THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2831 - Chương 2835

Chương 2831: Truyền tống rời đi (2)

Tuy địa vị của Dương sư kính trọng, nhưng cũng là người tôn trọng quy củ, Trương Huyền gây ra động tĩnh lớn như vậy, coi như muốn giấu diếm cũng giấu không được, trách nhiệm chỉ trách chính hắn, chết không có gì! Chỉ là... Người này thiên phú dị bẩm, bị giết như thế, bất kể nói thế nào cũng có chút đáng tiếc.

- Không đi đường ngay, thiên phú càng cao, đối với nhân tộc làm hại càng lớn!

Cát trưởng lão hừ lạnh.

Thiên phú cao thì có ích lợi gì?

Một lòng làm điều ác mà nói, thiên phú càng cao ngược lại càng đáng sợ.

Nhìn chung lịch sử Danh Sư đại lục, không biết bao nhiêu nhân vật kinh tài tuyệt diễm, cũng bởi vì không quản được tính tình của mình, cuối cùng đi nhầm lạc lối.

- Này cũng phải...

Chiêm sư lắc đầu, lại không xoắn xuýt nữa:

- Thu thập tàn cuộc một chút, chuyện này mau chóng báo lên tới Tổng bộ Danh Sư đường...

- Được...

Cát trưởng lão lên tiếng, đang suy nghĩ làm sao báo lên chuyện này, cúi đầu nhìn một cái, đột nhiên con ngươi co rụt lại, thân thể không tự chủ được lắc lư một cái, suýt chút nữa rơi xuống.

- Làm sao vậy?

Chiêm sư cau mày.

- Điện Chủ... Ngươi nhìn! Không cách nào giải thích, Cát trưởng lão vội vàng chỉ phía dưới. Chiêm sư cúi đầu nhìn lại, nhìn một cái, con mắt cũng trợn tròn:

- Cái này sao có thể?

Chỉ thấy phía dưới, địa phương ánh sáng xung kích, trong một cái hố to lớn, Trương Huyền đứng mũi chịu sào, không những không có chết, thậm chí một chút tổn thương cũng không có, phía trước hắn, mấy chục cây trận kỳ cắm trên mặt đất, trong đó ánh sáng nhúc nhích, không gian xao động, tản mát ra ánh sáng ôn nhuận.

- Đây là... Truyền tống trận? Đã xây xong?

Cái trận kỳ tạo thành này, không phải những vật khác, chính là truyền tống trận, hơn nữa nhìn không gian ổn định trong đó, đã thành công, không có sai lầm chút nào.

Một gia hỏa Nhập Hư cảnh, bị Thánh Tử đại trận công kích, không những không có việc gì, còn thuận tiện bố trí ra truyền tống trận... Không phải thật sự a...

- Kỳ Lân thú, Thanh Long thú, Trần Nhạc Dao, chúng ta đi!

Thanh niên nhẹ nhàng cười một tiếng, thanh âm vang lên: - Đa tạ lực lượng của Chiêm sư cùng tất cả trưởng lão, nếu không, ta muốn bố trí ra trận pháp này, còn không biết năm nào tháng nào... Ta còn có việc, trước cáo từ!

Thanh âm kết thúc, bàn tay lăng không trảo một cái, hai đại Thánh thú bay tới, liền bị thu vào không gian gấp, ngay sau đó kéo Trần Nhạc Dao, một đạo chân khí bao phủ, sau một khắc, trận pháp truyền tống lóe lên ánh sáng, hai người biến mất tại chỗ.

- Đừng để hắn chạy trốn...

Lúc này Chiêm sư mới kịp phản ứng, tức giận đến lần nữa hét lớn, vội vàng lao đến truyền tống trận, đang muốn bao vây không gian truyền tống ngăn cản trận pháp vận chuyển, liền cảm thấy trong trận pháp, một đạo lực lượng tuôn trào ra.

Ầm!

Nổ vang kịch liệt, trận pháp trong nháy mắt sụp đổ, mấy chục cây trận kỳ trước đó cắm trên mặt đất bay lượn, truyền tống trận hoàn toàn biến mất, hủy đi tất cả dấu vết, như trước đó không có xuất hiện qua.

- Trận pháp này không chỉ nắm giữ công năng truyền tống, còn tăng thêm năng lực tự bạo?

Thân thể vụt qua, Chiêm sư cảm thấy triệt để muốn điên rồi.

Hắn rất lý giải trận pháp, nếu không, cũng không có khả năng nắm giữ trận kỳ cấp chín. Đối phương ở thời điểm bọn họ công kích đến, không chỉ bố trí ra một truyền tống trận, càng che giấu lực lượng tự hủy ở trong đó, đợi truyền tống xong, bọn họ muốn tiếp xúc sẽ bùng nổ...

Như vậy tất cả dấu vết biến mất, coi như tận mắt nhìn thấy, cũng không cách nào biết, đến cùng truyền tống đến nơi nào, triệt để mất đi manh mối.

- Gia hỏa này chạy trốn, về sau nhất định trở thành tai hoạ, tất cả học sinh, trưởng lão của Thánh Tử điện nghe lệnh, kể từ hôm nay, bốn phía dò xét, một khi phát hiện tung tích, lập tức bẩm báo, không thể dây dưa lỡ việc, nếu như có cơ hội... Có thể đánh chết tại chỗ!

Liên hợp vây công, vận dụng đại trận hộ điện, tất cả trưởng lão cũng không thể lưu người lại, thậm chí còn bị đánh ra một vùng phế tích, ánh mắt Chiêm sư run lên, ban bố mệnh lệnh.

Chương 2832: Hàn Băng thành (1)

Phần phật!

Kịch liệt lắc lư, Trương Huyền phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất.

Giống như lần trước, toàn thân đau đớn, tựa như sắp xé rách, không ít địa phương trên thân thể xuất hiện vết máu.

Trên thực tế, dựa theo thực lực của hắn bây giờ, muốn bố trí ra truyền tống trận, quả thực khó mà làm được, nhưng sự tình Triệu Nhã lại không thể bị dở dang, dưới tình thế cấp bách, đành phải cứng rắn chống đỡ đám người Chiêm sư liên thủ công kích, sau đó lợi dụng lực lượng cùng thời cơ xảo diệu, chuyển dời đến trong trận pháp.

Tất cả trưởng lão của Thánh Tử điện, phối hợp Thánh Tử đại trận công kích, ngay cả Hỏa Diễm Kỳ Lân thú tu vi Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong cũng ngăn cản không nổi, toàn bộ tiến vào trận pháp, lập tức để hắn bố trí thành công, cũng nắm giữ đầy đủ lực lượng vận chuyển, thành công truyền tống đi.

Bất quá, tuy thành công, nhưng thân thể thương thế cũng nặng trước nay chưa có.

Không nói truyền tống cự ly xa sinh ra không gian công kích, chuyển di lực lượng tấn công của mọi người, liền để lục phủ ngũ tạng của hắn lắc lư, bị trọng thương.

Loại thương thế này, ẩn chứa khí tức của mọi người, cho dù là Thiên Đạo chân khí, trong thời gian ngắn cũng khó mà chữa trị.

Bành!

Giãy dụa muốn đứng dậy, ngay sau đó nghe được một thanh âm trầm muộn, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Nhạc Dao cũng ngã ở bên cạnh, thương thế trên người so với hắn còn nặng hơn.

Vết máu đầy người, hơi thở mong manh, tựa như lúc nào cũng sẽ tắt thở. Trần Nhạc Dao chỉ có thực lực Xuất Khiếu cảnh, Trương Huyền bố trí truyền tống trận, dính dáng Thiên Đạo công pháp, dù trình độ vững vàng vượt qua trận pháp phổ thông, nhưng vẫn không phải thực lực như nàng có thể chống lại.

Nếu không phải trước lúc truyền tống, Trương Huyền dùng hết lực lượng ở bên ngoài thân nàng tạo thành một vòng chân khí phòng hộ, chỉ sợ đã bị quấy thành bụi phấn, chẳng còn sót lại gì.

Dù như vậy, cũng gần như chỉ còn lại có một hơi, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.
- Còn tốt...

Thấy thương thế tuy nghiêm trọng, nhưng không khó trị liệu, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đứng dậy. Khẽ động, chạm đến thương thế, lần nữa phun ra hai ngụm máu tươi.

Nói thật, từ khi tu luyện đến nay, đây coi như là một lần thảm nhất. Đi tới trước mặt Trần Nhạc Dao, cong ngón tay bắn ra, mấy đạo chân khí lập tức dọc theo kinh mạch truyền vào, chữa trị địa phương tổn hại trong cơ thể đối phương.

Thấy sắc mặt nàng từ từ hòa hoãn, vết thương ngưng kết, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chữa thương cho mình.

Liên tục vận chuyển ba chu thiên, trải qua hơn mười phút, lúc này mới cảm giác đau đớn dịu xuống, một hồi nhẹ nhõm. Dù còn không có triệt để khôi phục, nhưng không xê xích gì nhiều.

- Lần sau không thể mạo hiểm như vậy, hơi không cẩn thận, còn chưa tới chỗ, người có khả năng chết trước rồi...

Trương Huyền thở ra một hơi, lắc đầu.

Dù thành công bố trí ra truyền tống trận, hơn nữa truyền tống rời đi, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, rất nhiều trình tự chỉ cần kém một tơ một hào, liền có khả năng công lao đổ biển, thân tử đạo tiêu. Lần này có thể thành công, nói trắng ra là có vận may ở bên trong.

Nhìn lại Trần Nhạc Dao, thấy nàng tuy vẫn hôn mê, nhưng hô hấp trôi chảy hơn không ít, trước đó vết thương dữ tợn, giờ phút này cũng đã hoàn toàn khôi phục.

Cổ tay khẽ đảo, lấy ra châm bạc, chân khí ở phía trên du tẩu một vòng, ngón tay búng một cái, ghim vào.

Nhìn qua tất cả thư tịch liên quan tới Y sư bát tinh của Thánh Tử điện, coi như khỏi cần thư viện, cũng không kém gì Y sư cửu tinh, đối phương chỉ là bị không gian chấn động, dọa đến hôn mê, lúc này ngoại thương diệt hết, để người tỉnh táo cực kỳ đơn giản. Quả nhiên, châm bạc đi vào, lông mày của Trần Nhạc Dao lắc lư một cái, ngay sau đó chậm rãi mở ra.

- Ta không chết...

Ngồi dậy, cảm thụ thoáng cái, nữ hài tràn đầy khó tin.

Vốn cho rằng lần này đi vào một truyền tống trận chưa hề sử dụng qua, hẳn phải chết không nghi ngờ, không nghĩ tới còn có thể sống.

- Muốn ngươi dẫn đường đi Băng Nguyên cung, đương nhiên sẽ không để ngươi tử vong!

Thấy bộ dáng nàng như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, đánh gãy nàng vui mừng:

- Tốt rồi, nhìn xem đây là địa phương nào, chúng ta cách Băng Nguyên cung còn xa lắm không!

- Ừm...

Trần Nhạc Dao đứng dậy, thân thể mềm mại vụt qua, bay đến trên không, nhìn chung quanh một vòng, tràn đầy khó tin:

Chương 2833: Hàn Băng thành (2)

- Đây là ngoại ô Hàn Băng thành, chúng ta thoáng cái đến nơi này? Nhanh như vậy?

Lần đầu tiên ngồi truyền tống trận, đều có loại cảm giác hoảng hốt này, Trương Huyền cũng không ngoại lệ, huống chi là nàng.

- Hàn Băng thành?

Trương Huyền cau mày:

- Cách tổng bộ Băng Nguyên cung còn xa lắm không?

Hắn nghiêm ngặt dựa theo vị trí đối phương nói giả thiết truyền tống trận, chẳng lẽ xuất hiện sai lầm?

- Tổng bộ Băng Nguyên cung ngay ở trong Hàn Băng thành, trong đó có bày hộ tông đại trận, không cho phép người ngoài truyền tống đến, cho nên ta nói địa chỉ cho ngươi, là ở ngoại ô, không nghĩ tới thật truyền tống tới, không sai chút nào!

Trần Nhạc Dao kinh ngạc.

Thế lực nhất đẳng giống như Băng Nguyên cung, khẳng định không có khả năng cho phép người truyền tống vào, thật muốn làm như vậy, chỉ sợ còn không có tìm được thiếu cung chủ, đã huyên náo đại loạn.

Nguyên nhân chính là như vậy, nàng nói cho đối phương biết chính là vị trí ngoại ô, chỉ là không nghĩ tới, đối phương lần đầu tiên bố trí ra truyền tống trận, vị trí truyền tống cùng địa phương nàng nói tới không sai chút nào!

Cách mấy trăm vạn cây số, không xuất hiện một chút sai lầm, xem như Trận Pháp sư cửu tinh đỉnh phong, cũng rất khó làm được!

Phải biết, Trận Pháp sư cửu tinh bình thường bố trí truyền tống trận, đều sẽ trước thời hạn ở địa phương muốn đi, lưu lại một truyền tống đài, mục đích là vì xác định địa điểm cùng mục tiêu tốt hơn.

Loại truyền tống đơn hướng này, mục tiêu gì cũng không có, chỉ bằng vào tính toán liền làm được... lý giải trận pháp mạnh mẽ, đã vượt ra khỏi tưởng tượng ra. Cái tên này... Thật trước đó hoàn toàn không biết truyền tống trận pháp sao? Chỉ học vài phút? - Đã đến là tốt rồi, nhanh vào thành đi, nghĩ biện pháp hỏi thăm tin tức một chút, Triệu Nhã đến cùng xảy ra chuyện gì!

Nghe được ở phụ cận, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Ừm!

Vị trước mắt này, vì cứu học sinh, đắc tội Thánh Tử điện cũng không sợ hãi chút nào, liền biết quyết tâm của hắn, lúc này Trần Nhạc Dao không nói thêm lời, bay về phía tường thành cách đó không xa.

Hàn Băng thành bởi vì có Băng Nguyên cung tọa trấn, tuy băng tuyết đầy trời, vẫn như cũ thuộc về một trong các đại thành trấn của toàn bộ đại lục, ngày mới tối liền đóng cửa thành, cự tuyệt tất cả khách tới.

Bất quá Trần Nhạc Dao có lệnh bài đệ tử hạch tâm của Băng Nguyên cung, liền nhẹ nhõm đi vào.

Nội thành, bông tuyết đầy trời, tuy hàn khí bức người, nhưng trên đường phố vẫn cực kỳ hừng hực, người đến người đi, ngựa xe như nước. - Trương sư, bây giờ chúng ta liền đi Băng Nguyên cung ư?

Trần Nhạc Dao quay đầu nhìn qua.

Trương Huyền lắc đầu.

- Vì cái gì?

Trần Nhạc Dao không hiểu.

Gấp gáp chạy tới như vậy, không tiếc tiêu tốn vô số đại giới, sao tới trước mặt, ngược lại không vội nữa?

- Việc cấp bách, cũng không phải đi qua, mà là nghĩ biện pháp hỏi thăm một chút, đến cùng xảy ra chuyện gì, trước thời hạn có chỗ chuẩn bị! Nếu không, tùy tiện xông tới, xảy ra chuyện, không những không thể cứu người, còn có thể đoạn tuyệt tất cả cơ hội!

Trương Huyền nhíu mày.

- Xảy ra chuyện? Đi Băng Nguyên cung có thể có chuyện gì? Trương sư ý tứ là...

Trần Nhạc Dao sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy toàn thân như xối nước lạnh:

- Là trong Băng Nguyên cung xuất hiện vấn đề?

Chương 2834: Tên ta là Dương Huyền (1)

Nàng hỏi thăm qua người quen trong tông môn, lấy được tin tức, không có xuất hiện bất kỳ biến cố, cũng không có phát sinh cái gì, đường đường thiếu cung chủ Băng Nguyên cung dưới một người, trên vạn người, phát ra tin tức cầu cứu, vậy mà không một người biết...

Hoặc là nói dối, hoặc là sự tình phát sinh ở trong tông môn, có người tận lực che giấu, tin tức cũng không tiết lộ.

Nếu không, thiếu cung chủ gặp nạn, vì sao không trực tiếp thông tri cung chủ, cũng không báo tin cường giả trong cung, ngược lại tốn sức vất vả đưa tin cho sư phụ tu vi không cao?

Rất rõ ràng, trong cung đã không còn người nàng tin tưởng, chỉ tin tưởng vị lão sư này, mang nàng một đường đi tới!

Thân thể Trần Nhạc Dao run rẩy, chỉ cảm thấy da đầu sắp nổ tung.

Trước đó chỉ biết là thiếu cung chủ xảy ra chuyện, có chút nóng nảy, không nghĩ tới tầng này, Trương sư từ chối nàng tùy tiện hành động, giờ mới hiểu được.

- Ngươi là người Băng Nguyên cung, phải tuân thủ quy định của Băng Nguyên cung, nếu như cảm thấy khó xử, chuyện này chính ta xử lý là được, có điều hi vọng đừng tiết lộ tin tức ta đã đến!

Quay đầu nhìn qua, Trương Huyền ôm quyền.

Nếu thật là trong Băng Nguyên cung xuất hiện vấn đề, đối phương là đệ tử Băng Nguyên cung, để nàng khó xử, còn không bằng giả bộ như cái gì cũng không biết.

- Cái này...

Trần Nhạc Dao nói không ra lời.

Nếu thật là trong Băng Nguyên cung động thủ với thiếu cung chủ, có thể có loại năng lực này chỉ có một người... Đại trưởng lão!

Từ khi cung chủ đời trước mất tích, đại trưởng lão liền bắt đầu chịu trách nhiệm công việc toàn bộ Băng Nguyên cung, trong trong ngoài ngoài tất cả mọi chuyện lớn nhỏ, đều từ nàng một lời quyết định, nguyên nhân chính là như vậy, coi như nàng không phải cung chủ, cũng đã có thể so với cung chủ.

Nếu như vừa rồi suy đoán là đúng, là trong cung xuất hiện biến cố, chỉ sợ nhất định là vị đại trưởng lão này tự thân xuất thủ! Nàng ra tay... Thân là đệ tử, thật có thể vi phạm mệnh lệnh ư?

- Cáo từ...

Biết đối phương khó xử, Trương Huyền không nói thêm lời, nhấc chân đi thẳng về phía trước, mới vừa đi mấy bước, chỉ thấy Trần Nhạc Dao từ phía sau đuổi theo, che ở phía trước, tràn đầy kiên định:

- Chờ ta một chút, thiếu cung chủ làm người hiền lành, Trương sư cũng có ân với ta, mặc kệ đến cùng xảy ra chuyện gì, cũng phải đi cứu nàng! Dù vi phạm quy định cùng mệnh lệnh trong cung! - Ngươi cân nhắc kỹ chưa, chuyện này không thể coi thường, một khi làm, vô cùng có khả năng không có đường sống...

Trương Huyền lắc đầu.

- Ta biết!

Trần Nhạc Dao thở ra một hơi nói.

Thiếu cung chủ là người rất tốt, Trương sư càng sáng chế ra công pháp giải quyết tai họa ngầm của Băng Nguyên cung, để họ được lợi...

Đương nhiên, trọng yếu nhất là vị trước mắt này vì học sinh, không tiếc đối kháng toàn bộ Thánh Tử điện, loại tình nghĩa này, bất kể ai nhìn thấy cũng sẽ xúc động, cam tâm tình nguyện giúp một tay.

- Vậy là tốt rồi, ta thay Triệu Nhã cám ơn ngươi!

Thấy đối phương thực lòng, Trương Huyền không nói nhiều nữa, nhẹ gật đầu, lần nữa nhìn qua:

- Băng Nguyên cung có người quan hệ vô cùng tốt với ngươi, hơn nữa địa vị kính trọng không? Trước tìm người này, cẩn thận hỏi thăm, có lẽ có thể tìm ra một ít đầu mối! Hiện tại trọng yếu nhất là biết tình huống chân chính của Triệu Nhã, mới có thể làm tốt ứng đối bước kế tiếp. Tìm người hỏi thăm, là biện pháp duy nhất.

- Cùng ta quan hệ tốt, đều là chút ít đệ tử, hẳn là biết không nhiều, chẳng qua... ta quen biết một vị trưởng lão, quan hệ không tệ, bình thường cũng cực kỳ chăm sóc ta, hỏi thăm nàng có lẽ có thể biết một chút!

Trần Nhạc Dao cau mày, suy tư một lát nói.

- Trưởng lão? Thực lực gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Thánh Vực bát trọng hậu kỳ, ở trong tất cả trưởng lão không tính quá cao, có điều chịu trách nhiệm đồ ăn thức uống của tất cả đệ tử trong cung, nếu như thiếu cung chủ không ở trong cung, hoặc xảy ra chuyện, nhất định có thể biết.

Trần Nhạc Dao nói.

- Chịu trách nhiệm đồ ăn thức uống? Tốt, dẫn ta đi gặp nàng!

Trương Huyền gật đầu.

Trưởng lão chịu trách nhiệm đồ ăn thức uống, chức vị không cao, nhưng hẳn là tin tức linh thông nhất. Triệu Nhã thật muốn xảy ra chuyện, nhất định sẽ biết.

- Hiện tại đêm khuya, nàng hẳn là ở tiểu viện của mình nghỉ ngơi, chỉ là chỗ ở của nàng ở trong Băng Nguyên cung, thời gian này chỉ sợ không dễ tiến vào...

Trần Nhạc Dao cau mày.

Tìm tới vị trưởng lão này đơn giản, mấu chốt là nàng ở trong Băng Nguyên cung, hiện tại trời tối cửa cung đóng chặt, làm sao mới có thể đi vào?

- Có thể hẹn ra gặp một lần hay không?

Trương Huyền nói.

Chương 2835: Tên ta là Dương Huyền (2)

Trần Nhạc Dao lắc đầu:

- Hẳn là rất khó, coi như nàng là trưởng lão, cũng sẽ không tuỳ tiện rời Băng Nguyên cung, có điều, mỗi ngày rạng sáng, nàng đều sẽ đi chợ mua sắm rau quả, các loại nguyên liệu nấu ăn!

- Rạng sáng?

Trương Huyền cau mày:

- Bây giờ cách rạng sáng còn có ba canh giờ, chậm thì sinh biến, không biết có biện pháp khác không?

Giờ phút này cách rạng sáng, còn có một đoạn thời gian, thực sự không thể bị dở dang.

- Cái này...

Trần Nhạc Dao lắc đầu.

Nàng là cô gái ngoan ngoãn trong tông môn, chưa bao giờ có kinh nghiệm hẹn người đi ra, trong lúc nhất thời nghĩ không ra biện pháp gì tốt.

- Vị trưởng lão này mua sắm rau quả, là ở địa phương riêng biệt, hay có thương nghiệp cung ứng riêng?

Trương Huyền hỏi.

- Băng Nguyên cung là thế lực lớn, môn nhân ăn uống, tự nhiên đều là đồ vật riêng biệt, từ người chuyên trách bồi dưỡng, linh khí đầy đủ, tạp chất cực ít... Thương nghiệp cung ứng chính là gia tộc lớn nhất Hàn Băng thành này… Hàn gia!

Trần Nhạc Dao nói.

Càng là đại tông môn, trên ăn đồ càng có quy củ, không có khả năng tùy ý mua ở chợ bán thức ăn, nhất định có thương nghiệp cung ứng riêng. Nếu không, chỉ cần hạ độc ở trong rau quả, chẳng phải toàn bộ tông môn đều bị chơi chết?

- Hàn gia? Có dạng thương nghiệp cung ứng này là tốt rồi, ngươi có biết bọn họ ở nơi nào không?

Trương Huyền mỉm cười.

- Ta từng theo trưởng lão đi qua một lần, biết vị trí! Biết ý tứ của đối phương, Trần Nhạc Dao vội vàng gật đầu.

Hẹn vị trưởng lão kia đi ra, rất khó, nhưng thương nghiệp cung ứng, tìm lý do để đối phương đi ra, hẳn là cực kỳ đơn giản.

- Dẫn đường đi!

Trương Huyền gật đầu.

Trần Nhạc Dao cũng không chối từ, vội vàng đi về phía trước, tốc độ của hai người cực nhanh, đi đại khái hơn mười phút, một tiểu viện xuất hiện ở trước mắt.

- Trương sư, đây là Hàn gia!

Trần Nhạc Dao giới thiệu.

- Ừm!

Nhìn phủ đệ trước mắt, Trương Huyền nhẹ gật đầu. Có thể cung cấp đồ ăn cho một thế lực lớn, gia tộc này nhất định cũng không đơn giản.

- Đưa bái thiếp đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Loại gia tộc này, xông vào khẳng định không thực tế, hơn nữa động tĩnh làm lớn, phiền phức càng nhiều, muốn gặp người phụ trách của đối phương, chỉ có thể đưa bái thiếp.

- Bái thiếp? Viết tên của ta?

Trần Nhạc Dao sững sờ.

Mặc dù nàng là đệ tử thiên tài trong tông môn, nhưng đối phương bàn bạc đều là trưởng lão của Băng Nguyên cung, đêm khuya tới bái kiến, muốn gặp được chủ nhân, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

- Viết ta đi!

Trương Huyền nói.

- Ngươi?

Trần Nhạc Dao run lên:

- Tên của ngươi, chỉ sợ cũng không được...

Mặc dù Trương sư là lão sư của thiếu cung chủ, nhưng chỉ hạn chế truyền bá trong phạm vi nhỏ, danh khí cũng không lớn, trọng yếu nhất là, mới vừa cùng Thánh Tử điện gây ra mâu thuẫn, hiện tại dùng cái tên này, có thể quá mạo hiểm hay không?

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Trương sư xoay đầu lại, chẳng biết lúc nào đã thay đổi dung mạo, thoạt nhìn là một trung niên nhân, hai tay chắp sau lưng, sắc mặt thản nhiên:

- Từ giờ trở đi, tên ta là... Dương Huyền!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau