THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2851 - Chương 2855

Chương 2851: Khốn Thiên Tỏa (2)

- Không cần vận chuyển nội tức, bất kỳ lực lượng gì cũng đừng vận dụng!

Triệu Nhã hiểu được, không vận dụng lực lượng nữa, qua trọn năm phút đồng hồ, lúc này mới chậm lại, dưới đau đớn kịch liệt, quần áo trên người bị ướt đẫm mồ hôi.

- Ta không sao...

Giãy dụa đứng dậy, Triệu Nhã tràn đầy suy yếu:

- Khốn Thiên Tỏa hòa tan vào thân thể, khóa lại kinh mạch, không chỉ ngươi không thể vận dụng lực lượng, ngoại giới cũng không thể có lực lượng tới gần, nếu không sẽ lập tức đụng chạm hình phạt, để người tiếp nhận thống khổ!

- Hừ!

Trương Huyền híp mắt lại.

Vị đại trưởng lão này quả thực ngoan độc.

Có lực lượng không thể vận dụng, cũng không thể để người cứu... Người này vừa ra tay, chính là một tử cục, xem như hắn cũng khó mà phá giải.

- Ngươi đánh một quyền cho ta xem một chút!

Biết việc cấp bách là giải quyết thứ này, Trương Huyền nói.

- Vâng!

Triệu Nhã cắn răng, ngọc quyền xiết chặt, nhẹ nhàng đánh một cái. Tuy không vận dụng lực lượng, vẫn để trên đầu nàng ứa ra mồ hôi lạnh, vẻ mặt trắng bệch.
Ông!

Trong đầu Trương Huyền xuất hiện một quyển sách, vội vàng mở ra.

- Triệu Nhã, Băng Nguyên cung thiếu cung chủ... Thiếu hụt: Một, Thuần Âm thể mở ra thất trọng. Hai, bị Khốn Thiên Tỏa khóa lại kinh mạch, không cách nào vận dụng lực lượng. Ba...

Rất mau xem xong nội dung, khuôn mặt trở nên càng thêm âm trầm. Trong thư tịch nói tới Khốn Thiên Tỏa, nhưng chỉ nói rõ tình huống hiện tại của Triệu Nhã, căn bản không có nói thiếu hụt của Khốn Thiên Tỏa.

Nói cách khác, làm cho đối phương đánh quyền, chỉ có thể nhìn thấy nàng thời khắc này thiếu hụt, cùng mấu chốt trên việc tu luyện, cùng Khốn Thiên Tỏa không có quan hệ gì, dựa vào cái này, căn bản không giải quyết được.

- Trừ khi có thể tìm ra vị trí cụ thể của Khốn Thiên Tỏa, nghĩ biện pháp tiếp xúc... hoặc là để đại trưởng lão tự mình lấy ra, nếu không không có bất kỳ biện pháp nào!

Suy nghĩ trong đầu nhanh chóng vận chuyển, vẻ mặt Trương Huyền càng ngày càng trầm.

Chiêu này của đối phương, tương đương với gài bom ở trong cơ thể Triệu Nhã, chỉ có một mình nàng có thể giải quyết, đổi lại những người khác, chỉ cần đụng chạm, liền sẽ bùng nổ... - Lão sư...

Triệu Nhã nhìn qua.

- Yên tâm, lão sư nói có thể cứu ngươi ra ngoài, thì nhất định có thể, theo ta đi!

Lại không xoắn xuýt những thứ này, Vu Hồn của Trương Huyền đi thẳng về phía trước, Triệu Nhã theo sát. Chỉ cần không sử dụng lực lượng, liền sẽ không dẫn động Khốn Thiên Tỏa trừng phạt, mặc dù hiện tại Triệu Nhã không có tu vi, nhưng bản thân đi lại vẫn không có vấn đề.

Rất nhanh đi ra khỏi phòng, tới vị trí trước đó đám người đại trưởng lão rời đi, ngón tay điểm một chút, không gian bốn phía xuất hiện lắc lư, trong đầu nhiều ra một quyển sách.

Ở bên ngoài tìm được không gian tiết điểm, rất khó, nhưng muốn rời khỏi hết sức dễ dàng. Nhìn thư tịch một lần, rất nhanh tìm đến một chỗ thiếu sót, lực lượng Vu Hồn vận chuyển, bỗng nhiên điểm ra.

Tạch tạch!

Không gian vững chắc lập tức xuất hiện vết rách, càng lúc càng lớn, ngay sau đó xuất hiện một khe nứt.

- Vết nứt chẳng mấy chốc sẽ khôi phục, động tác phải nhanh!

Trương Huyền bàn giao một câu, vội vàng phóng ra ngoài, Triệu Nhã vội vàng đuổi theo. Hai người vừa đi ra, quả nhiên thấy vết rách chậm rãi hội tụ, gian phòng trước đó giống như biến mất, không có một chút dấu vết.

- Đi chỗ Bạch trưởng lão...

Ra ngoài Thanh Phạm điện, Trương Huyền nhìn chung quanh một vòng, không có phát hiện đám người đại trưởng lão, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, truyền âm qua.

Chương 2852: Đi tìm đại trưởng lão (1)

Xem ra vị đại trưởng lão kia đối với phòng ngự của mình cực kỳ có lòng tin, không hề lo lắng Triệu Nhã có thể chạy trốn, bởi vậy bên ngoài Thanh Phạm điện, không có bố trí quá nhiều người, số ít đệ tử ở dưới thần thức của Trương Huyền bao phủ, không cách nào ẩn núp dấu vết, rất dễ dàng trước thời hạn tránh né. Không có lãng phí quá nhiều thời gian, liền lần nữa trở lại tiểu viện của Bạch trưởng lão.

- Thân thể lão sư ở đây?

Đi vào tiểu viện, Triệu Nhã nhìn quanh hai bên, ngay sau đó nhìn thấy cửa phòng kẹt kẹt một tiếng, đi ra một trung niên nhân da mặt khô héo.

- Sư tổ!

Triệu Nhã giật nảy mình, vội vàng quỳ gối. Không phải người khác, chính là lão sư của lão sư, sư tổ của mình, Dương Huyền Dương sư.

- Ừm!

Dương sư nhẹ gật đầu.

- Sư tổ, sao ngươi lại đến nơi đây, lão sư đâu?

Triệu Nhã nghi ngờ.

Rõ ràng nhìn thấy Vu Hồn của lão sư đi vào phòng, sao lại là sư tổ đi ra?

- Nghe được đưa tin, lão sư ngươi cầu ta, bộ xương già này của ta tự nhiên phải tự thân xuất mã!

Dương sư Khoát tay áo:

- Yên tâm đi, lão sư ngươi ở trong không gian gấp của ta, không có việc gì! Thực lực của hắn còn thấp, không đủ để ứng đối cục diện trước mắt.
- Đa tạ sư tổ!

Thấy hắn tự mình ra tay, lão sư cũng an toàn, Triệu Nhã thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại sợ nhất là lão sư vì cứu nàng xảy ra vấn đề, sư tổ xuất hiện, lấy thực lực của hắn, sẽ không có vấn đề gì. Trở thành Băng Nguyên cung thiếu cung chủ, thân phận sư tổ đến cùng là ai, cũng đã rõ ràng, thái thượng trưởng lão Danh Sư đường, siêu cấp cường giả đỉnh phong nhất, coi như đại trưởng lão tự mình tới, sợ là cũng phải cam bái hạ phong.

- Sự tình của ngươi, Trương Huyền đã nói với ta, theo ta tới, để cho ta nhìn một chút Khốn Thiên Tỏa trên người ngươi!

Bàn tay lớn vẫy một cái, “Dương sư” nói.

- Vâng!

Triệu Nhã nhẹ gật đầu, theo sau lưng đi vào phòng.

Hai bên ngồi xuống, ngón tay của “Dương sư” đáp lên trên cổ tay của Triệu Nhã, lông mày càng nhăn càng chặt.

Vị “Dương sư” này dĩ nhiên là Trương Huyền, sở dĩ không cho thấy thân phận, là sợ cô bé trước mắt quan tâm sẽ bị loạn. Triệu Nhã hiểu rõ tình huống của hắn, đã sớm biết vị “sư tổ” này tồn tại, một khi rõ ràng sư tổ là lão sư...Tâm tính nhất định sẽ phát sinh biến hóa, rất dễ dàng xuất hiện biến cố không cần thiết, bị người phát hiện chân tướng. Coi như về sau muốn giải thích với đối phương, cũng phải thoát ra Băng Nguyên cung lại nói, nếu không, hơi không cẩn thận, liền có khả năng dẫn đến cả bàn đều thua.

Dù sao hiện tại hắn ngụy trang thân phận là Dương Huyền, không thể đi sai một bước.

Bắt mạch dò xét, cần Triệu Nhã hôn mê mới có thể điều tra rõ ràng, hơn nữa nhìn bộ dáng, coi như tra rõ ràng, cũng chỉ giống như vừa rồi, muốn tìm được Khốn Thiên Tỏa thiếu hụt, gần như không có khả năng, trừ khi lột da của đối phương, tìm ra thứ này!

- Khốn Thiên Tỏa trong cơ thể ngươi, là làm sao đi vào thân thể?

Trương Huyền buông tay xuống, nhìn qua.

- Khốn Thiên Tỏa của Băng Nguyên cung, không tương đồng với luyện khí, mà là dùng một loại băng tằm thiên địa sinh ra luyện chế thành, ta bị nhốt lại sau, băng tằm cắn nát ngón tay của ta chui vào, sau đó liền biến thành như vậy...

Triệu Nhã nhớ lại một chút nói.

Lúc ấy nàng bị nhốt, lực lượng toàn thân bị phong ấn, không cách nào phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn băng tằm đi vào trong cơ thể.

- Băng tằm?

Trương Huyền nhíu mày, suy tư một hồi, không rõ ràng cho lắm, không thể làm gì khác hơn là nói:

- Như vậy đi, ta dùng một đạo chân khí ở trong cơ thể ngươi chạy một vòng nhìn xem, nếu như có thể phát hiện, diệt trừ nó không còn gì tốt hơn!

Băng tằm thành Khốn Thiên Tỏa, nghe cũng không có nghe qua, trước đó Vu Hồn không có Thiên Đạo chân khí, không cách nào dò xét, bây giờ trở về thân thể, trước nhìn kỹ một chút mới quyết định.

Chương 2853: Đi tìm đại trưởng lão (2)

- Vâng!

Biết sư tổ sẽ không hại nàng, Triệu Nhã vươn cổ tay ra.

Ngón tay Trương Huyền búng một cái, một đạo chân khí lập tức dọc theo kinh mạch của nàng chui vào.

- Ừm?

Cảm nhận được chân khí đi vào trong cơ thể, Triệu Nhã nhịn không được sững sờ. Cỗ chân khí này nàng hết sức quen thuộc, giống lão sư nhau như đúc, chỉ bất quá càng thêm tinh thuần, ôn nhuận, khí tức cũng càng thêm nồng đậm.

- Lão sư cùng sư tổ nhất mạch tương truyền, chân khí tương tự cũng không có gì...

Triệu Nhã nghi ngờ không lâu, ngay sau đó giật mình.

Lão sư truyền thừa ở sư tổ, cả hai thể chất tương đương, tu luyện công pháp tương đồng, thuộc tính chân khí tương tự cũng không tính là gì.

Rất nhanh, chân khí du tẩu một vòng ở trong cơ thể nàng, khuôn mặt của Trương Huyền càng thêm ngưng trọng.

Đối phương dùng băng tằm luyện chế ra Khốn Thiên Tỏa, sau khi đi vào trong cơ thể, kinh mạch toàn thân Triệu Nhã, thậm chí đan điền cũng đông thành băng, chỉ cần vận chuyển chân khí, liền có nguy hiểm xé rách, thậm chí còn có lo lắng sinh mệnh.

Mặc dù Thiên Đạo chân khí của hắn chỉ có tiến vào một tia, hơn nữa cực kỳ yếu ớt, cũng suýt chút nữa dẫn phát dị động, thật muốn cưỡng ép động thủ, chỉ sợ vấn đề còn chưa giải quyết, người đã chơi xong.

- Thật nham hiểm...

Trương Huyền nhíu mày, vẻ mặt biến thành màu đen, đường đường người phụ trách một phương thế lực lớn, thế mà dùng ra loại thủ đoạn này với đệ tử, quả thực tội không thể tha! - Đại trưởng lão có nói qua, thứ này giải quyết như thế nào không?

Trương Huyền áp chế phẫn nộ trong lòng, lần nữa nhìn lại.

Căn cứ kiến thức của hắn hiện tại, thứ này không có bất kỳ biện pháp nào, xem như Thiên Đạo chân khí cũng bó tay toàn tập. Nếu như băng tằm còn sống, có thể trực tiếp hạ độc chết, nhưng cùng kinh mạch dung hợp, hơn nữa đông cứng, một chút phương pháp cũng không có.

- Nàng chưa nói qua, chỉ nói là, chỉ cần ta bằng lòng kích hoạt tầng thể chất cuối cùng, sẽ giúp ta giải quyết!

Triệu Nhã lắc đầu.

- Xem ra chỉ có thể tìm nàng hỏi thăm!

Lại nghĩ một hồi, thực sự nghĩ không ra đến cùng giải quyết như thế nào, Trương Huyền xoa xoa mi tâm. Thứ này lợi hại như thế, giữ lại ở trong người thời gian càng dài, thân thể tổn hại sẽ càng lớn, nhất định phải nhanh loại bỏ.

Mà tình huống bây giờ, duy nhất có thể giải quyết, chỉ có vị đại trưởng lão kia.

Nghĩ không ra những biện pháp khác mà nói, chỉ có thể tìm nàng hỏi thăm, để nàng chính miệng nói ra.

Chỉ bất quá đối phương đã trải qua sự tình mẫu thân Triệu Nhã, khẳng định sớm đã tim rắn như thép, muốn để nàng chủ động nói ra phương pháp giải quyết, bỏ qua Triệu Nhã, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

- Ta đi hỏi thăm, nàng chắc chắn sẽ không nói, thậm chí làm không cẩn thận còn có thể ra tay đánh nhau, nhưng Dương Huyền đến hỏi liền chưa hẳn!

Trương Huyền híp mắt lại.

Thân phận của hắn bây giờ là Tổng bộ Danh Sư đường Dương Huyền, lấy loại thân phận này đi hỏi thăm, xem như đối phương là Băng Nguyên cung đại trưởng lão, khẳng định cũng phải cho mặt mũi, so với Trương Huyền thì nhẹ nhõm hơn nhiều.

- Triệu Nhã, ngươi vào trong không gian gấp đợi một hồi, ta đi gặp đại trưởng lão của Băng Nguyên cung các ngươi!

Trương Huyền đứng dậy, hất lên ống tay áo, thản nhiên nói.

Đã tới cứu người, tự nhiên phải giải quyết tai hoạ ngầm trên người nàng mới có thể đi, những biện pháp khác không nghĩ ra được, cũng chỉ có thể liều mạng thử một chút.

Có lẽ ngụy trang giống như đúc, có thể lừa dối qua ải, từ trong miệng đối phương biết được phương pháp giải quyết. Đương nhiên, nếu như bị phát hiện, không ngại huyên náo long trời lở đất!

Chương 2854: Tổng bộ Danh Sư đường Khúc trưởng lão (1)

Đại điện nghị sự của Băng Nguyên cung, đại trưởng lão ngồi ở chủ vị, nhìn một cái ngọc bài trong lòng bàn tay, bên cạnh một lão giả ngồi ngay ngắn, thần thái yên tĩnh.

Hô!

Để ngọc bài xuống, đại trưởng lão nhìn lại, thấy nàng xem xong, lão giả nói:

- Ngươi hẳn là rõ ràng?

- Rõ ràng!

Vẻ mặt của đại trưởng lão nghiêm túc gật đầu.

- Rõ ràng liền tốt, ta đặc biệt tới một chuyến, chính là muốn cẩn thận dặn dò, lần này ngàn vạn lần không thể lại sai lầm! Việc quan hệ nhân tộc, không thể có qua loa, nếu không, không chỉ Băng Nguyên cung các ngươi không chịu đựng nổi, cũng không có người có thể chịu được!

Lão giả đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, mang theo tình cảm trách trời thương dân:

- Thị phi thành bại ở một lần này, ta không hy vọng thời khắc sống còn, hủy ở trên người các ngươi!

- Yên tâm đi, ta nhốt nàng ở Thanh Phạm điện, hơn nữa trong người lưu lại Khốn Thiên Tỏa, không có gì bất ngờ xảy ra, trong ba ngày, nhất định khuất phục...Chỉ cần nàng kích hoạt thể chất, sẽ không chậm trễ!

Đại trưởng lão cũng đứng dậy ôm quyền.

- Vậy là tốt rồi!

Lão giả lên tiếng, quay người lại:

- Vậy ta đi về trước, chờ tin tức tốt của ngươi...

Mới vừa đi hai bước, liền nghe phía ngoài, một thanh âm nhàn nhạt truyền tới, thanh âm không lớn, lại chui thẳng màng nhĩ, làm cho không người nào có thể ngăn cản. - Danh Sư Dương Huyền, cầu kiến Băng Nguyên cung đại trưởng lão!

- Dương Huyền?

Con ngươi của Đại trưởng lão co rụt lại.

Lão giả cách đó không xa, nghe được thanh âm này, cũng dừng bước, có chút kinh ngạc, tựa hồ khó tin:

- Sao Thái thượng trưởng lão ở đây?

- Khúc trưởng lão, cái này...

Đại trưởng lão vội vàng nhìn về phía lão giả trước mắt, tràn đầy nghi ngờ.

- Thái thượng trưởng lão từ trước tới nay Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, xem như hội trưởng cũng không biết hành tung, tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây, ta cũng không rõ lắm, nhanh để hắn đi vào... Khúc trưởng lão gật đầu.

- Tốt!

Biết người kia tự mình tới, đại trưởng lão không dám thất lễ, vội vàng đi tới trước cửa đại điện:

- Băng Nguyên cung đại trưởng lão U Nhược Tâm, cung nghênh Dương sư!

Hô!

Vừa dứt lời, một bóng người chậm rãi từ không trung rơi xuống, động tác phi hành của hắn không nhanh, nhưng trận pháp phòng ngự ở bốn phía đều bị tránh thoát hoàn mỹ, thật giống như đôi mắt có thể nhìn thấy tất cả khí tức nguy hiểm, trước thời hạn dự phán.

U Nhược Tâm vội vàng cúi đầu.

Thân là người chủ trì Băng Nguyên cung, biết chung quanh đại điện này bố trí đại trận lợi hại đến mức nào, trận pháp cường đại như thế, ở trước mặt đối phương tựa như trò đùa, có thể tùy ý đi vào, ngay cả cảnh giới cũng nhìn không được, thực lực mạnh mẽ, có thể xưng khủng bố.

Bóng người rơi trên mặt đất.

Lúc này Đại trưởng lão U Nhược Tâm mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn kỹ người trước mắt, sắc mặt vàng như nến, thoạt nhìn chẳng qua chừng ba mươi tuổi, hai mắt thâm thúy, nhìn không ra sâu cạn, chỉ từ khí tức toả ra, thì nhìn không ra thực lực, thậm chí coi như thần thức dò xét cũng rỗng tuếch, không biết rốt cuộc mạnh cỡ nào.

- Ngươi không phải Dương sư, ngươi đến cùng là ai?

Lông mày U Nhược Tâm giương lên, híp mắt lại.

Dương sư Dương Huyền, mặc dù nàng không có thấy tận mắt, nhưng cũng nghe nói qua tin đồn, dung mạo khoảng chừng năm mươi tuổi, râu trắng tinh, người trước mắt này, hoàn toàn khác biệt, căn bản chính là hai người.

Chương 2855: Tổng bộ Danh Sư đường Khúc trưởng lão (2)

- Thế nào, lão phu du hí đại lục, hóa thân vô số, chẳng lẽ mỗi một thân phận đều cần báo cáo cho ngươi?

“Dương sư” Sầm mặt lại, một cỗ mạnh mẽ khí tức, phát ra, tựa hồ muốn toàn bộ đại điện đều đè sập.

- Tại hạ không dám!

U Nhược Tâm không dám phản bác.

Trong nghi ngờ, quay đầu nhìn về phía Khúc trưởng lão ở trong đại điện, lại thấy hắn đi ra.

- Thái thượng trưởng lão dạo chơi nhân gian, nhưng lấy thân phận Danh Sư thăm hỏi, tất nhiên sẽ dùng khuôn mặt thật gặp người, ngươi không phải Dương sư, đến cùng là ai? Giả mạo Danh Sư đỉnh phong của Danh Sư đường, có biết tội hay không?

Khúc trưởng lão nhìn qua.

U Nhược Tâm chưa thấy qua Tổng bộ Danh Sư đường Dương Huyền, nhưng mà hắn gặp qua!

Vị trước mắt này, mặc kệ dung mạo hay khí tức trên người, đều hoàn toàn khác biệt, làm sao lại là Dương sư? Nếu là thật, đôi mắt của hắn nên vứt đi!

- Ừm?

Thấy rõ người nói chuyện, trong lòng “Dương sư” lộp bộp một chút.

Vị trước mắt này, người mặc Danh Sư trường bào, huy chương trước ngực có ngôi sao lóng lánh, mang theo hai chữ Tổng bộ, vừa nhìn liền biết từ Tổng bộ Danh Sư đường tới.

Băng Nguyên cung làm sao lại toát ra Danh Sư cửu tinh từ Tổng bộ Danh Sư đường?

Vị Dương sư này, tự nhiên vẫn là Trương Huyền, sau khi thu Triệu Nhã vào không gian gấp, hỏi rõ ràng vị trí, liền không che giấu dấu vết bay thẳng tới. Vốn cho rằng bằng vào Thiên Đạo chân khí thần kỳ, cùng nhiều lần ngụy trang, có thể ngay từ đầu liền trấn trụ đối phương, để đối phương tin tưởng mình là Dương Huyền, nằm mơ cũng không nghĩ đến, trực tiếp gặp một Danh Sư từ Tổng bộ Danh Sư đường.

Cái này gọi chuyện gì!

Thật đúng là xuất sư bất lợi!

Người của tổng bộ Danh Sư đường, nhất định gặp qua Dương Huyền chân chính, vừa mới ngụy trang liền bị nhìn thấu... Còn làm sao giả bộ?

Trong lòng tràn đầy căng thẳng, trên mặt lại không biểu hiện ra, ngón tay của Trương Huyền bỗng nhiên bắn ra, một đạo kiếm khí lập tức bắn tới Khúc trưởng lão.

Đạo kiếm khí này, mang theo tốc độ áo nghĩa, tựa như không nhận thời gian hạn chế, từ khi xuất hiện ở đầu ngón tay, liền đến trước mặt, thẳng tắp đâm về mi tâm đối phương.

- Ừm?

Không nghĩ tới bị vạch trần thân phận, đối phương liền trực tiếp ra tay, Khúc trưởng lão sầm mặt lại, cong ngón búng ra, một màng ánh sáng xuất hiện ở bên ngoài thân. Hô!

Vốn cho rằng kiếm mang của đối phương sẽ đâm vào, ai biết mới vừa cùng màng ánh sáng đụng một cái, lập tức biến mất không thấy hình bóng, như chưa hề xuất hiện qua.

Đạo kiếm mang này, thế mà không có chút lực công kích nào, là cố ý thăm dò! Tốc độ nhanh chóng, xem như hắn cũng không có nhìn ra.

Khúc trưởng lão híp mắt lại, đang muốn quát tháo, chỉ thấy Dương Huyền đối diện nhíu mày, lạnh lùng nhìn lại, truyền âm vang lên ở bên tai:

- Khúc Bất Bình, trong cơ thể ngươi tu luyện Giang Lưu quyết hình thành kinh mạch vặn vẹo đã chữa khỏi toàn bộ, hay ngươi cùng Bạch Vũ Hoàng đối chiến, lưu lại ám thương tiêu trừ? Lá gan nào để ngươi nghi ngờ lão phu?

- Ah?

Lời vừa định nói bị nuốt vào trong cổ họng, Khúc trưởng lão sửng sốt.

Giang Lưu quyết, là công pháp hắn sáng tạo ra, chân khí như giang hà cuộn trào mãnh liệt, uy lực vô tận, chỉ bất quá có thiếu hụt đặc thù, lực lượng bạo phát thời gian dài, sẽ để cho kinh mạch không chịu nổi, sinh ra vặn vẹo.

Thật giống như đường sông, nước sông lớn, mỗi lần đều điên cuồng cọ rửa, bờ sông, đê nhất định sẽ biến hình, không còn tương đồng như lúc trước xây dựng.

Danh Sư đạt tới cửu tinh, về tu vi cùng thân thể, mỗi một điểm mấu chốt đều là cơ mật lớn nhất, không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không nhất định ảnh hưởng đến an nguy của toàn bộ nhân tộc...

Vị trước mắt này nói ra tình huống của hắn, thậm chí ngay cả năm đó cùng Dị Linh tộc Bạch Vũ Hoàng chiến đấu lưu lại ám thương cũng biết... Chẳng lẽ, thật sự là Dương sư? Nhưng dung mạo, khí chất, hoàn toàn khác biệt ah! Đang nghi ngờ, liền nghe thanh âm kia lần nữa truyền tới.

- Lão phu gần đây tu luyện có chỗ đột phá, thoát thai hoán cốt, dung mạo và khí chất đều phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, ngươi không nhận ra cũng không trách ngươi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau