THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2911 - Chương 2915

Chương 2911: Ai dám động lão sư ta? (thượng) (2)

- Tại hạ Trương Huyền!

Trương Huyền gật đầu trả lời.

- Sự tích của ngươi ta đều nhìn qua, hai lần xông đường thành công, một lần xông Danh Sư lầu thành công, đủ loại phụ tu, thiên tư tuyệt đỉnh, càng phá vỡ âm mưu của Dị Linh tộc Thanh Điền hoàng thất, công lao to lớn... nhưng thân là Danh Sư, cần lấy đức làm đầu, đại náo Trương gia, Thánh Tử điện, thậm chí Băng Nguyên cung, trong ba chuyện bất kỳ một cái nào cũng có thể hủy đi tất cả công lao của ngươi... Đến cùng vì cái gì?

Nhậm Thanh Viễn nhịn không được nói.

Đối phương vốn có một tương lai tốt đẹp, nhưng vì sao hết lần này tới lần khác tự tay chôn vùi?

- Nói những thứ này làm gì? Nhậm đường chủ, không phải ngươi bởi vì hắn là thiên tài Danh Sư không có thế lực, nên muốn bao che chứ?

Trương Huyền còn chưa kịp nói chuyện, Trương Vô Ngân ở một bên lạnh lùng cười.

- Bao che? Này thì không đến mức! Bất kể là Danh Sư hay người bình thường, chỉ cần phạm sai lầm, đều sẽ bị trừng phạt, hoàng tử giống như thứ dân...

Nhậm Thanh Viễn nói.

- Như vậy tốt nhất, Trương Huyền này ở Trương gia có ý định làm loạn, hủy hoại vô số kiến trúc, đả thương vô số trưởng lão, tội ác tày trời, nếu ngươi nói cùng tội như thứ dân, vậy ta liền không khách khí... Người đâu, bắt lại cho ta, tuyệt đối đừng để hắn chạy!

Trương Vô Ngân vung tay lên.
Rầm!

Bốn phía xuất hiện bảy tám người, từng người đều mặc trang phục của Trương gia, thân ảnh lắc lư, đồng loạt bay tới.

Đều là cường giả Trương gia, mỗi cái thực lực đạt đến Thánh vực cửu trọng, mấy người liên hợp, không gian bốn phía bị phong tỏa, xem ra muốn dùng truyền tống trận chạy trốn cũng không làm được.

- Hắn phá hư Thánh Tử điện ta, bỏ qua trên dưới, tổn thương trưởng lão, Thánh Tử điện ta cũng sẽ không bỏ qua!

Sưu sưu sưu!

Lại một tiếng hét lớn, Thánh Tử điện quyền điện chủ Chiêm sư bay tới, hơn mười cường giả Thánh Tử điện huyền phù ở trên không, từng người nhìn về phía Trương Huyền.

Thân là học viên của Thánh Tử điện, nhưng đại náo chủ điện, phá hủy vô số kiến trúc, càng đả thương đám người Chiêm sư, đã chạm đến ranh giới cuối cùng. - Trương Huyền, ngươi hủy Băng Nguyên cung ta không nói, còn bắt thiếu cung chủ của chúng ta, tội không thể tha...

U Nhược Tâm cũng tới trước một bước, trên người sóng khí nổ tung. Đối phương ngụy trang Dương sư, bắt đi Triệu Nhã, phá hủy Băng Nguyên cung vô số kiến trúc... Bất kể bên nào, đều bị hắn lên cơn giận dữ, hận không thể trực tiếp xé.

- Bắt đi thiếu cung chủ? Ngươi nói ta bắt đi Triệu Nhã? Đường đường Băng Nguyên cung, như vậy đổi trắng thay đen?

Không để ý tới đám người Trương Vô Ngân cùng Chiêm sư, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía U Nhược Tâm.

Cái khác quả thực là sai lầm của hắn, không có gì phải phủ nhận, nhưng nói hắn bắt Triệu Nhã, quả thực chính là sai lầm nghiêm trọng!

Nếu như không phải các ngươi vì kích hoạt Thuần Âm thể mà bỏ qua đạo nghĩa, dẫn đến Triệu Nhã cầu cứu, sao đến mức xuất hiện nhiều biến cố như vậy?

Kẻ cầm đầu chính là Băng Nguyên cung các ngươi, thế mà còn trả đũa, nói ta bắt Triệu Nhã, thật đúng là đen trắng điên đảo, ăn nói bừa bãi!

Đường đường thế lực lớn một phương, lại thuận miệng nói bậy, lực khống chế của Danh Sư đường thật lỏng lẻo như thế sao?

Nghĩ đến cái này, Trương Huyền nhịn không được nữa ngẩng đầu nhìn về phía các Danh Sư cửu tinh, ánh mắt băng lãnh.

- Ta cho rằng Tổng bộ Danh Sư đường có thể làm được công bằng công chính, không có thiên vị, lúc nào cũng thành một giuộc với Băng Nguyên cung?

Chương 2912: Ai dám động đến lão sư ta (hạ) (1)

- Láo xược!

Nghe nói như thế, các Danh Sư cửu tinh đồng thời hét lớn.

Tổng bộ Danh Sư đường, với tư cách thế lực đỉnh phong nhất đại lục, từ trước tới nay công bằng công chính, bây giờ lại bị đối phương nói liên hợp với Băng Nguyên cung, tất cả đều giận dữ.

- Láo xược? Vậy thì láo xược đi, dù sao ở trong mắt các ngươi, tội danh của ta đã đủ rồi!

Trương Huyền lắc đầu, trên tay tiếp tục đúc lại kinh mạch cho Triệu Nhã, giọng nói có vẻ hơi tiêu điều.

Khó trách Dương sư thất vọng với Tổng bộ Danh Sư đường, không muốn trở về, cách làm trong đó quả thực để cho người ta khó mà tiếp nhận.

Thân là Tổng bộ Danh Sư đường, muốn dò xét Triệu Nhã là học sinh của mình, hẳn là rất đơn giản, bản thân vì cứu người, lại trở thành cướp người... Không tra rõ ràng, liền hùa theo Băng Nguyên cung, quả thực mất đi uy nghiêm của Danh Sư.

- Nếu biết bản thân có tội, còn không ngoan ngoãn bó tay chịu trói!

U Nhược Tâm nhìn lại:

- Thiếu cung chủ của chúng ta đâu? Ngươi giấu nàng đi đâu rồi, còn không mau giao ra!

- Đây là thiếu cung chủ của các ngươi!

Trương Huyền chỉ về phía trước.

- Ngươi nói cái gì?

U Nhược Tâm sững sờ.

Người trước mắt bị chân khí bọc giống như bánh chưng, vừa nhìn liền biết là Dị Linh tộc, lại còn nói là thiếu cung chủ của các nàng, chẳng lẽ tên này dùng bí pháp đặc thù gì, biến thiếu cung chủ thành Dị Linh tộc?

Dị Linh tộc không phải trời sinh sao?
- Đừng nghe hắn nói bậy, hiện tại hắn đang trì hoãn thời gian, sau đó nghĩ biện pháp chạy trốn, mọi người cùng nhau ra tay, trước bắt hắn lại, phong tỏa chân khí lại tiến hành thẩm vấn!

Trương Vô Ngân hét lớn.

- Không sai, trực tiếp động thủ, nếu không tên này có rất nhiều thủ đoạn, ai cũng không dám bảo đảm sẽ xuất hiện vấn đề gì!

Khúc trưởng lão ở trong đám người cũng quát lên.

Vị trước mắt này, tuy không có thực lực, nhưng lại có thú sủng, có lôi kiếp, bọn họ gặp qua nhiều lần, không dám mạo hiểm, ngộ nhỡ chậm trễ một hồi, lại làm ra thủ đoạn gì để bọn họ không thể lý giải, như thế mọi người sẽ lấy giỏ trúc múc nước, thật sự thành trò cười, nói xong xoay người ôm quyền:

- Đường chủ...

- Khóa tu vi lại là được, đừng hạ nặng tay!

Nhậm Thanh Viễn nhẹ gật đầu.

Danh Sư đường đã phát lệnh truy nã, tự nhiên phải có thể hiện, trước bắt đối phương lại nói, sau đó muốn hỏi thăm cũng không muộn.
- Vâng!

Rầm!

Khúc trưởng lão nhẹ gật đầu, nhìn về phía Trương Vô Ngân:

- Đại trưởng lão, ngươi cũng nghe rồi đấy, ra tay đi!

- Được!

Trong mắt Trương Vô Ngân lóe sáng, vẫy bàn tay một cái.

Phần phật!

Bảy tám cao thủ Trương gia lập tức vây quanh, từng người lực lượng cường đại, giống như ở chung quanh bố trí một thiên la địa võng.

- Kỳ Lân thú, hộ chủ!

Biết một khi bị bắt, quá trình đúc lại kinh mạch sẽ bị gián đoạn, sắc mặt Trương Huyền tái xanh, bàn tay run lên, thả Hỏa Diễm Kỳ Lân thú ra.

Hắn bị cố định ở nguyên chỗ, không cách nào động đậy, cũng chỉ có thể dựa vào thú sủng.

May mắn hai ngày này, thông qua dược liệu cùng Thiên Đạo chân khí điều tiết, thương thế trên người đối phương đã tốt đẹp, nếu không thật không biết làm sao cho phải.

Ầm ầm!

Kỳ Lân thú xuất hiện, lập tức gào thét, móng vuốt bổ tới.

Tê lạp!

Chương 2913: Ai dám động đến lão sư ta (hạ) (2)

Cũng không biết là nhìn ra trận pháp liên hợp của đối phương thiếu hụt, hay lực lượng quá mức hung mãnh, một trảo đi xuống, không gian bốn phía bị xé nứt, tất cả cường giả Trương gia đồng thời lui về phía sau.

Những cường giả này, dù đều tính là đại lục đỉnh phong, nhưng Kỳ Lân thú khôi phục thực lực, Thánh vực cửu trọng đỉnh phong, trừ Đại Thánh, cửu trọng bình thường căn bản không làm gì được.

- Nghiệt súc, Trương gia cung phụng ngươi ba năm, thế mà trợ giúp người khác tới đối phó chúng ta, tự tìm cái chết!

Sớm đoán được đối phương sẽ tế ra Kỳ Lân thú, đại trưởng lão lăng không bước ra, năm ngón tay cong cong.

Phần phật!

Một bảo vật tựa như lưới đánh cá xuất hiện, trên không trung càng biến càng lớn.

Rống!

Nhìn thấy thứ này, ánh mắt của Kỳ Lân thú lộ ra vẻ hoảng sợ, bị dọa đến vội vàng lui về phía sau, muốn chạy trốn, có điều bảo vật kia giống như phong ấn không gian, bất kể nó lui về phía sau như thế nào cũng chạy không được.

- Không nghĩ tới đại trưởng lão mang Khốn Long Tác tới!

- Đúng vậy, lúc trước gia chủ là dùng thứ này bắt Kỳ Lân thú!

- Thánh khí tuyệt phẩm, phối hợp thêm thực lực của đại trường lão, coi như Kỳ Lân thú mạnh hơn cũng vô dụng...

Nhìn thấy lưới đánh cá hạ xuống, đám người Trương gia đều thở phào nhẹ nhõm.

Khốn Long Tác ngay cả Thánh thú có huyết mạch Long tộc cũng có thể vây khốn, dù Hỏa Diễm Kỳ Lân thú mạnh mẽ, nhưng so với những Thánh thú có huyết mạch Long tộc, thì vẫn chênh lệch không ít.

Rầm!

Trong âm thanh đối thoại, Khốn Long Tác rơi vào trên người Kỳ Lân thú, nó lập tức bị trói, không ngừng giãy dụa, nhưng không cách nào chạy trốn.

- Đến đây đi! Lăng không trảo một cái, Khốn Long Tác từ từ nhỏ dần, rơi vào lòng bàn tay Trương Vô Ngân, Kỳ Lân thú giống như bị phong ấn ở một không gian khác, cực kỳ tức giận, nhưng không làm nên chuyện gì.

- Ừm?

Không nghĩ tới đối phương có loại bảo vật này, ánh mắt của Trương Huyền híp lại.

Thực lực của hắn bây giờ, không mượn lôi kiếp mà nói, đối với cường giả như Trương Vô Ngân, một chút uy hiếp cũng không có.

- Át chủ bài lớn nhất của hắn chính là thú sủng này, tiếp tục động thủ đi!

Trói Kỳ Lân thú lại, Trương Vô Ngân vẫy tay một cái.

Phần phật!

Vô số cường giả lần nữa bay tới, từng đạo lực lượng như gông xiềng, trong nháy mắt triệt để bao phủ Trương Huyền ở bên trong.

- Thúc thủ chịu trói đi! Một cường giả Trương gia cười lạnh, ngón tay điểm ra, một đạo quang mang bắn tới mi tâm của Trương Huyền, xem ra một khi đánh trúng, tu vi sẽ lập tức bị đánh tan, lực lượng mạnh hơn cũng khó mà chạy trốn.

Thân thể Trương Huyền cứng ngắc.

Tình huống hiện tại của hắn, động cũng không thể động, chớ nói chi là trốn, xem ra chỉ có thể để phân thân và Ngoan Nhân ra... Nếu không tu vi bị đánh tan, không cách nào tiếp tục truyền vào kinh mạch, bị bắt chỉ là việc nhỏ, qua trọng là Triệu Nhã sẽ gặp phiền phức, làm không cẩn thận sẽ thật hương tiêu ngọc vẫn, khó mà cứu chữa!

Bất quá thả Ngoan Nhân ra, là tương đương với tìm chết, Tổng bộ Danh Sư đường rất khó giải thích. Hơn nữa sự tình phân thân càng khó lòng giãi bày, làm không cẩn thận sự tình thư viện sẽ lộ ra ánh sáng.

- Được rồi, lộ ra ánh sáng liền lộ ra ánh sáng...

Thấy lực lượng của đối phương sắp tới trước mắt, không chậm trễ được nữa, Trương Huyền cắn răng, lật bàn tay, đang muốn thả Ngoan Nhân ra, liền nghe một thanh âm truyền đến, tựa như tiếng sấm vang rền.

- Ai dám động lão sư ta?

Ầm ầm!

Tiếng nói còn chưa kết thúc, ánh sáng phóng tới lập tức biến mất không thấy hình bóng, sau một khắc, vị cao thủ Trương gia công kích Trương Huyền kia từ không trung rớt xuống, miệng mũi không ngừng thổ huyết.

- Cái gì?

Mấy vị cường giả khác không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện loại biến cố này, vội vàng xoay người, cũng không kịp phản ứng, đồng thời từ không trung rơi xuống, từng cái nằm trên mặt đất, không ngừng run rẩy.

- Độc điện Hữu hộ pháp Thẩm Khuyết (Độc Thủ tôn giả Hà Quảng Vũ, Vạn Độc tôn giả Lâm Giang Hải) cứu giá chậm trễ, mong đại nhân thứ tội!

Vù! Vù! Vù!

Ba bóng người bất ngờ xuất hiện ở trước mặt Trương Huyền, quỳ một chân trên đất.

Chương 2914: Nghe ta an bài (1)

- Sao người Độc điện lại tới?

- Nghe nói tân Điện chủ của Độc điện là tổ sư chuyển thế, Tiên Thiên độc thể, bá đạo có một không hai, Danh Sư đường phái Danh Sư cửu tinh đến dò xét cũng bị độc ngất... Làm sao lại chạy tới cứu người?

- Ta xem qua tư liệu của vị Trương Huyền này, hắn từng ở Thanh Nguyên đế quốc, từng cứu Độc sư của Độc điện, sáp nhập vào Chiến Sư đường, có thể bởi vì cái này mà thiếu ân tình hay không?

- Đây chẳng qua là Độc điện cấp thấp, sẽ không có tư cách mời được Hữu hộ pháp, bốn đại tôn giả đến?

- Vừa rồi có người hô to, ai dám động lão sư ta... Có ý tứ gì? Chẳng lẽ học sinh của Trương Huyền, là mấy vị Độc sư này?

...

Biến cố nảy sinh, tất cả mọi người xôn xao.

Người người đều cho rằng lần này Trương Huyền khó thoát tai kiếp, làm sao cũng không nghĩ đến, đột nhiên toát ra ba nhân vật đỉnh phong của Độc điện tới cứu giá.

Ba người này, mỗi người dậm chân một cái cũng có thể để đại lục run rẩy, nhốt Danh Sư cửu tinh và đối phương vào một cái phòng, chết hơn phân nửa là Danh Sư cửu tinh, như vậy có thể thấy được kinh khủng.

- Độc điện từ trước tới nay đặc lập độc hành, không phục quản lý, dám từ sào huyệt đi ra, không bằng...

Khúc trưởng lão nhẹ nhàng đi tới trước mặt quyền đường chủ Nhậm Thanh Viễn, làm động tác chém xuống.

- Mấy năm này Độc điện xuất hiện biến cố, Tả hộ pháp Hồ Nhất Vi bị Dương sư bắt trở thành hạ nhân, hai vị tôn giả khác đều chết, ba người này xem như người mạnh nhất trừ Điện chủ, coi như muốn động thủ cũng phải cẩn thận, không cần thiết giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm!

Nhậm Thanh Viễn suy nghĩ phút chốc, gật đầu.

Danh tiếng của Độc điện từ trước tới nay không tốt, chỉ bất quá thân cư sơn lâm, có độc chướng, cạm bẫy… che chở, xem như Danh Sư đường cũng không cách nào đại quy mô vây công, hiện tại dám rời sào huyệt chạy đến nơi đây làm loạn, quả thực là cơ hội vây giết tốt nhất.
- Nhậm sư yên tâm, Độc điện vẫn luôn là nhân tố không an ổn, chúng ta đã sớm làm xong chuẩn bị tiễu trừ, trốn ở sơn cốc không ra, có thể sẽ thiệt thòi lớn, chạy đến nơi đây... Hừ, tuyệt đối là tử kỳ của bọn hắn!

Ánh mắt của Khúc trưởng lão run lên.

- Vậy là tốt rồi!

Nhậm Thanh Viễn nhẹ gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng vung lên, mười mấy vị Danh Sư cửu tinh ở trên không hiểu ý, lặng lẽ phân tán ra, bao vây toàn bộ lộ tuyến có thể chạy trốn.

Không để ý tới việc làm của các Danh Sư ở trên không, cùng nguy hiểm sắp tới trước mặt, đám người Thẩm Khuyết, Lâm Giang Hải nhìn về phía thanh niên trước mắt.

Có thể để cho Điện chủ của bọn họ nhận làm lão sư, còn khăng khăng một mực, bọn họ đều muốn nhìn xem đến cùng là loại nhân vật nào.

Sau khi xem thì hơi có chút thất vọng.

Thanh niên trước mắt này, tuổi không lớn lắm, tu vi cũng không tính cao minh, tuy dung mạo thoạt nhìn không tệ, nhưng để Độc điện bọn hắn liều mạng đi cứu, dường như còn kém rất nhiều.
Thật không biết tại sao Điện chủ lại làm ra loại quyết định này. Trong lòng kỳ lạ, trên mặt lại không biểu hiện ra ngoài, đồng loạt quỳ một chân trên đất.

- Nha đầu này...

Không nghĩ tới Độc điện sẽ dốc toàn bộ lực lượng, phái người tới cứu mình, Trương Huyền cảm động, đồng thời lại có chút bất đắc dĩ. Độc sư cùng Danh Sư đường không hợp nhau, ngộ nhỡ bởi vậy xuất hiện phiền toái không cần thiết liền nguy rồi.

Trương Huyền tiếp tục đúc lại kinh mạch cho Triệu Nhã, người thì nhìn lại:

- Điện chủ của các ngươi đâu?

Vừa rồi nghe thanh âm, có điều khoảng cách cực xa, đã chạy tới cứu người, sao bản thân lại không thấy?

- Bẩm báo Trương sư, Điện chủ nói, Danh Sư đường không nói đạo nghĩa, dám ra tay với ngươi, cực kỳ vô sỉ... Để chúng ta tới trước cứu giá, nàng đi Danh Sư đường chung quanh thăm thú, độc lật một nhóm Danh Sư lại nói...

Lâm Giang Hải ôm quyền.

- Thăm thú? Độc lật một nhóm Danh Sư?

Trương Huyền nheo mắt.

Ngụy Như Yên từ nhỏ đã sinh bệnh, một mực trải qua sinh hoạt nửa chết nửa sống, quy củ trong mắt người khác, đối với nàng mà nói không tính là gì, vì cứu mình, loại sự tình này thật đúng là dám làm.

- Các ngươi dám!

Nghe lời này vào trong tai, các Danh Sư ở chung quanh suýt chút nữa từ không trung rơi xuống, từng cái lửa giận bùng cháy.

Chương 2915: Nghe ta an bài (2)

Đặc biệt là Nhậm Thanh Viễn, suýt chút nữa nổ tung tại chỗ. Vị Độc điện Điện chủ này, Tiên Thiên độc thể, một thân độc công thiên hạ vô song, Danh Sư cửu tinh cũng không chống lại được, đừng nói Danh Sư bình thường, thật để nàng tự mình ra tay, có thể suy nghĩ, tất cả Danh Sư của Danh Sư đường ở chung quanh, đều sẽ trúng chiêu, Thần Tiên khó cứu!

- Bắt ba người kia và Trương Huyền lại cho ta!

Nhậm Thanh Viễn nhịn không được nữa, hét lớn một tiếng.

Vừa rồi cố kỵ thân phận, không muốn để tất cả Danh Sư động thủ, hiện tại tình cảnh nguy cấp, đã không quản được nhiều như vậy. Ngộ nhỡ tất cả Danh Sư thật bị tổn thương, bốn người này bị bắt lại, cũng coi là thẻ đánh bạc.

- Vâng!

Nghe được mệnh lệnh, tất cả Danh Sư đồng thời hét lớn, Khúc trưởng lão đi đầu, lật tay liền chụp về phía Thẩm Khuyết.

Tê lạp!

Không khí bốn phía trở nên sền sệt, lực lượng hùng hồn, phảng phất như muốn xuyên thủng mặt đất.

Khúc trưởng lão ở Tổng bộ Danh Sư đường, dù không tính là mạnh nhất, nhưng thật là cường giả siêu cấp vượt qua Thánh vực cửu trọng, nén giận xuất kích, chân khí cuồn cuộn, toàn bộ kiến trúc của Luyện Khí sư công hội không chịu nổi, rền vang sụp đổ.

- Muốn giết ta, chỉ bằng ngươi còn chưa đủ!

Nhìn thấy công kích của đối phương, khóe miệng Thẩm Khuyết nâng lên, hừ lạnh một tiếng, vung chưởng đón chào.

Làm Độc điện Hữu hộ pháp, suýt chút nữa trở thành Điện chủ, thực lực của Thẩm Khuyết không thể khinh thường, song chưởng đối đầu, Khúc trưởng lão chỉ cảm thấy chưởng lực của mình bị một cỗ lực lượng vô hình hủ thực, như làn da cũng sắp bị thiêu đốt.

- Là kịch độc!

Con ngươi của Thẩm Khuyết co rụt lại, cổ tay khẽ đảo, một cái bình ngọc xuất hiện, bỗng nhiên bóp một cái. Ầm ầm!

Một dòng nước xiết từ trong bình bắn ra, tựa như vỡ đê, lực lượng của Thẩm Khuyết cùng thứ này đụng một cái, lập tức tan rã.

- Thiên Vân Thánh Thủy? Tổng bộ Danh Sư đường quả nhiên xa xỉ!

Vẻ mặt của Thẩm Khuyết khó coi.

Thiên Vân Thánh Thủy, là một loại thánh vật giải độc mà Y Sư công hội chuyên môn sáng chế, có thể giải vạn độc, vừa ra tay đã dùng thứ này, độc công của hắn cũng bị ảnh hưởng nhất định.

- Đối phó gia hỏa hạ lưu như các ngươi, đương nhiên phải chuẩn bị đầy đủ cho thỏa đáng!

Thấy Thánh thủy hữu dụng, ngăn lại công kích của Thẩm Khuyết, Khúc trưởng lão hét một tiếng:

- Chư vị nhanh động thủ, cùng một chỗ giết chết những gia hỏa hại người này! Để nghề nghiệp Độc sư triệt để biến mất! - Được!

Tất cả Danh Sư tinh thần chấn động mạnh, dốc toàn bộ lực lượng.

Rầm!

Đủ loại lực lượng như mưa bão trút xuống.

- Bảo vệ Trương sư!

Thấy Danh Sư đường liên thủ vây công, Lâm Giang Hải biến sắc, vội vàng hét lớn.

- Được!

Hai người khác mới nhớ tới mục đích, vội vàng đi tới trước mặt, lực lượng bắn nhanh, tạo thành một vòng bảo hộ, ngăn công kích ở bên ngoài.

Rầm rầm rầm!

Dù thực lực của ba người bọn họ mạnh mẽ, tương đương Danh Sư cửu tinh bình thường, nhưng trên không có hơn mười vị đồng thời ra tay, lại thêm Trương Vô Ngân, U Nhược Tâm, Chiêm sư… trợ trận, không đến hai cái hô hấp, lồng ánh sáng liền xuất hiện vết rách, ba người phun ra máu tươi, gặp nguy cơ.

- Bỏ lồng ánh sáng, nghe ta an bài!

Ngay thời điểm sắp không chịu nổi, Trương Huyền lắc đầu, thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau