THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Quay Về Học Viện (1)

Tiếp nhận lá trà, Trương Huyền lướt qua, biến mất.

Tiệc mừng thọ này, hắn vốn không có ý định tới. Nếu không phải là nể mặt đám người Hoàng Ngữ, hơn nữa cũng muốn gặp ba danh sư, hỏi thăm một chút về chuyện khí độc, hắn cần gì quan tâm Điền lão này là ai?

Còn tiệc mừng thọ gì chứ, cho dù là tang lễ, hắn cũng sẽ chẳng tới làm gì.

Hiện tại mặc dù không hỏi thăm được ba danh sư, nhưng nhìn bộ dáng của bọn họ, sắp tới tất nhiên sẽ qua tìm mình. Đến lúc đó lại hỏi cũng không muộn.

Đã như vậy, hắn cũng sẽ không cần thiết phải lưu lại.

Về phần vừa rồi vì sao có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt trong cách pha trà của Điền lão? Rất đơn giản, sau khi vừa vào cửa, thấy đối phương đang pha trà. Đồ Thư Quán liền sản sinh ra sách liên quan. Hắn lật xem một chút là được.

Nếu không phải là người này cố ý kéo Lục Tầm và hắn so tài, lại cố ý ngáng chân, muốn để hắn thua, hắn cũng lười để ý tới, cũng sẽ không nhiều lời.

Muốn dùng Lục Tầm đánh vào mặt ta?

Nói đùa sao. Người muốn đánh vào mặt ta, đều bị ta đánh lại. Không quan tâm ngươi là Điền lão, hay là gì, tất nhiên cũng không thể ngoại lệ.

- Điền lão, bệ hạ, Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư, chúng ta cũng cáo từ!

Thấy Trương Huyền rời đi, Hoàng Ngữ Bạch Tốn cũng theo sát phía sau, ôm quyền rời đi.

Bọn họ dẫn Trương lão sư tới, lúc này cũng không có ý tiếp tục lưu lại nữa.

Mấy người vừa đi, gian phòng nhất thời yên tĩnh trở lại.

- Gia gia, đây chính là Tĩnh Thần trà. Tại sao... gia gia thoáng cái cho nhiều như vậy...

Điền Long đầy vẻ không cam lòng.

Cho dù đối phương chỉ điểm cho gia gia, cũng không đến mức vừa ra tay đã hào phóng như vậy?

Hai lạng lá trà này, bọn họ lại tốn cái giá vô cùng lớn mới có thể sai người ta ngắt về xao khô. Nếu đổi lại thành đồng tiền vàng, có lẽ hơn một nghìn vạn cũng khó có thể mua được.

Cho dù là gia gia, bình thường cũng không nỡ được uống một ngụm. Hiện tại lại tiện tay tặng cho người như thế...

Suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy nhức nhối.

- Nhiều sao? Không nhiều chút nào!

Liếc mắt thoáng nhìn vị tôn tử này của mình, Điền lão lắc đầu.

Thoạt nhìn rất thông minh, khiến mình đã từng đặt hi vọng rất lớn. Hiện tại xem ra, bất kể tâm tính hay khí độ, đều chênh lệch không chỉ một hai điểm.

- Điền lão nói không sai. Hai lạng Tĩnh Thần trà, không nhiều một chút nào. Trước đó không nói chỉ điểm cho Điền lão sư, chỉ nói ba chữ trên bức tranh, lại ngàn vạn khó mua.

Thẩm Truy bệ hạ mở miệng.

Ba chữ đơn giản “Hươu hoang dã” khiến cho một bức tranh thoáng cái tăng thêm gần một cảnh. Chỉ ba chữ này, đã là bảo vật vô giá. Đừng nói hai lạng Tĩnh Thần trà, cho dù đưa sạch toàn bộ lá trà của Điền gia, cũng không lỗ vốn. Huống gì, còn bởi vậy kết giao với một vị thư họa tông sư, hòa hoãn được mối quan hệ của hai bên.

- Trương lão sư chỉ điểm, ta được lợi rất nhiều. Tiệc mừng thọ ngày hôm nay, Điền Long, Điền Cương, các ngươi lại an bài đi. Ta muốn bế quan tiêu hóa một chút. Có lẽ có thể khiến cho trà đạo tiến thêm một bước.

Điền lão gật đầu, không nói thêm gì nữa.

- Vậy chúng ta cũng sẽ không làm phiền Điền lão sư nữa!

Lưu Lăng biết đối phương hạ lệnh trục khách, lúc này cùng đám người Thẩm Truy bệ hạ đi ra ngoài.

- Bệ hạ, chúng ta còn có việc, tạm thời không cùng bệ hạ quay về hoàng cung được.

Đi ra khỏi Điền phủ, ba người nói với Thẩm Truy bệ hạ một tiếng, rồi vội vã rời đi.

Không cần nghĩ cũng biết, bọn họ nhất định là đi tìm vị Trương lão sư kia.

- Đúng là long phượng trong đám người!

Thấy ba đại danh sư đều chịu thua thiệt vì vị Trương lão sư này, Thẩm Truy bệ hạ cảm thán một tiếng, nhìn về phía thái giám cách đó không xa:

- Đi chuẩn bị một chút. Sư giả bình trắc ngày mai, ta cũng muốn qua quan sát!

- Vâng!

Thái giám đáp một tiếng.

... Đám người ba danh sư, Thẩm Truy bệ hạ rời khỏi Điền phủ, Lục Tầm, Vương Siêu cũng đi ra. Vừa rời khỏi phạm vi Điền gia, trong mắt bọn họ lập tức lộ ra lửa giận nồng đậm và không cam lòng.

- Hắn là một lão sư cấp thấp dựa vào cái gì, dựa vào cái gì chứ? Đáng giận! Đáng giận!

Lục Tầm gào thét lên tiếng, sự căm hận trong mắt cho dù nước sông rót hết cũng khó mà rửa sạch.

Vốn tưởng rằng trong tiệc mừng thọ ngày hôm nay của Điền lão sẽ có đột phá rất lớn, thành công trở thành học đồ của Lưu sư. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới... lại xuất hiện kết quả này.

Tiểu tử hắn vẫn luôn không coi trọng, giờ lại liên tục đánh vào mặt, khiến cho hắn tức tới chết đi sống lại, cũng sắp hộc ra máu.

Sỉ nhục rõ ràng, khiến hắn có phần muốn phát điên.

Lục Tầm hắn đường đường là con trai của đế sư, từ nhỏ xuôi dòng thuận gió, lại bị người khác đánh vào mặt. Hắn đã bao giờ bị loại đãi ngộ này?

- Tiểu tử này khẳng định đặt tất cả tinh lực nghiên cứu thư họa và trà đạo. Về giảng bài, ta cảm thấy chắc chắn không tốt. Chỉ cần ngày mai ngươi có thể thắng được trong Sư giả bình trắc là cũng có thể rửa sạch nỗi nhục.

Vương Siêu ở một bên nói.

Cho dù Trương Huyền này có thiên phú không tệ, nhưng cũng không thể thiên phú nào cũng tốt!

Cho dù tất cả thiên phú đều tốt, con người tinh lực có hạn. Phần lớn thời gian nghiên cứu thư họa và trà đạo, trên phương diện giảng dạy khẳng định không bỏ quá nhiều công sức.

Đối với giảng bài, hai người vẫn rất có tự tin. Bọn họ không tin không còn cách nào để giành thắng lợi Trương Huyền cả.

- Sư giả bình trắc ngày mai, ta nhất định phải thắng.

Nghe được lời của hắn, Lục Tầm gật đầu.

Đã liên tục bị đánh vào mặt, lần này hắn không thể thua nữa.

- Vương Siêu, ngươi không phải quen biết với luyện đan sư sao? Ta muốn mua mấy viên thử xem.

Xiết chặt nắm đấm, Lục Tầm quay đầu lại nhìn qua.

- Mua đan dược? Ngươi lẽ nào muốn...

Nghĩ tới điều gì, Vương Siêu biến sắc, liền vội vàng lắc đầu:

- Không nên làm như vậy, không nên làm như vậy. Làm như vậy tuy rằng có thể trong khoảng thời gian ngắn nâng cao tu vi, nhưng đối với học viên lại gây tổn thương quá lớn. Sau này sợ rằng rất khó có tiến bước nữa...

- Hiện tại không để ý được nhiều như vậy! Ngày mai ta phải thắng... Đã không còn đường lui. Chỉ cần thắng, trở thành học đồ, trong vòng mười năm, ta tất nhiên trở thành danh sư. Đến lúc đó, lại giúp bọn họ loại bỏ tai hoạ ngầm, thậm chí cho bọn họ suốt đời phú quý cũng không tính là gì cả.

Ánh mắt lóe lên, Lục Tầm cắn chặt hàm răng.

Chương 272: Quay Về Học Viện (2)

- Điều này...

Vương Siêu do dự.

Hắn biết thiên phú của bằng hữu tốt chỉ cách thư họa sư chân chính có một bước. Một khi bước qua, là sẽ có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư. Hơn nữa với kinh nghiệm giảng bài mấy năm nay cùng nghiên cứu học tập đối với danh sư, trong vòng mười năm sát hạch thành công, tuyệt đối là chuyện ván đã đóng thuyền.

Nếu thật sự trở thành danh sư, lại muốn bồi thường vài người, sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Suốt đời phú quý gì đó, đều rất đơn giản. Giải quyết tai hoạ ngầm, cũng không phải không có khả năng.

- Được, thời gian không cho phép chúng ta do dự nữa. Ba trăm vạn này là mượn bệ hạ lúc định đi thăm hỏi Dương sư, vừa vặn chưa trả lại, đủ để mua năm viên. Ngươi lập tức qua mua đi. Ngày mai ta sẽ để cho bọn họ đại triển phong vân, không chỉ một lần hành động giành thắng lợi, còn muốn cho tất cả mọi người biết, ở học viện Hồng Thiên... Lục Tầm ta là vô địch!

Vung ống tay áo, tiếng Lục Tầm rít gào vang lên.

- Được rồi, ta lập tức qua xem thử...

Thấy trong lòng bằng hữu tốt đã quyết định, Vương Siêu biết không có cách nào khuyên can, gật đầu.

Đối phương nói không sai. Hiện tại quả thật đã không có đường lui!

Ở vương cung đắc tội Dương sư, muốn thành học đồ của hắn, rất khó.

Ba danh sư một lòng nhào vào Trương Huyền. Nếu như thua nữa, sẽ lại càng không có khả năng.

Hy vọng duy nhất chính là Sư giả bình trắc ngày mai thu hoạch lớn toàn thắng, khiến cho tất cả mọi người biết, Lục Tầm mới thật sự là lão sư minh tinh, mới là người thật sự đứng đầu Học viện Hồng Thiên thậm chí toàn bộ Thiên Huyền quốc.

Trương Huyền kia... tính là thứ gì?

Cạnh tranh cùng bọn họ... còn không xứng!

...

- Không phải ngươi muốn tặng bức tranh kia cho Điền lão sao? Thế nào lại biến thành món quà của Lưu sư?

Trương Huyền đi không bao xa, hai người Hoàng Ngữ lại đuổi kịp. Ngồi trên xe ngựa, nhớ tới chuyện lúc trước, hắn không nhịn được hỏi.

Trước đây Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cạnh tranh chính là bức tranh Mặc Hiên. Sau khi mình vẽ ra bức tranh ngũ cảnh, hai người đồng thời dùng tiền mua luôn, tính làm món quà tặng. Thế nào lại biến thành quà tặng của Lưu sư? Hơn nữa... Bức tranh của Bạch Tốn đâu?

- Thật ra trước đây cầu lấy bức tranh Mặc Hiên, chính là chuẩn bị quà mừng cho Lưu sư, đưa cho hắn là đương nhiên.

Hoàng Ngữ nói:

- Ta chỉ là một vãn bối, cho dù tham gia tiệc mừng thọ của Điền lão, cũng không cần đưa lễ vật trân quý như thế.

- Á...

Trương Huyền sửng sốt, lập tức hiểu được.

Đúng vậy. Hoàng Ngữ là một vãn bối, cho dù muốn bái kiến Điền lão, tùy tiện chuẩn bị một ít thứ mới lạ là được, không cần loại bảo bối trân quý như bức tranh Mặc Hiên?

Tất nhiên là chuẩn bị cho Lưu sư. Sau đó Lưu sư nhận được bức tranh cuộn, đưa cho Điền lão làm lễ vật. Đây cũng là chuyện đương nhiên.

- Vậy còn ngươi? Ngươi chỉ là học sinh của Trang sư, không cần thiết chuẩn bị cho hắn sao?

Bạch Tốn và Hoàng Ngữ khác nhau.

Nàng là danh sư học đồ. Bạch Tốn chỉ là học sinh của Trang sư. Hai người kém một chữ, bất kể địa vị hay thân phận đều chênh lệch một đoạn rất lớn, không thể so sánh.

Hoàng Ngữ có thể vì Lưu sư tìm kiếm quà mừng. Ngươi là một đệ tử không cần thiết làm như vậy.

- Thật ra... ta...

Bạch Tốn vò đầu, có chút ngượng ngùng:

- Là Tiểu Ngữ muốn bức tranh Mặc Hiên, ta cũng lại nói mình muốn, như vậy là có thể cùng nàng có lý do ở cùng một chỗ... Về phần ta mua bức tranh của Trương đại sư, để lại cho phụ thân, hắn vô cùng vui mừng...

- ...

Trương Huyền hoàn toàn không còn gì để nói.

Hóa ra người này muốn bức tranh Mặc Hiên, chỉ là vì tán gái.

Suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

Chỉ có điều, quyết định này của đối phương cũng không sai. Chỉ có cạnh tranh với Hoàng Ngữ, mới có khả năng gặp mặt mỗi ngày, theo đuổi cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ có điều xem bộ dạng như đang nằm mơ. Thần nữ vô tâm rồi, người này nhất định thất bại.

Bạch Tốn chỉ là học sinh của Trang sư, không cần thiết đưa bức tranh ngũ cảnh ra. Đường đường là Bạch tiểu vương gia, muốn tìm lễ vật khác, cũng không phải là vấn đề hóc búa. Cho nên, chỗ Điền lão chỉ có bộ bức hươu hoang dã, mà không có bức tranh nữa mà hắn đã bán đi.

- Trương đại sư, ngươi không phải không biết trà đạo sao? Thế nào...

Xe ngựa lại đi được một hồi, thấy học viện Hồng Thiên ở ngay trước mắt, Hoàng Ngữ lại không nhịn được hỏi.

Người này trước đó nói không biết trà đạo, không giống giả vờ. Thế nào thoáng cái nói ra chỗ thiếu sót khi pha trà của Điền Long, Điền lão, khiến cho bọn họ hoàn toàn bái phục?

- Ta thực sự không biết...

Trương Huyền gật đầu.

Trong đầu hắn mặc dù có không ít sách liên quan tới trà đạo, nhưng hắn vẫn chưa cẩn thận học tập. Nói thật, đúng là xem như một chút cũng không biết.

- Vậy...

Hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn choáng váng.

Không biết mà ngươi lại nói tự tin như vậy, khiến cho bọn họ liền nói không nên lời?

Lừa gạt quỷ sao?

- Ta chỉ là thỉnh thoảng xem qua mấy quyển sách liên quan tới trà đạo, thuận miệng nói một chút. Không ngờ lại đoán đúng!

Trương Huyền thuận miệng nói.

- Thuận miệng nói một chút?

Bạch Tốn, Hoàng Ngữ nhìn nhau, hoàn toàn không còn lời nói để nói.

Đại ca, ngươi không muốn nói vậy đừng nói. Lừa gạt như vậy, cũng có chút miễn cưỡng thái quá.

Lẽ nào hai chúng ta thoạt nhìn, thật sự dễ lừa gạt như vậy sao?

- Đến học viện rồi, từ biệt!

Thấy bộ dạng hai người không tin, lười tiếp tục giải thích, Trương Huyền mỉm cười, từ xe ngựa đi xuống.

Học viện Hồng Thiên, đến rồi.

Mấy ngày không gặp cũng không biết đám người Triệu Nhã rốt cuộc tu luyện tới trình độ nào.

Chương 273: Mực Nước (1)

Lúc này học viện Hồng Thiên đã sôi trào một mảnh.

Cuộc thi đấu học viên mới sắp bắt đầu.

Một vạn học viên mới nhập học trải qua nửa tháng học tập, đã đến lúc kiểm nghiệm thành quả.

- Các ngươi nói lần thi đấu này, ai có thể đạt được vị trí đứng đầu?

- Ta cảm thấy vẫn là người đứng đầu trước đó. Hắn nhập học lại đạt được võ giả đệ nhị trọng, hiện tại khẳng định càng mạnh mẽ hơn.

- Cuộc thi đấu của học viên, lại không chỉ dựa vào thực lực. Hơn nữa, trước đó hắn nhập học lợi hại, không có nghĩa là hiện tại lợi hại. Ta nghe nói mấy người học viên mới môn hạ của Lục lão sư tham gia Sư giả bình trắc, đều đột phá võ giả nhị trọng, hơn nữa còn nhận được chân truyền của hắn. Có thể thắng được bọn họ hay không cũng khó nói trước được!

- Hắn hình như cũng là học sinh của Lục lão sư. Xem ra danh hiệu đứng đầu cho dù không phải là người này, cũng sẽ xuất hiện ở môn hạ của Lục lão sư.

“Đó là tự nhiên, nhập môn sát hạch xếp hạng năm trăm đổ lại, có ít nhất ba trăm người tới làm môn hạ của Lục lão sư, cho dù muốn thứ hai, cũng phải có đối thủ đó!”

- Trương Huyền lão sư và Lục lão sư cùng Sư giả bình trắc. Các ngươi nói ai sẽ thắng?

- Thắng? Ngươi có thần kinh không đó? Điều này còn phải nói nữa sao? Trương Huyền lão sư có tư cách gì cạnh tranh cùng Lục lão sư? Cho dù là phòng giáo dục cố ý gây khó dễ, khiến cho sát hạch giáo viên của hắn không được chính xác, nhưng hắn đảm nhiệm lão sư hơn một năm nay, dường như cũng không dạy ra được thành tích gì!

- Điều này... điều này ngược lại cũng đúng!

- Cái này còn không phải sao? Nói thật cho ngươi biết, ta nghe nói, là người này muốn nổi danh, cố ý khiêu khích Lục lão sư, dạy người tẩu hỏa nhập ma, lại còn không biết xấu hổ đề xuất Sư giả bình trắc... Thật không biết da mặt thế nào lại dầy như vậy?

...

- Ta thế nào lại nghe được tin tức không phải như vậy? Ta nghe nói vị Trương Huyền lão sư này, tính tình cao thượng, đã sớm đạt được TTích Huyệt cảnh, vì để ý tới mặt mũi của học viện, vẫn luôn nhẫn nhịn không nói ra!

- Ta cũng nghe nói, học sinh tẩu hỏa nhập ma kia là do hắn cố ý, mục đích là để cho học sinh đó đột phá rào cản trời sinh tỏa mạch.

- Người này gọi là Triệu Nham Phong, ta đã từng gặp qua vài lần. Trương lão sư không chỉ giúp hắn giải trừ loại rào cản trời sinh này, còn trực tiếp khiến cho hắn đột phá. Hiện tại hắn đã là cao thủ võ giả nhị trọng. Hắn cảm động, nhớ tới ơn của Trương lão sư, muốn một lần nữa bái nhập môn hạ của Trương lão sư, lúc này mới chọc giận Lục lão sư, đề xuất Sư giả bình trắc.

- Là như vậy? Thật hay giả vậy?

- Đương nhiên là sự thật. Tin tức này của ta lại là do một vị bằng hữu quen thuộc nói ra. Thật trăm phần trăm.

...

Khắp nơi đều là những tiếng bàn luận. Có người nói Trương Huyền không biết tự lượng sức mình. Cũng có người nói hắn là nghênh chiến bị thất bại. Đúng là không có cách nào.

Chuyện ở phòng giáo dục, sau khi Diêu Hàn tận lực truyền bá, cuối cùng tất cả đều bạo phát. Gần như mọi người ở học viện đều biết.

Chỉ có điều, phần lớn học sinh lựa chọn không tin.

Dù sao, danh tiếng của Lục Tầm ở học viện thật sự quá lớn. Trương Huyền tuy rằng rửa sạch oan khuất sát hạch giáo viên bị không điểm, nhưng trong khoảng thời gian ngắn muốn tạo thành hình tượng cao lớn trong lòng các học viên, vẫn là điều rất khó.

Đối với những việc ấy, Trương Huyền cũng không quá để ý. Dù sao ngày mai Sư giả bình trắc, tất cả đều sẽ có kết quả. Cứ rầu rĩ mãi ở chỗ này, chi bằng nhanh chóng nâng cao thực lực của mấy người học sinh.

Rất nhanh hắn đi tới phòng học của mình.

- Trương lão sư!

Đám người Triệu Nhã đều đang ở đó. Mỗi người tinh khí no đủ, lộ ra khí tức không yếu.

- Không tệ!

Nhìn thấy được trạng thái của mấy người, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Quả nhiên không uổng công hắn vất vả tâm sức một hồi.

Bất kể Triệu Nhã, Trịnh Dương, Vương Dĩnh, Lưu Dương hay Viên Đào, thực lực năm người đều có sự bay vọt về chất. So với nửa tháng trước, bọn họ giống như là thay đổi hoàn toàn thành một người khác.

Không chỉ có như vậy, ngay cả mấy học sinh dự thính như đám người Vương Đào, Vương Nham, Triệu Nham Phong, đều có tiến bước nhảy vọt.

Hắn tuy rằng không giảng bài nhiều lắm, nhưng mỗi một lời nhắm thẳng vào cốt lõi của tu luyện. Bọn họ nghe hắn giảng bài, đối với tu luyện lĩnh ngộ cũng càng lúc càng nhiều, tiến bước lại biến thành chuyện đương nhiên.

- Đó là cái gì?

Khen ngợi một câu, đang muốn giảng bài riêng, để cho bọn họ tiến thêm một bước, đột nhiên, ánh mắt Trương Huyền chợt rơi vào trong góc phòng học.

Mấy cái chậu đặt ở một bên. Bên trong tối đen một mảnh, không biết là vật gì.
Hắn nhớ rất rõ ràng, trước đó trong phòng học không có thứ này.

- Trương lão sư, là mực nước.

Sắc mặt Vương Dĩnh nhất thời đỏ lên, nhỏ giọng nói.

- Mực nước?

Trương Huyền không hiểu ra sao:

- Trong phòng học để thứ này làm gì?

Hắn dạy chính là tu vi, không phải lớp văn hóa, không cần phải vẩy mực vẽ tranh, cũng không cần vẽ thư pháp. Chuẩn bị mấy thứ này làm gì?

- Cái này...

Nghe hắn vừa hỏi, tất cả mấy học sinh đều lộ ra vẻ mặt xấu hổ. Mỗi người đều không nói lời nào.

- Thế nào? Chẳng lẽ có gì sao? Viên Đào, ngươi nói đi!

Thấy thái độ của mọi người cổ quái, lông mày Trương Huyền nhất thời nâng lên.

- Ta...

Không nghĩ tới Trương lão sư lại hỏi đích danh mình, sắc mặt Viên Đào giống như trái mướp đắng, rầu rĩ một lát:

- Là như vậy, Triệu Nhã tiểu thư mở ra thể chất thuần âm, trở nên càng xinh đẹp hơn. Không ít học viên đều muốn làm quen với nàng...

- Làm quen?

Lúc này Trương Huyền mới chú ý. Sau khi thể chất thuần âm mở ra, Triệu Nhã quả nhiên thay da đổi thịt, bất kể diện mạo hay khí chất, đều có biến hóa nghiêng trời lệch đất, đã không còn là đại tiểu thư ngang ngược trước đó, mà hoàn toàn là một đại mỹ nữ.

Loại diện mạo này, so với Thẩm Bích Như còn lợi hại hơn vài phần. Cũng khó trách có những học sinh khác ngưỡng mộ, lặng lẽ qua tìm.

- Có người đến tìm... vậy thì chuẩn bị mực nước làm gì?

Trương Huyền càng cảm thấy kỳ quái.

Cho dù Triệu Nhã trở nên xinh đẹp, có những nam sinh khác qua quấy rầy, đánh đuổi là được. Hắn tin tưởng ở trong học viện, bọn họ còn không dám làm càn.

Lại nói, mấy học sinh này thực lực tăng lớn. Có người dám qua quấy rối, cũng sớm bị đánh đuổi đi.

Ba người Trịnh Dương, Lưu Dương, Viên Đào này vừa nhìn lại không phải là đèn dầu cạn. Người khác đục tường thò chân vào nhà, còn có thể ngoan ngoãn cùng bọn họ giảng đạo lý sao?

Chương 274: Mực Nước (2)

- Cái này... học sinh chúng ta cơ bản đều đuổi đi. Chỉ có điều...

Viên Đào vò đầu, lúng túng cười một tiếng:

- Chỉ có điều, hai ngày nay mỗi ngày đều có ba lão đầu đáng khinh cứ loanh quanh ở gần đây. Nhìn động tác và hành động của bọn họ, chúng ta khẳng định đánh không lại, cho nên mới chuẩn bị chút mực nước, dự định hắt vào người bọn họ! Nghe nói mực nước chuyên phá dâm tục. Bọn họ già mà không có tự trọng, dính vào thứ này, khẳng định không có ý định tiếp tục đến đây quấy rầy nữa...

- Lão đầu đáng khinh?

Trương Huyền giống như hòa thượng đầu trọc sờ không thấy tóc:

- Các ngươi xác định không phải là lão sư của học viện chứ?

- Không phải, học viện lão sư ta cơ bản đều biết. Tuyệt đối không có mấy người này. Vừa nhìn dáng vẻ hèn mọn này, ta thấy lòng bất an!

Lần này người nói chính là Trịnh Dương:

- Hai ngày nay ta vẫn thấy bọn họ lặng lẽ trốn ở một bên, chỉ trỏ nói xấu sau lưng Triệu Nhã, Vương Dĩnh, còn thường xuyên gật đầu mỉm cười. Vừa nhìn liền biết không phải là người tốt lành gì.

- Chỉ trỏ nói xấu sau lưng đám người Triệu Nhã sao? Trong học viện từ khi nào có loại người vô sỉ này tới vậy?

Thấy mấy học sinh nói lời chắc như đinh đóng cột, không giống nói láo, Trương Huyền nhăn mày lại.

Lão đầu chỉ trỏ nói xấu sau lưng tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi... Quả thật thừa bỉ ổi.

- Như vậy đi!

Lại nghe mấy người nói vài câu, Trương Huyền cũng cảm thấy mấy lão đầu này không có ý tốt. Hắn gật đầu:

- Các ngươi cẩn thận một chút. Triệu Nhã, Vương Dĩnh, mấy ngày tới không nên một mình ra ngoài. Nếu như gặp lại ba lão đầu này, có thể dùng mực nước hắt!

Nếu là lão đầu, nhất định là có thân phận. Ngang nhiên theo dõi nhìn lén tiểu cô nương, cũng quá mất mặt. Chẳng may bị người vẩy mực, nghĩ đến thôi cũng đủ mất mặt rồi, kiểu gì cũng sẽ phải tự động mà rút đi.

Đương nhiên, hai ngày nay phần lớn thời gian hắn đều sẽ ở trong trường học. Mấy tên này còn dám qua, hắn không ngại ra tay dạy dỗ một trận.

- Trương lão sư muôn năm!

- Ta đã nói Trương lão sư hiểu sâu nghĩa lớn, sẽ không trách tội chúng ta...

Nghe hắn đồng ý, mấy học sinh đồng thời hô to.

- Ừ, được, đừng nói nhảm nữa. Viên Đào, ngươi tới trước. Ta xem thử tu vi gần đây của ngươi tiến bước như thế nào.

Ngày mai sẽ phải tiến hành Sư giả bình trắc. Ngày hôm nay hắn phải có hiểu biết chỉnh thể đối với học sinh mới được. Đồng thời, một mình chỉ điểm một chút, có lẽ còn có thể khiến cho bọn họ lại có một chút tiến bước.

Không sợ tiến bước rất nhỏ, biết đâu trong chiến đấu lại có thể khiến cho phần thắng tăng thêm không ít.

Đi vào phòng học nhỏ, đóng cửa lại, Trương Huyền khoát tay:
- Đánh một bộ võ kỹ.

- Vâng!

Viên Đào gật đầu, một quyền đánh ra ngoài. Tiếng gió thổi gào thét, khí thế kinh người.

Tu vi của hắn mặc dù không có tiến bộ quá lớn, vẫn là võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh trung kỳ, nhưng lực lượng lại vô cùng cường đại. Một đấm xuất hiện, không trung phát ra tiếng nổ.

- Lực lượng này...

Trương Huyền chắt lưỡi.

Có thể một quyền đánh ra tiếng nổ, nói rõ lực lượng và phòng ngự của hắn đều đạt tới trình độ cao nhất. Một quyền xuống, đừng nói người tu luyện cùng cấp bậc, cho dù là cường giả võ giả tam trọng Chân Khí cảnh có thể tiếp nhận hay không, vẫn còn khó nói.

- Không hổ danh là huyết mạch Long Tê. Cho dù chỉ kích hoạt 10%, cũng vô cùng khủng khiếp!

Thể chất đặc biệt có thể nổi danh như vậy, quả nhiên không tầm thường.

Thời khắc này tu vi của Viên Đào vẫn là tệ nhất trong học viên, nhưng lực công kích và lực phòng ngự đều tuyệt đối đáng sợ.

- Tu vi của ngươi vẫn quá kém. Trong quá trình tu luyện, thời gian tập trung linh khí, ngươi quá chú trọng đối với việc hấp thu linh khí, không tương xứng với tình hình của bản thân. Bây giờ ta nói ra một khẩu quyết, ngươi nhớ kỹ. Chỉ cần cố gắng tu luyện, ngày hôm nay trùng kích Tụ Tức cảnh hậu kỳ, cũng không phải là vấn đề khó khăn gì.

Nhìn một hồi, Trương Huyền nói.

Đối phương đánh quyền, trong đầu hắn đã hình thành sách mới. Xem xong nội dung trong đó, hắn dĩ nhiên biết vấn đề và chỗ thiếu hụt của đối phương.

- Vâng!
Viên Đào liền vội vàng gật đầu, chuyên tâm đọc thuộc lòng. Thời gian không lâu, hắn đã nhớ kỹ khẩu quyết.

- Được rồi, gọi Triệu Nhã vào.

Căn dặn Viên Đào xong, Trương Huyền khoát tay.

Thời gian không lâu Triệu Nhã đã đi tới.

Không thể không nói, thể chất thuần âm quả nhiên đáng sợ. Một khi kích hoạt, lập tức tản ra khí chất khiến cho người ta thán phục, cho người ta một loại cảm giác như tiên tử cửu thiên rơi xuống phàm trần.

Triệu Nhã vốn đã là mỹ nữ, lúc này càng xinh đẹp hơn. Từng cử chỉ đều tự mang theo phong độ.

- Cái diện mạo khí chất này, sợ rằng gặp gỡ với bạn học nam, chỉ cần cười với đối phương, đối phương sẽ chủ động chịu thua.

Ông trời quả nhiên không công bằng. Bộ dạng này của Triệu Nhã tham gia so tài, nếu như đối diện là một nam sinh, làm không tốt, ngay cả ra tay cũng không dám.

- Đánh một quyền nhìn thử!

- Vâng!

Triệu Nhã gật đầu, quyền thanh tú xiết chặt, một quyền đánh ra.

Vù vù vù!

Trong phòng đầy tiếng gió thổi.

- Thực lực của nàng...

Trong đầu hình thành sách, Trương Huyền mở ra vừa nhìn, mắt nhất thời trợn tròn, hoàn toàn không thể tin được.

Điều này... làm sao có thể?

- Các ngươi làm gì?

- Làm càn!

Ầm! Ầm! Ầm!

Hắn đang muốn nói chuyện, đột nhiên bên ngoài phòng học có một tiếng nổ lớn. Ngay sau đó có tiếng kêu lớn, xen lẫn tới tiếng gầm thét giận dữ vang lên.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Trương Huyền nhíu mày, không tính nói thêm nữa, nhấc chân đi ra ngoài.

Chương 275: Độc Điện (1)

Bên ngoài lúc này đã loạn hết cả lên. Trong tay Trịnh Dương cầm trường thương. Đám người Vương Dĩnh cũng giống như gặp phải kẻ địch lớn. Về phần Viên Đào lại ôm bàn, ghế trong phòng học, vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Ngay phía trước gian phòng, mực nước vẩy đầy đất. Ba người đen xì, đang đứng ở cửa vẻ mặt phát điên.

Rất rõ ràng, bọn họ muốn tiến vào, bị mấy đại đệ tử của mình trực tiếp vẩy mực, làm cho tối tăm.

- Trương lão sư, chính là ba kẻ vô sỉ này mỗi ngày qua nhìn lén...

- Từng này tuổi, còn nhìn lén nữ học sinh, không cần mặt mũi nữa sao?

Thấy Trương Huyền đi ra, Viên Đào, Lưu Dương vội vàng la lên một tiếng, giống như lấy lòng.

Chỉ có điều, còn chưa nói dứt lời, liền thấy Trương lão sư luôn luôn bình tĩnh, khóe miệng giật một cái, thân thể lảo đảo, sắp ngã sấp xuống.

- Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư... tại sao lại là các ngươi?

Trương Huyền cũng sắp khóc.

Trước đó rất nhiều đệ tử nói, có ba lão đầu bỉ ổi mấy ngày qua mỗi ngày đều nấp ở một bên quan sát. Hắn thật sự tưởng nam tử đáng khinh nào. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, là ba đại danh sư.

Danh sư... quang minh chính đại tới tìm ta là được rồi. Mặc bộ thường phục, lặng lẽ nấp ở một bên, làm trò quỷ gì vậy?

Lúc này thì hay rồi! Bị trực tiếp vẩy mực, khiến cho không còn dạng người...

Không chỉ có như vậy, còn bị mắng là không biết xấu hổ, bỉ ổi...

- Lưu sư?

- Trang sư?

- Trịnh sư?

Nghe được lời Trương lão sư hô lên, đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã đều thoáng lảo đảo.

Ba đại danh sư đi tới vương thành, tin tức lớn như vậy, bọn họ sớm đã nghe thấy, tất nhiên cũng biết xưng hô như thế nào.

Vốn tưởng rằng loại người mấy ngày nay qua nhìn lén, là tiểu nhân đáng khinh thèm muốn Triệu Nhã xinh đẹp. Dù nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là ba đại danh sư nổi tiếng trong vương quốc...

Danh sư không phải cao cao tại thượng, muốn gặp mặt một lần cũng khó khăn sao?

Thế nào lại chạy tới đây, còn không ngừng theo dõi đám người mình?

- Trương lão sư, có phải lão sư nhận lầm hay không? Nào có danh sư nào bỉ ổi như vậy, mặc loại trang phục này, trốn ở một góc, sợ chúng ta phát hiện?

Trịnh Dương thật sự không nhịn được.

- Nhận sai?

Trương Huyền thiếu chút nữa bị nước bọt sặc chết.

Đồ trứng thối. Ta dạy một đám người gì vậy.

Người khác hãm hại phụ thân, hãm hại gia gia. Tệ nhất hãm hại tôn tử. Các ngươi thì hay rồi. Tất cả đều qua hãm hại lão sư.

Đối diện lại là danh sư, nhân vật cường hãn giẫm chân một cái, Thẩm Truy bệ hạ cũng sợ hãi. Mấy người các ngươi thì hay rồi, hắt cho toàn thân đầy mực, ngay cả lời xin lỗi cũng không có, còn nói bọn họ đáng khinh...
Đáng cái đầu các ngươi ấy!

Nói thật, ta cũng muốn mình nhận lầm lắm, như vậy sẽ không có gì xảy ra cả.

Hiện tại loại tình huống này, ngươi bảo ta giải quyết như thế nào?

Trương Huyền buồn bực sắp muốn khóc. Ba đại danh sư lại có phần phát điên. Mỗi một người khóe miệng co giật, ngay cả tâm tư muốn chết cũng có.

Từ phủ đệ của Điền lão đi ra, bọn họ lại lao thẳng đến học viện, tìm đến phòng học, mới vừa đẩy cửa tiến vào, liền thấy mực nước đen xì đập vào mặt. Thậm chí ngay cả phản ứng cũng chưa kịp, tránh sao kịp chứ...

Trời ạ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Chúng ta lại là danh sư, tồn tại siêu cấp đi đến chỗ nào đều phong cảnh vô hạn, được người tôn trọng. Thế nào đến nơi này, bị người vẩy mực? Trở thành kẻ dâm đãng?

Chuyện này mà truyền đi, còn sống làm người thế nào?

- Trương lão sư, ta xác định, chính là ba người bọn họ hai ngày nay vẫn luôn loanh quanh ở gần đây, nhìn lén chúng ta. Vậy không phải có mưu đồ gây rối thì là cái gì...

Rất sợ Trương lão sư không tin lời Trịnh Dương nói, Vương Dĩnh cũng mở miệng.

- Ta cũng có thể xác nhận. Cho dù bọn họ hóa thành tro ta cũng nhận ra được!

Lưu Dương khẳng định nói.

- Tất cả im miệng cho ta!

Thấy những người này càng nói càng không đáng tin cậy, càng nói càng quá đáng, Trương Huyền không thể tiếp tục kìm chế được.

Quát mắng xong, hắn kiên trì đi lên phía trước:

- Ba vị danh sư, là ta quản giáo không tốt, mang đến phiền toái cho các ngươi. Rồi ta sẽ từ từ giáo huấn bọn họ, cho các ngươi một câu trả lời thoả mãn...
- Không sao, không sao!

- Người không biết không có tội...

- Thôi đi, cũng là chúng ta có lỗi trước!

Trên mặt Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi ba người nặn ra một nụ cười sắp muốn khóc.

- Viên Đào, Trịnh Dương, còn không mau đi mua mấy bộ quần áo cho ba vị danh sư thay.

Thấy mấy người cũng không có ý nổi giận, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, đạp một cước vào mông của Viên Đào và Trịnh Dương, đá hai người đi thật xa, lớn tiếng quát mắng.

- Vâng, vâng!

Lúc này, mấy người rốt cuộc hiểu rõ, ba lão đầu đáng khinh này có khả năng thực sự là danh sư. Mỗi một người đều khiếp sợ đến mức sắc mặt xám ngắt.

Chỉ cần là người, đều biết danh sư đáng sợ. Bọn họ không ngờ hắt mực nước vào mặt của ba vị danh sư, khiến cho ba người biến thành bộ dạng này...

Suy nghĩ một chút cũng muốn khóc.

Nhưng... bọn họ thật sự không phải cố ý.

Ai có thể nghĩ tới, đường đường là danh sư lại mặc trang phục bình thường chạy đến xung quanh lớp học của bọn họ, lặng lẽ quan sát, còn chỉ trỏ này kia chứ?

- Cái này... ba vị danh sư, mấy ngày qua các ngươi vẫn luôn ở xung quanh đây sao?

Tìm khăn mặt để cho bọn họ lau sạch mực nước trên mặt, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Các ngươi đường đường là danh sư, không ở vương cung từ từ hưởng thụ người khác hầu hạ, chạy ở đây làm gì?

Cho dù muốn nhận ta làm học đồ, biết ta không ở đây, cũng không đến mức ở xung quanh chỉ trỏ nói xấu sau lưng học trò của ta chứ?

- Chúng ta... Chúng ta...

Nghe hắn trực tiếp hỏi như vậy, đám người Lưu sư há hốc miệng, lúng túng một câu nói không nên lời.

Nên nói cái gì cho phải bây giờ?

Nói chúng ta vì nghe nói sự tích của ngươi, muốn lén qua hỏi thăm một chút?

Nhìn lén học sinh, lặng lẽ tìm hiểu tin tức, còn rất sợ bị người khác phát hiện...

Nếu thật sự nói như vậy, uy nghiêm của danh sư ở đâu?

- Học viện Hồng Thiên có bạn lâu năm của ta. Mấy ngày qua vừa vặn không có việc gì, nên hàng ngày tới thăm hắn một chút. Bên chỗ ngươi hoàn cảnh rất tốt, cho nên... Chúng ta liền dừng lại nhiều hơn.

Vẫn là Trịnh Phi phản ứng tương đối nhanh, cười nói.

- Hoàn cảnh tốt?

Trương Huyền đầy kỳ quái nhìn qua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau