THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2726 - Chương 2730

Chương 2726: Linh tính đáng sợ (1)

Trương gia là gia tộc Danh Sư, trên quảng trường có vô số tượng tiên tổ, tự nhiên cũng có tượng Khổng sư để người tế bái, vừa rồi chấn kinh tất cả tượng đá đều sống, không nghĩ tới nghe được thanh âm này, nguyên thần suýt chút nữa bị dọa đến trực tiếp sụp đổ.

Vội vã nhìn qua, quả nhiên thấy tượng Khổng sư cũng đứng ở trước mặt một đám khách nhân, không ngừng giới thiệu bản thân... Yết hầu phát khô, trong mắt tràn đầy hoảng sợ:

- Hắn khải linh... tượng Khổng sư?

Trương Vô Trần cảm thấy sắp điên rồi.

Đây chính là Khổng sư, tồn tại người người kính ngưỡng, cho dù chỉ là tượng đá, cũng không dám làm càn, cái tên này lại trực tiếp khải linh...

- Còn có...

Vô Chân trưởng lão lần nữa chỉ về phía trước.

Ngay sau đó nhìn thấy tổ sư khai phái của Trương gia, cũng ngồi tại nguyên chỗ... Càng nói càng hưng phấn, nếu có nước bọt, đoán chừng cũng bay ra...

- Hồ đồ, quả thực hồ đồ!

Trương Vô Trần gào thét.

Tượng đứng sừng sững ở trên quảng trường, chỉ là hướng người biểu hiện ra Trương gia mạnh mẽ cùng công lao, hiện tại những tượng này kéo người kể chuyện... Dù nói là sự thật, nhưng nói ra cũng mất mặt ah!

Đây cũng không phải biểu hiện ra, mà là cưỡng ép giới thiệu!

Mấu chốt nhất là... Tượng Khổng sư... người ở Danh Sư đại lục, cái nào không biết, còn cần tự giới thiệu sao?

Vốn rất nhiều tiền bối của Trương gia, uy phong lẫm liệt, để cho người ta xem xong sự tích, đều vô cùng mơ màng, lần này tốt rồi, từng cái đều giống như in ra, bắt đầu thuyết thư... Uy nghiêm ở đâu? Phong thái ở đâu?

- Vừa đến làm sập trận pháp cùng kiến trúc, đi vào phòng khách khai linh nhiều tượng tiên tổ như vậy... Cái tên này không phải tới khiêu chiến, là tới quấy rối a!

Trương Vô Trần cảm thấy sắp tức điên.

Người khác khiêu chiến, đi vào Trương gia, giống như hành hương, tràn đầy căng thẳng cùng kích động, bởi vì bất kể có thể thắng hậu bối Trương gia hay không, đều đại biểu năng lực! Vị này ngược lại tốt, không chỉ không khẩn trương, còn làm cho cả gia tộc gà bay chó chạy, ngay cả hắn cũng không khống chế được... Quá hố đi!

- Hắn tuyệt đối không phải, tuyệt đối không phải...

Trước mắt biến thành màu đen, không ngừng lắc đầu.

Người Trương gia, từ trước tới nay thận trọng, làm sao có thể làm ra loại sự tình này?

Cái tên này, nhất định không phải vị kia... Chỉ cần không phải, liền hảo hảo giáo huấn, cho hắn biết, Trương gia không thể tùy ý sỉ nhục...

- Phái người đi tìm Khải Linh sư trong tộc, để bọn hắn hủy linh tính của những tượng đá này đi...

Thở hổn hển mấy hơi, rốt cục khôi phục lại, Trương Vô Trần nói.

Linh tính có thể mở ra, tự nhiên cũng có thể hủy diệt, chỉ bất quá, tốt nhất là Khải Linh sư đi làm, nếu không, rất dễ dàng tạo thành tổn thương cho tượng đá.

Vô Chân trưởng lão nhẹ gật đầu, gọi tới một vị tộc nhân phân phó vài câu. Thời gian không dài, hai vị lão giả vội vã chạy tới.

- Tam trưởng lão, thất trưởng lão! - Ngô trưởng lão, Mạc trưởng lão, làm phiền các ngươi...

Trương Vô Trần ôm quyền.

Thiên tài Trương gia sở dĩ đủ loại chức nghiệp đều cực kỳ tốt, chủ yếu nhất là trong tộc cung phụng không ít cường giả những nghề nghiệp khác, hai vị này, chính là Khải Linh sư cửu tinh, ở toàn bộ Khải Linh sư công hội, cũng tên tuổi lẫy lừng.

- Tam trưởng lão yên tâm, đây là việc nhỏ!

Ngô trưởng lão cười cười, vuốt râu, ánh mắt lộ ra tự tin nồng đậm:

- Ta sẽ hủy linh tính đi, để tượng đá ngoan ngoãn trở lại địa phương cũ!

- Ừm!

Tam trưởng lão nhẹ gật đầu.

Thực lực của hai vị này, dù hết sức yên tâm, vẫn muốn ở bên cạnh nhìn, dù sao những thứ này, đều là các thế hệ trước lưu lại, không có vật thay thế, một khi hủy hoại, liền khó mà phục chế.

- Trước cái này đi...

Nhìn một vòng, Ngô trưởng lão đi tới trước mặt tượng Trương Lăng Nhiên, nguyên thần từ mi tâm chui ra, thẳng tắp nhấn tới.

Hô!

Tượng đá đang thuyết thư, lập tức ngừng lại, không nhúc nhích, giống như linh tính bị hủy hoại.

- Tốt rồi...

Nguyên thần trở lại thân thể, Ngô trưởng lão nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chương 2727: Linh tính đáng sợ (2)

Khải linh khá là phiền toái, coi như Khải Linh sư cửu tinh, cũng không có khả năng tùy tiện hoàn thành, nhưng hủy linh tính, chỉ cần ra tay, trong nháy mắt liền có thể thành công. Nhìn thấy dễ dàng như vậy, tam trưởng lão thở phào nhẹ nhõm.

Đã không tổn thương tượng tiền bối, vậy liền để bọn họ tiếp tục là tốt rồi, chỉ cần hủy đi linh tính, trong thời gian ngắn như vậy, hẳn là sẽ không tạo thành ảnh hưởng quá lớn.

- Vất vả hai vị...

Lần nữa dặn dò.

- Không có gì vất vả, ta sẽ hủy tất cả linh tính...

Khoát tay áo, Ngô trưởng lão đang muốn đi hủy linh tính của tượng đá khác, liền thấy Mạc trưởng lão ở một bên chỉ chỉ, mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt hoảng sợ.

- Làm sao vậy?

Nhíu nhíu mày.

- Trên đầu của ngươi...

Mạc trưởng lão lo lắng.

- Trên đầu?

Tràn đầy nghi ngờ, thần thức của Ngô trưởng lão tản ra, nhìn lên đầu, chỉ nhìn một cái, đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa quỳ trên mặt đất.

Chỉ thấy trên đầu hắn mọc đầy cây xương rồng cùng đóa hoa, một cái tiếp lấy một cái, càng ngày càng nhanh, càng lớn càng nhiều.

- Vừa rồi linh tính cũng không hủy mất, mà là... Chui vào nguyên thần của ngươi, ý định tranh đoạt quyền khống chế thân thể của ngươi...

Mạc trưởng lão hiểu được, lo lắng hô lên.

Vừa rồi đối phương dùng nguyên thần hủy diệt linh tính trong tượng đá, vốn cho rằng đã thành công, không nghĩ tới đạo linh tính kia không những không có bị tắt, còn thừa cơ chui vào linh hồn của hắn.

Lần này tốt rồi, đi vào thân thể, bắt đầu tranh đoạt quyền khống chế! Lấy thực lực của Ngô trưởng lão, loại linh tính cấp bậc này, muốn đoạt xá thành công khả năng không lớn, nhưng đầy đầu cây xương rồng, cỏ đuôi chó... Cũng làm người ta rất sụp đổ ah!

- Đáng ghét...

Ngô trưởng lão kịp phản ứng, tức giận đến mức cả người run run, cây xương rồng trên đầu không ngừng run rẩy, tinh thần nội thị, một lát sau nói:

- Đạo linh tính này ở huyệt điền hải của ta, tự ta với không tới, ngươi giúp một tay, sử dụng phương pháp Tần Trăn Diệt Hư, hủy diệt nó đi!

- Tốt!

Mạc trưởng lão nhẹ gật đầu, mấy bước đi tới trước mặt, hai hàng lông mày nâng lên, một cỗ lực lượng nguyên thần cường đại bỗng nhiên bừng lên, hóa thành khí lưu thẳng tắp đâm tới huyệt điền hải của đối phương.

Lạch cạch!

Thanh âm giống như cây kim đâm rách bóng bay, giống như có đồ vật gì biến mất. Quan sát một hồi, lúc này Ngô trưởng lão mới thở phào nhẹ nhõm:

- Còn tốt, lần này xem như triệt để tắt đi... A? Lời còn chưa dứt, ngay sau đó nhìn thấy trên đầu Mạc trưởng lão cũng mọc ra một cây xương rồng, xanh tươi ướt át, giống như cái mũ, triệt để bao phủ đầu.

- Ngươi, ngươi...

Bờ môi run rẩy, nói không ra lời.

Chỉ là dùng nguyên thần công kích một chút linh tính, tiếp xúc liền tách ra, làm sao hắn cũng trúng chiêu?

- Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì...

Thân thể run rẩy, Mạc trưởng lão sắp khóc.

Người khác mở linh tính, muốn dập tắt, chỉ cần nguyên thần nghiền ép liền có thể hoàn thành, cực kỳ đơn giản, cái này... Đến cùng xảy ra chuyện gì? Làm sao ai động thủ, liền chui vào thân thể người đó?

Đang phát điên, không biết như thế nào cho phải, chỉ thấy cây xương rồng trên đầu đột nhiên run rẩy, đón gió lắc lư, phát ra thanh âm liên tiếp, tựa như nhân ngôn:

- Tại hạ Trương Lăng Nhiên, xin hỏi có gì cần giúp một tay không?

- ...

Ngô trưởng lão.

- ...

Mạc trưởng lão.

- ...

Trương Vô Trần.

Chương 2728: Trương Tử Tình (1)

Qua không biết bao lâu, mới chém xuống toàn bộ cây xương rồng trên đầu, hai vị Khải Linh sư cửu tinh, lần nữa nhìn về phía tượng đá cách đó không xa, từng cái sắc mặt xanh xao, lòng còn sợ hãi.

Trên khải linh chi đạo, bọn họ nắm giữ rất lợi hại, nhưng đối phương dùng khải linh thuật, hình như không có thiếu hụt, bất kể dùng loại thủ đoạn nào, linh tính đều có thể làm ra phòng ngự, thậm chí phản kích, để bọn họ cũng không biết nên làm gì bây giờ.

- Có phương pháp nào không?

Chờ tiếp cận nửa canh giờ, ngay cả một tượng đá cũng không có hủy linh tính, Trương Vô Trần nhịn không được nữa.

- Cái này...

Ngô trưởng lão xấu hổ, vẻ mặt thấu hồng:

- Bẩm báo tam trưởng lão, chúng ta tài hèn học ít, bây giờ không có phương pháp, không biết những thứ này... Đến cùng xuất từ tay vị khải linh đại sư nào?

- Là... một vị cao thủ kiếm đạo của Thánh Tử điện, Trương Huyền!

Trương Vô Trần nói.

- Trương Huyền?

Liếc mắt nhìn nhau, Ngô trưởng lão, Mạc trưởng lão lộ ra mê man.

Khải Linh sư đỉnh phong chân chính, bọn họ biết một ít, chưa từng nghe qua cái tên này ah!

Hơn nữa... cao thủ kiếm đạo, cái quỷ gì?

- Phương pháp khải linh của hắn, cùng chúng ta học qua hoàn toàn khác biệt, hai người chúng ta bất lực, tam trưởng lão có thể mang bọn ta gặp người này một chút hay không, muốn giải quyết, khả năng cũng chỉ có chính hắn mới có thể làm được!
Chần chờ một lát, Ngô trưởng lão nói.

Đối mặt những tượng đá trước mắt, bọn họ không có biện pháp nào, xem ra, chỉ có thể để đối phương tự mình ra tay.

Nghe được lời nói của đối phương, tam trưởng lão xoa xoa mi tâm.

Đường đường Trương gia, vậy mà không giải quyết được phiền phức do một thanh niên mang tới, truyền đi cũng không đủ mất mặt. Bất quá, hiện tại loại tình huống này, tùy ý tượng đá tiếp tục chạy loạn, phiền phức sẽ càng lớn.

- Vô Chân, dẫn đường...

Không còn xoắn xuýt, bàn tay vẫy một cái.

Vô Chân trưởng lão cũng biết sự tình nghiêm trọng, không dám nhiều nói, vội vã đi thẳng về phía trước.

Tam trưởng lão theo sát, Mạc trưởng lão, Ngô trưởng lão dừng lại một chút, cũng đi theo tới.
Bọn họ muốn nhìn một chút, đến cùng là vị Khải Linh sư nào, mở ra linh tính cường đại như vậy, ngay cả bọn họ cũng không có biện pháp gì.

- Trương sư đi theo Kiếm Tần Sinh tới, khiêu chiến kiếm thuật, cho nên ở khu tỷ thí!

Vô Chân trưởng lão giới thiệu.

Mỗi ngày khách nhân đến Trương gia nhiều vô cùng, có khiêu chiến, có thăm hỏi... Vì tiện phân khu vực, chia những người này làm chủng loại khác biệt, ở khu vực cũng không giống nhau.

Kiếm Tần Sinh cùng gia chủ có tư oán, khiêu chiến là kiếm pháp, tự nhiên là ở khu vực tỷ thí.

Nơi này đều là cao thủ đến đây khiêu chiến, đao pháp, kiếm pháp, võ kỹ, thương thuật, quyền pháp... cường giả vô số.

Đương nhiên, cũng không thiếu cường giả các chức nghiệp đỉnh cao.

- Mau đi xem một chút, có người khiêu chiến Trương Tử Tình!

- Trương Tử Tình? Đệ nhất tài nữ của Trương gia, tuổi còn trẻ đã là thư hoạ đại tông sư?

- Đúng vậy, ba tuổi học vẽ, bảy tuổi ý tồn, chín tuổi kinh hồng, mười hai tuổi linh trí phá phàm, mười lăm tuổi hư không lâm thư, năm nay mới vừa mười tám tuổi, đã vẽ ra tác phẩm như thật như ảo, hội trưởng tổng bộ Thư Họa sư cũng khen không dứt miệng, cho rằng là thư hoạ đệ nhất thiên tài ngàn năm qua, hơn nữa không chỉ như vậy, cầm, kỳ cũng đều vô cùng cường hãn, Trương gia cũng khó tìm ra người so sánh... Ai không có mắt như thế, đi khiêu chiến nàng?

- Ta cũng không biết, hẳn là một vị khách nhân vừa tới, tên... Trương Huyền, thấy có người tranh đoạt tác phẩm hội họa của nàng, liền đi nhìn một cái, hình như nói rất khó nghe, đối phương suýt chút nữa tức chết! Lúc này mới nổi giận muốn khiêu chiến!

- Khó nghe?

- Đại loại là nói bức họa này của nàng, kiến thức cơ bản quá kém, còn muốn chỉ điểm đối phương, đường đường thư hoạ đệ nhất thiên tài, tài nữ nổi danh nhất Trương gia, tự nhiên mất hứng...

Chương 2729: Trương Tử Tình (2)

Đang tiến lên, liền nghe chung quanh nghị luận ầm ĩ.

- Đi qua nhìn một chút...

Lần này tới là tìm hắn, không nghĩ tới, còn không có xử lý xong sự tình tượng, lại chạy đến nơi đây nháo sự.

Theo đám người đi một hồi, quả nhiên ở trên một quảng trường tìm được Trương Huyền, Kiếm Tần Sinh che trán, đứng ở cách đó không xa, không biết nghĩ cái gì, đối diện chính là Trương Tử Tình, thì tức đến gương mặt xinh đẹp thấu hồng, cả người không ngừng run rẩy.

- So thư hoạ với ta?

Nhìn qua, mí mắt Trương Huyền nâng lên:

- Tiền đánh cược là cái gì? Không có tiền đặt cược, ta không muốn động thủ với vô danh tiểu tốt!

Đi tới nơi này, nhìn thấy không ít người tranh đoạt tác phẩm của cô gái kia, vốn cho rằng cao thâm lắm, nhìn thấy không chịu được thất vọng.

Đối phương có thể vẽ ra tác phẩm như thật như ảo, thật rất không tệ, nhưng nhận tuổi tác hạn chế, kiến thức thiếu thốn, phương diện ý cảnh có vẻ cực kỳ ngây thơ, có cảm giác vì trao từ mới đi nói buồn.

Thật giống như kiếp trước rất nhiều thơ từ ưu mỹ, hầu như đều là tác giả cảm động lây, tình cảm chân thực rộ ra... Lúc này mới đưa tới vô số người cộng minh, Thiên Cổ lưu truyền, kéo dài không suy, chỉ bằng vào tưởng tượng ra viết, trên ý cảnh, khó tránh khỏi kém chút.

Đổi lại những người khác, lấy tính cách khiêm tốn của hắn, khẳng định lười nói nhiều, nhưng nếu là thiên tài Trương gia, khó tránh khỏi muốn phê bình mấy câu.

Dù sao là tới gây chuyện, càng lớn càng tốt.

- Ngươi...

Ánh mắt của Trương Tử Tình hận không thể giết người.
Vị trước mắt này quả thực quá khinh người, nói thư hoạ của nàng dở dở ương ương thì thôi, còn vô danh tiểu tốt...

Trương Tử Tình ta, coi như ở Thư Họa sư công hội, cũng danh khí cực lớn, người người đều biết, ngươi... Trương Huyền, là cái rễ hành nào?

Còn không có tiền đặt cược không tỷ thí... Có thể đừng giả bộ ngưu bức như vậy được không?

- Tiền đặt cược liền tiền đặt cược, bộ này Đông Nhật Đạp Tuyết đồ, là ta vẽ mùa đông năm ngoái, cực kỳ trân quý, chỉ cần có thể vượt qua ta, liền tặng cho ngươi!

Dù tức run rẩy, nhưng nhìn ý tứ của đối phương, không đáp ứng khẳng định sẽ cự tuyệt, lúc này cổ tay khẽ đảo, một bức tranh xuất hiện ở trước mắt.

Nhẹ nhàng mở ra, tuyết bay đầy trời, hàn khí bức người, như nhìn một hồi, sẽ thật tiến vào bên trong.

Thấy nàng lấy ra bức họa này, người chung quanh thốt lên, từng cái tràn đầy hâm mộ.

- Có thể để cho Tử Tình lấy ra bức tranh này, xem bộ dáng là giận thật a!
Trương Vô Trần vuốt râu.

- Đúng vậy, bức họa này, là Tử Tình thích nhất, một mực xem như chí bảo, Thư Họa sư công hội cho rằng đã tới đại tông sư, từng có người ra giá năm mươi viên Linh Thạch tuyệt phẩm, cũng không có bán!

Vô Chân trưởng lão cũng nhẹ gật đầu.

Bức họa trước mắt này, là tác phẩm tốt nhất của Trương Tử Tình, không biết bao nhiêu năm mới có thể xuất hiện một bộ, quá mức trân quý, trưởng lão trong tộc đã gặp cũng không nhiều, không nghĩ tới lại lấy ra làm tiền đặt cược, xem ra thật bị tên này chọc tức không nhẹ.

- Thật là hẹp hòi!

Còn tưởng rằng đối phương sẽ lấy ra tiền đặt cược gì, không nghĩ tới chỉ là bức họa, Trương Huyền tràn đầy thất vọng:

- Loại tác phẩm cấp thấp này, cũng đừng có lấy ra, miễn cho mất mặt... Như vậy đi, nếu như ngươi thua, cho ta một viên Linh Thạch tuyệt phẩm liền tốt!

- Một viên Linh Thạch?

Thân thể mềm mại nhoáng một cái, Trương Tử Tình sắp cắn nát hàm răng:

- Ngươi xác định?

- Ừm!

Vẻ mặt Trương Huyền thản nhiên.

Đối với hắn mà nói, tác dụng lớn nhất, đương nhiên là Linh Thạch, tác phẩm hội họa mà thôi... Thật muốn, tùy tiện có thể vẽ, không đáng là gì.

Chương 2730: Ngô Đạo kính (1)

- Một viên liền một viên! Thua cũng không cần ngươi trả, chỉ cần xin lỗi liền tốt...

Thấy kẻ trước mắt này, ngay cả tác phẩm của mình đến cùng trân quý bao nhiêu cũng không rõ ràng, liền ngang nhiên nói vẽ không tốt, Trương Tử Tình càng thêm tức giận, nói.

- Xin lỗi? Không xảy ra chuyện đó đâu!

Trương Huyền lắc đầu:

- Tỷ thí... Ta còn chưa hề thua qua, muốn so thì nhanh chút, ta còn có việc!

- Tốt!

Vội vàng hít thở mấy lần, ngăn chặn cảm xúc buồn bực, lúc này Trương Tử Tình mới nhìn lại:

- Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, tình huống bình thường, thư hoạ cùng cấp bậc, muốn phân biệt ra tốt xấu, rất khó làm được, dù sao cảm quan mỗi người, yêu thích khác biệt, kết quả trong lòng cũng hoàn toàn không giống! Để cho công bằng, ta có một Ngô Đạo kính, có thể xác định đẳng cấp cùng ưu khuyết của tác phẩm hội họa, sẽ không xuất hiện sai lầm!

Tay ngọc khẽ đảo, một cái kính hình tròn cổ đồng xuất hiện ở trong lòng bàn tay, yên tĩnh lơ lửng trên không.

- Ngô Đạo kính?

Trương Huyền kỳ lạ.

- Không sai, đây là người sáng lập Thư Họa sư công hội, Ngô Đạo tổ sư sáng chế, có thể giám định thư hoạ là thật hay giả cùng đẳng cấp, dù cái này của ta chỉ là phục chế phẩm, nhưng giám định thư hoạ của chúng ta, hoàn toàn đầy đủ!

Thấy hắn ngay cả cái này cũng không biết, Trương Tử Tình càng thêm không vui.

Ngô Đạo kính, là người sáng lập Thư Họa sư công hội lưu lại, chỉ cần là tác phẩm thư hoạ, đều có thể nhẹ nhõm dò xét, xác định đẳng cấp, bảo vật chân chính, khẳng định lưu ở công hội, mặc dù cái này của nàng là cao thủ hậu thế phục chế thành, nhưng dùng để giám định thư hoạ cũng rất thuận lợi, sẽ không xuất hiện sai lầm. - Có thể cho ta nhìn một chút hay không?

Trương Huyền nhìn lại.

- Cho!

Biết đối phương nhất định sẽ kiểm nghiệm, Trương Tử Tình cũng không nhiều lời, bàn tay run lên, Ngô Đạo kính bay tới. ngón tay cùng gương đụng một cái, Trương Huyền đẩy trở về:

- Xem xong, có thể bắt đầu chưa?

Trong đầu xuất hiện thư tịch, chỉ nháy mắt, liền biết năng lực của cái gương này, quả thực có thể giám định thư hoạ, liền không có gì có thể chất vấn.

- Vậy thì xem xong?

Trương Tử Tình sững sờ. Mới vừa rồi còn không biết, gương không đi tới trước mặt, đã nói xem xong... Nói đùa sao?

- Cái Ngô Đạo kính này, là ba trăm năm trước Thư Họa sư cửu tinh Trí Dương đại sư luyện chế thành, do Minh Quang khoáng thạch rèn luyện, trong đó bố trí ba mươi bảy đạo trận văn, ẩn chứa lực lượng thế giới trong tranh, linh tính trong đó đã dung nạp Trí Dương tiền bối, cảm ngộ thư hoạ, xác nhận đẳng cấp, quả thực không hề nghi ngờ, công chính vô tư!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Ngươi... Làm sao biết?

Con mắt của Trương Tử Tình trợn tròn, giật nảy mình.

Cái Ngô Đạo kính này, sau khi được luyện chế ra ngoài, một mực đặt ở Thư Họa sư công hội, lần này tộc hội, biết có người khiêu chiến, mới bẩm báo lão sư mang đi ra.

Tiêu tốn vô số tâm huyết luyện hóa, mới biết những tin tức này, vị trước mắt kia, chỉ liếc mắt nhìn, thậm chí không có cầm trong tay, liền thuận miệng nói ra... Coi như lão sư nàng, cũng làm không được điểm ấy a!

- A, ta vừa vặn là Giám Bảo sư, thứ này nhìn một cái liền nhận ra...

Trương Huyền cũng không giải thích, tùy ý khoát tay áo.

- Giám bảo?

Trương Tử Tình không hiểu ra sao.

Ngay cả Ngô Đạo kính nghe cũng không có nghe qua, nhìn một chút liền nói hết lai lịch... Giám bảo có loại năng lực này? Lừa gạt quỷ đi thôi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau