THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2711 - Chương 2715

Chương 2711: Là hắn? (2)

Trung niên cực kỳ kích động, vội vàng nhìn qua, mất đi trầm ổn như trước, giọng nói cũng có chút gấp rút.

- Hắn gọi Trương Huyền, bây giờ đang ở Thánh Tử điện...

Hồ Nhất Vi nói.

- Trương Huyền? Mặc dù tên không đúng, nhưng họ Trương...

Nhíu mày, sau đó trung niên nhân nghĩ tới điều gì, tràn đầy hưng phấn cùng kích động:

- Nhất định là hắn... Tuyệt đối là hắn! Nhanh đi mời tới, nói ta muốn gặp...

Phân phó một tiếng, lời còn chưa nói hết, ngay sau đó ngừng lại:

- Không cần, ta tự mình đi qua!

Nói xong, từ chỗ ngồi đi xuống, lấy ra một ngọc phù đưa tin, một đạo ý niệm truyền qua, thời gian không dài, một phụ nhân vội vã bay tới.

Mặc dù thoạt nhìn không còn trẻ nữa, nhưng từ dung mạo cùng dáng người đều có thể nhìn ra, lúc tuổi còn trẻ, tuyệt đối là mỹ nhân tuyệt thế, không kém đám người Hồ Yêu Yêu chút nào.

Đặc biệt là khí tức trên người, như một chuôi trường kiếm ra khỏi vỏ, bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm rách hư không. Mộng Kiếm Thánh, Vương Mộng Á.

- Có tin tức của hắn? Là thật...

Hốc mắt ửng hồng, Mộng Kiếm Thánh nhìn lại, dường như tràn đầy lo lắng, sợ lòng tràn đầy mong đợi lần nữa thành không.

- Hồ huynh nói, ở Thánh Tử điện gặp một vị thiên tài chừng hai mươi tuổi, trong cơ thể nắm giữ thai độc hắn gieo xuống...

Trung niên nhân chỉ Hồ Nhất Vi, Mộng Kiếm Thánh vội vàng nhìn tới.

- ... Hồi bẩm phu nhân, tại hạ nói là chính xác trăm phần trăm, tuyệt không dám lừa gạt!

Vội vàng khom người, Hồ Nhất Vi nói sự tình lúc trước một lần.

- Khẳng định là hắn...

Thân thể mềm mại lắc lư một cái, nước mắt của Mộng Kiếm Thánh sắp chảy ra, vội vàng ngẩng đầu nhìn phu quân của mình:
- Ta muốn đi Thánh Tử điện, ngươi có đi hay không?

- Đương nhiên phải đi!

Trung niên nhân gật đầu.

- Gia tộc đại hội sắp tổ chức, ngươi là gia chủ lại không có mặt, không sợ lão tổ tức giận sao?

Mộng Kiếm Thánh nói.

- Chúng ta đã vì gia tộc trả giá đủ nhiều, tìm nhiều năm như vậy, thật vất vả có tin tức xác thật, ai không cho ta đi, liền cùng ta đối nghịch, cùng ta là địch!

Bàn tay lớn vẫy một cái, trung niên nhân lộ ra khí tức cường đại. Đặc biệt là kiếm ý, tựa như lúc nào cũng sẽ phóng lên trời, bay lượn cửu tiêu.

- Đúng vậy, đã vì gia tộc trả giá đủ nhiều... Đã nhiều năm như vậy, cũng không biết hắn trải qua được không, có chịu khổ hay không...

Nước mắt của Mộng Kiếm Thánh nhỏ xuống.

- Đi thôi!

Thấy vợ khóc, trung niên vung tay lên.
Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang, một Thánh thú xuất hiện ở trước mắt, thân thể nhoáng một cái, rơi vào lưng thú, Mộng Kiếm Thánh theo sát tới.

- Hồ huynh, ngươi mới vừa nói sự kiện kia, hi vọng đừng nói cho bất luận người nào, mặt khác, hướng đi của vợ chồng chúng ta, cũng hy vọng có thể bảo mật!

Đứng trên lưng thú, trung niên ôm quyền.

- Kiếm Thánh yên tâm, loại sự tình này, ta tự nhiên không dám nói ra ngoài!

Hồ Nhất Vi vội vàng gật đầu.

Hắn biết nếu mình dám tiết lộ ra ngoài, nhất định sẽ bỏ mình tại chỗ, liền vội vàng đáp ứng, một chút cũng không dám do dự.

- Vậy là tốt rồi, nếu như người ngươi nói kia, thật là người chúng ta muốn tìm, hai vợ chồng ta trở về nhất định sẽ cảm kích...

Nói xong, trung niên lần nữa nhìn qua:

- Mặt khác, Dương sư ở Trương gia tu luyện, hoàn toàn không cần lo lắng, an tâm ở đây là được, ta đã đưa tin, một khi xuất quan sẽ đến tìm ngươi!

- Cảm ơn Kiếm Thánh!

Hồ Nhất Vi lần nữa ôm quyền.

- Ừm!

Không nói thêm lời, trung niên ra hiệu.

Phần phật!

Thánh thú lập tức phá không, thẳng tắp bay lên bầu trời, chính là phương hướng Thánh Tử điện. Phi hành thời gian không dài, liền thấy một Thánh thú chạm mặt bay tới.

- Là Vân Quang thánh thú của Kiếm Tần Sinh!

Nhận ra được, lông mày của trung niên nhíu một cái.

Chương 2712: Kiếm đạo năm loại (1)

- Kiếm Tần Sinh? Hắn quá mức cố chấp... Được rồi, một khi gặp mặt, chậm trễ không ít thời gian, hiện tại ta chỉ muốn đi xem Trương Huyền kia một chút... Vẫn là đi đường vòng đi!

Mộng Kiếm Thánh gật đầu.

- Tốt!

Cũng biết cùng vị Kiếm Tần Sinh này gặp nhau, nhất định sẽ xoắn xuýt chuyện quá khứ, trung niên nhẹ gật đầu, bàn chân nhẹ nhàng đạp mạnh, Thánh thú lập tức chui vào trời cao, không thấy tung tích.

- Ừm?

Thánh thú biến mất, trong phòng Kiếm Tần Sinh nhíu mày.

- Làm sao vậy?

Trương Huyền nhìn qua.

Tình huống bình thường, không có người sẽ không ngừng phóng thích thần thức, bởi vậy, cũng không nhìn thấy Thánh thú phía trước chui vào tầng mây.

- Một Thánh thú cấp bậc cao bay qua... Không có việc gì, hẳn là không có phát hiện chúng ta, nếu không liền phiền toái!

Kiếm Tần Sinh lắc đầu.

Hưng Mộng Kiếm Thánh là Trương gia gia chủ, Thánh thú cũng không phải duy nhất, tùy tiện có thể chọn lựa một con cước lực tốt ngồi, khoảng cách song phương khá xa, lại thêm tránh né nhanh, hắn cũng không thấy rõ người trên lưng thú là ai, nhưng lại xác nhận, Thánh thú này, vượt xa Vân Quang thánh thú của hắn.

Cấp bậc vượt qua, lại xoay người rời đi, hẳn là không có phát hiện, nếu không... Bọn họ nhất định phải đối mặt một phen khổ chiến.

Dù tu vi đạt tới Thánh vực, đã có thể bay đi, khỏi cần sợ hãi rơi xuống ngã thương, nhưng ở trên không cùng siêu cấp Thánh thú đối kháng, sẽ không chiếm bất kỳ ưu thế nào, có thể cẩn thận, liền tận lực cẩn thận.
- Vậy là tốt rồi...

Trương Huyền cũng rõ ràng điểm ấy, thở phào nhẹ nhõm.

- Trương gia cách nơi này đã không xa, tăng thêm tốc độ, hẳn là nửa ngày sẽ đến!

Không đi xoắn xuýt Thánh thú không có phát hiện bọn họ kia, Kiếm Tần Sinh lần nữa xác nhận vị trí, cười nói.

- Muốn ta cùng người Trương gia so kiếm, không biết... Trương gia có thiên tài nào để cho người ta kính sợ, lại lĩnh ngộ loại chân giải nào?

Trương Huyền nhìn lại hỏi.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, dù nắm giữ tự tin tuyệt đối, đối phương cùng cấp bậc so kiếm với hắn, là tự rước khuất nhục, nhưng vẫn phải cẩn thận cho thỏa đáng, nếu không, không những không có giúp người báo thù rửa hận, còn bị người đánh thành đầu heo... Còn có tư cách gì đi đánh tơi bời vị tiểu thiên tài kia, cưới Lạc Nhược Hi?

Cho nên, lần này đi Trương gia, mục đích chỉ có một, lập uy!
Quyết không cho phép xuất hiện bất kỳ sai lầm. Coi như vị tiểu thiên tài một mực không xuất hiện kia xuất hiện, cũng phải để hắn biết mình lợi hại!

- Hiện nay thiên tài Trương gia lĩnh ngộ kiếm thuật nhiều nhất tên... Trương Húc, Hưng Mộng Kiếm Thánh từng cho chỉ điểm, lần trước tới tìm ta, bị ta liếc mắt phát hiện, trực tiếp đuổi ra ngoài...

Kiếm Tần Sinh nói.

- Trương Húc?

Trương Huyền gật đầu.

Chuyện này hắn nghe Thủy Thiên Nhu nói qua một lần, cũng từng nghĩ vị trước mắt này tính tình có chút cổ quái. Nguyên lai cùng Trương gia gia chủ có ân oán, mới không chào đón, tìm cái cớ đuổi đi thôi, cũng không phải là bản tính để cho người ta không thể phỏng đoán.

- Kiếm đạo chân giải hết thảy có năm loại, ngươi lĩnh ngộ chân giải của Kiếm lão nhân, chính là lực lượng pháp tắc, lại lĩnh ngộ phòng ngự pháp tắc của Lưu Thủy tiên tổ, còn lại ba loại, theo thứ tự là, linh mẫn, tốc độ cùng... Không!

Nói đến kiếm pháp, vẻ mặt Kiếm Tần Sinh nghiêm túc lên.

- Không?

Trương Huyền không hiểu.

Linh mẫn, tốc độ, hắn có thể lý giải, nhưng Không là cái gì?

- Không là cái gì, ta cũng không biết, chỉ nghe qua truyền thuyết, nghe nói năm đó Khổng sư từng đạt tới loại cảnh giới này, tiện tay một chiêu, tốc độ không nhanh, lực lượng không mạnh, phòng ngự tất cả đều là sơ hở, nhưng lại bỏ qua chiêu số của đối thủ, nhẹ nhõm đánh tan đối phương!

Kiếm Tần Sinh giải thích:

Chương 2713: Kiếm đạo năm loại (2)

- Không là không tồn tại, là hư không, chân chính dung hợp đại đạo, đoán không sai, loại cảnh giới này, hẳn là dung hợp bốn loại chân giải còn lại mới làm được... Chỉ là, lĩnh ngộ một loại chân giải, liền cần tiêu tốn tinh lực cả đời, bốn cái... trừ Khổng sư, hiện nay còn không người có thể làm được.

- Ah!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn lĩnh ngộ hai loại chân giải, trên kiếm đạo, không thể thấp hơn vị trước mắt này, dù đối phương nói mập mờ, nhưng rất nhanh liền hiểu được.

Kiếm đạo chân giải, là kiếm pháp phù hợp đại đạo, nhưng cách kiếm đạo đỉnh phong chân chính, còn có khoảng cách rất lớn, Không hẳn là một loại cảnh giới khoảng cách gần hơn.

- Trương gia lĩnh ngộ chân giải là tốc độ, để hắn thi triển kiếm pháp, tốc độ sẽ trở nên cực nhanh, tựa như không có thời gian, cho nên, cực kỳ đáng sợ...

Kiếm Tần Sinh nói tiếp.

- Tốc độ?

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Lực lượng huyết mạch của Trương gia có thể điều khiển thời gian, hắn là tự mình gặp được, quả thực rất lợi hại.

Bọn họ lĩnh ngộ tốc độ, hẳn là liên quan đến loại thiên phú huyết mạch này. Tục thiên hạ võ công, vô kiên bất phá, chỉ nhanh không phá!

Nhanh, vĩnh viễn là đại sát khí trong chiến đấu.

Nhất Kiếm Phá Hải của hắn, dù lực lượng cực mạnh, uy lực lớn thái quá, nhưng thời điểm thi triển, cần tiêu tốn thời gian tụ lực, thật muốn tốc độ cực nhanh, không cho mình thời gian tụ lực, muốn thắng được, gần như không có khả năng.

- Đúng vậy, kiếm pháp của bọn hắn, tốc độ nhanh vượt qua thời gian, Lưu Thủy kiếm ý, không kiên trì được bao lâu, sẽ bị đâm xuyên, lại thêm công kích tốc độ thua đối phương, cho nên nhiều lần tỷ thí, học sinh của ta đều thua!
Kiếm Tần Sinh lắc đầu.

Mặc dù biết vị trí căn cơ của kiếm pháp đối phương, biết rõ nguồn căn, nhưng đối với hắn mà nói, lại tìm không thấy biện pháp giải quyết.

- Nói như vậy, chẳng phải không cách nào chiến thắng?

Trương Huyền cau mày.

Ngươi cũng hết cách, coi như kiếm pháp của ta mạnh hơn ngươi một ít, chỉ sợ cũng rất khó vượt qua!

- Chiến thắng quả thực rất khó, nhưng cũng không phải không có cách nào, năm đại chân giải kiếm pháp, trừ Không, không người giải ra, bốn cái khác, hầu như đều tương sinh tương khắc! Tốc độ nhanh, lực lượng khó tránh khỏi không đủ, chân giải của Kiếm lão nhân phối hợp Lưu Thủy chân giải, chính là phương pháp phá giải tốt nhất!

Kiếm Tần Sinh nói.

Trương Huyền nghi ngờ.
Mới vừa rồi còn cảm thấy, tụ lực cần thời gian, đối phương chắc chắn sẽ không cho, làm sao ở trong miệng đối phương lại rất dễ dàng?

- Ngươi đây là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường!

Thấy hắn bình thường lý giải chiến đấu sâu như vậy, giờ phút này lại có chút hồ đồ, Kiếm Tần Sinh nở nụ cười:

- Lưu Thủy kiếm ý, thi triển ra, dù chặn không được bao lâu, nhưng đối với ngươi mà nói, chỉ cần mấy hơi thở là đủ rồi, chỉ cần dùng khoảng thời gian này, tới súc tích lực lượng, liền có thể dùng ra tuyệt chiêu của Kiếm lão nhân, dùng lực lượng tấn công cường đại nghiền ép đối thủ!

- Tất cả thủ đoạn, tất cả chiêu số, ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, đều là vô dụng!

- Cái này...

Trương Huyền há to mồm, nhịn không được cười lên.

Quả thực, vừa rồi vẫn nghĩ tách ra sử dụng hai loại chân giải, không nghĩ tới điểm ấy.

Liên hợp cùng một chỗ, uy lực không thể so sánh nổi.

Lưu Thủy chân giải phòng ngự, công kích chân giải nghiền ép. Nhất lực hàng thập hội... Coi như tốc độ của đối phương nhanh, coi như nắm giữ chân giải đặc thù, ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, cũng không có cách nào phản kháng, triệt để mất đi tác dụng!

Lực lượng, mới là vốn liếng lợi hại nhất.

Có kỹ xảo, không có lực lượng, cũng chỉ là uổng công.

Thật giống như ở trước mặt đế quốc, vương quốc lại nhảy nhót, cũng vô dụng mà thôi, chênh lệch quá lớn, không phải xuất hiện một hai cường giả là có thể bù đắp.

Chương 2714: Đến Trương gia! (1)

- Cho nên đến lúc đó, cùng người Trương gia đối chiến, trước tiên có thể dùng Lưu Thủy kiếm ý phòng ngự, sau đó lại tiến hành phản kích, cả hai phối hợp, coi như Trương Húc, cũng không phải đối thủ, có thể đánh bại dễ dàng!

Kiếm Tần Sinh nói tiếp.

Hắn không người đối kháng được Trương gia, nhưng vị trước mắt này có thể.

Lĩnh ngộ hai loại kiếm đạo chân giải, đối với kiếm pháp lý giải đã vượt qua hắn không biết bao nhiêu, chỉ cần hai thứ này phối hợp lẫn nhau, không xuất hiện sai lầm, kiếm thuật cùng cấp bậc, tuyệt đối có thể xưng vô địch!

Coi như Hưng Mộng Kiếm Thánh mạnh hơn, cùng cấp bậc, cũng khó có thể chống lại, tựa như hắn bị đánh không hề có lực hoàn thủ vậy. Trừ khi đối phương cũng giống như vị trước mắt này, lĩnh ngộ hai loại chân giải!

- Đương nhiên, Trương Húc chỉ là thiên tài của Trương gia đi Thánh Tử điện học tập, không nhất định là mạnh nhất, lợi hại nhất, sau khi tới, tất cả cẩn thận, không nên khinh địch!

Nói đến đây, vẻ mặt Kiếm Tần Sinh nghiêm túc nói:

- Đặc biệt là vị tiểu thiên tài kia, đến bây giờ, không có người biết tin tức của hắn, đoán không sai, lần này vô cùng có khả năng xuất hiện, dùng tư thái vô địch chấn kinh thế nhân!

- Tiểu thiên tài?

- Đúng vậy, lần trước Trương gia gia tộc đại hội, là hắn đầy tháng, hướng thế nhân tuyên bố mạnh mẽ, hai mươi năm qua, một mực không có tin tức, ta nghi ngờ là Trương gia cố ý ẩn trốn, mục đích đúng là vì hiện tại, bỗng nhiên nổi tiếng! Làm cho tất cả mọi người biết, rốt cuộc mạnh cỡ nào!

Kiếm Tần Sinh nói.

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, híp mắt lại.

Đối phương nói không sai, chiếu theo tính cách vô sỉ của Trương gia, loại sự tình này, thật đúng là có khả năng làm được.

Cố làm ra vẻ huyền bí, cố ý nói ra một ít lời giống thật mà là giả, để cho người ta không hiểu rõ nổi, trên thực tế lại để tên này, ở thời điểm trọng yếu nhất đi ra. Sinh ra thành Thánh... Nói thật, trong lòng không có áp lực đó là giả.

Dù sao Lạc Nhược Hi không có loại năng lực này, cũng nắm giữ thực lực vượt xa hắn, đối phương ra đời ở Trương gia, tài nguyên vô số, lại thêm thiên phú tuyệt đỉnh... Ai biết đã đạt đến loại cảnh giới nào?

- Thật ra thì, cũng không cần căng thẳng, coi như thua hắn, cũng không tính là gì, sinh ra thành Thánh, năm đó Khổng sư cũng không làm được, dù thua, cũng không có người sẽ nói nhiều!

Thấy vẻ mặt của hắn không đúng, Kiếm Tần Sinh an ủi một câu.

Bất quá, không an ủi còn tốt, vừa an ủi, vẻ mặt của Trương Huyền càng thêm khó coi. Thua gia hỏa chỉ biết trang bức kia? Nằm mơ!

- Tiền bối, ngươi có công pháp tu luyện Nhập Hư cảnh không? Càng nhiều càng tốt!

Vẻ mặt không ngừng biến ảo, Trương Huyền cắn răng.

Thánh Vực lục trọng Lĩnh Vực cảnh đã củng cố hơn hai mươi ngày, vị tiểu thiên tài kia đã có khả năng xuất hiện, cũng nên nghĩ biện pháp mau chóng đột phá! Nếu không, khoảng cách đối phương lớn như thế, có tư cách gì giáo huấn đối phương? - Công pháp Nhập Hư cảnh? Chỉ có một bản, là tiên tổ lưu lại...

Biết vị trước mắt này có sở thích đọc sách, Kiếm Tần Sinh cũng chẳng suy nghĩ gì, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một quyển sách đưa tới.

- Cảm ơn!

Tiện tay nhận lấy, Trương Huyền thu vào trong óc.

Quả thực là một bộ pháp quyết tu luyện Nhập Hư cảnh, cấp bậc cực cao, ẩn chứa kiếm ý, hẳn là pháp quyết tu luyện độc môn của hắn. Tinh thần khẽ động, cùng công pháp trước đó sưu tập dung hợp lại với nhau.

- Còn có một chỗ thiếu hụt...

Ánh mắt sáng lên, trước đó đã sưu tập không ít công pháp Nhập Hư cảnh, tập hợp cùng một chỗ, mặc dù đã tạo thành Thiên Đạo công pháp, nhưng vẫn có vài chỗ tì vết, để hắn khó mà luyện thành.

Mà bây giờ, dung hợp bộ pháp quyết này, chỉ còn lại có một chỗ, đang muốn cẩn thận nghiên cứu một chút, làm sao bổ sung thiếu hụt cuối cùng, liền nghe thanh âm của Kiếm Tần Sinh vang lên lần nữa:

- Đúng rồi, lần này ngươi không phải lấy thân phận học sinh của ta tới cùng Trương gia giao lưu, mà là lấy thân phận sư huynh cùng thế hệ của ta!

- Sư huynh?

Trương Huyền ngẩng đầu.

- Ngươi quan sát chữ Kiếm, học thành Lưu Thủy kiếm quyết, ta cũng làm không được, tự nhiên không có tư cách xưng hô lão sư của ngươi, còn không bằng nói thẳng sư huynh cùng thế hệ, như vậy đi qua cũng không đến mức lộ tẩy!

Chương 2715: Đến Trương gia! (2)

Kiếm Tần Sinh nói.

Chính hắn lý giải kiếm đạo cũng không bằng đối phương, để đối phương giả mạo học sinh, rõ ràng không thích hợp.

Đối phương lĩnh ngộ chữ Kiếm, học được Lưu Thủy kiếm quyết, tương đương với đạt được tiên tổ truyền thừa, đồng căn đồng nguyên, hơn nữa lý giải khắc sâu hơn hắn, xưng hô như vậy, không tính quá phận.

Lý giải ý tứ của đối phương, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Thân phận gì đối với hắn mà nói cũng không trọng yếu, chỉ cần có thể giáo huấn người Trương gia, giấu diếm thân phận cũng không có gì.

- Được rồi, điều chỉnh một chút đi, một khi đến Trương gia, sẽ không có nhàn hạ như hiện tại!

Cái gì cần nói đều đã nói, Kiếm Tần Sinh phất phất tay.

Trương Huyền nhẹ gật đầu, không nói thêm lời, nhắm mắt lại, bắt đầu điều chỉnh trạng thái cùng lực lượng.

Không biết qua bao lâu, thân thể đột nhiên chấn động, ngay sau đó cảm thấy một cảm giác áp bách cường đại từ không trung cuốn tới, vội vàng mở mắt ra, ngay sau đó liền nghe một thanh âm vang lên:

- Phía trước là bằng hữu nơi nào, mời báo họ tên, để chúng ta đăng ký...

Xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn về phía trước, chỉ nhìn thấy mấy lão giả đứng ở trên lưng Thánh thú, ôm quyền đứng thẳng.

Từ xa nhìn lại, không biết mấy người rốt cuộc mạnh cỡ nào, chỉ biết là phối hợp Thánh thú kia, khí tức bao vây bốn phía, căn bản không có cách xông qua.

- Tại hạ Thánh Tử điện Kiếm Tần Sinh, được mời đến đây, đây là thiếp mời của ta! Bàn tay Kiếm Tần Sinh run lên, một ngọc phù thẳng tắp bay về phía trước, rơi vào lòng bàn tay của một lão giả.

- Nguyên lai là Tần Sinh Kiếm Thánh, thất lễ, mời tới bên này...

Cúi đầu nhìn một cái, lão giả vội nói.

- Làm phiền!

Gật gật đầu, Kiếm Tần Sinh khống chế Thánh thú dưới thân, chậm rãi hạ xuống.

Người ở trên không trung, Trương Huyền nhìn phía trước, chỉ nhìn thấy một thành trấn to lớn xuất hiện ở trước mắt.

Cái thành trấn này, dựa vào sơn mạch, hình thành xu thế long hổ, đủ loại trận pháp dày đặc, tựa như long bàng hổ cứ, xông vào mà nói, đừng nói Thánh Vực bát trọng, coi như cửu trọng, thậm chí Danh Sư cửu tinh chân chính, cũng khó mà đi vào.
- Trương gia còn gọi là Long Hổ thành, đủ loại trận pháp, là năm đó tiên tổ Trương gia tự tay bố trí, uy lực vô tận... Mấy vị này là trưởng lão trong đó, bề ngoài là đi đón khách, trên thực tế là biểu hiện thực lực, nói cho thế nhân không thể xâm phạm...

Kiếm Tần Sinh truyền âm tới.

Trương Huyền gật đầu.

Mấy trưởng lão này phối hợp trận pháp bốn phía, quả thực cho người ta một loại cảm giác khống chế thiên địa đại thế, thực lực hơi kém, khả năng không cần ra tay, trong lòng sẽ sinh ra suy nghĩ không cách nào chống lại. Suy nghĩ vừa ra, về sau sẽ không cách nào loại bỏ.

- Tư thế thật lớn, còn cho ra oai phủ đầu... Thật không biết ai dạy ra thói quen này...

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn sang đại trận dày đặc trước mắt.

Đi tới là khách, thân là chủ nhân, không cho hoan nghênh chân thành nhất thì thôi, ngược lại cho ra oai phủ đầu, đã để hắn tràn đầy không vui.

Đã như vậy, liền để hắn nhìn một chút, các ngươi ra oai phủ đầu, đến cùng lợi hại bao nhiêu.

Híp mắt lại, nhìn về đại trận phía trước, trong lòng nhịn không được hô khẽ.

- Thiếu hụt!

Hô!

Một quyển sách, xuất hiện ở trong óc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau