THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 291 - Chương 295

Chương 291: Không phân thắng bại (1)

Yên tĩnh.

Toàn trường yên tĩnh.

Tất cả mọi người há to miệng. Mỗi một người đều trợn mắt há hốc mồm.

Trầm Bích Như vừa nói xong Vương Dĩnh phải thua không thể nghi ngờ, cũng giống bị người tát một cái, tròng mắt đen láy sắp rơi trên mặt đất.

- Một cước... lại đạp bay Đỗ Lỗi? Nàng... làm sao biết được người nào là ảo ảnh, người nào là người thật?

Tốc độ của Đỗ Lỗi nhanh như vậy, cho dù cao thủ cùng cấp bậc cũng không nhất định sẽ nhận ra được rõ ràng. Vương Dĩnh này thì hay rồi. Tùy tiện một cước... Lại đá bay hắn, giống như đá một bao tải rách.

- Không chỉ là phân biệt ra được ảo ảnh, tốc độ một cước này của nàng còn nhanh hơn Đỗ Lỗi rất nhiều mới được. Bằng không, ngay cả đuổi theo hắn cũng không đuổi kịp, làm thế nào đánh cho hắn bị thương được?

Sắc mặt Hàn Quỳnh nghiêm trọng:

- Xem ra, vết thương ở chân của Vương Dĩnh không chỉ đã trị tốt, còn học tập thối công và thân pháp rất lợi hại.

- Đúng vậy!

Trầm Bích Như cũng kịp phản ứng.

Không chỉ đơn giản nhìn ra bóng dáng của đối phương, nếu không có võ kỹ phối hợp, làm sao có thể một cước lại đá bay hắn?

- Điều này...

Vương Siêu nắm lấy tóc.

Vừa mắng xong đối phương là đồ ngu, lại một cước đạp bay Đỗ Lỗi. Không cần đùa như vậy, sẽ đùa chết người đấy.

Hồng Hạo trưởng lão ở một bên cũng giống bị tát vào mặt, sắp muốn khóc.

Ban đầu mình tới đây là muốn nhìn thấy Trương Huyền bị mất mặt, thân bại danh liệt, sau đó chơi đùa một chút, khiến cho danh tiếng xấu của hắn càng lúc càng vang dội. Nhưng ngược lại Lục Tầm bị đánh bại?

- Khụ khụ khụ!

Ở một phía khác của đài so đấu, Lục Tầm bị sặc nước bọt, thiếu chút nữa một đầu ngã quỵ.

Hồng Hạo trưởng lão khóc. Hắn khóc còn lớn hơn.

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Đây chính là Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ, Đỗ Lỗi vận chuyển không có chút sai lầm nào. Tuy rằng còn kém hắn một đoạn, nhưng Chân Khí cảnh phát huy đến trình độ loại này, đã tính thiên phú tuyệt hảo!

Bộ pháp lợi hại như vậy, bị một cước đạp bay?

Mấu chốt nhất chính là...

Trên đài, lúc này vành mắt tiểu cô nương cũng đỏ ửng, còn xin lỗi, nói nàng ra chân nặng...

Nặng em gái nàng ấy!

Chẳng lẽ vừa rồi nàng do dự, lại không phải là không biết hạ thủ như thế nào, mà là ra tay thế nào mới không nặng sao? Không nặng cũng một cước đạp người ta bay hơn mười thước. Một khi nặng, chẳng phải sẽ lập tức đạp chết sao?

Mỗi một người tới xem cuộc chiến giống như phát điên rồi. Trên đài, Đỗ Lỗi cuối cùng giãy dụa bò dậy được. Nhìn về phía vẻ mặt áy náy của thiếu nữ trước mắt, hắn càng không nhịn được, lại phun ra một búng máu.

- Ngươi không sao chứ... Ta thật sự có phải là cố ý... Ta mới học võ kỹ, không khống chế được lực lượng, dùng sức hơi lớn...

Vành mắt Vương Dĩnh ửng đỏ.

- Lớn em gái nàng ấy!

Rít gào một tiếng, Đỗ Lỗi ngoan độc đánh tới.

Hắn thật sự nổi giận.

Một cước đạp bay ta thì thôi, nàng còn nói áy náy cái gì? Cảm thấy ta không bằng nàng, cố ý tới sỉ nhục ta sao?

Còn một mực nhấn mạnh dùng sức lớn... Có phải cảm thấy ta quá yếu, không chịu nổi nàng dùng toàn lực hay không?

- A?

Không nghĩ tới mình thành khẩn nói lời xin lỗi, đối phương ngược lại giống như nổi giận xông lại, Vương Dĩnh khiếp sợ đến mức sắc mặt nhất thời trắng bệch.

Tuy rằng trên phương diện tu vi, nàng cao hơn đám người Trịnh Dương, Lưu Dương, nhưng hoàn toàn không có chút kinh nghiệm thực chiến nào, tính cách lại quá mức hiền lành. Nhìn thấy được đối phương nhào tới, nàng khiếp sợ đến mức sắc mặt cũng trắng bệch.

Dưới tình thế cấp bách, dưới chân chuyển động một cái.

Vù!

Một bóng người lóe lên, đã đến cách đó mười mấy thước. - Cái gì?

- Trong Nháy mắt vọt qua khoảng cách mười mấy thước? Đây là... thân pháp gì?

- Quá nhanh đi! Sao có thể như vậy được?

...

Xung quanh đầu tiên im ắng một hồi, ngay sau đó có âm thanh giống như tiếng nổ mạnh vang lên.

Tất cả mọi người cho rằng Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ của Đỗ Lỗi vừa rồi được cho là võ kỹ thân pháp mạnh nhất. Dù nằm mơ cũng không nghĩ tới, Vương Dĩnh này càng thêm kinh khủng.

Thậm chí còn chưa tới nửa lần hít thở, nàng lại vọt qua hơn mười thước. Điều này đã không thể dùng thân pháp để hình dung, phải sử dụng quỷ mị.

Đừng nói là Đan Điền cảnh, cho dù võ giả Ích Huyệt cảnh, khẳng định cũng không nhanh như vậy.

Làm sao làm được?

- Vương gia khẳng định không có loại thân pháp này. Nếu như có, tất nhiên đã sớm nổi danh...

- Đúng vậy, không có khả năng là của Vương gia, vậy học từ ai?

- Nhất định là Trương lão sư. Vừa rồi thương pháp lợi hại của Trịnh Dương kia chẳng phải học từ Trương lão sư sao?

- Thân pháp lợi hại như vậy, lại dễ dàng truyền thụ? Ta muốn đổi lớp học, quỳ gối làm môn hạ của Trương lão sư này!

- Đâu chỉ có ngươi, ta cũng muốn...

...

Dưới đài, ánh mắt tất cả mọi người cũng có phần nóng như lửa.

Thương pháp không phải người nào cũng có thể tu luyện, còn chưa đủ khiến cho người ta động tâm. Nhưng thân pháp lại khác. Đây chính là chỗ dựa lớn nhất lúc chiến đấu bảo toàn tính mạng, giành thắng lợi. Nếu như có thể học được, cho dù sau này gặp phải nguy hiểm, thủ đoạn bảo toàn tính mạng cũng sẽ tăng thêm không ít.

Loại võ kỹ lợi hại này, ai không muốn học?

- Ta phải đánh bại nàng...

Thấy Vương Dĩnh chớp mắt đã đi qua hơn mười thước, Đỗ Lỗi cũng có chút choáng váng. Chỉ có điều, lúc này hắn đã bị phẫn nộ xông lên, đầu óc mê muội, không để ý tới cái gì, lại vọt tới.

- A!

Nhìn thấy được đối phương giống như hung thần ác sát, khóe miệng còn đầy máu tươi, Vương Dĩnh khiếp sợ đến mức lại kinh ngạc kêu lên, thân thể thoáng một cái, lại chạy ra ngoài.

Một đuổi một trốn.

- Tính cách của nàng quả thật quá yếu. Xem ra sau này phải cố gắng rèn luyện một chút.

Chương 292: Không phân thắng bại (2)

Trong mắt nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Trương Huyền lắc đầu.

Loại cục diện hiện tại này, đừng nói ba nam học sinh Trịnh Dương, Lưu Dương, Viên Đào, cho dù Triệu Nhã gặp phải, khẳng định một cước đạp bay Đỗ Lỗi. Đạp không chết, cũng sẽ khiến cho hắn không đứng lên được nữa.

Nhưng Vương Dĩnh, lại bị đuổi tới chạy khắp đài so đấu.

Tính cách nàng ngây ngô ôn nhu đáng yêu, lúc này mới đưa đến cục diện như vậy.

Xem ra nàng thiếu không phải là võ kỹ và tu vi, mà là kinh nghiệm chiến đấu khi gặp kẻ địch.

- Thân pháp thiên đạo, cực kỳ tiêu hao thể lực. Một hai lần còn có thể, nhiều nữa thì không được!

Thân pháp thiên đạo, tốc độ cực nhanh. Trong nháy mắt là có thể bay qua khoảng cách mười mấy thước, thoạt nhìn rất lợi hại, nhưng cũng có chỗ thiếu hụt.

Đó chính là tiêu hao thể lực thật sự quá lớn.

Vương Dĩnh chạy trốn như vậy một hai lần còn có thể. Chạy trốn thêm vài lần, nhất định sẽ bị đối phương bắt lại

Quả nhiên, suy nghĩ này của hắn còn chưa có kết thúc, đã thấy trên đầu Vương Dĩnh đổ mồ hôi, mở miệng thở hổn hển, lại cũng chạy hết nổi.

Lúc này, nàng cũng bị đối phương dồn đến bên cạnh đài so đấu.

Ầm!

Đỗ Lỗi đi tới bên cạnh, kéo cánh tay nàng lại:

- Ta không thắng được cũng sẽ không để cho nàng thắng...

Gào xong, hắn lại tung người nhảy về phía dưới đài.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này chơi xấu như vậy, muốn kéo nàng xuống đài so đấu. Dưới tình thế cấp bách, Vương Dĩnh cũng không để ý được quá nhiều, lại một cước đạp tới.

Vù!

Đỗ Lỗi lập tức giống như quả bóng cao su bị đá bay, trong nháy mắt bay ra ngoài, ở trên không trung liên tục lộn nhào vài lần, rơi xuống cách đó hơn ba mươi thước.

Bịch bịch!

Chỉ có điều, đá đối phương xong, nàng cũng tiêu hao hết khí lực, trực tiếp từ đài so đấu ngã xuống, rơi trên mặt đất.

Hai người đều rơi xuống đài so đấu, hơn nữa đều gần như đồng thời rơi xuống đất. Chỉ có một kết quả... không phân thắng bại!

Đỗ Lỗi biết mình không thắng được Vương Dĩnh, cố ý làm ra trạng thái hung ác, kéo nàng rơi xuống.

Chỉ có điều, cuối cùng Vương Dĩnh dưới tình thế cấp bách phản kích cũng rất lợi hại. Thoáng cái bay qua hơn ba mươi thước, cho dù không chết, cũng gần như phải nằm trên giường hai tháng.

- Người này... người này chơi xấu!

- Vô sỉ...

- Rõ ràng không phải là đối thủ, còn kéo người xuống đài so đấu. Bị đá bay cũng đáng đời... - Sao có thể không biết xấu hổ như vậy. Quả thực còn không biết xấu hổ hơn Viên Đào!

Dưới đài ồ lên một hồi.

Mọi người cũng đã nhìn ra, Đỗ Lỗi này chơi xấu.

So tài thì so tài, rất rõ ràng thân pháp, cước pháp của hắn đều không bằng đối phương, khi dễ đối phương là thiếu nữ, dựa vào khí lực kéo người xuống, quả thực vô sỉ đến cực điểm.

Về phần bị đá bay, vậy cũng là đáng đời... Không có một người nào đồng tình.

Nghe được tiếng mắng, vẻ mặt Viên Đào đầy bất đắc dĩ. Tại sao ta nói cái gì cũng không nói, nằm cũng bị thương?

Ai không biết xấu hổ? Các ngươi mới không biết xấu hổ, cả nhà các ngươi đều không biết xấu hổ...

- Đồng thời rơi xuống đất, không phân thắng bại!

Nghe được tranh cãi, lão sư trọng tài có chút đau đầu. Chỉ có điều, hắn vẫn gật đầu, nói ra kết quả.

Tuy rằng Đỗ Lỗi có nghi ngờ chơi xấu, nhưng quả thật hai người đồng thời rớt xuống, chỉ có thể tính là đánh hòa.

- Lão sư...

Nghe được kết quả này, môi Vương Dĩnh mím lại, đi tới trước mặt Trương Huyền, vẻ mặt áy náy.

Trương lão sư tín nhiệm nàng như thế, không chỉ hỗ trợ chữa trị tốt chân, còn truyền thụ thối công, thân pháp. Kết quả... lại không đánh thắng. Điều này khiến cho nàng rất xấu hổ.

- Không có việc gì. Lần sau chú ý là được. Không cần để ở trong lòng.

Trương Huyền gật đầu:

- Là ta sơ sót. Nàng kém không phải là tu vi, công pháp, mà là tâm tính. - Đa tạ lão sư!

Thấy hắn không trách tội, trái lại còn an ủi, Vương Dĩnh càng xấu hổ hơn. Chỉ có điều kết quả đã xuất hiện, lại không có cách nào thay đổi. nàng không thể làm gì khác hơn là rầu rĩ không vui đi tới phía sau đoàn người.

Nếu như Đỗ Lỗi thấy bộ dáng này của nàng, nhất định sẽ trực tiếp phát điên.

Ta cũng bị nàng đạp cho nằm trên mặt đất không thể động đậy, nàng còn phiền muộn... Nên buồn bực là ta có được hay không?

- Trương lão sư thắng liền hai trận, hòa một trận, đã đứng ở thế bất bại.

- Đúng vậy, cho dù hai trận sau Lục lão sư mặt đều thắng, cũng chỉ là không phân thắng bại.

- Lại xem tiếp sau so đấu thế nào. Ta cảm thấy cơ hội chiến thắng của Lục lão sư đã không lớn nữa.

- Ta cũng cho là như vậy. Ban đầu còn cho rằng Lục lão sư khẳng định nghiền ép. Không nghĩ tới... Trương lão sư nghiền ép lại. Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

...

Tuy rằng cảm thấy cách làm của Đỗ Lỗi quá mức vô sỉ, nhưng rất nhanh mọi người đã tiếp nhận sự thật này.

Quy tắc như vậy, cho dù thoạt nhìn không công bằng, cũng không có cách nào.

Hai bên không phân thắng bại, vấn đề lại tới.

Năm học sinh so tài, Trương lão sư đã hai thắng một hòa. Toàn bộ áp lực đè nặng trên người Lục lão sư. Nếu như học sinh tiếp theo thua một lần nữa, người cuối cùng cũng sẽ không cần so tài nữa.

Mà nếu như tất cả giành thắng lợi, hai người so tài, chính là không phân thắng bại, hai bên cũng không tổn thương mặt mũi, được cho là kết cục tốt nhất.

Nghĩ đến điểm này, tất cả mọi người tập trung ánh mắt đến trên người Lục Tầm, muốn xem thử lần này hắn sẽ phái ai ra, lại chiến đấu thế nào.

- Không thể thua nữa... Ta đề nghị đánh giá sư giả, vốn định mở mày mở mặt. Thua nữa, lại trở thành không còn mặt mũi nào gặp người...

Lục Tầm cắn răng một cái.

Người khác còn có thể nghĩ thông suốt, hắn tất nhiên cũng hiểu rõ.

Lúc này hắn không thể lại thua nữa. Một khi tiếp tục, đừng nói lập uy, sau này ở trong toàn bộ học viện, hắn cũng đừng mong ngóc đầu lên được.

“Chu Hồng đã từng thua Triệu Nhã. Hiện tại cho dù tu vi tiến bước, trong lòng có khả năng còn có thể có bóng ma. Để cho hắn lên đài so đấu, không thể bảo đảm trăm phần trăm giành thắng lợi... Bạch Siêu lên đi! Hắn am hiểu quyền pháp, đối phó với Lưu Dương, hẳn không có vấn đề lớn.”

Trong khoảng khắc, Lục Tầm đưa ra quyết định, ngoắc tay.

Bạch Siêu từ trong đám người đi ra, đi nhanh đi tới đài so đấu.

- Để ta!

Thấy hắn lên sân khấu, Lưu Dương khẽ cười. Hắn không đợi Trương Huyền phân phó, cũng đi vào.

Chương 293: Đối quyền (1)

Trên vị trí người chủ trì, Vương Siêu và Hồng Hạo trưởng lão mắt to nhìn mắt nhỏ.

- Bạch Siêu am hiểu quyền pháp. Lưu Dương... chắc hẳn không phải là đối thủ!

Vương Siêu có chút do dự nói ra, bản thân cũng không vững tin lắm.

Mấy trận trước đó, hắn đều nói lời chắc chắn, cho rằng có thể thắng. Kết quả... đều thua rất thảm.

Bạch Siêu này, dựa theo suy nghĩ lúc trước, chắc hẳn có thể dễ dàng giành thắng lợi như trở bàn tay. Nhưng... đám học sinh này của Trương Huyền, thật sự quỷ dị. Liên tục suy đoán sai lầm, khiến cho hắn cũng không có lòng tin nữa.

- Ta cũng cảm thấy, chắc hẳn là... có thể thắng...

Vẻ mặt Hồng Hạo trưởng lão cũng đau thương.

Hắn rất muốn danh dự của Trương lão sư này bị quét ra rác, bị hung hăng đánh vào mặt. Hiện tại xem ra, mặt đã đánh không được. Điều phải làm nhất lúc này chính là đề phòng bị đánh thế nào...

- Bạch Siêu, đừng do dự nữa. Vừa ra tay lại đánh ra quyền pháp mạnh nhất. Đừng để cho đối phương có cơ hội lợi dụng!

Cắn răng một cái, Vương Siêu hét lên với Bạch Siêu trên đài.

Hiện tại đã không có đường lui. Trận này thua nữa, một trận cuối cùng sẽ không cần so đấu. Vì vậy, chỉ có thể được ăn cả ngã về không, đập nồi dìm thuyền.

Bạch Siêu am hiểu quyền pháp. Lúc này vừa ra tay, lại sử dùng ra công kích mạnh nhất, đánh bại đối phương.

Nếu không, tràn ngập hi vọng đến, lại tổn thương lông tóc ra về...

Vậy bằng hữu tốt của mình còn làm sao bái ba danh sư làm lão sư được? Làm thế nào có khả năng làm học đồ?

- Dạ!

Bạch Siêu gật đầu đáp một tiếng, híp mắt lại.

Ba trận so tài trước đó hắn đều nhìn thấy. Hắn đã biết mấy học sinh của Trương lão sư, tuy rằng tu vi không cao, nhưng thực lực mỗi người không thấp.

Không thể có chút rầu rĩ và do dự.

Bằng không, nhất định sẽ dẫm vào vết xe đổ trước đó.

...

- Vương Hoằng tộc trưởng, ngươi cảm thấy Bạch Siêu có thể chiến thắng ko?

Trên khán đài, Bạch Minh tộc trưởng nhìn về phía Vương Hoằng cách đó không xa.

Hai người đều là tộc trưởng của gia tộc lớn, bá chủ khống chế một phương, cũng đều là cường giả Thông Huyền cảnh, có quyền lên tiếng nhất.

- Ta cảm thấy không có. Trương lão sư hai thắng một hòa, thành lập uy thế. Lưu Dương chỉ cần không kém, rất khó lật bàn.
Vương Hoằng lắc đầu.

So tài cũng hơn phân nửa, học sinh của Lục lão sư vẫn bị đánh ép. Còn muốn giành thắng lợi, làm gì dễ dàng như vậy được.

Lại nói, nữ nhi mình ở trong môn hạ của Trương lão sư, biết lý luận giảng dạy của Trương Huyền kinh người tới mức nào. Nếu không, nữ nhi ngốc này cũng không đến mức một cước lại đá bay Đỗ Lỗi một võ giả tam trọng ra ngoài.

Ngay cả nàng cũng lợi hại như vậy, Lưu Dương khẳng định sẽ không kém.

- Quan điểm của ta lại không giống với ngươi!

Hai mắt của Bạch Minh tộc trưởng sáng như điện.

- Sao?

Vương Hoằng nghi ngờ nhìn qua.

- Vị Bạch Siêu này là người của Bạch gia ta, chẳng qua là một chi mạch, vô cùng xa xôi. Trước đó ta cũng không biết. Vừa rồi ta sai người đặc biệt điều tra. Hắn tự nhiên tu luyện Thiết Giáp công!

Trong giọng nói của Bạch Minh tộc trưởng hình như có chút không dám tin tưởng.

- Thiết Giáp công? Chẳng lẽ là...

Vương Hoằng tộc trưởng đầu tiên là sửng sốt, sau đó đồng tử lập tức co lại:

- Chẳng lẽ là công pháp Thiếp Giáp lão nhân bảy mươi năm trước tu luyện? Không phải đã sớm thất truyền sao? Thế nào tộc nhân này của ngươi lại biết được?

Nói tới Thiết Giáp công, rất ít người biết tới. Nhưng nói tới Thiết Giáp lão nhân, cho dù thế hệ trẻ tuổi, cũng có không ít người biết.
Chỉ là một tên trộm kỳ lạ nổi danh bảy mươi năm trước.

Bắt người cướp của, không chuyện ác nào hắn không làm. Không ít người nghe nói tới liền biến sắc. Đó là người có thứ hạng sát đầu trong lịch sử của Thiên Huyền vương quốc.

Bởi vì hắn quá mức kiêu ngạo, vương quốc và dân gian đều phái ra không ít cao thủ, tiến hành đánh lén hắn. Đáng tiếc, những cường giả này đều tổn thương lông tóc ra về. Có thể nói đi bao nhiêu chết bấy nhiêu.

Cuối cùng có một lần, hành tung của hắn bị lộ, bị hơn mười người cao thủ bao vây chặt chẽ ở trong một sơn cốc. Mọi người biết thủ đoạn của hắn lợi hại, không có tới gần, dùng cường nỏ từ phía xa bắn tới. Kết quả có phát hiện kinh người. Phía ngoài thân thể hắn xuất hiện một tầng giống như vảy của động vật, khiến cho mũi tên cũng đâm không thủng.

Nói cách khác, cường nỏ cung tiễn căn bản không tạo thành tổn thương đối với hắn.

Không có cách nào, bọn họ không thể làm gì khác hơn là xông tới gần người chiến đấu. Lớp vảy trên người của đối phương gần như là phòng ngự vô địch, đao kiếm đều không có cách nào đâm thủng. Trận chiến ấy, đánh tới máu chảy thành sông, mặt trời mặt trăng đều không thấy ánh sáng.

Cuối cùng, tuy rằng bên phía chính nghĩa giành thắng lợi, lại tổn thất chí ít hơn ba mươi vị cường giả Thông Huyền cảnh, khiến cho thực lực chỉnh thể cả nước của Thiên Huyền vương quốc đều giảm xuống một mảng lớn, thiếu chút nữa không trở lại bình thường được.

Theo lời đồn đại, tuyệt chiêu thân thể mọc đầy mảnh vảy chính là Thiếp Giáp công!

Bảy mươi năm trước, Thiếp Giáp lão nhân tử vong, không phải đã sớm thất truyền sao? Làm sao Bạch Siêu này lại biết?

- Thiếp Giáp công là thất truyền. Hắn tu luyện cũng không phải Thiết Giáp công chính tông.

Sắc mặt Bạch Minh trầm tĩnh.

- Vậy...

Vương Hoằng tộc trưởng chớp mắt.

- Tu luyện Thiết Giáp công chính tông, toàn thân đầy mảnh vảy, phòng ngự vô địch. Hắn tu luyện đến trên nắm tay, nói cách khác, một khi vận công, nắm đấm sẽ trở nên đáng sợ giống như sắt thép, thậm chí có thể sử dụng làm binh khí!

Bạch Minh tộc trưởng nói ra tất cả tin tức biết được, cuối cùng cho ra nguyên nhân lời đã nói trước đó:

- Tay phải của bản thân Lưu Dương có thương tích. Nắm đấm của người này lại có phòng ngự vô địch, lực lượng càng lớn kinh người. Ngươi cảm thấy ai có thể thắng lợi?

- Điều này... Nếu quả thật là Thiết Giáp công, sợ rằng thật sự rất khó chiến thắng...

Sắc mặt Vương Hoằng tộc trưởng trầm xuống.

Biết đoạn lịch sử kia, biết Thiếp Giáp lão nhân cường đại, hắn cũng không thể không biết sự đáng sợ của Thiết Giáp công.

Đây cũng không phải là phòng ngự và lực lượng của loài người, mà là giống như man thú.

Loại công kích này, đừng nói Lưu Dương đã từng bị thương, cho dù không bị thương, lại làm sao có thể đánh bại được?

- Thật ra... Chỉ cần Lưu Dương không ngốc đi đối quyền với hắn, áp dụng công kích du thân, có thể không đến mức thất bại thảm hại!

Chương 294: Đối quyền (2)

Trầm tư một lát, Vương Hoằng tộc trưởng nói.

Nắm đấm của đối phương rất lợi hại, nhưng có khuyết điểm.

Đó chính là phòng ngự, công kích nơi khác đều tương đối thấp hơn. Đã như vậy, chỉ cần không trực tiếp tiếp xúc với nó, áp dụng công kích du thân, chưa chắc sẽ thua.

- Chỉ hy vọng như thế. Chỉ có điều... Ta sợ Lưu Dương không biết, sẽ trúng kế sách của hắn.

Bạch Minh tộc trưởng cười gượng.

Tuy rằng Bạch Siêu này là tộc nhân của hắn, lại không có tình cảm gì. Trên bản chất hắn vẫn hi vọng Trương Huyền đan sư có thể giành thắng lợi.

- Điều này...

Đang muốn phản bác, Vương Hoằng tộc trưởng liền nghe được tiếng hai người thiếu niên trên đài so đấu nói chuyện vang lên lanh lảnh.

- Lưu Dương, ta biết kinh mạch tay phải của ngươi trước đó bị hao tổn. Chỉ có điều, chắc hẳn ngươi giống như Vương Dĩnh, được Trương lão sư chữa trị!

Bạch Siêu nhìn qua.

- Không sai, Trương lão sư nhìn ra vấn đề, tự mình đi tới công hội luyện đan sư tìm tới Ôn Mạch đan. Lúc này, cánh tay phải của ta dĩ nhiên đã hoàn hảo.

Lưu Dương gật đầu.

Nói tới chuyện này, hắn tràn đầy sự tự hào và sùng bái.

Chỉ có Trương lão sư loại người đại công vô tư này mới có thể vì học sinh bỏ ra nhiều như vậy, không tính toán bất kỳ được mất nào.

- Nếu đã tốt, ta có một đề nghị, không biết ngươi có hứng thú hay không... Đó chính là chúng ta cũng đừng so đấu không cần thiết nữa, trực tiếp đối quyền. Ai không chịu nổi, người đó lại thất bại.

Bạch Siêu lạnh lùng cười:

- Đừng nói với ta ngươi không dám. Trừ khi... Các ngươi Trương lão sư căn bản không trị tốt cánh tay của ngươi, lời mới rồi nói đều là khoác lác.

- Đối quyền thì đối quyền, ai sợ ai?

Nghe được đối phương nghi ngờ Trương lão sư, Lưu Dương nhất thời giận dữ, vẫy bàn tay một cái.

- Tên ngốc này...

Thấy lo lắng cái gì cái đó tới, người này quả nhiên bị mắc lừa, Vương Hoằng tộc trưởng biến sắc.

Đối phương tu luyện lại là Thiết Giáp công. Đáp ứng cùng hắn đối quyền, đây không phải là muốn chết sao?

- Đi nói cho Trương lão sư biết, Bạch Siêu tu luyện chính là Thiết Giáp công, nắm đấm vô cùng cứng rắn. Ngàn vạn không thể để cho Lưu Dương đối quyền với hắn...

Vội vàng hắn xoay người phân phó một tên hộ vệ phía sau.
Hộ vệ gật đầu, nhanh chóng đi tới trước mặt Trương Huyền, nói lại lời hắn muốn nói.

- Trương lão sư, ta có nghe nói qua về Thiết Giáp công. Xem là bí quyết do Thiếp Giáp lão nhân lúc đó lưu lại, từ nhỏ đã ngâm hai tay trong máu của Thiết Giáp thú. Lâu ngày, bàn tay này sẽ trở nên cứng rắn giống như sắt thép. Chỉ có điều, cũng mất đi độ mềm mại của bàn tay bình thường. Thời điểm chạm đến đồ vật, rất khó phân biệt ra được.

Triệu Nhã hình như biết rất nhiều về Thiết Giáp công này, mở miệng nói.

- Cứng rắn giống như sắt thép? Vậy cùng với mang theo một Thiết Thủ bộ có gì khác nhau?

Trương Huyền không còn lời nào để nói.

Tu luyện là khiến cho trình độ tính mạng con người tiến hóa. Càng là cao thủ, yêu cầu đối thủ càng cao, cũng lại càng nhạy bén.

Người này thì hay rồi, nắm tay luyện thành sắt thép, thậm chí ngay cả xúc giác, cảm giác cơ bản cũng biến mất. Cho dù công pháp có rất lợi hại, cũng không có tác dụng gì.

Thật không biết dạng biến thái thế nào lại nghĩ ra loại công pháp biến thái này.

- Trương lão sư, tộc trưởng bảo ta nói cho ngươi biết, nhất định phải khuyên can Lưu Dương, không nên cùng hắn đối quyền...

Thấy hai người còn có tâm tình ở chỗ này thảo luận Thiết Giáp công, hộ vệ vội vàng nói chen vào.

- Không nên đối quyền? Vì sao?

Trương Huyền kỳ quái nhìn qua:

- Ta cảm thấy Lưu Dương đáp ứng rất tốt. Bạch Siêu là võ giả tam trọng, nắm giữ chân khí gia tăng. Bất kể tốc độ hay năng lực phản ứng, đều mạnh hơn Lưu Dương không ít. Đánh không lại bỏ chạy, một ngày cũng không phân ra được thắng bại. Đứng tại chỗ đối quyền, vừa vặn có thể che giấu đi rất nhiều tình bế bất lợi chó Lưu Dương, vì sao phải khuyên can?

Cái này cũng giống như cuộc chiến đấu giữa Viên Đào cùng Khổng Kiệt trong trận đầu.
Tu vi của đám người Lưu Dương thấp hơn đối phương là sự thực không thể thay đổi. Đối phương thật sự muốn thi triển chiêu số không thực tế, thật đúng là không có cách nào. Nếu bọn họ lựa chọn đứng bất động đối chiến, chẳng phải là hợp ý ta sao?

- Điều này...

Hộ vệ phát điên.

Căn bản không phải là chuyện này có được hay không?

Ta vừa rồi không phải đã nói sao?

Đối phương tu luyện chính là Thiết Giáp công. Chính là nắm đấm có thể tương đương với sắt thép. Đối quyền là không có khả năng giành thắng lợi...

Hắn đang muốn giải thích vài câu, đã thấy trên đài so đấu, bóng người lắc lư. Hai người dĩ nhiên bắt đầu chiến đấu.

Lúc này cho dù hắn muốn khuyên can, cũng đã muộn.

...

- Nếu đáp ứng, vậy liền bắt đầu đi!

Thấy Lưu Dương trúng kế, Bạch Siêu hưng phấn điên cuồng hét lên một tiếng, đi hai bước về phía trước, một quyền đánh ra ngoài.

Ầm ầm!

Nắm đấm đè ép không khí phát ra tiếng nổ. Quả nhiên giống như đã nói. Mặt ngoài nắm đấm đầy vảy nhỏ, giống như biến thành móng vuốt của man thú, cho người ta một loại cảm giác đè ép khác thường.

- Tới rất hay!

Lưu Dương nhướng mày, nắm đấm cũng giơ lên nghênh đón.

...

- Kết thúc!

Không nghĩ tới mình vội vàng phái ra hộ vệ, lại không hề ngăn cản được hai người đối quyền, sắc mặt Vương Hoằng tộc trưởng trắng bệch, thân thể không nhịn được lắc lưa vài cái.

Nắm đấm của nhân loại, làm sao có thể chống đỡ được nắm đấm man thú của đối phương? Hơn nữa còn là dưới tình huống thực lực còn xa mới bằng được?

Hắn nhắm mắt lại thở dài, đang muốn cảm thán xương tay Lưu Dương sẽ lập tức bị gãy, thất bại thảm hại trên đài so đấu. Chợt hắn liền nghe được Bạch Minh tộc trưởng bên cạnh hít thở gấp gáp, kinh ngạc kêu lên thành tiếng.

- A!

- Điều này... điều này...

Chương 295: Ngươi dám nhận không? (1)

- Sao?

Nghe được âm thanh không thích hợp, hắn vội vàng trợn mắt nhìn lại.

Vừa nhìn tới, thân thể Vương Hoằng tộc trưởng cũng thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Cái này cũng quá khoa trương đi?

Chỉ thấy trên đài so đấu, Lưu Dương giơ nắm đấm, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ gì. Còn phía đối diện, Bạch Siêu nắm giữ nắm đấm sắt thép, trên đầu đầy mồ hôi lạnh, quỳ rạp ở dưới đất.

Lúc này nắm đấm của hắn bị cứng rắn đánh gãy xương, vặn vẹo giống như bánh quai chèo, dường như bị lực lượng công kích nặng nề khó có thể chống đỡ.

- Ngươi không phải... biết Thiết Giáp công sao? Thế nào kém như vậy?

Thu hồi nắm đấm, Lưu Dương nhìn về phía Bạch Siêu trước mắt.

Triệu Nhã sắp so tài, Diêu Hàn đã sớm tìm hiểu tình huống của đối thủ tới cùng. Tình hình người này biết Thiết Giáp công, nắm đấm có thể biến thành móng vuốt của man thú, nàng cũng đã sớm nói cho hắn biết.

- Ngươi biết...

Biểu tình của Bạch Siêu giống như gặp quỷ.

Vốn tưởng rằng mình cố ý sử dụng phép khích tướng, đối phương đã trúng kế. Kết quả mới phát hiện... người ta đã sớm biết. Là hắn ngốc tới mức xông tới gần...

- Đương nhiên biết!

Lưu Dương gật đầu. Ngay sau đó hắn lộ ra vẻ mặt kỳ quái:

- Không phải nói Thiết Giáp công này của ngươi rất lợi hại, ngay cả sắt thép cũng có thể một quyền đánh thủng sao? Thế nào lại yếu như vậy?

- Yếu?

Bạch Siêu muốn khóc.

Không phải ta yếu. Là ngươi quá mạnh mẽ có được hay không?

Ta thực sự từng đánh xuyên qua sắt thép, chỉ có điều cũng chỉ dày nửa tấc. Nhưng nắm đấm này của ngươi, sắt thép hai, ba tấc cũng có thể đánh xuyên qua đi?

- Ta biết, là ngươi không dùng toàn lực? Tới đi, chúng ta lại đối một quyền...

Suy tư một lát, hai mắt Lưu Dương tỏa sáng.

Sau khi hắn luyện thành thiên đạo thần quyền, chỉ một mình tu luyện, căn bản không biết chiêu này đáng sợ thế nào. Cùng đám người Trịnh Dương đối chiến, hắn cũng không dám thi triển ra toàn lực, rất sợ bạn học bị thương. Thật vất vả mới gặp phải một người có lực quyền cường đại, hắn làm sao có thể buông tha.

Lại nói, người này cũng có chút cố ý, muốn lặng lẽ lừa ta? Vậy ta lại đánh cho ngươi không còn dám xuất hiện ý nghĩ này nữa!

- Không...

Bạch Siêu còn chưa kịp nói, đã thấy thiếu niên ở trước mắt cầm lấy tay trái của hắn nắm lại thành nắm đấm, thoáng cái đập tới.

Răng rắc!

Tay trái đã biến thành gãy xương.

- Ô ô... Bạch Siêu ngay cả tâm tư muốn chết cũng có.

Tay phải hắn luyện qua Thiết Giáp công, tay trái không luyện qua có được hay không?

Lại nói... Ta cũng nói không thể so tài nữa, ngươi cầm lấy nắm đấm của ta trực tiếp đập nát. Cái quỷ gì vậy?

Đau đớn và phẫn nộ mãnh liệt, hắn dự định mắng đối phương một trận. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, hắn liền nghe được giọng nói của người thiếu niên đối diện vang lên lần nữa:

- A, Thiết Giáp công của ngươi có phải cũng luyện đến trên đầu hay không? Để cho ta thử một chút...

- Phụt!

Nghe người này nói như thế, hắn thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Nắm đấm bị ngươi đập gãy xương, còn có thể chữa được, đầu cũng bị vỡ ra, lại chết thật sự...

- Ta chưa luyện qua. Lão sư trọng tài, ta chịu thua, ta chịu thua...

Rất sợ người này thật sự nắm lấy đầu hắn làm thí nghiệm, Bạch Siêu khiếp sợ đến mức liên tiếp lui về phía sau, điên cuồng gào thét, chỉ hận cha mẹ không sinh ra cho hắn thêm cái miệng, nếu không, khẳng định âm thanh kêu lên cũng sẽ lớn hơn một chút...

- Chịu thua?

Lão sư trọng tài đi lên phía trước.

- Đúng, đúng!

Bạch Siêu liên tục gật đầu.

- Các ngươi đã thua hai trận, hòa một trận. Nếu như thua nữa, chẳng khác nào đánh giá sư giả thất bại...

Lão sư trọng tài nói. - Ta biết, ta chịu thua...

Bạch Siêu vội vàng kêu lên.

Thất bại thì thất bại, chung quy vẫn tốt hơn hắn đã chết...

- Được rồi!

Nghe hắn nói như vậy, lão sư trọng tài biết lần đánh giá sư giả này đã có kết quả, không nhịn được lắc đầu, giọng nói vang lên:

- Bạch Siêu chịu thua! Đánh giá sư giả kết thúc. Trương Huyền lão sư giành thắng lợi!

- Trương lão sư thắng?

- Thật lợi hại. Mấy học sinh của hắn thật sự đều rất lợi hại!

- Đúng vậy, ngoại trừ Viên Đào ra, mấy người khác đều quá mạnh mẽ!

- Thương pháp của Trịnh Dương, thân pháp, cước pháp của Vương Dĩnh, nắm đấm của Trịnh Dương đều thật đáng sợ!

- Bọn họ giống như chúng ta, đều là học viên mới vừa vào học. Có thể lợi hại như vậy, nhất định là nhờ Trương lão sư dạy tốt!

- Ừ, chờ thi đấu kết thúc, ta nhất định phải bái hắn làm sư...

- Chờ ta. Ta cũng đi cùng...

...

Nghe được lão sư trọng tài tuyên bố ra kết quả đánh giá sư giả, tất cả mọi người ồ lên.

Trước đó, ở dưới sự cố gắng của Diêu Hàn, đã có không ít người có suy nghĩ khác với danh tiếng của Trương lão sư này. Lại nhìn thấy được cảnh tượng trước mắt, tất cả đều kích động, sắc mặt đỏ ửng.

Bọn họ tới học viện, mục đích là gì?

Không phải là tìm một lão sư tốt sao?

Hiện tại Trương lão sư này đối mặt với Lục Tầm lão sư cũng trực tiếp nghiền ép, vậy năng lực dạy học phải lợi hại tới mức nào?

Không ít học sinh đã quyết định, sau khi cuộc thi đấu của học viên mới kết thúc, sẽ tới học tập vị Trương lão sư này.

- Vậy... lại thắng sao?

Học sinh hưng phấn, Trầm Bích Như ngồi trên vị trí chủ trì lại chớp mắt, có chút không dám tin tưởng.

Từ khi nàng tiến vào học viện, vẫn lấy Lục Tầm làm mục tiêu, nghĩ làm sao vượt qua. Kết quả... nàng còn chưa có làm được, đã bị một người danh tiếng luôn không tốt ngược cho hoa rơi nước chảy.

Đây chính là Lục Tầm. Hơn nữa tất cả học sinh đều đạt tới Chân Khí cảnh...

- Bích Như, ánh mắt của nàng thật tốt. Ta hiện tại cũng cảm thấy hứng thú đối với Trương lão sư này...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau