THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2716 - Chương 2720

Chương 2716: Xông trận pháp (1)

- Nhị Linh Ngự Thiên trận, trận pháp phòng ngự cấp chín, do Trương tổ sư bố trí thành, Thánh Vực cửu trọng khó mà xông vào, trận pháp tụ tập, hình thành xu thế long hổ, bởi vậy cũng tên Long Hổ trận. Thiếu hụt: Thứ nhất, tiêu hao linh khí rất nhiều; thứ hai, trung tâm trận pháp là Long linh cùng Hổ linhduy trì, có thể để cho trận pháp linh hoạt đa dạng, nhưng cũng nhận linh tính ảnh hưởng; thứ ba...

Tin tức cùng thiếu hụt của trận pháp đi vào trong óc, hết thảy có mười bảy chỗ thiếu hụt.

Trận pháp cấp chín, đã nắm giữ linh tính tự chủ, linh tính trấn áp, mới có thể giống như thực vật, kèm theo thời gian trôi qua, không ngừng tăng cường, cho dù có thiếu hụt, cũng không phải người bình thường có thể phát giác, thậm chí loại bỏ.

- Loại trận pháp cấp bậc này, ở trong cấp chín, cũng được tính là khá cao...

Không nhìn không biết, xem xét mới hiểu được, rốt cuộc mạnh cỡ nào.

Dù chưa có xem qua thư tịch trận pháp cửu tinh, nhưng trận pháp trước mắt này bất kể là biến hóa hay uy lực, đều vượt ra khỏi tưởng tượng.

- Nghiên cứu một chút...

Đang muốn cẩn thận nghiên cứu, chỉ thấy lão giả mới vừa nói đi tới trước mặt, hai tay ôm quyền.

- Hai vị, mời giao ra trữ vật giới chỉ, yên tâm, chúng ta sẽ phong ấn ở trước mặt, không mở ra, cũng sẽ không kiểm tra, đợi thời điểm rời đi sẽ lập tức trả lại...

- Giao nhẫn ra?

Trương Huyền cau mày.

Thứ này chưa hề rời khỏi người, còn không có đi vào Trương gia, liền để hắn giao ra, có phần quá bá đạo đi!

- Không sai, đây là quy định của Trương gia, muốn đi vào trận pháp, cần phong ấn đồ vật của mình. Yên tâm, Trương gia nắm giữ bất kỳ đồ vật gì các ngươi cần có, chỉ cần quen thuộc một chút liền có thể sử dụng, không cần lo lắng!

Lão giả nhẹ gật đầu. - Đây cũng không phải quy củ của một mình Trương gia, một ít Thánh địa, cũng có ràng buộc tương tự, chỉ cần là người ngoài, nhất định phải gỡ nhẫn xuống, thậm chí ngay cả bội kiếm của mình cũng không thể mang vào...

Thấy vẻ mặt hắn không tốt, Kiếm Tần Sinh lấy xuống chiếc nhẫn của mình, nhẹ nhàng đưa tới, rơi vào lòng bàn tay đối phương, gật đầu nói.

Hắn tới qua nơi này, đã biết quy củ.

Không chỉ Trương gia, một ít Thánh địa, tỷ như Tổng bộ Danh Sư đường, trước khi tiến vào bên trong, cũng nhất định phải nhẫn lấy xuống.

Vừa đến, đại biểu tôn trọng; thứ hai, cũng ngăn cản tất cả nguy cơ, miễn cho xuất hiện biến cố.

Nghe nói năm đó có một vị Danh Sư, bị Dị Linh tộc bắt giữ, dùng không gian gấp chứa đựng đại quân Dị Linh tộc, từ đó làm cho một phương thế lực lớn tổn thất nặng nề, suýt chút nữa toàn quân bị diệt. Trương gia thân là đại lục đệ nhất gia tộc, không khác một ít Thánh địa, coi như không sợ loại thủ đoạn này, cũng cần cẩn thận một chút.

- Nếu như ta không muốn lưu lại thì sao?

Thấy lão giả nhận lấy nhẫn, sau đó phong ấn, cũng không dò xét, Trương Huyền vẫn không nhịn được cau mày. Trong nhẫn của hắn nắm giữ đầu lâu của Ngoan Nhân, di tích Khưu Ngô cung, cùng không ít bí mật... không thể tiết lộ!

Tuy đối phương nói phong ấn, nhưng không ở bên người, khó tránh khỏi sẽ không xuất hiện biến cố, lại nói, ngộ nhỡ lần này đi vào cùng đối phương gây ra mâu thuẫn, bọn họ lặng lẽ điều tra, bản thân nhất định gặp được nhiều phiền phức hơn.

Không phải không tin đối phương, mà là Trương gia ở trong ấn tượng của hắn, thực sự quá tiện, căn bản không đáng tín nhiệm.

- Người tới là khách, không muốn lưu lại cũng không sao, chỉ cần có thể thông qua khảo hạch xông trận mà không bị công kích, cũng có thể mang đồ vật vào!

Lão giả cũng không tức giận, mà vẻ mặt thản nhiên. Xem ra người không muốn lưu nhẫn lại cũng không ít, hắn đã sớm trải qua nhiều lần, có kinh nghiệm.

- Xông trận?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Là như thế này, đại trận thủ hộ này của Trương gia, chỉ cần vận chuyển, không chỉ có thể phòng ngự cường giả, đồ vật ẩn chứa không gian cũng bị dò xét ra, không cho phép đi vào, cưỡng ép dẫn vào, sẽ gặp phải áp chế cùng công kích, cường giả Thánh Vực cửu trọng cũng khó mà chống lại, xông trận, là mang theo những vật này, trực tiếp đi vào!

Kiếm Tần Sinh nói.

Đang nói chuyện, lại có người ngồi Thánh thú phi hành đến, giống như Trương Huyền, không nguyện ý giao nhẫn, nhấc chân vọt tới trận pháp.

- Là một vị trưởng lão của liên minh đế quốc, thực lực cùng ta không kém bao nhiêu!

Nhận ra thân phận của người này, Kiếm Tần Sinh thấp giọng.

Chương 2717: Xông trận pháp (2)

Phần phật!

Vị trưởng lão này vừa tiến vào trận pháp, bốn phía lập tức dấy lên hỏa diễm, một hỏa diễm cự long xích kim sắc từ trên trời giáng xuống, móng vuốt sắc bén đè ép, tựa như muốn bóp nát không gian.

Không nghĩ tới trận pháp vận chuyển cường đại như thế, trưởng lão kia không chịu được có chút bối rối, cổ tay nâng lên, một thanh trường kiếm xuất hiện, nhất thời kiếm khí ngang dọc.

Không thể không nói, thực lực của vị trưởng lão này cực kỳ cường đại, coi như Địa Ngục Thanh Long thú tới đối đầu, cũng phải tạm thời tránh né, không cách nào chính diện ứng đối.

Bất quá dù vậy, đối mặt hỏa diễm cự long, cũng có vẻ quá yếu, không đến hai hiệp, liền bị đánh trúng đầu, từ không trung rớt xuống, ngã xuống đất, toàn thân cháy đen.

Trữ vật giới chỉ ở dưới hỏa diễm công kích, cũng trực tiếp nổ tung, bảo vật rơi trên đất, trong đó không ít bởi vậy tổn hại, bị hao tổn cực lớn.

Trận pháp dừng lại, khôi phục như lúc ban đầu, một vị lão giả của Trương gia mặt không thay đổi đi tới trước mặt.

- Không còn nhẫn, hiện tại có thể tùy ý đi vào...

Điều chỉnh một hồi, khôi phục một chút nguyên khí, lúc này vị trưởng lão kia mới khuôn mặt khó coi đi vào trong. Quả nhiên trận pháp không còn công kích.

- Trương sư, giao nhẫn đi, chỉ là tỷ thí kiếm pháp, bọn họ sẽ chuẩn bị kỹ càng trường kiếm thích hợp, không cần lo lắng vấn đề vũ khí không đủ...

Thấy cảnh này, sắc mặt của Kiếm Tần Sinh cũng hơi trắng bệch, quay đầu nói.

Vị trưởng lão kia thực lực tương đương hắn, tiến vào trận pháp ngay cả hai chiêu cũng không tiếp được, liền bị đánh vô cùng thê thảm, hắn đi vào, khẳng định cũng tương đương, vị trước mắt này, coi như kiếm pháp thông huyền, nhưng tu vi kém quá nhiều, thật muốn xông vào, nhất định thảm hại hơn!

- Giao nhẫn ra, hay xông vào một chút, theo ý nguyện của ngươi, có điều kết quả Trương gia chúng ta không chịu trách nhiệm! Vị trưởng lão này lần nữa nhìn qua, vẻ mặt thản nhiên.

Hắn tự tin người thanh niên trước mắt này, sẽ biết lựa chọn ra sao.

Mới vừa nhìn thấy một vị Thánh Vực bát trọng bị đánh vô cùng thê thảm, hẳn rõ ràng, thực lực cá nhân căn bản không có khả năng chống lại đại trận này của Trương gia.

- Kết quả không chịu trách nhiệm? Ngươi xác định?

Trương Huyền hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên.

- Ta xác định!

Vị trưởng lão này gật đầu. - Ngươi có thể làm chủ?

Trương Huyền tiếp tục hỏi.

- Khụ khụ, Trương sư, vị này là Trương gia tam trưởng lão Trương Vô Trần, địa vị kính trọng... Hắn nói như vậy, tự nhiên có thể làm chủ!

Kiếm Tần Sinh giải thích.

- Trương gia tam trưởng lão? Địa vị xem như không thấp...

Trương Huyền lên tiếng, mỉm cười:

- Ngươi đã có thể làm chủ, hơn nữa cũng nói, kết quả Trương gia không chịu trách nhiệm, vậy ta quyết định... Xông trận pháp!

Trưởng lão cũng theo thực lực, quyền lợi tiến hành phân cấp, có thể trở thành tam trưởng lão, vị này ở Trương gia, địa vị nhất định không thấp, đã nắm giữ quyền nói chuyện cùng quyền chủ sự.

- Xông trận pháp?

Sắc mặt Kiếm Tần Sinh trắng nhợt, tràn đầy lo lắng:

- Trương sư... Nghĩ lại!

Chương 2718: Long linh Hổ linh (1)

Kiếm Tần Sinh thật sự có chút nổi điên.

Rõ ràng nhìn thấy một vị Thánh Vực bát trọng đi xông trận, bị đánh ngoài cháy trong mềm, tùy thời có thể lên bàn, còn muốn khăng khăng qua, một cái trữ vật giới chỉ mà thôi, cần thiết hay không?

Cũng không phải lấy của ngươi nha!

Thật giống như gửi đồ vật, tất cả mọi người đều như vậy, không cần thiết còn không có đi vào Trương gia, liền bắt đầu mạnh mẽ chống đối!

Như vậy sẽ chết rất thê thảm.

- Xin mời!

Tam trưởng lão Trương Vô Trần cũng không nghĩ tới, gia hỏa tuổi còn trẻ này không biết sống chết như vậy, lúc này mặt không thay đổi khoát tay áo.

Trương Huyền nhẹ gật đầu, nhấc chân đi đến trận pháp.

- Trương sư...

Kiếm Tần Sinh vội vàng ngăn cản.

- Để cho ta thử xem!

Biết là vì tốt cho hắn, Trương Huyền cười nhạt một tiếng, khuôn mặt sáng lạn.

Thấy hắn làm ra quyết định, không thể thay đổi, Kiếm Tần Sinh đành phải lui về sau một bước, thở ra một hơi:

- Cẩn thận một chút...

Trận pháp công kích chỉ là cảnh cáo, cũng không chém giết, nhiều nhất nếm chút khổ sở mà thôi.

Trương Huyền không nói thêm lời, thân thể nhảy lên, bay về phía đại trận trước mắt.

Ầm ầm!

Người vừa tiến vào trận pháp, giống như vừa rồi, một cự long lập tức xuất hiện, có điều lần này không phải hỏa diễm, mà là nước.

Đây cũng không phải rồng thực sự, mà là linh tính của trận pháp, ẩn chứa ngũ hành ảo diệu, có thể tùy ý biến hóa hình thái.
Hơi nước hội tụ, tựa như Chân Long, vừa xuất hiện, liền sóng nước ngập trời, uy áp mạnh mẽ, nghiền ép bốn phía, mặt đất cũng không ngừng run rẩy.

Hỏa diễm có thể thiêu đốt tất cả, để tất cả địa phương không có một ngọn cỏ, nhưng hồng thủy cũng cực kỳ đáng sợ, hơi nước đầy trời, còn không có hạ xuống, đã cảm giác ngực bị chen xẹp, thở cũng thở không ra.

- Là thủy long...

Vẻ mặt của Kiếm Tần Sinh càng thêm trắng bệch, thân thể lắc lư.

Thân thể hơn bảy mươi phần trăm đều là nước, có thể khống chế nước, so với khống chế hỏa diễm tổn thương thân thể người sẽ càng thêm cường đại.

- Đây là trừng phạt đối với người ngạo mạn!

Hất ống tay áo, chắp hai tay sau lưng, Trương Vô Trần hừ lạnh.

Kiếm thánh của Thánh Tử điện lúc trước cùng gia chủ nổi danh, cũng ngoan ngoãn giao ra trữ vật giới chỉ, tên này ngược lại tốt, hết lần này tới lần khác ngông cuồng muốn xông... Không cho ăn chút đau khổ sao được.

- Tần Sinh kiếm thánh, đây là hậu bối của ngươi?

Biết đối phương bị trận pháp giáo huấn đã thành nhất định, lười nhác tiếp tục chú ý, Trương Vô Trần quay đầu nhìn qua.

- Hắn... Là sư huynh của ta!
Kiếm Tần Sinh nói.

Trên đường đi, cùng đối phương nghiên cứu thảo luận, được lợi rất nhiều, vị tiến vào trong trận pháp kia, dù tuổi không lớn lắm, lại có tình nghĩa bán sư với hắn, nhưng xưng hô học sinh là tuyệt không dám làm, lúc này mới lấy thân phận “sư huynh” giới thiệu.

- Sư huynh?

Vẻ mặt Trương Vô Trần kỳ lạ:

- Hắn có tư cách gì làm sư huynh của ngươi?

Đồng môn xưng hô sư huynh, bình thường đều là tu vi, thực lực để đối phương thuyết phục, một tiểu gia hỏa mới hai mươi tuổi, có tài đức gì?

- Tam trưởng lão không cần coi thường, vị sư huynh này của ta, mặc dù hiện nay tuổi còn nhỏ, tu vi thấp, nhưng chỉ cần cho thời gian, nhất định kinh diễm toàn bộ đại lục...

Nhìn ra hắn nghi ngờ, Kiếm Tần Sinh lắc đầu nói.

- Kinh diễm?

Trương Vô Trần cười nhạo:

- Biết rõ trận pháp không thể chống lại, còn kinh diễm?

Cường giả Thánh Vực bát trọng đỉnh phong, tiến vào trận pháp cũng bị đánh cho bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, ngươi một Lĩnh Vực cảnh còn muốn xông vào, thấy thế nào cũng không thông minh, đầu óc có hố, còn kinh diễm... Kinh hãi còn tạm được!

- Tam trưởng lão không tin?

Thấy bộ dáng của hắn, Kiếm Tần Sinh mang theo không vui, lông mày nhíu lại.

- Tự nhiên không tin...

Hừ một tiếng, đang cảm khái vị trước mắt này có thể điên rồi, đột nhiên ngừng lại, trừng trừng nhìn về phía trước, một câu cứng ở cổ họng, nhả cũng nhả không ra, nuốt lại nuối không trôi, sắp tươi sống ngộp chết.

- Làm sao vậy?

Thấy bộ dáng của hắn, Kiếm Tần Sinh nghi ngờ, theo ánh mắt của đối phương nhìn qua, ngay sau đó thân thể cũng cứng ngắc.

Chương 2719: Long linh Hổ linh (2)

Chỉ thấy trong trận pháp hơi nước ngưng tụ thành cự long, không những không có công kích Trương Huyền, ngược lại đầu lâu to lớn cọ lấy ống quần, cực kỳ ngốc manh.

Mà thanh niên đối diện nó, lông mày nâng lên, cong ngón búng ra, một cây gậy gỗ không biết từ nơi nào gào thét bay ra, thủy long bỗng nhiên xoay người, thẳng tắp đi tới trước mặt, há miệng khẽ cắn, xoay người lần nữa chạy trở về, đưa gậy tới trong tay Trương Huyền, đầu lưỡi phun ra, ánh mắt mang theo lấy lòng.

- Quá chậm, mau hơn chút nữa!

Trương Huyền không vui, lần nữa ném gậy gỗ ra.

Phần phật!

Thủy long lao ra, gậy gỗ còn chưa rơi xuống đất, liền bị tha ở trong miệng, xoay người bay trở về.

- Cái này còn tạm được...

Lúc này Trương Huyền mới thoả mãn nhẹ gật đầu:

- Thu trận pháp đi, ta muốn đi vào!

- Rống!

Thủy long liên tục gật đầu, móng vuốt bỗng nhiên đưa về phía trước, một dòng nước hình thành cầu vồng, xuất hiện ở dưới chân hắn, bước chân chậm rãi đi về phía trước.

- Sư đệ, có thể đi...

Biết giờ phút này lại xưng hô tiền bối, tương đương với lộ thân phận, Trương Huyền quay đầu nhìn một cái, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi thẳng về phía trước.

- Ngươi...

Không nghĩ tới trận linh của trận pháp giống như chó xù, nghe theo mệnh lệnh của đối phương, sắc mặt của Trương Vô Trần ức đến tái mét, vội vàng bay tới:

- Không vội đi...

- Ta không muốn nghe có người nói nhảm!

Trương Huyền khoát tay áo.

Tạch tạch! Lời còn chưa dứt, Trương Vô Trần liền thấy thủy long bổ tới, lông mày nhảy một cái, ngay cả phản ứng cũng không kịp, liền bị đánh lên trên người, bay ngược ra.

- Cái này...

Nhìn Trương Vô Trần ở trên mặt đất không ngừng giãy dụa, yết hầu của Kiếm Tần Sinh phát khô, như con rối đi theo sát.

Sớm nghe nói, vị trước mắt này lý giải trận pháp còn cao hơn kiếm pháp, hiện tại xem ra, đúng là như thế. Tổ tiên Trương gia bố trí ra Long Hổ đại trận, thời gian nháy mắt đã bị thuần phục... Đây là năng lực gì?

- Tam trưởng lão...

Mấy vị trưởng lão khác cũng thấy cảnh này, vội vã bay tới, rút Trương Vô Trần từ dưới đất ra.

- Cái tên này thuần phục linh tính trong trận pháp... Đến cùng làm sao làm được?

Đứng thẳng người, không đuổi theo nữa, nhìn thanh niên ở trên cầu vồng chậm rãi tiến lên, hàm răng không ngừng run rẩy, nói không ra lời.

Những năm này, cũng có người không cần giao trữ vật giới chỉ, nhẹ nhõm thông qua trận pháp, tỷ như, Tổng bộ Danh Sư đường Dương sư!

Mỗi lần hắn tới, trận pháp thật giống như không phát hiện được, nhẹ nhõm xuyên qua, không có chút ngăn cản nào.

Cũng có chỉ bằng vào thực lực mạnh mẽ chống đỡ đi vào, tỷ như Viên gia gia chủ, trực tiếp ngạnh xông,tùy ý trận pháp công kích, rơi vào trên người, lông tóc không thương... Nhưng giống vị trước mắt này, vừa ra tay, linh tính trong trận pháp liền ngoan ngoãn giống như chó xù nghe lời, còn nhặt gậy gỗ, vẻ mặt ngốc manh... Quả thực chưa từng thấy, nghe cũng không có nghe qua.

Bất quá, trận linh của Nhị Linh Ngự Thiên trận, là không ngừng biến hóa, ngẫu nhiên khống chế một linh tính, cũng không có nghĩa là khống chế toàn bộ trận pháp.

- Coi như qua Long linh, phía trước còn có Hổ linh...

Mặc dù buồn bực, vẫn kìm lòng không được nhìn về phía trước.

Quả nhiên, cầu vồng đi tới không xa, trên bầu trời liền thấy một mãnh hổ xuất hiện, toàn thân hỏa diễm bùng cháy, tựa như Kỳ Lân.

Chính là một linh tính khác của Nhị Linh Ngự Thiên trận.

Có thể thuần phục một cái, quả thực rất mạnh, nhưng Hổ linh này càng thêm cường đại, hơn nữa căn bản sẽ không nghe theo mệnh lệnh, hắn muốn nhìn một chút, đối phương có thể thông qua hay không.

Rống!

Hổ linhvừa xuất hiện, hung mãnh gào thét, móng vuốt đập tới.

Không gian bốn phía trận pháp tầng tầng sụp đổ, một đạo lực lượng điệp gia như vòi rồng nghiền ép xuốngdưới.

Cảm nhận được cỗ lực lượng này, trong mắt thủy long tràn đầy sợ hãi không dám nhìn về phía trước. Nhị Linh Ngự Thiên trận là hai linh tính duy trì trận pháp, Hổ linh còn mạnh hơn.

Thời điểm hắn cảm thấy khẳng định không cách nào thông qua, chỉ thấy thanh niên đi tới một bước, giống như tính toán tốt vị trí, bàn chân đột nhiên nhẹ nhàng đạp mạnh.

Ầm ầm!

Một hồi nổ vang, đại trận lắc lư kịch liệt, Hổ linh không dám tiếp tục công kích, đột nhiên thu nhỏ, run lẩy bẩy.

Trận pháp bao phủ rất nhiều kiến trúc nguy nga của Trương gia, ở dưới trận pháp run rẩy, không thể kiên trì được nữa, vang lên kịch liệt, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Nguy rồi... vạn năm cơ nghiệp của Trương gia...

Con ngươi của Trương Vô Trần co rụt lại, toàn thân cứng ngắc.

Chương 2720: Phong thái của Đại trưởng lão (1)

Trương gia trải qua hơn vạn năm sinh sôi, so với Đế đô của phong hào đế quốc thì càng thêm bao la, dù Nhị Linh Ngự Thiên trận này xây dựa lưng vào núi, nhưng bao phủ phạm vi cực kỳ rộng rãi, lại cũng chỉ là bảo vệ cửa vào Trương gia.

Chính bởi vì có cái này thủ hộ, mới có thể sừng sững vài vạn năm, lông tóc không thương, dù trải qua mấy lần nguy cơ, cũng không có người có thể chân chính rung chuyển, tạo thành tổn thương.

Vốn cho rằng, tiên tổ xây dựng trận pháp này, vững như thành đồng, trừ cường giả đỉnh phong chân chính, không người có thể phá hư, không nghĩ tới một gia hỏa chỉ có Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, một chân đạp xuống, liền muốn duy trì không được, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Dừng tay...

Cũng nhịn không được nữa vội vàng hét lớn.

Bất quá, lúc này đã chậm, trận pháp ở dưới lắc lư kịch liệt, không thể kiên trì được nữa, trong nháy mắt biến mất, rất nhiều kiến trúc rầm rầm sụp đổ.

Khói bụi bay lên, vô số thân ảnh vọt ra, từng cái trợn mắt hốc mồm, không biết xảy ra chuyện gì.

Lạch cạch!

Trương Vô Trần chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, té ngã trên đất.

Giờ phút này rốt cuộc minh bạch, trước đó vì sao đối phương hỏi đi hỏi lại, hắn có thể chịu trách nhiệm không... Nguyên lai, đã sớm dự liệu được tình huống trước mắt!

Đại trận thủ hộ gia tộc sụp đổ, vô số kiến trúc hủy đi... Coi như hắn là tam trưởng lão, cũng đảm đương không nổi!

Có thể nói đối với danh dự của Trương gia, cũng là một cú đánh lớn!

Cổ của Kiếm Tần Sinh cũng co rút lại một chút, thân thể cứng đờ.

Hắn rất thống hận Hưng kiếm thánh cướp đi người ưa thích, hận không thể tới Trương gia làm loạn, để đối phương mất thể diện, nhưng còn không có đi vào gia tộc của đối phương, liền làm trận pháp sụp đổ, hủy đi vô số kiến trúc, làm ra động tĩnh lớn như vậy... Trực tiếp dọa đến khuôn mặt trắng bệch.

Trong lòng không khỏi cảm thấy ngờ vực, không biết đến cùng nhờ kẻ trước mắt này tới, là đúng hay sai. - Cái này...

Không giống mọi người chấn kinh, Trương Huyền sửng sốt một chút, sau đó giật mình.

Trước kia hắn không tiếp xúc qua trận pháp cấp chín, cũng không biết uy lực như thế nào, hiển nhiên cũng không nghĩ tới, đột nhiên để nó sụp đổ, sẽ tạo thành uy thế lớn như thế.

Bất quá, tạo thành liền tạo thành, dù sao mục đích tới là đá quán, đối phương thừa nhận có thể phụ trách, liền không cần thiết che giấu.

Có năng lực bao lớn, liền thi triển bao nhiêu năng lực!

Không ép vị tiểu thiên tài trang bức kia chủ động hiện thân, liền không gọi Trương Huyền!

- Tam trưởng lão, xảy ra chuyện gì?

Trong lòng đang cảm khái, liền nghe tiếng xé gió dồn dập vang lên, ngay sau đó một bóng người bất ngờ xuất hiện ở trước mặt phế tích, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
- Bẩm báo đại trưởng lão... Ta ở đây thu trữ vật giới chỉ, vị thiên tài Thánh Tử điện này tới, muốn xông trận pháp, kết quả... liền biến thành như vậy!

Trương Vô Trần vội vàng nói rõ chi tiết sự tình một lần.

- Xông trận pháp?

Đại trưởng lão cũng ngẩn ngơ, vội vàng nhìn sang Trương Huyền, chỉ thấy thanh niên kia thản nhiên nhìn qua, không khẩn trương chút nào, lông mày khẽ nhíu, nhịn không được mở miệng:

- Còn không biết thân phận của vị bằng hữu này?

- Tại hạ Trương Huyền, lần này cùng sư đệ Kiếm Tần Sinh tới, muốn mở mang kiến thức kiếm thuật tuyệt đỉnh của Trương gia một chút!

Trương Huyền gật đầu.

- Trương Huyền?

Đại trưởng lão nghi ngờ, có điều không có nói nhiều, mà quay đầu khoát tay áo:

- Vô Chân, mang vị Trương Huyền này cùng Tần Sinh kiếm thánh đi phòng khách nghỉ ngơi!

- Đại trưởng lão...

Nghe nói muốn cho đối phương nghỉ ngơi, không đi so đo sự tình làm sập nhiều kiến trúc như vậy, tiêu hủy trận pháp, Trương Vô Trần lo lắng.

- Được rồi, Trương Huyền thông qua quy định, xông qua trận pháp, mặc kệ kết quả như thế nào, đều là Trương gia chúng ta gánh chịu!

Vẻ mặt của đại trưởng lão thản nhiên, nhìn không ra vui buồn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau