THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Độc Điện (2)

Đã thấy người trợn mắt nói mò, chưa thấy qua trợn mắt nói mò đặc biệt khí thế như vậy.

Chỗ của ta là nơi hẻo lánh nhất, nơi tệ nhất của học viện. Ba đại danh sư các ngươi có phải chưa từng thấy qua nhiều mặt của cuộc sống thế nào, mới có khả năng cảm thấy hoàn cảnh ở đây rất tốt?

Hơn nữa, học viện Hồng Thiên có bằng hữu của các ngươi sao?

Ta thế nào lại chưa từng nghe nói qua?

Nếu thật có, sớm đã tới rồi mới phải chứ!

- A, thì ra là thế. Mấy học sinh chưa từng trải nhiều, coi các ngươi thành người xấu, ngàn vạn lần đừng để ý...

Biết đối phương không muốn nói rõ ràng, Trương Huyền lại không nói nhiều.

Rất nhanh, đám người Viên Đào mua được quần áo mới. Ba đại danh sư thay xong, lúc này mới cảm giác thư thái hơn rất nhiều.

- Trương lão sư, chúng ta đến tìm ngươi, nói vậy ngươi hẳn cũng biết có ý gì?

Khôi phục khí chất, Lưu Lăng cười nhìn về phía người thanh niên trước mắt.

Mấy ngày qua quan sát, bất kể Trương lão sư hay là học sinh của đối phương đều làm cho hắn hết sức hài lòng. Nếu như có thể thu làm học đồ, thật sự là kiếm lời lớn.

Triệu Nhã biết ba người này là danh sư thực sự. Mỗi một người đều vểnh tai, muốn xem thử rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

- Ta cũng đoán được vài phần. Ba danh sư là muốn thu ta làm học đồ, đúng không?

Biết tránh không thoát, Trương Huyền trực tiếp mở miệng.

- Thu làm học đồ?

- Ba đại danh sư muốn nhận Trương lão sư làm học đồ?

- Một khi Trương lão sư đáp ứng, chính là danh sư học đồ?

...

Nghe nói như thế, đám người Triệu Nhã đều kích động, sắc mặt đỏ ửng.

Làm lão sư, mơ ước lớn nhất lại là trở thành danh sư. Danh sư học đồ là bậc thang không thể bỏ qua.

Chỉ có trở thành học đồ, mới có cơ hội thành tựu danh sư, một lần bay lên trời.

Ba đại danh sư tự nhiên không đi tìm Lục Tầm lão sư, trực tiếp tìm đến Trương lão sư, bảo cho bọn họ làm sao không kích động được?

- Ừm, không sai. Ba người chúng ta đều có ý đó. Ngươi muốn gia nhập môn hạ của ai trong chúng ta, đều có thể!

Lưu Lăng thấy hắn hiểu được, thoả mãn gật đầu.

- Gia nhập môn hạ của ai cũng được?

Mấy đại đệ tử càng hưng phấn tới sắp nhảy dựng lên.

Nói như vậy, không phải có nghĩa là ba đại danh sư đều coi trọng Trương lão sư của mình sao?

- Cái này...
Trương Huyền gãi đầu, vẻ mặt không có hứng thú:

- Ta có thể từ chối không?

Bịch bịch! Bịch bịch! Bịch bịch!

Đám người Triệu Nhã ngã sấp xuống đất một loạt.

Danh sư tự mình mời ngươi làm học đồ của hắn, ngươi lại ngang nhiên không đồng ý?

Chúng ta không nghe nhầm chứ?

- Từ chối?

Đám người Lưu Lăng hiển nhiên cũng có phần không dám tin tưởng, không nhịn được sửng sốt.

- Đúng!

Trương Huyền gật đầu.

Nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn nhất định sẽ đi xa hơn. Đám người Lưu Lăng làm lão sư của hắn, nói thật... vẫn kém quá nhiều.

- Ta biết chuyện này chúng ta có chút lỗ mãng. Không cần gấp gáp. Như vậy đi, cho ngươi thời gian suy nghĩ. Ngày mai lại trả lời chúng ta cũng không muộn!

Không nghĩ tới hắn xác nhận như vậy, Lưu Lăng biết có chút lỗ mãng, lúng túng mỉm cười.

- Ngày mai trả lời cũng được. Ngày hôm nay suy nghĩ thật kỹ. Ngươi phải biết rằng, không có thân phận danh sư học đồ, không có danh sư tiến cử, không có cách nào sát hạch danh sư.

Trang Hiền ở một bên mở miệng nói.

- Đúng vậy, với trình độ dạy học này của ngươi, thiên phú như thế, không sát hạch danh sư thực sự là lãng phí...
Trịnh Phi cũng nói.

- Ừm... vậy ta sẽ cố gắng suy nghĩ thật kỹ một chút!

Trương Huyền gật đầu.

Danh sư nhất định phải thi. Chỉ có điều, bảo hắn nhận ba người này làm lão sư, thật sự có chút đau đầu.

Không phải vì nguyên nhân nào khác...

Mà bởi vì ba người này còn muốn trở thành học sinh của Dương sư.

Còn muốn thành học sinh của mình, lại còn muốn thu mình làm học sinh... Đây đều là chuyện gì vậy...

- Ừm! Tốt lắm, ngày mai chúng ta lại tới nữa.

Thấy hắn không cự tuyệt nữa, ba danh sư thở phào nhẹ nhõm.

- Đúng rồi, Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư, ta vừa vặn có chuyện muốn hỏi các ngươi một chút.

Thấy đối phương không xoắn xuýt trong chuyện này, Trương Huyền nhớ tới khí độc trong người, không nhịn được hỏi.

- Hả? Có chuyện gì, cứ nói đừng ngại! Chỉ cần chúng ta biết, sẽ nói hết không giấu diếm.

Lưu Lăng vuốt râu.

- Là như vậy, ta muốn hỏi một chút, chỗ nào có sách liên quan đến độc vậy? Càng nhiều càng tốt?

Trương Huyền mở miệng.

Khí độc trong người hắn rốt cuộc là cái gì? Bởi vì chưa từng thấy qua, cho dù là hắn cũng nói không nên lời. Hắn nghĩ còn muốn hỏi cũng khẳng định không có cách nào. Trái lại hỏi nhiều sẽ gặp phải nghi ngờ, còn không bằng trực tiếp hỏi sách.

Dù sao chỉ cần có đầy đủ sách, nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắm có thể dễ dàng biết đây rốt cuộc là độc gì, thậm chí dễ dàng hóa giải.

- Sách liên quan tới độc?

Không nghĩ tới người thanh niên trước mắt sẽ hỏi vấn đề này, ba đại danh sư liếc mắt nhìn nhau.

- Nếu nói lý giải tối đa về độc, tất nhiên là Độc Điện!

Có chút do dự, thần sắc Lưu Lăng ngưng trọng mở miệng.

- Độc Điện?

Trương Huyền không hiểu ra sao.

Trong tàng thư khố của Thiên Huyền quốc, sách liên quan tới độc rất nhiều, lại chưa bao giờ đề cập tới chỗ này. Hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói tới.

- Đúng, là Độc Điện!

Lưu Lăng gật đầu.

Chương 277: Bái Sư (thượng) (1)

- Độc Điện thật ra cũng chính là độc sư công hội!

- Độc sư công hội?

Trương Huyền chớp mắt.

Nếu là công hội, hẳn cũng giống như Luyện đan sư công hội, Luyện khí sư công hội, Sư giả công hội. Làm gì lại gọi là Độc Điện?

Nghe lên u ám kỳ quái.

- Có phải cảm thấy nếu là công hội, quang minh chính đại là được, vì sao phải gọi là Độc Điện loại tên quỷ dị này hay không?

Nhìn ra được sự nghi ngờ của hắn, Lưu Lăng giải thích:

- Cái này cũng có liên quan đến tới thân phận đặc biệt của độc sư.

- Độc sư, am hiểu sử dụng độc, khiến người ta khó lòng phòng bị, được quy về chức nghiệp hạ cửu lưu, có phần bị khinh thường. Bởi vì quá mức khủng khiếp, một lần bị vô số cường giả đại lục liên kết với nhau trục xuất. Lúc đó, công hội bị tiêu diệt. Vô số độc sư rơi vào trong tai họa lớn.

- Sau đó, truyền thừa tuy rằng giữ lại, nhưng lo lắng giẫm vào vết xe đổ, không dám xuất hiện trong phạm vi tầm nhìn của người trên đời, lặng lẽ thành lập Độc Điện, ẩn nấp ở trong những dãy núi nổi tiếng, giấu tài. Cũng chính vì vậy, nghề nghiệp này tuy rằng bên trong vương quốc có, lại hết sức ít ỏi. Nếu quả thật nói chỗ nào có sách liên quan đến độc nhiều, khẳng định không ngoài nơi này. Chỉ có điều cho dù là ta, cũng không biết được vị trí chính xác.

Lưu Lăng lắc đầu.

- Ách...

Trương Huyền cười gượng.

Nói hồi lâu chẳng khác nào không nói.

Hiện tại ta muốn tìm chính là sách liên quan tới độc. Không tìm được Độc Điện, nói tưng bừng như thế có ích lợi gì?

- Thứ độc này nguy hiểm vô cùng. Độc sư vì điều chế độc lợi hại hơn, thường lấy thân thử độc. Không ít người đều có tuổi thọ không dài. Nếu như không có lý do gì đầy đủ, có rất ít người tiếp xúc. Trương lão sư hỏi loại sách này làm gì?

Ba người đều có chút nghi ngờ.

Độc có thể giết người vượt cấp, trừ khi có thâm cừu đại hận, cả đời cũng không có cách nào trả thù được, mới lựa chọn. Chức nghiệp này, có rất ít người nguyện ý giao thiệp.

Cho dù không thử độc, cả ngày tiếp xúc với vật độc, trong lúc hít thở cũng sẽ tiến vào trong cơ thể. Không ít độc sư, tuổi thọ cũng không dài. Chính vì vậy, tính cách bọn họ cơ bản đều có chút khác thường.

Có thể nói, chức nghiệp này, vô số người nghe nói tới liền biến sắc, không muốn tiếp xúc. Vị Trương lão sư này không muốn làm danh sư học đồ, lại hỏi thứ này, khiến cho ba người không nhịn được cảm thấy kỳ quái. - Chỉ là hiếu kỳ, thuận miệng hỏi một chút thôi.

Trương Huyền mỉm cười.

Khẳng định không thể nói ra chuyện trúng độc được. Nếu không, vì sao biết độc không phát, chân khí vì sao lại tinh thuần như vậy? Hỏi tới, sẽ để lộ ra Thiên Đạo Đồ Thư Quán.

Vật này là bí mật lớn nhất của hắn, cũng sẽ không nói ra cho bất kỳ kẻ nào.

Thấy hắn không muốn nói, Lưu Lăng cũng không hỏi thêm nữa. Suy nghĩ một chút, hắn nói tiếp:

- Thật ra, ta quả thật không biết vị trí chính xác của Độc Điện. Chỉ có điều, nghe nói Hồng Liên sơn mạch tại cực tây bắc của Thiên Vũ vương quốc nhất đẳng, hình như lại có một phân bộ Độc Điện. Độc sư trong vương quốc cảnh, cơ bản đều đến từ nơi đó. Đương nhiên, đây cũng chỉ là lời đồn đại. Rốt cuộc có phải hay không, ta cũng không dám xác định.

- Thiên Vũ vương quốc nhất đẳng?

Trương Huyền gật đầu. Trong Đồ Thư Quán có một quyển sách liên quan tới địa lý xuất hiện ở trong đầu.

Nắm giữ danh sư nhất tinh, sẽ được đánh giá là vương quốc nhị đẳng.

Thiên Huyền quốc không có danh sư, chỉ thuộc về một trong những vương quốc không nhập lưu.

Trong rất nhiều vương quốc quanh đây, thực lực Thiên Vũ vương quốc là mạnh nhất, đã đạt được cấp bậc nhất đẳng. So với chỗ Bắc Vũ vương quốc của Lưu Lăng cũng cao hơn một bậc. Có người nói vương thành có danh sư nhị tinh trấn thủ trong đó.
Vương quốc này và Thiên Huyền quốc cách nhau cũng không xa, thậm chí được cho là gần. Bởi vì ranh giới giữa hai bên chính là Hồng Liên sơn mạch.

- Ngoại trừ Độc Điện ra, Danh Sư Đường cũng có sách của rất nhiều các chức nghiệp. Sách liên quan tới độc, cũng có không ít. Tuy rằng không thể nào so sánh được với nó. Nhưng so với tàng thư khố của một ít vương quốc vẫn mạnh hơn rất nhiều. Nếu như chỉ muốn có chút hiểu biết về chức nghiệp này, hoàn toàn có thể đi tới Danh Sư Đường xem. Đương nhiên, muốn vào Danh Sư Đường, trước hết phải thông qua sát hạch trở thành danh sư.

Trang Hiền ở một bên cười nói. Xem ra hắn vẫn không buông tha suy nghĩ khiến cho người thanh niên trước mắt này bái sư.

- Danh Sư Đường?

- Ừ, danh sư tuy rằng trên danh dự thuộc về Sư giả công hội quản lý, nhưng bởi vì thân phận cao quý, công hội muốn quản cũng không quản được. Cho nên, vì sát hạch danh sư cho bọn họ một quy phạm trật tự, bảo đảm quyền lợi, đã đặc biệt thành lập Danh Sư Đường.

Trang Hiền giải thích:

- Danh Sư Đường giống như những công hội khác, bảo vật, bí tịch trong đó, chỉ mở ra với danh sư. Tàng thư khố nơi đó bao hàm vô số chức nghiệp. Sách liên quan tới độc ngươi nói tới, nhất định sẽ có không ít.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Xem ra nếu như không tìm được Độc Điện, trở thành danh sư tiến vào Danh Sư Đường, có lẽ cũng có thể giải quyết vấn đề hiện tại của hắn.

- Được rồi. Ý của ba người chúng ta, ngươi vẫn suy nghĩ thêm một chút. Ngươi có tài năng như thế, chỉ cần học tập thật giỏi, trở thành danh sư là chuyện ở trong tầm tay. Tốt nhất không nên suy nghĩ nhiều tới những chuyện khác.

Mấy người lại hàn huyên vài câu. Khi thấy người thanh niên này quả thật không có hứng thú trở thành học đồ của bọn họ, Lưu Lăng lại nói một câu, lúc này hắn mới cùng hai người còn lại từ biệt.

Bọn họ biết đối với loại lão sư thiên tài như Trương Huyền, không nên ép quá mức, tiến hành theo chất lượng, có thể vài ngày nữa sẽ nghĩ thông suốt. Nếu còn truy hỏi, làm không tốt sẽ hoàn toàn có tác dụng ngược lại.

Ba danh sư rời đi. Mấy học sinh xông tới, nhìn về phía Trương lão sư trước mắt, mỗi một người đầy vẻ sùng bái.

Thấy không, lão sư khác nếu như nghe nói có danh sư muốn thu nhận làm học đồ, tất cả đều hưng phấn đến mức cái gì cũng không biết. Trương lão sư chúng ta thì hay rồi, trực tiếp từ chối...

Đây cũng quá mạnh!

- Bớt làm bộ dạng này đi. Chuyện vừa rồi còn không có tính sổ với các ngươi đâu!

Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Chương 278: Bái Sư (thượng) (2)

Đám nhóc này không ngờ nói ba đại danh sư đáng khinh, nhìn lén, may mắn chỉ là vẩy mực, bọn họ cũng không tính toán. Bằng không, cho dù là hắn, cũng không giữ được.

Trách mắng mấy người một trận, sau đó lại đặc biệt chỉ điểm một hồi, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn thở phào nhẹ nhõm.

Không thể không nói, mấy người này mặc dù có chút bướng bỉnh, không đáng tin cậy, nhưng trên phương diện tu luyện lại vẫn vô cùng nghiêm túc, không có một chút lười biếng nào.

Ngoại trừ Viên Đào, mấy đệ tử khác tự nhiên đều đạt tới võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh.

Vốn tưởng rằng tiến bước lớn nhất sẽ là Trịnh Dương, nằm mơ cũng không nghĩ tới lại là Vương Dĩnh xem ra vô cùng yếu mềm đó.

Mấy ngày ngắn ngủi không gặp, nàng không chỉ đột phá võ giả nhị trọng, còn đột nhiên tăng mạnh, đạt tới Đan Điền cảnh trung kỳ đỉnh phong, cách hậu kỳ cũng chỉ kém một bước qua cửa!

Loại tốc độ tiến bộ này, đã có thể dùng sự hoảng sợ để hình dung.

Xem ra nha đầu kia tuy rằng biểu hiện ra có chút ngây ngô đáng yêu, vừa nói sẽ đỏ mặt, trên thực tế trong lòng lại kiên định khác thường, chuyện đã quyết định, ngay cả Triệu Nhã cũng không nhất định có thể so sánh được.

Về phần những người khác có chỗ đáng khen, cũng có chỗ cần phải lưu ý.

Suy nghĩ một chút cũng lại hiểu được. Hắn truyền thụ bí tịch công pháp và võ kỹ được Đồ Thư Quán chỉnh sửa qua, nếu như lại không tiến bước lớn, thật sự là mất mặt.

Thông qua Đồ Thư Quán, Trương Huyền cũng nhìn ra được một thứ cổ quái. Năm đệ tử này của mình hình như đều đang lặng lẽ tu luyện một trận pháp hợp kích. Hắn nhìn một chút, thấy trận pháp này không có chỗ nào có hại. Ngược lại sẽ làm lực chiến đấu khi mấy người kết hợp tăng thêm.

Chỉ cần không phải là làm loạn, hắn cũng lại lười tính toán.

Bồi dưỡng học sinh, không phải là trồng hoa cỏ, nuôi nhốt man thú, truyền thụ cho bọn họ chính là ý nghĩ và phương pháp tu luyện. Bằng không, cái gì cũng hạn chế, bọn họ cũng sẽ mất đi tính nhiều mặt, không có gì khác bù nhìn.

Thật giống như giáo dục dự thi kiếp trước, bóp chết tính sáng tạo của không ít hài tử, cuối cùng trở thành quái vật có năng lực thi lấy điểm cao nhưng biểu hiện trên thực tế lại vô cùng thấp.

Trương Huyền giảng bài xong, có đôi khi thường không đến lớp học, không phải không chịu trách nhiệm, mà là sợ cho những người này bị hạn chế quá nhiều, sau này khó có thể đi lên con đường cường giả chân chính.

Giảng bài cũng không hạn chế, đây mới thật sự là cách làm của lão sư.

- Muốn sát hạch danh sư, nhất định phải trở thành học đồ... Nhưng ta lại không muốn bái đám người Lưu Lăng làm sư...

Chỉ điểm cho mọi người xong, Trương Huyền lại rơi vào sự rầu rĩ.

Học đồ, danh sư, danh sư, học đồ, điều này lại giống như một tuần hoàn chết, khiến cho hắn đau đầu.

- Đúng rồi, không làm học đồ của bọn họ, ta có thể làm học đồ của mình!
Không biết rầu rĩ trong thời gian bao lâu, đột nhiên Trương Huyền sửng sốt, xuất hiện một ý nghĩ.

Hắn không chỉ có thân phận Trương Huyền này, không phải còn “Dương sư” sao?

Dương sư ở trong lòng mọi người cũng là danh sư. Thành học đồ của mình, có phải cũng có tư cách sát hạch danh sư hay không? Cho dù không có cách nào sát hạch, để cho đám người Lưu Lăng hỗ trợ tiến cử một chút, cũng có thể rất dễ dàng.

“Dương sư” mở miệng, dám không tuân theo sao?

- Cứ làm như vậy đi!

Trương Huyền khẽ cười, rời khỏi học viện đi về phía phủ đệ.

Muốn làm học đồ của “Dương sư”, đương nhiên cần “Dương sư” mở miệng mới được.

...

Rời khỏi học viện, đám người Lưu Lăng nhớ tới chuyện thu người làm học đồ tự nhiên thất bại, tất cả cũng không nhịn được cười gượng.

Đừng nói Thiên Huyền quốc loại quốc gia không nhập lưu này, cho dù ở Bắc Vũ vương quốc, Hàn Vũ vương quốc, bọn họ chỉ cần động tâm tư muốn nhận học đồ, khẳng định cũng sẽ có vô số lão sư minh tinh dũng mãnh tràn vào môn hạ tranh trước sợ sau.

Người này thì hay rồi. Rõ ràng nói ra mục đích, lại còn bị từ chối thẳng mặt... Thật không biết trong đầu hắn muốn những gì.

- Chỉ với chừng ấy tuổi, có thể học thư họa, luyện đan, trà đạo đến trình độ cao thâm như vậy, loại thiên tài siêu cấp này có chút cao ngạo cũng rất bình thường! Nhớ tới từng sự tích thật sự lợi hại của đối phương, Lưu Lăng không nhịn được nói.

- Đúng vậy! Cũng không cần sốt ruột. Ngày mai sẽ là ngày hắn và Lục Tầm cùng sư giả bình trắc. Hắn có thể sẽ một lần hành động chiến thắng, lại bái nhập môn hạ của chúng ta, như vậy càng có vẻ quang minh chính đại hơn.

Trang Hiền nghĩ tới điều gì, suy đoán nói.

- Ngược lại cũng có khả năng này...

Hai người đồng thời gật đầu.

Hắn từ chối, chưa chắc đã là không muốn. Có khả năng hắn thật sự có suy xét trong chuyện này.

Bằng không, cho dù không muốn làm học sinh của bọn họ, lẽ nào sát hạch danh sư cũng không muốn?

Đây chính là điều mỗi một lão sư theo đuổi, lại giống như người tu luyện đều muốn trở thành cao thủ tuyệt đỉnh, không có khả năng cự tuyệt.

- Ngày mai so tài, nhất định phải tới xem xem sao. Chỉ có điều, trước lúc đó... Chúng ta là không phải cũng nên làm một chút chuyện của mình hay không?

Lưu Lăng đột nhiên nói.

- Ngươi là nói... chuyện bái Dương sư làm lão sư sao?

Mắt Trang Hiền cũng nhất thời sáng lên.

Cả đời một người không có khả năng chỉ có một lão sư. Danh sư cũng vậy. Gặp được cấp bậc cao hơn, hoàn toàn có thể bái sư học tập.

- Không sai, Dương sư có thể tiện tay khiến cho Thẩm Hồng và Trịnh Phi đột phá. Bất kể năng lực quan sát hay thủ đoạn, đều cao minh hơn chúng ta quá nhiều. Nếu như có thể bái hắn làm sư, chúng ta có lẽ lại có thể đột phá rào cản, nắm giữ tư cách sát hạch danh sư nhị tinh. Thậm chí... còn có thể một lần hành động thành công!

Lưu Lăng càng nói mắt càng sáng.

Có một lão sư tốt, đối với phát triển sau này sẽ có trợ giúp rất lớn.

Trải qua vài chuyện trước đó, Dương sư đã có thể thi triển ra năng lực không tầm thường. Nếu như có thể bái hắn làm sư, có lẽ lại có thể đột nhiên tăng mạnh, càng chạy càng xa...

Đạt được tới trình độ trước đó bọn họ tha thiết ước mơ lại không dám cầu mong xa vời.

Chương 279: Bái Sư (hạ) (1)

- Muốn sát hạch nhị tinh, ngoại trừ có hai loại chức nghiệp trợ giúp ra, tu vi thấp nhất còn cần đạt được cảnh giới Tông sư. Với tuổi tác và trạng thái tu luyện của chúng ta bây giờ, thăm hỏi qua không ít người, vẫn không có cách nào thành công. Hy vọng duy nhất chính là Dương sư!

Trang Hiền cũng gật đầu.

Trở thành Tông Sư, tuổi thọ tăng thêm. Đây là quyến rũ bất kỳ kẻ nào cũng không có cách nào cự tuyệt. Bọn họ dừng lại ở bán bộ bước Tông Sư không biết đã bao lâu, cũng từng đặc biệt thăm hỏi qua danh sư nhị tinh. Đáng tiếc, đều không có cách nào đột phá.

Mấy ngày trước đây, nhìn thấy ngay cả Thẩm Hồng đã gần chết, vậy mà Dương sư cũng thành công cứu sống, đạt được cảnh giới Tông sư, nên giờ bọn họ đều không ngồi yên được nữa.

Thẩm Hồng còn làm được, bọn họ khẳng định càng làm được!

Tuy nhiên, điều kiện trước tiên là... Dương sư đồng ý dạy.

- Bất kể như thế nào, cứ đi thử một chút, có lẽ lại có thể thành công.

Trịnh Phi nói.

Đối phương giúp hắn đột phá đến bán bộ Tông Sư. Hắn lại có ý định bái sư, chỉ là không đáp ứng, không tiện cưỡng ép quá nhiều.

Hiện tại ngay cả Lưu sư, Trang sư cũng động tâm, tất nhiên không cam lòng tụt lại phía sau.

- Được, đi xem thử!

Nghĩ đến điểm này, ba đại danh sư không do dự nữa, đi nhanh về phía phủ đệ.

...

- Lục huynh, thuốc đã mua được. Huynh có nên suy nghĩ thêm một chút hay không? Chẳng lẽ lại thật sự muốn dùng?

Tại lớp học của Lục Tầm, Vương Siêu nhìn bằng hữu tốt trước mắt, đầy lo lắng.

Tuy rằng những đan dược này có thể khiến cho lực lượng người ta trong khoảng thời gian ngắn tăng mạnh, nhưng tổn thương đối với thân thể cũng rất lớn.

- Yên tâm đi, ta tự có chừng mực.

Tiếp nhận đan dược, Lục Tầm có chút do dự, nhưng vẫn phân phó một tiếng.

Chỉ chốc lát, mấy học sinh lại đi tới. Đó chính là mấy người trong danh sách Sư giả bình trắc.

Chu Hồng, Mạc Hiểu, Đỗ Lỗi, Bạch Siêu, Khổng Kiệt!

- Lão sư!

Mấy người đứng tại chỗ, khí tức hùng hậu. Trong nửa tháng tu luyện ngắn ngủi, bọn họ giống như đám người Trịnh Dương,

đều đạt tới võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh.

Tuy nói võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, không có quá nhiều đường tắt có thể đi, nhưng mấy người này không giống với đám người Vương Dĩnh. Trước khi bái sư, trên phương diện tu vi cơ bản bọn họ đều đạt tới nhất trọng đỉnh phong, chỉ kém một bước đột phá. Cho dù Khổng Kiệt có hơi yếu hơn, dưới các loại tài nguyên trút xuống, cũng thuận lợi thăng cấp.

- Đây có một viên đan dược, sau khi ăn vào, có thể mở rộng đan điền, khiến đêm nay các ngươi lại có thể đột phá, đạt được võ giả tam trọng Chân Khí cảnh! Như vậy, Sư giả bình trắc sẽ tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn, khẳng định sẽ thắng lợi.

Giơ đan dược trong tay lên, Lục Tầm nhìn quanh một vòng, cũng không giấu diếm, nói ra chỗ thiếu hụt.

- Chỉ có điều, trên đời không có bữa cơm nào miễn phí. Có thể khiến cho người nhanh chóng đột phá, cũng có tai hoạ ngầm nhất định. Đó chính là sau khi đạt được Chân Khí cảnh, tốc độ tu luyện giảm bớt, chỉ có bảy mươi phần trăm so với trước.

- Chỉ cần ta thành danh sư, sẽ giúp các ngươi giải quyết loại tai hoạ ngầm này, còn có thể thu làm thân truyền, chỉ điểm tu luyện sau này.

- Đương nhiên... lựa chọn thế nào, dựa vào chính các ngươi, ta cũng không ép buộc. Nếu thua, cũng chỉ có thể biểu thị, duyên phận sư sinh giữa chúng ta đã hết!

Nói xong, để đan dược xuống, nhìn quanh một vòng.

Hắn tuy rằng đưa ra quyết định, thậm chí đã mua xong đan dược, nhưng lựa chọn thế nào, vẫn giao cho học sinh của mình. Ép buộc bọn họ dùng, cho dù hắn rất muốn giành được thắng lợi, cũng làm không được.

Lão sư có giới hạn của lão sư.

Lão sư có tôn nghiêm của lão sư.

Dạy học nhiều năm như vậy, vẫn không thể vì thắng lợi không từ thủ đoạn.

- Ta tin tưởng Lục lão sư.

Do dự không bao lâu, Chu Hồng bước lên trước.
Bình thường tu luyện, trùng kích đến Chân Khí cảnh, không mất hai, ba năm rất khó làm được. Viên đan dược này có thể khiến cho người ta chỉ một đêm lại đạt được. Cho dù sau này tu luyện chịu ảnh hưởng thì cũng sao chứ?

Tu luyện ai có thể bảo đảm sẽ thuận buồm xuôi gió?

Hơn nữa, một khi trở thành học viên thân truyền, vậy chút vấn đề này đã không tính là gì cả.

Cùng là học sinh, giảng bài và thân truyền, vẫn có khác biệt rất lớn.

Giảng bài, mấy trăm người cùng học một khóa, không có cách nào làm ra chỉ điểm đối với tu vi của mình. Cơ bản đều do một mình lục lọi đi tới. Thật giống như thức ăn trong bát, cùng bỏ thêm gia vị, mùi vị lại chỉ vào cổ họng mới có thể biết được.

Thân truyền lại khác. Giống như dùng nồi nhỏ nấu nướng, lão sư sẽ thường xuyên chỉ điểm, một mình chỉ đạo, bảo đảm tu luyện không sai lệch. Cho dù bởi vì vấn đề đan dược, không tiến bước nhanh như hiện tại, có loại chỉ điểm này, tiền đồ cũng sẽ càng huy hoàng hơn.

Nghĩ vậy, người đầu tiên biểu lộ thái độ, tiếp nhận đan dược rồi nuốt xuống.

Đan dược vào trong miệng, lập tức tan ra, hình thành một lực lượng đặc biệt trùng kích ở bên trong thân thể.

Thấy hắn nhanh chóng đưa ra quyết định như vậy, Lục Tầm thoả mãn gật đầu. Bàn tay hắn áp vào phía sau lưng của đối phương, chân khí thong thả đưa vào vào trong, dẫn dắt lực lượng này.

Không biết qua bao lâu, một tiếng nổ lớn vang lên. Chu Hồng bất chợt đứng phắt dậy, phun ra một hơi, khí tức tăng lên như cầu vồng.

Võ giả tam trọng, Chân Khí cảnh!

Quả nhiên giống như đã nói trước đó, dùng viên đan dược này, trực tiếp khiến cho tu vi tăng thêm tròn một cấp bậc.

- Thật là lợi hại... Ta phải thử một chút!

Thấy hắn thành công, đám người Mạc Hiểu, Đỗ Lỗi, Bạch Siêu, Khổng Kiệt cũng không nhịn được nữa, đều bước về phía trước.

Chu Hồng nghĩ thông suốt, mấy người khác cũng hiểu được.

Nếu như Lục lão sư thật sự thành danh sư, làm thân truyền, bọn họ nhất định một lần bay lên trời. Đây là một loại lựa chọn, không có gì đáng để rầu rĩ.

Thời gian không lâu, tất cả mấy người đều đột phá.

- Tốt, tốt lắm!

Nhìn năm vị học viên đều đạt tới võ giả tam trọng Chân Khí cảnh, mắt Lục Tầm tỏa sáng.

Đừng nói là học viên mới, cho dù ở trong đám học viên cũ đã học năm hai, năm ba, thực lực như vậy cũng có thể tiến vào vị trí sát đầu.

- Ngày mai sẽ là thời khắc Lục Tầm ta biểu hiện. Đến lúc đó, ta sẽ khiến toàn bộ học viện khiếp sợ, khiến cho tất cả mọi người bàn luận sau lưng ta, đều phải câm miệng lại hết!

Xiết chặt nắm đấm, tự tin bị đả kích của Lục Tầm ban ngày, giờ đã khôi phục lại, hào khí ngất trời.

Chương 280: Bái Sư (hạ) (2)

Thư họa tông sư, tinh thông trà đạo tính là cái gì chứ?

Trên phương diện giảng bài, Lục Tầm ta... không thua kém bất kỳ kẻ nào!

Ba vị danh sư, ta cũng chứng minh với các ngươi, ta mới là lựa chọn tốt nhất để làm học đồ!

...

- Lão gia, ba vị danh sư đã chờ khá lâu rồi ạ.

Vừa trở lại phủ đệ, Tôn Cường lại tiến lên nghênh đón.

- Bọn họ tới sao?

Còn nghĩ một lát nữa có nên phái người tìm bọn họ tới hay không, không nghĩ tới ba người này còn muốn tích cực hơn cả mình. Trương Huyền khẽ cười.

Đi vào phòng tiếp khách, hắn quả nhiên thấy ba vị danh sư ngồi ở trong đó. Thấy hắn đi tới, tất cả đều hưng phấn, mắt tỏa sáng.

- Lưu Lăng (Trang Hiền, Trịnh Phi) ra mắt Dương sư!

Ba người vội vàng khom người.

- Không biết muộn thế này, ba vị tìm Dương mỗ có chuyện gì?

Trương Huyền ngồi xuống, sai người ta pha chén trà, chậm rãi uống một ngụm, lúc này thần sắc thản nhiên mới nhìn qua.

Đi tới Điền phủ một chuyến, trở về học viện một chuyến, lúc này trời đã tối đen, thời gian không còn sớm nữa.

- Dương sư, ba người chúng ta thành khẩn bái ngươi làm sư, mong rằng có thể được thu nhận!

Đám người Lưu Lăng vội vàng đứng lên, hai tay ôm quyền, khom người đến cùng, khẩn trương nhìn qua.

Nghe đạo lý có trước sau, thuật nghiệp có chuyên công. Tuổi tác của bọn họ tuy rằng lớn hơn vị Dương sư này rất nhiều, nhưng đối phương rõ ràng lợi hại hơn bọn họ. Bái sư, không thể chỉ nhìn tuổi.

- Muốn bái ta làm sư sao?

Nâng chén trà lên, khẽ thổi lá trà đang bồng bềnh ở phía trên, khuôn mặt Trương Huyền không có chút biến hóa nào.

Có kinh nghiệm ngụy trang mấy ngày qua như thế, hắn đã không còn là tiểu tử mới mọc tóc rất dễ dàng bị người nhìn ra sơ hở nữa. Từng hành vi cử chỉ của hắn đều tự mang theo phong độ và uy nghiêm.

Gian phòng trở nên nặng nề.

- Đúng. Ba người chúng ta tuy rằng bất tài, nhưng có thể phụng dưỡng bên cạnh, chia lo giải nạn cho lão sư.

Đám người Lưu Lăng hít thở dồn dập.

Mấy lần trước qua đây, tuy rằng bọn họ cũng bày tỏ ý muốn bái sư, lại không có nói thẳng. Lần này nói thẳng ra, một khi bị từ chối, lại không có đường sống quay về nữa. - Nếu như ta không nhìn nhầm, các ngươi muốn bái ta làm sư. là bởi vì tu luyện đạt tới bình cảnh, không có cách nào đột phá. Mà một khi trở thành học sinh của ta, có lẽ lại có thể phá tan cửa ải cuối cùng này, tiến thêm một bước.

Cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói Trương Huyền hoàn toàn không có chút dao động, trầm tĩnh giống như băng lạnh.

- À... đúng!

Bị vạch trần mục đích, sắc mặt đám người Lưu Lăng đồng thời đỏ lên.

- Vẫn tính là thành thực!

Thấy bọn họ không phủ nhận, Trương Huyền gật đầu.

- Mong rằng Dương sư thành toàn!

Đám người Lưu Lăng cắn răng một cái.

Trương Huyền không trả lời, chậm rãi để chén trà xuống, đứng dậy, đi tới trong phòng khách.

Lại ở thời điểm ba vị danh sư, không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì, giọng nói bình thản của hắn vang lên.

- Dương Huyền ta du lịch các nước, luôn luôn thích yên tĩnh, không biểu lộ thân phận. Thiết nghĩ, các ngươi qua lại các vương quốc khác, cũng chưa từng nghe qua cái tên này của ta đúng không!

- Vâng!

Bọn họ trước nghe được cái tên Dương Huyền này, từng chuyên môn điều tra qua. Rất nhiều vương quốc xung quanh, quả thật không có người này. Ban đầu vốn tưởng rằng sử dụng tên giả. Hiện tại xem ra, là Dương sư giấu mình, không muốn nhiều lời.
- Nếu như ta không muốn để cho người khác biết, không có người nào biết ta là danh sư. Cho dù ngươi đến Danh Sư Đường đi thăm dò, cũng khẳng định không điều tra ra được.

Trương Huyền tiếp tục mở miệng:

- Nhưng ta ở Thiên Huyền quốc, lại biểu lộ thân phận, thậm chí ra tay chỉ điểm cho người ta. Các ngươi biết tại sao không?

Hắn nói như vậy, là sớm đánh một dự phòng châm trước cho đối phương, “Dương Huyền” vốn chính là giả, đi Danh Sư Đường điều tra, đương nhiên không điều tra ra được.

Chỉ có điều, có cái này lót đường, không điều tra ra được nữa, chẳng những không cảm thấy là giả, lại còn cho rằng là núi cao ngước mắt nhìn, sùng bái không thôi.

Ngay cả Danh Sư Đường cũng không điều tra ra được... cần lợi hại tới mức nào?

- Chúng ta ngu muội!

Đám người Lưu Lăng nhìn qua.

Thật ra liên quan tới điểm ấy, bọn họ cũng cảm thấy kỳ quái.

Danh sư lợi hại như thế, nếu quả thật không muốn dính vào thế tục, ai có thể biết?

Nhưng hết lần này tới lần khác huyên náo đến mức người người trong toàn bộ Thiên Huyền quốc đều biết.

- Bởi vì ta du lịch tới nơi đây, vừa vặn gặp được một vãn bối không tệ, không nhịn được lòng yêu thích, thu làm thân truyền. Chỉ có điều... ta cũng không ở lại chỗ này quá lâu, sợ hắn bị ủy khuất, lúc này mới cố ý để lộ thân phận, cho hắn một danh hiệu.

Chắp hai tay ở sau lưng, Trương Huyền trực tiếp đứng ở trong đại sảnh, cao lớn giống như một ngọn núi cao.

- Vãn bối không tệ? Thu làm thân truyền?

Đám người Lưu Lăng liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên nghĩ tới điều gì, đồng tử đồng thời co lại:

- Lẽ nào, lẽ nào... học sinh thân truyền của Dương sư là... Trương Huyền lão sư ở Học viện Hồng Thiên?

Nếu quả thật là như vậy thì đúng là chuyện đã thông suốt.

Một lão sư cấp thấp ở vương quốc hẻo lánh, có thể nói ra lý luận lợi hại như vậy, còn là thư họa tông sư, tinh thông trà đạo. Mấu chốt nhất... ba danh sư mình thu nhận, cũng không không muốn đáp ứng.

Chỉ sợ cũng chỉ có là học sinh của Dương sư, mới có năng lực như vậy.

Thấy đối phương phản ứng còn nhanh hơn mình tưởng, tiết kiệm khỏi phải phí miệng lưỡi, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

- Ừ, Trương Huyền là học sinh thân truyền của ta. Nếu như các ngươi cũng muốn bái nhập môn hạ của ta... Hắn chính là...

- Đại sư huynh!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau