THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2736 - Chương 2740

Chương 2736: Nương thân gả cho? (1)

- Ngô Đạo kính, ngươi nói... Ta thua?

Khó tin, cũng nhịn không được nữa, Trương Tử Tình hỏi.

- Không sai, tác phẩm này của hắn, dùng phương pháp vẽ tranh đơn giản nhất, nhưng nhắm thẳng vào chân ý, Thư Họa sư cửu tinh bình thường cũng không thể làm được, dù tác phẩm của ngươi không tệ, nhưng lại xa xa không bằng...

Ngô Đạo kính lên tiếng.

Loại vũ khí cấp bậc này, đã có linh tính thuộc về mình, có thể cùng người đối thoại giao lưu.

- Hắn dùng kiếm ở phía trên vẽ lên mấy lần, ngay cả một dấu vết cũng không có lưu lại... Làm sao có thể Thư Họa sư cửu tinh cũng làm không được...

Trương Tử Tình sắp nhổ hết tóc.

Mở mắt nói lời bịa đặt, cũng không thể nói như vậy a?

Nhiều người như vậy đều tận mắt nhìn hắn vẽ tranh, tiện tay ở trên mặt đất cầm lấy một tảng đá, dùng kiếm để điêu khắc... Phía trên cái hoa văn gì cũng không có, ở đâu ra tranh?

- Cẩn thận đến trước mặt quan sát, nhất định có thể phát hiện đặc thù...

Thấy nàng không hiểu, Ngô Đạo kính lắc lư một cái, không nói thêm lời, dường như vẫn đắm chìm trong tác phẩm mỹ lệ, không cách nào tự kềm chế.

Chần chờ một chút, đi tới trước mặt cái bàn, Trương Tử Tình cúi đầu nhìn sang phiến đá.

Mặt ngoài phiến đá còn có bụi bặm, lúc trước thợ đá điêu khắc ra vẫn còn dấu vết, từng đạo hoa văn, cùng hòn đá trên mặt đất giống nhau như đúc, không có bất kỳ đặc thù gì.

- Phía trên này không có tranh ah... Nhìn kỹ một chút, cũng không phát hiện phía trên có dấu vết kiếm khí lưu lại, càng nghĩ càng kỳ lạ, thần thức khẽ động, lan tràn ra. Con mắt không nhìn thấy, có lẽ thần thức có thể quan sát ra vấn đề.

- Ừm?

Thần thức bao phủ phiến đá, thân thể của Trương Tử Tình nhất thời cứng đờ, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy:

- Cái này, cái này...

Bờ môi không ngừng run rẩy, dường như khó tin mình nhìn thấy.

- Làm sao vậy?

Đám người Trương Vô Trần cũng nhíu mày, thần thức nhịn không được lan tràn ra. Vừa xem xét, đồng dạng ngây người tại chỗ.

- Không sai, phiến đá này, là ta dùng kiếm khí vẽ ra, không phải là tồn tại chân thực, tảng đá trước đó, sớm đã vỡ thành bột phấn, bị ta thu vào trữ vật giới chỉ... Thấy bọn họ nhìn ra vấn đề, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Vừa rồi kiếm khí ngang dọc, người ngoài thoạt nhìn, trên tảng đá cái gì cũng không có lưu lại, trên thực tế, chỉ dùng kiếm khí, lấy tảng đá vừa rồi làm mẫu, lần nữa vẽ ra một cái giống nhau như đúc.

Thời điểm còn là Thư Họa sư thất tinh, hắn liền lĩnh ngộ hư không lâm thư, có thể vẽ tranh ở trên không trung, để cho người ta khó phân thật giả, lúc này đạt tới bát tinh đỉnh phong, tự nhiên càng không thành vấn đề.

Mặc dù là kiếm khí tổ hợp thành, không dùng thần thức quan sát, coi như Thư Họa sư cửu tinh cũng khó có thể phân biệt.

Nguyên nhân chính là như vậy, mặc kệ là Trương Tử Tình, hay Vô Trần, Vô Chân, đều không có phát giác được dị thường, nằm mơ cũng không nghĩ đến, tảng đá trước đó tiện tay từ dưới đất nhặt lên đã biến mất, trước mắt là một bức tranh!

- Vẽ đá, vậy mà chúng ta không thể nhìn ra...

- Tử Tình chỉ để cây trúc có linh tính, thoạt nhìn giống thật, mà hắn đã vượt ra loại cảnh giới này, lấy giả đánh tráo, ai cũng nhận không ra...

Hiểu ra, Trương Vô Trần, Trương Vô Chân khó mà tin được.

Thư Họa sư cửu tinh chân chính, vẽ ra mà nói, có thể lấy giả đánh tráo, người thật khó phân biệt, không nghĩ tới, thanh niên này cũng có thể làm được. Chẳng lẽ, hắn đã là cửu tinh? Nếu thực như thế, quá kinh khủng đi!

- Ta... Thua!

Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve nham thạch trước mắt, phát hiện cùng thật không có gì khác nhau, không phải thần thức dò xét, không thể nhận ra, khuôn mặt Trương Tử Tình trắng bệch, tự lẩm bẩm.

Vốn cho rằng đối phương tuỳ tiện đâm ra kiếm khí, làm sao cũng không nghĩ đến, thật sự là đang vẽ tranh, hơn nữa, còn có linh tính như vậy, ai cũng phân biệt không ra.

Chương 2737: Nương thân gả cho? (2)

Khó trách Ngô Đạo kính nói nàng thua... lại thua, nát bét, căn bản không ở cùng một đẳng cấp.

- Chỉ dùng kiếm, liền vẽ ra loại tác phẩm cấp bậc này, ngươi... Dùng bút lông, sẽ mạnh bao nhiêu?

Cũng nhịn không được nữa, nhìn lại thanh niên trước mắt.

Đối phương nói nghiêm túc, nàng còn tưởng rằng muốn lấy ra năng lực toàn bộ, không nghĩ tới chỉ dùng kiếm, liền làm ra một bộ tác phẩm nàng cũng không cách nào vượt qua... Thật muốn dùng bút lông, lại nên mạnh cỡ nào?

- Ta không có lừa ngươi, là thật đang vẽ tranh nghiêm túc!

Thấy nàng hoảng sợ, Trương Huyền gật đầu cười:

- Nói thật, ngươi lý giải thư hoạ, quả thực rất mạnh, nếu không phải vì vượt qua ngươi, ta có khả năng tùy tiện tìm cỏ dại vẽ lên, không có khả năng dùng kiếm! Thật ra thì, thật muốn dụng tâm vẽ tranh, kiếm hay bút lông, không có khác nhau quá nhiều.

- Cỏ dại?

Da mặt Trương Tử Tình co lại:

- Thứ này làm sao vẽ tranh?

- Rất đơn giản...

Nhìn chung quanh một vòng, ngón tay Trương Huyền điểm một cái, trong hoa viên cách đó không xa, một cây cỏ dại bay tới, rơi vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng vung lên.

Rầm!
Nước trong ao bay tới, rơi vào trên cỏ dại, Trương Huyền nắm sợi cỏ, từ từ vũ động ở trên không trung.

Xì xì xì xì...

Không khí bốn phía lập tức sền sệt, trong khoảnh khắc, một dòng sông rộng lớn xuất hiện ở trước mặt mọi người, lao nhanh gào thét, tựa như lúc nào cũng sẽ chảy ra, bao phủ cả tiểu viện.

- Hư không vẽ tranh, không dùng mực nước, dùng nước vẽ ra dòng sông?

Trương Tử Tình nuốt ngụm nước bọt.

Nàng vẽ tranh, phải dùng bút lông trân quý nhất, cùng mực nước trân quý nhất, vẫn cảm thấy như vậy, mới có thể đẩy cảnh giới tác phẩm tới đỉnh phong, nhìn thấy đối phương mới hiểu được, căn bản không phải chuyện như vậy.

Hạ bút thành văn, không có gì không thể làm tranh, không có gì không thể vào tranh... Đây mới thật sự là thư hoạ đại tông sư, chân chính nghiên cứu thư hoạ đến tận xương tủy.

- Bức họa này... so với Sơn Trúc đồ của ta, ý cảnh còn cao hơn! Nhìn một hồi, mặc dù Trương Tử Tình không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận, đối phương dùng cỏ dại cùng nước ao, tùy tiện vẽ sông này, so với Sơn Trúc đồ của nàng vẫn cao minh hơn không ít.

- Nha... Vừa rồi vẽ đá, ta lý giải thư hoạ lại tiến bộ một ít, cho nên hiện tại dùng cỏ dại, cũng vẽ không tệ...

Trương Huyền giải thích nói.

Học được năng lực của Thư Họa sư bát tinh, hắn rất ít vẽ tranh, vừa rồi tảng đá kia, xem như lần đầu tiên nghiêm túc, kết quả từ đó nhận được không ít kinh nghiệm quý báu, cho nên lý giải đối với họa đạ, càng sâu một bước.

Bởi vậy, tùy tiện dùng cỏ dại vẽ, cũng để ý cảnh vượt qua đối phương.

- Lại tiến bộ?

Thân thể lần nữa lắc lư, trước mắt Trương Tử Tình biến thành màu đen.

Nàng tự nhận là ở trên thư hoạ, có được thiên phú không người có thể so sánh, nhưng so sánh với vị trước mắt này, kém vẫn quá xa, không thể so sánh nổi!

- Tử Tình tiên tử, ta nhớ được ngươi từng nói, chỉ cần thế hệ trẻ tuổi, có người có thể ở trên cầm kỳ thư họa vượt qua ngươi, bất kể là ai, đều sẽ gả cho... Không biết có phải thật hay không?

Đột nhiên, trong đám người có một thanh niên hô lên.

- Cái này...

Trương Tử Tình sững sờ, ngay sau đó lần nữa nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, chân mày hơi nhíu lại.

Chương 2738: Trương Giang (1)

Thân là đệ nhất tài nữ, danh khí lớn, lại thêm dung mạo mỹ lệ, mỗi ngày đều có không ít tỏ tình, để nàng phiền muộn không thôi.

Bởi vậy, từng ngang nhiên tuyên bố, bất kể là ai, chỉ cần tuổi tác không cao hơn ba mươi, có thể ở cầm, kỳ, thư, họa vượt qua nàng, liền sẽ không chút do dự gả cho đối phương!

Nói như vậy, chỉ là lời chối từ, tránh khỏi người khác quấy rối, dù sao, có thể thắng được nàng hầu như không tồn tại... Ai nghĩ đến, thực sự có người ở trên thư hoạ vượt qua, hơn nữa dễ dàng như vậy!

- Mặc dù tính cách của người này không tốt lắm, nói chuyện cũng không dễ nghe, nhưng... Có bản lĩnh thật sự, có thể gả cho hắn, cũng không tệ...

Người khác nhấc lên, trong lòng nhịn không được toát ra ý nghĩ.

- Không biết... Trương sư có biết đánh đàn hay không?

Kìm nén không được nhìn lại.

- Hiểu sơ một chút!

Trương Huyền gật đầu.

Mặc dù đã là Ma Âm sư bát tinh, nhưng vẫn phải khiêm tốn một chút.

- Vậy... Đánh cờ thì sao?

- Hoàn toàn không hiểu!

Trương Huyền lắc đầu.

Chức nghiệp học không ít, nhưng mà không có học qua kỳ thuật, có thể nói một chữ cũng không biết.

- Không biết không sao, ta có thể dạy ngươi... Trương sư có bằng lòng đi thanh nhã tiểu trúc của ta, cùng nghiên cứu cầm kỳ thư họa hay không?

Khuôn mặt Trương Tử Tình đỏ lên nói.

Nói như vậy, đã coi như là thổ lộ. - Cầm kỳ thư họa?

Trương Huyền lắc đầu:

- Loại phụ tu này, chỉ tùy tiện học một ít, tiêu khiển giải trí mà thôi, thư hoạ cũng chỉ học không đủ hai ngày, chuyên môn nghiên cứu... Liền thôi!

Hắn tới là muốn đánh mặt Trương gia, ép tiểu thiên tài xuất hiện, nào có thời gian học cầm kỳ thư họa gì?

Lại nói, nhìn vài cuốn sách là được, còn cần theo ngươi học?

Nghe được đối phương cự tuyệt, vẻ mặt Trương Tử Tình khó coi, có điều ngay sau đó lộ ra vẻ khó tin:

- Ngươi nói, ngươi học thư hoạ, tổng cộng học không đến hai ngày?

- Ừm!

Trương Huyền suy tư một chút, gật đầu:

- Toàn bộ thời gian cộng lại, hẳn không đến... Học tập Thư Họa sư, chỉ là vì khảo hạch Danh Sư, dùng thời gian không nhiều, mỗi cấp bậc một canh giờ, hiện tại đạt tới bát tinh, cũng chỉ có tám canh giờ mà thôi, coi như cộng thêm đọc sách, hẳn là cũng sẽ không vượt qua hai ngày... Nói như vậy, không tính khoác lác. Ừm, không nói một ngày, đã rất phù hợp bản tính khiêm tốn của hắn.

- Không đến hai ngày, lý giải thư hoạ cao thâm như vậy?

Trương Tử Tình không tin.

- Đã thua, liền cho ta tiền đặt cược đi...

Không thèm để ý đối phương chấn kinh, Trương Huyền nhìn qua. Bởi vì có Linh Thạch tuyệt phẩm, hắn mới đồng ý cá cược, đã thắng, đương nhiên phải lấy.

- Linh Thạch...

Lúc này mới nhớ tới vừa rồi cá cược, Trương Tử Tình mỉm cười:

- Vừa rồi vị bằng hữu nào nói, chắc hẳn ngươi cũng nghe đến, chỉ cần cầm kỳ thư họa vượt qua ta, ta liền có thể gả cho hắn... bây giờ ngươi ở thư hoạ đã vượt qua ta quá nhiều, chỉ cần hai loại cầm kỳ không kém... Cùng kết liền cành, cũng sẽ không phải không có khả năng...

Nói đến đây, khuôn mặt đỏ lên.

Một nữ hài, lời nói đến nước này, xem như cực kỳ lớn mật.

Bất quá, gánh vác lấy tên tuổi đệ nhất tài nữ, thanh cao đã quen, thật vất vả gặp phải một vị, chân chính có thể vượt qua nàng, không khỏi cũng có chút ý nghĩ.

- Thế nào, ngươi là muốn trốn nợ, không nguyện ý trả cho ta một viên Linh Thạch tuyệt phẩm kia?

Da đầu Trương Huyền nổ tung, con mắt trợn tròn, tràn đầy tức giận.

Vừa rồi thời điểm đánh cược, nói rất hay, thua liền cho, làm sao, hiện tại thật thua, không dám thừa nhận, còn muốn gả cho mình... nằm mộng đẹp cái gì!

- A?

Chương 2739: Trương Giang (2)

Trương Tử Tình cắn răng.

- Thua thì thua, một viên Linh Thạch tuyệt phẩm nhất định phải cho!

Trương Huyền nghĩa chính ngôn từ:

- Đừng trốn tránh, muốn trốn nợ, không có cửa đâu!

Lần này chuyên môn đánh mặt Trương gia, thay Lạc Nhược Hi trút giận, lại cưới nữ nhân trở về, còn làm sao có mặt gặp người?

- Ngươi...

Trương Tử Tình thật muốn điên rồi.

Náo loạn nửa ngày, bản thân ở trong lòng đối phương, ngay cả một viên Linh Thạch cũng chưa tới... Đường đường Trương gia đệ nhất tài nữ, không bằng một viên Linh Thạch tuyệt phẩm... Truyền đi, mất mặt cũng ném chết!

- Cái này... Cái này, Trương Huyền thưởng thức... Thật đúng là đủ kỳ lạ!

Trương Vô Trần mở to hai mắt nhìn, nhẫn nhịn nửa ngày, mới nói ra một câu.

- Đúng vậy a, ta vẫn là lần đầu tiên, gặp phải người có thể cự tuyệt Tử Tình, hơn nữa... hùng hồn như thế!

Vô Chân trưởng lão cũng khó tin.

Người lợi hại gặp qua không ít, nhưng anh hùng nan quá mỹ nhân quan, vị trước mắt này ngược lại tốt, tài nữ như Trương Tử Tình, mỹ nữ đưa ra loại yêu cầu này cũng bị cự tuyệt, chỉ vì một viên Linh Thạch tuyệt phẩm... Nói thật, thật muốn cưới đối phương, lấy giao thiệp cùng năng lực của nàng, Linh Thạch tuyệt phẩm mà thôi, còn không muốn bao nhiêu có bao nhiêu?

- Đoán không sai, hắn là không muốn cùng Trương gia có quá nhiều liên quan!

Cảm xúc xong, Trương Vô Trần cũng hiểu được, nhịn không được lắc đầu.

Đối phương lý giải trận pháp, khải linh, giám bảo, thư hoạ sâu như vậy, đủ thấy là người cực kỳ thông minh, làm sao không lý giải ý tứ của Trương Tử Tình, biết còn nói ra lời kia, rõ ràng là không muốn cùng Trương gia dính líu quá nhiều.
- Trương Huyền, tại hạ Trương gia Trương Giang, có dám cùng ta so sánh một trận không?

Cự tuyệt Trương Tử Tình, dẫn đến tuấn kiệt Trương gia nổi giận, một thanh niên tung người từ trong đám người bay ra, rơi vào trước mặt.

- So cái gì?

Trương Huyền nhấc mí mắt.

Thế hệ trẻ tuổi Trương gia, lẫn trong đám người, cố ý tìm hắn để gây sự, đã sớm nhìn ở trong mắt, dù sao lần này tới là muốn làm lớn chuyện, chủ động xông lại tự nhiên tốt nhất.

- Tại hạ không có sở trường khác, nhưng thuần thú nhất đạo không ai bằng, ngươi nhục tài nữ Trương gia ta, có dám so với ta thuần thú không?

Trương Giang nói.

- So như thế nào?

- Rất đơn giản, ba năm trước, Trương gia bắt đến một Thánh thú hung mãnh, đến bây giờ còn không có người có thể thuần phục, ta cũng không có thành công, chỉ cần ngươi có thể thành công, ta liền thừa nhận phương pháp thuần thú của ngươi càng tốt hơn ta!
Trương Giang hừ lạnh.

- Nếu ta thuần phục không được thì sao?

Trương Huyền lắc đầu.

Cái tên này rõ ràng đào hố, chính ngươi cũng không thuần phục được, khẳng định rất khó, ta đồng dạng thuần phục không được, chẳng phải thua?

Mặc dù hắn thuần thú lợi hại, nhưng cũng chỉ hạn chế ở nắm giữ huyết mạch Long tộc, hoặc là một ít Thánh thú thực lực thấp hơn hắn, tu vi quá cao, sẽ không có biện pháp quá tốt.

- Ta nghe nói, ngươi có thể tuỳ tiện thuần phục linh tính đại trận, làm sao, để ngươi thuần phục Thánh thú, cũng không dám?

Khóe miệng Trương Giang nâng lên, nhìn lại:

- Ta cùng Thánh thú kia, chỉ ở chung được ba ngày, độ thân thiện đã đạt đến hai mươi lăm, nếu như ngươi trong vòng ba ngày, có thể vượt qua cái này, dù không có thuần phục thành công, ta cũng thừa nhận vượt qua ta!

- Hai mươi lăm?

Thấy có quy tắc, lúc này Trương Huyền mới nhẹ gật đầu, nhìn lại:

- Nếu như... Ta thuần phục con thánh thú này, nó quy ta sao?

Cái này phải nói trước, dù sao đối phương bắt, nếu không cho mình, vậy quên đi.

- Dù thánh thú này là gia chủ tự tay bắt về, ý định tự mình thuần phục, nhưng nếu như ngươi có thể thành công, mang hắn đi cũng không sao!

Trương Giang gật đầu, mắt sáng lên, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn:

- Bất quá... Nếu như ngươi thua, ta cũng không hỏi ngươi muốn Linh Thạch tuyệt phẩm, chỉ cần ngươi quỳ xuống xin lỗi Tử Tình, sau đó... Lập tức cút khỏi Trương gia cho ta!

Chương 2740: Có muốn báo thù hay không? (1)

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Tuy không xác định, có thể thuần phục Thánh thú đối phương nói hay không, nhưng vượt qua vị trước mắt này không khó lắm.

Huống chi, vẫn là cha của tiểu thiên tài bắt đến, bất kể như thế nào trước thuần phục lại nói, nếu không, làm sao bức tên kia đi ra?

Làm sao thay Kiếm Tần Sinh trút giận?

Nếu như tên tiểu thiên tài kia, thật không dám đi ra, vậy trước tiên đánh cha hắn một trận tơi bời lại nói... Ai bảo hắn sinh ra nhi tử không biết xấu hổ như vậy... Tử không dưỡng, lỗi của cha!

- Vậy thì bắt đầu đi...

Thấy hắn đồng ý, ánh mắt Trương Giang hiện lên hưng phấn, bàn tay lớn vẫy một cái, sau lưng có một lão giả lập tức lui ra ngoài, biến mất ở trước mắt mọi người, thời gian không dài, lần nữa trở về, cổ tay khẽ đảo, một chiếc lồng to lớn xuất hiện ở trên quảng trường.

Chiếc lồng đường kính chừng hơn bốn mươi mét, không biết tài liệu gì luyện chế thành, toàn thân đen kịt, mặt ngoài đủ loại hoa văn vây quanh, hiển nhiên bố trí đại trận lợi hại, để sinh mệnh bị cầm tù trong đó không thể chạy trốn.

Trong lồng, một Thánh thú bộ dáng giống như sư tử, nằm rạp trên mặt đất, lười biếng nhìn bốn phía một vòng, ngay sau đó ngủ tiếp.

Cái tên này, thể tích không tính quá lớn, thân dài chỉ có bốn năm mét, hơn nữa cũng không phát ra bất kỳ thanh âm cùng khí tức, nhưng mọi người ở đây, chỉ liếc mắt nhìn, con ngươi đều co rụt lại.

- Là Hỏa Diễm Kỳ Lân thú!

- Đây chính là siêu cấp Thánh thú trưởng thành liền có thể đạt tới Thánh Vực cửu trọng, siêu cấp gia tộc như Trương gia, số lượng cũng không nhiều... Khó trách ngay cả thiên tài như Trương Giang, cũng không thuần phục được!

- Loại Thánh thú này, nếu như có thể thuần phục một con, chẳng khác nào trong nháy mắt nắm giữ sức chiến đấu Thánh Vực cửu trọng...

- Ha ha, nào có dễ dàng như vậy, tên này nắm giữ huyết mạch Thượng Cổ Kỳ Lân, kiêu căng khó thuần, đừng nói muốn thuần phục, tới gần cũng khó khăn, nếu có thể thành công, Hưng Mộng kiếm thánh cũng không nhốt nó ở Trương gia ba năm, không thả ra ngoài!
- Này ngược lại cũng phải...

Sau khi hết khiếp sợ, khuôn mặt mọi người đều ngưng trọng.

- Tam trưởng lão, có muốn ngăn cản một chút hay không?

Chần chờ phút chốc, Vô Chân trưởng lão cũng nhịn không được nữa, nhìn lại.

- Khỏi cần...

Trương Vô Trần lắc đầu.

- Nhưng nếu Hỏa Diễm Kỳ Lân thú bị thuần phục, nhất định phải đi vào lồng sắt, mà một khi tiến vào bên trong, tên này sẽ cuồng bạo hại người... Ba năm qua, hết thảy tổn thương mười ba vị Thuần Thú sư cửu tinh, vị Trương sư này tới so kiếm, bị Thánh thú gây thương tích, ta sợ... Truyền đi không dễ nghe!

Vô Chân trưởng lão vội nói.

Không phải hắn lo lắng, mà là tình huống của Thánh thú kia, người ngoài không biết, hắn biết rất rõ ràng. Quá khó thuần phục!
Ở bên ngoài chiếc lồng, bất kể ăn ngon hay bảo vật, đối phương nhìn cũng không nhìn, mà tiến vào trong lồng, sẽ lập tức gặp phải công kích...

Bởi vì như vậy, ba năm qua Thuần Thú sư cửu tinh tổn thương vượt qua mười vị, Trương Giang để Trương Huyền thuần phục, rõ ràng không có ý tốt, là muốn mượn tay Thánh thú, giáo huấn đối phương một hồi.

- Ta biết những thứ này... Nếu quả thật gặp nguy hiểm, ta sẽ ra tay!

Trương Vô Trần nói.

Đối phương có thể nghĩ đến, hắn làm sao nghĩ không ra, sở dĩ không khuyên giải ngăn trở, là bởi vì Trương Huyền này vừa xuất hiện, liền cho ra chấn kinh thực sự quá nhiều, hắn muốn nhìn một chút, Trương Giang thiết kế cửa ải khó khăn này, đến cùng có thể thông qua hay không.

- Cái này... Tốt a!

Thấy tam trưởng lão nói như vậy, Trương Vô Trần không nói nữa, ngẩng đầu nhìn Trương Huyền, lại thấy hắn cũng mày nhăn lại, tựa hồ suy tư cái gì.

- Hỏa Diễm Kỳ Lân thú...

Trương Huyền đứng tại chỗ, kiến thức về loại Thánh thú này, trong đầu không ngừng chảy xuôi.

Tính tình bản tính của loại Thánh thú này, trong thư tịch của Thánh Tử điện, đều có ghi chép, hơi nhớ lại, liền hiểu mục đích của vị Trương Giang này.

- Loại Thánh thú này, không có huyết mạch Long tộc, thực lực lại siêu cường, muốn thuần phục, quả thực không quá dễ dàng...

Trương Huyền xoa xoa mi tâm, có chút bất đắc dĩ.

Nói thật, sớm biết là cái tên này, hắn sẽ không đáp ứng, coi như phương pháp thuần thú của hắn rất lợi hại, nhưng đối mặt gia hỏa cường đại như thế, sợ cũng bất lực.

Đánh không lại... làm sao thuần phục?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau