THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2891 - Chương 2895

Chương 2891: Dương Huyền gặp Trương Huyền (2)

- Hội trưởng, bên ngoài có một vị Danh Sư, nói muốn gặp ngươi?

- Danh Sư? Mấy tinh? Ai?

Hội trưởng quay đầu.

- Hắn không mang huy chương, không biết đẳng cấp, bất quá... Hình như họ Dương!

Luyện Khí sư chần chờ một chút nói.

- Họ Dương?

Hội trưởng sửng sốt một chút, suy tư hồi lâu cũng không nghĩ ra liên minh đế quốc, vị Danh Sư họ Dương nào lợi hại, có điều vẫn gật đầu:

- Mời hắn vào!

- Vâng!

Vị Luyện Khí sư này xoay người đi ra ngoài.

- Nếu ngươi có khách muốn gặp, ta trước hết cáo từ...

Biết Dương sư có khả năng nối liền kinh mạch, Trương Huyền biết ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì, mang theo Triệu Nhã, ôm quyền cáo từ, vừa mới xoay người, liền nghe sau lưng vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó vị Luyện Khí sư vừa rồi kia mang theo một lão giả đi đến.

- Vị tiểu hữu này, làm sao mới đến, liền muốn rời khỏi?

Lão giả mỉm cười.

- Ta?

Trương Huyền sững sờ.

Vị này đến tìm hội trưởng, sao lại nói với mình như vậy?
- Đúng vậy! Nói tới thăm hỏi hội trưởng, không bằng nói là vì ngươi mà tới!

Lão giả vuốt râu, cười nhạt một tiếng.

- Vì ta?

Trương Huyền nhíu mày, vẻ mặt kỳ lạ.

Vị lão giả trước mắt này, thoạt nhìn hết sức bình thường, tuy mặc Danh Sư bào, nhưng không có huy chương đẳng cấp, để cho người ta không biết cấp bậc, vẻ mặt mỉm cười, cực kỳ ôn hoà. Nhưng hắn có thể xác nhận, trước kia tuyệt đối chưa bao giờ thấy qua.

- Chúng ta quen biết?

Trương Huyền không kìm nén được nhìn lại.

- Ha ha!

Lão giả cũng không trả lời, nhẹ nhàng cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía hội trưởng Luyện Khí sư công hội cùng Luyện Khí sư Trần Mặc:

- Hai vị đại sư, ta có một số việc muốn cùng vị tiểu huynh đệ này đơn độc trò chuyện một chút, không biết có thể tạo thuận lợi không!
Nói xong ngón tay búng một cái, một huy chương hiện lên ở trước mặt hai người, phía trên có chín ngôi sao lấp lánh.

- Luyện Khí sư cửu tinh?

Nhìn thấy huy chương, hội trưởng cùng Trần Mặc đồng thời giật nảy mình, vội vàng ôm quyền:

- Vâng!

Vốn cho rằng đối phương là Danh Sư, có thể sẽ lấy ra huy chương Danh Sư, không nghĩ tới còn là một vị Luyện Khí sư cửu tinh, chỉ bằng vào điểm ấy, liền để bọn họ không cách nào cự tuyệt.

Rầm rầm!

Hai người lui xuống, rất nhanh gian phòng chỉ còn lại Trương Huyền, Triệu Nhã cùng lão giả kia.

- Ngô Chương Hiên, ta Trương Huyền, ngươi lấy cái tên giả này, một chút thành ý cũng không có...

Thấy gian phòng không ai, lão giả nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn lại:

- Có phải hay không Trương sư? Hoặc ta nên xưng hô ngươi là... Trương điện chủ?

- Ngươi...

Không nghĩ tới đối phương nói ra lai lịch của hắn, Trương Huyền giật nảy mình, con ngươi co rụt lại, nghĩ đến cái gì, da đầu nổ tung, tinh thần kết nối phân thân, tùy thời làm xong chuẩn bị chạy trốn:

- Ngươi là Danh Sư, họ Dương... Chẳng lẽ là...

- Ha ha, tại hạ...

Lão giả vuốt râu nhìn qua, sắc mặt vui vẻ:

- Chính là ngươi hay giả mạo... Dương Huyền!

Chương 2892: Phát hiện Trương Huyền (1)

Thời gian trở lại nửa ngày trước.

Đám người Dương Huyền thông qua truyền tống trận của Tổng bộ Danh Sư đường đi tới Băng Nguyên cung, quả nhiên thấy được tình huống bi thảm trong thông báo. Tất cả kiến trúc đổ sụp trên mặt đất, bốn phía phả ra khói xanh, tường đổ mang theo dấu vết khét lẹt.

- ... Hắn làm như thế, biến Băng Nguyên cung chúng ta thành như vậy!

Vừa nghĩ tới trước đó trải qua, U Nhược Tâm không ngừng run rẩy.

- Hắn mới vừa ở Trương gia vượt qua Nhập Hư kiếp, làm cho Trương gia hoàn toàn thay đổi, ngươi ý tứ, lại ở nơi này vượt qua Động Hư kiếp?

Trương Vô Ngân giật nảy mình.

Tên này độ Nhập Hư kiếp, hắn tự mình trải qua, suýt chút nữa bị đánh chết, không nghĩ tới không đến một đêm, chạy đến Băng Nguyên cung, vượt qua Động Hư kiếp... Chẳng phải nói, trong một ngày tấn thăng hai đại cấp bậc?

Có cần nghịch thiên như thế hay không?

Mấu chốt nhất là... Để lôi đình nghe mệnh lệnh của hắn, chém loạn khắp nơi, đến cùng làm sao làm được?

- Nếu ngươi nói như vậy, hắn hẳn là bị thương rất nặng, bay không xa mới phải, hiện tại không biết đi nơi nào?

Dương sư nhìn qua.

- Ta cũng không biết, dấu vết phi hành của hắn bị triệt để xóa đi, ta đã phái người tìm, có điều đều đá chìm đáy biển, tìm không thấy tung tích!

U Nhược Tâm lắc đầu.

Nàng tận mắt thấy đối phương chạy trốn, tốc độ phi hành không nhanh, nhưng thời điểm muốn truy xét dấu vết, lại phát hiện hư không tiêu thất, tìm hơn một ngày cái gì cũng không có tìm tới, giống như vị Trương Huyền này, căn bản chưa từng tới.

- Xem ra là cao thủ ẩn nấp, hẳn là dùng thủ đoạn đặc thù xóa sạch dấu vết...

Dương sư gật đầu. Trong Danh Sư, có người am hiểu cách truy tung, cũng có người am hiểu phản truy tung, cường giả trong đó sau khi chạy trốn, dấu vết gì cũng thẩm tra không ra, coi như hắn cũng không có biện pháp gì.

- Đúng vậy, có điều dùng tình huống của hắn, khẳng định trốn không xa, chỉ cần tìm kiếm ở trong phạm vi mười vạn dặm, thì nhất định có thể tìm ra!

U Nhược Tâm chắc chắn.

Tuy hiện nay không tìm được tung tích của đối phương, nhưng bị thương nặng như vậy, muốn rời xa sẽ không có dễ dàng như vậy, lại thêm Danh Sư đường truy nã, phi hành trên không rất dễ dàng bị phát hiện, căn cứ nàng suy tính, chạy ra khoảng cách, sẽ không vượt qua mười vạn cây số. Chỉ cần ở trong phạm vi này kỹ càng loại bỏ, nhất định có thể tìm ra.

- Như vậy đi... Đại trưởng lão, Trương gia chủ, chúng ta đều muốn tìm kiếm vị Trương Huyền này, không bằng chia ra làm việc, tốc độ có thể nhanh một chút, ai tìm được trước, có thể đưa tin lẫn nhau!

Dương sư quay đầu nhìn về phía mấy người.

- Được!

Mộng kiếm thánh gật đầu.

Nghe được con trai hư hư thực thực của nàng, bị đánh thành trọng thương, trong lòng nóng như lửa đốt, hiện tại muốn tìm tới, một khắc cũng không muốn chậm trễ. Vốn muốn trách tội Băng Nguyên cung, nhưng nhìn thấy thảm trạng của nơi này, liền nói không ra miệng được. - Vậy chúng ta đi!

Biết tâm tình của vợ, Hưng kiếm thánh lựa chọn một phương hướng, hai người bay thẳng đi.

Trương Vô Ngân không biết nghĩ tới điều gì, chần chờ một chút, cũng tuyển một phương hướng xoay người rời đi.

- U trưởng lão, cáo từ!

Dương sư cười cười, xoay người bay đi.

Ba nhóm người bay ba phương hướng khác nhau, thời gian nháy mắt liền biến mất tại nguyên chỗ.

Thấy bọn họ rời đi, U Nhược Tâm tiếp tục yêu cầu môn nhân tu bổ kiến trúc, mới một lát, chỉ thấy Trương gia đại trưởng lão Trương Vô Ngân lần nữa bay trở về.

- Vô Ngân trưởng lão, chẳng lẽ ngươi tìm được Trương Huyền rồi?

U Nhược Tâm vội vàng tiến lên đón, ánh mắt sáng ngời.

- Không có!

Trương Vô Ngân lắc đầu, hai mắt lấp lánh nhìn qua:

- Vừa rồi Dương sư đi phương hướng nào?

- Dương sư?

U Nhược Tâm sửng sốt.

Chương 2893: Phát hiện Trương Huyền (2)

- Không sai, Dương sư thân là cường giả đỉnh phong nhất của Tổng bộ Danh Sư đường, nắm giữ đồ vật có thể dò xét, ngược dòng bản nguyên, coi như vị Trương Huyền kia ẩn giấu khí tức, hắn khẳng định cũng có thể tìm ra, cố ý để chúng ta chia ra đi tìm, chính là muốn bỏ qua chúng ta, ta muốn nhìn xem rốt cuộc là muốn làm gì...

Trương Vô Ngân khẽ nói.

- Hắn có thể tìm ra? Ngươi ý tứ... Chỉ cần theo dõi hắn, liền có thể tìm được Trương Huyền?

Ánh mắt của U Nhược Tâm lấp lóe.

- Không sai, có điều thực lực của Dương sư mạnh mẽ, đừng đi quá gần, một khi bị phát hiện sẽ không giải thích được...

Trương Vô Ngân nói.

- Ta biết!

Trong mắt U Nhược Tâm toát ra ánh sáng băng lãnh:

- Lần này để ta bắt lại, nhất định không cho hắn chạy trốn...

- Ừm, tuyệt không thể để tên này chạy trốn...

Trương Vô Ngân cũng liên tục gật đầu.

Một gia hỏa không biết từ nơi nào xuất hiện, biến Trương gia thành phế tích, không hảo hảo xử lý, Trương gia còn mặt mũi nào sừng sững trên đỉnh phong đại lục?

Nhất định phải nghiêm trị!

Hai người lặng lẽ thảo luận, Dương sư phi hành không biết bao lâu, ngừng lại ở trên một dãy núi, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay xuất hiện một chiếc gương.

Liên tục kết ra vô số thủ ấn, từng đạo ánh sáng không ngừng xoay tròn ở trên gương, rất nhanh phía trên xuất hiện một dấu vết rõ ràng.

- Điện chủ lệnh của Thánh Tử điện, là bảo vật Danh Sư đường luyện chế, dò xét thứ này, quả nhiên có chút thu hoạch... Dương sư mỉm cười.

Nói thật, sau khi vị Trương Huyền kia chạy trốn, không có lưu lại bất kỳ tung tích nào, coi như hắn cũng thẩm tra không ra, giống như hư không tiêu thất.

Nhưng trong tay đối phương có điện chủ lệnh của Thánh Tử điện, là bảo vật của Danh Sư đường, dò xét tung tích thứ này, chẳng khác nào biết hành tung của đối phương.

- Xem ra hắn đi liên minh đế quốc!

Nhìn xong dấu vết trên gương, rất mau tìm đến vị trí chính xác của điện chủ lệnh, Dương sư cười một tiếng, thân thể nhoáng một cái, biến mất tại chỗ.

Đối với vị Trương Huyền kia ngụy trang thành hắn, hơn nữa giả mạo học sinh của hắn, hắn không thèm để ý, chỉ là tò mò.

Một người tu vi thấp, ngụy trang thành hắn, Danh Sư cửu tinh cũng nhìn không ra, đến cùng làm sao làm được?

Hắn rời đi đại khái nửa canh giờ, không gian lắc lư, hai bóng người xuất hiện.

Là Trương gia đại trưởng lão Trương Vô Ngân cùng Băng Nguyên cung đại trưởng lão U Nhược Tâm. Dương sư không có tận lực che giấu dấu vết, nhờ vào thực lực của bọn hắn, tìm tới nơi này cũng không khó.

- Xem ra đi về phía liên minh đế quốc, chẳng lẽ Trương Huyền ở liên minh đế quốc?

Xác nhận phương hướng Dương sư rời đi, Trương Vô Ngân nói.

- Vô cùng có khả năng, lân cận trừ Băng Nguyên cung, thành trấn lớn nhất chính là chỗ này, Trương Huyền muốn biến mất không thấy hình bóng, không bị người phát hiện, chỉ có thể giấu ở chỗ này!

U Nhược Tâm gật đầu.

Muốn triệt để che giấu, biến mất không thấy hình bóng, Danh Sư đường cũng khó mà dò xét, cũng không phải rừng sâu núi thẳm, mà là biển người.

Càng nhiều người, càng khó tìm kiếm.

Phân tích như vậy mà nói, vị Trương Huyền kia ngược lại có khả năng chạy đến liên minh đế quốc.

Nơi này nhân khẩu dày đặc, ngư long hỗn tạp, cho dù có người của Danh Sư đường tọa trấn, thoạt nhìn nguy hiểm, nhưng trên thực tế chỗ nguy hiểm nhất, ngược lại là an toàn nhất. Bởi vì không ai nghĩ tới, hắn sẽ lăn lộn đến nơi đây, lặng lẽ che giấu.

- Lập tức báo tin cho người Danh Sư đường, nói phát hiện tung tích của Trương Huyền ở liên minh đế quốc, mặc kệ có ở đó hay không, cũng để bọn họ tìm một lần!

Trương Vô Ngân hừ lạnh một tiếng.

- Ừm, vậy thì báo tin!

U Nhược Tâm vội vàng gật đầu.

Tuy bọn họ cũng có thể điều tra, nhưng so với Danh Sư đường, hiệu suất thấp hơn nhiều, người sau ra tay, Trương Huyền nhất định khó mà chạy trốn.

Chương 2894: Làm học trò ta (thượng) (1)

- Dương Huyền...

Trong lòng Trương Huyền giật mình, muốn chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn ngừng lại.

Xem ra đối phương đã sớm biết bản thân ngụy trang, đã không có ra tay, mà bình tĩnh hoà nhã hỏi thăm, nói rõ không có ác ý.

Lại nói, đối phương đứng ở trước mặt hắn, thật giống như một đầm nước, sâu không thấy đáy, thật muốn chạy trốn, có thể thành công hay không cũng chưa biết chừng.

Phiền toái như vậy, còn không bằng hỏi rõ mục đích đến lại nói. Hắn khiếp sợ không thôi, Dương sư ở đối diện cũng tràn đầy kinh ngạc.

Thanh niên trước mắt này, lấy nhãn lực của hắn cũng có thể thấy được, thật sự chỉ có hai mươi tuổi, nhưng tâm cảnh lại cao thâm khó dò, lấy năng lực của hắn cũng nhìn không thấu.

Khó trách ngụy trang thành mình, không người có thể phát hiện, xem như hắn cũng không thể không bội phục.

Mấu chốt nhất là, biết mình là ai, còn có thể duy trì bình tĩnh, không có bối rối chút nào, chỉ phần tâm tính này, liền vượt qua tất cả mọi người trước đó đã gặp.

- Ta tự nhận thủ đoạn ngụy trang cao minh, không biết vì sao Dương sư nhìn ra được?

Ngột ngạt một lát, Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Hắn ngụy trang, không nói không chê vào đâu được, nhưng lấy tâm cảnh của Danh Sư cửu tinh đỉnh phong, cùng thân thể hoàn mỹ, đám người Khúc trưởng lão tuyệt đối nhìn không ra, vị Dương sư trước mắt này, đến cùng là từ đâu nhìn ra sơ hở, càng chắc chắn mình chính là Trương Huyền như vậy?

- Thật ra thì chỉ từ bề ngoài, cùng khí tức linh hồn, xem như ta cũng dò xét không ra, sở dĩ có thể xác nhận, là bởi vì trên người ngươi có điện chủ lệnh của Thánh Tử điện!

Dương sư nói. - Điện chủ lệnh?

Trương Huyền sững sờ, điện chủ lệnh lơ lửng ở trong lòng bàn tay.

Sau khi ở Băng Nguyên cung chặn lại công kích của Khúc trưởng lão, hắn liền thu hồi, không nghĩ tới vậy mà thành mấu chốt để đối phương tìm tới.

- Đúng vậy, điện chủ lệnh là năm đó đám người Khôi Thánh vất vả luyện chế thành, mặc dù không phải vũ khí đỉnh phong nhất, lại nắm giữ toàn bộ khí vận của Thánh Tử điện, coi như giấu trong trữ vật giới chỉ, cũng khó có thể che giấu phong thái, nguyên nhân chính là như vậy, tuy các đời điện chủ có người đột tử, nhưng điện chủ lệnh vẫn tồn tại, không có rơi mất!

Dương sư cười cười nói.

Trương Huyền giật mình.

Điện chủ lệnh đại biểu thân phận tôn quý nhất của Thánh Tử điện, cường giả tuyệt đỉnh của Danh Sư đường biết có thứ này, muốn dò xét ra không khó.
- Dương sư đã biết thân phận của ta, nên tới bắt?

Trương Huyền nhìn lại.

- Ta đã không trở về Danh Sư đường rất lâu rồi, bọn họ ban bố mệnh lệnh gì, cùng ta không có bất cứ quan hệ nào, đến tìm ngươi, chẳng qua là cảm thấy có chút hiếu kỳ...Thiên tài như thế, đột nhiên xuất hiện, muốn biết sư thừa của ngươi ở nơi nào, lão sư đến cùng là ai!

Dương sư nghi ngờ nhìn qua.

Thật ra thì hắn tò mò nhất là sư thừa của vị trước mắt này.

Trên đường tới, cũng nhìn kỹ sơ yếu lý lịch của đối phương, người này đối ngoại tuyên bố là học sinh của mình, nhưng hắn rất rõ ràng, chưa bao giờ thấy qua đối phương, chớ nói chi là truyền thụ kiến thức.

Danh Sư đại lục, Danh Sư đỉnh phong nhất không có một cái nào không nhận ra, thậm chí ngay cả chính hắn, tự mình truyền thụ cho Phùng Tử Dật, so sánh với vị trước mắt này, cũng kém một đoạn rất lớn, đến cùng là ai có thể dạy dỗ nhân vật ưu tú như vậy?

Mấu chốt nhất là thanh danh không lộ, ngay cả hắn cũng không rõ ràng.

- Cái này...Thực tế không dám giấu giếm, hiện tại ta còn chưa bái sư!

Không nghĩ tới đối phương hỏi thăm cái này, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Ở trước mặt người khác có thể nói, lão sư của hắn là Dương Huyền, nhưng ở trước mặt bản tôn, lại nói đã không có ý nghĩa gì.

- Còn không có bái sư?

Chương 2895: Làm học trò ta (thượng) (2)

Dương sư sững sờ, mặt mũi khó tin:

- Cái này sao có thể? Ta quan sát qua sự tích của ngươi, thời điểm ở Thiên Huyền vương quốc, vẫn chỉ là võ giả bình thường, từng bước một đi tới, mới hơn một năm, liền nắm giữ thực lực Thánh Vực bát trọng Động Hư cảnh, không có lão sư, làm sao có thể làm được?

Vị này, vô luận tu vi hay phụ tu, đều giống như ngồi tên lửa, nói đột phá liền đột phá, tùy ý mà làm, không có bất kỳ chướng ngại cùng ràng buộc gì.

Loại tình huống này, có một lão sư lợi hại chỉ điểm, còn có thể nói thông, muốn nói tự mình tu luyện, quả thực khó tin, xem như hắn cũng không dám tin tưởng.

Coi như Khổng sư lúc trước, dường như cũng không có tốc độ tiến bộ biến thái như vậy nha!

- Ta cũng không biết vì sao, vô luận là tu vi hay chức nghiệp, vừa học liền biết, một hồi liền tinh, thiên phú như vậy, không có cách nào!

Trương Huyền lắc đầu.

Sự tình Thiên Đạo thư viện, khẳng định không thể giải thích, chỉ có thể quy công cho thiên phú.

Trong lịch sử quả thực có ít người thiên phú nghịch thiên, không có cách nào giải thích, thật giống như tiểu thiên tài của Trương gia, không phải nói vừa ra đời là cường giả Thánh Vực sao?

Sinh mà làm Thánh cũng có thể tồn tại, hắn vừa học liền biết, một hồi liền tinh, hẳn cũng không tính quá mức kinh thế hãi tục.

- Cái này...

Dương sư cau mày.

Hắn gặp qua không ít thiên tài, quả thực cũng có loại thiên phú này, Lạc gia tiểu công chúa chính là ví dụ, nhưng cũng không có nghịch thiên như thế a! Lại nói, tài nguyên cùng Danh Sư của Lạc gia bày biện ở nơi đó, mới có thể để cho nàng tiến bộ nhanh như vậy, vị trước mắt này, chỉ là tán tu... còn nhanh hơn đối phương, không có lão sư, căn bản không có khả năng!

Hơn nữa ngay cả lôi kiếp cũng nghe lời...Điểm ấy xem như hắn cũng không làm được.

- Ta có một bộ võ kỹ, là một loại chỉ pháp, xem như Phùng Tử Dật tu luyện ba năm, đến bây giờ cũng không có đạt đến đại thành, ngươi đã có năng lực này, có thể học tập một chút hay không, xem như chứng minh để ta tin tưởng, ngươi thật sự không có lão sư!

Dương sư dừng lại một chút, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một ngọc bài.

Ngươi đã nói ngươi vừa học liền biết, một lát liền tinh, không bằng học một chút thử xem, nếu thực như thế, ta sẽ triệt để tin tưởng.

- Võ kỹ?

Đưa tay nhận lấy ngọc bài, Trương Huyền cúi đầu nhìn sang. Đoạn Dương chỉ! Võ kỹ Thánh phẩm đỉnh phong, một chỉ đoạn dương, uy lực vô song, sát chiêu tuyệt đỉnh.

- Ta có không ít chỉ pháp...chính xác!

Biết đối phương tiến hành khảo nghiệm, chỉ cần học được, coi như che đậy qua, Trương Huyền cũng không chậm trễ, ngón tay nhẹ nhàng đụng một cái, thu vào trong óc, ngay sau đó tinh thần khẽ động, trước đó ở các vùng sưu tập vô số chỉ pháp, lập tức hội tụ vào một chỗ.

Chiêu Đoạn Dương chỉ này, có chút tương tự Đại Tinh Thần chỉ lực trước đó tu luyện, đều là lực lượng toàn thân tập trung ở một chỗ, đột nhiên phóng thích.

Rất nhanh trong óc xuất hiện một quyển sách, vội vàng mở ra, cúi đầu nhìn sang.

Sau khi dung hợp chỉ pháp, quả nhiên giống như trong tưởng tượng, không còn thiếu hụt, đạt đến cấp bậc Thiên Đạo, kiến thức chảy vào trong óc, không ngừng thôi diễn.

- Bộ chỉ lực này của ta, sát lục quá nặng, nhưng đối phó Dị Linh tộc lại rất tốt, chẳng qua một chỉ đoạn dương thọ người, đối với bản thân cũng có tổn hại nhất định, cần lực lượng, tinh khí thần, đều đạt tới đỉnh phong mới có thể hoàn mỹ thi triển...Như vậy đi, bây giờ ngươi học tập, ta không chỉ điểm gì cả, cũng không quấy rầy, chỉ cần trong ba ngày có thể đạt tới tiểu thành, ta liền tin tưởng, không có lão sư, cũng có thể đi đến trình độ hôm nay...

Dương sư nói.

- Ba ngày? Khỏi cần...

Trương Huyền mở mắt nhìn qua:

- Ta đã học xong!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau