THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2861 - Chương 2865

Chương 2861: Trương Huyền trọng thương (2)

Khúc trưởng lão ở một bên đột nhiên hơi đỏ mặt, phun ra một ngụm máu tươi.

Tâm tình Trương Huyền xao động, khống chế chân khí không đủ, hắn vậy mà dùng phương pháp đặc thù, bức mấy đạo chân khí hòa vào trong cơ thể đi ra!

- Dám hạ độc ta, coi như không phải đối thủ, ta cũng phải cùng ngươi đồng quy vu tận!

Khúc trưởng lão nổi giận, vỗ tới một chưởng.

Phong vân cuốn, tinh hải treo ngược. Danh Sư cửu tinh toàn lực công kích, giống như xé rách bầu trời, đại điện trước mắt ở dưới chưởng lực tác động, phát ra thanh âm kẹt kẹt, đủ loại trận pháp bị xé rách ra, bụi bặm nhao nhao rơi vãi.

- Khúc trưởng lão, đừng...

Không nghĩ tới bản thân mới vừa ổn định vị siêu cấp cường giả này, Khúc trưởng lão liền nổi giận, động thủ như vậy, thật muốn dẫn đến đối phương không vui, đại khai sát giới, Băng Nguyên cung chẳng phải sẽ biến mất?

Ầm ầm!

Bất quá nàng la lên đã không kịp, Khúc trưởng lão bị ở trước mặt hạ độc, đối phương lại giả mạo Dương Huyền, sớm đã tức sắp bùng nổ, giờ phút này toàn lực thi triển, lực lượng mạnh mẽ, thiên địa cũng có thể xé rách, đã không cách nào ngăn cản.

- Ngươi phát điên cái gì...

Cũng không ngờ tới vị trước mắt này tính cách dữ dằn như vậy, nói ra tay liền ra tay, căn bản không quản có thể thắng hay không, Trương Huyền dọa đến con ngươi co rụt lại, cổ tay bỗng nhiên trảo một cái, Điện Chủ lệnh che ở trước mặt.

Bành!

Chưởng lực xuyên thấu qua Điện Chủ lệnh cuốn tới. Phốc!

Máu tươi điên cuồng phun ra, Trương Huyền chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới ở trước mắt sụp đổ, hồn phách như muốn bị đánh ra.

Đối phương cho rằng hắn là cao thủ tuyệt thế, mang tín niệm hẳn phải chết thi triển ra công kích, đã vượt qua phạm vi hắn có thể tiếp nhận, nếu không phải Điện Chủ lệnh ngăn cản phần lớn công kích, chỉ sợ sẽ bị đánh thành bánh thịt, lập tức bỏ mình.

Dù vậy, lực lượng cuồng bạo cũng tàn phá bừa bãi toàn thân, để cả người hắn tựa như một cái bao tải rách, lập tức muốn tan ra thành từng mảnh.

- Thực lực của hắn làm sao lại yếu như vậy...

Ngay sau đó, trong tai truyền đến thanh âm kinh hô của Khúc trưởng lão.

Đường đường Danh Sư cửu tinh, bị người ở trước mặt hạ độc, đối phương lại giả mạo Dương Huyền Dương sư, lúc này mới cực kỳ giận giữ, lòng quyết muốn chết, coi như không giết được đối phương cũng muốn để hắn bị thương, nằm mơ cũng không có nghĩ đến, thực lực của tên này yếu như vậy! Không đỡ nổi một đòn! - Đáng ghét, thực lực yếu như vậy, lại dám giả mạo cường giả, đệ tử Băng Nguyên cung ở đâu, bắt hắn lại cho ta...

U Nhược Tâm hiển nhiên cũng không nghĩ tới vị trước mắt này, thoạt nhìn mạnh mẽ vô song, không có cách nào chống cự, thực lực chân chính yếu như vậy, vẻ mặt đỏ hồng, nhịn không được lên tiếng hét lớn.

Băng Nguyên cung đại trưởng lão, ở trên đại lục là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy, lại bị một tiểu gia hỏa chỉ có Nhập Hư cảnh dọa đến run rẩy, truyền đi, còn có mặt mũi nào tiếp tục sống sót?

Nàng bên này hét lớn, Triệu Nhã ở một bên nhìn lấy thanh niên ở trên không phun máu, thân thể không ngừng run rẩy, nước mắt từ trên gương mặt trắng noãn cuồn cuộn lướt xuống.

- Hắn... Không phải sư tổ, mà là... lão sư!

Khúc trưởng lão công kích, chỉ nhằm vào Trương Huyền, tuy nàng không thể thi triển tu vi, lại không nhận bất kỳ tác động, nhìn thấy thân ảnh trên không bởi vì trọng thương, không duy trì được ngụy trang, toàn bộ hiểu được.

Khó trách trước đó liền kỳ lạ, vì sao Vu Hồn của lão sư đi vào, sư tổ đi ra... Khó trách vẫn cảm thấy chân khí của sư tổ quen thuộc như vậy... Nguyên lai thật sự là lão sư.

Cũng đúng, chỉ có lão sư mới có thể sau khi nhận được nàng đưa tin, không tiếc bất cứ giá nào xông lại; chỉ có lão sư, mới có thể vì nàng, không để ý sinh tử, dù là biết rõ không có thực lực, cũng muốn đi tìm đại trưởng lão cầu phương pháp giải quyết... Chỉ có lão sư, mới có thể cưng chiều nàng như vậy, liều tính mạng, vì nàng có thể làm tất cả!

Lão sư... Học sinh không thể để cho ngươi xảy ra chuyện... Trái tim như xé rách, Triệu Nhã cắn chặt hàm răng, chân khí trong cơ thể bỗng nhiên xao động, tựa như muốn xé rách bầu trời.

- Không nên dùng chân khí, ngươi sẽ chết...

Con ngươi của U Nhược Tâm co rụt lại, nhịn không được lên tiếng hét lớn.

Chương 2862: Danh Sư, ta không làm! (1)

Băng Tằm luyện chế Khốn Thiên Tỏa, đi vào trong cơ thể, đông kinh mạch thành khối băng, hơi sử dụng chân khí, sẽ sinh ra đau đớn như tê liệt, để cho lực lượng người ta mất hết, cưỡng ép sử dụng mà nói, sẽ để cho kinh mạch vỡ vụn, lại khó khôi phục, làm không cẩn thận sinh mệnh cũng sẽ bởi vậy chôn vùi.

Lúc trước dùng loại bảo vật này với Triệu Nhã, mục đích rất đơn giản, không tiến hành thải bổ chi thuật, kích hoạt thể chất, sống không bằng chết, mà kích hoạt thể chất, lập tức trở thành cường giả đỉnh phong!

Cái nào nặng cái nào nhẹ, chọn lựa như thế nào cực kỳ đơn giản. Nhưng nha đầu này, tình nguyện nhận thống khổ, cũng không muốn đồng ý, để nàng cực kỳ tức giận, vốn định giam mấy ngày, tự nhiên sẽ đổi ý, làm sao cũng không nghĩ đến, toát ra cái tên này, chạy tới cứu người. Đến cùng là ai? Để ngươi liền mạng cũng không cần?

- Dừng tay!

Không để ý tới đi bắt gia hỏa giả mạo Dương sư kia, thân ảnh nhoáng một cái, U Nhược Tâm đi tới trước mặt, bàn tay lăng không vỗ xuống.

Lực lượng mãnh liệt bao phủ toàn thân Triệu Nhã, dọc theo huyệt đạo muốn chui vào, ý định áp chế chấn khí xao động.

Ầm ầm!

Bất quá, Triệu Nhã quyết tâm muốn chết, lực lượng vô cùng hung mãnh, cho dù là nàng, trong lúc nhất thời cũng không trấn áp được, gặp phải phản kích, thậm chí cảm thấy tùy thời bị trọng thương.

- Ngươi điên rồi sao?

Hốc mắt ửng hồng, U Nhược Tâm sắp nổ tung.

Quen biết cô gái trước mắt này cũng hơn nửa năm, từ trước tới nay cung kính lễ độ, đối xử mọi người chân thành, cực kỳ tôn trọng nàng, gần như là nói gì nghe nấy...

Đến cùng xảy ra chuyện gì, vừa nhìn thấy người trước mắt, mạng cũng không cần? Cưỡng ép áp chế lại lực lượng của đối phương, nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên, ngay sau đó thấy được dung mạo chân thực của Trương Huyền, kìm lòng không được sửng sốt một chút. - Còn trẻ như vậy? Chẳng lẽ...

Con ngươi của U Nhược Tâm co rụt lại, tay xiết chặt:

- Là... Trương Huyền?

Tiếp xúc hơn nửa năm, tính cách của Triệu Nhã nàng biết không ít, vị ân sư thụ nghiệp này, tuyệt đối là vảy ngược, bất kỳ người nào cũng không thể chạm, một khi đụng chạm, nhất định sẽ nhận đủ! Vị trước mắt này còn trẻ như vậy, lại để cho nàng làm chuyện điên rồ, nhất định là người kia!

- Tránh ra!

Đang miên man suy nghĩ, liền nghe thanh âm tức giận của nữ hài bùng nổ, sau một khắc, ngực xẹp xuống, một cỗ lực lượng khổng lồ va đập lên, để nàng bay ngược ra. Người ở trên không trung, liền phun mạnh máu tươi.
- Kinh mạch sẽ vỡ, đừng...

Đè nén khí huyết sôi trào trong cơ thể, U Nhược Tâm thật vất vả ngừng lại, nhìn về phía nữ hài, tròng mắt đỏ hoe.

Cưỡng ép tăng lên lực lượng, tương đương với bỏ sinh mệnh.

Phốc!

Quả nhiên, vừa đánh bay đại trưởng lão, Triệu Nhã cũng không chịu nổi, hơi đỏ mặt, phun máu tươi, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, như không chịu nổi, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống.

Bất quá nàng không ngã xuống, mà đi tới trước mặt Trương Huyền, bàn tay trảo một cái, chân khí trong cơ thể tràn vào trong cơ thể người sau, trợ giúp chữa thương, trong ánh mắt lộ ra dịu dàng, thanh âm mang theo quyến luyến:

- Lão sư, ngươi không nên xảy ra chuyện, học sinh sẽ không để cho ngươi có chuyện...

- Ngươi, ngươi... Không muốn sống nữa...

Con ngươi U Nhược Tâm co rút lại, muốn ngăn cản, lại phát hiện chung quanh đối phương có sóng khí mang theo áp lực cường đại, vậy mà trong lúc nhất thời không cách nào tới gần.

Cưỡng ép vận dụng chân khí, kinh mạch trong cơ thể đã không chịu nổi, giờ phút này còn dùng chân khí đi trợ giúp người khác... Cái này có thể nói, là tự tìm đường chết!

- Nàng tính toán đốt sạch mình đi cứu người...

Chương 2863: Danh Sư, ta không làm! (2)

Khúc trưởng lão đi tới trước mặt, nắm đấm cũng kìm lòng không được xiết chặt.

Vốn cho rằng là Độc điện Điện Chủ, hoặc là Dị Linh tộc giả mạo, làm sao cũng không nghĩ đến, lại là một gia hỏa tu vi thấp ngụy trang!

Sớm biết thực lực đối phương thấp như vậy, chắc chắn sẽ không phóng ra công kích cường đại như thế!

Trong hôn mê, Trương Huyền cảm nhận được lực lượng của Triệu Nhã truyền vào, bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, vội vàng quay đầu, chỉ thấy vẻ mặt nữ hài trắng bệch, khóe miệng mang theo vui vẻ.

- Lão sư, ngươi đã tỉnh, ta không sao...

Nói xong, mắt tối sầm lại, không thể kiên trì được nữa, té ngã trên đất, thân ảnh vốn hơi có vẻ cao gầy, giờ phút này lại gầy yếu như vậy, bất lực như vậy.

- Triệu Nhã!

Sao còn không rõ chuyện gì xảy ra, hốc mắt của Trương Huyền lập tức đỏ lên, tựa như muốn nhỏ ra máu tươi. Đột nhiên đứng dậy, bàn tay bỗng nhiên điểm một cái.

Ầm ầm!

Thiên Đạo chân khí trong cơ thể giống như không cần tiền, điên cuồng tràn vào trong cơ thể nữ hài.

Bất quá chân khí vừa tiến vào, như bị nước lạnh đổ vào, thân thể lập tức lạnh một nửa.

Trong cơ thể bữ hài trước đó bị Khốn Thiên Tỏa khóa lại kinh mạch, giờ phút này toàn bộ vỡ vụn, một cây cũng không thừa, nói cách khác, về sau coi như chữa khỏi, cũng sẽ là phế nhân, không còn một chút tu vi! - Không...

Trương Huyền gầm lên giận dữ, chỉ cảm thấy da đầu sắp nổ tung. Cố gắng tu luyện, từng bước một đi đến hiện tại, thật muốn thành phế nhân, có thể nói sống không bằng chết!

- Thả Triệu Nhã xuống...

Không còn chân khí áp bức, đại trưởng lão U Nhược Tâm đi tới trước mặt, cũng nhìn rõ ràng tình huống của Triệu Nhã, gấp gáp hét lớn.

- Là ngươi, là các ngươi!

Ôm nữ hài vào trong ngực, Trương Huyền chậm rãi đứng dậy, nhìn đại trưởng lão cùng Khúc trưởng lão trước mắt, ánh mắt đỏ như máu, tựa như muốn giết người.
Hắn đưa đệ tử đến Băng Nguyên cung, là vì để nàng nhanh chóng kích hoạt thể chất, thực lực tăng thêm, nếu như sớm biết, đối phương sẽ dùng ra thủ đoạn tàn nhẫn như vậy với học sinh của mình, đánh chết cũng sẽ không đồng ý!

Nói thật, nhìn thấy học sinh bị khóa kinh mạch, nhận thống khổ như vậy, nên giúp nàng hả giận, kết quả nhất thời không có nhẫn tâm, ủ thành đại họa!

- Ta nói qua... Nếu như học sinh của ta xảy ra chuyện gì, ta sẽ để Băng Nguyên cung chôn cùng!

Thanh âm băng lãnh, cả người Trương Huyền giống như ma quỷ từ Địa Ngục đi ra.

Lúc trước thời điểm Liễu Huyên mang Triệu Nhã đi, hắn nói qua, nếu như đối phương không tốt với nàng, sẽ diệt Băng Nguyên cung, các ngươi vì để cho nàng kích hoạt thể chất, lại mặc kệ cảm thụ của nàng, để nàng biến thành như vậy, vậy ta cũng không có gì phải cố kỵ!

- Ngươi là Trương Huyền đúng không, thân là Danh Sư thiên tài, Thánh Tử điện xông Danh Sư lâu thành công, tiền đồ không thể đo lường, đừng làm loạn, nếu không Danh Sư đường có quyền lợi tước đoạt tư cách Danh Sư của ngươi, thậm chí truy nã toàn bộ đại lục...

Thấy thanh niên trước mắt trở nên có chút không thể nói lý, Khúc trưởng lão nhịn không được hét lớn.

Tình huống của Triệu Nhã, hắn biết một chút, U Nhược Tâm hiểu được, hắn tự nhiên cũng đoán ra được. Trương Huyền này, thiên tư rất mạnh, ở Thánh Tử điện cũng phải kể đến, chẳng lẽ bởi vậy chôn vùi tương lai tốt đẹp?

- Danh Sư? A! Tốt một cái chú ý quy tắc Danh Sư, ngày hôm nay... Ta không phải Danh Sư, chỉ là lão sư của nàng, ta muốn vì nàng trút giận, vì nàng báo thù!

Bàn tay trảo một cái, xé nát Danh Sư bào trên người, Trương Huyền cười lạnh, giống như điên cuồng.

Từ trước đến nay, đủ loại quy tắc Danh Sư áp bức, để hắn bó tay bó chân, đều dựa theo quy củ làm việc, nhưng ngày hôm nay... Không được! Không vì cái khác, chỉ vì Triệu Nhã... Báo thù rửa hận!

Chương 2864: Sét đánh Băng Nguyên cung (1)

- Ngươi thật to gan!

Không nghĩ tới vị trước mắt này, thế mà xé nát Danh Sư bào, nói thẳng ngày hôm nay không làm Danh Sư, Khúc trưởng lão suýt chút nữa nổi khùng!

Danh Sư là tượng trưng thân phận, há là ngươi muốn làm liền làm, không muốn làm liền không làm?

Nếu như người người đều như thế, tôn nghiêm của Danh Sư đường ở đâu? Thiên hạ đệ nhất chức nghiệp, còn có quy tắc gì đáng nói?

- Ta gan lớn? Còn không có gan lớn bằng các ngươi! Tổng bộ Danh Sư đường coi trọng quy tắc nhất, vậy mà vì một loại lợi ích nào đó, cho phép tu luyện giả áp dụng phương pháp thải bổ kích hoạt thể chất! Hoàn toàn không để ý cảm thụ của tu luyện giả, cùng giết hại sinh mệnh; Băng Nguyên cung đại trưởng lão đỉnh phong nhất đại lục, càng hạ Khốn Thiên Tỏa cho vãn bối của mình, chỉ vì nàng không nghe lời... ta giao học sinh cho các ngươi, là Trương Huyền ta có mắt không tròng!

Ôm nữ hài, chậm rãi bay lên, thanh âm càng ngày càng vang dội:

- Đã như vậy, Băng Nguyên cung dơ bẩn như vậy, cũng không có cần thiết lưu lại!

- Băng Nguyên cung có cần phải lưu lại hay không, còn không phải một Nhập Hư cảnh như ngươi định đoạt!

Nghe tên này càng nói càng thái quá, U Nhược Tâm cười lạnh một tiếng, đang muốn ra tay, đột nhiên biến sắc:

- Đây là có chuyện gì?

Chỉ thấy nguyên bản bầu trời đầy sao, sáng sủa không mây, chẳng biết lúc nào mây đen vây quanh, vô số lôi điện chiếm cứ ở trong đó, tựa như lúc nào cũng sẽ nổ tung.

- Đây là... Động Hư kiếp? Cái tên này hiện tại muốn đột phá Động Hư cảnh?

Khúc trưởng lão sững sờ.
Gia hỏa trên không kia, luôn miệng nói muốn báo thù, muốn hủy diệt Băng Nguyên cung, làm sao còn không có ra tay, trước tiên liền đưa tới Động Hư kiếp? Độ kiếp, ốc còn không mang nổi mình ốc, sống hay chết cũng chưa biết chừng, đâu còn có công phu đi đối phó người ta?

- Lâm trận mới mài gươm, đã chậm, hiện tại mới xung kích Động Hư cảnh, có ích lợi gì? Đường đường Băng Nguyên cung, có thể trở thành thế lực đỉnh phong nhất đại lục, cũng không phải tùy tiện nói một chút!

Thấy tên này không biết hối cải, giờ phút này còn muốn xung kích Động Hư cảnh, U Nhược Tâm cười lạnh, bàn tay bỗng nhiên giương lên, thanh âm vang tận mây xanh, tựa hồ áp chế lôi đình xuống.

- Tất cả đệ tử nghe lệnh, có người sỉ nhục tông môn, cần các ngươi vì Băng Nguyên cung xuất lực!

- Vâng!

Rầm!

Thanh âm kết thúc, tất cả đệ tử cùng trưởng lão Băng Nguyên cung đồng thời bay lên, lơ lửng giữa không trung, lít nha lít nhít, tựa như bố trí thành một đại trận.

Băng Nguyên cung, có thể trở thành thế lực nhất đẳng của toàn bộ đại lục, gần với Trương gia, Lạc gia… cường giả như mây, có thể xưng kinh khủng, chỉ riêng đạt tới Thánh Vực bát trọng cũng không dưới mấy ngàn!- Mới vừa xung kích Động Hư, liền ăn nói ngông cuồng, xem ra ngươi căn bản không biết, Băng Nguyên cung đến cùng có loại sức mạnh gì...

Nhìn lấy tất cả đệ tử, trưởng lão lơ lửng, U Nhược Tâm cười lạnh.

Ngay cả Động Hư cảnh cũng không có đạt tới, coi như may mắn có chút năng lực, vậy thì sao? Ở dưới lực lượng tuyệt đối, cái gì cũng không bằng.

- Không đúng, đại trưởng lão, Động Hư kiếp kia có chút không đúng...

Ngay thời điểm U Nhược Tâm ý định hạ lệnh, chế ngự gia hỏa không biết trời cao đất rộng kia, thanh âm tràn đầy khẩn trương của Khúc trưởng lão vang lên.

- Ừm?

U Nhược Tâm mang theo nghi ngờ.

Có thể để cho Danh Sư cửu tinh ngạc nhiên biến sắc, nhất định là xảy ra đại sự. Vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Động Hư kiếp, chỉ nhìn một cái, con ngươi đột nhiên co rút lại.

Chỉ thấy mây đen dày đặc trên bầu trời, càng ngày càng khổng lồ, càng ngày càng rộng, trong nháy mắt đã bao phủ mấy vạn mẫu, xem ra vẫn còn không ngừng hội tụ, tựa hồ muốn bao phủ toàn bộ Băng Nguyên cung.

- Lôi kiếp mấy vạn mẫu? Xem như Vũ Không kiếp cũng không có cường đại như vậy...

Thân thể U Nhược Tâm phát run.

Vũ Không kiếp, mấy ngàn mẫu là cùng, đối phương một Động Hư kiếp, vậy mà hội tụ mấy vạn mẫu lôi vân, là gấp mười lần, đến cùng xảy ra chuyện gì? Dẫn tới lôi kiếp lớn như thế, chính ngươi cũng không cách nào vượt qua a!

Chương 2865: Sét đánh Băng Nguyên cung (2)

- Ngàn vạn lôi đình nghe ta mệnh lệnh, diệt cho ta!

Không để ý tới tất cả mọi người khiếp sợ, Trương Huyền ôm Triệu Nhã, ánh mắt run lên, hét lớn một tiếng.

Lôi đình nổ vang, giống như nghe mệnh lệnh của hắn, vô số lôi điện trong nháy mắt từ trong mây đen hạ xuống, thẳng tắp rơi vào kiến trúc bốn phía.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Khói bụi đầy đất, đâu đâu cũng có thanh âm sụp đổ, vô số kiến trúc không chịu nổi công kích, vỡ nát tan tành, ngã trên mặt đất.

- Bảo vệ Băng Nguyên cung...

Không nghĩ tới đối phương dẫn tới Động Hư kiếp, vậy mà lại nghe theo mệnh lệnh của hắn, U Nhược Tâm dọa đến trắng bệch.

Sưu sưu sưu sưu!

Trên không, tất cả trưởng lão, đệ tử thẳng tắp phóng về phía các kiến trúc, định dùng thực lực của mình chặn lại lôi đình, bảo vệ truyền thừa cùng kiến trúc vạn năm của Băng Nguyên cung.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Nhưng lôi đình đại biểu lực lượng Thiên Đạo, ở đâu là bọn họ có thể chống lại, từng đạo lôi điện thô to không ngừng hạ xuống, tất cả đệ tử, trưởng lão phi hành ở trên không bị đánh trúng, từng người còn không kịp phản ứng, liền rơi xuống dưới. Mặc dù không có bị thương tính mạng, nhưng toàn thân tê liệt, trong thời gian ngắn không cách nào động đậy.

- Không...

Thân thể U Nhược Tâm cứng ngắc, nhịn không được lui về phía sau, khuôn mặt trắng bệch. Khúc trưởng lão ở một bên con ngươi co rút, giống như gặp quỷ.

Lôi đình nghe theo nhân loại hiệu lệnh, đã để bọn họ khiếp sợ, giờ phút này vậy mà nghe dặn dò, đi tiến hành công kích... Đây rốt cuộc làm sao làm được? Khó trách đối phương dám nói, muốn tiêu diệt Băng Nguyên cung, lôi đình hạ xuống, không ai ngăn nổi ah!

- Ta liều mạng với ngươi...

Nhìn thấy toàn bộ Băng Nguyên cung bị hủy hoại triệt để, trận pháp rạn nứt, không có còn lại một chút, U Nhược Tâm phát điên, gào lên một tiếng, thẳng tắp lao về phía Trương Huyền. Đây là căn cơ của nàng, tông môn của nàng, nó bị hủy diệt, để nàng triệt để muốn điên rồi!

- Cút xuống cho ta!

Trương Huyền vung tay lên.

Ầm ầm! Một đạo lôi điện thô to bổ tới!

U Nhược Tâm còn không kịp phản ứng, liền bị đánh trúng, giống như những người khác, người khét lẹt, từ không trung rớt xuống.

Ầm! Ầm! Ầm!

Lại liên tiếp mấy trăm đạo lôi đình hạ xuống, rơi vào sống lưng của U Nhược Tâm, trong nháy mắt, vị đại trưởng lão quát tháo phong vân kia, bị đánh nằm trên mặt đất, không ngừng run rẩy, mỗi đánh một phát, sẽ phun ra một ngụm máu tươi, mí mắt xoay loạn, không biết sinh tử.

Lôi kiếp lúc trước liền để Trương gia đại trưởng lão Trương Vô Ngân cũng khó mà ngăn cản, Động Hư kiếp mạnh hơn, mặc dù U Nhược Tâm là cường giả đỉnh phong đương đại, vẫn không chịu nổi.

- Thân là Danh Sư cửu tinh, chỉ vì bản thân thành kiến, liền thống hạ sát thủ, cũng nên nhận trừng phạt...

Bổ xong U Nhược Tâm, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía Khúc trưởng lão ở một bên, bàn tay chỉ một cái.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Sau một khắc, vô số lôi điện hạ xuống, Khúc trưởng lão bị dìm ngập trong đó.

- Triệu Nhã, yên tâm đi, vi sư nhất định sẽ làm cho ngươi khôi phục như lúc ban đầu, lần nữa nắm giữ thực lực đỉnh phong nhất, cũng sẽ triệt để kích hoạt thể chất của ngươi!

Thấy toàn bộ Băng Nguyên cung không có một người có thể bay lên, Trương Huyền cũng biết lực lượng lôi đình tiêu hao không sai biệt lắm, cúi đầu nhìn nữ hài trong ngực, ánh mắt lộ ra vẻ đau lòng, thân thể nhoáng một cái, thẳng tắp bay đi. Thời gian nháy mắt, liền biến mất ở trong đêm tối, không thấy tung tích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau