THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Trình độ giám định tranh của Lục Tầm (2)

- Bức tranh này, tuy rằng tác giả không lưu lại tên gọi, nhưng ý cảnh cao xa. Chỉ cần xem một chút, sẽ cảm thấy một thảo nguyên rộng lớn đập vào mặt. Con hươu nhàn nhã ăn cỏ, hoa tranh nhau tỏa hương thơm... Ta đoán, thời điểm vị tông sư thư họa vẽ tranh, tất nhiên đứng ở trên cỏ rộng, cảm nhận được vẻ đẹp và sự yên tĩnh trước mắt, tâm tình thật tốt, mới múa bút vẩy mực, lưu lại bức tranh bất diệt này.

- Nếu quả thật muốn lấy một tên, ta cảm thấy nên gọi là... bức tranh múa bút giữa trời xanh!

Lục Tầm nói.

- Bức tranh múa bút giữa trời xanh? Không sai. Cái tên rất khí thế, tả lại đúng sự thật tâm tư của vị thư họa sư này. Một khí tức lẫm liệt, phá tan trời cao!

Điền Long tán dương.

Thấy không?

Đây mới thật sự là cao thủ thư họa. Vừa mở miệng liền nói ra ý nhị của bức tranh này, khiến người ta tưởng tượng xa vô hạn.

- Nói xong tên. Ta nói tiếp tới nội dung và bút pháp bên trong. Rất rõ ràng, bức tranh này sử dụng bút pháp song câu. Trước hết vẽ phác họa ra đường nét của vật, lại vẽ ra một ý cảnh vĩ mô. Hoa cỏ và con hươu hoang dã bố trí làm đẹp trong đó, cũng chỉ có loại cách vẽ này, mới có khả năng lộ rõ bố cục khổng lồ như vậy, ẩn chứa ý cảnh cường đại như vậy!

Hai mắt Lục Tầm tỏa sáng.

- Bút pháp song câu? Chẳng lẽ không phải là Tả Hữu Du Long sao?

Trương Huyền không nhịn được nói.

- Tả Hữu Du Long? Ngươi biết từ này là có ý gì không?

Lục Tầm còn chưa mở miệng, Điền Long nhịn không được cười ra tiếng:

- Tả Hữu Du Long là thủ pháp do thợ thủ công ở ven đường vì không có thời gian mới sử dụng, giống như in ấn. Ngày ngày vẽ cùng một tác phẩm, thời gian lâu dao, quen tay hay việc, mới có khả năng hoàn thành. Ngươi nói bức tranh ngũ cảnh, sử dụng loại thủ pháp này làm ra? Ha ha, ngươi hiểu thư họa sao?

Không chỉ Điền Long lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, ngay cả Điền lão liếc mắt nhìn Trương Huyền, cũng không nhịn được lắc đầu.

Tả Hữu Du Long vẽ ra ngũ cảnh? Lại giống như sử dụng lực lượng của Thái Tổ Trường quyền đánh ra Giáng Long Thập Bát chưởng. Ngươi xác định là tới giám định và thưởng thức, không phải tới chọc cười sao?

- Ngươi thật sự dám nghĩ!

Lục Tầm cười lạnh, ý khinh thường trong mắt càng đậm. Khóe miệng hắn nâng lên, không để ý tới loại người cái gì cũng đều không hiểu này. Hắn tiếp tục nhìn về phía bức tranh trước mắt:

- Mới vừa nói chính là kết cấu chỉnh thể. Bây giờ nói một chút về phương diện những chi tiết này. Điểm này, vị tông sư này xử lý trông rất sống động. Nhìn những bông hoa dại này, có thể nhìn thấy được sự rõ ràng mạch lạc. Con hươu hoang dã kia, thậm chí có thể nhìn thấy được sợi lông trên thân thể... Từ trên điểm đó có thể thấy, bức tranh này khẳng định không phải một lát có thể vẽ xong. Cho dù là tông sư, cũng vẽ chí ít hai ba ngày.

- Chỉ có thời gian dài như vậy khắc tinh tế, mài cẩn thận, mới có khả năng thể hiện ra bộ dạng bức tranh chi tiết hoàn mỹ, ý nhị mười phần như vậy, khiến cho người xem không tìm ra được vấn đề và khuyết điểm nào. Không thể không nói, tâm tính và sự chịu đựng của vị đại sư này, người thường không có thể nào đạt được!
Ánh mắt Lục Tầm lộ ra sự bội phục, đi dạo xung quanh tranh vẽ một vòng, nói tiếp:

- Cuối cùng, bức tranh này, ý cảnh xa xăm cổ xưa. Tuy rằng phía trên không lưu lại tên tác giả, nhưng với kinh ngiệm từng nhiều năm nhìn tranh vẽ của ta, cũng có thể đoán ra một chút.

- A? Ngươi có thể đoán được? Là ai?

Trương Huyền ở bên cạnh lại không nhịn được nói, sự cổ quái trong mắt càng đậm nét hơn.

Hai tay đưa ra sau lưng, đầu Lục Tầm hất lên, mang theo ngạo khí từ trên cao nhìn xuống và tự tin cường đại đối với bức tranh:

- Đại sư thư họa có thể có loại chí khí và ý nhị này, mười nước xung quanh, trong trăm năm qua tổng cộng chỉ có bảy người. Trong đó có bốn vị, lưu truyền tác phẩm cho hậu thế, rất ít liên quan đến loại cảnh tượng này. Ba người còn lại, trước đó từng có loại tác phẩm tương tự.

- Ba người này, theo thứ tự là Kim Mãn Đường tiền bối ở Bắc Vũ vương quốc, Ngô Kiệt Siêu tiền bối ở Hàn Vũ vương quốc cùng với Vân Thiếu Khanh tiền bối ở Thần Phong vương quốc.

- Kim Mãn Đường tiền bối đã từng ở vùng đất mười tám trượng lưu lại tác phẩm xuất sắc, trong đó vẽ ra cây tùng, cứng cáp có lực, rất có ý nhị của người xưa. Cùng con hươu, cảnh tượng thảo nguyên này không mưu mà hợp, vốn là người rất đáng để nghi ngờ lựa chọn. Chỉ có điều, Mãn Đường tiền bối, tám mươi năm trước lại qua đời. Nếu quả thật lưu lại bức họa này, khẳng định đã sớm có người biết được, không đến mức hiện tại mới nhìn thấy. Cho nên, không thể nào là hắn.

- Ngô Kiệt Siêu tiền bối am hiểu vẽ động vật. Có người nói hắn từng vẽ một con thiên nga trắng, nằm trên mặt đất, chọc cho một con thiên nga thật sự đến, cho rằng bạn đồng hành đã chết, bi thiết ngân dài, hậm hực mà chết. Chỉ sợ cũng chỉ có loại tài nghệ này, có khả năng vẽ ra con hươu hoang dã này.

- Chỉ có điều, hắn chỉ am hiểu động vật, không am hiểu hoa cỏ. Có thể đều vẽ ra hai thứ này xuất sắc như thế, sợ rằng trong mười vương quốc lớn gần chúng ta, cũng chỉ có Vân Thiếu Khanh tiền bối! Mấu chốt nhất chính là, ba vị tông sư này, chỉ có vị này còn sống trên đời.

- Cho nên, ta đoán, người vẽ bức tranh này, là do lão nhân gia lưu lại.

Nói xong, Lục Tầm ngạo nghễ đứng thẳng, không ai bằng mình. - Tốt, tốt, phân tích rất tốt. Sâu sắc tiến vào trọng tâm, lập luận sắc sảo!

Điền lão vỗ tay tán thưởng.

Thấy không? Cái gì gọi là chuyên nghiệp?

Chính là đây!

Không chỉ phân tích đạo lý bức tranh rõ ràng, thậm chí ngay cả tác giả là ai, cũng có thể đoán được tám chín phần. Không hổ danh là con trai của Lục Trầm đại sư. Chỉ riêng phần kiến thức và hiểu biết chính xác này, lần so tài này lại thắng chắc.

- Được rồi, Trương lão sư tới lượt ngươi!

Tán dương xong, Điền lão nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

- Đến lượt ta? Ngươi xác định thật sự để cho ta nói sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đương nhiên. Thế nào, có phải vừa rồi ta đã nói hết những lời ngươi muốn nói, bản thân ngươi muốn nói cũng nghèo từ hay không?

Ánh mắt Lục Tầm lộ ra sự giễu cợt.

- Không phải... Ta thật ra trong lúc nhất thời nhớ không nổi gì ngôn ngữ giám định và thưởng thức... Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có bốn chữ!

- Trương Huyền nói.

- Bốn chữ?

Điền lão và Lục Tầm đồng thời nhìn qua.

- Ừ!

Trương Huyền vò đầu, có chút không có hứng thú:

- Bức tranh này, nếu như không nhìn nhầm... chính là ta vẽ!

Chương 267: Tính là ta thắng sao? (1)

- Ngươi vẽ?

Gian phòng im ắng.

Ngay sau đó có tiếng nói vang lên.

- Ngươi nói này bứ tranh ngũ cảnh là ngươi vẽ? Trương Huyền, ngươi thật là khiến ta cười chết rồi. Cho dù giám định và thưởng thức không ra, chịu thua là được, không cần giả vờ như thế!

- Mặt mũi thật là lớn. Thích khoe mẽ, chung quy phải có một giới hạn. Ngươi vẽ? Làm sao không nói, ngươi chính là Vân Thiếu Khanh tông sư?

- Đồ không biết trời cao đất rộng. Ngươi biết bức tranh ngũ cảnh đại biểu cho ý nghĩa không? Còn nói ngươi vẽ? Đùa kiểu gì vậy!

Điền Long, Lục Tầm, Vương Siêu đều lạnh lùng cười ra tiếng. Mỗi một người nhìn về phía Trương Huyền giống như là nhìn một kẻ ngu si.

Bức tranh ngũ cảnh, đó là khái niệm thế nào?

Toàn bộ Thiên Huyền vương quốc, chưa từng một người nào có thể vẽ ra. Ngay cả phụ thân của Lục Tầm, đế sư Lục Trầm đại sư cũng làm không được. Một tiểu tử là lão sư học viện, chưa đầy hai mươi tuổi, nói hắn có thể vẽ ra. Đây không phải là nói đùa là cái gì?

- Lưu Lăng, đây chính là người các ngươi coi trọng, dự định mời làm học đồ sao? Không biết trời cao đất rộng, nói bốc nói phét. Người như thế cũng xứng làm lão sư sao?

Điền lão vung ống tay áo, sắc mặt trầm xuống.

Lưu sư xem bức tranh này như quà mừng thọ đưa qua. Hắn cả ngày ở trong gian phòng, cẩn thận tìm tòi, kinh ngạc tới ngây người, vẫn cảm thấy đây là bức tranh do một do một đại tông sư thư họa lưu lại, sinh lòng ngưỡng mộ. Người này lại nói là hắn vẽ?

Quả thực chính là sỉ nhục danh họa.

- Điền lão sư, bức tranh này...

Nghe được lão sư chất vấn, vẻ mặt Lưu Lăng rầu rĩ:

- ... Thực sự là do Trương Huyền lão sư vẽ!

- Thế nào, ngươi cũng thừa nhận hắn cuồng vọng... Hả? Ngươi nói cái gì?

Điền lão không nghe rõ, lẩm bẩm một câu. Đột nhiên hắn kịp phản ứng, thiếu chút nữa ngất đi, môi run run:

- Hắn... hắn vẽ sao?

- Đúng. Bức tranh này... là do Trương lão sư tự tay vẽ mấy ngày hôm trước...

Lưu Lăng cười khổ nói.

Trước đây, thời điểm Hoàng Ngữ lấy bức tranh này tới, giao cho hắn làm quà mừng, nói thật hắn cũng bối rối.
Bức tranh ngũ cảnh, cho dù ở Bắc Vũ vương quốc nhị đẳng, cũng là bảo vật chỉ có thể gặp không thể cầu, tự nhiên lại xuất hiện từ trong tay một lão sư Hồng Thiên học viện, chưa đủ hai mươi tuổi...

Cho dù hắn chính tai nghe, cũng cảm thấy trong đầu choáng váng, khó có thể tin được.

- Điều này... điều này...

Đồng tử Điền lão co lại, gương mặt già nua thoáng cái đỏ ửng, hận không thể có khe nứt để chui vào.

Lưu Lăng làm danh sư, không có khả năng ăn nói bừa bãi. Điều này cũng đã nói rõ... bức tranh này, thực sự do vị Trương lão sư này vẽ.

Mình luôn mồm sùng bái người ta, lúc còn sống muốn được bái kiến. Kết quả thật sự nhìn thấy, còn chất vấn đối phương...

- Ta không tin... Cho dù hắ học vẽ tranh từ trong bụng mẹ, cũng không có khả năng vẽ ra bức tranh lợi hại như vậy...

Nghe được Lưu sư thừa nhận, Lục Tầm cắn răng nhìn qua.

Vừa rồi khén tác giả bức tranh, khen đến tận bầu trời, lại là loại thủ pháp này, lại là loại phong cách vẽ này... Lại là đại sư này, lại là tông sư kia, hận không thể quỳ liếm. Kết quả... là kẻ hắn vẫn muốn oán giận. Dù đánh chết hắn cũng không tin.

- Ta cũng không tin. Lưu sư ngàn vạn lần đừng để hắn lừa gạt...

Vương Siêu cũng gào thét một tiếng.

Chỉ có điều, tiếng hô của hai người còn chưa có kết thúc, chỉ thấy Trương Huyền đã đi tới trước bức tranh, bàn tay nhẹ nhàng tiếp xúc.

Oong! Một tiếng động vang lên. Con hươu hoang dã trên bức tranh lập tức giống như sống lại, quay đầu vọt tới, một lát sau tiêu tan trên không trung.

- Đây là... bản nguyên hóa linh? Chỉ có người sáng tác ra bức tranh mới có thể khiến bản nguyên hóa linh?

- Một bức tranh, ẩn chứa tất cả tâm huyết của người sáng tác, cùng tinh khí thần của hắn có thể ăn ý hoàn mỹ. Bức tranh đạt được ngũ cảnh, chỉ cần tác giả chạm vào, lại sẽ tự động hóa linh...

- Vậy... thực sự là hắn vẽ...

Bức tranh đạt được Hóa Linh cảnh, nếu muốn phân biệt người nào vẽ, hết sức dễ dàng. Chỉ cần bàn tay của người sáng tác tiếp xúc, bức tranh cuộn sẽ tự động biểu diễn hiệu quả hóa linh.

Nhìn thấy được con hươu hoang dã chạy nhanh, khí tức trên bức tranh lưu chuyển, cùng Trương Huyền lão sư cách đó không xa ăn ý đan xen lẫn nhau... người ngu đi nữa cũng biết, tác giả bức tranh này nhất định là hắn.

- Điều này... Làm sao có thể?

Lục Tầm thoáng lảo đảo, ngã xuống đất, khóc không ra nước mắt.

Vừa rồi hắn vẫn tự tin nói tác giả bức tranh này nhất định là Vân Thiếu Khanh đại sư, nhất định là sử dụng bút pháp song câu. Kết quả... hiện thực lại hung hăng đánh tát một cái.

Đại ca, nếu như sớm biết rằng ngươi là tông sư thư họa, ta còn so tài cái lông!

Đây không phải là tìm đánh sao?

Vương Siêu, Điền Long ở bên cạnh cũng cảm thấy toàn thân co giật, sắp ngất đi.

Nhất là Điền Long. Lúc này hắn rốt cuộc hiểu rõ vì sao Nguyên Ngữ đại sư cũng cung kính đối với người này như thế, thậm chí còn muốn học tập hắn...

Một thư họa sư tông sư có thể vẽ ra bức tranh cấp bậc ngũ cảnh... đáng để hắn tôn kính như vậy.

- Trương Huyền tông sư, là mắt ta kém cỏi. Mong hãy tha lỗi...

Sắc mặt Điền lão cũng khó coi đứng dậy ôm quyền, trong nháy mắt dường như già thêm mười mấy tuổi.

Cả đời truyền thụ kiến thức, giáo dục cách làm người, được hưởng danh tiếng rất lớn, kết quả lại ngã nhào ở đây.

Để cho Lục Tầm sao tài thi họa với một tông thư thư họa sao?

Còn có chuyện gì kích thích hơn nữa không?

Vốn định giúp hắn bái sư, kết quả... lại cứ như vậy gài bẫy hắn, còn là loại hãm hại rất thảm này...

Chương 268: Tính là ta thắng sao? (2)

Thảo nào đám người Lưu Lăng chen nhau vỡ đầu cũng muốn thu hắn làm học đồ, không để ý tới thân phận danh sư. Thì ra là thế.

Một vị tông sư có thể vẽ ra bức tranh ngũ cảnh, một khi trở thành học đồ, lại lập tức nắm giữ tư cách sát hạch danh sư. Nếu thật sự thành công, làm lão sư cũng sẽ vang danh khắp vương quốc!

Không trả lời lời Điền lão nói, Trương Huyền đứng lặng lẽ ở trước bức tranh, nhìn bức tranh cuộn trước mắt:

- Bức tranh này là mấy ngày trước ta ở phủ đệ của Lục Trầm đại sư vẽ ra, cũng không đứng ở trước thảo nguyên, cũng không sử dụng bút pháp song câu, mà dùng thủ pháp Tả Hữu Du Long, tổng cộng vẽ ra sử dụng bốn mươi bảy lần hít thở, không có cái gọi là hai ba ngày.

- Tả Hữu Du Long?

- Bốn mươi bảy lần hít thở?

Khóe miệng Lục Tầm lại nhất thời co rút.

Vừa rồi hắn còn nói lời son sắt, vẽ ra bức tranh này cho dù là tông sư, cũng tốn chí ít hai ba ngày. Hơn nữa bản thân còn ở trong thảo nguyên, có cảm xúc bạo phát. Kết quả nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại vẽ ở nhà hắn, còn chỉ dùng thời gian ngắn như vậy...

Càng khoa trương hơn là, sử dụng kỹ xảo của thọ thủ công bên đường chuyên sao chép bức tranh làm ra danh họa ngũ cảnh...

Điều này cũng quá nghịch thiên đi!

Nghe đến mấy điều này, Điền Long càng muốn khóc.

Vừa rồi, thời điểm đối phương nói ra kỹ xảo này, còn bị hắn mắng cho máu chó đầy đầu. Kết quả trong chớp mắt lại được chứng thực... là sự thật!

Tả Hữu Du Long loại thủ pháp theo đuổi tốc độ vẽ tranh này, cũng có thể làm ra bức tranh lợi hại như vậy sao?

Trương lão sư, ngươi rốt cuộc đạt tới trình độ gì vậy?

Không để ý tới thái độ của hai người, ngón tay Trương Huyền búng vào phía trên bức tranh:

- Không biết ở đây có thể có bút mực hay không?

- Có, có!

Điền lão ngoắc tay. Điền Cương lập tức vội vàng chạy ra ngoài. Thời gian không lâu, hắn lại cầm theo bút mực qua. Bởi vì kích động thái quá, thời điểm vào nhà, hắn thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Chỉ cần không ngốc, đều biết vị Trương lão sư này nhất định muốn lưu lại tên cho bức tranh này.

Một bức tranh, lưu tên và không để lại tên, giá trị khác biệt rất lớn. Bình thường sẽ nhảy vọt lên gấp mấy chục lần.

Đặc biệt là vị Trương lão sư này trẻ tuổi như vậy liền trở thành tông sư thư họa. Một khi qua mấy năm nữa, trở thành danh sư, vang danh khắp các vương quốc xung quanh, bức tranh lưu lại tên, giá trị nhất định lại tăng mạnh.

Đương nhiên, giá trị là thứ yếu. Chủ yếu nhất là, có thể chính mắt thấy được một vị tông sư thư họa dùng bút viết chữ, vinh hạnh tới mức nào!

- Bức tranh này không có khí thế múa bút vẩy mực, cũng không có ý cảnh cao xa như Lục lão sư nói. Cái tên bức tranh múa bút giữa trời xanh này, nhất định là không chịu nổi! Cầm bút dính đầy mực nước lên, Trương Huyền đứng ở trước bức tranh cuộn, không chút do dự nào, múa bút lông về phía trước.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Ba chữ lớn lập tức xuất hiện trên bức tranh.

- Hươu hoang dã?

Nhìn thấy được cái tên hắn viết ra, mọi người đồng thời sửng sốt.

Vốn tưởng rằng sẽ đặt cho một cái tên thật lợi hại. Hươu hoang dã khó tránh khỏi quá tùy ý.

- Thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng, đây mới thực sự là cảnh giới của tông sư thư họa.

Im lặng một lát, Điền lão mở miệng.

- Đúng vậy, bản vẽ này, chủ yếu nhất chính là con hươu hoang dã. Những cái khác đều là làm nền. Cái gọi là khí chất, cái gọi là ý cảnh, đều từ nó mang đến. Đặt là hươu hoang dã nghe đơn giản, không có khí thế, lại chẳng khác nào thể hiện ra nội dung chủ yếu của bức tranh này, khiến cho cả bức tranh lại tăng lên một độ cao.

Lưu Lăng cảm thán.

Không hổ danh là Trương lão sư. Tuổi còn trẻ liền trở thành tồn tại tông sư thư họa. Mặc dù chỉ là một cái tên đơn giản, lại trực tiếp nâng cao phẩm chất bức tranh lên.

- Không chỉ có như vậy. Nếu như bức tranh này gọi là bức tranh múa bút giữa trời xanh, người nhìn thấy được bức tranh này sẽ chịu ảnh hưởng, sẽ mất tự nhiên vì khí thế trong đó bị ảnh hưởng, lại không có cách nào lý giải được ý nhị khác. Đặt là hương hoang dã, đơn giản thì đơn giản, lại không hạn chế tư duy. Mỗi một người nhìn bức tranh, đều hiểu ý sinh ra sự mơ màng, khiến cho ý nhị của bức tranh càng đầy đủ, ý cảnh càng mở rộng.

Trang Hiền mở miệng. - Đúng vậy, bút thần kỳ, bút thần kỳ...

Trịnh Phi gật đầu. Hắn đang muốn nói ra giới thiệu vắn tắt của bản thân, đột nhiên sửng sốt, chỉ về phía trước:

- Mau nhìn!

Mọi người thấy đi, chỉ thấy con hươu hoang dã trong bức tranh lại chui ra, đầy quyến luyến nhìn về phía Trương Huyền, cũng cọ cọ vài cái ở trên cánh tay hắn, lúc này mới chậm rãi tiêu tan.

- Đây là... linh trí?

- Bức tranh Linh Trí cảnh? Không đúng, còn chưa có đạt được. Nếu như đạt được, thời gian con hươu hoang dã này ở bên ngoài khẳng định lâu hơn vậy.

- Tuy rằng không phải, nhưng cũng gần đạt được. Tăng thêm tên, khiến bức tranh này tăng lên gần một cấp bậc, cực gần với lục cảnh...

Nhìn thấy được hình dáng con hươu hoang dã, tất cả mọi người đều chấn động. Mỗi một người kích động, sắc mặt đỏ lên.

Cảnh giới của bức tranh, bốn cảnh giới ban đầu theo thứ tự là lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng.

Cảnh giới thứ năm là hóa linh.

Trên hóa linh còn có cảnh giới thứ sáu, cũng chính là linh trí bọn họ vừa nói.

Có người nói bức tranh đạt được loại cảnh giới này, động vật trong bức tranh đó hoàn toàn có linh trí của mình, thậm chí còn có thể hấp thu linh khí duy trì hình thái trong khoảng thời gian ngắn, từ trong bức tranh đi ra, thần kỳ vô cùng.

Vốn tưởng rằng đó là lời đồn đại. Nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, không ngờ mình lại tận mắt nhìn thấy được.

Bức tranh trước mắt này, con hươu hoang dã trong đó uy rằng không biết hấp thu linh khí trên không trung, duy trì thêm một khoảng thời gian, nhưng có thể quyến luyến đối với tác giả, đã nói rõ sắp có đầy đủ linh trí.

Một khi đặt ở chỗ có linh khí dồi dào, săn sóc ân cần trăm năm, chưa chắc lại không thể trở thành bức tranh lục cảnh thật sự!

Một cái tên, khiến cả bức tranh, cứng rắn tăng lên gần một cấp bậc. Ba chữ “hươu hoang dã” tuyệt đối là một chữ vạn kim!

Lúc tất cả mọi người này đều nhìn về người thanh niên trước mắt, ánh mắt nóng như lửa.

Nhất là đám người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, kích động đến mức có chút run rẩy.

Không để ý tới sự kích động của mọi người, Trương Huyền đặt bút lông xuống, nhìn quanh một vòng.

- Ta giám định và thưởng thức kết thúc. Thử thách này... có tính là ta thắng không?

Chương 269: Đưa Lá Trà (1)

Nghe nói như thế, lúc này mọi người mới nhớ tới, thử thách giữa hắn và Lục Tầm còn chưa phân ra kết quả. Tất cả đồng loạt chuyển ánh mắt nhìn về phía Điền lão.

- Ngươi thắng...

Điền lão thở dài một tiếng, vẻ mặt cay đắng.

Cùng tác giả của bức tranh so tài giám định và thưởng thức sao?

Đùa kiểu gì vậy? Cho dù muốn nói hắn thua, cũng nói không nên lời!

Huống gì, hắn viết tên lên, còn làm cho bức tranh nâng cao gần một cấp bậc.

- Trương lão sư, đây là Tĩnh Thần trà của ngươi!

Trương Huyền thắng, Điền Cương cầm chén trà tới. Hơi nóng quanh quẩn, mùi thơm xông vào mũi. Còn chưa bắt đầu uống, đã khiến cho tinh thần người ta sảng khoái, tinh thần không khỏi thoáng bị chấn động.

Hắn tiếp nhận nước trà. Thời điểm mọi người ở đây cho rằng người thanh niên này sẽ uống cạn, cảm nhận mùi hương trong đó, nào ngờ lại thấy bàn tay hắn lật một lần, chậm rãi đổ lên trên mặt đất.

Tí tách!

Mùi thơm tản ra bốn phía. Mùi thơm ngát xông vào mũi.

- Trương lão sư...

Nhìn thấy một chén trà trân quý như vậy bị trực tiếp đổ sạch, đám người Lưu Lăng, Hoàng Ngữ hoàn toàn giật nảy người, lộ ra vẻ khó tin.

Đây chính là Tĩnh Thần trà, vô số người muốn uống cũng không được uống... Ngay cả loại danh sư học đồ như Hoàng Ngữ cũng không có tư cách. Áay thế mà hắn lại trực tiếp đổ sạch...

Lãng phí của trời!

Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ nuối tiếc.

- Trương Huyền, gia gia ta có lòng tốt mời ngươi uống trà trân quý như vậy, không ngờ ngươi lại đổ sạch đi. Ngươi làm vậy là có ý gì?

Điền Long đột nhiên đứng phắt dậy.

Người khác dâng trà, ngươi lại đổ sạch ngay trước mặt. Đây là hành động không nể tình một cách trắng trợn.

Hơn nữa, trà này ngay cả hắn cũng không có tư cách uống. Không ngờ tiểu tử này lại lãng phí. Quả thực không thể tha thứ được.

Dưới sự tức giận tột đỉnh, hắn không quan tâm đối phương có đúng là thư họa Tông Sư hay không, cũng không nhịn được.

- Đáng tiếc!
Không để ý tới đối phương đang rít gào, Trương Huyền lại chắp hai tay ở sau lưng, nhìn xa xăm ra bên ngoài đại điện, ở đó là một mảnh trời xanh biếc. Tinh thần hắn dường như cũng đã bay ra đó, thở dài một tiếng.

- Bớt ở đây giả vờ giả vịt đi. Chính ngươi đổ sạch nước trà, giờ lại còn nói đáng tiếc. Chẳng lẽ lại thật sự cho rằng Điền gia ta không có người sao?

Điền Long lửa giận thiêu đốt.

Tự mình đổ sạch nước trà, hiện tại còn nói đáng tiếc. Ngươi muốn làm gì?

Có phải là ngươi cố ý hay không?

Những người khác cũng không hiểu ra sao, không biết trong hồ lô của vị Trương lão sư này rốt cuộc bán thuốc gì.

Đám người Lưu Lăng, Trang Hiền cũng nhìn nhau, vẻ mặt kỳ quái.

Làm danh sư, bọn họ có năng lực quan sát kinh người, có thể nhìn ra không ít thứ. Nhưng nhìn đến người thanh niên trước mắt này, bọn họ lại phát hiện, loại năng lực quan sát này không có bất kỳ hiệu quả nào, hoàn toàn mất đi tác dụng.

Tu vi của đối phương, không nhìn ra. Rốt cuộc suy nghĩ gì, cũng nhìn không ra. Bước tiếp theo đối phương muốn làm cái gì, cũng nhìn không ra...

Thật giống như người này được bao bọc ở bên trong sự bí ẩn vậy.

Đặc biệt là hiện tại, đổ sạch nước trà, không ngại đắc tội Điền lão. Đây là... muốn giở trò quỷ gì?

Một lát nữa nếu như thật sự không có đường sống quay về, có phải nên đứng ra cố gắng khuyên can một chút hay không?

Lúc trong đầu mỗi một người đều đầy sương mù, thì Trương Huyền xoay người lại, nhìn về phía Điền lão cách đó không xa. - Tĩnh Thần trà, thần thanh mà yên tĩnh, sinh trưởng ở đỉnh núi lạnh, ngắt lấy sau khi hoa nở, vốn chế biến tốt, có thể khiến cho người ta duy trì ở cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng trong một trăm lần hít thở. Chén này lại chỉ có thể duy trì được mười hai lần hít thở. Lá trà ngon bị lãng phí một cách vô ích. Không phải “đáng tiếc” thì là cái gì?

- Ngươi... làm sao biết được trà này chỉ có thể duy trì cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng trong mười hai lần hít thở?

Ban đầu Điền lão vốn cũng có chút tức giận, nghe hắn nói như thế, không nhịn được sửng sốt.

Công hiệu của Tĩnh Thần trà, trong sách ghi chép có thể duy trì trong một trăm lần hít thở. Nhưng bất luận hắn pha chế như thế nào, đều chỉ có thể duy trì khoảng mười hai lần hít thở. Hắn vốn tưởng rằng nội dung ghi chép là lời nói vô căn cứ. Lúc này nghe được vị Trương lão sư này thuận miệng nói ra, hắn lập tức bị dọa cho giật mình.

Ngươi không phải không uống sao?

Không uống, không thưởng thức lại biết công hiệu nước trà của ta?

“Ngươi sử dụng nước giếng sâu ở Tam Viên Đài, đặt dưới ánh mặt trời phơi nóng hai ngày, nấu sôi nửa canh giờ dùng để pha trà. Sử dụng Thất Tâm Hồi Toàn Thủ tiến hành pha chế. Chén trà, dụng cụ pha trà là do đại sư gốm sứ Ngô Khánh Tử tự mình nung, chế tạo Thanh Đăng đèn. Vì pha bình trà này, ngươi đã sớm tắm rửa thay y phục, ăn chay bảy ngày, tâm cảnh điều chỉnh đến tâm phẳng lặng như mặt nước. Tất cả đã tốt tới không thể tốt hơn, rất sợ xuất hiện sơ suất và sai lầm. Đáng tiếc... pha chế Tĩnh Thần trà, vẫn không đạt được công hiệu lớn nhất, thậm chí, còn có thể nói là thứ phẩm có thiếu sót!

Trương Huyền khoát tay.

- Ngươi...

Điền lão giống như gặp quỷ, chén trà trong tay rơi xuống trên bàn mà vẫn không cảm giác được.

Đối phương nói... quá chính xác!

Nước pha trà, hắn thật sự sai người ta lấy từ nước giếng sâu ở Tam Viên Đài, cũng thực sự sử dụng Thất Tâm Hồi Toàn Thủ. Dụng cụ pha trà còn là đèn Thanh Đăng. Trước khi pha trà, hắn tắm rửa thay y phục, ăn chay bảy ngày...

Những thứ này đều là bí mật của hắn. Ngay cả đám người Lưu sư cũng không biết được rõ ràng. Thậm chí Điền Long cũng không hiểu rõ tình hình. Vậy Trương lão sư này làm sao biết được?

Hơn nữa... chuyện bất kể lớn nhỏ đều nói rõ ràng như vậy?

Theo lời đồn đại, tông sư trà đạo chân chính chỉ thông qua nhìn, ngửi, nếm là có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt và vấn đề trong nước trà, để chỉ điểm cho người ta, khiến người ta tiến bước.

Lẽ nào... hắn không chỉ là đại tông sư thư họa, còn một vị đại tông sư trà đạo?

Nếu thật sự là như vậy, giúp hắn chỉ điểm một chút, hắn có phải cũng có thể đột phá rào cản cuối cùng, thăng cấp cảnh giới cao hơn hay không?

Thân thể Điền lão run lên, trong nháy mắt thần sắc kích động, không ngừng run rẩy.

Hắn đang muốn cẩn thận hỏi thăm đối phương, liền nghe được Điền Long ở một bên, nổi giận đùng đùng hét lên.

- Dám nói trà gia gia ta pha trà là thứ phẩm có thiếu sót? Ngươi tính là thứ gì? Có tin hiện tại ta sẽ dạy ngươi một trận hay không...

Chương 270: Đưa Lá Trà (2)

Nghe hắn nói như thế, lông mày Điền lão thoáng giật, thiếu chút nữa ngất đi.

Hắn ở trên trà đạo, đã đạt được bình cảnh. Nhiều năm như vậy hắn trước sau không có cách nào đột phá. Hiện tại tình hình pha chế Tĩnh Thần trà bị đối phương mở miệng liền nói ra. Một khi đối phương cố gắng chỉ điểm, có lẽ lại có thể đột phá. Kết quả... bị người này cắt ngang. Không phải là gây phiền phức sao?

Hơn nữa, ngươi muốn giáo huấn một nhân vật lớn có khả năng là tông sư trà đạo...

Thì chính ngươi là một súc sinh hãm hại gia gia rồi đó.

Nếu không phải là ngươi vẫn nhằm vào vị Trương lão sư này, mình cũng không có thành kiến lớn như vậy. Sớm qua lại thân thiết, không đến mức chọc cho đối phương không vui.

Đáng giận!

Càng nghĩ càng giận, râu mép hắn thoáng cái vểnh lên:

- Câm miệng cho ta!

- Á? Gia gia...

Điền Long không ngờ gia gia lại quát mình như vậy. Hắn sửng sốt đứng như trời trồng, vẻ mặt tỏ rõ đang choáng váng.

- Cút sang một bên, đừng ở chỗ này cản trở ta!

Vẫy bàn tay một cái, Điền lão vội vàng đứng lên, đi vài bước đến trước mặt Trương Huyền, ôm quyền khom người, giống như học sinh, mang theo vẻ cung kính và ngoan đạo:

- Trương lão sư nói không sai. Ta pha chế cái này, thật sự... là thứ phẩm thiếu sót, còn xa mới phát huy ra công hiệu thật sự của Tĩnh Thần trà...

Hắn không muốn thừa nhận cũng không được.

Đối phương nói không có chút sai lầm nào, nhất định là đã nhìn ra cái gì đó. Nếu như lúc này lại lên tiếng bác bỏ, tất nhiên sẽ chọc cho đối phương chán ghét, có thể lại bỏ lỡ một lần cơ hội có thể tiến bước.

- Điều này...

- Tĩnh Thần trà có thể khiến cho người ta duy trì tâm phẳng lặng như mặt nước trong một trăm lần hít thở sao?

Nghe được Điền lão thừa nhận, tất cả mọi người đều ồ lên. Ai nấy đều nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, giống như là nhìn yêu quái.

Nhất là Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, không ngừng nắm tóc, cảm thấy toàn thân cũng sắp rối loạn.

Vị Trương lão sư này, thời gian mới tới không phải là hoàn toàn mít đặc về trà đạo, cái gì cũng không biết sao?

Thế nào bây giờ có thể liếc mắt nhìn ra những điều này, khiến cho Điền lão cũng phải bỏ xuống tư thái, tự mình thừa nhận sai lầm?

Lục Tầm và Vương Siêu ở một bên càng phát điên.

Người này không phải là phế vật sao? Đại tông sư có thể vẽ ra bức tranh ngũ cảnh. Về trà đạo nói cho Điền lão bội phục không thôi... Ai đã từng thấy qua phế vật nào lợi hại như vậy chưa?

- Mong rằng Trương lão sư chỉ giúp ta rốt cuộc có vấn đề chỗ nào, cũng tiện cho ta sửa đổi lại, không lãng phí lá trà trân quý như thế.

Thừa nhận mình quả thật không có cách nào phát huy ra công hiệu của Tĩnh Thần trà, Điền lão cung kính nhìn qua.

- Ta tới Điền gia ngươi làm khách. Là khách, nhận được lời mời của ba danh sư, là bọn họ coi trọng, lại gặp phải sự khinh thường, lôi kéo tới thử thách...

Nói đến đây, Trương Huyền lắc đầu, nhìn về phía lão già trước mặt:

- Ngươi cảm thấy, đối xử một vị thư họa tông sư như vậy, là đạo đãi khách sao?

- Ta...

Điền lão lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Nếu như đối phương là người bình thường, ngược lại cũng thôi. Mấu chốt là thư họa tông sư, thậm chí còn có thể là trà đạo tông sư.

Đối với người như thế không có đối đãi tôn trọng ngược lại cũng thôi, còn muốn thử thách...

Đây đã là trắng trợn miệt thị.

Danh sư không thể bị nhục, tông sư cũng vậy.

Bất kể là chức nghiệp nào, đạt được loại cấp bậc như vậy, đều là tồn tại vượt qua vô số sinh linh, đạt tới cảnh giới cao cao tại thượng. Cho dù ở vương quốc phong hào, hắn cũng sẽ nhận được sự tôn trọng. Kết quả đầu óc mình lại phạm phải hồ đồ... - Nói thật, ta vốn không muốn nhiều lời. Chỉ có điều, nếu ngươi thành khẩn thỉnh giáo, có thể nhắc nhở ngươi một câu.

Trương Huyền hờ hững nhìn qua, thần sắc thản nhiên:

- Rượu nho ngon dùng chén dạ quang. Rượu ngon còn cần phải dụng cụ đặc biệt, huống gì là trà nổi tiếng? Tĩnh Thần trà tập trung tinh thần tĩnh tâm. Đèn Thanh Đăng tuy là bảo vật do đại sư lưu lại, nhưng rõ ràng mang theo thuộc tính hỏa. Lửa là khô nóng, an tâm thế nào? Đây cũng là một điểm.

- Trà đạo, đạo của tĩnh tâm. Tắm rửa thay y phục, ăn chay bảy ngày, là hành động tôn trọng. Đáng tiếc, nếu tĩnh tâm, tại sao mở tiệc mừng thọ? Người ra vào ầm ĩ, tâm vốn không yên tĩnh, thì làm sao có thể pha chế tốt Tĩnh Thần trà hoàn mỹ nhất? Đây là điểm thứ hai!

- Hai điểm này, ngươi xem thật kỹ một chút, có lẽ sẽ tăng thêm lợi ích đối với trà đạo của ngươi. Ta còn có việc, không lưu lại lâu nữa, từ biệt!

Trương Huyền khoát tay, đi ra ngoài.

- Mong Trương lão sư chờ chút...

Còn chưa đi được hai bước, Điền lão đã vội vàng lao về phía trước.

- Trương lão sư, cho ta hai lời khuyên, khiến cho ta hiểu ra. Đây là một chút tâm ý của ta, vẫn mong ngài vui lòng nhận lấy.

Nói xong hắn vẫy tay. Một cái hộp xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn. Hắn nhẹ nhàng mở ra. Một mùi trà thơm nồng đậm phả vào mặt.

- Lá trà Tĩnh Thần trà sao?

- Chừng này... hai lạng sao?

- Thiên Huyền quốc một năm cũng chỉ sản xuất ra ba lạng. Thoáng cái đưa ra hai lạng?

Ngửi thấy được mùi thơm, lông mày đám người Lưu Lăng thoáng giật. Tất cả đều sợ ngây người.

Đây tuyệt đối là món quà lớn!

Phải biết rằng Tĩnh Thần trà, ngay cả Thẩm Truy bệ hạ qua, cũng rất ít có cơ hội được uống, đủ thấy sự trân quý. Điền lão thoáng cái đưa ra hai lạng lá trà. Đủ để pha ra chí ít mười mấy lần... Ra tay cũng không tránh khỏi quá lớn đi.

- Xem ra... hai đề nghị của Trương lão sư, nghe thì bình thường, trên thực tế khẳng định cho Điền lão sư trợ giúp rất lớn. Bằng không, hắn không có khả năng vừa ra tay lại hào phóng như vậy...

Trong lòng chấn động kinh ngạc đồng thời cũng hiểu rõ, quà không phải tặng không. Có thể khiến cho Điền lão thoáng cái lấy ra nhiều lá trà như vậy tặng người, nói rõ... lời đối phương nói khẳng định điểm thẳng vào chỗ yếu hại, khiến cho Điền lão thật sự được lợi rất nhiều.

Trà chưa từng uống, chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại chỉ ra vấn đề, khiến cho Điền lão cam tâm tình nguyện đưa trà...

Vị Trương lão sư này, rốt cuộc còn có bao nhiêu bất ngờ mà bọn họ không biết nữa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau