THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2786 - Chương 2790

Chương 2786: Trương Huyền cá cược (1)

Không biết đã bị người theo dõi, Trương Huyền biến trở về dung mạo của mình, trở lại chỗ ở.

Tuy đi ra thời gian không dài, chỉ có một đêm và nửa buổi, nhưng sợ Trương Cửu Tiêu ở trên việc tu luyện xảy ra vấn đề, tinh thần tập trung cao độ, cả người đều có vẻ hơi mệt mỏi.

- Trương sư, thiên tài am hiểu kiếm pháp của Trương gia, đã đợi chờ một lúc!

Vừa đi vào phòng, Kiếm Tần Sinh tới đón.

- Đã tới?

Trương Huyền gật đầu.

Trương gia gia tộc thi đấu, kèm theo Trương Cửu Tiêu lăng không xuất thế, tiếp tục tỷ thí nữa đã không còn ý nghĩa, nếu như các khách nhân đã đến, tự nhiên phải tiến hành một hạng mục cần thiết.

Đi theo sau lưng Kiếm Tần Sinh vào gian phòng, ngay sau đó nhìn thấy ba thanh niên đứng ở trong đó, từng cái sống lưng thẳng đứng, khí tức trên người sôi trào, tựa như ba thanh trường kiếm, đứng sừng sững ở cách đó không xa, bất cứ lúc nào cũng sẽ cắt chém vạn vật.

- Ngươi chính là Trương Huyền? Ngươi tới khiêu chiến Kiếm pháp Trương gia?

Thấy hắn đi tới, thanh niên đi đầu nhìn qua. Vị này hơi có vẻ gầy yếu, khóe miệng có nốt ruồi son, có chút dữ tợn.

- Không sai!

Lười nhác nói nhiều, Trương Huyền ngồi xuống, nhàn nhạt nhìn qua, vừa quan sát vừa khôi phục nguyên khí.

- Tại hạ Trương Húc, bọn họ là Trương Ngân, Trương Khâm, ba người chúng ta học qua kiếm pháp mấy năm, muốn cùng ngươi công bằng luận bàn!

Thanh niên Trương Húc nói.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu đáp ứng, ngẩng đầu nhìn tới:

- Các ngươi là từng cái lên, hay cùng một chỗ?

Đồng ý Kiếm Tần Sinh tới đây, trừ tìm Trương gia phiền phức, cũng muốn xem kiếm thuật của bọn hắn đến cùng đạt đến cảnh giới gì, cái gọi là tốc độ chân giải, lại có chỗ bí ẩn gì.
- Ngạo mạn!

Không nghĩ tới tên này vừa đến chỉ nhìn lướt qua bọn họ, liền trực tiếp ngồi không nói, còn tuyên bố để mọi người cùng lên, ba người đều không vui.

- Ngươi là thân truyền của Dương sư, càng nhận được Lưu Thủy kiếm quyết truyền thừa, kiếm pháp hẳn là sẽ không quá yếu, Trương Khâm ta khiêu chiến ngươi!

Cũng nhịn không được nữa, Trương Khâm tiến về phía trước một bước, trường kiếm trong tay run lên, phát ra thanh âm nghẹn ngào:

- Bất quá, ở trước khi tỷ thí, có dám cùng ta đánh cược không?

- Đánh cược? Không biết cá cược vì sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Sự tích của ngươi, ta biết một chút, vừa đến Trương gia liền trắng trợn phá hư, gia tộc thủ hộ đại trận, phòng khách cũng bị ngươi làm cho hoàn toàn thay đổi... Tuy đám người đại trưởng lão khoan dung, không so đo, nhưng chúng ta thân là con cháu Trương gia, quyết không cho phép có người ở đây làm loạn. Rất đơn giản, lấy Kiếm pháp Trương gia so với ngươi, ngươi thua, thề cả đời hiệu lực Trương gia, không thể phản bội! Thắng, tính mạng của chúng ta, tùy ngươi xử lý! Sự tình phá hư gia tộc, cũng có thể xóa bỏ.

Lông mày nâng lên, Trương Khâm nói.

- Hiệu trung Trương gia?

Trương Huyền cười nhạo. Đối phương mới mở miệng, hắn liền hiểu được, cái gọi là khiêu chiến, chỉ là lấy cớ, mục đích là muốn hắn lưu lại, hiệu trung cho Trương gia. Nếu không, ba con cháu hạch tâm nho nhỏ, làm sao có tư cách quyết định chuyện lớn như vậy?

- Thế nào, không dám đồng ý?

Trương Khâm cười lạnh, lộ ra đùa cợt.

- Không có gì không dám đồng ý, chỉ là tính mạng của các ngươi đối với ta không có tác dụng gì, nếu như các ngươi thua, ta có hai yêu cầu!

Nhàn nhạt nhìn qua, Trương Huyền nói.

- Mời nói!

Trương Húc nhíu mày nói. Trong ba người, lấy hắn cầm đầu.

- Thứ nhất, ta muốn nhìn bí tịch Kiếm pháp của Trương gia các ngươi!

Mí Trương Huyền nói.

- Kiếm pháp Trương gia, là tiên tổ sáng tạo, không phải Trương gia huyết mạch không thể học tập cùng tu luyện, ngươi muốn nhìn, cũng không có gì, có điều có thể lĩnh ngộ hay không, liền nhìn thiên phú! Điểm ấy, ta có thể đồng ý.

Trương Húc gật đầu.

Kiếm pháp Trương gia, không có huyết mạch, muốn luyện thành, gần như không có khả năng, coi như cho đối phương nhìn, cũng nhất định nhìn không ra cái gì, không cần thiết xoắn xuýt.

- Sảng khoái!

Trương Huyền gật đầu:

- Thứ hai, ta muốn gia chủ các ngươi Hưng kiếm thánh, đè thấp tu vi so kiếm với ta!

Nếu tới đây, vị tiểu thiên tài kia không có mặt, liền khiêu chiến Hưng kiếm thánh, thay Kiếm Tần Sinh trút giận! Tuy không biết vị Hưng kiếm thánh này kiếm pháp đến cùng ra sao, nhưng chỉ cần hắn xem xong Trương gia bí tịch, nắm giữ ba loại kiếm ý, cùng cấp bậc không tin có thể có người vượt qua.

Chương 2787: Trương Huyền cá cược (2)

- Tỷ thí với gia chủ?

Nghe được yêu cầu thứ hai của hắn, ba người liếc mắt nhìn nhau, mỗi người cau mày. Bọn họ chỉ là con cháu trong tộc, không cách nào làm chủ thay tộc trưởng.

- Nếu như không làm chủ được, có thể đi thỉnh giáo người bảo các ngươi tới tỷ thí, đáp ứng, ta liền đồng ý các ngươi với cá cược, nếu không, sự tình cá cược coi như thôi!

Trương Huyền xua tay.

- Tốt, Trương sư chờ ở đây, chúng ta đi hỏi thăm!

Thấy hắn nói kiên định như vậy, Trương Húc biết nói nhiều không ích gì, liếc mắt nhìn nhau, xoay người ra khỏi phòng, vừa đến bên ngoài, lập tức lấy ra ngọc bài đưa tin truyền âm.

- Trương sư, ngàn vạn lần không thể đồng ý...

Thấy bọn họ rời phòng, Kiếm Tần Sinh nhìn lại, lo lắng truyền âm.

- Ngươi không phải muốn ta tới tỷ thí kiếm pháp ư? Sao hiện tại không cho?

Trương Huyền cười một tiếng.

- Trong lời nói của bọn họ có vấn đề, bọn họ nói là Kiếm pháp Trương gia vượt qua ngươi, mà không phải là cá nhân vượt qua ngươi, nếu như đại trưởng lão tự mình ra tay, lấy Kiếm pháp Trương gia vượt qua, ngươi chẳng phải là thua?

Kiếm Tần Sinh vội nói.

Vừa rồi Trương Khâm nói, thoạt nhìn lỗ mãng, trên thực tế trong lời nói mang theo bẫy rập.

Hắn nói là:

- Lấy Kiếm pháp Trương gia so với ngươi, ngươi thua, thề cả đời hiệu lực Trương gia, không thể phản bội...

Cũng không nói rõ, đến cùng ai sử dụng kiếm pháp Trương gia, bọn họ thua, chỉ đại biểu cá nhân, hoàn toàn có thể để cho người mạnh hơn tới, chỉ cần Kiếm pháp Trương gia chiến thắng, liền đại biểu thắng! Rõ ràng không công bằng!

- Không sao, ta chỉ sợ bọn họ không đến!

Khóe miệng Trương Huyền nâng lên.
Kiếm Tần Sinh có thể nghe ra, hắn làm sao nghe không hiểu, sở dĩ không nói ra, là muốn nhìn xem Kiếm pháp Trương gia, đến cùng có bao nhiêu lợi hại!

Hơn nữa, đã xuất thủ... Vậy liền đánh tới bọn họ sợ hãi mới thôi! Hắn bên này cùng Kiếm Tần Sinh truyền âm đối thoại, bên kia Trương Vô Trần cũng nhận được tin tức.

- Cùng gia chủ tỷ thí? Hắn thật cảm thấy có thể vượt qua đám người Trương Húc?

Trương Vô Trần lắc đầu.

- Mặc kệ có thể thắng hay không, liên lụy đến gia chủ, chúng ta không thể vượt mặt làm thay, hiện tại ta liền đưa tin cho hắn, có đáp ứng cùng tiểu bối tỷ thí hay không, do hắn quyết định!

Nhìn rõ ràng nội dung truyền tin, đại trưởng lão nói.

Mặc dù hắn là đại trưởng lão, nhưng tộc trưởng có ra tay hay không, cũng không phải hắn có thể quyết sách.

- Tốt! Tộc trưởng mới đi không đến hai ngày, hẳn là sẽ không cách quá xa, đưa tin mà nói, hẳn có thể nhẹ nhõm thu được...

Trương Vô Trần nhẹ gật đầu, lấy ra một ngọc bài đưa tin, ngón tay điểm một chút, một tin tức truyền đi.

Cách Trương gia không biết bao xa, một Thánh thú phi hành cấp tốc phi hành, trên lưng đứng một trung niên giống như cảm ứng được cái gì, lấy ngọc bài ra.

- Làm sao vậy? Bên cạnh, một vị mỹ phụ nhìn tới hỏi.

- Không có gì, tam trưởng lão đưa tin cho ta, nói lần này Kiếm Tần Sinh mang tới thiên tài kiếm pháp, nếu như có thể thắng đám người Trương Húc, muốn ta đè thấp tu vi tới giao đấu...

Trung niên nhân cười lắc đầu.

- Trương Húc nhận được ngươi ta thân truyền, cùng cấp bậc so kiếm muốn vượt qua... Đương đại cũng không có mấy người!

Mỉm cười, mỹ phụ lắc đầu:

- Có thể thắng bọn hắn hay không còn không biết, thế mà còn muốn khiêu chiến ngươi cùng cấp bậc... thiên tài Kiếm Tần Sinh mang tới, khẩu khí thật lớn!

- Ha ha, người trẻ tuổi có chút chí khí là tốt!

Cười ha ha một tiếng, trung niên nhân đối với chuyện vãn bối muốn khiêu chiến hắn, cũng không thèm để ý.

- Bất quá, Kiếm Tần Sinh không phải hạng người lỗ mãng, có thể để cho vị thiên tài này nói ra lời ấy, nhất định có chỗ dựa, đúng rồi... Ngươi hỏi một chút, thiên tài kiếm đạo kia tên gọi là gì? Ở trên Đại lục phàm là người trẻ tuổi dùng kiếm lợi hại, ngươi ta hẳn đều biết một chút, lúc nào tìm được một cái như vậy, tự tin như vậy, cũng dám khiêu chiến ngươi?

Mỹ phụ nhìn qua.

- Ta hỏi một chút!

Nhẹ gật đầu, tiếp tục đưa tin trở về, một lát sau, ngọc phù lắc lư, một cái tên hiện lên, nhìn thấy cái tên này, thân thể trung niên nhân cứng đờ.

- Làm sao vậy?

Mỹ phụ nghi ngờ.

Yết hầu của trung niên phát khô.

- Tam trưởng lão nói... người khiêu chiến kia gọi... Trương Huyền!

Chương 2788: Cái kế tiếp (1)

- Trương Huyền?

Mỹ phụ cũng sững sờ, thân thể mềm mại cứng đờ:

- Hồ Nhất Vi nói vị... Trương Huyền kia?

- Kiếm Tần Sinh từ Thánh tử điện đến, người hắn mang, đương nhiên là vị kia, chúng ta lại bỏ lỡ...

Trung niên nhân cười khổ.

Bọn họ không để ý thái độ trưởng lão trong tộc, trực tiếp đi Thánh tử điện, chính là vì tìm kiếm Trương Huyền, muốn nhìn xem, có phải là người bọn hắn tìm hai mươi năm kia hay không... Không nghĩ tới người này đã đến gia tộc bọn họ! Trước đó nếu không đi ra ngoài, hiện tại có lẽ đã gặp! Mấu chốt nhất là... thời điểm trên đường, bọn họ còn gặp qua một lần, nhưng vận mệnh trêu người, cứ như thế bỏ lỡ. Sớm biết như vậy, nhìn thấy Thánh thú của Kiếm Tần Sinh liền chào hỏi.

- Hắn đã ở Trương gia, vậy thì nhanh trở về, hiện tại cũng không tính quá muộn!

Mỹ phụ vội vàng mở miệng.

May mắn trước thời hạn biết, nếu không chạy đến Thánh tử điện không có ai, muốn khóc cũng không kịp.

Phần phật!

Thánh thú nghe được lời nói, vội vàng quay ngược lại, thẳng tắp bay đi.

- Hỏi mau, vị Trương Huyền này, đến cùng là dạng người gì, lớn lên bộ dáng nào, tính tình ra sao...

Thấy tốc độ của Thánh thú cực nhanh, mỹ phụ thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn trung niên, trong mắt có chút lo lắng cùng bất an. Biết vợ lo lắng cái gì, trung niên nhân nắm chặt bàn tay của nàng:

- Yên tâm đi, Hồ Nhất Vi đã xác nhận, lại ở cổ địa, sẽ không sai được...
Thân thể mỹ phụ lung lay:

- Ta vẫn lo lắng...

- Đã tìm nhiều năm như vậy, thất bại nhiều lần như vậy... Coi như không phải hắn, cũng cùng hài tử của chúng ta có quan hệ cực kỳ lớn.

Trung niên gật đầu:

- Nếu không, không di truyền thiên phú của ta, làm sao có thể ưu tú như vậy, tuổi còn trẻ liền nắm giữ năng lực ngay cả Hồ Nhất Vi cũng khiếp sợ không thôi?

- Phốc xích!

Nghe được hắn nói, vẻ mặt của mỹ phụ nguyên bản có chút lo lắng liền cười ra tiếng, vỗ ngực đối phương nói:

- Bớt tự luyến đi...
Hô!

Ngọc bài đưa tin nhấp nháy, một tin tức truyền tới, ngón tay của trung niên nhân nhẹ nhàng điểm một cái, ngay sau đó hai người trên lưng thú liền thấy một đoạn hình ảnh chậm rãi phát ra. Một thanh niên, một mình xông vào hộ tông đại trận của gia tộc, ngay sau đó Long linh thần phục, Hổ linh sụp đổ, vô số kiến trúc biến thành bụi bặm. Thanh niên từ từ đi qua, một bộ ngạo nghễ xuất hiện ở trước mặt.

- Nhất định là hắn...

Nhìn rõ ràng dung mạo của đối phương, thân thể mềm mại của mỹ phụ lắc lư, vội vàng che miệng, dường như cảm xúc có chút không khống chế được.

- Dung mạo của hắn, dường như không giống ngươi, ta...

Trung niên nhíu nhíu mày.

- Dung mạo của hắn không giống chúng ta, nhưng con mắt cùng khi còn bé giống nhau như đúc, ta chắc chắn sẽ không nhận sai!

Mỹ phụ xiết chặt nắm đấm.

Hai mươi năm qua, trăm ngàn lần trong mơ gặp lại, tuy chưa hề biết bộ dáng sau khi lớn lên, nhưng nàng có thể khẳng định, vị này tuyệt đối là con của nàng, không sai được!

Dù trưởng thành dung mạo biến hóa lại lớn, lần đầu tiên nhìn thấy, ở sâu trong nội tâm mang tới lực trùng kích, tuyệt đối sẽ không thay đổi! Đó là một loại tình thân, một loại máu mủ tình thâm.

- Nhưng... tam trưởng lão nói, chuyên môn đi huyết trì đo lường, không chỉ huyết mạch không có quan hệ tới Trương gia, linh hồn cũng không có bất kỳ liên luỵ, đã xác định, cùng hắn không có dây dưa gì!

Trung niên tương đối lý tính, nói tiếp.

- Huyết trì?

Chương 2789: Cái kế tiếp (2)

Mỹ phụ cười lạnh:

- Bọn họ còn có mặt mũi nói huyết trì? Chuyện năm đó, ngươi cũng không phải không biết, bọn họ đối đãi hài tử của ta như thế nào? Coi như sống sót, cũng không có một chút huyết mạch của Trương gia, cùng Trương gia các ngươi không có bất kỳ liên quan gì, nhưng trong cơ thể hắn có huyết mạch của ta, ta có thể cảm ứng được, chính là nhi tử của ta, tuyệt sẽ không sai!

- Nếu ngươi xác nhận, vậy liền không sai được, bất quá Trương Huyền này, hình như không yên phận, đến Trương gia không tới một ngày, liền huyên náo vô số kiến trúc sụp đổ, gà bay chó chạy!

Thấy vợ xác nhận, trung niên không nói thêm lời, tiếp tục xuống nhìn một cái, lắc đầu:

- Đại trưởng lão đã quyết định, để đám người Trương Húc giáo huấn hắn một trận, để hắn biết Trương gia lợi hại!

- Trương gia lợi hại? Lá gan của Trương Vô Ngân đủ lớn nha! Dám đả thương một cọng tóc gáy của nhi tử ta, trở về không phá tổ miếu của Trương gia các ngươi tan nát, ta liền không gọi Vương Mộng Á!

Mỹ phụ không còn bộ dáng bi thương trước đó, híp mắt lại, một cỗ khí tức cường đại từ trong cơ thể bạo phát. Thánh thú phi hành cảm nhận được cỗ lực lượng này, dọa đến cổ co rụt lại, từ không trung rơi xuống mấy trăm mét, suýt chút nữa ngã cắm đầu.

- Đi thôi, chỉ có thấy tận mắt mới biết được, vị Trương Huyền này, phải hay không, hiện tại chúng ta xoắn xuýt cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì!

Trung niên khoát tay áo, không nói thêm lời, mệnh lệnh Thánh thú nhanh chóng tiến lên, tăng thêm tốc độ bay trở về Trương gia...

- Gia chủ đã đồng ý, chỉ cần ngươi có thể thắng được chúng ta, sẽ giao đấu với ngươi!

Đám người Trương Húc lần nữa đi đến.

- Đồng ý là tốt rồi!

Khóe miệng nâng lên, mỉm cười, Trương Huyền đứng dậy, đi tới giữa phòng, vẫy tay một cái:

- Các ngươi ai lên trước?
- Ta tới!

Trương Khâm quát to một tiếng, nhảy ra ngoài, bàn tay run lên, trường kiếm giống như tác phẩm hội họa, thẳng tắp đâm lên không, lưu lại một dấu vết trắng tinh.

- Kiếm khí phá không...

Tuy không có động thủ, nhưng chỉ cái này, Kiếm Tần Sinh biết các đệ tử của hắn, không một ai có thể bằng.

- Hiện tại tu vi của ta áp chế đến cấp bậc tương đồng...

Dường như biết vị trước mắt này không dễ dàng đối phó, Trương Khâm hít sâu một hơi, lực lượng trong cơ thể chậm rãi biến mất, rất nhanh áp chế đến Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, tương đương Trương Huyền.

- Xuất kiếm đi!

Áp chế tu vi xong, trường kiếm của Trương Khâm lăng không chĩa sang.
- Đối phó ngươi, còn cần không kiếm, hai ngón tay là đủ!

Cười nhạt một tiếng, ngón trỏ ngón giữa của Trương Huyền chập lại, một đạo chân khí từ ngón tay bắn ra, qua lại chảy xuôi, vừa vặn dài ba thước, như một thanh trường kiếm.

- Bản thân tự tìm cái chết!

Thấy hắn bất cẩn như thế, Trương Khâm cũng không nhiều lời, lông mày nâng lên, trường kiếm rung ra kiếm hoa, thẳng tắp đâm tới.

Ầm!

Thời gian giống như trong nháy mắt ngưng kết, kiếm mang cùng thân ảnh của hắn giống như biến mất, bất kể mắt thường hay thần thức, đều tìm kiếm không ra.

- Trương sư cẩn thận...

Thấy cảnh này, biết vị trước mắt này vừa ra tay, liền thi triển tốc độ chân giải mạnh nhất, Kiếm Tần Sinh nhịn không được hô khẽ.

Trước kia rất nhiều học sinh của hắn, đều thua ở một chiêu này, coi như bọn họ lĩnh ngộ là phòng ngự chân giải cũng chưa kịp thi triển, liền thua!

Lần này đối phương vừa ra tay liền là tuyệt chiêu mạnh nhất, Trương sư sẽ không ở dưới không chút đề phòng, bị trực tiếp kích thương chứ... Thật muốn như vậy liền phiền toái!

Bành!

Đang lo lắng, liền nghe một tiếng vang, sau đó nhìn thấy Trương Khâm biến mất bay ra ngoài, đầu cắm ở trên vách tường cách đó không xa, Trương Huyền thì giống như không nhúc nhích, chân khí ở đầu ngón tay vẫn sáng tối chập chờn, biểu lộ trên mặt sóng nước không sợ hãi.

- So với dự đoán còn muốn đơn giản, cái kế tiếp!

Chương 2790: Kiếm pháp Trương gia (1)

- Ngươi...

Nhìn thấy Trương Khâm đầu cắm ngược, đã ngất đi, biểu lộ của đám người Trương Húc cứng đờ, tất cả đều nói không nên lời. Vốn bọn họ cảm thấy vị thiên tài này, kiếm pháp coi như cao minh, cũng sẽ không mạnh mẽ quá nhiều, nằm mơ đều không có nghĩ đến, Trương Khâm thi triển ra toàn lực ngay cả một chiêu cũng không chống nổi, thậm chí đối phương ngay cả kiếm khí ở đầu ngón tay cũng không có sử dụng, một chân đạp tới... Liền kết thúc!

- Ta tới đi!

Thở ra một hơi, Trương Húc đi ra phía trước.

Thực lực của Trương Khâm, hắn biết rất rõ ràng, coi như lý giải trên kiếm đạo không bằng hắn, cũng được coi như được cường giả số một, đối phương ngay cả ra kiếm cũng không cần, liền đánh bại, Trương Ngân tiến lên, không cần phải nói, khẳng định cũng không phải đối thủ.

- Để ta tới, coi như không thắng, cũng có thể ép hắn sử dụng ra kiếm pháp, phần thắng của ngươi sẽ tăng thêm không ít...

Trương Ngân che ở trước mặt.

- Cùng lên đi!

Thấy hai người khiêm nhường, Trương Huyền không quan trọng:

- Ta không có thời gian, hiện tại có chút suy yếu, còn cần tu luyện!

Nói xong huyệt đạo mở ra, không ngừng hấp thu linh khí trong không khí.

- Hừ, nếu ngươi yêu cầu, vậy cũng đừng trách chúng ta không khách khí...

Thấy cái tên này bỏ qua bọn họ như vậy, đám người Trương Húc cũng không vì mặt mũi mà lựa chọn cự tuyệt, liếc mắt nhìn nhau, đồng thời đi tới. - Nhìn chiêu số vừa rồi của ngươi, chúng ta đơn đả độc đấu, quả thực khó mà vượt qua, hiện tại liên thủ, thi triển vẫn như cũ là kiếm pháp hợp kích của Trương gia, không tính trái lệ!

Đứng vào vị trí, hai tay Trương Húc ôm quyền hành lễ.

- Bắt đầu đi!

Biết Trương gia nhất quán cho vô sỉ thêm lý do, nên lười nói nhiều, kiếm khí ở đầu ngón tay vẽ lên không trung một dấu vết, nhẹ nhàng run lên, đi vào vòng chiến.

Liếc mắt nhìn nhau, lực lượng trong cơ thể Trương Húc, Trương Ngân trong nháy mắt áp chế đến Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, trường kiếm đồng thời phát ra thanh âm nghẹn ngào, từ hai bên trái phải đâm tới.

Kiếm pháp của bọn hắn, thoạt nhìn không nhanh, nhưng tất cả đều công kích ở nơi hiểm yếu của Trương Huyền, bất kể động như thế nào, cũng nhắm thẳng vào thiếu hụt, khó lòng phòng bị.

- Đây là... Hưng Mộng kiếm pháp...
Toàn thân Kiếm Tần Sinh chấn động.

Hai vợ chồng Hưng, Mộng, kiếm pháp ảo diệu, phối hợp lẫn nhau, ngay cả Dương sư cũng khen không dứt miệng, đủ thấy mạnh mẽ.

Hiện tại hai người Trương Húc, Trương Ngân thi triển, chính là kiếm chiêu hai người sáng lập ra, hai hai phối hợp, mặc dù không có để tốc độ kiếm trở nên càng nhanh, uy lực nhưng càng lớn, cũng càng thêm đáng sợ. Không nói cái khác, liền xem như hắn, cùng cấp bậc gặp phải, cũng chỉ có một con đường tại chỗ nhận thua có thể đi!

Hưng Mộng kiếm pháp, lấy xưng hào của hai người mệnh danh, thi triển ra, để cho người ta trải qua lịch sử hưng suy, tựa như ảo mộng, không chỉ lực công kích mạnh, càng quan trọng hơn là đối với nguyên thần cũng có ảnh hưởng cực lớn, thực lực hơi yếu, căn bản không có khả năng chống lại.

- Kiếm pháp không tệ!

Không giống Kiếm Tần Sinh chấn kinh, Trương Huyền cũng âm thầm gật đầu.

Hai người thi triển ra kiếm pháp hợp kích, lập tức để hắn sinh ra một loại ảo giác trải qua vương triều hưng suy... Đủ loại vương quyền phú quý, như mộng như ảo, để cho người ta không kịp nhìn, lại cho người ta một loại cảm giác cuộc đời phù du.

Đổi lại những người khác, gặp phải loại tình huống này, coi như tâm trí lại kiên định, khẳng định cũng sẽ nhận ảnh hưởng, Trương Huyền khác biệt, Thiên Đạo chân khí lưu chuyển, tâm ma cũng không làm gì được, loại nguyên thần công kích cấp bậc này, căn bản không tính là cái gì.

Thậm chí hoàn toàn tỉnh táo, ở trong vương triều hưng suy, giống như một quần chúng lịch sử, trường kiếm cắt ra vô số vương triều.

Phốc! Phốc!

Máu tươi dâng trào, khuôn mặt của Trương Húc, Trương Ngân đồng thời trắng bệch, trường kiếm chẳng biết lúc nào đã rời tay, đóng ở trên vách tường, không ngừng lắc lư.

Hai người liên thủ, dù kiếm pháp cao minh, nhưng ở trước mặt Trương Huyền vẫn quá yếu, nhẹ nhõm phá hết ý cảnh của bọn họ, để bọn hắn nhận lấy trọng thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau