THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 2701 - Chương 2705

Chương 2701: Ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại muốn tán em gái ta? (2)

Muốn nói thực lực, hiện tại hắn là Thánh Vực bát trọng, muốn nói đẹp trai... Càng là quăng đối phương mấy con đường, thực sự không nghĩ ra, tại sao nữ hài lại ưa thích người này!

- Ta...Oa!

Cảm nhận được khí tức áp bách trên người hắn, nữ hài bị dọa đến vẻ mặt trắng bệch, nhịn không được khóc thành tiếng.

- Thả nữ hài kia ra...

Lão giả hét lớn.

- Ta...

Lúc này Lạc Huyền Thanh mới khôi phục lại, mặt mũi không cam tâm.

Nói đến Trương Huyền, vẻ mặt tôn sùng, nhìn thấy mình liền sợ quá khóc...

Vì cái gì?

Dựa vào cái gì!

Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, làm sao không biết hắn nghĩ cái gì, lão giả không khỏi im lặng.

Hung thần ác sát như thế, có nữ nhân ưa thích mới gọi gặp quỷ!

Ngươi xem Trương Huyền người ta, đối với lôi đình, đều mỉm cười đối mặt, đi vào trong đó, để lôi kiếp không ngừng run rẩy, cuối cùng tan vỡ bỏ chạy... Chênh lệch lớn như thế, làm sao so?

- Quên đi, hiện tại ta liền đi giết người này...

Biết hỏi thăm đối phương, cũng nói không ra cái gì, Lạc Huyền Thanh tức đến cắn răng, thân thể nhảy lên, thẳng tắp bay về phía tiểu viện của Kiếm Tần Sinh.

Nếu biết người này tán muội muội của hắn, vậy cũng đừng trách hắn không khách khí, trước giết chết lại nói!

Rất nhanh thì tới nơi ở của Kiếm Tần Sinh, người ở trên không trung, liền nhịn không được lên tiếng hét lớn:
- Lạc Huyền Thanh đến đây thăm hỏi!

Thanh âm như sấm rền, vang vọng toàn bộ tiểu viện.

- Lạc Huyền Thanh, ngươi muốn làm gì?

Thanh âm mới kết thúc không lâu, một tiếng tức giận vang lên, ngay sau đó một thân ảnh xinh đẹp bay tới.

Là Thủy Thiên Nhu!

- Lão… Thiên Nhu... sao ngươi lại ở đây?

Nhìn thấy nữ hài, Lạc Huyền Thanh sững sờ, ngay sau đó không còn khí thế như vừa rồi.

- Kiếm Tần Sinh là lão sư của ta, ta tới học nghệ, ở trong phủ đệ của hắn, không có vấn đề gì chứ?

Thủy Thiên Nhu hừ lạnh một tiếng:

- Ta nói rồi, đối với ngươi không có cảm giác, nếu như lại bám dai như đỉa, tìm tới chỗ của lão sư, cũng đừng trách ta báo tin gia tộc, không khách khí với ngươi!
- Ta...

Lạc Huyền Thanh nói không ra lời.

Lúc trước hắn cùng Trương Huyền khoe khoang, có bạn gái, hơn nữa rất đẹp, cũng không phải khoác lác, mà là ăn ngay nói thật, chỉ bất quá, vị “bạn gái” xinh đẹp này còn không có bằng lòng hắn thôi!

Không phải người khác, chính là vị trước mắt này.

Mặc dù Thánh Nhân Thủy gia so với Lạc gia kém một đoạn rất lớn, nhưng đều là học viện của Thánh Tử điện, đặc biệt là tình cảm, không có khả năng cưỡng ép mua bán, không thích là không thích, xem như hắn cũng không có cách nào.

- Ngươi đến cùng thích dạng gì? Làm không tốt, ta có thể sửa...

Vốn muốn nói, lần này không phải tìm ngươi, lời đến khóe miệng, nhịn không được đổi giọng.

Hắn ưu tú như vậy, lại đẹp trai như vậy, vì sao không thích?

- Thích dạng gì?

Thủy Thiên Nhu hừ một tiếng, trong mắt chợt lóe sáng, lộ ra tôn sùng:

- Người ta thích, kiếm pháp phải cao thâm, thiên phú tuyệt đỉnh, bất kể chuyện gì, một chút liền thông, một lần liền rõ, có một ngày, sẽ chỉ điểm ra thiếu hụt của ta, truyền thụ cho ta kiếm pháp cao thâm...

- Chỉ điểm kiếm pháp ngươi? Chẳng lẽ...

Da đầu Lạc Huyền Thanh nổ tung.

- Không sai, ta thích người như Trương Huyền Trương sư, ngươi...

Thủy Thiên Nhu khoát tay áo, vẻ mặt khinh thường:

- Vẫn là thôi đi!

Chương 2702: Tiểu công chúa thỉnh cầu (1)

- Ta và ngươi không đội trời chung!

Ngực sôi trào, Lạc Huyền Thanh cảm giác cả người sắp nổi khùng. Muội muội bản thân sủng ái nhất, bị gia hỏa chỉ số thông minh là âm kia lôi kéo ngược lại cũng thôi, nữ thần thích lâu như vậy, thế mà cũng cực kỳ tôn sùng đối phương...

Tức giận mãnh liệt, để hắn có chút phát điên! Coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại cạy em gái cùng người ta thích, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!

- Trương Huyền, ngươi cút ra đây cho ta...

Lạc Huyền Thanh không kìm nén được, quát to một tiếng.

- Lạc Huyền Thanh, Trương sư cùng lão sư sớm đã đi Trương gia, nếu như ngươi lại làm loạn ở đây, đừng trách ta khởi động trận pháp...

Thấy cái tên này, càng ngày càng quá phận, còn dám uy hiếp Trương sư, Thủy Thiên Nhu cũng kìm nén không được.

Cái gì ngoạn ý đây!

Cho ngươi mặt mũi, còn dám như thế?

Trước đó luôn miệng nói, chỉ cần mình gặp được người ưa thích, liền sẽ từ bỏ, buồn bã rời đi...

Hiện tại ngược lại tốt, đã nói thích Trương sư, còn ở nơi này diễu võ giương oai, muốn động thủ...

Tin ta khởi động trận pháp hay không?

Lại không muốn mặt, tiếp tục ở đây làm loạn mà nói, không ngại dùng kiếm trận vây khốn đối phương, để hắn ăn chút đau khổ lại nói.

Đạt được Trương sư chỉ điểm, lão sư càng thêm coi trọng, đã biết phương thức khống chế trận pháp trong viện, dốc túi truyền thụ.

- Rời đi? Ta đuổi theo!

Tính toán thời gian, đối phương thật có khả năng đã rời đi, Lạc Huyền Thanh không do dự nữa, thẳng tắp lao về phía Trương gia.
- Bị điên rồi...

Không nghĩ tới con hàng này hơn nửa đêm chạy tới, gây ra động tĩnh lớn như vậy, nói còn chưa dứt lời đã đi, Thủy Thiên Nhu không khỏi im lặng.

Ngay cả loại gia hỏa không có IQ này, có thể để mình thích mới gọi gặp quỷ!

Suy nghĩ kỹ một chút, vẫn là Trương sư hoàn mỹ nhất... dù nói chuyện có chút không dễ nghe, nhưng thiên tài siêu tuyệt, đều có cá tính của mình, nàng rất thích loại tính cách này...

Lạc Huyền Thanh không biết Thủy Thiên Nhu một mặt hoa si, cấp tốc phi hành ba ngày ba đêm, chân khí trong cơ thể triệt để tiêu hao hầu như không còn, cũng không có phát hiện tung tích của đám người Trương Huyền, lúc này Lạc Huyền Thanh mới ngừng lại, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi.

Trước đó lòng tràn đầy tức giận, lo lắng đuổi theo, không cảm thấy cái gì, lúc này vừa buông lỏng, mới phát giác được toàn thân rã rời, không thể kiên trì được nữa.

Coi như hắn là cường giả Thánh Vực bát trọng, cũng không có khả năng bay thẳng đến Trương gia mà không nghỉ ngơi.

Huống chi, ở dưới luân phiên đả kích, lửa giận công tâm, chân khí trong cơ thể đã sớm rối loạn, không tẩu hỏa nhập ma, đã coi như cơ sở vững chắc rồi.

- Bọn họ cưỡi Thánh thú phi hành rời đi, xem bộ dáng là không đuổi kịp...

End of dialog window.

Ngồi ở trên một đỉnh núi, miệng lớn thở hổn hển, Lạc Huyền Thanh cắn răng.

Kiếm Tần Sinh cùng Trương Huyền ngồi Thánh thú phi hành rời đi, dù tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng đuổi lâu như vậy, cũng không thấy tung tích, xem ra còn muốn đuổi theo, là không thể nào!

Thế nhưng tên kia, không chỉ lừa gạt hắn, càng câu dẫn muội muội cùng nữ thần của hắn, không giết, thực sự khó tiêu mối hận trong lòng.

- Nếu không được, vậy báo tin cho gia tộc, để bọn hắn liên hệ Trương gia...

Một cái ý nghĩ xông ra.

Chỉ cần nói cho gia tộc, người muội muội ưa thích đi Trương gia, người sau tất nhiên sẽ làm ra phản kích, khỏi cần mình ra tay, vị Trương sư này cũng chạy không thoát!

- Không được, đại trưởng lão cẩn thận bàn giao, muốn ta giao hảo với hắn, không nên nháo ra mâu thuẫn, hiện tại lại muốn giết hắn...

Lạc Huyền Thanh trở nên đau đầu.

Đại trưởng lão rõ ràng cho hắn hai nhiệm vụ, đầu tiên là giao hảo với Trương Huyền; thứ hai... Giết hắn!

Hiện tại... Đến cùng là giao hảo, hay giết người đây?

Lạc Huyền Thanh cũng không biết nên làm gì bây giờ.

Đang không biết như thế nào, đột nhiên cổ tay khẽ đảo, một ngọc bài đưa tin xuất hiện ở trong lòng bàn tay, ngón tay điểm một chút, một dung nhan mỹ lệ vô song, không tỳ vết chút nào xuất hiện ở trước mặt.

- Muội muội, ngươi... không phải bị cấm túc sao? Sao có thể liên hệ ta...

Nhìn rõ ràng dung mạo của đối phương, Lạc Huyền Thanh vội vàng hỏi.

Không phải người khác, đúng là muội muội của hắn, vị tiểu công chúa Lạc gia kia!

Chương 2703: Tiểu công chúa thỉnh cầu (2)

- Ta bị cấm túc, có điều, chỉ cần ta nguyện ý, đưa tin không tính là gì!

Nữ hài mỉm cười, ánh mắt lộ ra tự tin nồng đậm.

Luyện hóa Tĩnh Không châu, lĩnh ngộ không gian đã đạt đến tình trạng có thể so với tiên tổ, đám người đại trưởng lão bố trí phong ấn, chỉ cần nàng nguyện ý, hoàn toàn có thể phá vỡ mà không lưu dấu vết.

- Có thể đưa tin liền tốt, ca ca vừa vặn có chuyện muốn tìm ngươi...

Lạc Huyền Thanh thở phào nhẹ nhõm, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy nữ hài trước mắt nhìn lại:

- Ca, trước hết nghe ta nói, từ nhỏ đến lớn, ngươi vẫn rất sủng ái ta, muội muội cực kỳ cảm kích, ngày hôm nay đến tìm ngươi, vừa vặn có một việc muốn nhờ, mong ca ca đồng ý!

- Cứ nói đừng ngại, chỉ cần ca ca có thể làm được, tuyệt không chối từ!

Lạc Huyền Thanh gật đầu.

Chỉ cần muội muội mở miệng, đừng nói một việc, coi như lên núi đao xuống biển lửa, cũng sẽ không cau mày.

- Vậy ta nói...

Chần chờ một chút, nữ hài nói:

- Ngươi hẳn phải biết, ta đã có người thích... Hiện tại gia tộc đã tra ra địa phương trước đó ta đi qua, biết những chuyện này, khẳng định sẽ phái người giết hắn... Cho nên, ta muốn cầu ca ca đi qua bảo vệ, đừng để hắn bị thương tổn!

- Bảo vệ?

Còn tưởng rằng là chuyện gì, nghe nói như thế, Lạc Huyền Thanh chỉ cảm thấy ngực nhô lên, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

- Không sai...
Nữ hài nhẹ gật đầu:

- Hắn chỉ là tu luyện giả bình thường, không nên nhận đãi ngộ không công bằng, không thể bởi vì ta ưa thích, liền gặp phải họa sát thân, như vậy đối với hắn mà nói, quá không công bằng...

Cảm khái một câu, nhìn lại, trong mắt mang theo mong đợi cùng khẩn cầu:

- Ca ca, ta chưa bao giờ cầu ngươi, chỉ hy vọng ngươi có thể làm được chuyện này.

- Ta...

Lạc Huyền Thanh cắn răng, muốn nói hắn đã đáp ứng gia tộc, muốn giết tên kia, cuối cùng vẫn ngừng lại. Hắn không muốn để cho muội muội đau lòng.

- Ta đồng ý...

Hít sâu mấy hơi, cuối cùng Lạc Huyền Thanh vẫn nhẹ gật đầu.

- Ta biết ca ca tốt nhất với ta, nhất định sẽ đồng ý thỉnh cầu của ta, đa tạ ca ca...
Nét mặt vui cười như hoa, ánh mắt nữ hài lộ ra hạnh phúc nồng đậm.

- Mặc dù ta có thể đưa tin cho ngươi, nhưng mà thời gian không thể quá lâu, nếu không sẽ rất phiền phức.

Bóng dáng của nữ hài lắc lư hai lần, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất.

- Trước không vội, ngươi bảo ta bảo vệ người ngươi thích, nhưng mà còn không có nói cho ta biết, hắn đến cùng tên là gì, ở đâu.

Mặc dù đã xác định đối phương là ai, nhưng còn muốn nghe muội muội chính miệng nói ra.

- Hắn ở Thanh Nguyên đế quốc, tên gọi... Trương Huyền!

Hình ảnh lắc lư hai lần, trong thanh âm mang theo quyến luyến cùng dịu dàng, bóng người kèm theo thanh âm kết thúc, cũng triệt để tiêu tán.

- Quả nhiên!

Nghe được muội muội chính miệng thừa nhận, sắc mặt của Lạc Huyền Thanh xanh lét đáng sợ, gào thét một tiếng:

- Trương Huyền...

Cũng không biết là tức giận hay vì cái gì, cả người cũng sắp muốn nổi khùng.

- Hắt xì!

Bầu trời xa xa, Trương Huyền ở trên lưng Thánh thú, đột nhiên hắt hơi một cái, xoa xoa lỗ mũi, vẻ mặt mê man cùng buồn phiền.

- Chẳng lẽ... Lại có người nhớ ta? Quá ưu tú, sẽ phiền toái nhiều như vậy, ai!

Chương 2704: Nghiên cứu Điện Chủ lệnh (1)

Từ Thánh Tử điện đi ra, vẫn hắt xì, người nhớ hắn này, cũng quá cố chấp đi!

- Vẫn phải khiêm tốn một chút, nếu không để cho Lạc Nhược Hi biết, có rất nhiều người ưa thích mình, khẳng định sẽ mất hứng...

Trương Huyền âm thầm gật đầu, trong lòng cảm khái.

Nói thật, gần đây hắn quả thực khiêm tốn hơn trước, cũng chỉ xông Danh Sư lâu mà thôi...

Nếu không Công Pháp lâm, Danh Sư lâu, thậm chí nội viện, tượng Khôi Thánh, hiện còn hoàn hảo không chút tổn hại sao? Khẳng định đã sớm hỏng mất.

- Khiêm tốn quá mệt mỏi...

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Nếu không phải muốn điệu thấp, khẳng định đã sớm lấy ra xương ngực của Ngoan Nhân, liên tục khiêu chiến đám Thánh Tử, cũng có thể gây ra động tĩnh lớn hơn...

Nhưng vì không muốn làm người khác chú ý, liền tùy tiện xông Danh Sư lâu, phá mấy cái ghi chép mà thôi, áp chế rất vất vả.

Chẳng qua như vậy cũng tốt, khá phù hợp phẩm chất ưu tú không thích khoe khoang của hắn.

Tu luyện lâu như vậy, sớm đã biết tầm quan trọng của khiêm tốn, hắn cũng không giống như phân thân ưa thích trang bức.

Cảm khái một hồi, cổ tay khẽ đảo, một cái lệnh bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhìn sang, chính là Điện Chủ lệnh mà Khôi Thánh cho hắn.

Trước đó trở thành Danh Sư bát tinh, một tầng phong ấn ở phía trên mở ra, chẳng qua lúc đó không có thời gian nhìn kỹ, hiện tại vừa vặn rảnh rỗi, cũng nên cẩn thận nghiên cứu một chút.

Lúc này Điện Chủ lệnh tản mát ra ánh sáng ôn nhuận, bàn tay ở phía trên nhẹ nhàng phất một cái, lập tức cảm thấy một đạo ý niệm truyền tới, người ngồi tại nguyên chỗ bất động, ý niệm lại như bị hút vào một không gian đặc thù.

Hô!
Ý niệm của Khôi Thánh xuất hiện ở trước mắt, trên mặt mang mỉm cười thản nhiên.

- Nhanh như vậy đã trở thành Danh Sư bát tinh, tốc độ tiến bộ của ngươi ngoài dự liệu của ta!

Trong thanh âm mang theo vui mừng cùng thoả mãn:

- Đúng rồi, tu luyện Cửu U Thần đồng tới loại tình trạng nào rồi? Để cho ta tới kiểm tra một chút!

- Cái này... Ta còn không có luyện qua...

Trương Huyền hơi xấu hổ.

Cái đồng thuật này, sai lầm quá nhiều, thực sự không muốn tu luyện, từ khi đạt được đến bây giờ, nhìn cũng chưa từng nhìn.

Khôi Thánh nhíu mày:

- Không tu luyện, thì làm sao phá giải phong ấn, chân chính kế thừa vị trí Điện Chủ?
Muốn trở thành Điện Chủ, yêu cầu lớn nhất là nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, không luyện tập đồng thuật, căn bản không có tư cách nha.

- Ta rất muốn tu luyện, chỉ là bộ công pháp này quá... Được rồi, ngươi còn có pháp quyết tu luyện đồng thuật khác không, có thể cho ta tham khảo một chút?

Sợ nói thiếu hụt quá nhiều, ý niệm này bị đả kích tán loạn, Trương Huyền chần chờ một chút nói.

Muốn học tập, đầu tiên phải bổ sung thành Thiên Đạo công pháp, nếu không, hắn cũng không muốn còn chưa luyện thành, trước biến thành bệnh mù màu hoặc người mù.

- Đồng thuật cao thâm ảo diệu, cũng chỉ lão sư Bốc Thương Cổ Thánh mới có năng lực sáng chế, địa phương khác, làm sao có thể có?

Khôi Thánh nhìn qua:

- Nơi nào không hiểu, có thể nói ra, ta giải thích cho ngươi!

- Trước không cần...

Trương Huyền lắc đầu.

Nhìn ra vị Khôi Thánh này, cũng không như Khưu Ngô Cổ Thánh, ý niệm người sau có thể giao lưu, vị trước mắt này, rất rõ ràng, không biết nội dung trước đó trò chuyện với đối phương.

- Không cần?

Mặt mũi Khôi Thánh hơi không vui:

- Ngươi đây là thái độ gì? Muốn trở thành Điện Chủ, nhất định phải học tập Cửu U đồng thuật, mà ta ở trên đó chìm đắm không biết bao nhiêu năm, tâm đắc vô số, chẳng lẽ ngươi cảm thấy lý giải còn sâu hơn ta...

- Tiền bối trước không vội nói vấn đề đồng thuật, vừa vặn ta có chuyện muốn hỏi ngươi...

Chương 2705: Nghiên cứu Điện Chủ lệnh (2)

Lười nghe đối phương lý giải đồng thuật, Trương Huyền nhớ tới một việc, hỏi.

- Nói!

Khôi Thánh vung vung tay, một bộ cao nhân.

- Trong nội viện của Thánh Tử điện, nội bộ tượng đá của ngươi, dường như có một khung xương của Dị Linh tộc... Không biết ngươi là làm sao áp chế khí tức trong đó, không để người ta phát giác?

Trong lòng Trương Huyền nghi ngờ hỏi.

Sau khi tiến vào nội viện phát hiện chuyện này, vẫn rất kỳ lạ, chỉ là đến bây giờ cũng không có nghĩ thông suốt.

Ý niệm của Khôi Thánh xuất hiện lần nữa, vừa vặn có thể hỏi rõ ràng.

- Ngươi... Biết trong tượng đá của ta, có khung xương của Dị Linh tộc?

Sắc mặt của Khôi Thánh trắng nhợt, không còn khí độ cao nhân như vừa rồi, ngược lại mở to hai mắt nhìn, cực kỳ khó tin.

- Đúng vậy, hẳn là một Dị Linh tộc tên Ngoan Nhân ở thời kỳ Thượng Cổ!

Trương Huyền cười nói.

Khôi Thánh là đồ tôn của Khổng sư, hẳn nghe nói qua vị Ngoan Nhân Đại Đế này.

- Ngươi... Biết Ngoan Nhân?

Da mặt Khôi Thánh run rẩy lần nữa.

- Ngươi phong ấn xương ngực của hắn ở trong tượng đá, vì sao một chút khí tức cũng không toả ra...

Trương Huyền tiếp tục nói. - Cái này...

Thấy hắn nói rõ ràng, không có chút phỏng đoán nào, Khôi Thánh dừng lại một chút:

- Ngươi đã nhìn ra, nói cho ngươi cũng không sao... Cái kia quả thực là xương ngực của Ngoan Nhân Đại Đế! Năm đó thời điểm ta phát hiện, đã có ý niệm của mình, vì phòng ngừa phục sinh, mới nhờ lực lượng của Khổng sư trấn áp.

- Lực lượng của Khổng sư?

- Ừm, nội viện vừa vặn ở hạch tâm trận pháp của năm cung điện Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, nắm giữ bút tích của Khổng sư, lại thêm số mệnh nhân tộc hưng thịnh, dù xương ngực của Ngoan Nhân mạnh mẽ, cũng sẽ bị áp chế không hề có một chút năng lực phản kháng nào!

Khôi Thánh chậm rãi nói.

Nghe hắn nói như vậy, Trương Huyền nhớ lại vị trí của nội viện cùng năm đại điện, quả nhiên phát hiện, nội viện nằm ở hạch tâm trận pháp của Thánh Tử điện.

Khó trách có thể có linh khí nồng nặc như thế, bầu không khí thích hợp học tập văn hóa như vậy.

- Năm đó Ngoan Nhân Đại Đế cùng Khổng sư chiến đấu, thực lực sớm đã vượt qua Cổ Thánh, không phải ta có thể chống lại, muốn triệt để áp chế, không để cho phục sinh, cũng chỉ có loại biện pháp này... Lắc đầu, Khôi Thánh tràn đầy nghi ngờ nhìn qua:

- Cái xương ngực này, đặt ở trong tượng đá, khí tức bị áp chế không phát hiện được, Minh Lý Chi Nhãn của ngươi chẳng qua là đệ tam trọng, làm sao nhìn ra được?

Nhiều đời Điện Chủ như vậy, lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn, đều vượt qua vị trước mắt này, loại tình huống như vậy cũng không có nhìn ra khung xương, vị trước mắt này, không chỉ nhìn ra, còn xác nhận như vậy, làm sao làm được?

- Ta cũng là cơ duyên xảo hợp...

Trương Huyền cũng không giải thích.

Ngoan Nhân bằng vào thực lực của hắn, khẳng định không trấn áp được, dựa vào là Thiên Đạo chi thư, thứ này dính dáng thư viện, coi như đối phương là một đạo ý niệm, cũng không cần thiết nói ra.

- Mặc kệ ngươi làm sao nhìn ra, nhưng ta cảnh cáo ngươi, tuyệt đối không nên động nó, nếu không, coi như ngươi đạt đến Thánh Vực cửu trọng, cũng chưa chắc có thể chống lại...

Thấy hắn không muốn nói nhiều, Khôi Thánh không hỏi thêm nữa, nhưng nhắc nhở một câu.

- Nếu như ta có nắm chắc thuần phục xương ngực, không cho hắn làm xằng làm bậy thì sao? Có thể lấy ra hay không?

Trương Huyền nói.

Nắm giữ Thiên Đạo chi thư, cùng trái tim và đại não của Ngoan Nhân, hắn có nắm chắc tuyệt đối thu phục xương ngực này, chỉ là không biết giải thích như thế nào, mới có thể không ảnh hưởng nội viện cùng tượng đá mà thôi.

- Thuần phục?

Nghe nói như thế, Khôi Thánh sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu:

- Ngươi có thể thuần phục Ngoan Nhân? Nói đùa cái gì chứ! Sự tình năm đó Khổng sư cũng không làm được, ngươi cảm thấy có thể hoàn thành sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau