THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2801 - Chương 2805

Chương 2801: Thuần phục lôi đình (2)

- Ta có thể tiếp tục hấp thu, để ngươi triệt để tiêu diệt!

Cảm nhận được hồn thể càng ngày càng khổng lồ, Trương Huyền hừ lạnh.

Trước đó lôi đình còn vô cùng hung hăng, nhất định phải chém giết hắn, giờ phút này như cảm nhận được sợ hãi, toàn bộ mây đen không ngừng run rẩy, không còn uy phong như trước đó.

Vốn cho rằng kêu thất cô bát đại di đến, sẽ tươi sống đánh chết tên này, không nghĩ tới, át chủ bài lớn nhất của đối phương là Vu Hồn, tùy tiện hấp thu linh khí, thật muốn mặc cho tiếp tục nữa, đoán chừng sẽ bị diệt tộc.

Hô!

Lôi đình không do dự quá lâu, lung lay, ý định tiếp tục chạy trốn.

- Đừng chạy... Nếu như không muốn bị ta hấp thu sạch sẽ, liền nghe ta dặn dò, ta còn có việc để ngươi đi làm!

Sớm biết nó có thể như vậy, Trương Huyền truyền ra ý niệm.

Hắn không biết lôi đình có ý thức của mình hay không, có điều, biết tên này tuyệt đối có thể nghe hiểu hắn, nếu không, cũng sẽ không mỗi lần đều bị dọa đến trốn....

- Rốt cục dừng lại...

Dưới lôi đình, đại trưởng lão thở ra một hơi.

Vừa rồi lôi điện không ngừng đánh tới, tuy thực lực hắn mạnh mẽ, cũng cảm thấy tê cả da đầu, suýt chút nữa không chịu đựng. Hiện tại đã dừng lại, hẳn là sẽ không công kích, xoay chuyển ánh mắt, lần nữa nhìn về phía thân thể Trương Huyền cách đó không xa, sát cơ sôi trào.

- Vu Hồn sư, người người phải trừ diệt!

Cổ tay khẽ đảo bổ tới. Vừa rồi thi triển kiếm khí, bị lôi đình truy kích, lần này đã có kinh nghiệm.

Tạch tạch!

Chưởng lực vẫn không có đi tới trước mặt Trương Huyền, lại một đạo lôi điện thô to bổ xuống.

Đạo lôi điện này, so với vừa rồi còn cường đại hơn gấp mấy lần, giữa trời đánh tới, tựa như muốn nhen lửa không khí, mang theo một loại khí tức cùng lực lượng để cho người ta khó mà chống lại.

- Cái này...

Da đầu nổ tung, đại trưởng lão phát điên.

Mới vừa rồi hắn công kích lôi điện, là không phải cố ý... đã bổ lâu như vậy, không đến mức không buông tha, nhất định phải đánh chết bản thân a!

Mấu chốt nhất là... bổ mình cũng được đi, nhưng chính chủ độ kiếp ở cách đó không xa, giống như người không việc gì, hai mắt nhắm nghiền, ngủ thiếp đi... Ngươi bổ hắn a? Bất quá, tuy buồn bực nhưng cũng biết, không ngăn cản, coi như lấy thực lực của hắn cũng trọng thương, rơi vào đường cùng, một quyền nghênh đón tiếp lấy.

Tê lạp!

Không gian xuất hiện vết rách, dư âm lực lượng trùng kích vào, lần nữa sụp đổ vô số kiến trúc, hủy hoại trận pháp.

- Hụ khụ khụ khụ!

Dù ngăn được lôi đình, cũng chịu tổn thương nhất định, ho khan mấy tiếng, trên người xuất hiện khét lẹt.

- Nhất định phải giết tên này, lôi đình mới có thể tiêu tán...

Biết lại đến hai đạo, khẳng định ngăn cản không nổi, cắn răng một cái, đại trưởng lão giơ nắm đấm lên, lần nữa oanh kích tới Trương Huyền.

Lực lượng vẫn không có đi tới trước mặt đối phương, lôi đình giống như tìm đúng hắn, bảo vệ Trương Huyền, lần nữa đánh xuống.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Trên đầu toát ra khói xanh, thân thể của đại trưởng lão không ngừng run rẩy, tựa như co giật, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, chỉ thấy tên này chẳng biết lúc nào đã mở mắt, thân thể ở trên không trung không ngừng lắc lư, tựa như lúc nào cũng sẽ rơi xuống.

- Ngươi trước cản trở, ta nghỉ ngơi một hồi...

Nói xong, mượn nhờ một tia chớp, bổ ra không gian giam cầm chung quanh, lảo đảo bay xuống dưới.

Chương 2802: Là sư nương của ngươi (1)

- Ngươi...

Đại trưởng lão thật muốn điên rồi.

Cái này con mẹ nó là lôi kiếp của ngươi... Ta là tới giết ngươi, không phải giúp ngươi chống cự!

Tức sắp bùng nổ, muốn xông qua bóp chết tên này, chỉ thấy lôi điện trên bầu trời lần nữa bổ xuống, lần này so với vừa rồi còn muốn to lớn, chưa đi tới trước mặt, lực lượng đã tàn phá bừa bãi, muốn triệt để xé nát hắn.

Không có cách nào đành phải tiếp tục ngăn cản.

Sau một khắc, toàn thân khét lẹt, khí tức cũng uể oải lên.

Cái lôi đình này, so với Vũ Không kiếp còn cường đại hơn, dù thực lực của hắn vượt qua Vũ Không cảnh, nhưng đối mặt thiên địa hạ xuống trừng phạt, vẫn lực bất tòng tâm, liên tục mấy đạo, khí huyết trong cơ thể tán loạn, lục phủ ngũ tạng xuất hiện mức độ tổn thương khác biệt.

- Đại trưởng lão...

Khống chế xong trận pháp, Trương Vô Trần vốn cho rằng Trương Huyền đã bị giết, lúc này nhìn thấy, đối phương không những không có việc gì, đại trưởng lão lại bị đánh cho chết đi sống lại, khuôn mặt dại ra, không biết nên làm sao bây giờ.

- Đừng quản ta, nhanh đi giết Trương Huyền! Giết hắn, lôi liền không còn...

Ngăn cản được một đạo lôi điện công kích đến, đại trưởng lão gào thét.

- Vâng!

Biết tình huống nguy cấp, Trương Vô Trần quay đầu nhìn sang.

Lúc này Trương Huyền đã rơi vào trên mặt đất, giống như uống say, thân thể không ngừng lắc lư, run rẩy, thoạt nhìn cực kỳ quái dị.

- Giết hắn!

Không biết tên này vì sao sẽ run rẩy, Trương Vô Trần cắn răng một cái, vọt lên đi qua, còn chưa tới trước mặt, một chưởng vỗ xuống.

Tạch tạch! Lực lượng còn chưa đánh tới, một tia chớp đánh xuống, không kịp phản ứng, Trương Vô Trần cắm đầu vào trên mặt đất, bị đánh toàn thân cháy đen.

- Ah ah ah! Cái này con mẹ nó đến cùng xảy ra chuyện gì!

Đại trưởng lão cắn đầu lưỡi, phun ra máu tới.

Làm sao cảm giác lôi đình đang bảo vệ tên kia vậy? Người khác độ kiếp, lôi đình đều hận không thể giết chết, làm sao tên này độ kiếp, lôi đình liều mạng bảo vệ, ai dám động thủ, liền bổ người đó?

Đương nhiên, chỉ những cái này thì cũng thôi đi, mấu chốt nhất là... Chúng ta bị sét đánh không có run rẩy, ngươi một chút việc cũng không có, ngồi dưới đất, tràn đầy thản nhiên... Run rẩy cái rắm ah!

Đang chấn kinh, chỉ thấy Trương Vô Trần từ dưới đất bò dậy, phóng về phía đối phương, vẫn như cũ còn chưa đi tới trước mặt, lại bị sét đánh, ngay sau lôi hải ở trên đó bầu trời sợ hắn tiếp tục đứng lên, điện mang không ngừng hạ xuống, thời gian nháy mắt, vị tam trưởng lão này liền phun ra đầu lưỡi, thân thể vặn vẹo thành một tư thế cổ quái, không ngừng tản ra mùi thơm thịt nướng.

- ...

Đại trưởng lão bắt đầu sợ.

Nhìn thấy cảnh này, hắn đã rõ ràng, lôi đình này tuyệt đối là cố ý! - Đại trưởng lão, tam trưởng lão...

Tiếng la vang lên, lại có mười mấy vị trưởng lão bay tới.

Động tĩnh huyên náo lớn như thế, cả gia tộc đều sắp bị phá hủy, tất cả trưởng lão biết phát sinh việc lớn, đều kìm nén không được.

- Đừng tới đây...

Sắc mặt trắng nhợt, đại trưởng lão cuồng hống, thanh âm còn chưa dứt, lôi điện lần nữa hạ xuống. Khói khét lẹt, mười mấy vị trưởng lão đồng thời từ không trung rớt xuống, từng cái đầu cắm vào mặt đất, vô cùng thê thảm.

- Đến cùng làm sao vậy...

Nhìn thấy trưởng lão nằm đầy đất, các kiến trúc gần như sắp đổ sụp xong, đại trưởng lão run rẩy.

Hai mươi năm trước, dù Mộng kiếm thánh đại náo, tổn thương không ít người, cũng phá hủy không ít kiến trúc, nhưng so sánh với lần này, lại kém quá nhiều. Lần này căn bản không phải gọi hủy hoại, mà là hủy diệt!

- Trương Huyền, Trương gia chúng ta cùng ngươi không đội trời chung!

Đại trưởng lão gào lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Phun ra máu tươi, cảm giác thoải mái một chút, bàn chân đạp mạnh, cắn chặt hàm răng lao đến.

Ngày hôm nay coi như bị sét đánh chết, cũng muốn trước giết tên này!

Phần phật!

Người trên không trung, lôi điện không ngừng bổ tới, cả người đại trưởng lão phảng phất như tôm hùm đặt ở trong nồi, tản mát ra mùi thịt, có điều tuy thương thế cực nặng, nhưng dùng thực lực của hắn, còn có thể kiên trì, không đến mức bị tử vong.

Hiện tại mục đích của hắn là liều mạng bị thương, cũng muốn trước chém giết đối phương! Đối phương vừa chết, lôi đình tiêu tán, Trương gia cũng được cứu.

Chương 2803: Là sư nương của ngươi (2)

- Cái tên này...

Trương Huyền ngồi dưới đất, đang tràn đầy mê muội, nhìn thấy hắn liều mạng xông lại, nhịn không được lắc đầu.

Tên này điên rồi sao? Nhất định phải giết bản thân?

Mấu chốt là hiện tại hắn còn không có phương pháp đánh trả... Hồn thể quá lớn, dù thân thể mạnh mẽ hơn không ít, nhưng trực tiếp chui vào, vẫn căng đầu váng mắt hoa, có chút không thích ứng được.

- Thanh Long thú, Kỳ Lân thú, nhanh đi ngăn cản...

Biết chạy trốn cũng khó khăn, xoa mi tâm, Trương Huyền hô khẽ.

Hô hô!

Hai đại thú sủng bay ra, thẳng tắp tiến lên.

- Đừng cản ta, nếu không, đừng trách ta không khách khí...

Trên đầu bốc khói, tóc dựng lên, nhìn về phía hai đại Thánh thú vọt tới, ngón tay của đại trưởng lão chỉ ra, hai chưởng ấn to lớn lăng không đập xuống.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Kỳ Lân thú cùng Thanh Long thú nghênh đón tiếp lấy, hỏa diễm ngập trời, lực lượng đối đầu, như tràng giang đại hải lan tràn bốn phía.

Rầm! Rầm!

Vô số kiến trúc ở khu vực hạch tâm Trương gia, triệt để hủy hoại, Trương Cửu Tiêu đang khôi phục thể lực cũng tỉnh táo lại, nhìn thấy phế tích đầy đất, vẻ mặt choáng váng.

- Lão sư...

Ngay sau đó nhìn thấy Trương Huyền ngồi dưới đất, không ngừng lắc lư, vẻ mặt trắng bệch, vội vã bay tới.

- Ngươi làm sao vậy? Tràn đầy lo lắng.

Mặc dù hắn là con cháu Trương gia, nhưng chỉ là bàng chi, chưa từng được hạch tâm ưu đãi, Trương gia trở thành phế tích, không có gợn sóng quá lớn, ngược lại là lão sư bị thương, để hắn tràn đầy lo lắng.

- Ta không sao... Chỉ là có chút không thích ứng, điều chỉnh một hồi là được!

Khoát tay áo, Trương Huyền uể oải.

Hồn thể quá cường đại, cùng thân thể không có cách nào triệt để dung hợp, đây là trước đó liền đoán ra, nguyên nhân chính là như vậy, hắn đã rất ít để hồn thể không chút kiêng kỵ hấp thu lực lượng. Nếu không phải nguy cấp, khẳng định cũng sẽ không làm như vậy.

- Ta hộ pháp cho lão sư...

Trương Cửu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu.

- Ừm!

Lên tiếng, Trương Huyền nhắm mắt lại, hồn thể trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển phương pháp Diễn Không thiên thư, giảm bớt áp bức đối với thân thể. Vận chuyển nửa ngày, vẫn cảm thấy đau đầu muốn nứt, khó khôi phục, lắc đầu mở mắt ra.

Hồn thể cùng thân thể xung đột, gặp phải rất nhiều lần, không dễ dàng giải quyết như vậy, nếu không lúc trước cũng sẽ không trực tiếp hôn mê.

- Trương Cửu Tiêu, lần này huyên náo lớn như thế, khả năng cùng Trương gia các ngươi quan hệ không dễ giải quyết, vi sư có chuyện trước thời hạn muốn bàn giao cho đối ngươi!

Biết bây giờ không phải là thời điểm điều chỉnh, Trương Huyền nhìn lại.

- Lão sư mời nói!

Trương Cửu Tiêu vội nói.

- Ngươi huyết mạch tinh thuần, nếu như Trương gia bảo ngươi đi thông gia Lạc gia tiểu công chúa, nhất định không thể đồng ý...

Trương Huyền nói.

- Đồ nhi rõ ràng!

Trương Cửu Tiêu gật đầu, đồng thời hơi nghi hoặc một chút:

- Lão sư, chỉ chuyện này? Vì cái gì không thể thông gia?

Trịnh trọng bàn giao như vậy, lại chỉ là một việc nhỏ như thế?

- Vì cái gì? Bởi vì...

Trương Huyền lắc đầu:

- Lạc gia tiểu công chúa, là sư nương của ngươi!

Chương 2804: Triệu Nhã cầu cứu (1)

- Sư nương?

Trương Cửu Tiêu ngẩn ngơ.

Lạc gia tiểu công chúa, danh khí lớn, đã sớm nghe nói, đối tượng thông gia vẫn luôn là tiểu thiên tài của gia tộc bọn họ... Không nghĩ tới, lại bị lão sư đào góc tường!

Khó trách tiểu công chúa nói có người thích, khó trách lão sư vừa đến liền phá, làm cho gà chó không yên, đối với người Trương gia cũng có phê bình kín đáo, thậm chí lần đầu tiên nhìn thấy hắn, liền hành hung một trận... Náo loạn hồi lâu, thì ra là nguyên nhân này!

- Lão sư yên tâm, nàng đã là sư nương, đánh chết đồ nhi cũng không dám bất tuân lễ pháp!

Kịp phản ứng, vội vàng ôm quyền.

Một ngày làm thầy, cả đời là cha, lão sư làm cha, sư nương là mẹ, thông gia... Cho hắn mười cái lá gan cũng không dám!

- Nhớ là tốt rồi!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cả người càng thêm mê muội, run rẩy đứng dậy, đang muốn nói tiếp, đột nhiên cảm ứng được cái gì, cổ tay khẽ đảo, một cái lệnh bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Điện Chủ lệnh.

Lúc này lệnh bài phát ra quang mang nhàn nhạt, tựa như cái gì kích hoạt.

Loại tình huống này, gặp được một lần, sau khi trở thành Danh Sư bát tinh, phá vỡ đạo phong ấn thứ nhất liền xuất hiện, chẳng lẽ thuận lợi phá vỡ đạo thứ hai? Vội vàng nhìn, quả nhiên thấy Điện Chủ lệnh ánh sáng lấp lánh, mơ hồ để lộ ra khí tức cùng lực lượng cường đại.

- Kích hoạt Điện Chủ lệnh, cần ba điều kiện, thứ nhất, trở thành Danh Sư bát tinh; thứ hai, tu vi đạt tới Thánh Vực bát trọng... tuy hiện tại ta không đột phá, nhưng sức chiến đấu cùng lý giải không gian, Thánh Vực bát trọng cũng chưa chắc có thể vượt qua, cho nên... Điện Chủ lệnh cho rằng ta thông qua được hạn chế thứ hai, trực tiếp mở ra phong ấn...

Rất nhanh, Trương Huyền hiểu được.

Điện Chủ lệnh yêu cầu, mặc dù là cứng nhắc đúng chuẩn, nhưng thực lực không dễ xác nhận, đặc biệt là như Trương Huyền, tu luyện Thiên Đạo công pháp, có thể nhẹ nhõm vượt cấp, tự nhiên tương đương phù hợp tiêu chuẩn.

- Nhìn xem mở ra đạo phong ấn thứ hai lại có cái gì... Lần trước mở ra phong ấn, để hắn tăng cường khống chế, trở thành một vũ khí siêu cấp, đạo thứ hai mở ra, có lẽ cũng có hiệu quả khác. Tinh thần khẽ động, nhìn sang, ngay sau đó một tin tức truyền vào trong óc.

- Cái này...

Nhìn rõ ràng tin tức truyền tới, Trương Huyền sửng sốt một chút, nhịn không được lắc đầu.

Còn tưởng rằng đạo phong ấn thứ hai mở ra, sẽ để Điện Chủ như hắn trở nên mạnh hơn, có thể giải quyết khó khăn trước mắt, không nghĩ tới, căn bản không phải.

Đạo phong ấn thứ hai lại ẩn giấu đi truyền tống trận, có thể truyền tống hắn đến bí cảnh đặc thù mà Thánh tử điện Điện Chủ lưu lại, nơi này nắm giữ càng nhiều truyền thừa của Cửu U Thần đồng, cùng tiền bối lưu lại kinh nghiệm tu luyện.

Chuyện này đối với mở ra đạo phong ấn thứ ba mà nói, quả thực có ích lợi rất lớn, nhưng mà đối với hắn hiện tại, tác dụng lại không lớn.

Uy lực không tăng cường, không cách nào chống lại đại trưởng lão, sự tình Trương gia, liền không thể giải quyết.

Lại nói, cái truyền tống trận này, là một lần, truyền tống một lần, liền sẽ mất đi tác dụng, thật muốn đi qua, cũng phải chuẩn bị xong lại nói, nếu không, bên trong số lượng truyền thừa không đủ, không cách nào hình thành Thiên Đạo công pháp, chẳng phải tương đương đi vào không công?

Mấu chốt nhất là, hiện tại Vu Hồn cùng thân thể của hắn không xứng đôi, cả người có chút choáng đầu hoa mắt, coi như đi, cũng vô dụng! Rầm rầm rầm!

Đang cảm xúc, trên không âm bạo kịch liệt, thu suy nghĩ lại, ngẩng đầu nhìn lên, ngay sau đó nhìn thấy, Thanh Long thú cùng Kỳ Lân thú tràn đầy chật vật, cùng đại trưởng lão đối chiến đều bị thương không nhẹ.

Hai đại Thánh thú, dù mạnh mẽ nhưng so với trưởng lão Trương gia vẫn kém một đoạn rất lớn. Nếu không phải đối phương một mực bị sét đánh, chỉ sợ sớm đã bị thua.

- Lôi đình cũng không kiên trì được bao lâu...

Ngẩng đầu nhìn lại, Trương Huyền lắc đầu.

Trên bầu trời, lôi hải trải qua hắn điên cuồng hấp thu, lại không ngừng phóng thích lực lượng, đã tiêu hao gần như sắp hết, không còn uy lực như trước đó.

Xem ra, lại bổ mấy lần, liền sẽ triệt để tiêu hao hầu như không còn, trực tiếp tán đi.

Lúc này Kỳ Lân thú cũng đánh ra chân hỏa, trên người hỏa diễm không ngừng bùng cháy, từng đạo Hỏa Long thẳng tắp bắn ra, đốt ửng hồng cả bầu trời, mặt đất cũng đầy hỏa diễm, Thanh Long thú thừa cơ đánh lén, hai đại Thánh thú liên hợp ra tay, Danh Sư cửu tinh chân chính, chỉ sợ cũng luống cuống tay chân, nhưng đại trưởng lão không có chút lo lắng, chưởng chưởng đánh xuống, bao vây không gian, liền để bọn chúng công kích không công mà lui.

Lôi đình uy hiếp càng ngày càng nhỏ, đại trưởng lão có thể thi triển lực lượng cũng càng ngày càng mạnh, trước đó Kỳ Lân thú, Thanh Long thú còn có thể chiếm chút thượng phong, giờ phút này đã bị áp chế liên tiếp lui về phía sau, có chút không kiên trì nổi.

- Chủ nhân, chúng ta không phải đối thủ, nghĩ biện pháp rời đi đi...

Kỳ Lân thú truyền âm tới.

Trương Huyền gật đầu.

Loại tầng thứ này đối chiến, tuy vượt qua hắn rất nhiều, nhưng vẫn có thể thấy được, hai thú bị thua, chỉ là vấn đề thời gian, vị đại trưởng lão kia sinh ra sát tâm với hắn, một khi giải quyết đám người Kỳ Lân thú, nhất định sẽ ra tay với mình.

- Vậy chuẩn bị đi thôi...

Chương 2805: Triệu Nhã cầu cứu (2)

Trả lời một câu, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, bay tới đằng trước, còn chưa đi xa, thân thể cứng đờ, lập tức từ không trung rớt xuống, ngã xuống đất.

- Lão sư...

Trương Cửu Tiêu vội vàng đi tới trước mặt.

- Ta không sao...

Trương Huyền xoa đầu.

Xem ra không giải quyết vấn đề Vu Hồn cùng thân thể kiêm dung, muốn rời khỏi gần như không có khả năng! Cố nén trong đầu mê muội, lần nữa ngẩng đầu, liền nhìn đại trưởng lão cách càng gần, lôi đình trên bầu trời đã tiêu hao sạch sẽ lực lượng, chậm chạp tán loạn.

- Cút ngay cho ta!

Không còn lôi đình uy hiếp, đại trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, lực lượng tích góp tới cực điểm, hét lớn một tiếng, song chưởng huy vũ liên tục.

Ầm! Ầm!

Thanh Long thú cùng Kỳ Lân thú không chặn lại được, bị chưởng phong đánh trúng, từng cái bay ngược, đập ra hố sâu to lớn.

- Trương Huyền, chịu chết đi!

Đánh bại hai thú, nhớ tới vừa rồi nhận khuất nhục, gào lên một tiếng, ngón tay của đại trưởng lão đưa ra, một đạo kiếm mang thẳng tắp đâm tới.

Ông!

Còn chưa tới trước mặt, một lệnh bài giống như lá chắn ngăn lại công kích. Biết trạng thái hiện tại của mình, khẳng định chống cự không được, Trương Huyền trực tiếp ném Điện Chủ lệnh tới.

- Đại trưởng lão, tại hạ là Danh Sư bát tinh của Danh Sư đường, chẳng lẽ ngươi muốn giết ta?
Chặn lại công kích, Trương Huyền cắn răng.

- Danh Sư? Ngươi cũng xứng gọi là Danh Sư?

Không nghe lời này còn tốt, nghe xong đại trưởng lão sắp tức điên. Ngươi một Vu Hồn sư, không biết làm sao lăn lộn thành Danh Sư, còn có mặt mũi nói? Chuyện này nhất định phải báo lên Danh Sư đường, để bọn hắn xử lý!

- Chết!

Chẳng muốn tiếp tục nói nhiều, bàn tay đè ép xuống.

Hô!

Điện Chủ lệnh không ai khống chế, cũng ngăn không được lực lượng, bay ngược trở về, ngay sau đó chưởng lực mạnh mẽ nghiền ép tới Trương Huyền, tựa hồ muốn ép hắn thành bánh thịt.

- Ngươi...

Không nghĩ tới đối phương căn bản không nói nhảm với hắn, nhất định phải giết hắn mới cam tâm, Trương Huyền hoa mắt chóng mặt không cách nào phản kháng, dưới tình thế cấp bách, cong ngón búng ra.
Ầm ầm!

Một cái đầu to lớn hiện lên ở trước mắt, thẳng tắp đập xuống.

Chỉ một cái, liền đập đại trưởng lão từ không trung rơi vào mặt đất, gắt gao đặt ở phía dưới.

Đầu Ngoan Nhân, dù sức chiến đấu ngay cả Thánh Vực bát trọng cũng không bằng, nhưng đột nhiên xuất hiện trực tiếp va đập, lực lượng vẫn quá lớn, lại thêm đại trưởng lão cùng lôi đình, hai đại Thánh thú đối chiến lâu như vậy, đã bị thương, tạm thời không chú ý, trong thời gian ngắn thế mà không cách nào đi ra.

- Lão sư...

Không nghĩ tới lão sư cùng đại trưởng lão đánh hung mãnh như vậy, Trương Cửu Tiêu không biết nên khuyên như thế nào, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy Trương Huyền đứng tại chỗ, mày nhăn lại, cổ tay khẽ đảo, lại một cái ngọc bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Là ngọc bài đưa tin, phía trên phù văn vây quanh, tản mát ra lực lượng đặc thù, dường như có tin tức trong yếu gì truyền lại.

Ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

Ông!

Một chân dung không rõ ràng lắm xuất hiện ở trước mắt, là nữ tử nghiêng nước nghiêng thành, mỹ lệ không nói ra được. Chỉ liếc mắt nhìn, liền nhận ra được, đại sư tỷ, Triệu Nhã!

Tuy chưa thấy qua, lại nghe lão sư kỹ càng miêu tả bộ dáng. Thời khắc này Triệu Nhã mặt mũi lo lắng, miệng khép mở, một thanh âm dồn dập vang lên.

- Lão sư, cứu ta!

Bành!

Hình ảnh biến mất, ngọc bài đưa tin nổ tung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau