THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Sư Giả Bình Trắc Đã Tới! (1)

- Đại sư huynh?

Khóe miệng ba đại danh sư co giật, đồng thời thân thể lảo đảo.

Biến hóa này cũng quá nhanh đi.

Trước đó còn muốn thu đối phương làm học đồ, kết quả người ta biến hóa nhanh chóng, trở thành đại sư huynh.

Kêu một tiểu tử chưa đủ hai mươi tuổi làm đại sư huynh sao?

Ba đại danh sư thấy trước mắt hoa lên. Dù nghĩ tới nghĩ lui thế nào, bọn họ cũng cảm thấy có chút cổ quái?

Chỉ có điều, vẻ cổ quái vừa lóe lên ở trên mặt lại biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kích động và hưng phấn.

- Ý của Dương sư, là... đồng ý thu nhận chúng ta?

Lưu Lăng kịp phản ứng, kích động run rẩy, trên trán có thể kẹp chết muỗi, nếp nhăn dồn lại cùng một chỗ, thoạt nhìn như đóa hoa cúc.

Dương sư bảo bọn họ gọi Trương Huyền là đại sư huynh, không phải là gián tiếp nói muốn thu bọn họ làm học sinh sao?

- Cảm ơn Dương sư thành toàn!

Trang Hiền, Trịnh Phi trực tiếp hơn, lập tức quỳ xuống đất.

Dù đối phương chưa nói rõ, thái độ lại không phản đối, không nhanh động thủ một chút, nếu chẳng may không đồng ý, chẳng phải sẽ khóc chết sao?

“Hai người này...”

Thấy bằng hữu lâu năm hành động nhanh như vậy, Lưu Lăng vội vàng cũng làm theo, cúi đầu bái lạy.

Trương Huyền cũng không quay đầu lại, thần sắc không chút kinh ngạc:

- Trở thành môn nhân của ta, ta sẽ giúp các ngươi thăng cấp. Chỉ có điều, ta luôn luôn quen nhàn vân dã hạc, cũng không ở lại đây quá lâu, lại sẽ rời đi. Trương Huyền tuy rằng nhận được ta chân truyền, nhưng tuổi tác quá nhỏ, tu vi quá cạn, có khả năng lại cần các ngươi chiếu cố một chút.

- Lão sư yên tâm, nếu nhập môn, chúng ta tất nhiên tuân thủ quy định sư môn. Trương Huyền là đại sư huynh của chúng ta. Chỉ cần có đủ khả năng, chúng ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực.

Đám người Lưu Lăng tỏ thái độ.

Danh sư thu đồ đệ, nhất định phải tuân theo quy định.

Thân truyền tự động là cấp cao nhất. Nói cách khác, cho dù học viên thân truyền tuổi có nhỏ nữa, ở trước mặt học viên giảng bài đều là sư huynh. Tuy rằng nghe quái dị, nhưng ở Danh Sư Đường có rất nhiều, không tính là gì cả.

Nếu quyết định bái nhập môn hạ Dương sư, thì phải tuân thủ quy định. Trương Huyền là sư huynh, làm sư đệ có thể trợ giúp, bọn họ tất nhiên cũng sẽ không keo kiệt.

- Ừm, đánh quyền đi.

Xác định thân phận sư đồ, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

- Vâng!

Biết Dương sư định chỉ điểm cho bọn họ, bọn họ hưng phấn vội vàng đứng lên. Bên trong gian phòng nhất thời có quyền phong gào thét. Ba người bắt đầu thể hiện ra võ kỹ.

Không biết qua bao lâu, ba người ôm quyền từ biệt. Mặc dù tu vi vẫn là bán bộ Tông Sư, còn chưa đột phá, nhưng trên mặt bọn họ lại mang theo hưng phấn khó có thể kìm chế.

Thật ra, trực tiếp giúp ba người đột phá, Trương Huyền cũng có thể làm được. Chỉ có điều, một khi làm như vậy, chân khí tinh thuần sẽ để lộ ra. Tu vi không cao cũng sẽ bị lộ. Cao nhân không làm được là chuyện nhỏ, phiền phức khẳng định cũng sẽ theo nhau kéo đến. Suy đi nghĩ lại, hắn chỉ giúp bọn họ chỉ ra chỗ thiếu hụt trong tu luyện.

Sử dụng lời của hắn mà nói, vạch ra chỗ thiếu hụt, tự nghĩ biện pháp đột phá, cũng là thử thách đối với bọn họ. Làm danh sư nhất tinh, biết những điểm này, lại không có cách nào đột phá, chính là thiên tư có vấn đề. Cần suy nghĩ có nên thu làm học sinh hay không.

Nghe nói như thế, ba đại danh sư làm sao còn dám nói cái gì. Bọn họ cẩn thận ghi nhớ những chỗ thiếu hụt hắn đã nói, rất sợ nhớ sai.

Chỉ có điều, biết những khu vực sai lầm trên tu luyện, dựa vào kiến thức và lý giải đối với tu luyện của bọn họ, đột phá cảnh giới, quả thật chỉ là vấn đề thời gian.

- Lão gia, Thẩm Truy bệ hạ đang ở bên ngoài chờ.

An bài ba đại danh sư xong, Trương Huyền đang muốn nghỉ ngơi, Tôn Cường lại đi lên trước.

- Hắn tới? Lẽ nào...

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên:

- Để cho hắn vào!

- Dương sư!

Thời gian không lâu, Thẩm Truy bệ hạ đi đến, ôm quyền khom người, nhìn về phía người trung niên đối diện, đầy vẻ nhiệt tình và sùng bái.

Lão tổ sắp tử vong, bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt thở, còn có thể được hắn cứu sống, thậm chí thành công đột phá. Loại thủ đoạn này, chỉ sợ cho dù là danh sư nhị tinh, cũng khó có thể làm được.

Có lẽ... vị trước mắt này là một danh sư tam tinh, thậm chí còn cao hơn.

Người như thế, đừng nói hắn chỉ là quốc vương của một vương quốc không nhập lưu, cho dù là bệ hạ của vương quốc nhất đẳng, cũng không phải muốn gặp là có thể nhìn thấy.

- Hồi bẩm Dương sư, ngài sai ta tìm bí tịch Thông Huyền cảnh, ta đã thu thập gần đủ...

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên. Điều kiện trao đổi để trị liệu cho Thẩm Hồng, chính là bảo hắn thu thập sách. Lúc này cũng đã qua mấy ngày. Dựa vào lực ảnh hưởng của vương thất, thu thập đến mấy nghìn quyển, chắc hẳn không phải là vấn đề hóc búa.

- Mời Dương sư xem qua!

Bàn tay lật một lần, mấy nghìn quyển sách chỉnh tề được đặt chỉnh tề ở trước mặt, chất thành một đống lớn.

Xem ra biết hắn cần, tất cả đều mang tới.

- Ừm!

Trương Huyền đi tới trước mặt tùy tay cầm lên mấy quyển, nhanh chóng lật xem, tiếp đó thả xuống, tiếp tục lấy quyển khác.

Thẩm Truy bệ hạ vốn có chút kỳ quái. Danh sư lợi hại như vậy cần bí tịch Thông Huyền cảnh làm cái gì. Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn lại càng cảm thấy kỳ quái.

Nếu như mở ra xem, có thể hiểu là học tập. Đằng này mở cũng không thấy mở, chỉ lấy tay gẩy đẩy... Làm gì vậy?

Trong lòng hắn kỳ quái, cũng không dám nhiều lời, ngoan ngoãn đứng tại chỗ.

Soạt! Soạt!

Trương Huyền không ngừng nghỉ. Chỉ chốc lát, mấy nghìn quyển bí tịch hắn đã lật xong.

Những bí tịch này tuy rằng ở trong công pháp Thông Huyền cảnh hết sức bình thường, không tính là quá cao minh, lại hơn ở chỗ số lượng nhiều. Đối với người nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán như hắn mà nói, không còn gì tốt hơn.

- Chính xác!

Tinh thần thoáng động, một quyển sách xuất hiện ở trong đầu hắn.

Công pháp thiên đạo Thông Huyền cảnh!

- Được rồi, ngươi mang tất cả đi!

Hắn tùy ý khoát tay áo.

Đồ Thư Quán đã ghi nhớ hết tất cả những quyển sách này, giữ lại cũng vô dụng.

- Điều này...

Thẩm Truy bệ hạ sửng sốt.

Hắn thu thập những bí tịch này, tốn cái giá không nhỏ, vốn tưởng rằng vị Dương sư này, chí ít sẽ mở ra liếc mắt nhìn. Kết quả chỉ tiện tay cầm một lần lại xong chuyện...

- Có phải những bí tịch này quá mức kém cỏi, khó coi hay không? Nếu như vậy, ta lại đi tìm một chút...

Hắn có chút do dự, không nhịn được nói.

- Không cần. Những sách này ta đã xem xong, có thể cầm trở lại.

Trương Huyền xua tay.

Chương 282: Sư Giả Bình Trắc Đã Tới! (2)

- Xem... xem xong rồi?

Thẩm Truy bệ hạ thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Ngươi... ngươi... xem cái gì?

Tùy tiện lật lật những sách này vài cái, mà kêu là xem xong... Mắt ngươi mọc ở trên tay sao?

- Đúng!

Trong lòng buồn bực suy nghĩ muốn nôn ra máu, nhưng hắn cũng không dám hỏi nhiều, thu những quyển sách chất đầy đất vào chiếc nhẫn trữ vật, lúc này mới ôm quyền:

- Vậy ta liền cáo từ...

- Ừ!

Trương Huyền xua tay.

Thẩm Truy bệ hạ đi ra khỏi phủ đệ, không có ngừng nghỉ, trực tiếp trở lại vương cung.

- Đã đưa hết sách cho Dương sư rồi?

Thẩm Hồng lão tổ đi lên.

- Đưa rồi. Chỉ có điều... hắn không cần, lại... cầm về!

Thẩm Truy bệ hạ đến bây giờ vẫn lộ ra vẻ mặt cổ quái.

- Cầm về? Dương sư không hài lòng sao?

- Không phải...

- Vậy hắn xem xong rồi?

- Cũng không xem...

- Không xem? Vậy hắn cần những sách này làm gì?

Thẩm Hồng không hiểu.

- Lại... lại... chỉ lật lật một chút...

- Lật lật?

Thẩm Hồng chớp mắt.

Ngươi nói ngươi muốn mấy mỹ nữ, đẩy đẩy vài cái, có thể hiểu được. Lật lật mấy cuốn sách làm gì?

- Cao nhân hành sự... chúng ta quả nhiên không hiểu được...

Hai người nghẹn hồi lâu, sắc mặt đỏ ửng, rồi đưa ra kết luận.

...

Thẩm Truy bệ hạ rời đi, Trương Huyền nói với Tôn Cường không gặp người nữa, xoay người đi trở về phòng.
- Tu luyện!

Hắn mở công pháp thiên đạo tầng thứ bẩy vừa hình thành ra, nhìn qua.

- Huyệt đạo mở ra, kinh mạch toàn thân nối liền, tất cả thông suốt, chân khí di chuyển không gặp trở ngại, là Thông Huyền...

Các hàng chữ phía trên in vào trong đầu.

Thu thập mấy nghìn quyển bí tịch, lúc này hình thành thần công thiên đạo, giống như trước kia, không có bất kỳ vấn đề gì. Trương Huyền vừa quan sát vừa tu luyện.

Chân khí tinh thuần ở bên trong thân thể xoay quanh, dựa theo phương pháp tu luyện đặc biệt được ghi chép phía trên, không ngừng vận chuyển.

Ầm ầm!

Chỉ vận chuyển qua một vòng, rào cản Tích Huyệt cảnh trước đó trong nháy mắt bị phá vỡ. Linh khí khổng lồ trong thiên địa, lấy thân thể làm trung tâm, điên cuồng truyền xuống. Chân khí và lực lượng trong cơ thể cũng điên cuồng tăng thêm.

Thông Huyền cảnh sơ kỳ!

Thông Huyền cảnh trung kỳ!

...

Thời gian không lâu lực lượng lại đạt được no đủ, thực lực cũng đạt tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong!

- Dựa theo tu vi gia tăng, tốc độ tiến bước quả nhiên chậm lại...

Cảm nhận được lực lượng đạt được đỉnh phong, lại không có cách nào tiến bước, Trương Huyền ngừng lại.

Tích Huyệt cảnh là thôi diễn từng huyệt đạo, tiêu hao không ít thời gian, không có cách nào tính toán được. Thời điểm Đỉnh Lực cảnh có thể tu luyện công pháp thiên đạo hoàn chỉnh, lúc đó đại khái sử dụng một canh giờ. Mà bây giờ...

- Nhiều hơn mười phút. Xem ra tu luyện càng về sau, càng khó khăn!
Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc cảm thán.

Nếu như để cho người khác biết suy nghĩ của hắn, chắc hẳn đều có lòng muốn bóp chết hắn.

Hơn mười phút, cũng gọi là càng lúc càng khó?

Người khác từ Thông Huyền cảnh sơ kỳ, tu luyện tới đỉnh phong, cho dù thiên tài tuyệt đỉnh, có vô số bảo vật tăng thêm, không tốn mười năm khổ công cũng không thể nào làm được. Ngươi thì hay rồi, hơn một canh giờ mười phút, đã cảm thấy tốc độ tu luyện chậm...

Trời ạ, tại sao không đi chết đi!

- Xem lực lượng có bao nhiêu...

Cảm thán xong, Trương Huyền đứng dậy đi tới phía trước cột đá đo lực, một quyền đánh tới.

Oong!

Một hàng con số thong thả hiện lên.

- Sáu trăm đỉnh!

Sắc mặt Trương Huyền vui mừng.

Thời điểm hắn ở Tích Huyệt cảnh đỉnh phong, mở ra 108 huyệt đạo, lực lượng tăng thêm 108 đỉnh, lại thêm 20 đỉnh trước đó, lực lượng chân khí tổng cộng là 128 đỉnh.

Hiện tại đột phá, tự nhiên trực tiếp tăng thêm gấp mấy lần.

Bình thường Thông Huyền cảnh sơ kỳ là 100 đỉnh, trung kỳ 200 đỉnh, hậu kỳ 300 đỉnh, đỉnh phong 400 đỉnh.

600 đỉnh, tất nhiên vẫn có thể ngang với bán bộ Tông Sư.

Cường giả Tông Sư cảnh, lực lượng mười phần, giơ tay nhấc chân có thể phát huy ra lực lớn 1000 đỉnh. Giữa 400 đỉnh đến 1000 đỉnh đều có thể xưng là bán bộ Tông Sư.

600 đỉnh nếu như lại thêm thân thể 90 đỉnh, lực lượng khổng lồ gần 700 đỉnh, cho dù ở trong bán bộ Tông Sư, cũng được cho là cực kỳ sát đầu.

- Xem như là có năng lực tự vệ nhất định!

Lực lượng cường đại hùng hậu như vậy, lại phối hợp với Thiên Đạo Đồ Thư Quán nhìn ra chỗ thiếu hụt, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Từ sau khi phát hiện trong người có khí độc, có người muốn giết hắn, bóng ma này vẫn quanh quẩn ở trong lòng.

Không có thực lực, đối phương còn muốn hạ thủ, hắn cũng không có cách nào phản kháng. Lúc này lực lượng có thể so với bán bộ Tông Sư, trong lòng mới tính là ổn định một ít.

Lại củng cố tu vi một hồi, hoàn toàn thích ứng với lực lượng vừa đột phá, lúc này hắn mới ra khỏi phòng.

Bất tri bất giác một đêm trôi qua. Bên ngoài, ánh sáng mặt trời từ bầu trời phía đông chậm rãi hiện lên. Ánh sáng chiếu xuống, rọi sáng bốn phía xung quanh một cách an bình.

- Không ngờ trời đã sáng...

Nhìn mặt trời mới mọc trước mắt, Trương Huyền biết, chờ đợi nửa tháng, cuộc thi đấu của học viên mới, Sư giả bình trắc sắp bắt đầu...

Cuối cùng đã tới!

Chương 283: Tiền Siêu Chấn Động Kinh Ngạc (1)

Tiền Siêu là con trai của Tiền Các lão, vốn định nhân lúc hôm nay rảnh rỗi, lén lười biếng nghỉ ngơi một chút. Nhưng sáng sớm hắn đã bị phụ thân bắt qua, trong bụng đầy oán khí.

- Phụ thân, lần Sư giả bình trắc này, chỉ cần tìm người hỏi thăm kết quả một chút, thông báo là được, không cần phụ thân phải tự mình đi đến đây!

Vẻ mặt Tiền Siêu oán niệm, ủy khuất không nói nên lời:

- Bất kể nói thế nào, phụ thân cũng là một trong những người được bệ hạ rất coi trọng. Lần trước Hoài Nam hầu và Tật Phong tướng quân so đấu, phụ thân không hề đi. Học sinh luận võ có gì đáng để xem chứ?

Thật sự nghĩ không ra lão gia tử nhà mình làm sao.

Đường đường là một vị Các lão, nhìn thấy quốc vương bệ hạ cũng có thể không cần bái lạy, quan lớn nhất phẩm trong triều tranh đấu với nhau không đi, hết lần này tới lần khác muốn đi xem học sinh nào đó so tài.

Sư giả bình trắc, tuy rằng dính dáng tới mặt mũi của lão sư, trên thực tế là mấy học sinh đang đánh nhau... Chuyện ở mức độ này, tùy tiện tìm một hạ nhân tới nhìn, về báo một chút là được. Còn cần thống lĩnh tình báo này như phụ thân đích thân tới nữa sao?

Cũng không sợ làm người ta khiếp sợ sao?

- Đó là một sự kiện tam tinh, ta phải tự mình trình diện...

Tiền các lão khoát tay chặn lại.

- Ta biết là sự kiện tam tinh. Chuyện liên quan đến học viện tự động thêm nhất tinh. Lục Tầm lão sư lại là lão sư minh tinh, lại thêm nhất tinh. Trên thực tế cũng chính là một sự kiện nhất tinh mà thôi...

Tiền Siêu bĩu môi không lưu tâm.

Sự kiện nhất tinh, dựa theo tình huống bình thường đều có thể báo cũng có thể không báo. Loại chuyện cấp bậc như vậy đều tự mình đến, sớm hay muộn còn không chết vì mệt mỏi hay sao?

- Không đơn giản như vậy!

Tiền Các lão hừ một tiếng.

- Còn có thể phức tạp hơn? Ta còn không tin, so tài giữa các học sinh lại có thể có tinh cấp cao hơn so tài giữa Hoài Nam hầu và Thật Phong tướng quân? Phải biết rằng, lần so tài kia, chỉ riêng quan viên từ nhị phẩm trở đi, đã hơn mười hai người. Tuyệt đối có thể gọi là một trong những trận so tài có thanh thế lớn nhất trong năm nay...

Tiền Siêu không để tâm.

Hoài Nam hầu và Tật Phong tướng quân đều là quan lớn nhất phẩm bên trong vương quốc. Cuộc luận võ còn sớm được tuyên bố ra ngoài. Không ít cường giả đã đến quan sát cuộc chiến... Vị phụ thân này của mình lại chết sống không đi, nói tinh cấp không đủ...

Lần này phụ thân lại chạy tới nhìn mấy học sinh đánh nhau, khiến cho hắn cũng có chút nghi ngờ. Có phải già rồi nên hồ đồ hay không?
- Sáng sớm hôm nay, ta nhận được tin tức, Vương Hoằng tộc trưởng Vương gia một trong bốn gia tộc lớn đã đi tới học viện. Bạch Minh tộc trưởng Bạch gia cũng tới. Hai tộc trưởng gia tộc lớn đích thân tới, đủ thấy coi trọng đối với lần so tài này. Ngươi nói ta có cần tự mình qua hay không?

Tiền Các lão nói.

- Vương Hoằng tộc trưởng là cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong, thực lực cũng xếp ở vị phía đỉnh phong ở trong toàn bộ vương thành. Bạch Minh tộc trưởng tuy rằng không bằng hắn, lại là một luyện đan sư chân chính, địa vị được tôn sùng... Bọn họ tới trường học quan sát mấy học sinh so đấu sao?

Tiền Siêu không tin.

Mặc dù hai tộc trưởng lớn này không có chức quan, địa vị chân chính cũng không thấp hơn quan lớn nhất phẩm trong triều. Người lợi hại như thế, làm sao có thể đến xem một đám học sinh so tài?

- Bản thân ngươi tự xem đi...

Hai người rẽ trái rẽ phải một hồi, đi tới trước đài so đấu của Học viện Hồng Thiên. Lúc này, trên khán đài đã chật kín người.

Tiền Các lão tiện tay chỉ một cái.

- Ta cảm thấy trên vị trí người chủ trì sẽ không có mấy người qua... Đúng không?

Tiền Siêu lẩm bẩm một tiếng, không nhịn được nhìn lại về phía trên vị trí người chủ trì của đài so đấu. Vừa nhìn tới, thân thể hắn lập tức cứng đờ.

- Vương Hoằng tộc trưởng, Bạch Minh tộc trưởng không ngờ thật sự tới... Vị kia là... Âu Dương hội trưởng? Âu Dương hội trưởng của Luyện đan sư công hội thế nào cũng tới? Còn có Mạnh Nham đan sư, Lâm Mộ đan sư, Kim Thần đan sư... Điều này... làm sao có thể như vậy được?
Vốn dĩ một đám học sinh so tài, không có khả năng làm người khác chú ý. Hắn lại phát hiện, không chỉ hai trong bốn tộc trưởng gia tộc lớn tới, còn có gần mười vị luyện đan sư cũng tới. Thậm chí ngay cả hội trưởng cũng tới.

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Luyện đan sư là một trong những chức nghiệp cao cấp nhất của thượng cửu lưu, vô cùng cao quý. Đặc biệt là Âu Dương hội trưởng. Người như thế, Thẩm Truy bệ hạ muốn gặp cũng không nhất định có thể gặp được. Ngày hôm nay hắn lại chạy đến nơi đây, xem một đám hài tử so tài...

Điều này khiến cho đầu óc hắn choáng váng, không thể tin được.

- Không chỉ là bọn họ. Ngươi xem bên kia!

Chấn động kinh ngạc còn chưa có kết thúc, Tiền Các lão lại đưa tay chỉ.

Theo ngón tay hắn nhìn lại, Tiền Siêu lại run rẩy, có phần nói không ra lời.

- Y sư đứng đầu vương quốc, Nguyên Ngữ đại sư? Vị kia là... Điền lão? Lần trước trong tiệc mừng thọ bệ hạ, hắn không hề tới, mượn cớ từ chối. Thế nào... thế nào...

Vừa rồi còn cảm thấy phụ thân có phần chuyện bé xé ra to. Kết quả... hắn chấn động kinh ngạc thiếu chút nữa đã chết rồi.

Nguyên Ngữ đại sư, đây chính là nhân vật cường hãn quốc vương bệ hạ cũng phải lấy lễ đối đãi, không dám có quá nhiều yêu cầu!

Điền lão, càng không cần phải nói. Bệ hạ muốn uống trà của hắn cũng không có cửa, vậy phải công nhận lợi hại đến trình độ nào?

Nhưng hai người lợi hại như vậy, lại đỏ mắt mong chờ ngồi ở trên khán đài, vẫn không nhúc nhích, chờ đợi cái gì...

Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra hay không?

Thật hay giả vậy?

- Mấy người kia là ai? Vì sao nhiều người như vậy đều nhường chỗ ngồi cho bọn họ?

- Ta cũng không biết. Có khả năng thân phận rất cao...

Đang chấn động kinh ngạc tới muốn chết đi sống lại, hắn liền nghe được cách đó không xa vang lên tiếng kêu kinh ngạc của mấy học sinh. Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn, lại thoáng lảo đảo.

- Ba đại... danh sư? Bọn họ... bọn họ cũng tới?

Chương 284: Tiền Siêu Chấn Động Kinh Ngạc (2)

Xuất hiện ở trước mắt hắn chính là ba lão giả.

Nếu nói mấy người trước đó chỉ khiến hắn chấn động, lúc này ba người xuất hiện, đã là quá mức kinh hoàng.

Đây chính là ba đại danh sư, đại năng siêu cấp.

Đừng nói là hắn, cho dù phụ thân hắn, Tiền Các già đi thăm hỏi, bọn họ cũng có thể không thèm để ý tới.

Người như thế... ngày hôm nay tự nhiên cũng giống như những người khác, ngồi ở khán đài...

Chỉ có điều, sự kinh hoàng của hắn còn xa mới kết thúc. Ngay sau đó hắn lại nhìn thấy hai người trung niên cũng ngồi xuống.

- Là... là... Thẩm Truy bệ hạ và Triệu Phong thành chủ Bạch Ngọc thành?

Cổ họng hắn chợt khô khốc.

Mới vừa rồi hắn còn cảm thấy phụ thân tới đây có chút hạ thấp thân phận. Không nghĩ tới... ngay cả bệ hạ và Triệu Phong thành chủ cũng đích thân tới.

Bạch Ngọc thành, thành thị lớn thứ hai của Thiên Huyền quốc, địa vị thành chủ gần với quốc vương bệ hạ!

Đây thật là so tài giữa các học sinh sao?

Cho dù vương tử so đấu, trận thế cũng không lớn như vậy!

- Thật ra... Địa vị tối cao trong đám người kia không phải là bệ hạ và ba danh sư, mà là vị kia!

Nhìn thấy được con trai khiếp sợ đến như vậy, Tiền Các lão mở miệng.

Tiền Siêu vội vàng nhìn lại, lập tức thấy được một người béo mập hoàn toàn không có gì đáng chú ý.

- Hắn là...

Biết nguồn tin tức của phụ thân rất rộng, không có khả năng bắn tên không đích, Tiền Siêu không nhịn được hỏi.

- Hắn là... quản gia của Dương sư, Tôn Cường! Hắn tới đây, đại biểu cho Dương sư...

Tiền các lão chậm rãi nói.
- Đại biểu cho Dương sư?

Tiền Siêu lại nuốt nước bọt:

- Dương sư người ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng bị cản ở ngoài cửa sao?

Mấy ngày qua, chuyện liên quan tới Dương sư, hắn đã sớm nghe nói. Đám người Lưu sư cam tâm thăm hỏi, thừa nhận không bằng. Thẩm Truy bệ hạ bị cản ở ngoài cửa xếp hàng...

Một vị danh sư lợi hại như thế, phái quản gia của mình qua...

Thân thể Tiền Siêu run rẩy, thật sự không nghĩ ra, đây rốt cuộc là một trận so tài quy cách gì vậy?

- Đây... thực sự là sự kiện tam tinh sao?

- Trước đó phán đoán là tam tinh. Hiện tại xem ra, sợ rằng đã là... ngũ tinh!

Gương mặt già nua của Tiền Các có phần nghiêm trọng.

Chỉ sợ cũng chỉ có sự kiện ngũ tinh mới có thanh thế như vậy, có khả năng đưa tới nhiều cường giả như vậy.

- Chẳng lẽ là... Lục Tầm lão sư?
Suy nghĩ hồi lâu, thật sự không nhịn được, âm thanh Tiền Siêu run rẩy hỏi.

Lục Tầm là lão sư minh tinh, danh tiếng vang vọng toàn bộ vương quốc. Chẳng lẽ bởi vì hắn cùng với người khác so đấu, mới đưa tới nhiều người như vậy?

Cứng rắn biến một sự kiện tam tinh thành ngũ tinh!

- Hắn? Đến bây giờ ta cũng thấy rất kỳ quái. Mặc dù hắn có danh tiếng, ta cảm thấy còn chưa đủ tư cách. Hiện tại ta đang hoài nghi, có phải là vì Trương Huyền lão sư kia hay không?

Tiền các lão có chút do dự, nói.

Lục Tầm danh tiếng rất lớn, điều này không phải giả. Nhưng cùng lắm cũng chỉ có thể khiến cho đám người Vương Hoằng, Bạch Minh đến. Muốn để cho Âu Dương hội trưởng và một đám luyện đan sư qua, khẳng định làm không được.

Huống gì còn có đám người Thẩm Truy bệ hạ, Điền lão cùng với Tôn Cường quản gia của Dương sư.

Nếu không phải vì hắn, vậy dĩ nhiên là phía so tài còn lại.

Vị Trương lão sư này... đã từng có tiếng xấu.

- Trương Huyền...

Nghe được cái tên quen thuộc lại có chút xa lạ này, Tiền Siêu ngây người.

Nếu như phụ thân đoán là sự thật, có thể khiến cho nhiều nhân vật cường hãn như vậy tự mình qua...

Người này rốt cuộc làm sao làm được?

Không chỉ hắn chấn động kinh ngạc tới sắp phát điên, nhiều vị lão sư của học viện khác, mỗi một cũng bứt tóc, vẻ mặt phát điên.

Các ngươi xác định đây không phải là viện trưởng luận võ với người khác chứ?

Nếu không, thế nào ngay cả quốc vương bệ hạ, ba đại danh sư, Điền lão, Nguyên Ngữ đại sư... những nhân vật cường hãn này đều tới?

Trương Huyền biến trở về dáng vẻ vốn có, dẫn theo đám người Triệu Nhã đi tới đài so đấu. Khi nhìn thấy được mọi người ngồi ở vị trí người chủ trì, và đám người Thẩm Truy bệ hạ vẻ mặt hưng phấn, hắn cũng lộ ra vẻ mặt cổ quái.

- Ta và và Lục Tầm làm Sư giả bình trắc, những kẻ ngu ngốc này... tới đây làm gì?

Chương 285: Viên Đào Đấu Với Khổng Kiệt (1)

Trên vị trí người chủ trì cuộc so tài.

Trên gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết của Thẩm Bích Như lộ ra một tia phiền muộn và sốt ruột.

Học tâm khảo vấn kết thúc, nàng có việc rời khỏi Thiên Huyền thành, hôm qua mới trở về. Vừa về đến đây, nàng liền nghe đến Sư giả bình trắc. Nàng khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa ngất đi.

Trương Huyền này có phải bị điên hay không?

Lục Tầm là ai?

Chiêu bài của học viện Hồng Thiên, lão sư minh tinh chân chính. Cùng hắn so tài... Đây không phải là tìm đánh sao?

Huống gì, người này còn đặc biệt đào đi không ít học viên từ môn hạ của người khác để chuyên khắc chế đám người Triệu Nhã!

- Tại sao lại lỗ mãng như thế...

Cắn chặt răng ngọc, nhớ tới chuyện ngày hôm qua, Thẩm Bích Như càng phiền muộn hơn.

Sau khi biết tin tức này, nàng muốn đi khuyên can. Kết quả... người này không ngờ không có ở đó!

Nàng chạy đến cửa phòng ký túc của đối phương đợi một đêm... mà cũng không thấy bóng dáng hắn đâu.

Ngày hôm sau sẽ phải so tài. Có người nói Lục Tầm cả đêm giáo dục học viên, một đêm chưa từng nghỉ ngơi. Ngươi thì hay rồi. Ném học sinh qua một bên, cả đêm không về...

Có người nào chuẩn bị tranh tài như vậy không?

Gan ngươi cũng lớn quá đi!

Có phải cảm thấy đã không có hi vọng giành thắng lợi, tự động bỏ qua hay không?

Thông qua các chuyện tàng thư các, Hồng Thiên lâu, học tâm khảo vấn, nàng còn tưởng rằng Trương lão sư này chỉ là danh tiếng bên ngoài không tốt, trên thực tế là một người nghiêm khắc thận trọng chăm chỉ. Hiện tại xem ra...

Nghiêm khắc thận trọng chăm chỉ cái rắm ấy!

Ai đã từng thấy sắp phải lên đài đi đấu mà mấy ngày liền cũng không thấy được bóng người không?

- Nghĩ gì thế? Tại sao vừa trở lại đã không yên lòng vậy?

Đang âm thầm tức giận, một dung mạo xinh đẹp xuất hiện ở phía trước.

Một nữ lão sư xinh đẹp khác của học viện, Hàn Quỳnh!

Hàn Quỳnh cũng là mỹ nữ trong trăm người mới có một. Luận về diện mạo, chỉ kém Thẩm Bích Như nửa bậc. Chỉ có điều, nàng khoảng chừng hai mươi lăm tuổi, chính là thời điểm huy hoàng rực rỡ nhất của nữ nhân. Bàn về dáng người, dịu dàng đáng yêu, người sau lại còn xa mới bằng được.

Bởi vậy, người si mê Hàn Quỳnh lão sư càng nhiều hơn. Thậm chí vượt xa Thẩm Bích Như.

Cùng là nữ lão sư xinh đẹp, quan hệ riêng giữa hai người không tệ, được cho là khuê mật tốt nhất.

- Còn không phải vì Trương Huyền kia. Thật không biết đầu óc hắn nghĩ như thế nào. Vừa mới rửa sạch được cái danh xấu, lại muốn so tài cùng Lục Tầm lão sư!

Thẩm Bích Như thở phì phò bực bội nói:

- Một khi thua, những chuyện trước kia, chỉ sợ cũng chẳng còn ai thèm tin nữa! Vừa rồi học tâm khảo vấn, chứng minh là phòng giáo dục vu oan hãm hại ngươi. Nếu chẳng may so tài thua, các loại lời đồn sẽ lại chen chúc tới. Sau này có nói cái gì cũng không có ai tin tưởng.

- Xem ra... nàng rất quan tâm tới hắn nhỉ?

Hàn Quỳnh mỉm cười, ánh mắt lộ ra sự giảo hoạt.

- Ai quan tâm tới hắn! Một kẻ kiêu ngạo mà thôi!

Thẩm Bích Như bực bội nói.

- Không quan tâm là tốt rồi. Ta còn tưởng rằng Thẩm đại mỹ nữ của chúng ta động lòng phàm chứ?

Đưa tay ra lười biếng duỗi thắt lưng, lộ ra một đường cong kinh người, Hàn Quỳnh không tiếp tục dây dưa trong vấn đề này, thoáng hiện ra vẻ kỳ quái hỏi:

- Đúng rồi. Nàng nói xem... Hai người bọn họ so tài rốt cuộc ai có thể thắng?

- Năm học sinh của Trương Huyền, đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương đều không tệ lắm. Chỉ có điều, Lục Tầm lão sư đặc biệt nhằm vào điều này đưa ra bố trí, tìm mấy người Mạc Hiểu, đều khắc chế bọn họ. Ta sợ... ngay từ lúc đầu bọn họ đã bị thua.

Nói đến ai có thể thắng lợi, Thẩm Bích Như không phiền muộn và tức giận như trước, trong mắt mang theo sự bình tĩnh và nhìn xa trông rộng.

Làm lão sư của học viện, nàng biết rõ ràng về tình hình của học sinh. Sau khi nghe được tin tức so tài, nàng đã đặc biệt điều tra qua, biết được bố trí của Lục Tầm.

Người này hành động, thật là tiểu nhân. Nhưng nói thật, đây cũng là một lão sư ưu tú thể hiện ra.

Bất kể đối xử với đối thủ thế nào, đều phải toàn lực ứng phó, tranh thủ điều kiện có lợi nhất, cũng là tố chất cơ bản lão sư và người tu luyện chắc chắn phải có đầy đủ.

- Trừ khi...

Nói đến đây, Thẩm Bích Như dừng lại, ánh mắt lóe lên, mang theo vẻ nhìn xa trông rộng:

- Mấy người Triệu Nhã bọn họ đều đạt được võ giả nhị trọng, dựa vào ưu thế trên cấp bậc, có lẽ còn có thể đánh một trận! Lục Tầm tìm học sinh, chuyên môn kìm chế đám người Triệu Nhã. Trừ khi bọn họ đột phá, mới có khả năng phá tan loại áp chế này. Bằng không, muốn thắng được, thật sự không có bất kỳ hy vọng nào.

- Đúng vậy!

Hàn Quỳnh cũng gật đầu tán thành.

- Mau nhìn kìa. Trương lão sư bọn họ tới...

- Khí thế thật là mạnh. Triệu Nhã bọn họ, không ngờ... đạt được võ giả nhị trọng?

- Điều này... không thể nào? Mới nửa tháng lại đạt tới võ giả nhị trọng?

...

Hai người đang lo lắng, liền nghe được đoàn người xôn xao một hồi. Ngay sau đó, bọn họ liền thấy Trương Huyền dẫn theo đám người Triệu Nhã đã đi tới.

Thời khắc này, khí tức toàn thân đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương, Vương Dĩnh, giống như phong quang lộ ra, mỗi một hành vi cử chỉ đều tản ra uy thế cường đại.

Võ giả nhị trọng!

Ngoại trừ Viên Đào tệ nhất chỉ có Tụ Tức cảnh hậu kỳ, những người khác đều đã đạt tới Đan Điền cảnh!

- Điều này...

Mắt của hai người Thẩm Bích Như nhất thời sáng lên.

- Xem ra Trương Huyền lão sư này thoạt nhìn không đáng tin cậy, trên thực tế vẫn rất ra sức!

Hàn Quỳnh mỉm cười.

- Hiện tại cũng chỉ có Viên Đào hơi yếu một chút. Những người khác vẫn có hi vọng giành thắng lợi...

Thẩm Bích Như gật đầu, đang muốn nói tiếp, đột nhiên gương mặt trắng bệch.

- Sao vậy?

Thấy bộ dạng này của bằng hữu tốt, Hàn Quỳnh có chút nghi ngờ.

- Là... Lục lão sư và học sinh của hắn tới!

Thẩm Bích Như xiết chặt nắm tay thanh tú.

- Lục lão sư? Tới thì thế nào? Đám người Triệu Nhã đều là võ giả nhị trọng, cơ hội chiến thắng rất lớn...

Hàn Quỳnh mỉm cười, đang muốn nói tiếp, lập tức nhìn thấy được Lục Tầm và đám người Chu Hồng, Mạc Hiểu từ cách đó không xa đi tới. Khóe miệng nàng cũng giật một cái, lập tức cứng đờ:

- Võ giả tam trọng? Học sinh của hắn, không ngờ... đều đạt được võ giả tam trọng?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau