THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2731 - Chương 2735

Chương 2731: Ngô Đạo kính (2)

Bất quá, biết lúc này không phải thời điểm xoắn xuýt, bàn tay vạch một cái, một tờ giấy trắng xuất hiện ở trên mặt bàn.

Giấy trắng này, cùng giấy tuyên thành trước đó đã gặp khác biệt, toàn thân trắng tinh, bề mặt sáng bóng trơn trượt, dường như mực nước bình thường, căn bản không dính lên nổi.

- Đây là giấy lưu quang, dùng máu tươi Thánh thú, phối hợp Lưu Quang thạch rèn luyện thành, vẽ tranh ở phía trên, vạn năm bất hủ, không mất màu sắc, mỗi một tấm đều có giá trị không nhỏ...

Đám người Trương Vô Trần ở phía sau nhẹ gật đầu.

Thư Họa sư vẽ tranh, giấy giống như trường kiếm của võ sĩ, cấp bậc càng cao, vẽ ra ý cảnh càng ưu mỹ.

Giấy lưu quang, ở toàn bộ thư hoạ giới cũng cực kỳ nổi danh, bởi vì sản lượng ít, xem như Thư Họa sư cửu tinh, cũng không có mấy tấm, Trương Tử Tình tiện tay lấy ra, hơn nữa dùng để vẽ tranh, xem ra đối với tỷ thí lần này, đã cực kỳ chú trọng.

- Hẳn là tin tức trận pháp sụp đổ truyền đến trong tai, đối phương vừa khéo nói tác phẩm hội họa của nàng không tốt, lúc này mới mượn đề tài nói chuyện, muốn ra oai phủ đầu!

Trong lòng hơi động, Trương Vô Trần hiểu được.

Trận pháp thủ hộ cửa vào Trương gia, bị vị Trương Huyền này phá hư, hai canh giờ trước, hắn liền truyền đến trong tộc, chỉ cần là thế hệ trẻ tuổi, hẳn tất cả đều biết.

Mặc dù Trương Tử Tình là nữ tử, nhưng ý thức gia tộc cực kỳ nghiêm trọng, nhất định tràn đầy không vui, lúc này mới cố ý kiếm cớ, cho đối phương biết, sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên!

Bằng không, nơi này là phòng khách, nàng đường đường gia tộc đệ nhất tài nữ, làm sao lại xuất hiện ở đây, còn cùng vị kia gây ra mâu thuẫn?

Nghĩ đến cái này, kìm lòng không được nhìn sang bốn phía, sửng sốt một chút, nhịn không được lắc đầu.

- Mấy người bọn hắn đều ở đây, đoán chừng vị Trương Huyền này sẽ xui xẻo...
Vô Chân trưởng lão nhìn thấy động tác của hắn, biết hắn nghĩ cái gì, thấp giọng.

- Ha ha, như vậy cũng tốt, để cái tên này biết Trương gia chúng ta lợi hại, không đến quá mức hung hăng...

Trương Vô Trần gật đầu.

Mấy vị đứng đầu nhất của thế hệ trẻ tuổi trong tộc, cơ bản đều đến đây, xem ra phương pháp của đại trưởng lão, thật là không tệ. Thế hệ trẻ tuổi đi khiêu chiến, người ngoài cũng nói không ra cái gì.

Hô!

Hai người lặng lẽ đối thoại, phía trước Trương Tử Tình cổ tay lần nữa khẽ đảo, một cây lông bút xuất hiện.

- Là Thiên Thanh Thánh Hồ bút, dùng lông đuôi Thiên Thanh Hồ làm thành... mức độ trân quý vượt xa giấy lưu quang!

- Một lần lấy ra hai đại bảo vật, tên đối diện kia đoán chừng phải xui xẻo! - Cái này không nhất định, biết rõ Trương Tử Tình thư hoạ mạnh như vậy, còn dám tiếp nhận khiêu chiến, trình độ thư họa khẳng định không yếu, có lẽ sẽ có bảo vật lợi hại hơn!

- Cũng phải...

Nhìn rõ ràng bộ dạng bút lông, bốn phía thảo luận.

Có thể được Trương gia mời, không có chỗ nào mà không phải nhân vật thiên tư trác tuyệt, dù trình độ Thư Họa sư kém, nhưng bút lông nổi danh, vẫn đều nghe nói qua. Thiên Thanh Thánh Hồ bút ở toàn bộ đại lục, cũng được cho đỉnh tiêm.

- Nén hương này thiêu đốt xong xuôi, không hoàn thành được, cũng coi như thua!

Lần nữa lấy ra mực nước, thấm bút, ngón tay của Trương Tử Tình nhẹ nhàng bắn ra, một cây nhang lớn xuất hiện ở giữa trong sân, bắt đầu chậm rãi thiêu đốt, toát ra mùi thơm ngát nhàn nhạt.

Nếu tỷ thí, tự nhiên phải quy định thời gian, nếu không, ngươi vẽ nửa canh giờ, đối phương vẽ mười năm... Hiệu quả làm sao có thể tương đồng?

- Tốt!

Trương Huyền lên tiếng.

Nhìn tốc độ cháy, đại khái không dùng đến nửa canh giờ sẽ tiêu hao hầu như không còn, thời gian này, dùng để vẽ tranh có chút khẩn trương.

- Vậy thì bắt đầu đi...

Thấy hắn đồng ý, Trương Tử Tình lười nhác nói nhảm nữa, bút lông lơ lửng ở trên giấy lưu quang, nhẹ nhàng điểm một cái, một đường cong lập tức hiện ra, lấp lánh ánh sáng để cho người ta lóa mắt.

Chương 2732: Trương Huyền muốn nghiêm túc (1)

- Đây là... Tuyết Nê thủ pháp!

- Truyền thuyết là năm đó Ngô Đạo Tổ sư quan sát chim bay lưỡng lự, mà sáng lập ra thủ đoạn vẽ tranh, tuyết nê hồng trảo, đảo mắt tây đông... Dùng loại thủ pháp này vẽ tranh, ý cảnh xa xăm, còn không có xuất hiện nội dung, đã câu hồn phách người!

- Bộ thủ pháp này, vài vạn năm qua, có thể học được, lác đác không có mấy, không nghĩ tới Tử Tình tài nữ chẳng những học được, còn thi triển trôi chảy như vậy, tỷ thí lần này, khẳng định thắng chắc!

- Xem ra, chỉ cần thư hoạ không cao hơn cửu tinh, không người có thể vượt qua...

...

Bốn phía xôn xao.

Vị Trương gia đệ nhất tài nữ này, vừa ra tay, bút lông, giấy, mực nước, thủ pháp, thậm chí tâm cảnh... Đều không có kẽ hở, hoàn mỹ để cho người ta sợ hãi thán phục.

- Không tệ...

Trương Huyền cũng âm thầm gật đầu.

Thân là Thư Họa sư bát tinh, nhãn lực của hắn so với đám người bốn phía càng thêm cường đại, tự nhiên có thể thấy được cô gái trước mắt, quả thực không dễ dàng đối phó.

So với lúc trước xông Danh Sư lâu gặp phải vị Thánh Tử kia, chỉ mạnh không yếu!

Thánh Tử điện, dù tập hợp vô số thiên tài trong đại lục, nhưng cũng không phải Thánh Tử trong đó, là thiên hạ đệ nhất của thế hệ trẻ tuổi.

Thật giống như Khải Linh sư công hội Trương Phong, mặc dù là Thánh Tử, khải linh thuật ảo diệu vô song, nhưng thật muốn so với Vương Dĩnh mới đi vào tổng bộ, vẫn hơi có không bằng... Nếu không, đối phương cũng sẽ không tìm Trương Huyền hỗ trợ.

Đạo lý giống vậy, vị Thánh Tử kia của Thánh Tử điện, trên thư hoạ rất mạnh, nhưng dường như còn xa xa không bằng vị trước mắt này.

Rầm!
Bút lông nhẹ nhàng vung vẩy trên không trung, cho người ta một loại hưởng thụ, cả người Trương Tử Tình giống như máy móc, khống chế không sai chút nào, mỗi một nét, mỗi một giọt mực nước rơi vào trên giấy lưu quang, đều tản mát ra ánh sáng làm người ta say mê, để cho người ta nhìn một cái, liền rơi vào trong đó, không cách nào tự kềm chế.

- Trương sư... Nàng đã vẽ nhiều như vậy, ngươi cũng nhanh bắt đầu đi, nếu không thật sẽ thua...

Đang quan sát, liền nghe bên cạnh có thanh âm gấp gáp vang lên.

Quay đầu nhìn, chỉ thấy Kiếm Tần Sinh vẫn che trán, tràn đầy bất đắc dĩ.

- Trước không vội...

Nhìn cây nhang lớn trước mắt, thời gian còn lâu, Trương Huyền lắc đầu.

Hắn vẽ tranh cực kỳ đơn giản, mười, hai mươi cái hô hấp liền có thể hoàn thành, không cần thiết đuổi theo.

Biết vị trước mắt này từng xông qua Danh Sư lâu, vượt qua Thánh Tử Thư Họa sư công hội, thư hoạ chi đạo cực kỳ cường đại, Kiếm Tần Sinh không nói thêm lời, tràn đầy xấu hổ nhìn qua:

- Không vội là tốt rồi... Khụ khụ, Trương sư, có thể cùng ngươi thảo luận chút chuyện hay không?
- Sư đệ cứ nói đừng ngại!

Trương Huyền gật đầu.

- Là như thế này... Ngươi bây giờ đại biểu là kiếm đạo... Có thể đừng gây những nghề nghiệp khác hay không...

Dừng lại một chút, Kiếm Tần Sinh nói.

Nói thật, hắn thật có chút hối hận mang cái tên này tới!

Tới là so kiếm, cao thủ am hiểu kiếm pháp còn không có nhìn thấy, trước làm sập trận pháp của người ta, sau đó khải linh tất cả tượng đá... Ngay sau đó lại muốn cùng người tỷ thí thư hoạ... Trận pháp, khải linh, thư hoạ, giám bảo, một cái so một cái trâu... Ngươi thật... Chỉ là tới so kiếm, có thể chú ý thân phận của mình hay không?

Ngươi bây giờ là sư huynh của ta, những nghề nghiệp khác khoa trương như thế, thật được sao?

- Cái này... Nói cũng phải!

Bị hắn hỏi, Trương Huyền tràn đầy xấu hổ gãi đầu một cái:

- Là ta thiếu cân nhắc...

Chỉ nghĩ cho Trương gia một hạ mã uy, lại quên cái này, lấy thân phận kiếm pháp đi tới Trương gia, kiếm còn chưa bắt đầu so, trước làm ra nhiều chức nghiệp như vậy, quả thực khó coi, cho người ta một loại cảm giác không làm việc đàng hoàng.

- Không có việc gì, chỉ cần ngươi nhớ, chúng ta tới so kiếm là tốt rồi...

Thấy hắn thừa nhận, Kiếm Tần Sinh không tiện nói tiếp, đành phải nhẹ gật đầu.

Nếu không phải bởi vì hắn, đối phương cũng khó có khả năng tới, cho dù có chút sai lầm, cũng là cảm kích, không trách cứ được.

Chương 2733: Trương Huyền muốn nghiêm túc (2)

- Ta nhớ...

Trương Huyền nhẹ gật đầu, đang muốn nói tiếp, liền nghe phía trước có thanh âm.khen hay

- Quá lợi hại, nhanh như vậy liền hoàn thành!

- Bức tranh đẹp quá, Tử Tình tiên tử, có thể bán bức họa này cho ta? hay không

- Thời gian ngắn như vậy, liền thành công vẽ tranh, không hổ là thiên tài Thư Họa sư công hội ngàn năm không gặp...

...

Bốn phía tràn đầy thảo luận, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cô bé trước mắt, trên không vung vẩy bút lông đã ngừng lại, một bức họa xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Là một bộ núi trúc.

Mặc dù không có thực vật khác phụ trợ, nhưng mỗi một cây trúc, đều giống như mọc ở trên giấy, xanh biên biếc, ở dưới gió nhẹ thổi, không ngừng lắc lư, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ bên trong mọc ra.

Hết thảy mười mấy cây trúc, mỗi một cây, đều tựa hồ có tình cảm cùng sinh mệnh của mình, hình thái khác nhau, không có một chỗ tương tự.

- Trao cho đồ vật vẽ ra linh tính, tựa như đang sống, lợi hại!

Trương Huyền lần nữa gật đầu.

Vốn cho rằng tùy tiện làm một bức họa liền có thể chiến thắng, hiện tại xem ra, không có dễ dàng như vậy.

Trình độ của cô gái trước mắt này, so với hắn tưởng tượng còn cao minh hơn không ít.

Thư hoạ, cũng không phải càng phức tạp, màu sắc càng rực rỡ thì cấp bậc càng cao, đại âm hi thanh, đại tượng vô hình, rất nhiều danh họa chân chính, thật ra thì đều cực kỳ đơn giản. Thật giống như kiểm nghiệm một đầu bếp có lợi hại hay không, liền để hắn thái sợi khoai tây vậy. Càng đơn giản, càng biểu hiện công lực.

Rừng trúc trước mắt này, thoạt nhìn hời hợt, có chút mùi vị lục thực, nhưng trên thực tế, cẩn thận quan sát, liền có thể phát hiện, trong đó mỗi một cây, đều giống như đang sống, có được sinh mệnh đặc biệt thuộc về mình.

Hơn nữa, ở giữa mỗi một cây, hư thực gặp lại, xen vào nhau tinh tế, đã có hình thức ban đầu của thế giới trong tranh.

Nếu không phải đối phương tuổi còn nhỏ, nhận tu vi hạn chế, chỉ sợ đã có thể làm ra tác phẩm hội họa đỉnh phong nhất, xung kích Thư Họa sư cửu tinh.

- Khó trách những người khác nói, tác phẩm hội họa cửu tinh không ra, muốn vượt qua rất khó...

Trương Huyền cảm xúc một tiếng, cảm nhận được áp lực nồng đậm. Muốn vượt qua bức họa này của đối phương, chỉ sợ chỉ có tác phẩm cửu tinh chân chính.

- Thế nào, Trương sư đây là muốn chủ động nhận thua ư?

Đang suy tư, liền nghe thanh âm của nữ hài vang lên.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy khóe miệng của Trương Tử Tình mang theo cười lạnh.

Hiện tại nàng rốt cuộc minh bạch, vì sao đối phương không cần cược tranh của nàng, mà là một viên Linh Thạch tuyệt phẩm, tranh nàng trân quý như vậy, thật muốn thua, đối phương nhất định thua không nổi...

Lúc này mới cố làm ra vẻ huyền bí, cho cái bậc thang đi xuống.

- Nhận thua? Cái này sao có thể?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ngươi vẽ rất tốt, đã như vậy, ta cũng muốn lấy ra chút bản lĩnh thật sự...

Cảm xúc một tiếng, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường kiếm, ở trên không trung run một cái, lắc đầu thu về nhẫn, lại lấy ra một chuôi, run một cái, lần nữa lắc đầu thu về.

Như thế liên tục, rốt cuộc tìm được một chuôi trường kiếm dường như thích hợp, cầm ở lòng bàn tay, nhìn chung quanh một vòng, đột nhiên bàn chân đạp mạnh mặt đất.

Phần phật!

Một phiến đá phẳng ở dưới chân bay lên, rơi vào trước mắt.

- Ta bắt đầu...

Trương Huyền cười nhạt một tiếng, cầm trường kiếm trong tay đâm tới phiến đá.

- Ngươi không dùng bút lông? Không dùng giấy lưu quang... Dùng kiếm cùng phiến đá vẽ tranh?

Thân thể mềm mại vụt qua, Trương Tử Tình như có nghiệp hỏa bay lên, suýt chút nữa nổ tung.

Chương 2734: Trương Huyền chiến thắng? (1)

Nàng là Trương gia đệ nhất tài nữ, càng là thiên tài Thư Họa sư đỉnh phong nhất, không so đo thân phận cùng một vô danh tiểu tốt tỷ thí, đã rất mất mặt, không những không cảm kích, còn qua loa như vậy...

Đây là nghiêm túc ngươi nói?

Ai nghiêm túc vẽ tranh, không cần bút lông, không cần giấy đặc thù, mà dùng trường kiếm?

Nàng buồn bực sắp bùng nổ, một bên thân thể của Kiếm Tần Sinh cũng nhoáng một cái, muốn thổ huyết.

Mới vừa cùng đối phương nói, tới đại biểu là kiếm đạo, kết quả, liền dùng kiếm vẽ tranh... Mũi kiếm sắc bén băng lãnh, dùng để vẽ tranh, độ khó so với bút lông tăng lên gấp mấy lần, ta ý tứ chỉ là để ngươi nhớ thân phận cùng trách nhiệm của mình, đừng bởi vì nhỏ mất lớn...

Cũng không có ý để ngươi làm như vậy ah!

Người ta dùng Thiên Thanh Thánh Hồ bút, giấy lưu quang, Tuyết Nê thủ pháp... Đủ loại thủ đoạn liên tiếp xuất hiện, ngươi giống như thợ thủ công bình thường, điêu khắc ở trên hòn đá...

Có cần trò đùa như thế hay không?

Khắp khuôn mặt là tuyệt vọng, không cần nghĩ, tỷ thí lần này khẳng định thua.

- Người này... Trong đầu có sắt a?

Trương Vô Trần cũng há miệng, hồi lâu khép lại không được.

Gặp qua đầu óc có vấn đề, cũng không có gặp qua vấn đề lớn như thế. Dùng kiếm vẽ tranh... Đây là phát điên cái gì?

- Đoán chừng là cảm thấy không vượt qua được Tử Tình, lại không muốn mất mặt...

Vô Chân trưởng lão phỏng đoán.

- Ừm...

Nghĩ một lát, thực sự không hiểu mục đích của đối phương, Trương Vô Trần đành phải gật đầu.

Trương Tử Tình có thể được gọi là Trương gia đệ nhất tài nữ, trình độ trên thư hoạ so với một chút Thư Họa sư bát tinh đỉnh phong uy tín lâu năm, cũng chỉ mạnh không yếu, cùng độ tuổi, dù biết vị trước mắt này xông qua Danh Sư lâu, cũng không cảm thấy có thể thắng được. Thắng không nổi, lại không muốn hao tổn mặt mũi, cũng chỉ có thể hồ giảo man triền, đến lúc đó không sánh bằng, cũng có thể đẩy trách nhiệm đến giấy cùng bút lông.

Rõ ràng mục đích của đối phương, lắc đầu, nhìn về phía trước, ngay sau đó lại ngẩn ngơ.

Chỉ thấy Trương Huyền tay cầm trường kiếm, mũi kiếm cách phiến đá chừng một thước, cánh tay không ngừng xoay chuyển, trường kiếm vũ động, kiếm khí ngang dọc, che giấu cả tấm nham thạch, lại không lưu lại dấu vết mảy may ở phía trên.

Thật giống như nhìn người lên đồng, hoàn toàn xem không hiểu làm gì.

- Tiểu tử này... Điên rồi sao?

- Ta cảm thấy hẳn vậy, nếu không một người cầm kiếm nhảy cái gì?

Bốn phía cũng lặng ngắt như tờ, đám người từng cái mặt mũi tê tê.

Gặp qua đủ loại thủ đoạn vẽ tranh, có văn nhã, có điên cuồng, có phong tao, có trang nghiêm... Tựa như vừa rồi Trương Tử Tình, mỗi một bút đều linh khí mười phần, cho người ta một loại hưởng thụ, nhưng cái trước mắt này, co giật nhảy loạn, trên phiến đá lại một chút dấu vết cũng không có... chơi cái gì đây?

Ngay cả Trương Tử Tình cũng không ngừng dụi mắt, cảm thấy có phải nhìn lầm hay không. Mới vừa rồi còn chảnh như vậy, nói tỷ thí chưa hề thua qua, thế nào bây giờ... Liền biến thành như vậy?

- Giải quyết, kết thúc công việc!

Đang choáng váng, chỉ thấy thanh niên trước mắt thở ra một hơi, xoa xoa mồ hôi trên đầu, tràn đầy mệt mỏi thu hồi trường kiếm.

Phần phật!

Phiến đá rơi vào trên mặt bàn cách đó không xa, cùng Sơn Trúc đồ của nàng đặt song song một chỗ.

- Vậy thì xong?

Quay đầu nhìn, chỉ thấy cây hương vừa rồi ném ra vừa vặn tắt, không sai chút nào.

Thời gian là vừa vặn, nhưng hòn đá này là thứ đồ gì?

Ta so là thư hoạ, không phải điêu khắc, lại nói... xem như điêu khắc, phía trên cũng phải có hoa văn mới được, cái gì cũng không có, trống rỗng, làm cái gì?

Mấu chốt nhất là... vung vẩy trường kiếm một hai mươi cái hô hấp, cái gì cũng không có làm, ngay sau đó thần thái mệt mỏi, khuôn mặt bạc màu... Trang cũng giả bộ chuyên nghiệp một chút được không?

- Ngươi xác định, tác phẩm hội họa là cái này? Nếu như không có vẽ xong, ta có thể để cho ngươi lại một lần!

Nhịn không được nữa, nhìn lại.

Đã cùng đối phương tỷ thí, tự nhiên phải thắng rõ ràng, nếu như không có phát huy tốt, không ngại cho cơ hội lần nữa.

- Vẽ xong, khỏi cần làm lại...

Trương Huyền cười cười, bàn tay duỗi về phía trước, một bộ thân sĩ:

Chương 2735: Trương Huyền chiến thắng? (2)

- Dùng Ngô Đạo kính đo lường đi!

- Đo lường?

Thấy vẻ mặt hắn tươi cười, da mặt Trương Tử Tình nhịn không được run rẩy.

Lấy tảng đá, ngay cả một chút hoa văn cũng không có lưu lại, liền cùng tác phẩm hội họa cấp tám đỉnh phong của ta so... Không có chút lo lắng nào... Đến cùng từ đâu tới tự tin?

- Đúng vậy a!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Đương nhiên, nếu như ngươi chủ động nhận thua, khỏi cần đo lường cũng được!

- Chủ động nhận thua?

Trương Tử Tình cắn răng.

Lấy tảng đá, dùng kiếm ở bốn phía vẽ linh tinh một phen, ném tới đây, liền để ta nhận thua... Gặp qua bệnh tâm thần, nhưng chưa thấy qua bệnh tâm thần nặng như thế.

- Đúng vậy, tác phẩm hội họa lợi hại như vậy, ta cũng hao tốn vô số tâm huyết mới hoàn thành, trong thời gian ngắn, lại muốn làm ra bức thứ hai, gần như không có khả năng!

Thở ra một hơi, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong ánh mắt mang theo cô độc cùng tịch mịch.

- Vô số tâm huyết?

- Không làm được bức thứ hai?

Tất cả mọi người đều lảo đảo.

Trên tảng đá cái gì cũng không có, ngay cả một tia tổn hại cũng không xuất hiện, cho cái bánh thịt... Chó cũng có thể làm ra a! Còn tâm huyết... Tâm cọng lông ah!

- Ngươi khẳng định muốn dùng Ngô Đạo kính? Thấy đối phương một bộ lợn chết không sợ bỏng, Trương Tử Tình khẽ nói.

- Đương nhiên!

Khoát tay áo, Trương Huyền một bộ khí tốc cao nhân.

- Tốt, ta để ngươi thua rõ ràng!

Hừ lạnh một tiếng, Trương Tử Tình cũng nhịn không được nữa, bàn tay vung lên, Ngô Đạo kính lơ lửng giữa không trung.

- Hậu bối mạt học Trương Tử Tình, kính xin Ngô Đạo kính tiến hành xét xử, kết luận thư hoạ ưu khuyết...

Ngón tay hướng về phía trước duỗi ra, nhẹ nhàng điểm một cái, một đạo quang mang bao phủ tại trên gương. Phần phật! Ngô Đạo kính tượng là lập tức bị kích hoạt, tản mát ra hào quang bảy màu, mặt kính hướng phía dưới, thời gian nháy mắt liền Sơn Trúc đồ, bao phủ ở bên trong.

- Sơn Trúc đồ, trúc có linh tính, núi có gió, có thời tiết, tự nhiên hoàn mỹ dung hợp, không bất ngờ, không làm bộ, đã đạt tới cấp tám đỉnh phong, là tác phẩm khó gặp...

Thời gian không dài, trong Ngô Đạo kính vang lên thanh âm. Nghe được phán định, Trương Tử Tình thở phào nhẹ nhõm, lông mi nhịn không được nâng lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo. Có thể được Ngô Đạo kính đánh giá như vậy, nói rõ nàng bức họa này coi như không bằng Đông Nhật Đạp Tuyết đồ trước đó, cũng chênh lệch không xa.

- Nhìn xem Ngô Đạo kính cho ngươi phán xét thế nào...

Biết mình thắng chắc, Trương Tử Tình hừ lạnh một tiếng nhìn sang.

Xì xì xì!

Bình luận xong tác phẩm của nàng, Ngô Đạo kính quét tới hòn đá trên bàn.

Dừng lại một lát lại quét một lần.

Tựa hồ có chút đắn đo khó định, lần nữa quét một lần.

Liên tục ba lần, ngừng lại, thanh âm vừa rồi lần nữa chậm rãi vang lên.

- Bức họa này, khó gặp... so với cái trước mà nói, chiến thắng!

- Chiến thắng?

Thân thể mềm mại nhoáng một cái, Trương Tử Tình cho là mình nghe lầm, con mắt muốn trừng ra ngoài.

Sao Ngô Đạo kính cũng bắt đầu mở mắt nói lời bịa đặt?

Cái đồ chơi này... Tùy tiện cũng có thể nhặt mấy khối, làm sao lại khó gặp?

- Ách, cái tình huống gì a...

Đám người Trương Vô Trần cũng sững sờ tại nguyên chỗ, trợn mắt hốc mồm..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau