THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2896 - Chương 2900

Chương 2896: Làm học trò ta (hạ) (1)

- Học… học xong?

Dương sư vội vàng nhìn tới, sợ mình nghe lầm.

Ngươi nhận lấy ngọc bài, cái gì cũng không có làm, chân khí cũng không có truyền vào, đã nói học xong.

Có ý tứ gì?

Lại nói chiêu Đoạn Dương chỉ này, thâm ảo khó hiểu, coi như hắn lần đầu tiên tiếp xúc, xem xong, hơn nữa lý giải, cũng hao tốn tiếp cận nửa canh giờ, mới vừa lấy đến trong tay, nói còn chưa dứt lời, liền xong, thật hay giả?

- Nếu là vũ kỹ của ngươi, có thể đè thấp tu vi, thi triển chiêu số giống như vậy, so với ta một chút liền biết!

Trương Huyền mỉm cười.

- Được!

Thấy thanh niên trước mắt chắc chắn như vậy, dường như không e ngại thân phận cùng thực lực của hắn, Dương sư nhẹ gật đầu.

Đối phương nói không sai, kiểm nghiệm một người nắm giữ võ kỹ, phương pháp tốt nhất là đối chiến!

Có thể ở trong chiến đấu thi triển ra, hơn nữa vận dụng lưu loát, mới nói rõ nắm giữ chân chính.

Ầm ầm!

Thấy hắn tràn đầy tự tin, Dương sư hít sâu một hơi, sau một khắc, tu vi lập tức hạ xuống, trở nên tương đương Trương Huyền, Động Hư cảnh sơ kỳ!

- Ta bắt đầu...

Ngón trỏ ngón giữa dựng thẳng lên, đầu ngón tay có lực lượng xoay chầm chậm, thời gian nháy mắt, liền tạo thành một gió lốc to lớn. Trong phong bạo, lực lượng không ngừng gào thét, giống như muốn xé rách không gian. - Ừm!

Trương Huyền lên tiếng, cũng không có bất kỳ động tác gì, tiện tay điểm tới một chỉ.

Đầu ngón tay hắn đã không có gió lốc, cũng không có lực lượng chân khí, thậm chí động tác chậm rãi giống như trâu già cày ruộng.

Vốn Dương sư muốn mở miệng nói thi triển không giống, nhưng vừa nhìn thấy đầu ngón tay tới, con ngươi kìm lòng không được thu hẹp, không để ý tới nói chuyện, gió lốc trên ngón tay bay tới đón.

Ầm ầm!

Đầu ngón tay đối đầu, thời gian nháy mắt gió lốc liền tiêu tán không thấy hình bóng, sau một khắc, Dương sư liền cảm thấy giống như bị một cỗ cự lực đánh trúng, dưới chân kìm lòng không được lui về sau bảy tám bước, lực lượng trong cơ thể từng tầng từng tầng mở ra, thẳng đến khôi phục Động Hư cảnh đỉnh phong, lúc này mới ngừng lại.

- Ngươi...

Đè nén khí huyết sôi trào trong cơ thể, mặt mũi Dương sư kinh hãi. Vừa rồi đối phương thi triển chỉ ấn, vừa mới bắt đầu nhìn không quá tương tự Đoạn Dương chỉ, nhưng vừa ra tay liền hiểu được, hoàn toàn do nó biến hóa thành, mấu chốt nhất là, mặc dù sửa lại phương pháp công kích, cùng đường tắt vận hành chân khí, nhưng uy lực không những không yếu bớt, mà tăng tiếp cận gấp đôi!

Đặc biệt là một chỉ điểm ra, bao phủ toàn thân đối thủ, thậm chí chân khí trong cơ thể cũng bị chặt đứt!

Loại lực lượng này, dựa theo phương pháp tu luyện trước kia, coi như luyện đến đỉnh phong cũng làm không được.

- Không có bị thương chứ...

Trương Huyền có chút xấu hổ.

- Không có!

Dương sư lắc đầu, kìm nén không được hỏi:

- Ngươi sửa chữa bộ chỉ pháp này... Hơn nữa còn luyện thành?

Thông qua đối chiến, hắn đã rõ ràng, đối phương không chỉ luyện thành, còn thuận tiện sửa đổi một chút, đây rốt cuộc là làm sao làm được?

Ngắn ngủi mấy phút, không chỉ nhìn xong học được, còn sửa chữa... Hắn tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy giống như nằm mơ! Trên đời này, lại có cường giả lợi hại như thế?

- Mục đích của Võ kỹ là vì thi triển chân khí tốt hơn, để tu luyện giả phát huy ra lực lượng cường đại nhất, mà không phải là vì giết người! Đoạn Dương chỉ, một chỉ đoạn dương, quá mức bá đạo, làm đất trời oán giận, cho nên ta thuận tiện sửa lại một chút, lấy cắt đứt đối thủ vận chuyển chân khí làm mục đích, không giết người, lại có thể để đối thủ tự biết không địch lại...

Trương Huyền giải thích.

Đoạn Dương chỉ này, quả thực rất lợi hại, là tuyệt chiêu giết địch, nhưng tiêu hao chân khí, tinh khí thần quá lớn, một chiêu đánh không trúng đối phương, làm không cẩn thận còn có thể bị người thừa dịp. Dung hợp rất nhiều chỉ pháp, chỗ thiếu hụt này liền được bổ sung hoàn chỉnh.

Chương 2897: Làm học trò ta (hạ) (2)

- Cắt đứt chân khí của đối thủ, quả thực không có sát lục lớn như vậy, nhưng nếu như đối mặt Dị Linh tộc, tha tính mạng của đối phương, đối phương lại đưa ngươi vào chỗ chết... Thường thường một ý nghĩ sai lầm, liền có thể mang đến tai hoạ vô tận!

Dương sư nhìn qua.

Sát chiêu, tử chiêu, mặc dù làm đất trời oán giận, nhưng mà cũng phải nhìn đối với người nào.

Đối chiến Danh Sư tự nhiên không thể sử dụng, nhưng thời điểm đại chiến với Dị Linh tộc, hơi nương tay, một khi cho đối thủ cơ hội, bản thân liền có khả năng rơi vào bị động, thậm chí chết oan chết uổng.

Loại chuyện này, chỗ nào cũng có.

Năm đó hắn cùng lão sư lần đầu tiên đi vào Địa quật, cũng bởi vì nhất niệm nhân từ, không có thống hạ sát thủ, cuối cùng lão sư nhận lấy công kích, suýt chút nữa vẫn lạc.

Sau chuyện này hối hận không biết bao lâu, từ đây cũng coi như có giáo huấn, đối chiến với bằng hữu có thể hạ thủ lưu tình, nhưng cùng kẻ địch, thì phải không từ thủ đoạn, nếu không di hoạ vô tận.

- Đúng vậy, đối chiến Dị Linh tộc, quả thực không thể mềm lòng!

Trương Huyền gật đầu.

- Nhưng chiêu số vừa rồi của ngươi, sát phạt không đủ...

Dương sư kỳ lạ.

Biết rõ có loại tình huống này, vì sao còn đổi chiêu này thành bộ dáng như thế?

- A, mới vừa rồi cùng ngươi đối chiến, ta chỉ dùng ba thành lực lượng, cho nên thoạt nhìn thu phóng tự nhiên, thi triển toàn lực mà nói, uy lực cũng không tệ!

Rõ ràng ý tứ của đối phương, Trương Huyền cười cười.

- Ba thành? Thân thể Dương sư nhoáng một cái, chỉ cảm thấy đầu óc sắp nổ tung:

- Ngươi nói... Mới vừa rồi chỉ dùng ba thành lực lượng?

Ba thành lực lượng, liền đánh hắn liên tục lui về sau bảy tám bước, tu vi tăng lên tới Động Hư cảnh đỉnh phong mới kết thúc... Xác định không có nói đùa?

- Đúng vậy, đây mới là dùng toàn lực...

Trương Huyền gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng, ngón tay điểm tới.

Lần này động tác so với vừa rồi còn chậm hơn, nhưng trong nháy mắt Dương sư cảm giác toàn bộ thiên địa giống như đổ sụp, lực lượng Động Hư cảnh đỉnh phong cũng cảm nhận được tuyệt vọng, vô luận như thế nào cũng không né tránh được.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Không dám dừng lại, vội vàng giải tỏa tu vi, thời gian nháy mắt trở lại Thánh Vực cửu trọng Vũ Không cảnh sơ kỳ, lúc này mới cảm thấy áp lực giảm bớt không ít. Ngón tay điểm ra.

Bành!

Lực lượng của đối phương như thủy triều vọt tới, giống như muốn chấn vỡ kinh mạch trong cơ thể hắn, lại giống như phá hủy tinh thần của hắn, để hắn không còn chút sức phản kháng nào.

Lần nữa lui vài chục bước, khí huyết trong cơ thể sôi trào, miệng thở hổn hển, vẻ mặt như giấy trắng, tràn đầy khó tin.

Hắn là một trong mấy người mạnh nhất thế gian, coi như đè thấp tu vi, cùng cấp bậc có thể vượt qua cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, đối phương chỉ học tập chiêu số của hắn vài phút, cao hơn mấy đại cấp cũng không thể ngăn cản... Quá khủng bố!

Chẳng lẽ trên thế giới này, thật có nhân vật vừa học liền biết, một hồi liền tinh, thậm chí còn có thể tự mình sửa lại công pháp?

- Uy lực không tệ nha!

Thấy hắn ngừng lại, Trương Huyền cười cười.

- Phải...

Dương sư ổn định rung động trong lòng, thở ra một hơi, hai mắt sáng lên:

- Ngươi đã không có lão sư... Có bằng lòng chân chính bái ta làm thầy hay không?

Đối phương giả mạo học sinh của hắn, cũng nói rõ muốn bái nhập môn hạ của hắn, trước đó xem thường, tận mắt nhìn thấy loại thiên phú này, lòng tràn đầy hừng hực, kìm nén không được nữa.

Thật thu được loại học sinh này, về sau danh tiếng của hắn sẽ càng thêm huy hoàng, đạt tới cao độ trước đó chưa từng có.

Chương 2898: Ngươi là Thiên Nhận Danh Sư? (1)

- Bái ngươi làm thầy?

- Không sai, chỉ cần bằng lòng, vấn đề lệnh truy nã Danh Sư, Trương gia, Băng Nguyên cung... Ta đều có thể giúp ngươi giải quyết!

Dương sư cười gật đầu.

Bằng vào mặt mũi của hắn, Trương gia, Băng Nguyên cung coi như rất mất thể diện, nhưng không có chân chính hao tổn tinh anh, đối phương lại là Thánh Tử điện điện chủ, Tổng bộ Danh Sư đường tự mình đi nói, hẳn là sẽ không có vấn đề, nhiều nhất tự mình dẫn hắn lập chút công lao là được.

Tình thế trước mắt thoạt nhìn phức tạp, trên thực tế hẳn có thể nhẹ nhõm hóa giải.

Coi như không phải những yếu tố này, chỉ lấy thân phận Thái thượng trưởng lão của Danh Sư đường, mở miệng thu đệ tử, cướp tới cũng không biết bao nhiêu, hiện tại tự mình mở miệng, chắc hẳn sẽ không cự tuyệt.

Thời điểm hắn cảm thấy đệ tử này nhất định lòng tràn đầy vui sướng bái sư, chỉ thấy thanh niên lắc đầu:

- Cảm ơn Dương sư ưu ái... Ta tạm thời còn không có ý định bái sư!

Năm lần Thiên Nhận Danh Sư, phong thái và khí chất trên người đã hình thành, dù hiện tại Khổng sư tự mình thu đồ, cũng chưa chắc đồng ý, huống chi vị trước mắt này.

- Ừm?

Dương sư sửng sốt, tràn đầy khó tin:

- Ngươi trụ cột kiên cố, võ kỹ và tu luyện đều có lý giải đặc biệt, dựa theo tình huống bình thường, có cần lão sư hay không đều không quan trọng, nhưng Danh Sư đường chú ý truyền thừa, có một lão sư tốt, bất kể địa vị hay về sau làm việc, đều sẽ có bổ ích rất lớn. Hơn nữa, Danh Sư bước vào cửu tinh, đã không có đường của tiền nhân, cần tự mình tìm tòi, không có lão sư trợ giúp chỉ điểm, rất dễ dàng đi nhầm lạc lối, xuất hiện phiền phức cực lớn!
- Không có đường của tiền nhân?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Đối với sự tình của Danh Sư cửu tinh, tu vi không có đạt tới, cấp bậc không có đạt tới, hầu như hỏi thăm không ra bất kỳ tin tức gì, đến cùng làm sao đạt tới, tu vi lại đột phá như thế nào, có thể nói không hiểu ra sao.

- Đúng vậy, Danh Sư cửu tinh, đỉnh phong nhất của đại lục, cũng không phải tu vi, tâm cảnh đạt tới liền đủ tư cách, càng quan trọng hơn là phải nắm giữ lý niệm giáo dục đặc biệt, có thể ở phương diện dạy học trồng người, nắm giữ thành tích cực cao, tựa như Khổng sư, lưu lại hữu giáo vô loại, tùy theo tài năng tới đâu mà dạy, học mà không ngại, dạy không biết mệt… đối với hậu thế cũng có nhập môn rất lớn.

- Không chỉ như vậy, phương diện tu vi, trở thành Danh Sư cửu tinh chân chính, cần đột phá Thánh Vực cửu trọng, thực lực đạt tới loại cảnh giới này, một bước so với một bước khó, xem như ta cũng cần cẩn thận từng li từng tí, như giẫm trên băng mỏng! Chỉ dựa vào một mình tìm tòi, muốn càng đi càng xa, thực sự quá khó!

Dương sư lắc đầu.

- Tu vi nghịch thiên mà đi, đương nhiên sẽ không cho phép dễ dàng, chẳng qua... Biết hảo ý của đối phương, Trương Huyền không có cách nào giải thích, đành phải tiến về phía trước một bước, đi tới trước mặt đối phương:

- Dương sư, mời xem cái này!

Nói xong ngón tay điểm ra, một đạo Thiên Đạo chân khí từ đầu ngón tay chậm rãi chảy ra, đồng thời trong cơ thể có một cỗ khí tức đặc thù phóng thích, bao phủ lão giả trước mắt.

Dương sư vốn tràn đầy nghi ngờ, cảm nhận được cỗ khí tức này, con ngươi co rụt lại, vội vàng lui về sau hai bước, tròng mắt sắp trừng ra hốc mắt, ngón tay không ngừng run rẩy, trong lòng lật lên sóng gió ngập trời:

- Ngươi, ngươi là...

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, không nói thêm gì nữa.

- Cái này... khó trách!

Dương sư thở ra một hơi, cung kính thi lễ, lúc này mới khôi phục lại, vẫn cảm thấy khó tin như cũ.

Khó trách hắn một mực mời, đối phương còn không nguyện ý, nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại là Thiên Nhận Danh Sư!

Thiên địa công nhận, cũng chính là thiên địa chi đồ, địa vị có thể so với Khổng sư, đừng nói hắn, coi như Khổng sư phục sinh, muốn thu làm đệ tử cũng chưa chắc sẽ bằng lòng!

Chương 2899: Ngươi là Thiên Nhận Danh Sư? (2)

- Thân phận này của ta quá mức kinh thế hãi tục, một khi tin tức truyền ra, nhất định dẫn tới Dị Linh tộc vây giết, cho nên chỉ có thể giả mạo học sinh của ngươi, che giấu sự thật... Chưa được ngươi đồng ý, mong rằng thông cảm!

Thấy hắn rõ ràng, Trương Huyền ôm quyền.

Lúc trước thời điểm giả mạo đối phương, cũng không biết có người như hắn tồn tại, chẳng qua từ nơi sâu xa tự có thiên ý, hơi sửa chữa lời giải thích cũng không sao. Như vậy coi như ngụy trang đối phương, cũng là có căn do.

- Cái này là vinh hạnh của ta!

Dương sư vội vàng gật đầu, vẻ mặt vẫn chưa khôi phục.

Có thể để cho Thiên Nhận Danh Sư giả mạo học sinh của hắn, có thể nói là phúc phận đã tu luyện mấy đời, đổi lại trước đó, nghĩ cũng không dám nghĩ!

- Cũng đúng, trừ Thiên Nhận Danh Sư, còn ai có loại năng lực này?

Tiêu hóa một hồi lâu, lúc này mới tỉnh táo lại.

Khó trách vị trước mắt này, có thể làm ra nhiều sự tình nghịch thiên như vậy, thậm chí ngay cả lôi kiếp cũng cúi đầu nghe lệnh, cả đời ngang dọc, gặp qua không biết bao nhiêu thiên tài, đừng nói vượt qua, ngay cả một phần mười cũng phượng mao lân giác.

Không nói cái khác, vị thân truyền Phùng Tử Dật kia, ở trong mắt những người khác thiên tư tuyệt đỉnh, nhưng so sánh với vị trước mắt này, cái gì cũng không tính, căn bản không ở một cấp bậc.

- Dương sư, Thiên Nhận Danh Sư dính dáng quá lớn, mong có thể giữ kín!

Thấy hắn hiểu được, Trương Huyền ôm quyền.
- Yên tâm đi, ta nhất định sẽ không tiết lộ chuyện này!

Dương sư nhẹ gật đầu.

Thiên Nhận Danh Sư, dính dáng thực sự quá lớn, một khi truyền ra, nhất định gây nên oanh động to lớn, thậm chí toàn bộ Danh Sư đường cũng sẽ bùng nổ!

Dị Linh tộc biết tin tức, càng sẽ dốc toàn bộ lực lượng, nhân tộc có thể trước thời hạn lâm vào nguy cơ, khó mà khống chế.

- Cảm ơn!

Biết lấy thân phận của đối phương, chỉ cần bằng lòng, chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài, Trương Huyền lần nữa ôm quyền.

- Không cần khách khí, đây cũng là chức trách của Danh Sư... Dương sư nghiêm túc nhìn qua:

- Ngươi là Thiên Nhận Danh Sư, ta tự nhiên không có tư cách thu ngươi làm học sinh, chẳng qua không tiết lộ Thiên Nhận Danh Sư, lại không có truyền thừa mà nói, giải thích bên Danh Sư đường sẽ khá phiền phức!

- Phiền phức?

Trương Huyền cau mày.

Vị trước mắt này chính là đệ nhất thái thượng trưởng lão của Danh Sư đường, chuyện gì còn không phải một câu nói, phiền phức cái gì?

- Cùng Danh Sư đường tiếp xúc nhiều, chắc hẳn ngươi cũng nhìn ra, hiện tại Danh Sư đường đã không phải là Danh Sư đường trước kia!

Dương sư lắc đầu, than thở nói.

Trương Huyền nháy con mắt.

- Dự tính ban đầu xây dựng Danh Sư đường là bảo vệ nhân tộc, vì nhân tộc mà chiến, sự tình những người khác đều không đi quản, thậm chí không hỏi qua... sau Khổng sư, vô số tiên tổ cũng làm như vậy! Nhưng người đều có nhân tính, nắm giữ quyền lợi quá lâu sẽ biến chất!

Dương sư cười khổ lắc đầu, trong ánh mắt mang theo thâm thúy cùng tang thương:

- Thứ này thoạt nhìn không có gì, nhưng hưởng thụ thời gian lâu dài, tự nhiên sẽ sinh ra một loại cảm xúc tự ngạo, tự mãn! Hiện tại Danh Sư đường là như vậy, bọn họ vẫn cảm thấy đại lục an nguy, là bọn họ ném đầu lâu, tung nhiệt huyết duy trì, bất luận người nào, bất kỳ thế lực nào cũng không thể phản bác, uy quyền của Danh Sư không được khiêu khích, đáng tiếc bọn họ không biết, cái gọi là quyền uy kia, là cả Nhân tộc ban cho, không còn Nhân tộc... Ai biết Danh Sư là cái gì? Ta chính là không ưa loại không khí này, nên quanh năm dạo chơi bên ngoài, Tổng bộ Danh Sư đường cũng rất ít về!

Chương 2900: Dương Huyền biến thành sư đệ (1)

- Cái này...

Trương Huyền sửng sốt một chút, sau đó gật đầu.

Cùng nhau đi tới, gặp qua không ít Danh Sư, có mặc kệ đẳng cấp gì, đều khiêm cung lễ phép, hòa ái dễ gần, tuân theo sư đạo truyền thừa, không chút kiêu căng; cũng có bảo thủ, tự cho là đúng, dựa dẫm thân phận làm việc, cùng thế lực, hào môn khác không có gì khác biệt.

Ước nguyện ban đầu xây dựng Danh Sư đường là rất tốt, nhưng thời gian lâu dài, khó tránh khỏi sẽ hư hỏng. Quyền lợi, cao cao tại thượng, quả thực có thể hủ thực tâm tính của người ta, Danh Sư cũng không thể ngoại lệ.

- Tựa như lần này, Danh Sư đường ban bố lệnh truy nã, ta điều tra hồ sơ của ngươi, công lao trong người, lại là thiên tài tuyệt đỉnh, tình huống bình thường, Danh Sư đường hẳn đi chủ động điều hòa... Nhưng ngươi có thể hóa giải lôi kiếp, thiên tư trác tuyệt, không có sư thừa mà nói, chính là một cái bánh trái thơm ngon to lớn, bắt ngươi việc nhỏ, càng nhiều người muốn từ trong tay ngươi thu hoạch được bí pháp đột phá, cùng thủ đoạn đối phó lôi kiếp...

Dương sư lắc đầu than thở:

- Tổng bộ Danh Sư đường, hiện tại đã chia làm mấy đoàn thể, riêng phần mình làm việc, đều muốn vượt qua đối phương, đã không giống trước kia chân chính trao đổi học thuật, một phương từ chỗ ngươi nhận được phương pháp, nhất định có thể vượt qua đối phương, áp chế đối phương... lúc trước Khổng sư lưu lại Danh Sư, là muốn lớn mạnh nhân tộc, nhưng nhân tính... Ai!

- Nhân tính... Quả thực quá khó dò!

Trương Huyền cảm xúc.

Lúc Danh Sư đường mới xây dựng, lý niệm vì thiên hạ mà làm, hữu giáo vô loại, nhưng vài vạn năm thời gian, nhân tộc ổn định, không ít người đã bị quyền lợi che mắt, quên đi ước nguyện ban đầu.

Danh Sư đỉnh phong chân chính, có lúc phẩm chất còn không bằng Danh Sư nhất tinh. Chí ít bọn họ còn không có bị quyền lợi cùng lực lượng vẩn đục hai mắt.

- Đúng vậy, Thánh Vực chỉ có một ngàn năm tuổi thọ, vài vạn năm qua không có người đánh vỡ, không ít người sau khi đạt tới đỉnh phong, liền mất đi động lực, loại tình huống này, tự nhiên muốn hưởng thụ đãi ngộ tốt hơn... Được rồi, không nói những thứ này nữa!

Dương sư thất lạc, không muốn tiếp tục vướng víu vấn đề này. Việc này đã ăn sâu cốt tủy, không phải một mình hắn có thể giải quyết. - Đây là Danh Sư đường truyền thừa vài vạn năm tích tụ tai hại... Bất quá, coi như Danh Sư lại xốc nổi, ở phương diện đối đãi Dị Linh tộc, đều không thể đổ trách nhiệm cho người khác, không có bất luận người nào chối từ! Bởi vậy ở trong mắt các đời quyền điện chủ, tà khí lưu chuyển cũng không quan trọng gì, chỉ cần sơ tâm không thay đổi liền không sao, dần dà liền thành cục diện bây giờ!

Trương Huyền gật đầu.

Dù quyền lợi để cho người hư hỏng như thế nào, chỉ cần ở trên vấn đề đối đãi Dị Linh tộc không có phát sinh biến hóa, đã nói lên Danh Sư vẫn huy hoàng như cũ, không chân chính đến trình độ nước chảy bèo trôi, quên đi bản tâm.

- Sau khi Khổng sư mất đi tin tức, Đại Thánh đã là đỉnh phong, lại không người có thể đột phá, không cách nào làm cho tất cả mọi người tin phục, ngươi xuất hiện liền không đồng dạng, Thiên Nhận Danh Sư... Nhất định có thể dẫn đầu chúng ta đi ra con đường không giống, tái hiện huy hoàng của nhân tộc!

Cảm xúc xong, Dương sư tràn đầy hưng phấn nhìn qua.

Quyền điện chủ đức uy không đủ, rất khó khống chế toàn cục, vị trước mắt này xuất hiện, liền hoàn toàn khác biệt.

- Đại Thánh? Trương Huyền nhíu mày.

- Không sai, trên Thánh Vực cửu trọng còn có cấp bậc Đại Thánh, có điều cảnh giới này không phải chia cửu trọng, mà là tứ trọng! Đột phá Đại Thánh, là Cổ Thánh! Cũng chính là cảnh giới của đám người Khâu Ngô, Bốc Thương, từ khi Khổng sư rời đi, đã vài vạn năm không có người có thể đạt đến!

Dương sư gật đầu.

- Cái này...

Trong lòng Trương Huyền chấn động.

Nguyên lai tưởng rằng Cổ Thánh chỉ là tôn xưng đối với Thượng Cổ Thánh giả, không nghĩ tới lại là một cấp bậc.

- Khổng sư là cảnh giới gì?

Trương Huyền nhịn không được, tràn đầy tò mò nhìn qua.

Người hầu, đệ tử đều là Cổ Thánh, vị nhân tộc đệ nhất nhân, người sáng lập chức nghiệp Danh Sư kia, đến cùng đạt tới loại cảnh giới nào? Lại có thực lực gì?

- Khổng sư đã đạt đến cảnh giới quỷ thần khó lường... Không phải hậu bối như chúng ta có thể phỏng đoán!

Hai mắt nâng lên, nhìn về phía nơi xa, mặt mũi Dương sư mê mẩn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau