THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2836 - Chương 2840

Chương 2836: Hàn Thủy Lưu (1)

- Dương Huyền?

Trần Nhạc Dao giật nảy mình:

- Ngươi, ngươi... Muốn mượn dùng tên tuổi Dương sư?

Dương sư Dương Huyền, người khác không biết, nàng là nghe qua. đệ nhất thái thượng trưởng lão của Danh Sư đường, địa vị cao, có thể xưng đương đại đệ nhất, thực lực lại càng không cần phải nói... xem như lão sư của mình cũng không thể mượn dùng như vậy...

- Bây giờ muốn làm cho đối phương đi ra, chỉ có thể mượn dùng... Triệu Nhã là đồ tôn của hắn, có lẽ sẽ không tức giận!

Ánh mắt của Trương Huyền thản nhiên.

Trần Nhạc Dao nói không ra lời.

Nói thật, vị trước mắt này, thật đúng là to gan lớn mật. Cưỡng ép lao ra Thánh Tử điện ngược lại cũng thôi, còn giả mạo sư phụ của mình...

Không bị phát hiện ngược lại cũng thôi, nếu bị phát giác, còn không trực tiếp nháo đến Tổng bộ Danh Sư đường? Đột nhiên có chút hối hận đồng ý đối phương muốn cứu Triệu Nhã. Vị lão sư vô pháp vô thiên này của thiếu cung chủ, làm như vậy, thật không biết sẽ gây ra động tĩnh gì.

- Yên tâm đi, không có việc gì!

Thấy nàng như vậy, biết lo lắng cái gì, Trương Huyền xua tay.

Giả mạo Dương Huyền, hắn sớm đã thuận buồm xuôi gió, chắc chắn sẽ không phạm sai lầm.

Tình huống hiện tại, tên của hắn quả thực không thể dùng, nhưng Tổng bộ Danh Sư đường Dương Huyền, có thể cho người khiếp sợ rất mạnh, có lẽ có thể tìm được Triệu Nhã dễ như trở bàn tay.

Dù sao vị Dương Huyền thật kia đang bế quan ở Trương gia, thẳng đến hắn rời đi, cũng không có xuất hiện, nói rõ cách đi ra còn không biết bao lâu, không cần lo lắng.

- Tốt!

Biết đã cưỡi lên lưng hổ, không có cách nào xuống, Trần Nhạc Dao đành phải lấy ra bái thiếp, chân khí du động, lưu lại tên ở phía trên.

- Không cần viết Danh Sư đường, chỉ viết hai chữ Dương Huyền là được! Thấy nàng khắc ra chữ viết, Trương Huyền nói.

- Được!

Không biết vì sao dặn dò như vậy, nhưng biết đã yêu cầu như vậy, khẳng định có mục đích của mình, Trần Nhạc Dao không nói thêm lời, lần nữa lấy ra bái thiếp viết tên lên. Làm xong, lúc này mới đi tới trước mặt đại môn gõ gõ.

Kẹt kẹt!

Hộ vệ đi ra.

- Lão gia nhà chúng ta, muốn thăm hỏi gia chủ của các ngươi, mong đi thông báo!

Trần Nhạc Dao đưa bái thiếp tới, giờ phút này nàng cũng biết bản thân nên nói cái gì.

- Đã trễ thế như vậy, lão gia nhà chúng ta đã nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai lại đến!

Hộ vệ cau mày lắc đầu, không có tiếp thu. - Ta khuyên ngươi vẫn là đón lấy bái thiếp cho thỏa đáng, một khi chậm trễ, không phải một hộ vệ như ngươi có thể chống lại!

Thấy hắn không thu, Trần Nhạc Dao nhíu mày, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cái lệnh bài.

- Đệ tử hạch tâm của Băng Nguyên cung?

Hộ vệ không biết Dương Huyền là ai, nhưng cái lệnh bài này vẫn nhận ra được, giật nảy mình, vội vàng nhận lấy bái thiếp:

- Hai vị chờ một chút, ta đi thông bẩm ngay!

Đường đường đệ tử hạch tâm của Băng Nguyên cung, cũng phải gọi lão gia, nói rõ vị sau lưng kia, địa vị ít nhất cũng là trưởng lão, quả thực không phải một hộ vệ như hắn có thể đắc tội.

- Ừm!

Thu lệnh bài về, Trần Nhạc Dao trở lại sau lưng Trương Huyền, hai người chậm rãi đi vào viện, tại đón khách phòng ngồi xuống. An bài tốt nước trà, cầm bái thiếp, hộ vệ vội vã đi đến phòng gia chủ.

Tuy đã đêm khuya, nhưng vị gia chủ này cũng không nghỉ ngơi, còn cùng tộc nhân thảo luận sự tình gì đó, đi vào gian phòng, hộ vệ vội vàng ôm quyền:

- Tộc trưởng, bên ngoài có người cầu kiến!

- Lúc này ai tới tìm ta?

Hàn gia gia chủ Hàn Thủy Lưu nhíu mày hỏi.

- Đây là bái thiếp...

Không dám nói nhiều, hộ vệ đẩy bái thiếp tới.

Hàn Thủy Lưu nhận lấy, từ từ mở ra, chỉ thấy phía trên chỉ có hai chữ Dương Huyền, không còn chữ viết gì khác.

Chương 2837: Hàn Thủy Lưu (2)

- Dương Huyền?

Tràn đầy nghi ngờ, Hàn Thủy Lưu nhìn lại:

- Người kia có thân phận gì?

Bái thiếp bình thường, đều cho thấy thân phận, để đối phương biết là ai, chỉ viết một cái tên như vậy, còn chưa bao giờ thấy qua.

- Là trung niên chừng ba mươi tuổi, người mặc trường bào Danh Sư, trước ngực không có huy chương, không biết đẳng cấp...

Suy nghĩ một chút, hộ vệ nói.

- Danh Sư? Không có huy chương đẳng cấp?

Hàn Thủy Lưu càng thêm kỳ lạ.

Nếu là Danh Sư, bình thường đều sẽ ghi chú đẳng cấp, để cho người ta coi trọng, không có huy chương, lại không viết thân phận, mấu chốt là nửa đêm tới chơi, gia hỏa này nơi nào xuất hiện a?

- Đoán chừng là người ngông cuồng không biết từ nơi nào tới, không tiếp, bảo hắn ngày mai tới...

Nghĩ một lát không nghĩ ra, Hàn Thủy Lưu tiện tay đặt bái thiếp ở một bên, thản nhiên nói.

- Lão gia... tùy tùng của Dương sư là... đệ tử hạch tâm của Băng Nguyên cung!

Thấy hắn không có ý định tiếp kiến, hộ vệ vội nói.

- Tùy tùng là đệ tử hạch tâm của Băng Nguyên cung?

Thần sắc của Hàn Thủy Lưu cứng lại:

- Bản thân là Danh Sư, gọi Dương Huyền... Chẳng lẽ, chẳng lẽ...

Thì thầm đôi câu, vẻ mặt đột nhiên biến đổi: - Là hắn?

- Tộc trưởng, là ai?

Phía dưới các trưởng lão tới thảo luận, tất cả đều nghi ngờ nhìn qua.

- Tổng bộ Danh Sư đường, có một vị thái thượng trưởng lão thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, thực lực cực mạnh... Tên gọi là Dương Huyền... Có thể có quan hệ hay không?

Hàn Thủy Lưu nói.

- Thái thượng trưởng lão của Tổng bộ Danh Sư đường? Loại nhân vật này, sinh hoạt ở trong mây, làm sao lại tới đây...

Vị trưởng lão kia lắc đầu.

Hàn gia bọn họ, dù địa vị ở Hàn Băng thành không thấp, ở Băng Nguyên cung cũng có lực ảnh hưởng nhất định, nhưng ở trước mặt Tổng bộ Danh Sư đường, vẫn kém quá nhiều.

Đường đường thái thượng trưởng lão, làm sao có thể tự thân tới, hơn nữa còn đưa bái thiếp, nói ra cũng để người khó tin. - Ta cũng không tin, nhưng mà thân là Danh Sư, hơn nữa gọi Dương Huyền, thật không biết còn có những người khác...

Hàn Thủy Lưu lắc đầu:

- Các ngươi đi theo ta, không phải, cũng không có gì, nếu thật sự là hắn, tự thân tới, không có đi nghênh đón, chỉ sợ Hàn gia chúng ta sẽ đối mặt tai ương...

Dù ở trên đại lục rất nhiều người trùng tên, nhưng Danh Sư Dương Huyền, trừ vị kia, thật đúng là chưa từng nghe qua người khác. Tuy ở sâu trong nội tâm, cũng cảm thấy đối phương sẽ tìm hắn khả năng rất nhỏ, thế nhưng không dám cam đoan, tiểu gia tộc như bọn hắn, vẫn là cẩn thận một chút cho thỏa đáng.

- Ừm!

Tất cả trưởng lão đồng thời gật đầu, theo sát ở sau lưng đi ra ngoài, rất mau tới địa phương đón khách, ngay sau đó nhìn thấy một trung niên sắc mặt vàng như nến, đang ngồi ở tại chỗ, vẻ mặt lạnh nhạt uống nước trà.

- Phía trước là Dương sư?

Vừa tiến vào gian phòng, Hàn Thủy Lưu lập tức ôm quyền.

Tu vi của hắn sớm đã đạt đến Thánh Vực bát trọng đỉnh phong, nhưng mà vẫn nhìn không thấu tu vi đối phương, thoạt nhìn bình thản, nhưng cho người ta một loại cảm giác khiến người ta run sợ.

Giống như vị ngồi kia, chỉ cần động thủ, toàn bộ gia tộc bọn họ đều sẽ chống lại không được.

- Ta vừa vặn đi ngang qua nơi đây, có một số việc, muốn tìm người hỏi thăm, đêm khuya mạo muội quấy rầy, mong Hàn gia chủ chớ nên trách móc!

Trương Huyền đứng dậy.

Đồng dạng ôm quyền hành lễ, rất đúng lễ nghi, nhưng trong cơ thể hắn tự nhiên tản mát ra khí thế cao cao tại thượng, dù không phải tận lực, vẫn cho người ta một loại ảo giác cao thủ tịch mịch.

- Cao thủ, nhất định là cao thủ...

Con ngươi của Hàn Thủy Lưu co rụt lại.

Chương 2838: Một công ba việc (1)

Dù đối phương không có biểu hiện ra tu vi đến cùng cao bao nhiêu, nhưng phong thái bình tĩnh, loại thần thái phiêu dật tựa như rời xa hồng trần kia, vừa nhìn liền biết thế sự xoay vần, đã trải qua vô số sóng to gió lớn. Loại người này, coi như không phải Dương sư, chỉ sợ thân phận địa vị cũng không thấp, không phải một tiểu nhân vật như hắn có thể chống lại. Biết điểm ấy, nên không còn dám ngạo mạn nữa, vội vàng ôm quyền:

- Dương sư khách khí, ngươi có thể tới gia tộc bọn ta, là vinh hạnh của chúng ta, không biết có gì phân phó, chỉ cần Hàn gia chúng ta có thể làm được, sẽ không cự tuyệt!

- Cũng không có gì, ta đi ngang qua lân cận, gặp phải Thánh thú đánh lén, tiện tay tổn thương hắn, có điều niệm tình nó không phải cố ý gây ra, hơn nữa lại có tâm thần phục, ông trời có đức hiếu sinh, liền muốn giúp trị liệu một tay. Ta vân du tứ hải, trên người chưa từng mang dược vật, nghe nói Hàn gia nắm giữ dược liệu, nên tới mua một ít!

Trương Huyền mỉm cười nói.

- Cầu dược liệu?

Hàn Thủy Lưu sửng sốt một chút:

- Không biết... Là Thánh thú gì, lại cần loại dược vật nào?

Cùng là bị thương, thể chất thuộc tính Thánh thú khác biệt, dược vật cũng không giống nhau, giống như Hỏa Diễm Kỳ Lân thú, cần dược vật hỏa thuộc tính, hiệu quả trị liệu càng tốt hơn, Địa Ngục Thanh Long thú thì cần thuộc tính âm hàn. Biết đối phương là Thánh thú gì, loại dược vật nào, sẽ tìm kiếm dược liệu tốt hơn.

- Chính là bọn họ...

Cổ tay Trương Huyền rung lên, hai con Thánh thú rơi vào trước mặt mọi người, mới vừa xuất hiện, lập tức tản mát ra khí tức kinh người, tựa hồ muốn lật tung đại sảnh.

- Địa Ngục Thanh Long thú Thánh Vực cửu trọng?

- Hỏa Diễm Kỳ Lân thú Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong?

- Tiện tay kích thương hai con Thánh thú, hắn không có việc gì? ...

Nhìn thấy hai Thánh thú bất ngờ xuất hiện, gian phòng yên lặng một hồi, tất cả trưởng lão Hàn gia thân thể phát run, nói không ra lời.

Trước đó, còn có người cảm thấy, đường đường Hàn gia gia chủ chạy tới nghênh đón, có chút chuyện bé xé ra to, nhìn thấy hai gia hỏa này, tất cả mọi người không còn tâm tư gì khác. Có thể tiện tay kích thương hai con Thánh thú Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, Thánh Vực cửu trọng sơ kỳ, vẻ mặt mây trôi nước chảy, không đáng giá nhắc tới... Nên có thực lực gì? Tưởng tượng liền cảm thấy kinh khủng.

- Ta cần Chu Dương thảo, Mân Côi Hoa, Thanh Diệp tử căn, Lưu Ly đằng...

Thuận miệng nói ra mười mấy loại dược liệu, Trương Huyền lắc đầu, vẻ mặt than thở:

- Tạm thời cần nhữngthứ này, bọn họ đột nhiên đánh lén, ta không quan sát cẩn thận, dùng nhiều hơn một phần mười lực lượng... Tạo thành kết quả này, thực sự sơ sẩy!

Hàn Thủy Lưu co rút, cẩn thận nhìn sang hai con Thánh thú, quả nhiên phát hiện hai gia hỏa kia bị thương không nhẹ, miệng vết thương có một cỗ lực lượng đặc thù không ngừng nhúc nhích, vượt rất xa Thánh Vực cửu trọng, không phải tuỳ tiện liền có thể hóa giải. - Dùng nhiều một phần mười, còn mạnh như vậy...

Nuốt ngụm nước bọt, vội vàng suy tư dược vật vừa rồi đối phương nói, một lát sau vẻ mặt trở nên có chút không dễ nhìn, dừng lại một chút, vội vàng ôm quyền:

- Dương sư, những thuốc này...

- Yên tâm, đã ta cần, sẽ dựa theo giá thị trường thanh toán cho ngươi, sẽ không bạc đãi!

Trương Huyền cười nói.

- Ta không phải ý tứ này, mà là... Ngươi nói mười mấy loại dược vật, gia tộc bọn ta nhiều nhất có thể tìm ra bảy loại, còn có tám loại không bỏ ra nổi...

Hàn Thủy Lưu vội nói.

- Bảy loại?

Lông mày Trương Huyền nhíu một cái, trên mặt không vui.

Không khí chung quanh lập tức ngưng kết xuống, giống như biến thành thực chất. Một cỗ uy áp cường đại bất ngờ từ trên người hắn tản ra, như muốn xé rách thiên địa.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Chương 2839: Một công ba việc (2)

Cảm nhận được cỗ khí tức này, toàn thân Hàn Thủy Lưu cùng tất cả trưởng lão không ngừng run lên, như bả vai nhiều hơn một ngọn núi lớn, đầu gối như nhũn ra, bất cứ lúc nào cũng sẽ quỳ rạp xuống đất.

- A, không có ý tứ, nhất thời thất thần...

Thời điểm bọn hắn sắp không kiên trì nổi, trung niên trước mắt nhẹ nhàng cười một tiếng, giống như gió hóa mưa, áp lực tiêu hết, như cảm giác áp bách vừa rồi chưa hề xuất hiện qua.

- Không có gì...

Áp lực biến mất, Hàn Thủy Lưu cùng tất cả trưởng lão đồng thời cảm thấy sau lưng ướt đẫm mồ hôi, hoảng sợ không nói ra được.

- Để các vị sợ hãi, ta là nghĩ, không có dược liệu, hai gia hỏa này muốn khôi phục, sẽ tiêu tốn chút thời gian, không có khống chế tốt lực lượng trong cơ thể, quan tâm sẽ bị loạn, là lỗi lầm của ta...

Trương Huyền lắc đầu, tràn đầy áy náy.

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, Hàn Thủy Lưu nào dám nói nhảm, dừng lại một chút, cắn răng nói:

- Dương sư... Thật ra thì không cần lo lắng, tuy Hàn gia chúng ta không có tám loại dược liệu này, nhưng Băng Nguyên cung hẳn là có, nếu như Dương sư thật cần, ta có thể tìm kiếm giúp một tay, lấy quan hệ của Hàn gia ta cùng Băng Nguyên cung, mấy cây dược liệu mà thôi, hẳn là sẽ không khó xử!

- Ồ? Ngươi có thể giúp đỡ tìm kiếm?

Trương Huyền nhìn qua.

- Vâng!

Hàn Thủy Lưu gật đầu: - Hàn gia chúng ta chịu trách nhiệm cung cấp thức ăn và một chút dược vật đơn giản cho toàn bộ Băng Nguyên cung, xưa nay cùng Bạch trưởng lão quan hệ rất gần, có thể ủy thác nàng tìm kiếm giúp một tay!

- Vậy làm phiền Hàn gia chủ, hiện tại ta liền cần, không biết gia chủ có thể báo cho vị Bạch trưởng lão này, để nàng tự mình đưa tới hay không? Mặc dù thương thế của hai con Thánh thú này không tính quá mức nghiêm trọng, nhưng tìm dược vật càng nhanh, khôi phục sẽ càng nhanh, tránh khỏi lưu lại di chứng!

Trương Huyền nói.

- Tự mình đưa tới, không có vấn đề! Dương sư chờ ở đây, ta đưa tin cho Bạch trưởng lão, để nàng đích thân tới một chuyến...

Hàn Thủy Lưu nhẹ gật đầu, ngay sau đó vội vã xoay người rời đi. Các trưởng lão khác biết vị trước mắt này mạnh mẽ, vội vàng an bài hắn đến đại sảnh huy hoàng nhất của Hàn gia, phục vụ trà ngon.

- Thật lợi hại...

Trần Nhạc Dao ở một bên nhìn từ đầu đến cuối, cũng khiếp sợ tột đỉnh, môi đỏ mở ra, lại khó khép lại. Tốt một chiêu vừa đập vừa xoa.

Thả ra Kỳ Lân thú, Thanh Long thú, chẳng những dọa Hàn gia tâm phục khẩu phục, càng có thể mượn cơ hội tìm kiếm dược vật trị liệu hai con Thánh thú, để chúng khôi phục nhanh chóng... Mấu chốt nhất là, có lý do để Bạch trưởng lão tới!

Một công ba việc!

Dựa theo ý nghĩ của nàng, trực tiếp tới, để đối phương giúp liên hệ Bạch trưởng lão... Bây giờ suy nghĩ một chút, đã rơi xuống tầm thường.

Dù sao, một vị Danh Sư sâu không lường được, chỉ đích danh muốn gặp trưởng lão Băng Nguyên cung... Để cho người ta không nghi ngờ là giả. Một khi tin tức truyền lại Băng Nguyên cung, chỉ sợ đã đánh cỏ động rắn.

Thuận lý thành chương, lại xác lập uy tín cùng thực lực, để cho người ta không có chút nghi ngờ nào, phần năng lực này, quả thực đáng sợ!

Nếu không phải tận mắt thấy đối phương do Trương Huyền ngụy trang thành, thật nghi ngờ có phải là Dương sư đến hay không! Ngồi ở đại sảnh uống trà, đại khái hơn mười phút, chỉ thấy Hàn Thủy Lưu vội vã chạy tới, phía sau đi theo một phụ nhân trung niên.

- Dương sư, Bạch trưởng lão tới...

Tiến lên một bước, Hàn Thủy Lưu ôm quyền.

Trương Huyền nhẹ gật đầu, còn chưa lên tiếng, phụ nhân đối diện nhướng mày, con mắt rơi ở nữ hài bên người nói:

- Nhạc Dao, sao ngươi ở đây?

Chương 2840: Địa Mạch Liên Hoa (1)

Sự tình Trần Nhạc Dao đi Thánh Tử điện, toàn bộ Băng Nguyên cung đều biết, lúc này mới đi ba tháng, sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?

- Bạch trưởng lão, ta đi theo Dương sư tới... là có sự tình cần làm!

Trần Nhạc Dao vội vàng đứng dậy.

Đây là trưởng lão tông môn nàng quen thuộc nhất, không nguyện ý lừa gạt.

- Dương sư?

Lúc này ánh mắt của Bạch trưởng lão mới rơi vào trên người Trương Huyền. Vị trước mắt này, tuổi tác thoạt nhìn không lớn, tu vi lại sâu không lường được, để cho người ta nhìn không ra sâu cạn.

- Dương sư ta nghe nói qua không ít, không biết... Các hạ là vị nào?

Lông mày nhíu một cái, Bạch trưởng lão nhìn lại, trên mặt hơi không vui.

Trần Nhạc Dao là đệ tử Băng Nguyên cung được nàng coi trọng nhất, không ở Thánh Tử điện tu luyện, lại bị người trước mắt mang về, trong lòng tự nhiên không vui.

- Tại hạ... Dương Huyền!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Dương Huyền? Dương Huyền nào?

Bạch trưởng lão thì thầm một câu, như nhớ tới cái gì, lông mày nhảy một cái:

- Tổng bộ Danh Sư đường Dương Huyền?
- Ha ha!

Trương Huyền cũng không trả lời, ngược lại cười nhạt một tiếng, đứng dậy:

- Bạch trưởng lão, khuôn mặt thoạt nhìn hồng nhuận, trên thực tế có khí huyết ngưng trệ ở huyệt hoài hải, nóng lạnh xung đột, dẫn đến trong cơ thể nóng lạnh luân phiên, nếu như không nhìn lầm... mái tóc dưới mũ của trưởng lão, hẳn là màu hoa râm!

- Ngươi...

Bạch trưởng lão sững sờ, con mắt trợn tròn.

Nàng từ trước tới nay đều mang mũ gặp người, chính là vì che giấu mái tóc hoa râm, ngay cả Trần Nhạc Dao quan hệ gần nhất, cũng không biết việc này... đối phương liếc mắt một cái liền nhìn ra?

- Không cần khẩn trương, đánh một quyền nhìn xem...

Không để ý tới nàng chấn kinh, hai bước đi tới trước mặt, thanh âm nhàn nhạt vang lên.
Nghe nói như thế, ánh mắt của Bạch trưởng lão ngẩn ngơ, kìm lòng không được đánh một quyền, ngay sau đó kịp phản ứng, sắc mặt tái xanh, đang muốn quát tháo, liền nghe lời nói của đối phương vang lên lần nữa:

- Ngươi từ nhỏ tu luyện Băng Huyền công, hơn nữa chưa hề tiếp xúc qua khác giới, cố thủ thuần âm, quả thực đạt đến cực hạn, nhưng ngươi có phát hiện hay không, tu vi của ngươi, đạt tới cảnh giới bây giờ, đã không cách nào tăng thêm, dù dùng dược vật nhiều hơn nữa, tìm bao nhiêu Danh Sư, cũng không có phương pháp đột phá Thánh Vực cửu trọng?

- Ngươi, làm sao ngươi biết?

Bạch trưởng lão lui về phía sau.

Nàng đã sớm đạt tới Thánh Vực bát trọng đỉnh phong, đáng tiếc, thủy chung không cách nào đột phá, dùng không biết bao nhiêu phương pháp, cũng không có hiệu quả gì, đến bây giờ, đã có chút tuyệt vọng rồi.

Chỉ là chuyện này, chỉ có một vài trưởng lão thân thiết trong tộc biết, vị trước mắt này thuận miệng nói ra... Bởi vì nhìn nàng đánh quyền?

Không có nhãn lực mạnh như vậy đi!

- Thánh Vực cửu trọng Vũ Không cảnh, trên dưới tứ phương gọi là vũ, vũ không, phải có lĩnh ngộ càng lớn với không gian mới có thể làm được, Băng Huyền công, mặc dù là công pháp có một không hai, nhưng dùng băng hàn làm căn cơ, tìm kiếm đột phá, cùng khí tràng của ngươi hơi không hợp! Lúc này mới dẫn đến trong cơ thể ngươi nóng lạnh không đều, tóc xuất hiện hoa râm...

Trương Huyền nhấc mí mắt, lần nữa nhìn qua:

- Ban đêm mỗi lần ngươi tu luyện, có phải đều sẽ cảm giác tâm khô khó bình? Cảm thấy trong cơ thể có nội hỏa tuôn ra hay không?

- Cái này... Đúng!

Bạch trưởng lão muốn phủ nhận, nhưng dừng lại một chút vẫn gật đầu, mang theo nghi ngờ nhìn qua:

- Dương sư nói tới khí tràng... Là cái gì? Băng Huyền công, ta tu luyện trên trăm năm, đều không có vấn đề, làm sao lại không hợp?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau