THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2846 - Chương 2850

Chương 2846: Lão sư, học sinh rất nhớ ngươi (1)

- Ừm?

Thân thể Trương Huyền cứng đờ, vội vàng co rút lại thành một đoàn, cả người vô niệm vô tưởng, không tiết lộ nửa điểm khí tức.

Mặc dù Vu Hồn của hắn thể tích khổng lồ, nhưng tu luyện Thiên Đạo công pháp, lại đã trải qua mấy lần lôi kiếp rèn luyện, sớm đã óng ánh long lanh, giống như thủy tinh, chỉ cần không tận lực tiết lộ, Thánh Vực cửu trọng thậm chí cao hơn cũng khó mà phát giác.

- Làm sao vậy, đại trưởng lão?

Một người khác sửng sốt, vội vàng xoay người.

Hai mắt của Đại trưởng lão như điện, ở trên đất tuyết nhìn một vòng, thần thức cũng cẩn thận quét một lần, cuối cùng không có phát hiện gì, lúc này mới xoa xoa mi tâm:

- Không có gì, có thể là gần đây ngủ không ngon, có chút quá cảnh giác!

Vừa rồi rõ ràng cảm giác được có ý niệm không ổn định, thời điểm tra xét lại không tìm thấy...Chẳng qua, nàng không tin thế gian này còn có người có thể che giấu ở trước mặt nàng, đã dò xét không ra, hẳn là cảm giác sai.

- Mặc dù Băng Nguyên cung nghiêm mật kém Tổng bộ Danh Sư đường, nhưng cũng không phải người nào cũng có thể đi vào, đại trưởng lão yên tâm!

Thấy nàng không có phát hiện cái gì, một người khác cười cười.

- Ừm!

Đại trưởng lão nhẹ gật đầu, không rầu rĩ nữa, tiếp tục đi đến phía trước.

- Quả nhiên là đại trưởng lão...

Thấy các nàng đi xa, nhớ tới vừa rồi đối thoại, Trương Huyền biết kia thật là đại trưởng lão, chậm rãi từ trong đống tuyết lơ lửng lên, Trương Huyền híp mắt lại.

Từ trong đối thoại có thể nghe ra, đối phương muốn ép Triệu Nhã làm chuyện gì đó, nhưng mà nàng không đồng ý, lúc này mới dẫn phát mâu thuẫn.
- Mặc kệ chuyện gì, nhất định là Triệu Nhã không nguyện ý...

Đường đường Băng Nguyên cung, một trong mấy thế lực đỉnh phong nhất thiên hạ, thế mà ép buộc thiếu cung chủ đi làm chuyện không muốn làm, thậm chí không tiếc giam giữ, còn muốn lấy lão sư uy hiếp...Đến cùng là chuyện gì?

- Theo sau nhìn một chút!

Trong lòng kỳ lạ, thân ảnh nhoáng một cái, lặng yên không tiếng động đuổi theo.

Rất mau tới trước cửa Thanh Phạm điện, ngay sau đó nhìn thấy đại trưởng lão cùng vị kia cũng tới trước mặt, ngón tay của đại trưởng lão búng ra, một lệnh bài lơ lửng, phong ấn của cung điện nứt ra một khe hở.

Hai người nhấc chân đi vào, vừa mới đi vào, phong ấn liền chậm chạp dung hợp.

Thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, thừa dịp còn không có dung hợp chui vào, vừa tiến vào trong đó, liền cảm thấy cùng ngoại giới triệt để cắt đứt liên hệ, hình như đi vào một không gian gấp, lại hình như đi vào một động thiên.

- Lại là chướng nhãn pháp?

Con ngươi của Trương Huyền co rụt lại.
Vốn cho rằng chỉ là một trận pháp phòng ngự, không nghĩ tới, vừa rồi nhìn thấy trận pháp, chỉ là chướng nhãn pháp, nếu quả thật xông vào, đoán chừng cái gì cũng không phát hiện được.

Mà chỗ các nàng tiến vào, là một chỗ không gian gấp trong kiến trúc!

Hơn nữa không gian này cực kỳ ổn định, so với vị trí của Động Hư hồ lô không kém bao nhiêu, coi như nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, tìm không thấy vị trí cụ thể, cũng có thể không phát hiện được!

Trương Huyền củng cố tâm thần, nhìn về phía trước.

Không gian gấp này không lớn, cỡ một gian phòng mà thôi, nếu như không phải lĩnh ngộ Diễn Không thiên thư đệ tam trọng, cũng phát hiện không ra đây là một chỗ khác, mà sẽ cho rằng đi vào gian phòng vừa rồi kia.

Trương Huyền chậm rãi đi vào trong.

Nơi này là không gian gấp, không gian tương đối ổn định, chỉ cần khẽ động, rất dễ dàng gây nên rung chuyển, không dám tùy tiện hành động, ngộ nhỡ bị vị đại trưởng lão kia phát hiện, trốn cũng trốn không thoát!

Đi tiếp cận năm sáu phút, mới đi về phía trước hơn mười mét, vừa tới đại sảnh, liền nghe thanh âm mang theo lửa giận của đại trưởng lão vang lên.

- Muốn triệt để kích hoạt Thuần Âm thể chất, chỉ có một bước này có thể đi, không biết vì sao ngươi lại cự tuyệt!

Ngay sau đó một thanh âm thanh thúy vang lên:

- Ta không nguyện ý! Dù bởi vậy không cách nào kích hoạt cũng được!

- Quả nhiên ở đây...

Nghe được thanh âm này, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Thanh âm này không phải người khác, chính là của Triệu Nhã.

Chương 2847: Lão sư, học sinh rất nhớ ngươi (2)

Mặc dù hơn nửa năm không gặp, nhưng thanh âm của nàng, ký ức cực kỳ rõ ràng, tuyệt sẽ không bị lỗi. Vòng qua một cây cột thô to, Trương Huyền lặng lẽ nhìn về phía trước, ngay sau đó nhìn thấy Triệu Nhã quả nhiên ngồi tại nguyên chỗ, trên người không có bất kỳ gông xiềng gì.

- Xem ra Bạch trưởng lão cũng không biết tình huống cặn kẽ...

Trước đó Bạch trưởng lão nói, nàng bị Khốn Thiên Tỏa khóa lại, hiện tại vẫn chưa nhìn thấy, xem ra tin tức của đối phương cũng không nhất định chính xác.

- Ta sẽ cho ngươi thời gian cân nhắc, nhưng ngươi nên rõ ràng, xuất hiện qua một lần thất bại, ta sẽ không cho phép lại xuất hiện một lần, ngươi không đồng ý, ta cũng sẽ có phương pháp để ngươi đồng ý, ta không hy vọng cuối cùng đi đến một bước kia!

Thấy ánh mắt của đối phương kiên quyết, đại trưởng lão hất ống tay áo.

- Chuyện này khỏi cần cân nhắc, lại cho càng nhiều thời gian, ta cũng sẽ lựa chọn như vậy!

Triệu Nhã lắc đầu.

- Rất tốt, vậy ta nhìn ngươi có thể kiên trì bao lâu!

Hừ lạnh một tiếng, đại trưởng lão xoay người đi ra ngoài. Một trưởng lão khác thấy nàng đi xa, nhịn không được nhìn qua:

- Tính cách của Đại trưởng lão ngươi cũng biết, vì sao phải mạnh mẽ chống đối nàng...

- Nhị trưởng lão, ngươi khỏi cần khuyên, chuyện này ta tuyệt sẽ không thỏa hiệp...

Triệu Nhã kiên định.

- Có thể kích hoạt thể chất của ngươi, tự nhiên cũng có thể hủy đi, nàng là ví dụ, chẳng lẽ ngươi còn muốn dẫm vào vết xe đổ của nàng?

Nhị trưởng lão có chút lo lắng.

- Coi như bị phế, cũng không oán không hối! Triệu Nhã mang theo khí khái hào hùng nói.

Nàng là loại tính tình này, một khi quyết định, trâu chín con cũng kéo không trở lại. Lúc trước sở dĩ có thể trở thành học sinh của Trương Huyền, cũng là bởi vì tính cách này.

- Ai, ngươi...suy nghĩ thêm đi!

Thấy nàng căn bản khuyên không được, Nhị trưởng lão lắc đầu, cũng vội vàng đi ra ngoài.

Thấy bọn họ đi tới, Trương Huyền giấu ở trong cây cột, một cử động nhỏ cũng không dám, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.

Tu vi đạt tới trình độ như đại trưởng lão, nhìn một cái, dù không có bất kỳ tâm lý không ổn định, đối phương cũng có thể phát giác, nếu như đã thấy được Triệu Nhã, mau chóng nghĩ biện pháp cứu ra mới là vương đạo.

- Ừm?

Vừa che đậy khí tức toàn thân, đại trưởng lão liền đến trước mặt, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc lần nữa nhìn về phía cây cột.
- Đại trưởng lão...

Nhị trưởng lão đi tới trước mặt.

- Không có gì, chỉ cảm thấy ngày hôm nay có chút kỳ quái, hình như bị người theo dõi!

Đại trưởng lão lắc đầu, cau mày.

- Theo dõi? Cái này sao có thể? Xem như Trương gia Trương Vô Ngân, muốn theo dõi ngươi không bị phát hiện, cũng làm không được!

Nhị trưởng lão nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Cũng phải...

Đại trưởng lão nhẹ gật đầu, vẫn có chút không yên lòng, khai báo một câu:

- Như vậy đi, ngươi ra ngoài tra một chút, xem đêm nay có dị thường hay không, có động tĩnh thì mau chóng báo cáo ta!

Tu vi đạt tới loại thực lực như nàng, có cảm ứng, tuyệt sẽ không có lửa thì sao có khói. Chỉ sợ thực sự có người đang giám thị nhất cử nhất động của bọn họ.

- Tốt!

Nhị trưởng lão biết lo lắng của nàng, lúc này nhẹ gật đầu, hai người đi ra ngoài, trở lại địa phương phong ấn trước đó, lấy ra lệnh bài nhẹ nhàng vạch một cái, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Thấy hai người triệt để rời đi, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, từ trong cây cột chui ra ngoài, ngay sau đó liền thấy Triệu Nhã hai tay chống cằm, nhìn về quyển sách trước mắt, ngẩn người, ánh mắt quyến luyến, lẩm bẩm nói.

- Lão sư...Ngươi biết không? Học sinh...Rất nhớ ngươi!

Chương 2848: Thải bổ chi thuật (1)

- Nha đầu này!

Trương Huyền lắc đầu, bay tới, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy quyển sách trước mặt Triệu Nhã, đúng là bí tịch mình chuyên môn viết cho nàng.

Này là ở Thiên Huyền vương quốc, mới vừa bái sư không lâu, chuyên môn lưu lại công pháp tinh giản phù hợp thể chất nàng, đối với tu vi hiện tại mà nói, sớm đã không còn tác dụng!

Cả quyển sách sạch sẽ gọn gàng, không có một chút nếp nhăn, bảo tồn cực kỳ để tâm. Lúc trước, thời điểm giao sách cho đối phương, yêu cầu đọc thuộc lòng liền hủy đi, không nghĩ tới còn bảo lưu.

Hơn nửa năm không thấy, dáng người của nữ hài so với trước kia càng cao hơn, cũng càng có khí chất, thể chất thuần âm mở ra, dung mạo có biến hóa nghiêng trời lệch đất, càng thêm mỹ lệ.

Đơn thuần dung mạo, trong các nữ tử đã thấy, chỉ sợ cũng chỉ có Lạc Nhược Hi có thể thắng được một bậc.

Nữ lớn mười tám biến, có biến hóa này, xem ra Băng Nguyên cung quả thực tận tâm tận lực với nàng, nếu không thể chất không có khả năng mở ra nhanh như vậy!

Hai mắt lóe lên, nhìn sang trên người nữ hài, ngay sau đó không khỏi nhíu nhíu mày. Dù trên người đối phương không có gông xiềng, nhưng tu vi giống như bị lực lượng gì cầm giữ, thời khắc này nàng giống như người bình thường, không có một chút chân khí.

- Lão sư, ngươi có khỏe không?

Đang muốn cẩn thận quan sát xảy ra chuyện gì, liền nghe thanh âm của nữ hài vang lên lần nữa.

- Ta rất khỏe!

Chẳng muốn lại đi nhìn nhiều, trực tiếp trả lời.

- Ai?

Nghe được thanh âm vang lên, Triệu Nhã giật nảy mình, vội vàng từ tại chỗ đứng lên, hai tay khoanh, che ở trước ngực.
- Còn có ai? Là ta!

Hồn thể nhúc nhích, Trương Huyền chậm rãi hiển lộ thân hình. Vu Hồn trải qua lôi đình rèn luyện, muốn để cho người ta phát hiện, cũng có thể hiển lộ ra, chỉ bất quá thể thích chừng hai mươi mét, như là cự nhân.

- Lão sư...

Thấy rõ dung mạo của hắn cùng khí tức trên người, hốc mắt của Triệu Nhã lập tức đỏ ửng. Ngày đêm nhớ mong, trong lòng có không biết bao nhiêu lời muốn nói, nhưng chân chính gặp mặt lại một câu không nói ra được.

- Ừm, nói cho ta một chút, đến cùng xảy ra chuyện gì? Ngươi không phải thiếu cung chủ ư? Vì sao bị giam giữ?

Biết không có thời gian ôn chuyện, Trương Huyền nhíu mày, mở miệng hỏi. Trước làm rõ đến cùng xảy ra chuyện gì, mới có thể nghĩ biện pháp cứu ra.

- Lão sư... Lời của ta mới vừa rồi, ngươi... Ngươi... Đều nghe được?

Không có trả lời vấn đề của hắn, Triệu Nhã hơi đỏ mặt, có vẻ hơi xấu hổ.
- Lời gì?

Trương Huyền nhìn lại.

- Chính là... Không có gì!

Triệu Nhã vội vàng xua tay, lặng lẽ nhìn lão sư một cái, phát hiện hắn đích xác không có để ở trong lòng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất:

- Ta biết để lão sư rơi vào nguy hiểm, là đệ tử bất hiếu, nhưng hiện tại ta không có biện pháp tốt hơn, chỉ có thể hi vọng lão sư ra tay!

- Nếu như ta đã tới, tự nhiên sẽ ra tay, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Trương Huyền nói.

Có thể liều mạng chạy tới, không tiếc đắc tội Trương gia cùng Thánh Tử điện, chính là muốn cứu người, nhưng mà coi như muốn cứu, cũng phải biết cụ thể xảy ra chuyện gì.

- Là như thế này, ta trong lúc vô tình phát hiện một bí mật của Băng Nguyên cung!

Triệu Nhã cắn răng:

- Mẹ ta lại là Băng Nguyên cung cung chủ tiền nhiệm!

- Mẹ ngươi?

Trương Huyền sửng sốt.

Chương 2849: Thải bổ chi thuật (2)

Tại sao lại kéo tới mẹ của đối phương?

Triệu Nhã là con gái của Bạch Ngọc thành Triệu Phong thành chủ, có quản gia gọi Diêu Hàn, những thế này hắn đều biết, nhưng mẫu thân đối phương, quả thực chưa từng nghe qua.

Không nghĩ tới lại là Băng Nguyên cung cung chủ... Đây chính là thế lực lớn siêu cấp có thể so với gia tộc nhất đẳng, ở đây làm cung chủ, sao có khả năng cùng thành chủ nho nhỏ ở Thiên Huyền vương quốc kết hôn, sinh ra con gái?

- Các đời cung chủ của Băng Nguyên cung, đều cần Thuần Âm thể, mà mẹ ta... cũng là như vậy!

Triệu Nhã đứng dậy, đối mặt ân sư, cũng không có gì cần giấu diếm, nói thẳng ra:

- Năm đó xuất hiện biến cố, mẹ ta vì thoát ly Băng Nguyên cung, phong ấn tu vi của mình, chạy trốn tới cổ địa không có Danh Sư, Thiên Huyền vương quốc... Về sau gặp cha ta, hai người hợp nhau, mới se duyên kết tình! Chỉ bất quá, sau khi sinh ra ta, lực lượng lại không phong ấn được, lực lượng Thuần Âm thể tiết lộ, vì để tránh cho ta cùng cha bị tổn thương, cam tâm tình nguyện bị bắt trở về...

- Mẹ của ngươi bị bắt trở về?

Trương Huyền nhíu mày.

- Đúng, hiện tại nàng giống như ta, bị giam giữ ở nơi nào đó của Băng Nguyên cung, chỉ tiếc ta đến bây giờ không có tìm tới!

Triệu Nhã lắc đầu, lộ ra không cam lòng.

Thân là con cái, tự nhiên không muốn để cho cha mẹ chịu tội, nhưng biết rõ mẫu thân bị giam giữ, lại ngay cả địa phương cũng không tìm tới, trong lòng khó chịu có thể tưởng tượng được.

- Ngươi chính là bởi vì biết cái này, mới bị giam giữ?

Trương Huyền nghi ngờ.

Coi như biết mẫu thân mình là Băng Nguyên cung cung chủ đời trước, hơn nữa bị giam giữ, cũng không đến mức bản thân cũng bị nhốt a!
Dù sao Băng Nguyên cung đã mất đi một vị cung chủ, thật vất vả lần nữa tìm đến một Thuần Âm thể, lại không phạm sai lầm gì, không đến mức hồ đồ như vậy, tự hủy căn cơ chứ!

- Không phải, là bởi vì ta đã biết bước cuối cùng kích hoạt Thuần Âm thể!

Nắm đấm Triệu Nhã xiết chặt, sắc mặt tái xanh.

- Phương pháp gì?

Trương Huyền càng thêm kì quái.

Thuần Âm thể, theo từng bước mở ra, biết một bước cuối cùng, hẳn là vui vẻ mới phải, vì sao ngược lại đưa tới bị nhốt?

- Thuần Âm thể, tập hợp vẻ đẹp cực hạn của nữ tử trong thiên địa, hoà vào một thân, toàn bộ đại lục, cũng không thấy nhiều, đương đại chỉ sợ cũng chỉ có ta cùng mẫu thân! Loại thể chất này, chỉ cần kích hoạt, tu vi sẽ bạo tăng, bất kể võ kỹ hay công pháp, đều có thể nhẹ nhõm học tập, không cần tốn nhiều sức...

Triệu Nhã chậm rãi nói:
- Nhưng mà thiên địa có hằng số, không thể nào để cho một loại năng lực phát triển đến cực hạn, cũng chính là cô âm không sinh, cô dương không trường!

Trương Huyền híp mắt lại.

- Chính là nói giữa âm và dương, cũng không phải cô lập cùng bất động không đổi, mà là tồn tại đối lập, dựa vào nhau mà tồn tại, có quan hệ tăng giảm, chuyển hóa... Âm cùng dương, dù tương phản, nhưng không thể thiếu đối phương...

Nhớ tới nội dung trước đó nhìn thấy, thân thể mềm mại của Triệu Nhã run rẩy:

- Cho nên, một bước cuối cùng mở ra Thuần Âm thể, là âm dương giao hòa, lẫn nhau điều hòa!

- Âm dương giao hòa?

- Ừm, Băng Nguyên cung không chỉ có nữ đệ tử tu luyện âm thuộc tính, cũng có nam đệ tử tu luyện dương thuộc tính, muốn đột phá một bước cuối cùng, chính là thu thập dương khí trong cơ thể của bọn họ, xem bọn hắn như lô đỉnh!

Triệu Nhã cắn răng.

- Làm lô đỉnh? Băng Nguyên cung vậy mà dùng loại bí thuật tàn nhẫn này?

Thân thể Trương Huyền chấn động.

Cái gọi là lô đỉnh, chỉ là cung cấp đồ vật thải bổ, một khi thải bổ xong xuôi, sẽ trực tiếp tử vong... phương pháp tàn nhẫn như vậy, từ trước tới nay là Danh Sư đường căm thù đến tận xương tuỷ, năm đó Vu Hồn sư bị diệt, cũng là bởi vì đoạt xá, rèn luyện Vô Hồn Kim Nhân... một bước cuối cùng của Thuần Âm thể lại là loại phương pháp này... Quá kinh khủng!

- Đúng, ta trực tiếp cự tuyệt, cho nên mới bị giam giữ, đại trưởng lão ý định để cho ta đổi ý!

Triệu Nhã nói.

Chương 2850: Khốn Thiên Tỏa (1)

- Thì ra là thế!

Biết những thứ này, kết hợp với vừa rồi đại trưởng lão cùng Triệu Nhã đối thoại, Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra.

Không nói trước loại thải bổ chi thuật này, sẽ làm bị thương vô số người vô tội, chỉ nói phương pháp thải bổ, cũng làm người ta không thể nào tiếp thu được. Triệu Nhã có Thuần Âm thể, băng thanh ngọc khiết, có bản thân kiêu ngạo, tự nhiên càng không nguyện ý làm như vậy.

- Lúc trước mẹ ta cũng không nguyện ý, mới phong bế tu vi, thoát ly Băng Nguyên cung!

Triệu Nhã nói tiếp.

Trương Huyền gật đầu.

Băng Nguyên cung thân là một trong mấy thế lực đỉnh phong nhất đại lục, tu luyện công pháp trong đó, càng là Thuần Âm thể, chỉ cần phóng thích lực lượng, tự nhiên có thể phát giác, chạy trốn tới bất kỳ địa phương nào cũng có thể bị tìm ra, trừ khi phong bế tu vi!

Giống như Lạc Nhược Hi lúc trước, từ Lạc gia chạy trốn, phong bế tu vi, mới không có bị tìm ra. Về sau ở Khưu Ngô cung vì cứu mình, ra tay phong ấn Thiên Diệp Vương, mới đưa tới chú ý, không thể không cáo từ... Sau đó ở Thanh Nguyên đế quốc gặp Lạc Thừa Tân...

- Loại phương pháp này quả thực nghe rợn cả người, yên tâm đi, nếu như ngươi không muốn, còn không người có thể làm khó! Hiện tại lão sư sẽ cứu ngươi rời đi!

Khoát tay áo, trong giọng nói Trương Huyền mang theo khí phách không thể nghi ngờ.

Băng Nguyên cung lại như thế nào?

Học sinh của Trương Huyền ta, không nguyện ý học tập phương pháp của các ngươi, ai cũng không cách nào ngăn cản!

Thiên Vương lão tử cũng không được!

- Lão sư... Cảm nhận được yêu chiều trong giọng nói của lão sư đối với nàng, hốc mắt Triệu Nhã đỏ ửng.

Lão sư ở cách nơi này không dưới mấy trăm vạn cây số, nhận được nàng đưa tin, chưa tới một canh giờ liền xuất hiện ở trước mặt, chỉ là phần tình nghĩa này, liền vượt qua thiên ngôn vạn ngữ.

- Rời không gian gấp này trước lại nói!

Bàn tay trảo một cái, Trương Huyền muốn nắm Triệu Nhã lên, đột nhiên thân thể trầm xuống, Vu Hồn suýt chút nữa từ không trung rơi xuống.

- Chuyện gì xảy ra?

Hiện tại Triệu Nhã không có bất kỳ tu vi gì, dựa theo đạo lý, một ngón tay của hắn cũng có thể nhấc lên, mang theo rời đi, vì sao còn nặng hơn núi lớn, để hắn suýt chút nữa không có chịu đựng được, trực tiếp sụp đổ?

- Lão sư, ta bị Khốn Thiên Tỏa khóa lại chân tức trong cơ thể...

Vẻ mặt Triệu Nhã trắng bệch, hô hấp dồn dập, hình như tiếp nhận một loại đau khổ kịch liệt nào đó, thân thể mềm nhũn, ngã trên mặt đất. - Khốn Thiên Tỏa? Khóa lại chân tức?

Con ngươi co rụt lại, cả người Trương Huyền suýt chút nữa nổ tung:

- Ngươi ý tứ... Vị đại trưởng lão kia hòa Khốn Thiên Tỏa vào thân thể, khóa lại kinh mạch của ngươi?

Trước đó nghe Bạch trưởng lão nói qua, đối phương có thể dùng Khốn Thiên Tỏa, nhưng tận mắt thấy trên người nàng không có cái gì liền yên lòng, vốn cho rằng đối phương sẽ nhớ tới tình nghĩa, không tàn nhẫn như vậy, nằm mơ cũng không ngờ tới, ngày càng táo tợn... hòa cái kia vào thân thể!

Khốn Thiên Tỏa là một loại hình cụ ngay cả cường giả Thánh Vực cửu trọng cũng sợ hãi, bình thường trói lại tứ chi, cũng để người khó mà chống lại, hòa tan vào thân thể khóa lại kinh mạch, tương đương với khóa lại chân tức trong cơ thể nàng, hơi không cẩn thận, liền có thể hủy hết tu vi, biến thành phế nhân!

- Đúng...

Triệu Nhã ngã trên mặt đất, hơi thở mong manh, đau đớn kịch liệt, tựa như lúc nào cũng sẽ không chịu nổi, để nàng hôn mê tại chỗ.

- Đáng ghét, hiện tại ta liền giúp ngươi giải quyết...

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi, vội vàng tiến lên, muốn chạm đến đối phương, dùng thư viện dò xét Khốn Thiên Tỏa thiếu hụt, lúc này mới ý thức được, hình thái hiện tại chỉ là Vu Hồn!

Vu Hồn có thể dùng ánh mắt nhìn sách, thu vào thư viện, bởi vì vô hình, không cách nào chạm đến, cho nên không cách nào dẫn phát thiếu hụt, hình thành thư tịch.

Trừ khi Triệu Nhã đứng lên đánh quyền!

Nhưng tình huống hiện nay của nàng, khẳng định làm không được. Trong lòng tràn đầy tức giận, Trương Huyền biết bây giờ không phải là lúc nổi giận, bàn tay vội vàng buông đối phương ra, đồng thời dặn dò:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau