THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Viên Đào Đấu Với Khổng Kiệt (2)

- Võ giả tam trọng Chân Khí cảnh... có thể vận dụng chân khí, lực lượng vượt quá 300 cân... Làm thế nào thắng được?

Toàn thân hai người cứng đờ.

Võ giả nhị trọng và tam trọng là một đường ranh giới. Nhất trọng Tụ Tức, linh khí chạy toàn thân, biến thân thể người bình thường thành võ giả, có thể tu luyện.

Nhị trọng Đan Điền, ở bên trong thân thể tích góp linh khí tập trung lại, mở rộng đan điền.

Tam trọng Chân Khí, đạt tới loại cảnh giới này, chân khí có thể vận chuyển ở bên trong thân thể. Bất kể thân thể, phản ứng, hay lực lượng, hai tầng trước đều còn xa mới có thể so sánh được.

Đạt được Chân Khí cảnh, có thể nói trình độ sinh mạng cũng tăng thêm không ít. Trước đây chỉ là người bình thường. Hiện tại tuyệt đối có thể so dánh với hổ lang. Đánh thế nào đây?

Vừa rồi nhìn thấy được đám người Triệu Nhã đạt được võ giả nhị trọng, còn tưởng rằng nắm chắc phần thắng. Hiện tại xem ra... thắng cái lông!

Hoàn toàn không có chút phần thắng nào!

- Muốn thắng... trừ khi xuất hiện kỳ tích!

Thẩm Bích Như cười gượng.

Nếu nói trước đó còn ôm hy vọng đối với Trương lão sư, cảm thấy hắn có khả năng giành thắng lợi. Đến giờ phút này chút may mắn đó cũng biến mất.

Sự chấn động kinh ngạc của hai đại mỹ nữ không thể tăng thêm được nữa. Mỗi một lão sư tới quan sát cuộc chiến cũng trợn mắt há hốc mồm, lặng ngắt như tờ. Bọn họ đồng thời sử dụng ánh mắt thương hại nhìn về phía Trương Huyền.

So tài với Lục Tầm lão sư... quả nhiên là tìm ngược!

- Võ giả nhị trọng chiến đâu với tam trọng? Trương đan sư... chết chắc rồi!

Giống như các lão sư khác, Âu Dương hội trưởng và Đỗ Mãn đan sư nhìn nhau, cũng đồng thời lắc đầu.

- Đúng vậy. Trình độ hai bên khác nhau, căn bản không có khả năng chiến thắng!

- Xem ra, Trương đan sư... nhất định sẽ thua!

Rất nhiều luyện đan sư đồng thời cho ra kết luận, không nhịn được thở dài.

Trương Huyền, Lục Tầm vừa ra trận, trong lòng không ít người đã có phán đoán. Cán cân thắng lợi đã nghiêng đến bên phía Lục Tầm.

...

- Ngày hôm nay diễn ra cuộc tranh tài của học viên mới. Chỉ có điều, trước đó, cần tiến hành đánh cược giữa các lão sư trước đó, Sư giả bình trắc giữa Lục Tầm lão sư và Trương Huyền lão sư.

Thấy hai nhân vật chính đều đi tới, viện trưởng từ lâu không lộ diện, giờ đã đứng ở trên đài so đấu, giọng nói vang vọng học viện.

Nghe được tiếng nói, là nhân vật chính, Trương Huyền và Lục Tầm đều dẫn theo học sinh đi lên đài so đấu. Từng người ngồi ở một bên.

Sư giả bình trắc, học sinh đấu với học sinh, lão sư chỉ có thể ở bên cạnh quan sát cuộc chiến, không được can thiệp.

Đương nhiên, so tài chỉ là một phần của đánh giá. Trong đó còn có bài thi, sát hạch tiềm lực vân vân. Chỉ có điều, võ giả chú trọng thực lực. So tài không thắng được, sát hạch phía sau cho dù thắng, cũng sẽ không có bất kỳ vinh quang nào.

- Ai lên trước?

Đối với bàn luận của người khác, Trương Huyền không thèm quan tâm. Thần sắc hắn thản nhiên nhìn về phía năm người học sinh.
- Để ta!

Viên Đào bước lên trước.

Trương Huyền gật đầu.

Huyết mạch Long Tê của hắn đã mở ra, nên tương đối yên tâm.

- Khổng Kiệt, lên đi, đánh bại kẻ đứng thứ nhất đếm ngược này!

Thấy trận đầu hắn tự nhiên phái ra loại người trong cuộc thi sát hạch nhập học đứng thứ nhất đếm ngược, Lục Tầm lạnh lùng cười.

Trải qua một đêm một mình chỉ điểm, năm học viên này dĩ nhiên đã củng cố tu vi võ giả tam trọng sơ kỳ, có thể vận dụng chân khí một cách quen thuộc.

Thực lực như vậy, thắng được mấy võ giả nhị trọng, dễ dàng như trở bàn tay.

- Một lát nữa chờ ngươi thất bại thảm hại, xem còn có tư cách gì làm học đồ của ba danh sư!

Ánh mắt lóe lên, Lục Tầm lạnh lùng cười.

Tất cả cố gắng cũng là vì ngày hôm nay. Chờ học sinh của hắn ở trước mặt mọi người đánh bại Trương Huyền, xem người này còn không biết xấu hổ làm học đồ của ba đại danh sư nữa hay không.

Đến lúc đó, hắn sẽ để cho tất cả mọi người biết, Lục Tầm hắn mới là tồn tại vô địch nhất của học viện Hồng Thiên.

...

- Khổng học trưởng, mong rằng hạ thủ lưu tình...

Nhìn về phía đối thủ trước mắt, Viên Đào lộ ra bộ dạng tội nghiệp:

- Ngươi xem ta mập như vậy, thực lực cũng mới là võ giả nhất trọng...
- Lưu tình?

Khóe miệng Khổng Kiệt cong lên, ánh mắt lộ ra vẻ xem thường:

- Khi ta chiến đấu không biết lưu tình là gì đâu. Hoặc là trực tiếp chịu thua, hoặc là... bị ta đánh xuống lôi đài. Tùy ngươi tự chọn!

- Chịu thua? Nếu như ta chịu thua, Trương lão sư sẽ đánh chết ta...

Vẻ mặt Viên Đào ủy khuất, đi về phía trước mấy bước.

- Không muốn chịu thua, vậy cứ chờ bị đánh xuống lôi đài đi. Rất đơn giản!

Không để ý tới đối phương tỏ ra yếu kém, Khổng Kiệt lạnh lùng cười.

Còn chưa bắt đầu chiến đấu, người này lại tỏ ra yếu kém, cầu xin tha thứ. Cũng thật là kỳ lạ.

Chỉ có điều, từ điểm đó cũng có thể thấy được, Trương lão sư không có bản lĩnh gì. Lục lão sư thắng chắc.

- Ngươi xem như vậy được không? Dù sao ta cũng đánh không lại ngươi. Một lát nữa, ngươi giả vờ giả vịt đánh vài cái, ta lại chịu thua. Như vậy Trương lão sư cũng sẽ không trách tội. Chỉ cần ngươi phối hợp, ta sẽ cho ngươi một nghìn... A, không, năm trăm... Ba trăm đồng tiền vàng xem như thù lao.

Lại đi về phía trước mặt đối phương, Viên Đào hạ giọng.

- Ba trăm đồng tiền vàng? Giả đánh?

Khổng Kiệt sửng sốt:

- Nhiều tiền như vậy, ngươi có sao?

- Ta có. Ngươi xem!

Tay trái Viên Đào đưa về phía túi tiền, móc một cái.

Khổng Kiệt không nhịn được cúi đầu nhìn lại.

Chỉ có điều hắn còn chưa thấy được cái gọi là tiền, liền thấy một nắm đấm xé gió lao đến.

- Trúng kế...

Tới giờ khắc này, hắn mới biết chắc là bị đối phương lừa gạt.

Tỏ ra yếu kém, giả vờ đáng thương, sau đó hối lộ, tập kích bất ngờ... Trời ạ, có cần vô sỉ như vậy hay không?

Nhiều học viên như vậy nhìn, ngươi làm như vậy, tính là anh hùng cái gì...

Trong lòng hắn phiền muộn. Chỉ có điều, lúc này đã không kịp. Đồng tử hắn co lại. Ngay sau đó hắn cảm thấy một lực lượng dời núi lấp biển tuôn ra. Còn chưa kịp phản ứng, trên mặt hắn đã cảm thấy đau đớn mãnh liệt.

Vù!

Hắn bay ngược ra, ngã ở bên ngoài đài so đấu.

Chương 287: Ta Thua (1)

Chỗ vị trí chủ trì của các lão sư.

Vương Siêu ngồi ở trong đó, lưng thẳng tắp, thần thái ngạo nghễ, giống như một cây trường thương muốn đâm thủng trời cao.

- Xem ra Trương Huyền này là bình sứt không sợ mẻ. Người khác so đấu, đều vừa ra tay cho người mạnh nhất lên, đánh thắng sẽ tăng thêm tự tin cho người phía sau. Hắn lại hay rồi. Vừa bắt đầu lại phái ra một kẻ tệ hại như thế. Đây không phải chịu thua, thì là làm gì?

Hồng Hạo trưởng lão ở một bên vuốt râu, vẻ mặt hưng phấn.

Sau khi Hồng Thiên lâu của hắn bị Trương Huyền nói ra chuyện làm giả, kinh doanh ảm đạm, cách đóng cửa cũng không kém là bao nhiêu. Trong lòng hắn hận không thể sớm lột da người này.

Nếu không phải sợ mình ra tay bị học viện điều tra ra, sau đó kinh doanh càng không làm nổi, khẳng định hắn đã sớm động thủ.

- Tiểu tử võ giả nhất trọng hậu kỳ đối đầu với võ giả tam trọng... hoàn toàn không có thể so sánh!

Đầu Vương Siêu nâng lên, mang theo hào khí chỉ điểm giang sơn:

- Hơn nữa, Khổng Kiệt từ nhỏ tu luyện thiết chưởng, lực công kích siêu cường, thuộc về loại thiên tài công kích điên cuồng. Hắn ra tay, sợ rằng Viên Đào này ngay cả mười lần hít thở cũng không kiên trì nổi, sẽ rơi xuống lôi đài, lập tức bại trận!

- Tụ Tức cảnh hậu kỳ đại khái nắm giữ lực lượng 90 cân. Chân Khí cảnh sơ kỳ, có 300 cân. Chênh lệch nhiều gấp ba, hoàn toàn không ở cùng một cấp bậc. Đừng nói mười lần hít thở. Ta thấy có thể kiên trì được ba lần hít thở hay không cũng rất khó nói!

Hồng Hạo trưởng lão cười nói.

- Không sai, nếu như ngay từ lúc đầu Khổng Kiệt lại xuất thủ, người này cũng chính là một quyền thoáng cái đánh bại!

Vương Siêu gật đầu:

- Xem ra, trận đầu không có gì hồi hộp!

- Đúng vậy, đừng nói tới trận đầu. Ta cảm thấy năm trận cũng không có gì hồi hộp cả. Lần này Lục lão sư khẳng định giành thắng lợi, khiến cho vị Trương Huyền này danh tiếng quét ra rác.

Hồng Hạo trưởng lão hừ lạnh.

Làm hại hắn kinh doanh không tốt, hắn đã sớm muốn làm cho đối phương thân bại danh liệt.

Trước đó, hắn đã đặc biệt đi tìm Lục Tầm. Nếu không phải là hắn trợ giúp, cũng không có khả năng có Sư giả bình trắc ngày hôm nay.

Chỉ cần Trương Huyền này thất bại, hắn có rất nhiều loại phương pháp, khiến cho đối phương sau này hối hận về tất cả những gì đã làm ở Hồng Thiên lâu.

- Bắt đầu!

Không biết hắn nghĩ những điều này, Vương Siêu đáp một tiếng, gật đầu.

Đối với Khổng Kiệt này, hắn vẫn rất có lòng tin.

Ngày hôm qua hắn giúp Lục Tầm giằng co cả đêm, biết năm học viên mới này tuổi không lớn lắm, nhưng thực lực chân chính lại đáng sợ tới mức nào.

Một đám người cao nhất là Đan Điền cảnh, cũng muốn giành thắng lợi sao?

Đây không phải là nằm mơ sao?

Trong lòng hắn cao hứng, nhìn về phía đài so đấu ngay đằng trước. Chỉ thấy hai học viên mới mặt đối mặt đi tới.

- Khổng học trưởng, mong rằng hạ thủ lưu tình...

Sau một khắc, tiếng Viên Đào cầu xin vang lên. Vừa nghe hắn nói như thế, hai người thiếu chút nữa phun ra nước bọt, cười ngất.

Tiếng của Viên Đào không lớn, nhưng bọn họ đều là cao thủ, tai thính mắt tinh, nghe thấy tất cả rõ ràng.

- Còn chưa có ra tay đã sợ, so tài cái rắm!
- Binh không chiến đấu đã khuất phục người. Học sinh của Lục lão sư quả nhiên lợi hại...

Hai mắt Hồng Hạo trưởng lão tỏa ra ánh sáng.

Thấy không, cảnh giới dạy học sinh cao nhất, không phải là học sinh chiến đấu thật lợi hại, mà là vừa ra trận, học sinh của đối phương lại bị dọa tới tê liệt...

Đây mới là cường giả!

Đây mới thật sự là lão sư minh tinh!

Ngươi một lão sư cấp thấp, còn kém cách xa vạn dặm!

- Xem ra, người này sẽ chủ động chịu thua... A?

Nghe được lời hai người nói chuyện, Vương Siêu cũng gật đầu. Hắn đang muốn tiếp tục nói chuyện, đột nhiên toàn thân giống như là bị người ta bóp cổ, âm thanh mắc kẹt ở trong cổ họng, sắp nghẹn chết.

- Sao thế?

Đang đắc ý, Hồng Hạo trưởng lão không nhìn thấy cảnh tượng ở trên đài so đấu. Lúc này nghe giọng điệu Vương Siêu quái dị, hắn sốt ruột vội vàng ngẩng đầu lên. Vừa nhìn tới, hắn cũng thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Chỉ thấy Viên Đào, kẻ mà bọn họ cho rằng phải thua không thể nghi ngờ, đang đứng ở trên đài so đấu, vỗ nhẹ vào y phục trên người, bộ dạng anh hùng vô địch. Mà vị Khổng Kiệt lực công kích sức lực mạnh mẽ, chẳng biết từ lúc nào đã nằm ở dưới lôi đài, mắt trợn trắng, tự nhiên ngất đi.

- Đây là... chuyện gì xảy ra vậy?

Hai bên so tài, chỉ cần có một bên rơi xuống lôi đài, là đại biểu thua, Vừa rồi không phải còn rất tốt sao?

Thế nào nháy mắt một cái, ngôi sao mới Chân Khí cảnh này vốn có dự định diễu võ dương oai, thoáng cái thể hiện hùng phong, đã bị đánh cho trợn trừng mắt?

Thật sự là chưa đến ba lần hít thở lại kết thúc trận thi đấu. Nhưng... thế nào lại là kết quả này?

Hồng Hạo trưởng lão đều cảm thấy sắp phát điên rồi.

- Tên ngu xuẩn này...

Vẻ mặt đờ ra, Vương Siêu gầm lên giận dữ, hận không thể đánh chết Khổng Kiệt này. Ngươi có lực công kích mạnh như vậy, thực lực lợi hại như vậy, nói vô nghĩa với hắn làm cái gì... Trực tiếp ra tay không phải tốt sao? Lúc này thì hay rồi. Còn chưa kịp thể hiện ra thiết chưởng, đã bị đánh tới cha ruột cũng không nhận ra...

- Ngươi... đánh lén, chơi xấu!

Ở phía đối diện Chu Hồng rít gào.

Có chuyện so tài như vậy sao?

Một khắc trước còn nói rất hay, muốn chịu thua. Sau một khắc lại một quyền đánh tới. Cũng thật sự không có phong độ cao thủ đi?

Chỉ có điều, vừa nghĩ tới trước đây đi truyền tin tức, bị đánh thành bộ dạng như vậy, khóe miệng hắn không nhịn được nhất thời co rút.

Dường như... học sinh môn hạ ủa vị Trương lão sư này... không có một người nào có phong độ cao thủ...

- Đánh lén? So tài cũng đã bắt đầu, bất kỳ kẻ nào đều có thể công kích. Làm sao có thể gọi là đánh lén? Nếu như hắn muốn động thủ với ta, ta cũng không ngại!

Lười để ý tới đối phương kêu gào, Viên Đào vung ống tay áo, mang theo khí chất cao thủ, trong mắt đầy khinh bỉ:

- Muốn trách thì trách chính hắn. Ngay cả một quyền cũng không chịu nổi, quá yếu!

- Quá yếu?

- Loại đánh lén này, cho dù cường thịnh mấy đi nữa cũng không chống đỡ được...

- Nói đánh lén thành quang minh chính đại như vậy. Sao có người có thể không biết xấu hổ đến thế?

...

Nghe được lời nói vô cùng khí thế của hắn, tất cả người xem thi đấu khóe miệng co giật.

Người khác đánh lén, cho dù thắng, cũng sẽ cảm thấy hổ thẹn. Người này thì hay rồi, lẽ thẳng khí hùng, chiếm lấy sơn hà như vậy...

Con bà nhà ngươi!

Mặt mũi đâu?

- Lão sư, có tính là ta chiến thắng không?

Chắp hai tay ở sau lưng, Viên Đào nhìn về phía lão sư trọng tài.

- Cái này... chiến thắng!

Vị lão sư này quay đầu lại nhìn một chút, phát hiện vị Khổng Kiệt này bị một quyền đánh trúng đầu, trong khoảng thời gian ngắn chắc hẳn cũng không thể tỉnh lại. Hắn không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ gật đầu.

Hắn chủ trì cuộc so tài của học viên mới không biết bao nhiêu năm, vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này.

Nếu nói đánh lén, cuộc so tài đã bắt đầu. Là bản thân ngươi không chú ý, bị người đánh bại cũng không oán được người khác.

Nếu không nói đánh lén, rất rõ ràng không phải là chiến đấu bình thường...

- Hừ!

Nhìn thấy được một đệ tử vốn nắm chắc phần thắng, lên đài so đấu đã bị đánh xuống lôi đài, Lục Tầm thiếu chút nữa tức chết.

Chương 288: Ta Thua (2)

Tốn tròn ba trăm vạn, mua đan dược nâng cao tu vi, chịu đựng một đêm, tiêu hao vô số chân khí, giúp đỡ đột phá đến Chân Khí cảnh...

Lại tự nhiên như vậy?

Ngươi tốt xấu gì cũng đánh một quyền, thực lực chân chính không bằng đối phương, ta cũng nhận. Nửa chiêu còn chưa đánh, đã bị người ta đánh ra ngoài...

Lục Tầm ôm ngực, hai mắt biến thành màu đen.

Nếu không phải là lực chịu đựng tốt, sợ rằng hiện tại hắn đã xông lên đánh.

- Lục lão sư, trận đầu thất bại, làm sao bây giờ?

Chu Hồng không nhịn được hỏi.

- Mạc Hiểu, ngươi lên đi.

Cố nén cảm giác uất nghẹn trong lòng, Lục Tầm vẫy bàn tay một cái.

- Vâng!

Mạc Hiểu gật đầu, trong tay cầm trường thương, đi tới.

- Trịnh Dương, ngươi đi lên đi!

Nhìn thấy đối phương phái hắn ra, Trương Huyền hô một tiếng.

Trịnh Dương gật đầu, trong tay cũng cầm trường thương, đi lên.

Hai bằng hữu tốt lại đứng thẳng đối diện nhau.

Không để ý tới Trịnh Dương xuất chiến, Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn tới Viên Đào, thoả mãn gật đầu.

Ngược lại không phải là hắn tán thành đánh lén. Mà Viên Đào chỉ là Tụ Tức cảnh hậu kỳ, đối phương lại là Chân Khí cảnh, chênh lệch còn lớn hơn một cấp lớn.

Cho dù phòng ngự của ngươi có cường thịnh mấy đi nữa, lực công kích cũng không yếu, nhưng phải đánh tới trên người đối phương mới được. Đánh không tới, cũng là lời nói xuông.

Viên Đào biết rất rõ ràng khuyết điểm của mình. Tốc độ không theo kịp đối phương, cố ý tỏ ra yếu kém, lại ra tay đánh lén... Nói thật, thất bại như vậy, cũng không trách được người khác.

...

- Là Mạc Hiểu. Lần này khẳng định có thể chiến thắng!

Thật vất vả kìm chế sự buồn bực trong lòng, nhìn thấy được Mạc Hiểu đi lên đài, ánh mắt Vương Siêu nhất thời sáng lên.

- Vị này chính là...

Hồng Hạo trưởng lão ở một bên, thấy hắn xác định như vậy, kỳ quái nhìn qua.

- Mạc Hiểu am hiểu thương pháp, từng là đệ tử của ta!

Vương Siêu gật đầu:

- Hắn không chỉ có thực lực đạt tới Chân Khí cảnh, lý giải đối với thương pháp cũng rất lợi hại. Mấu chốt nhất chính là, ta đã truyền thụ ba chiêu thương thức thứ ba, thức thứ bảy và thức thứ mười tám Vương gia cho hắn!

- Hàn quang chợt nổi lên, ánh mặt trời chiều, chim quay về rừng?

Ánh mắt Hồng Hạo trưởng lão nhất thời sáng lên, có phần không thể tin được:

- Ba chiêu này tuy rằng không phải là lực lượng tối cường trong thương pháp của Vương gia, nhưng cũng là một khối công phòng kết hợp, uy lực vô cùng. Ngươi không ngờ truyền thụ phương pháp trân quý như vậy?

Thương pháp của Vương gia là bí kỹ thương pháp cao nhất tại Thiên Huyền quốc. Chỉ cần học thương pháp, không ai không muốn học tập. Hai cha con Vương Sùng, Vương Siêu cũng không truyền ra ngoài. Chính vì vậy, bộ thương pháp này đang càng thêm trân quý, khiến cho vô số người điên cuồng vì nó.

Bình thường có thể học được một chiêu, lại cơ bản là vô địch trong cùng cấp bậc. Hắn không ngờ lại một hơi truyền thụ ba chiêu. Hơn nữa còn đều có uy lực lớn như vậy?

- Đúng vậy. Cho nên, Mạc Hiểu tất nhiên giành thắng lợi!

Tự tin trên mặt Vương Siêu không chỉ hoàn toàn khôi phục, thậm chí trở nên càng nồng đậm mạnh mẽ hơn. Hình như thất bại vừa rồi đã hoàn toàn không có ảnh hưởng tới.

Cũng khó trách được.

Khổng Kiệt không phải là học sinh của hắn. Hắn chỉ biết là không kém, tính cách các loại, cũng không biết được rõ ràng.

Mạc Hiểu lại khác.

Người này đã học qua với hắn, tính cách bền bỉ kiên định không chịu thua. Trịnh Dương muốn đánh lén, cũng không có khả năng thành công.

Hơn nữa người này lại được hắn thân truyền cho thương pháp Thông Huyền, muốn thua cũng khó!

Quan trọng nhất chính là, trước đây Trịnh Dương cũng từng muốn bái hắn làm sư. Hắn đã từng nhìn thấy đối phương ra tay, thương pháp nhu nhược, không có khí chất quyết chí tiến lên, bởi vậy mới bị hắn chặn ở ngoài cửa.

Người như thế, mới nửa tháng ngắn ngủi, cho dù tiến bước thế nào đi nữa, khẳng định cùng lắm mạnh mẽ tới đâu đi nữa, không phải là đối thủ của Mạc Hiểu.

Côn tháng, đao năm, thương cả đời.

Thương pháp nếu như có thể tiến bước trong khoảng thời gian ngắn, Vương gia bọn họ cũng sẽ không được gọi là thế gia tương đạo đứng đầu Thiên Huyền quốc.

Lục Tầm hiển nhiên cũng biết rõ điểm ấy, mới phái Mạc Hiểu lên, hi vọng hắn có thể giành thắng lợi đẹp mắt, lật lại cục diện.

- Mạc Hiểu, chúng ta lại gặp mặt!

Trên đài so đấu, trường thương của Trịnh Dương chợt thẳng tắp, trực tiếp dựng lên, trong nháy mắt cùng toàn thân hắn gắn bó thành một đường thẳng.

- Đúng vậy, lại gặp mặt!
Mạc Hiểu gật đầu, cũng giơ trường thương lên.

Hai người từ nhỏ đến lớn làm bằng hữu tốt, không nghĩ tới lại gặp mặt ở trên đài so đấu, hơn nữa còn là trường hợp này.

- Động thủ đi!

Biết bằng hữu tốt có khả năng rất khó hạ thủ, Trịnh Dương mở miệng trước.

- Tạm thời không vội, để cho ta làm nóng người đã.

Mạc Hiểu lắc đầu, lui về phía sau mấy bước. Chân khí trong cơ thể kích động. Ba chiêu thương pháp hắn học được từ chỗ của Vương Siêu giống như nước chảy mây trôi thi triển ra.

Vù vù vù vù!

Thương lực bắn ra bốn phía, giống như trận gió lốc, thổi qua khiến tóc người dựng đứng lên.

- Người này làm gì? Trực tiếp thi triển ra ba chiêu thương pháp, không phải là nói cho đối phương biết hắn biết thương pháp của Vương gia sao? Một khi sớm biết, sẽ có sự đề phòng, còn đánh sao được nữa?

Nhìn thấy được Mạc Hiểu không trực tiếp động thủ, ngược lại thi triển thương pháp làm nóng người, Hồng Hạo trưởng lão lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Chiến đấu với người khác, tốt nhất đối phương không biết thủ đoạn của mình. Còn chưa có chiến đấu, lại để lộ ra con át chủ bài. Đây không phải là chờ cho người ta đề phòng sao?

- Ha ha, yên tâm đi!

Vương Siêu mỉm cười, vẻ mặt kiêu ngạo và tự hào:

- Thương pháp vương gia là không có cách nào phá giải. Mấy năm nay chiêu số đã sớm lưu truyền ra bên ngoài. Không ít người đều bắt chước theo, nhưng ai có thể thật sự phá giải? Mạc Hiểu làm rất đúng. Cố ý làm cho đối phương nhìn thấy được, khiến cho trong lòng hắn phát sinh áp lực. Sau đó sẽ một lần hành động thi triển ra, phát huy mạnh uy danh thương pháp của Vương gia ta!

- Điều này... ngược lại cũng đúng!

Hồng Hạo trưởng lão gật đầu.

Thương pháp của Vương gia quả thật lưu truyền từ lâu, đáng tiếc không có phương pháp vận chuyển chân khí, bắt chước theo cũng vô dụng. Quan trọng nhất chính là... căn bản không phá giải được.

Nếu quả thật có thể phá giải, Vương Sùng cũng sẽ không có uy danh lớn như vậy.

Trên đài so đấu, Mạc Hiểu đã làm nóng người xong, thi triển ra hoàn mỹ ba chiêu thương pháp của Vương gia.

- Được rồi. Chắc hẳn muốn biểu diễn thương pháp của Vương gia!

Vương Siêu lại cười, đang muốn khen vài câu, mong tận mắt nhìn thấy được Trịnh Dương bị đánh cho hoa rơi nước chảy. Chỉ thấy trường thương trong tay Mạc Hiểu “keng!” một tiếng rơi trên mặt đất, bản thân thở dài một tiếng.

- Một chiêu này của ngươi, cho dù ta đạt được Chân Khí cảnh cũng phá giải không được. Ta thua!

- A?

Thân thể Vương Siêu thoáng lảo đảo một cái.

Còn chưa đánh mà? Ngươi nhận thua cái lông ấy?

Cho dù muốn thua, cũng là đối phương chịu thua có được hay không?

Trời ạ, đây rốt cuộc là thế nào vậy?

Lục Tầm đối diện cũng thoáng lảo đảo, lại muốn khóc.

Chương 289: Dùng sức lớn (1)

Tuy rằng trước đó danh tiếng của Trương Huyền không tốt lắm, nhưng Lục Tầm có thể từng bước một quật khởi, đi đến bây giờ tình trạng này, không chỉ dựa vào thiên phú và thực lực, quan trọng hơn chính là tâm tính. Bất kể gặp phải chuyện gì, hắn đều bình tĩnh xử lý, hoàn toàn không có chút tự cao tự đại và kiêu ngạo.

Vì xác định danh sách so tài lần này, hắn đặc biẹt điều tra qua mấy học sinh của Trương Huyền, từ trong toàn trường chọn lựa ra đội hình đối đầu có điều kiện tốt nhất.

Trong khi điều tra, Trịnh Dương và Mạc Hiểu từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đồng thời luyện thương. Thiên phú của Mạc Hiểu rõ ràng cao hơn ở Trịnh Dương, còn trải qua vô số lần chiến đấu, đều là Mạc Hiểu giành thắng lợi. Hắn chưa bao giờ từng thất bại.

Chính vì vậy, hắn mới từ chỗ bằng hữu tốt đào người ra, còn truyền thụ làm cho hắn thương pháp của Vương gia.

Vốn tưởng rằng đã nắm chắc, kết quả... còn chưa có so tài, lại ném thương đi, chủ động chịu thua...

Lục Tầm chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, cũng sắp phát điên.

Vừa rồi Khổng Kiệt kia bị vài câu lừa dối đã mắc lừa, bị một quyền đánh ngất xỉu, ta nhịn.

Cùng lắm thì sáu mươi vạn kim tệ (ba trăm vạn chia cho năm người) đổ xuống sông xuống biển. Nhưng ngươi... lại là chuyện gì?

Đã thấy hãm hại người, chưa thấy qua hãm hại người như thế!

Biết rõ ta cả ngủ cũng không ngủ, giúp các ngươi nâng cao thực lực, chính là vì giành thắng lợi. Hiện tại thì hay rồi, thực lực tăng lên, tiền cũng đã tốn, nhưng ngay cả đánh cũng không đánh liền trực tiếp chịu thua...

- Tại sao vậy?

- Hai học sinh Chân Khí cảnh, người đầu tiên bị một quyền đánh bay. Người thứ hai trực tiếp chịu thua? Làm cái gì vậy?

Không chỉ Vương Siêu, Lục Tầm phát điên, các lão sư xung quanh xem học sinh so tài, trên đầu tất cả đều xuất hiện dấu chấm hỏi. Mỗi một người đều không hiểu nguyên nhân.

Nhìn thấy được Lục lão sư dẫn theo học sinh Chân Khí cảnh qua, mọi người vốn tưởng rằng cục diện đã nghiêng về một phía. Kết quả... thật sự nghiêng về một phía, đáng tiếc phía một phía ngược lại...

Thật ra không chỉ mọi người có bộ dáng này, ngay cả người trong cuộc Trương Huyền cũng lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Lúc huynh đệ Mạc Hiểu, Trịnh Dương so đấu, hắn đang ở nhà của Lục Trầm đại sư, cũng không biết hai người thật ra đã giao đấu, cũng sẽ không hiểu rõ vì sao còn chưa có chiến đấu, Mạc Hiểu liền trực tiếp nhận thua.

- Sở dĩ ta chịu thua, là bởi vì mấy ngày trước đây, chúng ta từng lén so tài một lần. Trịnh Dương chỉ dùng một chiêu, lại đánh bại ta! Thậm chí muốn giết chết ta, cũng dễ dàng như trở bàn tay.

Đám người Triệu Nhã vẫn chưa trả lời, giọng nói của Mạc Hiểu trên đài lại vang lên. Giọng nói của hắn thẳng thắn, hoàn toàn không có chút chán nản và hối hận, ngược lại mang theo một phần tiêu sái.

- Mấy ngày qua ta vẫn luôn nghĩ xem phá giải như thế nào. Vốn tưởng rằng đột phá đến Chân Khí cảnh dựa vào lực lượng cường đại, có thể hóa giải. Vừa rồi ta thử một chút mới phát hiện, vẫn không chống đỡ được. Chiêu số Trịnh Dương học tập với Trương lão sư, đã tiến thẳng tới chân ý của thương đạo. Chỉ sợ ta nghiên cứu cả đời, cũng không có cách nào lý giải được, càng chưa nói tới chống đỡ.

- Biết rõ tiếp tục so với xuống, vẫn sẽ bị hắn một thương đánh bại, còn không bằng chủ động chịu thua!

Nói đến đây Mạc Hiểu ôm quyền hướng về phía bằng hữu tốt, khẽ cười:

- Trịnh Dương, ngươi có một lão sư tốt, nhất định phải biết quý trọng!

Nói xong hắn cầm lấy trường thương, xoay người đi trở về.
Giọng nói của hắn vang vọng bốn phía xung quanh. Gần như tất cả mọi người đều nghe được.

- Mạc Hiểu nói Trương lão sư truyền chiêu số, hắn nghiên cứu cả đời cũng không có cách nào phá giải?

- Nói như vậy, chẳng phải là còn mạnh hơn thương pháp của Vương gia sao? Làm sao có thể?

- Hai bên so tài, theo lý thuyết cũng sẽ không nói dối... Nếu không, Lục lão sư còn không đánh chết hắn sao?

...

Mỗi một người đều trợn tròn mắt.

Ở Thiên Huyền vương quốc, thương pháp của Vương gia thật sự quá nổi danh. Rất nhiều người nhìn thấy được chiêu số là có thể nhận ra, gần như là đại biểu vô địch trong thương pháp.

Nhưng bây giờ Mạc Hiểu nói, căn bản không phải là đối thủ... khiến cho tất cả mọi người đều bùng nổ.

- Xem ra Trương Huyền lão sư cũng không kém cỏi giống như trong lời đồn đại, trái lại rất lợi hại!

- Đúng vậy, tổng cộng năm cuộc so tài, hiện tại đã thắng liên tiếp hai trận. Chẳng lẽ Lục lão sư phải thua?

- Ai cũng không biết. Chỉ mong tiếp đó Lục lão sư có thể quật khởi...

...

Xung quanh bàn luận ầm ĩ. Trên đài, ngực Lục Tầm trong ngực một lên một xuống, sắc mặt càng lúc càng xanh mét.

Đau trứng. Đều dạy cho một đám người gì vậy? Hãm hại lão sư không phải là hãm hại như vậy. Câu nói sau cùng kia của ngươi có ý tứ?

Trịnh Dương có một lão sư tốt... Lẽ nào ngươi không có một lão sư tốt sao?

Ta tốn ba trăm vạn giúp các ngươi mua đan dược, không tiếc tiêu hao chân khí, giúp các ngươi nâng cao thực lực. Kết quả... có được một câu nói như vậy?

Tuy rằng phẫn nộ, nhưng hắn cũng biết, bây giờ không phải là thời gian tức giận. Một khi nổi giận, uy vọng nhiều năm tích lũy, sẽ một lần rơi xuống nghìn trượng, hoàn toàn đổ nát.

Hắn nhìn xung quanh một vòng.

Hiện tại trước mắt còn ba người chưa có so tài.

Bạch Siêu, Đỗ Lỗi và Chu Hồng.

Bạch Siêu am hiểu quyền pháp, chuyên môn khắc chế Lưu Dương kinh mạch tay phải có vấn đề.

Đỗ Lỗi thối công tốt, tốc độ cực nhanh, lại thêm hắn truyền thụ một bộ thân pháp rất lợi hại, sử dụng đi đối phó với Vương Dĩnh trên đùi có chỗ thiếu hụt, hẳn không có vấn đề lớn.

Về phần Chu Hồng, lại đối chiến với Triệu Nhã.

Liên tục hai trận thất bại, trận kế tiếp phải giành được thắng lợi, bằng không phía sau sẽ càng tệ hơn, sẽ càng mất mặt hơn.

- Đỗ Lỗi, ngươi tới đi!

Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, hắn quyết định để cho Đỗ Lỗi qua.

Căn cứ vào điều tra, tính cách Vương Dĩnh tương đối mềm yếu. Chỉ cần vừa bắt đầu Đỗ Lỗi lại tấn công nhanh, tất nhiên khiến cho nàng sinh lòng khiếp sợ.

Lại nói, chân của nàng không tốt. Cho dù Đỗ Lỗi không thắng được, dựa vào thân pháp cũng có thể an toàn thoát thân, không đến mức giống như hai trận trước, trực tiếp bại trận.

Đỗ Lỗi gật đầu, đi lên đài so đấu.

- Vương Dĩnh!

Nhìn thấy được đối phương phái người ra, Trương Huyền cũng khoát tay áo.

Vương Dĩnh đáp một tiếng, khuôn mặt đỏ ửng, đi lên phía trước.

Tại vị trí người chủ trì.

- Lục lão sư không hổ danh là Lục lão sư. Liên tục thất bại hai trận, đã nhìn ra được chỗ sơ hở của Trương Huyền.

Chương 290: Dùng sức lớn (2)

Lông mày Trầm Bích Như nhăn lại, đầy lo lắng.

- Sơ hở? Sơ hở gì?

Hàn Quỳnh đầy nghi ngờ.

- Vương Dĩnh này là nữ nhi duy nhất của Vương Hoằng tộc trưởng một trong bốn gia tộc lớn, tính cách mềm yếu, tính tình đơn thuần, rất dễ dàng tin tưởng người khác. Trong năm học sinh của Trương Huyền lão sư, nàng là một người dễ dàng bị công phá nhất.

Trầm Bích Như nói.

“Thực sự như vậy, thật sự Trương Huyền kẽ hở.”

Hàn Quỳnh gật đầu.

Người tu luyện nghịch thiên mà đi. Tính cách quá yếu, cùng người chiến đấu là tương đối thua thiệt.

- Không chỉ như vậy, Vương Dĩnh này lúc nhỏ từng bị thương. Trên đùi mang thương tật, bình thường bước đi không có vấn đề gì, nhưng chiến đấu một trận, sẽ xuất hiện chỗ thiếu hụt. Chuyện này, Vương Hoằng tộc trưởng từng mời các danh y khắp vương thành, ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng từng đích thân đi trị liệu qua, cuối cùng bó tay không làm gì được, phẫn nộ trở về.

Trầm Bích Như biết rất tỉ mỉ về chuyện của Vương Dĩnh chuyện:

- Nói cách khác... chân của Vương Dĩnh này không có cách nào chiến đấu.

- A?

Hàn Quỳnh sửng sốt. Hiển nhiên nàng không nghĩ tới sẽ là loại tình huống này.

- Về phần Đỗ Lỗi này. Hắn đã từng bái vào môn hạ của Trần Hồng.

- Trần Hồng lão sư? Trần Hồng lão sư trong học viện am hiểu dạy thân pháp sao?

- Ừ, chính là hắn! Đỗ Lỗi là một trong tất cả học sinh có thân pháp hay nhất, tốc độ cực nhanh. Sử dụng người như thế đi đối phó với Vương Dĩnh có thương tích ở chân, không phải sơ hở là cái gì?

Trầm Bích Như nói đến đây lắc đầu:

- Xem ra cuộc tỷ thí này, Vương Dĩnh... nhất định phải thua!

...

- Mong... mong chỉ giáo nhiều hơn!

Trên đài, sắc mặt Vương Dĩnh ửng đỏ, ôm quyền nhìn Đỗ Lỗi trước mắt.

- Chỉ giáo thì không dám nhận. Muốn động thủ liền bắt đầu đi!

Biết mình gánh vác trọng trách phải giành thắng lợi, Đỗ Lỗi nhướng mày, bàn chân đạp một cái, ép sát mặt đất lại vọt tới.
Tốc độ bay nhanh, giống như mũi tên rời cung.

- Thật nhanh!

- Hắn thật sự là võ giả tam trọng sao? Cho dù là cường giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, cũng không có tốc độ nhanh như vậy?

- Chiêu này gọi là Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ, là tuyệt kỹ thành danh của Lục lão sư. Không nghĩ tới Lục lão sư thật sự hào phóng, chiêu này cũng truyền thụ!

- Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ? Bí tịch thân pháp cao nhất của Hồng Thiên học viện sao? Cho dù trong Thiên Huyền vương quốc cũng phải tính là tuyệt kỹ?

- Không sai!

- Ta nằm mơ cũng mong có được chiêu này. Nếu như ta có thể học được thì tốt biết bao. Vương Dĩnh này sợ rằng phải rơi vào khổ chiến!

...

Trong các học viên không ít người nhận ra chiêu số của Đỗ Lỗi, khiếp sợ không thôi.

Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ là tuyệt chiêu cực kỳ lợi hại trong bộ pháp. Lục lão sư từng dựa vào bộ thân pháp này, chiến thắng qua không ít cường giả. Ai cũng không nghĩ tới, hắn lại truyền cho Đỗ Lỗi.

Tuy rằng hắn chỉ học được một phần đơn giản nhất, nhưng cường giả cùng cấp bậc cũng không có thể chống lại.

Huống gì chân Vương Dĩnh này vốn có chỗ thiếu hụt, tu vi lại chỉ có Đan Điền cảnh.

Khác với sự chấn động kinh ngạc của mọi người, nhìn thấy được Đỗ Lỗi nhanh chóng tấn công tới, Vương Dĩnh ngọc cắn răng một cái, thân thể mềm mại chuyển một cái, lại tránh khỏi.

- Hắc hắc, có thể tránh được một chiêu. Xem nàng có thể tránh thoát được mấy chiêu! Thấy nàng có thể tránh thoát được công kích nhanh chóng của mình, Đỗ Lỗi hiển nhiên cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Chỉ có điều, hắn cũng không quá để ý, lạnh lùng cười. Chân khí trong cơ thể hắn điên cuồng phun ra. Tốc độ toàn thân càng lúc càng nhanh. Trên đài dường như xuất hiện huyễn ảnh.

Huyễn Ảnh Cửu Cung Bộ khi nhanh nhất có thể xuất hiện chín ảo ảnh, khiến người ta khó phân biệt thật hay giả, không có cách nào tránh né, khó lòng phòng bị.

Tuy rằng Đỗ Lỗi còn cách chín ảo ảnh rất xa, toàn lực vận chuyển, bóng người lại hư ảo, khiến người ta có phần không phân biệt rõ được.

- Quá mạnh mẽ!

- Tốc độ nhanh như vậy, mọi người nhìn không thấy, đánh như thế nào?

Khóe miệng tất cả học viên đều co giật. Tự đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, tất cả đều không nhịn được lắc đầu.

Dựa vào thực lực của bọn họ, nhìn còn không nhìn thấy được, đánh như thế nào?

- Đỗ Lỗi thắng chắc!

Vương Siêu lại nở nụ cười.

Liên tục hai lần bị mất mặc, khiến cho hắn cũng có chút bóng ma trong lòng. Chỉ có điều nhìn thấy được Đỗ Lỗi không bị người lừa dối giống như Khổng Kiệt, vừa bắt đầu lại động thủ, cũng không có không đáng tin cậy như Mạc Hiểu, lúc này hắn mới yên lòng.

Đường đường là cường giả Chân Khí cảnh, ra tay toàn lực, đối phó với một tiểu cô nương Đan Điền cảnh trên đùi có vấn đề, như vậy còn không thắng được, thật sự lại mất mặt.

- Đúng vậy, tốc độ nhanh như vậy, cho dù là ta ép cảnh giới xuống thấp cùng đối chiến, cũng rất khó phá giải, huống gì là tiểu nha đầu này.

Hồng Hạo trưởng lão vuốt râu, đột nhiên mỉm cười:

- Ngươi xem, Vương Dĩnh kia muốn động thủ...

Vương Siêu nhìn sang, quả nhiên thấy Vương Dĩnh giơ chân phải lên, trên mặt do dự, hình như không biết nên công kích thế nào.

- Ha ha, đối phó với loại thân pháp nhanh chóng như vậy, đáng lẽ phải lấy chiêu số từ tay. Dù sao tay càng linh hoạt hơn chân! Chân rõ ràng có thương tích, còn muốn sử dụng chân. Thực sự là ngốc. Có thể đá trúng mới là lạ...

Lạnh lùng cười, Vương Siêu đang muốn tiếp tục chế giễu, chỉ thấy nữ tử quay trước mắt hư ảo bóng người đạp tới.

Ầm!

Nụ cười giễu cợt còn chưa có hoàn toàn nở ra, Vương Siêu liền thấy bóng người hư ảo trước mắt đột nhiên ngừng lại. Sắc mặt Đỗ Lỗi nhất thời đỏ lên, bay ngược hơn mười thước, nặng nề ngã trên mặt đất, mở miệng phun ra từng ngụm máu tươi.

- Đỗ Lỗi này... Thật ngại quá, ta đã cố gắng khống chế lức, vẫn là dùng lực quá lớn...

Vương Dĩnh luống cuống tay chân, vẻ mặt áy náy, xấu hổ sắp muốn khóc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau