánh, nhưng muốn thi triển ra một lời phong tỏa không gian mà Ma Âm sư mới có thể sử dụng, còn làm không được.

Sở dĩ có thể để cho đối phương dừng lại, giống như hắn nói, vận dụng tâm cảnh khắc độ có thể so với Dương sư, lại thêm sư ngôn thiên bẩm cùng sư giả chi tâm, ngôn xuất pháp tùy, lúc này mới thoáng cái dựng lên kỳ công!

Thật ra thì, coi như không cần chiêu này, nhờ vào lực lượng bây giờ của hắn, đánh bại cũng dễ như trở bàn tay, nhưng còn lâu mới rung động như trước mắt.

- Lợi hại, lợi hại...

Hưng kiếm thánh suy tư một chút, cuối cùng hiểu được, con mắt sáng lên, lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, lại không còn chút tức giận, ngược lại càng xem càng thoả mãn.

Lúc trước nhi tử sinh ra đời, liền huyên náo động tĩnh cực lớn, biết không tầm thường, về sau xuất hiện biến cố, vốn cho rằng thiên tư sẽ mai một, không thể đạt tới huy hoàng trước kia. Nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, lần nữa nhìn thấy... so với tưởng tượng còn mạnh hơn!

- Không cần hỏi, cái này nhất định là con của ta, cũng chỉ có hắn, mới có thể có loại năng lực cùng thủ đoạn như vậy...

Hưng kiếm thánh càng nghĩ càng vui vẻ cười ha ha một tiếng, nhìn lại:

- Ngay cả đoạt mệnh tam kiếm mạnh nhất của ta cũng có thể phá giải, ta nhận thua!

- Vậy thì nhận thua?

Trương Huyền sững sờ.

Còn tưởng rằng đối phương sẽ tiếp tục vướng víu, thẳng đến bị thương, không nghĩ tới nhận thua dễ dàng như thế.

Việc này quan hệ tới mặt mũi Trương gia, vẫn có thể nhẹ nhõm thả xuống như vậy, đối với vị gia chủ trước mắt này, cảm quan lập tức tốt hơn nhiều.

- Không sai, tiếp tục đánh xuống sẽ càng thêm mất mặt, còn không bằng sảng khoái thừa nhận! Hưng kiếm thánh cười ha ha.

Thua người khác, khẳng định nhẫn không nổi, nhưng thua nhi tử, trong lòng ngược lại hết sức cao hứng.

- Tộc trưởng...

Trương Vô Ngân ở một bên không nghĩ tới, tộc trưởng tự mình ra tay cũng thua, khuôn mặt lo lắng.

Nhận thua, Trương gia không chỉ không truy cứu, còn phải xin lỗi đối phương, đệ nhất gia tộc truyền thừa vài vạn năm, lúc nào nhận qua sỉ nhục như vậy?

- Ngươi muốn nói cái gì, ta biết, nhưng quyết định của ta, chính là gia tộc quyết định, sẽ không sửa đổi!

Hưng kiếm thánh khoát tay áo, chẳng muốn tiếp tục nói nhảm, lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, dừng lại phút chốc, đổi thành truyền âm:

- Trương sư, ta muốn hỏi thăm ngươi một sự tình, mong có thể trả lời!

- Trương gia chủ có chuyện cứ hải, nếu Trương mỗ có thể nói, nhất định biết gì nói hết không giấu diếm!

Trương Huyền gật đầu.

Có thể chủ động thừa nhận thất bại, hơn nữa cự tuyệt Trương Vô Ngân khuyên nhủ, vị trước mắt này, coi như rất có phong độ.

- Là như vậy...

Khuôn mặt Hưng kiếm thánh có chút xấu hổ, khẩn trương nhìn qua:

- Trên mông ngươi có một cái bớt màu đỏ hay không?

Chương 2952: Trương Huyền là nhi tử ta! (1)

- Bớt, trên mông?

Trương Huyền sững sờ.

Sau khi xuyên tới đây, cái thân thể này tắm qua không biết bao nhiêu lần, từng kỹ càng quan sát, trên mông quả thực có cái bớt, chỉ bất quá đây là việc riêng tư, hầu như không người biết được, làm sao đối phương biết được?

Chẳng lẽ cũng giống như mình, có cái thư viện, có thể tiến hành dò xét?

Chẳng qua... Bớt người người đều có, cũng không phải thiếu hụt gì, coi như thư viện cũng dò xét không ra nha!

Huống chi hắn là Diễn Hư thể, Thiên Cơ cũng suy tính không ra, chớ nói chi là dò xét.

- Ngươi...

Trương Huyền nhịn không được nhìn lại.

- Sinh nhật của ngươi là ngày mười tháng chín?

Thấy hắn thừa nhận, Hưng kiếm thánh khó kìm được kích động trong lòng, tiếp tục hỏi.

- Sinh nhật... Ta là cô nhi, không biết sinh nhật là ngày nào!

Trương Huyền kỳ lạ.

Tiền thân của hắn từ nhỏ đã phiêu linh bên ngoài, không cha không mẹ, không nhà để về, chỉ biết hiện tại hai mươi tuổi, sinh nhật lúc nào, thật không nói ra được.

- Nói thật với ngươi...

Thấy thanh niên trước mắt càng ngày càng mê hoặc, Hưng kiếm thánh nhịn không được nữa:

- Nếu như không sai, ngươi... hẳn là con trai mất tích của ta!

- Con của ngươi? Trương Huyền ngẩn ngơ, đầu óc nổ tung:

- Ngươi nói... là vị tiểu thiên tài kia?

Vị Hưng kiếm thánh này, không chỉ là Trương gia gia chủ, càng là cha của tiểu thiên tài, nói mình có thể là con trai đối phương, chẳng phải tương đương với nói... mình là vị kia?

Mặt mũi Trương Huyền thẫn thờ, trong đầu hỗn loạn.

Ngày ngày oán hận, vị tiểu thiên tài kia muốn cưới Lạc Nhược Hi, hận không thể đánh đối phương một trận tơi bời trút giận, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại là bản thân!

- Không đúng, ta chuyên môn đo lường qua huyết mạch, cùng Trương gia không có bất cứ quan hệ nào...

Trương Huyền vội vàng nhìn qua.

Trước đó từng hoài nghi mình có phải người hay Trương gia không, bởi vậy còn chuyên môn mượn huyết dịch của Trương Cửu Tiêu, lấy được kết quả lại là... không có bất cứ quan hệ nào!

Nếu nói bản thân đo lường không đúng, nhưng hắn còn chuyên môn đi qua huyết trì của Trương gia, không có cảm ứng chút nào... Các loại dấu hiệu đều cho thấy, cùng Trương gia không có nửa xu quan hệ, sao đột nhiên xuất hiện một cái phụ thân? - Sự tình huyết mạch, dính dáng cực lớn, sau này ta sẽ nói tỉ mỉ cho ngươi, nếu như ngươi không tin, có thể cùng nàng đo lường, coi như huyết mạch Trương gia trong cơ thể ngươi không tồn tại, nhưng huyết mạch mẫu thân, sẽ không xuất hiện vấn đề gì!

Hưng kiếm thánh lắc đầu, nhìn Mộng Kiếm thánh vẫy tay, người sau thấy hai người truyền âm, biết chắc nói cái gì, khuôn mặt kích động, vội vàng bay tới.

- Đo lường như yhế nào?

Trương Huyền chần chờ một chút hỏi.

Lấy thực lực cùng địa vị của đối phương, không cần thiết nói dối, hơn nữa có thể nói ra hắn có bớt ở mông, thì nhất định có căn cứ nhất định, nếu không không có khả năng lấy danh dự của mình nói đùa.

Đã như vậy, không bằng đo lường xem, là thật hay giả, cũng coi như có kết quả rõ ràng.

Nếu không, mặc kệ là mình hay đối phương, trong lòng khẳng định đều ghi nhớ, nghi ngờ.

Nếu thật là vị tiểu thiên tài mất tích kia, cưới Lạc Nhược Hi sẽ không có lực cản gì nữa, tất cả thuận lý thành chương.

Không phải cũng không sao, đợi đối phương nói xin lỗi, sẽ không có bất kỳ liên quan gì tới Trương gia nữa, có thực lực bây giờ, Lạc gia, Trương gia lại như thế nào? Không phục, đánh phục là được.

Mặc dù đột nhiên nhiều ra cha mẹ rất lạ lẫm, nhưng kiếp trước hắn là cô nhi, chỉ cần cố gắng ở chung, tiếp nhận hẳn không khó.

- Đưa cho ta một giọt máu...

Mộng Kiếm thánh truyền âm tới.

Ngón tay vung lên, một giọt máu tươi của Trương Huyền bay ra, Mộng Kiếm thánh hít sâu một hơi, lấy ra một cái ngọc bài, đặt huyết dịch lên trên, cũng đâm rách ngón tay.

Ông!

Hai giọt huyết dịch rơi vào chung một chỗ, nhanh chóng dung hợp, kêu khẽ một tiếng, ngọc bài phóng ra ánh sáng màu đỏ nhạt, chói lóa mắt.

Chương 2953: Trương Huyền là nhi tử ta! (2)

- Quả nhiên...

Hốc mắt Mộng Kiếm thánh lập tức đỏ lên, xoay người nhìn lại, thân thể kích động không ngừng run rẩy:

- Ngươi gọi Trương Huyền đúng không... Con trai, ta rốt cuộc tìm được ngươi...

- ...

Trương Huyền choáng váng nhìn ngọc bài.

Hắn nhận ra thứ này, là một loại pháp bảo đặc thù kiểm tra huyết mạch, nắm giữ huyết mạch thân nhất, huyết dịch tương dung không nói, còn có thể phóng ra ánh sáng màu đỏ nhạt.

Nói cách khác... Đối phương nói không sai, máu của hắn và vị Mộng Kiếm thánh trước mắt này hoàn mỹ dung hợp, thuộc về chí thân!

Mình thật sự là con trai của Hưng Mộng Kiếm thánh?

Là tên tiểu thiên tài trong lòng ghét nhất kia!

Chẳng lẽ từ nơi sâu xa tự có thiên ý... Không chỉ thuận miệng nói Dương sư tồn tại chân thực, duyên phận cùng Lạc Nhược Hi cũng đã định trước?

- Ha ha, rốt cuộc tìm được...

Hưng kiếm thánh thở phào nhẹ nhõm, cất tiếng cười to.

Trước đó, mặc dù trong lòng cảm thấy không sai, nhưng cũng không dám chân chính xác nhận, hiện tại huyết dịch dung hợp, xác định rõ ràng, không còn chút nhi ngờ.

- Trương gia chủ, xảy ra chuyện gì?

Thấy hai người sau khi đánh xong, lại truyền âm, lại kích động, Nhậm Thanh Viễn nhịn không được hỏi.

- Nhậm đường chủ, Trương gia chúng ta cùng Trương Huyền biến chiến tranh thành tơ lụa, chuyện lúc trước sẽ không truy cứu... Mặt khác, cũng hi vọng Danh Sư đường cho Trương gia chút thể diện, thủ tiêu lệnh đuổi bắt!

Hưng kiếm thánh ôm quyền. - Thủ tiêu lệnh đuổi bắt? Cái này...

Nhậm Thanh Viễn tràn đầy khó tin.

Trước đó Trương gia kêu gào hung nhất, sao không chỉ không truy cứu, còn muốn mìnhthủ tiêu lệnh đuổi bắt?

- Lệnh đuổi bắt Danh Sư đường đã ban bố, rất khó thủ tiêu, trừ khi có nguyên nhân đặc thù gì, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Nhậm Thanh Viễn nhịn không được hỏi.

Lệnh đuổi bắt của Danh Sư đường, nói ban bố liền ban bố, nói thủ tiêu liền thủ tiêu mà nói, uy nghiêm ở đâu?

Coi như thật muốn thủ tiêu, cũng phải có lý do thích hợp mới được. Tuyệt không phải các ngươi đánh một trận, tùy tiện cá cược liền xong việc.

- Trương Huyền Trương sư, chính là tiểu thiên tài mất tích của Trương gia ta, vừa rồi ta đã dùng huyết mạch kiểm tra, chuẩn xác không sai!

Hưng kiếm thánh nói. - Lão sư là... tiểu thiên tài của Trương gia?

Đám người Trịnh Dương hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ đi theo lão sư từ Thiên Huyền vương quốc tới, từ một nghèo hai trắng, mãi cho đến hiện tại, sao lại biến thành đệ tử hạch tâm nhất của Trương gia? Vị Tiên Thiên Thánh Nhân trong truyền thuyết kia?

- Điều đó không có khả năng, ta đo lường qua huyết mạch của hắn, cùng Trương gia không có quan hệ gì...

Trương Vô Ngân càng khó tin, nhịn không được gào thét.

- Nhi tử của ta, sao lại nhận sai?

Hưng kiếm thánh không thèm để ý đối phương, hừ lạnh một tiếng:

- Trương Vô Ngân, thân là trưởng lão gia tộc, lại muốn đuổi bắt gia chủ, thậm chí còn thống hạ sát thủ... tự quay về trưởng lão viện tiếp nhận trừng phạt đi, chớ ép ta tự mình động thủ!

- Ta...

Thân thể Trương Vô Ngân nhoáng một cái, vẻ mặt trắng bệch.

Đối phương nói không sai, nếu như xác nhận vị trước mắt này là tiểu thiên tài, nói cách khác, là gia chủ chân chính, động thủ với gia chủ... Chỉ điều này, liền đủ xử tử không biết bao nhiêu lần!

- Hắn là con của ngươi?

Nhậm Thanh Viễn mở to hai mắt nhìn, cũng cực kỳ khó tin.

Gia hỏa này từ Thiên Huyền vương quốc tới, không có bất kỳ bối cảnh gì, sao lại thành Trương gia gia chủ?

Nếu thật như vậy, Trương gia thật có lý do để hắn thủ tiêu lệnh đuổi bắt!

Chương 2954: Tính tình của Mộng kiếm thánh (1)

- Không sai, không thể giả được!

Hưng kiếm thánh cười ha ha, hưng phấn lộ rõ trên mặt.

Sau khi nhi tử mất tích, tìm kiếm khắp nơi, hao tốn không biết bao nhiêu tinh lực, cũng lo lắng đề phòng trọn hai mươi năm, hiện tại được như nguyện xuất hiện ở trước mặt, thực lực càng cường đại hơn hắn, dạy ra học sinh đều ở địa vị cao, từng cái khoáng tuyệt cổ kim... Có con như thế, còn cầu mong gì! Trong nháy mắt cảm thấy mình là người may mắn nhất trên thế giới.

- Trương gia các ngươi đã hòa giải, hắn lại là thiên tài Trương gia, quả thực không thể truy cứu nữa... Nếu như hai thế lực lớn khác cũng có thể hoà giải, thủ tiêu lệnh truy nã cũng không tính là gì!

Nhậm Thanh Viễn dừng lại một chút, sau đó nói.

Đổi lại những người khác, cho dù hoà giải, Danh Sư đường cũng sẽ cho đối phương đánh đổi khá nhiều, mà bây giờ... Tới năm học sinh, Độc điện Điện chủ, đại năng Vu Hồn sư, Chiến Sư đường đường chủ tương lai, Viên gia thiếu chủ, Khải Linh sư công hội hội trưởng... Bản thân càng là Trương gia gia chủ... còn xử phạt thế nào?

Không có xử phạt liền để mười mấy vị Danh Sư cửu tinh của Danh Sư đường hắn suýt chút nữa vẫn lạc, thật muốn tiếp tục nữa, toàn bộ Danh Sư đường còn không bị đập tan?

Giờ phút này Trương gia đã yêu cầu, có thang đi xuống, hắn cũng chẳng muốn từ chối.

- Cái này đơn giản!

Hưng kiếm thánh cười ha ha, ngẩng đầu nhìn về phía U Nhược Tâm cách đó không xa:

- U trưởng lão, chúng ta cũng coi như quen biết đã lâu, từng cùng một chỗ luận bàn võ công, không biết có thể bán Trương mỗ một chút tình mọn, về sau Trương mỗ nhất định đến nhà cảm tạ, đền bù thiệt hại của Băng Nguyên cung...

- Đây không phải vấn đề thiệt hại, mà là mặt mũi! Hắn là thiên tài của Trương gia các ngươi lại như thế nào? Để cơ nghiệp vài vạn năm của Băng Nguyên cung ta hủy hoại chỉ trong chốc lát, cướp đi thiếu cung chủ, hủy căn cơ của ta, sớm đã không đội trời chung...

U Nhược Tâm cắn răng. Băng Nguyên cung không còn thiếu cung chủ Thuần Âm thể, lại thêm lần này nguyên khí tổn hao nhiều, về sau biến thành thế lực tam lưu chỉ là vấn đề thời gian.

Thế lực huy hoàng vài vạn năm vẫn lạc ở trong tay nàng, tuyệt không phải nói xin lỗi liền có thể giải quyết.

Thấy nàng tràn đầy tức giận, Hưng kiếm thánh còn chưa kịp trả lời, liền nghe một thanh âm tức giận vang lên.

- Không đội trời chung, như thế nào, ngươi còn muốn động thủ với nhi tử của ta hay sao, động một cái thử xem, tin hiện tại ta liền giết tới Băng Nguyên cung ngươi không! Nhi tử ta chỉ hủy một chút kiến trúc của các ngươi, nếu ta đi qua, bảo đảm để tất cả trưởng lão của các ngươi một cái cũng không sót lại!

Chính là Mộng kiếm thánh.

Mới vừa nhìn thấy nhi tử, lòng tràn đầy hưng phấn, thấy chồng xin lỗi, đối phương còn không cảm kích, liền nhịn không được hét lớn một tiếng.

Trước đó nhìn các nàng rất thảm, liền không có truy cứu sự tình đuổi giết nhi tử, không nghĩ tới còn không buông tha, làm sao, chê chúng ta dễ khi dễ?
- Thực lực cuối cùng Mộng kiếm thánh, ta không phải đối thủ, muốn đồ sát Băng Nguyên cung ta, cũng không thể ngăn cản, nhưng không phục nhân tâm, tuy Trương gia mạnh, cũng không thể một tay che trời!

U Nhược Tâm cắn răng.

- Ta liền một tay che trời, ngươi có thể làm gì ta!

Thấy người này còn muốn giả bộ anh hùng, Mộng kiếm thánh đột nhiên giận dữ, lại không để ý tới nói chuyện với Trương Huyền, thân thể mềm mại nhoáng một cái đi lên không, trường kiếm trong tay nâng lên, muốn ra tay với đối phương.

- A Mộng, bớt giận, bớt giận...

Thấy vợ nổi nóng, Hưng kiếm thánh giật nảy mình, vội vàng ngăn lại.

Tuy thực lực của U Nhược Tâm không tính là gì, nhưng nàng đại biểu là Băng Nguyên cung, thật muốn ở trước mặt đám người Nhậm Thanh Viễn giết, xem như Trương gia cũng không dễ chịu.

- Có còn phải nam nhân hay không? Có người bắt nạt con của ngươi, không ra mặt thì thôi, còn muốn cản ta?

Mộng kiếm thánh nhướng mày.

- Ta...

Hưng kiếm thánh ngượng ngịu:

- Ta là hoà giải nha...

Chương 2955: Tính tình của Mộng kiếm thánh (2)

- Hoà giải hữu dụng sao, tu luyện làm gì?

Mộng kiếm thánh hất ống tay áo:

- Không đồng ý, vậy đánh đến nàng đồng ý, Vương Mộng ta Á tung hoành đại lục lâu như vậy, chưa bao giờ chú ý lấy đức phục người, mà dựa vào là nắm đấm cùng kiếm pháp, không phục, đánh tới phục mới thôi!

- Cái này...

Hưng kiếm thánh lông mày nhảy loạn, không biết nên trả lời thế nào.

Tính cách của vợ, hắn biết rất rõ ràng, cũng bởi vì như vậy, ở Trương gia cũng làm ầm ĩ nhiều lần, U Nhược Tâm thật muốn tiếp tục truy cứu, nàng thật dám náo động đến long trời lở đất.

- Vị mẫu thân này của lão sư, thật đúng là đủ... mãnh liệt!

Đám người Trịnh Dương nuốt nước bọt, trợn mắt lên.

Vị mẫu thân mới vừa xuất hiện của lão sư, quả nhiên đủ bá đạo. Băng Nguyên cung cũng muốn trực tiếp diệt... Khó trách lão sư chưa bao giờ chịu thiệt, có gen như vậy, người dám hại hắn, không bị chơi chết mới quái.

Trương Huyền cũng lông mày nhảy loạn.

Trước đó đối với cha mẹ đột nhiên toát ra còn có chút chống đối, nhìn thấy mẫu thân như thế, liền cảm thấy quá hợp khẩu vị, lòng tràn đầy vui vẻ.

- Mộng kiếm thánh bớt giận, đánh nhau không giải quyết được vấn đề...

Thấy vị này làm ầm ĩ, Nhậm Thanh Viễn có chút nhịn không được, mở miệng nói. - Không giải quyết được? Nếu ngươi biết không giải quyết được, vì sao mang nhiều Danh Sư cửu tinh tới vây quét nhi tử ta như vậy? Có phải cảm thấy hắn dễ khi dễ hay không? Như vậy ta không đánh U trưởng lão cũng được, ngươi để cho ta đánh một trận... Dù sao ngươi cũng xuất thủ với nhi tử của ta!

Mộng kiếm thánh bỗng nhiên xoay người lại, nhìn về phía Nhậm Thanh Viễn.

- Khụ khụ, ngươi có thể... coi như vừa rồi ta chưa hề nói chuyện...

Da đầu Nhậm Thanh Viễn nổ tung, chỉ một mình Mộng kiếm thánh, hắn còn không sợ, mấu chốt là Hưng kiếm thánh liên hợp... Liền khó có thể đối phó!

Hưng kiếm thánh thân là Trương gia gia chủ, mặc dù rất đáng tin cậy, biết đại thể, có chừng mực, nhưng là một sủng thê cuồng ma, vợ thật bị bắt nạt, hắn có thể chọc thủng trời!

Năm đó thời điểm bọn họ xông xáo giang hồ, cũng có chút thế lực nhỏ không có mắt, chọc phải Mộng kiếm thánh, Hưng kiếm thánh xông tới, suýt chút nữa diệt môn đối phương... Dù sao hai vợ chồng này không có một cái đèn đã cạn dầu.

Đặc biệt là nữ nhân trước mắt, quả thực chính là thùng xăng, vừa đốt sẽ nổ, lúc tuổi còn trẻ không sợ trời không sợ đất, từng huyên náo Thánh Tử điện gà bay chó sủa, sau đó nghỉ học... Vốn cho rằng gả cho người, sinh hài tử, tính tình sẽ khá hơn một chút, không nghĩ tới vẫn như vậy. - Mộng kiếm thánh, ta biết thực lực ngươi mạnh, nhưng Băng Nguyên cung ta chắc chắn sẽ không lùi bước, trừ khi ngươi thật giết đến chúng ta không còn một người, nếu không, dùng vũ lực ép, muốn chúng ta nhịn xuống cơn giận này, nằm mơ...

U Nhược Tâm cắn răng, nâng đầu lên, trong ánh mắt mang theo kiên định.

Vì Băng Nguyên cung có thể càng ngày càng mạnh, nàng không quan tâm vạn thế bêu danh, càng không quan tâm sau này cung chủ có thể ghi hận hay không!

Vị trước mắt này, coi như thực lực mạnh, có thể giết nàng lại như thế nào?

Vị Trương Huyền kia làm hại Băng Nguyên cung các nàng biến thành phế tích, càng mang thiếu cung chủ đi, sớm đã không thể hóa giải!

- Vậy thì tốt, ta xem ngươi nhìn nổi không...

Thấy tính tình của đối phương còn cứng đầu hơn mình, Mộng kiếm thánh giơ trường kiếm lên, đang muốn động thủ, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Xin sư tổ mẫu bớt giận, chuyện này để ta tự mình tới xử lý...

Ầm ầm!

Tiếng nói kết thúc, kén tằm trước mắt Trương Huyền đột nhiên phóng ra khí tức kinh người, xông thẳng lên trời, tựa như muốn xé rách bầu trời.

Triệu Nhã hoàn thành đúc lại kinh mạch!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau