THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2931 - Chương 2935

Chương 2931: Danh Sư đường chạy (2)

Hiện tại Đường Chủ lệnh chính là như vậy, sờ tới sờ lui cực kỳ thuận theo, thu vào trong giới chỉ cũng không phản kháng, nhưng muốn luyện hóa lại không được...

- Trương Huyền, nếu như còn nhớ thân phận Danh Sư trước kia, thì giao Đường Chủ lệnh ra! Nếu không, Độc điện cùng Vu Hồn sư sẽ ở ngày hôm nay trở thành lịch sử...

Nhậm Thanh Viễn lạnh lùng nhìn qua.

Trước đó hắn còn nghĩ, có thể bắt sống vị này, khống chế lại hay không, bây giờ đối phương cướp đi Đường Chủ lệnh, thậm chí còn thù vào trong giới chỉ, đã không còn khả năng cứu vãn.

Trước mặt mọi người cướp đi Đường Chủ lệnh, tương đương với hao tổn tôn nghiêm của Danh Sư đường, lại thêm hai học sinh của hắn, một vị khống chế Độc điện, một vị là đại năng Vu Hồn... Không xử lý, đã khó mà khống chế.

- Trở thành lịch sử? Vậy nhìn xem các ngươi có bao nhiêu mạng người tới lấp đi!

Ngụy Như Yên hừ nhẹ một tiếng, bàn tay lăng không trảo một cái, một đoàn khí độc phân tán bốn phía, bao phủ đám người Trương Huyền, như một cái lồng ánh sáng.

Bất kể chân khí hay lực lượng, chỉ cần đi vào lồng ánh sáng, sẽ chạm phải khí độc, Danh Sư cửu tinh cũng khó may mắn thoát khỏi.

- Không biết sống chết! Mọi người nghe lệnh, vận chuyển Khôi Tinh trận!

Nhậm Thanh Viễn cười lạnh, trường kiếm trong tay nâng lên.

Phần phật!

Các Danh Sư cửu tinh lập tức chuyển động thân hình, thời gian nháy mắt, vô số lực lượng mượn nhờ kiến trúc cùng trận pháp ở bốn phía, hội tụ vào một chỗ, tập trung ở trên mũi kiếm của hắn, mang theo khí tức mạnh mẽ tựa như lôi đình.

- Phá!

Lực lượng tập trung, kiếm mang bắn ra, như một dải lụa màu vàng óng, phá không ép xuống, không gian nứt ra vết rách, khí độc tới đụng một cái, không có kiên trì quá lâu, đã bị xé rách giống như giấy, chia làm hai đoạn.

- Hừ! Lộ Xung gầm thét, lần nữa biến thành hồn thể, bỗng nhiên không gian giống như bị may vá, ở dưới hồn tuyến dẫn dắt, lần nữa khép lại.

- Mượn dùng hồn lực may vá không gian... Không hổ là hồn sư, quả nhiên có chút thủ đoạn, có điều ta nhìn ngươi có thể kiên trì bao lâu!

Nhậm Thanh Viễn cười lạnh, trường kiếm trong tay tiếp tục ép xuống.

Tê lạp!

Kiếm mang như điện, mang theo lực lượng không thể ngăn cản.

Phốc!

Lộ Xung hơi đỏ mặt, thân thể kìm lòng không được rơi xuống dưới, tựa hồ có chút không kiên trì nổi.

Mặc dù thực lực của hắn không yếu, nhưng mười mấy vị Danh Sư cửu tinh phối hợp đại trận, lại thêm Nhậm Thanh Viễn tự mình ra tay, căn bản không chống lại được. Khí độc bị xé nứt, vẻ mặt của Ngụy Như Yên cũng biến thành phấn trắng, trên đầu chảy ra mồ hôi.

- Lão sư, chúng ta sắp không kiên trì nổi...

Nàng nhịn không được nữa nhìn lại.

- Ừm...

Trương Huyền gật đầu.

Hai đệ tử ngăn cản công kích, hắn cũng không nhàn rỗi, thừa dịp nhìn kỹ trận pháp, tìm ra không ít thiếu hụt, chỉ bất quá những thiếu hụt này, cách nơi này đều có chút xa, dùng tình huống hiện tại của hắn, căn bản không thể đến.

- Ta nói cho các ngươi biết một chỗ, hai người các ngươi ai nghĩ biện pháp lao ra, phá chỗ đó đi, có thể giải quyết trận pháp này...

Trương Huyền dừng lại một chút, truyền âm dặn dò, mới nói một nửa, liền thấy trên không kiếm mang đột nhiên tạch tạch, tựa như bẻ gãy, Nhậm Thanh Viễn vốn đằng đằng sát khí, khí tức cứng lại, suýt chút nữa từ không trung rơi xuống, hơi đỏ mặt, phun ra một ngụm máu tươi.

- Làm sao vậy?

Nhậm Thanh Viễn ổn định khí tức, xoay người hét lớn.

Ngay vừa rồi, trận pháp đột nhiên xuất hiện biến cố, nếu không phải thực lực hắn mạnh mẽ, chỉ sợ lần này đã bị đánh chết tươi.

- Bẩm báo quyền đường chủ, không biết xảy ra chuyện gì... Trận pháp hạch tâm của Danh Sư đường, đột nhiên... Đột nhiên chạy!

Một Danh Sư bay tới, bờ môi run rẩy.

Chương 2932: Vương Dĩnh đến (1)

- Danh Sư đường chạy?

Thân thể của Nhậm Thanh Viễn nhoáng một cái:

- Ngươi nói cái gì?

Những Danh Sư khác cũng ngây người.

Danh Sư đường là kiến trúc, là vật chết, làm sao lại chạy?

Hơn nữa ở thời khắc trọng yếu như vậy?

Coi như nói đùa, cũng không phải đùa như vậy nha!

- Là ta tận mắt nhìn thấy, kiến trúc của Danh Sư đường chạy cực kỳ biệt nhanh, hình như nghe theo mệnh lệnh của ai đó...

Thấy mọi người đều không tin, vị Danh Sư này vội vàng giải thích:

- Đã mọc ra chân, không tin, các ngươi nhìn...

Nói xong chỉ xa xa.

Mọi người vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy nơi xa khói bụi mù mịt, vô số kiến trúc điên cuồng lao đến, tựa như thiên quân vạn mã, kịch liệt va chạm, mặt đất cũng bắt đầu đung đưa.

- Ta sát... Đây là nhà của ai?

- Một đám kiến trúc, giương nanh múa vuốt xông lại... muốn làm gì?

- Sẽ không phải là “nhà triều” chứ! (*giống như thú triều ấy) - Ta chỉ nghe qua thú triều, còn chưa từng nghe qua “nhà triều”...

Tất cả Danh Sư cửu tinh da đầu nổ tung, ngay cả Trương Vô Ngân, Lạc Khinh Trần… cũng hai mặt nhìn nhau, miệng há to có thể nhét vào quả trứng gà.

Gặp qua Thánh thú chấn kinh làm chuyện điên rồ chạy loạn, gặp qua bầy cá, bầy chim chạy loạn, nhưng từ chưa thấy qua một đám nhà đều nhịp chạy tới... Quả thực lật đổ cảm quan.

- Là có người khải linh cho những phòng ốc này...

Nhậm Thanh Viễn cố nén ngực sôi trào, lông mày không ngừng nhảy.

Vừa mới bắt đầu cực kỳ khiếp sợ, giờ phút này đã hiểu được.

Nhà bình thường là sẽ không động, có thể giống như hiện tại nhảy loạn, chạy loạn, còn có cái huýt sáo, một bộ giống như lưu manh... Khẳng định là bị người khải linh!

- Không đúng, đây không phải nhà bình thường, mà là... Danh Sư đường! - Thật đúng vậy, Hàn Băng thành Danh Sư đường, liên minh đế quốc Danh Sư đường, Thiên Diệp thành Danh Sư đường, Tử Hương các Danh Sư đường... Những cái này trước đó ta đều đi qua, không nghĩ tới bọn chúng đều nhổ đất chạy ra...

- Cái lớn nhất kia, sao nhìn quen mắt như thế?

- Là tường thành của liên minh đế quốc...

Nhà càng đi càng gần, mọi người thấy rõ bộ dáng của vô số kiến trúc, lông mày càng nhảy loạn, từng cái há to miệng, không khép lại được.

Lại là tất cả Danh Sư đường trong phạm vi mấy vạn cây số! Những thứ này, trước kia đều là vị trí người người kính sợ, khu vực trọng yếu nhất một phương, đại biểu uy nghiêm, giờ phút này tất cả đều huýt sáo xông lại, thậm chí thỉnh thoảng còn lắc eo, tràn đầy phong tao...

- Khẳng định là Khải Linh sư công hội, các nàng nổi điên làm gì?

Nhậm Thanh Viễn kìm nén không được, mặt tái xanh.

Có thể quy mô khải linh Danh Sư đường lớn như thế, để bọn nó xông lại, trừ Khải Linh sư công hội, tuyệt đối không có cái thứ hai có thể làm được!

Thế nhưng Khải Linh sư công hội, không phải từ trước tới nay đều rất an phận ư? Lại thêm ít người, đừng nói đối nghịch Danh Sư đường, ngay cả một chút thế lực lớn cũng không dám trêu chọc, làm sao đột nhiên khải linh nhiều Danh Sư đường, xông lại làm loạn như vậy?

- Kiến trúc Danh Sư đường chắc chắn, càng có trận pháp bao phủ, thuộc về chỉnh thể thống nhất, sẽ không giống những kiến trúc khác, một khi chạy sẽ trực tiếp vỡ vụn, cho nên sau khi khải linh rất dễ dàng xuất phát... Chỉ là, Khải Linh sư công hội làm như vậy, không sợ triệt để đắc tội Danh Sư đường sao?

- Đúng vậy, vì cái gì?

- Ta nghe nói, Khải Linh sư công hội vừa mới có hội trưởng kế nhiệm, cực kỳ trẻ tuổi!

- Ta cũng nghe nói, hình như gọi Vương Dĩnh, trước đó còn chuyên môn chúc mừng, chẳng lẽ vị tân nhiệm hội trưởng này muốn động thủ với Danh Sư đường? Quá không tự lượng sức đi!

Chương 2933: Vương Dĩnh đến (2)

Danh Sư khác kịp phản ứng, tất cả đều không hiểu.

Mặc dù Khải Linh sư có thể khải linh vạn vật, nhưng thực lực bản thân không mạnh, đồ vật bị khải linh trong thời gian ngắn có thể hành động, một khi mất đi khống chế sẽ lần nữa biến thành phế tích.

Bởi vậy cái nghề nghiệp này, từ trước tới nay không tranh đấu với người, cực kỳ ôn hoà, sao ngày hôm nay ngay cả Danh Sư đường cũng dám xuất thủ?

Phần phật!

Trong quá trình khiếp sợ, dãy nhà vọt nhanh nhất đến trước mặt, nóc nhà to lớn bỗng nhiên đánh tới một vị Danh Sư cửu tinh.

- Ngươi...

Thấy một cái nhà muốn đánh hắn, vẻ mặt của vị Danh Sư cửu tinh này hết sức khó coi, bàn tay bỗng nhiên đẩy một cái.

Rầm!

Chưởng ấn to lớn rơi vào phía trên, trực tiếp đánh nát nửa bên, nhà sập một nửa, nhưng vẫn không nhụt chí, lần nữa đánh tới, để đối phương cả người bụi bặm.

Loại nhà này, đối phó Thánh vực tứ ngũ trọng khả năng dựa dẫm thể trọng, để cho người ta trọng thương, nhưng đối phó Danh Sư cửu tinh, kém thực sự quá nhiều.

- Đừng động thủ... đánh như vậy, tương đương với chúng ta tự tay phá hủy toàn bộ Danh Sư đường trong phạm vi mấy vạn dặm...

Nhìn thấy khói bụi mạn thiên phi vũ, Nhậm Thanh Viễn nhịn không được nữa, lên tiếng hét lớn.

Những kiến trúc này, đều là tài sản của Danh Sư đường bọn họ, coi như phá hủy, cũng không nở mày nở mặt ah! Một khi có người hỏi thăm... nói ra cũng mất mặt.

- Không đánh, nhưng bọn chúng tấn công...
Một Danh Sư cửu tinh bị một cái nhà huýt sáo quất trúng, bay ngược ra ngoài, đầu cắm ở trong phế tích, vẻ mặt đen thui.

Bọn họ có thể dừng tay, nhưng đám nhà không ngừng.

Tuy bị giới hạn lực công kích, tạm thời không giết được bọn hắn, nhưng một mực bị quất như vậy... mặt mũi Danh Sư ở đâu?

- Ta biết, những phòng ốc này nhất định có người khống chế, nếu không, không có khả năng xông lại, chỉ cần tìm được người khải linh, hoặc là người phụ trách Khải Linh sư công hội, liền có thể giải quyết!

Ánh mắt của Nhậm Thanh Viễn như điện, không ngừng nhìn bốn phía.

Những phòng ốc này bị người khải linh, như vậy thì nhất định có Khải Linh sư ở lân cận, chỉ cần tìm được người này, khống chế đối phương, nhà sẽ không còn là tai hoạ ngầm, nguy cơ tự nhiên giải trừ.

- Ở đây...

Đột nhiên Nhậm Thanh Viễn tìm đúng phương hướng, lăng không trảo một cái.
Hô!

Chưởng lực còn không có bay ra bao xa, một cái nhà nhào tới, nóc phòng to lớn giam hắn lại.

- Ngươi...

Khóe miệng Nhậm Thanh Viễn có giật, hai tay vội vàng giương lên, lực lượng toàn thân không giữ lại chút nào bạo phát.

Tê lạp!

Toàn bộ phòng xá nổ tung, xé rách thành vô số mảnh vỡ, bắn ra bốn phía.

Hô hô hô!

Lại liên tục bảy tám phòng nhỏ lao đến.

Mỗi một cái đều giống như nhìn thấy cừu nhân giết cha, dùng cửa làm miệng, cửa sổ làm mắt, thỉnh thoảng ném ra hai ba bộ bàn ghế, giường chiếu, đá trên vách tường cũng cuồn cuộn trượt xuống, coi như thực lực của Nhậm Thanh Viễn mạnh mẽ, đồng thời đối mặt nhiều nhà như vậy, cũng có chút luống cuống tay chân.

- Khải Linh sư công hội, các ngươi muốn tạo phản sao?

Nhậm Thanh Viễn nhịn không được nữa, lên tiếng gào thét, thanh âm vang vọng toàn bộ Đế đô.

- Danh Sư đường chú ý sư đạo truyền thừa, tôn sư trọng đạo, có người vu cáo hãm hại thầy ta, không phân tốt xấu, liền muốn giết hắn, động thủ với hắn... Ta vì cứu sư mà đến, tuân theo lý niệm Danh Sư, truyền thừa mỹ đức mà Khổng sư lưu lại, sao biến thành tạo phản?

Một thanh âm nhàn nhạt vang lên, ngay sau đó liền thấy tường thành của liên minh đế quốc bay cao, một thiếu nữ ngự phong mà đứng, váy dài màu tím đón gió vũ động, như một vị tiên tử từ trên trời giáng xuống.

Chương 2934: Trịnh Dương hiện thân (1)

- Nàng là tân nhiệm hội trưởng của Khải Linh sư công hội, Vương Dĩnh?

- Phải, trước đó ta thấy qua, mặc dù tuổi tác không lớn, thiên phú lại vô song, chỉ dùng thời gian mấy tháng, liền thành công xung kích Khải Linh tháp...

- Nàng nói tới cứu sư, không phải Trương Huyền cũng là lão sư của nàng chứ?

- Cái này, cái này... Một học sinh là Độc điện Điện chủ, một cái là cường giả Vu Hồn đỉnh phong, càng có một vị là tân nhiệm hội trưởng của Khải Linh sư...

Tất cả Danh Sư rụt cổ, đồng loạt cúi đầu nhìn về phía thanh niên ngồi bất động kia, trong lòng sóng to gió lớn.

Thân là Danh Sư cửu tinh, biết dạy học sinh cũng không phải một chuyện dễ dàng, bọn họ đều là học trò khắp thiên hạ, nhưng có khả năng giống như bọn họ, đạt tới Danh Sư cửu tinh, lác đác không có mấy.

Vị Trương Huyền này, chẳng qua Thánh vực bát trọng Động Hư cảnh sơ kỳ, thực lực bản thân không hiển sơn lộ thủy... nhưng học sinh đều là một phương đại lão... Đến cùng làm sao làm được?

Mấu chốt nhất là, những học sinh này vì cứu hắn, ngay cả Danh Sư đường cũng không sợ hãi chút nào, không tiếc chính diện chống đỡ... Đây rốt cuộc cần cảm tình bao sâu mới có thể làm được?

Phải biết, mặc dù Danh Sư đại lục sư đạo nghiêm khắc, nhưng người bội bạc, khi sư diệt tổ cũng có một đống... lão sư gặp được loại tình huống này, đệ tử coi như giả vờ không biết, bỏ mặc, cũng không có người trách tội.

Dù sao Danh Sư đường là chính thống của đại lục, nhưng những người này vì lão sư, quy củ gì cũng mặc kệ, trực tiếp xông lên, thậm chí bất kể sinh tử... Trương Huyền này đến cùng truyền thụ bọn họ cái gì? Có thể để cho bọn hắn khăng khăng một mực như vậy?

- Vương hội trưởng, ngươi hẳn phải biết, ngươi bây giờ đang động thủ với ai!

Nhậm Thanh Viễn cắn răng, hừ lạnh nói.

- Đương nhiên biết, sư ân nặng như núi, bất kể là ai, dám ra tay với lão sư ta, coi như liều mạng, cũng sẽ đấu tranh đến cùng, tuyệt không lùi bước!

Nữ hài nhìn qua, vẻ mặt thản nhiên. - Xem ra bọn họ nói không sai, Trương Huyền này cũng là lão sư của ngươi?

Nhậm Thanh Viễn nói.

- Không sai, Trương Huyền chính là gia sư, có ân tái tạo với ta!

Nữ hài gật đầu, chính là Vương Dĩnh chạy tới.

Phòng ốc trong phạm vi ba vạn cây số xung quanh Băng Nguyên cung, đều bị nàng cùng tất cả trưởng lão của Khải Linh sư công hội khải linh, lúc này mới làm ra động tĩnh lớn như vậy, để cho người ta rung động.

- Vị Trương Huyền này, ngang bướng thành tính, đại náo Trương gia, đả thương đại trưởng lão Trương Vô Ngân, cùng hơn mười vị trưởng lão, đại náo Thánh Tử điện, đánh thành quyền Điện chủ Chiêm sư trọng thương, cuối cùng lại chạy đến Băng Nguyên cung, bắt đi thiếu cung chủ, hủy vô số kiến trúc... Những tội danh này coi như không nói, dạy ra sát nhân cuồng ma như Độc điện Điện chủ, Vu Hồn sư, hiện tại càng luyện chế bảo vật Dị Linh tộc... Chỉ bằng vài điểm này, đã là kẻ địch của Danh Sư đường, tội không thể tha!

Nhậm Thanh Viễn quát.

- Sát nhân cuồng ma? Tiếng xấu rõ ràng? Ha ha! Vương Dĩnh cười lạnh:

- Ngươi nói Ngụy Như Yên sư muội ta sát nhân cuồng ma, xin hỏi nàng giết ai? Xin nói ra họ tên!

- Cái này...

Nhậm Thanh Viễn sững sờ.

Độc điện Điện chủ này vừa đến liền uy thế bát phương, độc lật cường giả này đến cường giả khác, nhưng những người này chỉ hôn mê, bị thương, không có cái nào tử vong. Nói cách khác, đối phương quả thực không giết chết một người, dù hai bên đối địch.

- Ngươi nói Lộ Xung sư đệ của ta tiếng xấu rõ ràng, xin hỏi... Hắn làm chuyện xấu gì để cho người ta sợ hãi, nhân thần cộng phẫn?

Vương Dĩnh tiếp tục nói.

Nhậm Thanh Viễn lần nữa nói không ra lời.

Lộ Xung là Vu Hồn sư, nếu như không xuất hiện, nói thật hắn cũng không biết có người này. Chỉ từ điểm ấy có thể thấy được, vẫn chưa làm qua bất kỳ chuyện xấu gì.

- Thế nào, nói không ra lời?

Vương Dĩnh cười lạnh:

- Đường đường Danh Sư, công bằng công chính, chú ý công chính, lúc nào cũng chủ quan ước đoán, tùy tiện kết luận cho người ta? Nói thầy ta cướp Băng Nguyên cung thiếu cung chủ, vậy ta hỏi ngươi, ngươi có biết vị thiếu cung chủ này là ai không?

Chương 2935: Trịnh Dương hiện thân (2)

- Là ai?

Nhậm Thanh Viễn nhíu mày:

- Là Băng Nguyên cung mới tìm được người có Thuần Âm thể, nghe nói vì tìm kiếm người này, hao tốn không biết giá lớn bao nhiêu...

- Tiêu tốn giá lớn bao nhiêu ta không biết, nhưng ta biết... Vị thiếu cung chủ này, nàng...

Vương Dĩnh chắp hai tay sau lưng, nhìn qua:

- Là sư tỷ ta!

- Sư tỷ? Ngươi ý tứ... Vị Băng Nguyên cung thiếu cung chủ này, cũng là học sinh của Trương sư?

Con ngươi của Nhậm Thanh Viễn co rụt lại, vội vàng quay đầu nhìn về phía U Nhược Tâm cách đó không xa, sắc mặt tái xanh:

- Đây là sự thật?

Thời điểm báo lên tình huống, Băng Nguyên cung không nói chuyện này.

- Vị Trương Huyền này truyền thụ qua Triệu Nhã, nhưng hắn giả mạo Dương sư, có ý định làm loạn, tiêu diệt Băng Nguyên cung, mang đi thiếu cung chủ là sự thật không thể chối cãi, lại nói... Hắn bồi dưỡng Độc sư, truyền thụ Vu Hồn chi thuật, mục đích nhất định không đơn thuần, mong Nhậm sư đừng bị người này mở miệng nghe nhìn lẫn lộn...

U Nhược Tâm vội nói.

- Mục đích không đơn thuần? Nghe nhìn lẫn lộn? Dám nói lão sư cùng sư tỷ ta như vậy, ai cho ngươi lá gan?
Phần phật!

U Nhược Tâm nói còn chưa kết thúc, đột nhiên một tiếng hét lớn từ đằng xa vang lên, ngay sau đó một thanh trường thương phá không đâm tới, trong chốc lát liền tới trước lồng ngực của nàng.

- Ah...

Con ngươi của U Nhược Tâm co rụt lại, vẻ mặt trắng bệch, vội vàng lui về phía sau.

Uy lực của một thương này, phảng phất như cắt phá không gian cùng thời gian, chưa đi tới trước mặt, lực lượng đã muốn đâm thủng người, mặc dù thực lực của U Nhược Tâm mạnh mẽ, vẫn có chút không chống lại được.

Hô hô hô!

Bàn tay không ngừng vung động, liên tục kết ra hơn trăm chưởng ấn. Một lồng ánh sáng xuất hiện ở trước mặt, giống như thủy tinh. Đây là phòng ngự mạnh nhất của nàng, Chí Âm Hàn Băng Bích!

Tạch tạch! Trường thương bay tới cùng Chí Âm Hàn Băng Bích tiếp xúc, người sau giống như đậu phụ không kiên trì được một cái hô hấp, liền xuất hiện vết rách.

- Nhậm đường chủ cứu ta...

Biết Chí Âm Hàn Băng Bích không ngăn cản nổi, trường thương thật muốn đâm thủng, không chết cũng trọng thương, U Nhược Tâm kìm nén không được hô.

- Ngâm nga!

Không nghĩ tới chuôi trường thương bất ngờ xuất hiện kia uy lực cường đại như vậy, bàn chân của Nhậm Thanh Viễn đạp mạnh, cả người thuấn di đến trước mặt, trường kiếm trong tay nhấn tới mũi thương.

Đinh đinh đinh đinh!

Trường thương ở trên không trung liên tục vũ động, mũi thương như đầu gà luân phiên mổ tới, mỗi một kích đều rơi vào trên mũi kiếm của Nhậm Thanh Viễn, giống như lưu tinh va đập.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Bàn tay Nhậm Thanh Viễn tê dại, liên tục lui về sau mấy bước, cực kỳ hoảng sợ.

Chuôi trường thương này không biết từ bao xa bay tới, đâm xuyên qua Chí Âm Hàn Băng Bích của U Nhược Tâm, còn có thể đẩy lùi hắn... người bắn ra trường thương kia rốt cục mạnh đến mức nào?

Nghi ngờ cũng không duy trì bao lâu, một thân ảnh xuất hiện ở cách đó không xa, sống lưng thẳng đứng, mang theo sắc bén đâm thủng bầu trời. Bàn tay chỉ về phía trước, nắm trường thương ở trong lòng bàn tay, ánh mắt chậm rãi nhìn qua.

- Nhậm đường chủ, ta mang lão sư của ta đi... Ngươi không có ý kiến chứ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau