THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2881 - Chương 2885

Chương 2881: Chiến tử xuất quan (thượng) (2)

- Đáng tiếc, vẫn nghĩ không ra phương pháp giúp Triệu Nhã khôi phục kinh mạch...

Trương Huyền lắc đầu.

Rất nhiều kiến thức ở trong đầu dung hội quán thông, càng ngày càng rõ ràng, nhưng liên quan tới làm sao giúp Triệu Nhã khôi phục kinh mạch, vẫn không hiểu ra sao, tìm phương hướng mơ hồ.

Hiện tại xem ra, chỉ sợ chỉ có thể đi Luyện Khí sư công hội, tìm kiếm đồ vật có thể thay thế kinh mạch hay không.

Hô!

Phun ra một ngụm trọc khí, Trương Huyền mở mắt.

- Lão sư, ngươi tu luyện xong...

Triệu Nhã nghi ngờ nhìn qua.

Vốn cho rằng lão sư bế quan, tu vi sẽ bạo tăng, không nghĩ tới một chút động tĩnh cũng không có, tu vi dường như không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ là tinh thần thoạt nhìn càng thêm óng ánh, để cho người ta nhìn không thấu.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Vậy là tốt rồi!

Triệu Nhã thở phào nhẹ nhõm. - Chúng ta lại về liên minh đế quốc đi, lần này nhất định giải quyết vấn đề kinh mạch trong cơ thể của ngươi!

Trương Huyền đứng dậy.

- Toàn bộ đại lục đều bắt lão sư, vẫn là chớ đi...

Không dễ dàng rời đi liên minh đế quốc, lão sư còn muốn đi qua, Triệu Nhã có chút nóng nảy.

- Yên tâm đi, lần này coi như Danh cửu tinh đỉnh phong Sư, muốn nhìn ra ta ngụy trang cũng không làm được...

Trương Huyền nở nụ cười.

Trước đó tâm cảnh khắc độ của hắn, chỉ có 2 5.1, ở trong Danh Sư bát tinh cũng không tính quá cao, nhưng trải qua lần thứ năm Thiên Nhận Danh Sư tăng vọt, đạt đến 29. 1, ở Danh Sư cửu tinh cũng được cho đỉnh tiêm, cho dù cường giả như Khúc trưởng lão tới, cũng đừng hòng dò xét ra đầu mối gì, chớ nói chi là biết thân phận chân thật của hắn.
- Bất quá, năng lực ngụy trang của ngươi không tốt lắm, như vậy đi, ta trước truyền thụ cho ngươi một bộ công pháp trên thân thể!

Thân phận của hắn Danh Sư cửu tinh cũng nhìn không ra, nhưng Triệu Nhã không có tu vi, rất dễ dàng bị nhìn ra dung mạo chân chính. Thuần Âm thể mở ra, dung mạo quá mức kinh người, cũng rất dễ dàng lộ tẩy.

- Công pháp thân thể? Tốt, thế nhưng kinh mạch của ta vỡ vụn, làm sao tu luyện?

Triệu Nhã nhẹ gật đầu, ngay sau đó tràn đầy kỳ lạ.

Thân thể tu luyện, cũng cần truyền vào chân khí, cũng cần đủ loại lực lượng, không còn kinh mạch, làm sao luyện thành?

- Bộ công pháp này ta chuyên môn sửa chữa qua, không có kinh mạch cũng có thể luyện thành, có điều phải phối hợp ngân châm của ta... Đây là công pháp!

Trương Huyền giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng điểm một cái, một cỗ ý niệm truyền vào trong óc đối phương.

Triệu Nhã đứng tại nguyên chỗ, tiêu hóa tiếp cận một canh giờ, mới dung hội quán thông, con mắt nhịn không được sáng lên.

Công pháp luyện thể của lão sư thần diệu vô biên, Tôi Thể quyết của Băng Nguyên cung tới so sánh, so với rác rưởi cũng không có cái gì khác nhau.

- Bắt đầu đi!

Thấy nàng lý giải, bàn tay Trương Huyền run lên, vô số châm bạc thẳng tắp bay đi, thời gian nháy mắt liền rơi vào trên người Triệu Nhã, bí mật mang theo Thiên Đạo chân khí, không ngừng rèn luyện thân thể, để lực lượng càng ngày càng mạnh.

Trương Huyền trợ giúp Triệu Nhã tăng lên thân thể, tu luyện Thiên Đạo kim thân, mà đổi thành một bên khác, trước chỗ bế quan của Chiến Sư đường, đã chất đống một đám người, từng người mặt mũi lo lắng. Ngày hôm nay, chính là ngày chiến tử xuất quan!

Chương 2882: Chiến tử xuất quan (hạ) (1)

- Chiến tử sắp xuất quan, chuyện này làm sao bẩm báo, các ngươi đều nghĩ kỹ chưa?

Một lão giả phá vỡ trầm tĩnh bốn phía.

- Như thực chất báo lên là được, cái này có gì phải xoắn xuýt?

Một trung niên mặc khôi giáp khoát tay áo, trong giọng nói mang theo mùi vị thiết huyết.

- Như thực chất báo lên? Ngươi cũng không phải không biết tính tình của chiến tử, lúc trước thông qua khảo hạch, bản thân bị trọng thương, cố nén hôn mê, ban bố chiến tử lệnh thứ nhất, chính là muốn tất cả Chiến Sư cung kính lễ độ với lão sư của hắn, không được vượt qua... Hiện tại gây ra động tĩnh lớn như vậy, nói rõ sự thật, dùng trình độ tôn trọng của hắn, ngươi cảm thấy sẽ tuỳ tiện bỏ qua?

Lão giả nhíu mày:

- Một khi náo lên, ta sợ thiên hạ sẽ đại loạn!

- Thánh Tử điện thuộc về Danh Sư đường, sẽ không xảy ra chuyện, không phải là Trương gia cùng Băng Nguyên cung ư? Bọn họ đại biểu được thiên hạ? Lại nói, chiến tử của Chiến Sư đường ta làm việc, cần giải thích cho bọn hắn? Những người này, bất quá là sâu mọt sinh hoạt ở trong yên vui mà thôi! Không phải Chiến Sư đường chúng ta tắm máu chém giết, có thể hưởng thụ thịnh thế như bây giờ? Hưởng thụ thái bình như vậy?

Trung niên hừ lạnh.

- Mông trưởng lão nói không sai, Chiến Sư đường ta làm việc, không cần tốn nhiều miệng lưỡi, thực lực quyết định cao thấp, năm đó Vu Hồn sư công hội, vô số Vô Hồn Kim Nhân, cường giả vô số, không phải cũng có thể diệt? Danh Sư đường quá nuông chiều, cho bọn hắn quá nhiều mặt mũi, mới để cho bọn hắn có can đảm hỏi tới trách nhiệm của Danh Sư... Đổi thành ta, ban bố mệnh lệnh gì, chính là mệnh lệnh đó, dám không theo, diệt là được!

Lại một vị trung niên phất tay nói.

- Danh Sư, là sư, không phải giặc cướp, càng không phải lưu manh, sở dĩ Danh Sư đường sừng sững vạn năm không ngã, dựa vào là lấy đức phục người, mà không phải võ lực! Thật muốn làm như vậy, sao còn có thể làm cho người tin phục?

Lão giả lắc đầu. - Tin phục? Ngươi cảm thấy bây giờ còn có cần thiết để bọn hắn tin phục? Người hiện tại, sinh hoạt ở trong yên vui, sớm đã mất đi cảm giác nguy cơ, mất đi thiết huyết tan trong huyết mạch, quên đi lịch sử năm đó ở dưới Dị Linh tộc thống trị, người không bằng chó. Bọn hắn giờ phút này, sẽ chỉ nhìn chằm chằm Danh Sư, khắp nơi tìm kiếm vấn đề trong đức hạnh của bọn họ, một chút chuyện nhỏ, liền tùy ý lên men, hận không thể phóng đại vô tận. Một khi Danh Sư đường xử lý không hợp ý, thì sẽ mang theo tên tuổi sư sư tương vệ, thông báo thiên hạ...

Cách đó không xa lại có một trung niên cười lạnh:

- Chuyện của Trương sư vốn không lớn, nhưng mà làm Danh Sư, một khi không xử lý, sẽ gặp phải vô số người nghi vấn, sư phong sư đức đủ loại tin đồn... Thế nhưng thật muốn xử lý, lại xứng đáng sao, Danh Sư vì nhân tộc cống hiến bao nhiêu? Không nói cái khác, vị Trương sư này, nhờ vào sức một người, tiêu diệt một chi nhánh Dị Linh hoàng thất, đáng giá được kính nể!

Thứ dân không biết gì, bọn họ sẽ không để ý ngươi cống hiến bao nhiêu, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, chỉ thấy ngươi phạm vào cái gì sai, sẽ phóng đại vô tận. Dùng Trương sư làm thí dụ, căn cứ tin tức bọn họ lấy được, tuy ở tam đại thế lực náo động đến động tĩnh rất lớn, trên thực tế chỉ là hủy hoại một chút kiến trúc cùng trận pháp, tổn thương một vài người, đến bây giờ còn không có người nào bởi vậy tử vong.

Nhưng tin tức truyền đi lại không phải như vậy, người người đều cảm thấy là một vị Danh Sư bát tinh, dựa dẫm năng lực của mình, tùy ý làm bậy, tùy ý phá hư. Danh Sư đường không nghiêm trị, sẽ nội bộ lục đục, lực công tín trở nên có cũng được mà không có cũng không sao.

- Ta cũng biết những chuyện này, nhưng bây giờ Danh Sư đường đã xử quyết, làm sao quyết định, là sự tình của Danh Sư đường, cùng chúng ta không quan hệ, chúng ta chỉ cần cân nhắc, làm sao báo cáo chuyện này cho chiến tử!

Lão giả đánh gãy đối phương nói.
Loại sự tình này, hắn cũng biết, nhưng có biện pháp gì?

Mục đích Khổng sư sáng tạo ra Danh Sư đường, là bảo hộ nhân tộc, dù không hiểu cũng phải đi làm, không thể trơ mắt nhìn sinh linh đồ thán. Đây là trách nhiệm cùng chịu trách nhiệm, không cách nào trốn tránh.

Mọi người lặng im.

Tình cảm của chiến tử đối với vị ân sư này, trong khoảng thời gian ở chung, tất cả đều biết, một khi nghe được bị toàn bộ Danh Sư đường truy nã, nhất định sẽ bùng nổ.

Đến lúc đó, sẽ gây ra loại động tĩnh nào, ai cũng khó mà đoán trước. Chiến Sư đường thật vất vả xuất hiện một vị chiến tử chân chính, không nguyện ý biến cố như vậy xuất hiện.

- Trình trưởng lão, có phải ngươi đã nghĩ ra biện pháp gì hay không?

Một vị trung niên nhịn không được nhìn về phía vị lão giả nói chuyện, mọi người cũng đồng loạt nhìn qua.

- Ta cũng không có phương pháp, hiện tại ý nghĩ là, nói khẳng định phải nói, bởi vì tin tức đã truyền đi, không giấu diếm được, cố ý che giấu, còn không bằng trước thời hạn báo cáo!

Trình trưởng lão chậm rãi nói.

Lệnh truy nã Danh Sư, thông báo thiên hạ, tuy bế quan không biết rõ tình hình, nhưng chỉ cần hơi hỏi thăm sẽ biết, đến lúc đó chiến tử tự mình biết hiểu, chất vấn bọn họ, còn không bằng trước thời hạn báo cho, chí ít quyền chủ động nắm giữ ở trong tay mình, có thể không bị động.

Mọi người biết điểm ấy, đồng thời gật đầu.

Nếu không phải bởi vì biết cái này, cũng không đến mức để cả đám đều có chút đau đầu.

Chương 2883: Chiến tử xuất quan (hạ) (2)

- Lúc chúng ta nói, có thể chủ yếu giải thích Trương sư gây ra mâu thuẫn, tội lỗi, còn trừng phạt cùng truy nã, liền hời hợt cho qua, chắc hẳn chiến tử có thể đánh giá ra nặng nhẹ, không đến mức lỗ mãng!

Dừng lại một chút, Trình trưởng lão nói.

Không thể không nói, chỉ có thể đổi lại phương thức.

- Được!

Mọi người lên tiếng.

Mới vừa thảo luận xong, còn chưa kịp nói tỉ mỉ, liền nghe cửa phòng kẹt kẹt một tiếng, từ từ mở ra, một thiếu niên tay cầm trường thương, chậm rãi đi ra.

Tuổi không lớn lắm, nhưng cho người ta một loại cảm giác sắc bén đâm thủng bầu trời, từng đạo chân khí trong cơ thể sôi trào xoay tròn, tựa như lúc nào cũng sẽ nổ tung, để cho người ta khó mà ngăn cản.

- Cung nghênh chiến tử xuất quan!

Mọi người ôm quyền.

- Ừm!

Thiếu niên khoát tay áo, ngừng lại, mặc dù không có bất kỳ động tác gì, nhưng kèm theo một cỗ khí tức, để cho người ta không dám nói chuyện lớn tiếng.

- Nhiều trưởng lão đồng thời tới như vậy, xảy ra chuyện gì sao?

Thiếu niên nhìn quanh một vòng, nhíu mày. - Bẩm báo chiến tử, là như vậy, ngươi để chúng ta quan tâm vị Trương Huyền Trương sư kia, nhận được hồi báo... Tối hôm qua, đại náo Trương gia, phá hủy vô số kiến trúc, làm bị thương mười mấy tên trưởng lão; về sau đi Thánh Tử điện, đả thương đám người quyền điện chủ Chiêm sư... sau đó chạy đến Băng Nguyên cung, phá hủy cơ sở, bắt đi thiếu cung chủ...

Trình trưởng lão vội vàng tiến lên, tổ chức tốt ngôn ngữ nói.

Hắn nói đều là sự tình Trương Huyền làm, để trong lòng chiến tử phân tích, đừng quá mức lo lắng. Bất quá lời còn chưa dứt, liền nghe chiến tử cười lạnh một tiếng, ngắt lời hắn:

- Những lời này, là chính ngươi nói, hay Danh Sư đường thông báo?

- Cái này... Là tin tức ta lấy được!

Trình trưởng lão vội nói.

- Ngươi lấy được tin tức không thật như vậy? Thiếu niên bỗng nhiên xoay người, ánh mắt mang theo băng lãnh:

- Bắt thiếu cung chủ Băng Nguyên cung, ngươi có biết, vị thiếu cung chủ này, là người phương nào hay không? Liền nói như thế?

- Thuộc hạ... Không biết!

Trong lòng Trình trưởng lão lộp bộp, lắc đầu.

- Chỉ cần lão sư thông báo một tiếng, vị thiếu cung chủ này sẽ lập tức bỏ qua thân phận, theo hắn rời đi, còn cần đến "cướp"? Nói đùa cái gì đó!

Thiếu niên xua tay.

- Cái này... Chiến tử làm sao biết được?

Trình trưởng lão nhịn không được nhìn qua.

- Bởi vì vị thiếu cung chủ này của Băng Nguyên cung...

Thiếu niên chắp một tay sau lưng, nâng đầu lên:

- Là sư tỷ của ta!

Chương 2884: Trương sư các đệ tử (thượng) (1)

Vị chiến tử này không phải người khác, chính là học sinh của Trương Huyền, Trịnh Dương!

Lúc này lực lượng của hắn mạnh mẽ, khí tức trầm ổn, không biết đạt đến cảnh giới gì, hơn nữa dung mạo cương nghị, cử chỉ mang theo phong thái chư hầu một phương, không còn là thiếu niên đơn thuần lỗ mãng lúc trước.

- Sư tỷ?

Tất cả đều giật mình, tất cả trưởng lão của Chiến Sư đường khó tin.

Hắn xưng hô sư tỷ chẳng phải cho thấy, cũng là học sinh của vị Trương Huyền kia? Học sinh là thiếu cung chủ, huyên náo lớn như thế làm gì?

- Không sai!

Trịnh Dương cũng không giải thích, mà nhìn lại:

- Danh Sư đường hẳn thông báo cho ta đi, đến cùng xảy ra chuyện gì, chính ta nhìn!

- Cái này...

Không nghĩ tới Băng Nguyên cung thiếu cung chủ là sư tỷ của hắn, tất cả chuẩn bị toàn bộ xáo trộn, Trình trưởng lão ngập ngừng một chút, đành phải đưa tới một ngọc bài:

- Không phải thông báo, mà là... lệnh truy nã Danh Sư!

- Lệnh truy nã? Truy nã ai? Lão sư?

Trịnh Dương nhíu mày, vội vàng nhận lấy ngọc bài, cúi đầu nhìn một cái, vẻ mặt lập tức âm trầm như khối băng.

- Hoang đường, quả thực hoang đường! Truyền mệnh lệnh của ta, nghiêm mật quan sát động tĩnh của Trương gia, Băng Nguyên cung, Thánh Tử điện cùng Danh Sư đường, một khi phát hiện tung tích của lão sư, lập tức bẩm báo... Dám bắt thầy ta, ta ngược lại muốn xem xem, ai có lá gan này!

- Cái này...

Trình trưởng lão dọa đến khóe miệng co giật:

- Chiến tử, Chiến Sư đường chúng ta, là cấp dưới... Danh Sư đường ra lệnh, ngươi đi cứu người, tương đương với ngang nhiên vi phạm.

- Cấp dưới? Tướng ở bên ngoài, vương mệnh có thể không nhận! Trước cứu lão sư trở về, ta sẽ tự mình thương lượng với Danh Sư đường!

Trịnh Dương hất ống tay áo, trường thương trong tay run lên, phát ra thanh âm sắc nhọn, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm rách hư không.

- Chiến Sư đường, thủ vệ nhân tộc, ném đầu lâu tung nhiệt huyết, cũng nên là thời điểm cho tất cả mọi người biết phong mang chúng ta vốn nên có! Ta muốn cho thế nhân biết, muốn động lão sư của ta... Trước cân nhắc bản thân có bao nhiêu cân lượng!

- Vâng!

Tất cả trưởng lão đồng thời ôm quyền.

Có cười khổ, có nhiệt huyết, nhưng chiến tử ra lệnh, không người dám cự tuyệt.



Độc điện.

- Dám truy nã lão sư của ta, lá gan của Danh Sư đường thật đúng là đủ lớn! Xem ra lần trước cho bọn hắn mặt mũi, bọn họ cũng không hiểu rõ tình hình! Trong đại điện, một cô gái đột nhiên đứng dậy, hai mắt lóe lên, để lộ ra hàn ý.

Nữ tử tuổi không lớn lắm, thoạt nhìn có chút gầy yếu, nhưng bốn phía thân thể vây quanh sương mù màu xanh nhạt, dường như Danh Sư cửu tinh tiến vào, cũng sẽ tuỳ tiện bị độc chết, cơ hội sống sót hầu như bằng không.

Độc điện điện chủ, Ngụy Như Yên!

Trở thành điện chủ, nhận được vô số Độc sư toàn lực trợ giúp, độc thể của nàng đã thuận lợi kích hoạt, một thân độc công kinh thiên động địa, so với tổ sư năm đó, tuy hơi có vẻ không bằng, nhưng cũng vượt xa tất cả trưởng lão. Thật muốn ra tay, Danh Sư cửu tinh cũng không chống lại được.

- Danh Sư đường đã quen tự cho là đúng, từ trước tới nay như vậy, điện chủ, chúng ta làm sao bây giờ, ngươi dặn dò là được!

Một trong bốn đại Tôn giả của Độc điện là Lâm Giang Hải ôm quyền nói.

Hắn có công hộ giá, địa vị đã là cao nhất trừ điện chủ ở Độc điện, mấu chốt nhất là, tiếp nhận điện chủ tự mình chỉ điểm, độc công xuất thần nhập hóa, coi như Hữu sứ lúc trước phục sinh, cũng tuyệt đối không phải đối thủ, sẽ tuỳ tiện bị độc chết.

- Rất đơn giản, theo ta thân chinh, một khi phát hiện tung tích của lão sư, trong bóng tối bảo vệ, có người dám động thủ với hắn, không cần nhiều lời, trực tiếp độc chết... Độc điện ẩn cư lâu, cũng nên động tay để bọn hắn biết!

Ngụy Như Yên hừ lạnh.

Nàng trải qua sinh tử, sớm đã coi nhẹ quy củ. Lão sư vì nàng trả giá nhiều như vậy, có thể nói, không có lão sư, liền không có nàng bây giờ... Có người dám ra tay với lão sư, vậy không có ý tứ... Không độc ngươi cả nhà bị diệt, ta liền không gọi Ngụy Như Yên!

- Tuân theo điện chủ hiệu lệnh!

Tất cả trưởng lão đều hưng phấn ôm quyền.

Bị nhốt ở một nơi, người Độc điện đã sớm lòng ngứa ngáy khó nhịn, đã có cơ hội này, còn khách khí làm gì, tự nhiên lập tức điều động.

...

Danh Sư đại lục, một chỗ di tích xa xôi, bốn phía không nhìn thấy bất kỳ ánh sáng, tựa như đầm lầy đen kịt. Một thân ảnh to lớn chậm rãi từ dưới đất lơ lửng, lực lượng tàn phá bừa bãi, tựa như phong vân bao phủ, thiên địa nứt ra.

Chương 2885: Trương sư các đệ tử (thượng) (2)

- Đánh thức ta gấp gáp như vậy, có chuyện gì sao?

Thanh âm vang lên, tựa như sét đánh.

- Chủ nhân... Bị Danh Sư đường truy nã!

Cách đó không xa, một Vu Hồn ôm quyền nói.

- Lão sư bị truy nã? Bởi vì cái gì?

Thân ảnh bỗng nhiên đứng lên, đại địa lắc lư, như thiên địa trở nên càng thêm hắc ám.

- Đây là tin tức ta sưu tập đến...

Vu Hồn búng ngón tay một cái, một ngọc bài bay đi.

Tiện tay tiếp lấy, thân ảnh to lớn cúi đầu nhìn lại, lông mày nhảy lên.

- Hoang đường! Thật sự là hoang đường! Xem ra Danh Sư đường là bản thân tìm xui xẻo... Mặc Hồn Sinh, theo ta cùng đi Băng Nguyên cung một chuyến, đi tìm lão sư đến cùng ở đâu!

Thân ảnh nhẹ nhàng nhoáng một cái, thẳng tắp chui vào thi thể nằm dưới đất. Ngay sau đó thi thể đứng lên, lộ ra dung mạo thanh tú, cương nghị.

Thoạt nhìn tuổi tác chẳng qua mười bảy, mười tám tuổi, chính là đệ tử thân truyền của Trương Huyền lúc trước đi tới Vu Hồn tổ địa, Lộ Xung!

Thời khắc này lực lượng Vu Hồn của Lộ Xung mạnh mẽ vô song, nhất cử nhất động đều có thể dẫn động thiên địa biến sắc, như ngay cả thiên địa cũng có thể xé rách.

- Vâng!

Mặc Hồn Sinh gật đầu, theo sát phía sau, nhanh chân bay về phía Băng Nguyên cung.

...

Thánh Nhân Viên gia. - Ngươi nói cái gì? Truy nã lão sư ta? Rất tốt, rất tốt! Cái này nhất định là chủ ý của vị đại trưởng lão kia của Trương gia...

Viên Đào đứng ở trước mặt một đám trưởng lão, híp mắt lại.

Tổn thương hắn không có gì, bắt hắn cũng không có gì, nhưng dám bắt lão sư hắn, tổn thương lão sư hắn, lại không được!

- Thiếu gia chủ, ý tứ của gia chủ là không nên dính vào chuyện này, dù sao cũng là Danh Sư đường ra lệnh...

Một vị trưởng lão đi về phía trước.

Bành!

Lời còn chưa dứt, vị trưởng lão này bay ngược ra ngoài, thời gian nháy mắt liền không thấy tung tích.

- Còn ai có ý kiến nữa không?

Viên Đào chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nhìn qua.

- Thiếu gia chủ, trước khi gia chủ bế quan yêu cầu ngươi nhất định đừng gây họa, ah... Lại một vị trưởng lão kêu thảm, bay ngược ra.

- Được rồi, còn ai có ý kiến gì không?

Viên Đào tiếp tục nhìn qua.

- Ta đợi nghe thiếu chủ ra lệnh!

Mọi người đồng thời ôm quyền.

- Cái này còn tạm được!

Viên Đào thoả mãn nhẹ gật đầu:

- Các ngươi biết gia tộc quy định, vậy cũng nên biết, ta mới thật sự là gia chủ! Hiện tại ta ban bố mệnh lệnh, tất cả nhân mã theo ta đi Băng Nguyên cung, tìm kiếm tung tích lão sư, nếu như có ai dám động thủ với hắn, trực tiếp đánh chết!

- Vâng!

Mọi người gật đầu.

- Viên gia ta, tuy không bằng đám người Trương gia, nhưng thật muốn bảo vệ một người, còn không tin không bảo vệ được!

Viên Đào híp mắt lại, quát lạnh một tiếng:

- Xuất phát!

Phần phật!

Vô số Thánh thú phi hành bay lên, thẳng tắp bay về phía Băng Nguyên cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau