THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2706 - Chương 2710

Chương 2706: Điện Chủ là ai? (1)

Không phải Khôi Thánh không tin, mà là căn bản không có khả năng hoàn thành.

Năm đó Khổng sư cũng từng bị Ngoan Nhân Đại Đế này vây khốn, không thể chạy trốn, như vậy đủ thấy mạnh mẽ, ngươi một mạt học vãn bối, tu vi cũng chỉ Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, coi như thật có chút thủ đoạn cũng làm không được!

- Ngươi không tin?

Thấy bộ dáng của hắn như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Đi theo ta!

Nói xong ý niệm lần nữa trở lại thân thể, tinh thần khẽ động, đi vào Thiên Nghĩ Phong Sào, lần nữa tế ra lệnh bài, bàn tay trảo một cái.

Ầm ầm!

Một cái đầu to lớn hiện lên ở trong tổ ong, yên tĩnh lơ lửng giữa không trung, tản mát ra khí tức kinh người.

- Chủ nhân...

Thanh âm của Ngoan Nhân vang lên.

- Cái này, cái này...

Một hồi lắc lư kịch liệt, ý niệm của Khôi Thánh suýt chút nữa sụp đổ tại chỗ.

Hắn đã từng trấn áp Ngoan Nhân, biết ý niệm cùng khí tức của tên này, cái đầu lâu to lớn trước mắt kia, mặc dù là bí pháp Thiên Công rèn đúc, nhưng ý niệm cùng sinh mệnh, tuyệt đối là Ngoan Nhân, không có chút nghi ngờ nào.

Đường đường Ngoan Nhân Đại Đế ở thời kỳ Thượng Cổ, vây khốn Khổng sư ba tháng cũng chạy trốn không ra, kiêu căng khó thuần, thế mà giống như sủng vật nhận tên này làm chủ...

- Hiện tại ta đã thuần phục trái tim, xương ngón tay cùng đầu lâu của hắn, đang sưu tập những bộ phận khác, xương ngực đã bị ngươi phong ấn, có phương pháp phá giải không? Ta cùng tiện thu lại...

Trương Huyền cười cười. Có thể từ trong miệng đối phương biết được phương pháp lấy ra xương ngực, liền miễn phá hủy. Từ trong nội tâm, hắn không có ưa thích phá hư chút nào, chỉ muốn khiêm tốn, yên tĩnh tu luyện.

- Cái này... Không có khả năng!

Dường như Khôi Thánh còn không có từ trong khiếp sợ khôi phục lại, ý niệm sáng tối chập chờn, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ dập tắt.

- Hắn đang ở trước mắt, ngươi ch đã nhận ra, tự nhiên biết không có nói dối, có gì không thể nào chứ?

Thấy cường giả lợi hại như thế, cũng có loại thái độ này, Trương Huyền lắc đầu.

Còn nói đồ tôn của Khổng sư... Một chút kiến thức cũng không có!

Coi như khi Ngoan Nhân còn sống rất lợi hại, sau khi chết bị phân giải thành từng khối, thực lực cũng không phải rất mạnh, bị hắn thu phục, cũng không tính là gì.

Không biết qua bao lâu, lúc này Khôi Thánh mới khôi phục lại, vẻ mặt cười khổ:

- Ngươi đã có thể thuần phục, giao xương ngực cho ngươi cũng không sao, chỉ bất quá, phá giải phong ấn hết sức phức tạp... - Xin lắng tai nghe...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vàng ôm quyền.

- Xương ngực là ta dùng bí pháp không gian phong ấn, đã triệt để dung hợp, muốn phá giải, nhất định phải phá hư...

Đang giải thích, ý niệm của Khôi Thánh kìm lòng không được lắc lư một cái, lời còn chưa nói hết, đã biến mất tại nguyên chỗ. Nhận chấn kinh quá lớn, đã vượt ra khỏi phạm vi tiếp nhận, không chịu nổi nữa.

- Ngươi...

Trương Huyền phát điên.

Đám ý niệm Cổ Thánh này đến cùng xảy ra chuyện gì?

Cả đám đều không đáng tin cậy như thế?

Khổng sư nói một nửa thì biến mất, Khưu Ngô Cổ Thánh nói một nửa biến mất... tên này cũng giống vậy, trực tiếp biến mất... chơi như vậy rất vui sao?

- Được rồi...

Trương Huyền cực kỳ buồn bực, biết tên này một khi biến mất, tức giận cũng vô dụng, đành phải xoa xoa mi tâm, tiếp tục quan sát Điện Chủ lệnh.

Phá vỡ một đạo phong ấn, Điện Chủ lệnh trở nên càng thêm lộng lẫy, phù văn giống như nước chảy, cho thấy uy lực cường đại.

- Đây là... Thánh khí tuyệt phẩm?

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve một lần, con mắt Trương Huyền sáng lên.

Chương 2707: Điện Chủ là ai? (2)

Mặc dù không xác định thứ này đến cùng cấp bậc gì, nhưng so với Linh Hư kiếm trong tay thì cường đại hơn quá nhiều.

Cả hai đối đầu, người sau tất nhiên sẽ gãy tại chỗ... Không cần nghĩ, cũng biết cái lệnh bài này, tuyệt đối vượt qua Thánh khí thượng phẩm.

Bất quá cũng không biết là nguyên nhân phong ấn, hay nguyên nhân gì khác, dù cấp bậc rất cao, nhưng lệnh bài này không có linh tính, chỉ cứng rắn cùng sắc bén, làm cho không người nào có thể chống cự.

Dù vậy cũng rất đáng sợ, Thánh khí tuyệt phẩm, một khi triệt để thi triển, Thánh Vực bát trọng cũng phải tránh né phong mang, sử dụng thoả đáng mà nói, Địa Ngục Thanh Long thú cũng có thể tuỳ tiện chém giết!

Không hổ là bảo vật đại biểu thân phận cho của Thánh Tử điện Điện Chủ, quả nhiên không giống bình thường.

- Không biết mở ra tầng phong ấn thứ hai, sẽ có biến hóa như thế nào!

Đạo phong ấn thứ nhất, đã để cho người ta vui mừng như vậy, thật không biết đạo thứ hai sẽ đạt tới cấp bậc gì.

Bên này Trương Huyền cùng Khôi Thánh đối thoại, cẩn thận nghiên cứu Điện Chủ lệnh, vị trí đại điện của Thánh Tử điện quyền Điện Chủ, không ngừng lóng lánh ánh sáng, từng thanh âm dồn dập không ngừng vang lên, tựa như tiếng chuông.

- Xảy ra chuyện gì?

Đám người Chiêm sư, Cát trưởng lão vội vã lao đến.

Điện Chủ đại điện, đại biểu quyền uy của Thánh Tử điện, tuyệt đối không ai dám tới làm loạn, đến cùng xảy ra chuyện gì, lại xuất hiện loại biến hóa này?

- Là các đời Điện Chủ tượng...

Một vị trưởng lão hô lên.

Đám người đồng loạt nhìn qua, quả nhiên thấy chính giữa gian phòng cung phụng rất nhiều tượng Điện Chủ, không ngừng lắc lư, thanh âm kịch liệt, chính là từ trên người bọn họ phát ra.

- Tượng lắc lư, đại biểu... Ý niệm chấn kinh, chuyện gì có thể để cho bọn họ như vậy? Miệng há mở, Cát trưởng lão khó tin.

Mỗi một vị Điện Chủ chân chính của Thánh Tử điện, tu vi đều cao tuyệt, bất kể ánh mắt hay kiến thức, đều đạt đến đỉnh phong nhất của đại lục, làm sao có thể khiếp sợ như vậy, đồng loạt phát ra tiếng vang?

Quá khó mà tin nổi.

- Hẳn là... Điện Chủ lệnh xuất hiện!

Nghĩ tới điều gì, sắc mặt Chiêm sư trắng nhợt, thấp giọng nói.

- Điện Chủ lệnh xuất hiện? Ngươi ý tứ... là Thánh Tử điện sắp xuất hiện một vị Điện Chủ chân chính?

Tất cả trưởng lão đồng loạt nhìn qua.

Điện Chủ lệnh, chỉ có Điện Chủ mới có thể khống chế, thứ này xuất hiện, đã nói lên Điện Chủ chân chính xuất thế.
- Không sai... Hẳn là Khôi Thánh chọn lựa Điện Chủ chân chính, hơn nữa, vị Điện Chủ này còn phá giải phong ấn phía trên! Nếu không, không có khả năng đưa tới động tĩnh lớn như vậy!

Chiêm sư gật đầu.

- Muốn trở thành Điện Chủ, nhất định phải nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, đến cùng là ai?

Tất cả mọi người tràn đầy kích động, từng cái vẻ mặt đỏ lên.

Mỗi lần Thánh Tử điện xuất hiện Điện Chủ chân chính, thực lực tổng hợp đều sẽ đột nhiên tăng mạnh, tựa như đi vào thời đại cao tốc phát triển, thật có thể ở thời điểm của bọn họ, xuất hiện một vị, bọn hắn tăng lên cũng có chỗ tốt rất lớn!

- Trước khi Điện Chủ không có triệt để kích hoạt Điện Chủ lệnh, là sẽ không cho thấy thân phận...

Vẻ mặt Chiêm sư nghiêm túc, khoát tay áo.

Điện Chủ ở trước khi chính thức kế thừa, từ trước tới nay đều che giấu tung tích, đây là quy định, cũng là một loại thủ đoạn bảo vệ, hiện tại chư vị Điện Chủ đã thừa nhận, nhưng đối phương không có tiết lộ thân phận, coi như bọn họ cũng không rõ lắm.

- Đi thăm dò có ai mới vừa đột phá Thánh Vực bát trọng, hoặc trở thành Danh Sư bát tinh...

Một lát sau, Chiêm sư dặn dò một câu.

Thân là quyền Điện Chủ, đối với điều kiện phá giải Điện Chủ lệnh vẫn biết một ít.

- Vâng!

Một vị trưởng lão lui ra ngoài, thời gian không lâu vội vã đi tới, khắp khuôn mặt là vẻ khó tin.

- Bẩm báo Chiêm sư, học sinh của Dương sư Phùng Tử Dật... Xông Danh Sư lâu thông qua!

Chương 2708: Sinh mà làm Thánh (1)

- Phùng Tử Dật cũng xông qua Danh Sư lâu?

Một hồi yên lặng, đám người Chiêm sư nói không ra tới. Danh Sư lâu vài vạn năm đến nay, hết thảy chỉ có ba người xông qua, mấy ngày nay làm sao vậy, một hơi xông hai cái, hơn nữa tất cả đều thành công?

- Hắn dùng bao lâu?

Một vị trưởng lão nhịn không được hỏi.

Trương sư dùng khoảng mười phút, Phùng Tử Dật này dùng bao lâu?

- Trọn một ngày...

Trưởng lão kia nói.

- Một ngày, không tính quá nhanh, nhưng cũng coi như tuyệt đỉnh, mới vừa trở thành Danh Sư bát tinh, ý niệm của chư vị Điện Chủ liền chấn động, có thể hắn là tân nhiệm Điện Chủ hay không?

Chiêm sư phỏng đoán nói.

- Rất có thể!

Tất cả trưởng lão đồng thời gật đầu.

Dù Trương sư vượt quan tốc độ rất nhanh, nhưng sau khi xông qua, cũng không có xuất hiện bất kỳ biến cố, mà vị Phùng Tử Dật này, mới vừa trở thành Danh Sư bát tinh, liền dẫn tới biến hóa như thế, chẳng lẽ... Hắn đã chiếm được Khôi Thánh công nhận, trở thành người ứng cử Điện Chủ duy nhất?

- Vị Phùng Tử Dật này, khẳng định sẽ quay về Tổng bộ Danh Sư đường, làm sao... Thiết lập hắn làm người ứng cử?

- Vậy thì không biết, Khôi Thánh là Viễn Cổ Thánh giả, nhìn xa trông rộng, có lẽ thấy được sự tình chúng ta nhìn không ra!

- Nói thật, nếu như Điện Chủ thật xuất hiện ở thời đại này, ta cảm thấy Trương sư khả năng càng lớn! Nghe nói, hắn là sư huynh của Phùng Tử Dật, bất kể một hạng nào, đều vượt qua người bình thường quá nhiều!

- Điều kiện tuyển chọn Điện Chủ, là nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, dù Trương sư thiên tư vô song, không kém tiểu công chúa Lạc gia chút nào, nhưng nếu như không có loại năng lực này, cũng chỉ uổng công! - Cũng phải...

Đám người nghị luận ầm ĩ, mỗi người nhíu mày lại.

Thật muốn có người ứng cử Điện Chủ, Trương sư cùng Phùng Tử Dật đều có thể, nhưng cụ thể là ai, bọn họ không dám xác nhận, có điều phần lớn người đều khuynh hướng Phùng Tử Dật.

- Tám chín phần mười là Phùng Tử Dật, Trương sư hẳn là về sau sẽ trở về tiếp nhận địa vị của Dương sư...

Thương nghị một hồi, ai cũng không bỏ ra nổi chủ ý, Chiêm sư mở miệng nói:

- Được rồi, nếu như đã xác nhận người ứng cử Điện Chủ, chuyện này, bất kỳ người nào cũng không được truyền đi, về sau đối đãi vị Điện Chủ tương lai này, không thể có bất kỳ thờ ơ, bất kỳ nhu cầu gì cũng tận lực thỏa mãn...

- Vâng!

Mọi người đồng thời gật đầu, ngậm miệng không nói.

... Từ Thánh Tử điện đến Trương gia khoảng cách rất xa, cho dù ngồi thú sủng của Kiếm Tần Sinh, cũng bay qua tiếp cận một tháng.

Rảnh rỗi nhàm chán, nghiên cứu Điện Chủ lệnh, Trương Huyền bắt đầu củng cố tu vi.

Tốn ba ngày ba đêm, thực lực Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong triệt để củng cố, lại lần nữa rèn luyện thân thể cùng nguyên thần, lúc này mới cảm thấy nhàn rỗi.

Ngay sau đó cùng Kiếm Tần Sinh thảo luận kiếm pháp, người sau được lợi rất nhiều, lại phi hành hơn hai mươi ngày.

- Đại khái hai ngày nữa sẽ đến Trương gia...

Nhìn sơn mạch phía dưới liên miên chập trùng, Kiếm Tần Sinh xác nhận vị trí, tràn đầy kích động.

Hai ngày sau, liền có thể rửa sạch nhục nhã, đạp Hưng Mộng Kiếm Thánh không ai bì nổi, ưa thích trang bức ở dưới chân, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy tràn đầy kích động.

- Đối phương mở đại hội gia tộc, chúng ta đi qua khiêu chiến như thế, có thể phá hư lễ tiết của Danh Sư hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

Mặc dù rất muốn giáo huấn Trương gia một lần, nhưng dù sao cũng là Danh Sư, làm việc phải có chừng mực, không thể tùy ý làm bậy.

- Thật ra thì cũng không phải ta muốn đi khiêu chiến, mà là bọn họ mời, Trương gia làm đệ nhất gia tộc của đại lục, gia tộc thịnh hội, tự nhiên có ý định lập uy... Có thể thừa cơ giáo huấn, không thể thích hợp hơn!

Kiếm Tần Sinh khẽ nói.

Cũng không phải hắn muốn tới, mà là đối phương mời.

Mục đích là vì biểu hiện cho thế nhân thấy Trương gia mạnh mẽ!

Chương 2709: Sinh mà làm Thánh (2)

Trước đó, chỉ có thể bị động trở thành bàn đạp của đối phương, hiện tại có Trương sư, vị siêu cấp thiên tài này lĩnh ngộ hai loại chân giải, hậu bối của đối phương, coi như lợi hại hơn nữa, lại như thế nào?

Còn có thể vượt qua hắn sao?

- Mời?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Đúng vậy, Trương gia rất thích làm như vậy, mỗi một lần gia tộc đại hội, đều sẽ mời rất nhiều người, không chỉ ta, ma âm, luyện đan, luyện khí, thuần thú... Rất nhiều chức nghiệp, đều sẽ nhận được lời mời! Nói là tới dự lễ, trên thực tế là để người trẻ tuổi tiến hành đủ loại tỷ thí...

Mặc dù không vừa lòng, nhưng Kiếm Tần Sinh vẫn không khỏi cảm khái:

- Bất quá, mặc dù bọn hắn làm như vậy vì nổi bật Trương gia lợi hại, nhưng cũng không thể không bội phục, quả thực có vốn liếng mạnh mẽ... tu luyện giả cùng độ tuổi, có thể vượt qua thiên tài của Trương gia, xác thực không nhiều!

- Mời các đại chức nghiệp?

Trương Huyền sững sờ, ngay sau đó nhớ tới Bích Hồng Âm lúc trước. Năm đó thời điểm vị tiểu thiên tài kia ra đời, hình như cũng mời không ít chức nghiệp giả tới, lão sư của nàng cũng ở trong đó.

- Lần trước Trương gia gia tộc đại hội, là ở 20 năm trước, vị tiểu thiên tài kia vừa đầy tháng, lúc ấy mấy học sinh của ta, toàn bộ thua ở trong tay một người...

Nhớ tới một màn lúc trước, mặt mũi Kiếm Tần Sinh đắng chát.

Thân truyền của Hưng Mộng Kiếm Thánh, một người một kiếm, tất cả học sinh của hắn đều bị đánh không có sức đánh trả, mặt mũi không còn.

Nguyên nhân chính là như vậy, những năm này, một mực nhẫn nhịn, không chỗ phát tiết. Nếu không phải gặp được vị Trương sư này, khả năng đời này cũng đừng hy vọng có thể báo thù rửa hận.

- Tiểu thiên tài đầy tháng... Đúng rồi, ngươi đã tham gia lần đại hội kia, có thấy được tiểu thiên tài không?

Có chút hiếu kỳ, Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.
- Đương nhiên gặp qua, mặc dù vừa ra đời không lâu, lại cho người ta một loại lăng lệ chi ý, như ẩn chứa thiên địa đại đạo, tùy tiện nhìn một cái, sẽ cảm thấy đạo tâm bất ổn, cực kỳ mặc cảm!

Nhớ tới một màn hai mươi năm trước, Kiếm Tần Sinh không tự chủ được cảm khái:

- Không thể không nói, cái tên Hưng Kiếm Thánh này, không chỉ lý giải kiếm đạo không yếu, hài tử cũng cực kỳ mạnh mẽ... Ta còn chưa bao giờ thấy qua hài tử thiên phú như vậy.

- Một hài tử vừa ra đời... Có thể có thiên phú gì? Cái này nói có chút khoa trương đi!

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi.

Nếu như tên này thật lợi hại như vậy, khẳng định đã sớm uy chấn thiên hạ, làm sao có thể một lần cũng không xuất hiện qua? Trương gia cũng đối với hắn ngậm miệng không nói, giữ kín như bưng?

- Khoa trương?

Kiếm Tần Sinh lắc đầu:

- Không có chút khoa trương nào!
- Ồ?

- Ta nói chính là sự thật, ngươi không tin, vậy ta hỏi ngươi, ngươi có thấy qua trời sinh Thánh giả không?

Kiếm Tần Sinh nói.

- Trời sinh Thánh giả?

Trương Huyền cau mày, tràn đầy không hiểu.

- Vừa ra đời, liền đạt đến Thánh Vực, sinh mà làm Thánh, căn bản khỏi cần tu luyện!

Kiếm Tần Sinh gật đầu.

- Ra đời liền là Thánh giả? Cái này... Cái này sao có thể?

Con ngươi của Trương Huyền co rụt lại.

Hắn vì tu luyện tới Thánh vực, hao tốn không biết bao nhiêu tâm huyết cùng cố gắng, hao phí hơn nửa năm, đối phương vừa ra đời liền trở thành Thánh giả, cái này... Làm sao có thể?

Còn chưa từng nghe nói qua, có người có thể như vậy. Coi như Lạc Nhược Hi cũng không đạt tới!

- Đúng vậy, lần đầu tiên ta nhìn thấy, cũng cảm thấy khó tin, nhưng sự thật là như vậy...

Cảm khái một tiếng, đột nhiên Kiếm Tần Sinh nhớ tới cái gì, nhìn hắn nghi hoặc nói:

- Đúng rồi, suy nghĩ kỹ một chút, dung mạo của vị tiểu thiên tài kia, cùng ngươi lại giống nhau đến mấy phần...

Chương 2710: Là hắn? (1)

- Ta?

Trương Huyền sững sờ, sau đó cười khổ:

- Cái này sao có thể!

Hắn cũng đã đo lường qua, trong cơ thể không có huyết mạch Trương gia, cũng cho thấy, căn bản không phải người Trương gia.

Lại nói, nếu thật là thiên tài Trương gia, tại sao không ai đến tìm hắn?

Đánh đám người Trương Thuần, Trương Phong, sẽ không có người phát giác dị thường sao?

Huống chi, đối phương là trời sinh Thánh giả, tu vi mình thấp như vậy, căn bản không có khả năng so sánh!

Bất quá... thiên phú cao lại như thế nào?

Dám cùng hắn tranh Nhược Hi, tuyệt đối sẽ đánh đối phương răng rơi đầy đất!

- Ta cũng cảm thấy không có khả năng, chẳng qua thần thái, quả thực có chút tương tự, đương nhiên, cũng có thể là thời gian quá lâu, nhớ không rõ mà thôi...

Kiếm Tần Sinh nhịn không được cười lên, lắc đầu.

Tiểu thiên tài, thiên tư như vậy, nhất định được bảo vệ cùng bồi dưỡng nghiêm mật nhất, làm sao có thể mặc cho hắn lưu lạc ở bên ngoài, biến thành một tán tu?

Trừ khi người Trương gia đầu óc bị lừa đá, nếu không, tuyệt không có khả năng.

Cùng Kiếm Tần Sinh ở trên lưng Thánh thú thảo luận, ở trên không Trương gia, một thân ảnh nhanh chóng bay tới, rơi vào ngoài cửa.

- Dương sư tọa hạ Hồ Nhất Vi, cầu kiến Trương gia gia chủ!

Đưa lên danh thiếp, bóng người ôm quyền.

Không phải người khác, chính là cùng Tôn Cường cạnh tranh thân phận hạ nhân của Dương sư, Độc điện tả sứ Hồ Nhất Vi.

Giờ phút này, không biết hắn liên tục phi hành bao lâu, cả người có chút mỏi mệt, khí tức hỗn loạn.

Sau khi rời Thánh Tử điện, cũng không đi tìm Dương sư, mà tới Trương gia, cẩn thận tính toán, đã ở trên không trung liên tục phi hành tiếp cận một tháng.
- Chờ một chút!

Người gác cổng không dám thất lễ, vội vã đi vào, thời gian không dài lần nữa đi ra:

- Tiền bối, mời tới bên này!

- Ừm!

Theo sát ở phía sau đi vào tiểu viện, thời gian không dài, đi tới một gian phòng rộng rãi.

Trong phòng, một trung niên ngồi ở chủ vị, trên mặt có vẻ mệt mỏi, thấy hắn tới, xòe bàn tay ra nói:

- Hồ huynh, đã lâu không gặp, mời ngồi!

- Gặp qua Kiếm Thánh!

Không dám ngồi xuống, Hồ Nhất Vi ôm quyền khom người.

Mặc dù hắn là Độc sư cửu tinh, tu vi cũng cao thái quá, nhưng ở trước mặt vị này, vẫn không dám làm càn.

Không nói kiếm pháp, chỉ là thực lực, cũng không phải hắn có thể chống lại.
- Không cần khách khí!

Trung niên khoát tay áo.

- Ta tới nơi này là muốn hỏi thăm, hướng đi của lão gia nhà chúng ta, nửa năm trước cùng ta tách ra, nói muốn tới Trương gia, không biết có ở đây không?

Hồ Nhất Vi ngẩng đầu hỏi.

- Dương sư quả thực tới, có điều đang bế quan, ta cũng liên lạc không được...

Trung niên nhân nói.

- Bế quan?

Hồ Nhất Vi hiểu được, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, dường như có lời gì muốn nói, nhưng không biết có nên nói hay không.

- Làm sao vậy? Chuyện gì cứ nói đừng ngại...

Nhìn ra ý nghĩ của hắn, trung niên nhíu mày hỏi.

- Là như thế này... Ta phát hiện một vị thiên tài chừng hai mươi tuổi, trong cơ thể hắn... Hình như có... Tiên Thiên thai độc ta đã từng hạ qua!

Dừng lại một chút, Hồ Nhất Vi cắn răng nói.

- Ngươi hạ độc?

Đột nhiên đứng dậy, thân thể trung niên không ngừng run rẩy, có chút không dám tin tưởng:

- Ngươi xác định?

- Ta hạ độc, mặc dù đã cách nhau nhiều năm như vậy, hơn nữa bị làm hao mòn rất suy yếu, nhưng vẫn có thể tuỳ tiện nhận ra, chắc chắn sẽ không sai lầm!

Hồ Nhất Vi gật đầu nói.

- Hắn tên là gì? Ở nơi nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau