THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2946 - Chương 2950

Chương 2946: Trương Huyền muốn chỉ điểm (thượng) (1)

- Thế nhưng lão sư, thực lực của ngươi...

Nghe lão sư muốn so tài, Trịnh Dương tràn đầy lo lắng.

Lão sư chỉ là Động Hư cảnh sơ kỳ, mà vị Trương gia gia chủ kia, ở xa như vậy thi triển ra kiếm khí, liền có thể chặn lại khôi lỗi của Vương Dĩnh, lực lượng mạnh mẽ tuyệt đối vượt qua Thánh Vực cửu trọng!

Cả hai chênh lệch lớn như thế, căn bản không ở cùng một cấp bậc, đánh như thế nào?

Luyện hóa Đường Chủ lệnh, mượn nhờ giọt nước, lực lượng của Trương Huyền bạo tăng, có điều còn không hiển lộ ra, lại thêm tâm cảnh siêu tuyệt, Thiên Đạo chân khí đặc thù, xem như hắn cũng không biết, ở trong mấy hơi ngắn ngủi, thực lực của lão sư đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- Ta có thể đè thấp tu vi, cùng Trương sư cấp bậc tương đồng, chỉ so kiếm luận đạo, sẽ không làm người bị thương...

Biết đối phương lo lắng cái gì, Hưng kiếm thánh cười cười:

- Nếu như ta thua, Trương gia xin lỗi cũng được, không truy cứu chuyện lúc trước nữa, nhưng nếu ta thắng, hi vọng Trương sư có thể tuân thủ ước định trước đó!

Trước đó ước chiến kiếm pháp Trương gia, Trương Huyền từng nói qua, thua gia nhập Trương gia, trở thành một vị trưởng lão.

- Cái này đơn giản!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Bất quá đã tỷ thí, ta cũng không bắt nạt ngươi, không cần đè thấp tu vi, dùng lực lượng mạnh nhất là được!

- Dùng lực lượng mạnh nhất?

Hưng kiếm thánh sững sờ.

Thực lực của hắn, toàn lực thi triển kiếm pháp, Nhậm Thanh Viễn đường chủ cũng không dễ dàng đối phó, đối phương để hắn thi triển toàn lực, thật hay giả?

- Cái tên này không điên chứ?
Đám người Nhậm Thanh Viễn, Trương Vô Ngân cũng không hiểu.

Thực lực của đối phương đã thấy tận mắt, trừ nhiều thủ đoạn, học sinh mạnh mẽ, thì không có gì có thể chú ý, để Hưng kiếm thánh toàn lực ra tay... Không phải muốn chết sao?

- Không sai!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Hơn nữa, ta chỉ ngồi ở chỗ này, dùng một tay chiến đấu với ngươi, nếu như thân thể ta di động mảy may, hoặc dùng tay thứ hai, cũng coi như thua!

- ...

Da mặt của Hưng kiếm thánh run lên.

Hắn ước chiến đối phương, một là muốn nhìn một chút, đến cùng phải con của hắn hay không; thứ hai, cũng có giải quyết ân oán của Trương gia và hắn, tự mình ra tay, mức độ nặng nhẹ có thể khống chế, chí ít sẽ không để cho đối phương trọng thương! Kết quả, không cảm kích thì thôi, còn ngông cuồng như vậy...

- Giống ngươi...
Đang tức sắp nổ tung, liền nghe vợ truyền âm tới, khóe miệng của Hưng kiếm thánh kìm lòng không được co giật:

- Ta cũng rắm thúi như thế?

- Lúc ngươi còn trẻ, so với hắn rắm thúi hơn nhiều...

Mộng kiếm thánh mỉm cười.

- Cái này...

Hưng kiếm thánh gãi đầu một cái, bất đắc dĩ nhìn lại:

- Tốt, nếu ngươi yêu cầu như vậy, cung kính không bằng tuân mệnh!

Nói xong, thân thể nhoáng một cái, từ không trung rơi xuống. Vừa mới rơi xuống đất, bên tai vợ lại truyền âm lần nữa:

- Dám đả thương nhi tử một cọng tóc gáy, về sau đừng nghĩ lên giường của ta!

- Ta...

Khóe miệng của Hưng kiếm thánh co giật, suýt chút nữa khóc lên.

Hắn trêu ai ghẹo ai... chẳng lẽ đối phương đã ngờ tới điểm ấy, nói ngồi bất động, còn một tay tỷ thí... Cố ý trang bức sao?

- Lão sư...

Không giống hắn buồn bực, đám người Trịnh Dương, Ngụy Như Yên mang theo lo lắng nhìn qua.

Bọn họ có kỳ ngộ, trong lòng rất rõ ràng, lão sư không có loại kỳ ngộ này, thực lực còn chỉ có Động Hư cảnh sơ kỳ, Trương gia gia chủ không đè thấp tu vi mà nói, đánh như thế nào? Căn bản không thể nào chiến thắng!

Chương 2947: Trương Huyền muốn chỉ điểm (thượng) (2)

- Yên tâm đi, lúc nào lão sư đánh qua trận chiến không có nắm chắc? Đã dám nói như vậy, khẳng định có phương pháp!

Viên Đào cười cười.

- Cũng phải...

Nghe nói như thế, Trịnh Dương nhẹ gật đầu.

Ngụy Như Yên nhập môn muộn, rất nhiều chuyện không biết, nhưng hắn theo lão sư rất sớm, biết tính cách của gia sư rất rõ ràng. Vị lão sư này, lúc nào thua thiệt qua! Cùng hắn giao đấu, cuối cùng đều sẽ lấy kết cục thảm bại.

- Các ngươi có phát hiện hay không, hình như khí tức của lão sư thay đổi, trước đó ta còn có thể cảm giác được sâu cạn, mà bây giờ, như biển lớn mênh mông, bất luận nhìn như thế nào, cũng không tìm ra giới hạn...

Đột nhiên Vương Dĩnh nói chen vào.

Trịnh Dương, Ngụy Như Yên vội vàng nhìn lại, quả nhiên cảm thấy lão sư trước mắt, mặc dù ngồi tại nguyên chỗ không động, nhưng khí tức trong người so với trước đó tăng lên không biết gấp bao nhiêu lần, tưởng như hai người.

- Lão sư lại đột phá...

Lộ Xung nói.

Thân là Vu Hồn, nhìn càng rõ ràng hơn, nếu như nói trước đó, thực lực của lão sư có thể nhẹ nhõm vượt qua, mà bây giờ... Cảm giác áp bách mãnh liệt, tới gần cũng không dám.

Tuy không biết vì sao trong thời gian ngắn sẽ có biến hóa to lớn như vậy, nhưng lão sư chính là lão sư, bất kể làm ra cái gì, hắn đều cảm thấy đương nhiên.

- Đã như vậy, chúng ta liền mỏi mắt mong chờ... Nhìn lão sư giáo huấn Trương gia gia chủ như thế nào!

Lúc này Trịnh Dương mới chân chính yên lòng, nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Xuất kiếm đi!

Nhớ vợ dặn dò, Hưng kiếm thánh hít sâu một hơi, cổ tay rung lên, trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, mang theo khí tức lăng lệ. - Ta xuất kiếm mà nói, rất dễ dàng làm bị thương người, nếu luận bàn hữu nghị, vậy thì không cần kiếm...

Vẻ mặt Trương Huyền thản nhiên.

- Không sử dụng kiếm? Làm sao so?

Hưng kiếm thánh nhoáng một cái, rất muốn nắm tóc.

Thời điểm hắn tuổi trẻ, tuy cũng rất trang bức, nhưng còn không có trang bức như vậy a?

Quả thực đánh mặt đến cực hạn!

Đổi lại những người khác, khẳng định đã sớm làm chuyện điên rồ, tức giận sắp bạo phát, nhưng mà đối phương... Muốn tức cũng tức không nổi.

Tuy không dám xác nhận là con của hắn, nhưng trong lòng có cảm giác, cùng hắn nhất định có quan hệ không thể chia lìa.

- Không sai, ta như vậy cùng ngươi tỷ thí... Không biết ý nghĩ trong lòng đối phương, Trương Huyền cong ngón búng ra, ở giữa lập tức toát ra một đạo kiếm khí, vừa vặn dài ba thước, tản mát ra hàn mang nhàn nhạt.

- Tốt, ngươi phải cẩn thận...

Không chỉ tức giận, còn cực kỳ buồn bực, Hưng kiếm thánh hừ lạnh một tiếng, trường kiếm run lên, thẳng tắp đâm tới Trương Huyền.

Lần này chỉ dùng một phần mười lực lượng, chẳng qua kiếm ý cực kỳ cường đại, trường kiếm mới vừa xuất hiện, liền giống như đâm rách không gian, một giây sau xuất hiện ở trước mi tâm của Trương Huyền, nếu không tránh, coi như không chết, cũng sẽ bị phá chân khí, trong thời gian ngắn không cách nào hành động.

- Kiếm pháp không tệ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Không hổ là Trương gia gia chủ, Trương gia kiếm thuật đệ nhất nhân, ra tay liền khác biệt, đám người Trương Húc so sánh, căn bản không ở cùng một cấp bậc.

Trương Huyền không tránh né, ngồi tại nguyên chỗ bất động, tay trái đúc lại kinh mạch cho Triệu Nhã, tay phải thì nhẹ nhàng nâng lên, đồng dạng chỉ vào không trung.

Kiếm khí như hồng, trong chốc lát xuyên qua khoảng cách thời gian, không gian.

Chiêu này cùng kiếm pháp mà vừa rồi Hưng kiếm thánh đâm tới, bất kể chiêu số hay thức mở đầu, đều giống nhau như đúc, không cách biệt mảy may, nếu như không phải biết hai người quan hệ thù địch, còn tưởng rằng là đồng môn sư huynh đệ luận bàn.

Bất quá dù tương đồng, nhưng Trương Huyền đi sau mà đến trước, kiếm của Hưng kiếm thánh còn không có đâm đến mi tâm đối phương, liền bị phá vỡ lực lượng.

- Cái này...

Toàn thân Hưng kiếm thánh chấn động, trong mắt tràn đầy khó tin:

- Làm sao có thể!

Chương 2948: Trương Huyền muốn chỉ điểm (hạ) (1)

Hắn lý giải kiếm pháp Trương gia đã sâu tận xương tủy, đạt đến tình trạng khó tin, nhất cử nhất động, đều kèm theo tốc độ áo nghĩa, vị trước mắt này, lại có thể đi sau mà đến trước, không chỉ như vậy, trên lực lượng càng vượt xa hắn!

Có thể đoán được, chỉ cần không tránh né, đối phương nhất định phá vỡ lực lượng của hắn trước, mà kiếm pháp của hắn cho dù rơi vào trên người đối phương, cũng không có một chút tác dụng.

- Hừ!

Biết gặp cường giả chân chính, tâm nhường diệt hết, hít sâu một hơi, bàn chân lui ra sau nửa bước, trường kiếm ở giữa không trung vẽ ra một kiếm hoa đặc thù, đổi đâm thành bổ.

- Chiêu Cầm Long kiếm cũng thi triển ra, ngươi...

Nhìn thấy chiêu này, Mộng kiếm thánh suýt chút nữa nổ tung.

Nếu nói trên thế giới này người hiểu rõ Hưng kiếm thánh nhất, tuyệt đối là nàng, chiêu Cầm Long kiếm này, hai người tu luyện qua rất lâu mới có thành tựu, mặc dù không tính tuyệt chiêu mạnh nhất, nhưng uy lực cực mạnh, cho dù Nhậm Thanh Viễn đột nhiên gặp lên, cũng sẽ luống cuống tay chân. Mới ra tay liền sử dụng, không phải bảo ngươi nhường ư? Có nhường như thế sao?

- Trở về có thể lên giường của ta, ta viết ngược tên họ lại!

Mộng kiếm thánh Vương Mộng Á nghiến răng nghiến lợi.

- Ừm, phản ứng rất nhanh!

Thấy Trương gia gia chủ liếc mắt liền nhìn ra chiêu kiếm của mình phát sau tới trước, không chút do dự biến chiêu, Trương Huyền cười cười, thân thể vẫn ngồi tại nguyên chỗ bất động, đối mặt kiếm chiêu chưa từng ngăn cản, cổ tay rung lên, lần nữa đâm tới. Giống như chiêu số vừa rồi, lực lượng đồng dạng, chỉ bất quá lần này đâm vào không phải mi tâm, mà là bả vai.

Dựa theo tình huống bình thường, bả vai khoảng cách xa hơn một chút, nhìn tốc độ, trường kiếm của Trương gia gia chủ nhất định rơi vào trên đầu của hắn trước, nhưng chỉ cần Hưng kiếm thánh tiếp tục công kích, cổ tay tất nhiên sẽ rơi vào trên kiếm mang của hắn trước.

Lấy trình độ sắc bén của kiếm mang, sẽ bị chém đứt trước, không làm bị thương được đối phương, da mặt của Hưng kiếm thánh co lại, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.

Vốn cho rằng tu vi của đối phương không cao, thật muốn ra tay, tuỳ tiện có thể vượt qua, nằm mơ cũng không nghĩ đến, thi triển ra toàn lực, cũng chiếm không được một chút tiện nghi.

Thanh niên trước mắt này, tuổi không lớn lắm, nhưng ánh mắt giống như có thể trước thời hạn nhìn thấu chiêu kiếm cùng động tác của hắn, mỗi một lần đều liệu địch tiên cơ, vừa ra tay liền phong tỏa toàn bộ thế công của hắn.

Không chỉ như vậy, mấu chốt nhất là... Đối phương dùng chiêu số giống y như đúc, còn là kiếm pháp cơ sở nhất Trương gia... Lễ Thượng Vãng Lai (*có qua có lại)!
Tên như ý nghĩa, đây là chiêu số thăm dò, tiên lễ hậu binh, cùng người đối chiến, lấy lễ để tiếp đón, thăm dò lực lượng của đối thủ, sau đó lại tiến hành phản kích...

Dùng một chiêu số thăm dò, liên tục phong bế hai lần công kích của hắn, thực lực và trình độ kiếm pháp của người này, đến cùng cao bao nhiêu?

- Ta không tin!

Hưng kiếm thánh nhíu mày, biết không tránh né, cổ tay sẽ bị chém xuống, lần nữa lui về phía sau nửa bước, trường kiếm lại run lên, hóa thành bầu trời đầy sao, đâm tới con mắt của Trương Huyền.

Kiếm Lạc Phồn Tinh!

Chiêu này là hắn dùng gần ba năm sáng tạo, đồng dạng không phải tuyệt chiêu đỉnh phong nhất, nhưng so với chiêu Cầm Long kiếm lợi hại hơn ít nhất gấp đôi.

Ngưng tụ như hồng, rải rác giống như bầu trời đầy sao, không chỉ có công kích vật lý, đối với tinh thần cùng linh hồn cũng có tính mê hoặc cực lớn.

Lần đầu tiên thi triển ra, xem như Mộng kiếm thánh cũng thiếu chút bị thiệt thòi.

Liên tục hai chiêu thất bại, Hưng kiếm thánh không còn giữ lại chút nào. Thi triển chiêu số ra, trong tích tắc, Trương Huyền giống như lâm vào trong bầu trời đầy sao, bốn phía trống rỗng, như một chỗ giả lập không có khái niệm thời gian và không gian, tìm không thấy đông nam tây bắc, thậm chí không biết kiếm chiêu công kích tới từ chỗ nào.

Giống như người đi vào tinh không, ngôi sao bốn phía lớn nhỏ giống nhau, bất kể tốc độ tiến lên bao nhanh, vật tham chiếu thoạt nhìn không thay đổi, nhìn bằng mắt thường giống như không có nhúc nhích.

Chương 2949: Trương Huyền muốn chỉ điểm (hạ) (2)

Thời khắc này Trương Huyền chính là như vậy, kiếm khí đến cùng bao nhanh, cách mình bao xa, không có bất kỳ khái niệm gì.

- Lão sư...

Trịnh Dương nắm chặt trường thương, toát ra mồ hôi lạnh.

Lấy thực lực của hắn, đơn độc đối mặt một kiếm này, cũng không dám nói có thể chặn lại, lão sư có thể bị nguy hiểm hay không?

Trong ánh mắt gấp gáp, Trương Huyền ngồi dưới đất động, nhưng vẫn không có di động thân hình, cùng mới vừa rồi không có khác nhau chút nào, lần nữa đâm tới một chiêu Lễ Thượng Vãng Lai.

Rầm!

Kiếm khí cách trời sao còn một đoạn, tựa như đánh trúng vào một chỗ thiếu hụt.

Trời sao sụp đổ, thiên địa dị tượng biến mất.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Hưng kiếm thánh khí huyết quay cuồng, lần nữa lui về sau bảy tám bước, trong mắt tràn đầy khó tin cùng kinh hãi.

- Lễ Thượng Vãng Lai, có thể phá vỡ Kiếm Lạc Phồn Tinh của ta? Cái này... làm sao có thể? Mặc dù chiêu này không thuộc về kiếm pháp đứng đầu nhất mà mình tu luyện, nhưng cũng không thể khinh thường, một chiêu số bình thường của đối phương liền phá giải, giống như dùng Thái Tổ trường quyền, đánh bại Giáng Long Thập Bát Chưởng vậy, để cho người ta khó mà tin được.

- Ha ha!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, trong giọng nói mang theo mùi vị chỉ điểm giang sơn:

- Kiếm, lực lượng kéo dài, chỗ tâm ý đến, liền có thể phá địch, chiêu số chỉ là phụ trợ! Lễ Thượng Vãng Lai, mặc dù là chiêu số đơn giản nhất, nhưng cũng bởi vì đơn giản, mới nắm giữ vô số biến hóa không thể dự đoán. Dùng ở trong tay cường giả, uy lực mạnh hơn! Giống như một hán tử say, cầm kiếm chém loạn, ngươi căn bản không biết chiêu tiếp theo của hắn sẽ chỉ nơi nào, càng không rõ ràng có phải muốn giết ngươi hay không...

- Đương nhiên, tu luyện giả có thể tiện tay đánh bại hán tử say, là bởi vì tuy chiêu số của hắn không xác định, nhưng không có tính nhắm vào. Chiêu số đơn giản, thi triển ra có tính nhằm vào, liệu địch tiên cơ, nắm giữ mục tiêu tấn công, sẽ có thể đánh bại địch giành chiến thắng!

- Vừa rồi ngươi thi triển Kiếm Lạc Phồn Tinh, mặc dù chiêu số ảo diệu có một không hai, tinh khí thần sẽ bị khóa chặt, khó mà trốn tránh, nhưng muốn khóa chặt tinh thần của đối thủ, nhất định phải có môi giới câu thông, mà cái môi giới này chính là sơ hở trong chiêu số của ngươi. Vừa rồi ta dùng chiêu số, mặc dù đơn giản, nhưng lại tìm được vị trí này, nhẹ nhàng đâm rách là đương nhiên.
- Bởi vậy chiêu kiếm của ngươi không chiến mà tự tan! Như xây dựng nhà cao tầng, đừng xem tính toán chính xác, chút xíu không kém... Nhưng chỉ cần ở chỗ mấu chốt nhất lấy đi một viên gạch, liền có khả năng dẫn đến cả kiến trúc biến thành phế tích!

- Chiêu số đơn giản, chưa chắc là chuyện xấu, có đôi khi dùng tốt, ngược lại sẽ đưa đến hiệu quả cực cao.

Nói đến đây, Trương Huyền nhìn lại, than thở một tiếng:

- Trương tộc trưởng, ngươi quá câu nệ ở võ kỹ và chiêu số...

- Ta...

Hưng kiếm thánh hơi đỏ mặt.

Làm một trong mấy người dùng kiếm mạnh nhất đương đại, bị gia hỏa hư hư thực thực là con của hắn giáo huấn, khuôn mặt có chút che không được.

- Không cần xấu hổ, lấy tuổi tác của ngươi, có thể tu luyện ra kiếm chiêu, kiếm ý như vậy, đã cực kỳ khó được...

Trương Huyền mỉm cười:

- Nếu không như vậy đi, chỉ cần nguyện ý, ta có thể chỉ điểm ngươi thiếu hụt trong kiếm chiêu, để ngươi tiến thêm một bước!

Chương 2950: Cái mông ngươi có cái bớt hay không? (1)

- Hì hì!

Mộng kiếm thánh nghe được lời này của Trương Huyền, cũng nhịn không được nữa, cười run rẩy hết cả người. Không hổ là nhi tử của Vương Mộng Á nàng, muốn dạy lão tử kiếm pháp, quả nhiên có khí phách!

- Nói hay lắm!

Nàng nhịn không được la lên, tên này đã sớm bành trướng, bây giờ bị nhi tử đả kích, cảm giác thật sảng khoái!

- Cái này...

Nghe được tiếng la của nàng, tất cả Danh Sư cửu tinh cùng cao thủ Trương gia, từng cái hai mặt nhìn nhau.

Vị Trương gia chủ mẫu này, đến cùng ở bên nào?

Ngụy Như Yên, Vương Dĩnh… cũng không hiểu ra sao, chồng mình bị đánh, bị giáo huấn, còn vui vẻ như thế... đầu óc người Trương gia quả nhiên đều có vấn đề!

- ...

Nhìn thấy vợ cười sắp từ không trung rơi xuống, vẻ mặt thanh niên trước mắt thành thật, Hưng kiếm thánh suýt chút nữa thổ huyết, vẻ mặt hắn cực kỳ khó coi. Nếu không phải tu dưỡng cao, chỉ sợ sẽ trực tiếp nổ tung.

- Nghe đạo có trước sau, ta chỉ là ở trên kiếm thuật lý giải hơi mạnh hơn ngươi mà thôi, cùng ngươi nghiên cứu thảo luận, chớ nên căng thẳng.

Trương Huyền nói.

- Không cần!

Hưng kiếm thánh hất ống tay áo, khẽ nói:

- Nghiên cứu thảo luận, vẫn là chờ tỷ thí xong lại nói, ta còn có một chiêu, nếu như ngươi ngăn cản được, mới coi như chân chính vượt qua ta!

Phần phật!
Hưng kiếm thánh nói xong, cũng không cần đối phương trả lời, hừ lạnh một tiếng, trường kiếm lăng không, lần nữa đâm tới.

Trương Huyền lắc đầu, thân thể vẫn bất động, ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, lần nữa điểm tới.

Vẫn là Lễ Thượng Vãng Lai, nhưng lần này kiếm chiêu càng thêm sắc bén, vừa xuất hiện liền đâm phá không gian, chỗ kiếm mang đi tới, xuất hiện vết rách đen kịt.

- Đây là... Kiếm khí phá hư?

- Chỉ bằng vào kiếm khí, có thể đâm rách hư không, xé rách không gian, đây là lực lượng vượt qua Thánh Vực cửu trọng mới có thể thi triển ra!

- Hắn không phải mới Động Hư cảnh sao? Làm sao lại mạnh như vậy?

Tất cả mọi người đều biến sắc.

Đặc biệt là đám người Trương Vô Ngân, U Nhược Tâm, từng cái khuôn mặt trắng bệch, cực kỳ khó tin.

Trương Huyền này là dựa vào lôi đình, mới làm cho bọn họ cực kỳ chật vật, nhưng thực lực bản thân thật không đáng cười một cái, lúc nào cường đại như vậy?
Nếu trước đó mạnh như vậy, nói đi là đi, nói đến là đến, căn bản không phải bọn họ có thể ngăn cản!

- Cái này, cái này...

Nhậm Thanh Viễn cũng trợn mắt.

Sớm biết Trương Huyền này là Danh Sư nắm giữ thực lực như thế, đánh chết cũng không ban bố lệnh truy nã! Loại thực lực này, đã có thể so với Thái Thượng trưởng lão, xem như hắn cũng không có tư cách xử lý.

- Khó trách có thể dạy dỗ nhiều học sinh lợi hại như vậy...

Nhậm Thanh Viễn nuốt ngụm nước bọt, quay đầu nhìn về phía đám người Trịnh Dương, chỉ thấy mấy học sinh của hắn, tất cả đều là vẻ mặt đương nhiên, dường như đã sớm biết, đối mặt loại sự tình này, lão sư có thể giải quyết dễ như trở bàn tay.

Tựa hồ ở trong lòng bọn họ, coi như Trương Huyền nắm giữ lực lượng mạnh hơn cũng rất bình thường.

- Quái thai, một đám quái thai...

Nhậm Thanh Viễn xiết chặt nắm đấm, thân thể run rẩy.

Rầm!

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, kiếm khí của Trương Huyền đi tới trước mặt Hưng kiếm thánh, người sau cũng không cam chịu yếu thế, trường kiếm run rẩy, hóa thành một đạo kiếm mang đâm tới cổ họng của Trương Huyền.

- Đoạt mệnh tam kiếm!

Nhìn thấy chiêu này, Mộng kiếm thánh giật nảy mình.

Đoạt mệnh tam kiếm, là tuyệt chiêu bảo vệ tính mạng mà nàng và Hưng kiếm thánh tu luyện nhiều năm, vốn nghĩ lúc gặp nguy hiểm sẽ sử dụng, không nghĩ tới lần đầu tiên diện thế, vậy mà dùng ở trên người nhi tử.

Cổ tay khẽ đảo, trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, đang định xông tới cứu người, chỉ thấy Trương Huyền ngồi dưới đất mỉm cười, đột nhiên mở miệng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau